Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 133: Ra hiện trường
Seo-jun cầm quả dẻ nhỏ trong tay, ngẩng lên nhìn Si-woo. Đêm qua, khi cùng Ji-han hyung đặt anh ấy lên giường, khuôn mặt ấy hãy còn tái nhợt, vậy mà giờ đây đã có lại sắc hồng khỏe mạnh.
Dù có ngủ say đến mấy thì cơ thể cũng không thể bình phục chỉ sau một ngày như vậy. Nếu không nhờ đến sức mạnh đặc biệt như dị năng thì điều này vốn dĩ là không thể.
“Anh cầm hạt dẻ này suốt đúng không?”
Seo-jun khẽ vuốt bề mặt bóng mượt của nó bằng đầu ngón tay rồi mở miệng hỏi.
“Không biết. Chỉ là mở mắt ra thì nó đã ở trong tay rồi.”
“Cơ thể cũng khỏe đến mức thấy lạ lùng?”
Cậu ấy lại đặt quả dẻ vào tay Si-woo, rồi tiếp tục dò hỏi. Si-woo thoáng khựng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt vàng óng ánh kia, rồi khẽ gật đầu.
Từ khi mang quả dẻ theo bên mình, tốc độ hồi phục đã thay đổi rõ rệt. Đặc biệt hôm nay, thậm chí không còn sót lại chút đau nhức nào.
“Kể rõ xem nó là gì.”
Nếu không từng nhận kết giới thạch, hẳn Si-woo chỉ nghĩ đây là một loại “quả dẻ may mắn” mà thôi. Nhưng giờ cậu đã biết có những Esper có khả năng truyền năng lực vào đồ vật, nên không thể xem thường được nữa.
“Tôi cũng không biết chính xác đó là gì.”
Seo-jun kéo chiếc ghế đối diện lại, ra hiệu Si-woo ngồi xuống. Cậu ấy nghiêng đầu, mắt vẫn dán chặt vào quả dẻ và hòn đá trên tay Si-woo.
“Chỉ biết rằng khi giữ nó bên mình thì bớt đau, vết thương cũng lành nhanh hơn. Và còn nữa.”
Seo-jun dừng lại một chút, rồi ngước nhìn gương mặt trắng trẻo của Si-woo.
“Em biết ai đã cho.”
“Ai vậy?”
Si-woo kéo ghế lại gần, giục giã nhìn thẳng vào mắt anh. Cậu biết người đưa mình kết giới thạch là Tae-beom, nhưng người cho hạt dẻ thì vẫn là ẩn số.
Nếu đúng như suy đoán, trong đó chứa sức mạnh chữa lành, thì nó là báu vật cực kỳ hiếm có. Khả năng hồi phục vốn đã là loại dị năng cực kỳ khan hiếm, nên chắc chắn giá trị của nó cao hơn cả kết giới thạch.
Rốt cuộc ai lại trao cho mình vật quý như thế, hơn nữa còn lặng lẽ để trước cửa mà không một lời, chẳng đòi hỏi gì?
“Là cựu tổng hội trưởng.”
Câu trả lời của Seo-jun càng làm Si-woo thêm khó hiểu.
“Cựu tổng hội trưởng……?”
Một người mà Si-woo chưa từng gặp, cũng chẳng có chút giao điểm nào. Cậu nghiêng đầu, siết chặt hạt dẻ trong tay.
“Ông ấy là Esper hệ trị liệu đầu tiên của đất nước này mà.”
“Vậy sao……”
Đôi mắt Si-woo mở to, cố gắng lục tìm ký ức. Đó là một người đã rời khỏi tiền tuyến từ rất lâu, đến mức hầu hết đều lãng quên. Thông tin về ông, Si-woo cũng gần như không có.
“Vì chỉ lo làm việc, nên hầu như không xuất hiện trước công chúng. Ít ai biết lắm.”
Ánh mắt Seo-jun vẫn dừng trên hạt dẻ trong tay Si-woo, khuôn mặt trầm tĩnh.
