Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 126: Nhìn mấy thằng nhóc này mà gọi là đại diện của Baekya

Cả Geon-ho và Seo-jun đều giơ cả cánh tay rắn chắc lên cao, ra sức thể hiện mình là người nên được nhận. Jihan, là người lớn tuổi hơn, chỉ mỉm cười điềm tĩnh rồi bỗng đưa tay xoa thái dương, than rằng mình bị đau đầu — ý là cần được “guiding”.

Siwoo liếc nhìn cả bọn một lượt rồi thở dài. Ừ, hỏi cả bọn