“Ông ấy là một người tốt.”
Với Seo-jun, ông chính là ân nhân cứu mạng. Nếu không có ông, thì giờ cậu ấy đã chẳng thể ngồi đây, đối diện với Si-woo. Hẳn là đã chết từ lâu rồi.
“Lúc nhỏ em hay bệnh tật. Khi ấy, ông cho em vật này. Từ đó trở đi, dù có bị thương cũng mau lành, hồi phục cũng nhanh.”
“Vậy ra cậu quen ông ấy từ nhỏ?”
“Ừ, ông nuôi em lớn.”
Seo-jun bình thản tiết lộ quá khứ ngắn ngủi của mình. Cậu ấy muốn kể tất cả cho Si-woo. Với anh, cậu tin rằng mình sẽ không bị coi như quái vật, cũng chẳng bị thương hại hời hợt.
“Những thú nhân hiếm thường bị bán với giá rất cao. Thân thể càng to lớn, dị dạng thì giá càng cao.”
Cậu ấy còn chưa biết đi đã bị đem rao bán khắp nơi. Bị đối xử không bằng súc vật, nhiều lần cận kề cái chết. Chính cựu tổng hội trưởng đã đích thân xuất hiện, kéo cậu ra khỏi song sắt.
Người chưa biết nói ấy được cho thầy dạy, được tặng căn phòng đẹp đẽ. Seo-jun đã sống trong biệt thự của ông cho tới khi trưởng thành. Dù hiếm khi được gặp mặt, nhưng vẫn thường nghe tin tức từ thư ký.
Bận rộn là vậy, nhưng ông vẫn luôn nhớ đến việc tặng cậu quần áo mới khi cần, và kiểm tra sức khỏe. Seo-jun không trượt dài trong quá khứ khốn khổ cũng là nhờ ông.
“Có lẽ hạt dẻ chứa năng lực của ông ấy. Nhưng chỉ là đoán thôi.”
Seo-jun nhún vai, kết lại mơ hồ. Với cậu , hạt dẻ vẫn chỉ là vật kỳ lạ. Nhưng ít nhất nó vô hại, nên cậu mới bảo Si-woo cứ giữ bên mình.
Nghe hết câu chuyện, Si-woo khẽ nghiêng người, chạm đầu gối mình vào gối Seo-jun, như thể thay cho một cái nắm tay.
Seo-jun khẽ cười. Hơn mọi lời, chỉ một cử chỉ và biểu cảm nhỏ của cậu cũng đủ là niềm an ủi lớn.
“Còn hòn đá kia là gì?”
“Kết giới thạch.”
Si-woo đưa viên đá ra gần hơn cho Seo-jun xem, rồi thuật lại nguyên văn những gì thư ký từng giải thích, vì Seo-jun dường như chẳng biết.
“Thật có Esper có thể truyền năng lực vào đồ vật sao?”
“Ừ.”
Đó là một loại dị năng hiếm, ngay cả trong giới Esper cũng ít ai hay. Có lẽ vì Seo-jun còn nhỏ, nên càng không biết.
“Vậy thì……”
Hai ánh mắt lấp lánh giao nhau, rồi cùng nhìn xuống hạt dẻ. Bề mặt bóng láng phản chiếu ánh sáng, cả hai đều nghĩ đến cùng một khả năng.
“Cậu còn giữ nó chứ?”
“Không. Mang theo khoảng một năm thì mất rồi.”
Giờ nghĩ lại, hình như nó tự biến mất. Hồi nhỏ, Seo-jun quý nó vô cùng, kể cả khi ngủ cũng để ngay bên gối. Cậu ấy kể lại nguyên xi cho Si-woo, khiến đối phương cau mày, xoa cằm như một thám tử.
“Nếu năng lực chứa bên trong biến mất thì bản thân vật cũng biến mất theo sao.”
“Có thể thế.”
Ngay lúc giả thuyết dần biến thành niềm tin, thì——
“Đang nói về hạt dẻ à?”
Si-woo và Seo-jun, đang ghé sát đầu thì thầm, giật nảy lên. Ji-han đứng đó, nhìn cả hai mà cố nén cười.
“Giật cả mình! Anh không biết gây tiếng động sao!”
Seo-jun cũng giật mình không kém, đưa tay ôm ngực. Nhìn dáng vẻ ấy, Ji-han chỉ thấy buồn cười.
“Tưởng hai người lén ăn gì ngon chứ.”
“Gõ cửa đi chứ, gõ cửa!”
Si-woo tức tối, lao vào đấm liên hồi. Ji-han thì mặc cho đối phương đánh, còn cười ngặt nghẽo. Rồi cuối cùng mới túm lấy nắm đấm nhỏ kia.
“Cơ thể thấy sao rồi? M.ông còn đau không?”
Cố tình nhấn mạnh chữ “mông” khiến Si-woo tức điên, tung cú đá thẳng vào bụng anh. Đòn phản ứng này chính là câu trả lời rõ ràng nhất: cơ thể này đã hoàn toàn khỏe lại. Ngay cả vòng m.ông tròn trịa kia cũng thế.
“Khỏi nhanh nhỉ. Có uống thuốc giảm đau không?”
“Kang Geon-ho đâu rồi?”
Phớt lờ Ji-han, Si-woo quay sang hỏi Seo-jun. Người vốn dĩ lúc nào cũng đến trước cả rm út, hôm nay lại chẳng thấy bóng dáng.
Còn Kang Tae-beom thì khỏi phải nói, chắc chắn đang bận làm việc, nên Si-woo chẳng buồn hỏi. Vấn đề là—mình đã ngủ từ lúc nào nhỉ.
Si-woo nghĩ chắc vì kiệt sức nên đã thiếp đi. Kể từ khoảnh khắc ôm chặt lấy anh mà bật khóc, ký ức của cậu đã trở nên mơ hồ.
“Geon-ho hyung đang ngủ ạ.”
Seo-jun đáp sau một nhịp chậm trễ. Nghe vậy, Si-woo liếc ra ngoài cửa sổ sáng rực. Mặt trời đã lên cao. Ít nhất cũng phải giữa trưa. Thôi quyết định ra ngoài rửa mặt trước.
“Đánh thức Kang Geon-ho dậy, chuẩn bị cho anh ấy đi.”
Cùng lúc đó, cả Ji-han và Seo-jun đều để lộ vẻ mặt không lẽ nào…. Và quả thật, linh cảm ấy đúng. Si-woo, với dáng vẻ hừng hực, lao thẳng vào phòng tắm.
Si-woo đã quyết tâm, bắt đầu từ hôm nay sẽ ra hiện trường.
Không muốn trì hoãn thêm nữa. Cậu chỉ mong có thể đưa họ ra khỏi cái không gian chật chội này càng sớm càng tốt.
“Cả hai người cũng chuẩn bị đi.”
Như vậy thì Hội trưởng cũng sẽ đỡ bận rộn hơn.
*****
Chỉ trong chốc lát, Si-woo đã chuẩn bị xong và cùng Ji-han đi trước đến hiện trường. Seo-jun thì đi gọi Geon-ho.
“Guide-nim đây, thật sự ổn chứ?”
Ji-han, vẫn giữ chặt eo cậu, vừa buông tay ra vừa nhìn khuôn mặt trắng trẻo kia. Anh đưa Si-woo đến ngay trung tâm khu A. Ngày đầu tiên, nhưng cố ý không chọn nơi an toàn, mà dẫn thẳng tới điểm bận rộn nhất, nơi họ lui tới thường xuyên.
“Hít thở có khó chịu không?”
Nhìn Si-woo đang tò mò quan sát xung quanh, Ji-han lưỡng lự: có nên giăng kết giới quanh cậu không. Với anh, dựng kết giới chẳng khó, nhưng anh e rằng nếu làm vậy, vị Guide này lại xem nhẹ hiện trường.
Anh muốn Si-woo hiểu rõ mức độ nguy hiểm. Nên mới chọn khu trung tâm – nơi cổng quái vật mở ra dồn dập.
“Đây là khu vực cả bọn phụ trách, nên đến nhiều nhất. Sau này cậu cũng sẽ thường xuyên tới đây.”
Để cậu bớt nôn nóng, phải cho thấy thực tế khắc nghiệt. Những ngày đầu, ai cũng dễ hăng quá sức, nên cần biết giới hạn.
Nghĩ vậy, Ji-han thu hẳn kết giới mờ nhạt mà anh đã giăng sẵn. Dĩ nhiên, hai tay vẫn rộng mở, sẵn sàng đỡ lấy cậu bất cứ lúc nào.
“Bình thường nơi này cũng đông thế à?”
Nhưng trái ngược dự đoán, Si-woo trông vẫn hoàn toàn ổn. Thở đều, chẳng có vẻ khó chịu gì.
“Khi Geon-ho còn ra ngoài thì ít hơn, nhưng dạo này cậu ấy nghỉ nên tăng quân số.”
Đôi bàn tay trống rỗng vì chẳng có cậu dựa vào, Ji-han chỉ biết đan vào nhau, mắt vẫn dõi theo từng cử động. Si-woo thì chăm chú quan sát khung cảnh, đôi tai như dựng đứng trước đủ loại âm thanh hỗn tạp bốn phía.
Đây là nơi cổng mở quanh năm, trên trời cũng có vô số Esper đang giao chiến với quái vật. Lác đác có cả thú nhân Esper.
“Thật không mệt à? Không chóng mặt chứ?”
Ji-han định ôm cậu vào ngực, ra hiệu cứ dựa vào mình, nhưng bàn tay vừa chạm vào eo đã bị Si-woo gạt phắt.
“Đừng để ý đến tôi, đi làm việc đi.”
“Bảo tôi không để ý thì sao được. Đây là lần đầu cậu nghiêm túc ra hiện trường mà.”
Cho dù đã qua huấn luyện, nhưng cũng chỉ mới một tuần. Thông thường, để thích nghi với khí tức từ cổng và lũ quái vật, ít nhất phải mất cả tháng.
“Có cái này thì không sao.”
Si-woo kéo tay anh, rồi khẽ lấy từ túi áo ra viên đá, cho anh thoáng nhìn—kết giới thạch. Rồi lập tức cất vào túi lại, sợ ai đó trông thấy. Quý giá đến mức cậu nâng niu vô cùng.
“Cái đó…… chẳng lẽ là kết giới thạch?”
Ji-han nhận ra ngay lập tức. Đúng là người nhiều tuổi hơn Seo-jun, kiến thức cũng phong phú hơn.
“Hội trưởng cho đấy.”
Si-woo lại lấy ra, rồi cẩn thận chuyển nó sang túi trong của áo khoác chiến đấu. Có vẻ an toàn hơn. Hay là để ở túi quần thì tốt hơn nhỉ.
Trong lúc cậu còn phân vân, v**t v* khắp người tìm chỗ cất, Ji-han thì lặng người đi. Rõ ràng, anh bị kết giới thạch làm choáng váng.
Đến mức cái miệng lúc nào cũng lắm lời kia giờ chẳng thốt nổi. Nhìn thế, Si-woo càng nhận thức rõ hơn giá trị của nó.
“……đúng là có thật."
Đôi môi Ji-han mấp máy, lẩm bẩm điều gì đó. Si-woo nghe không rõ, liền tiến lại gần, định bảo anh nhắc lại. Ngay lúc ấy, mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội.
“Ơ……?”
Cùng lúc, phía sau lưng Si-woo vang lên tiếng nổ dữ dội. Đó là âm thanh của mặt đất bị xé toạc.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
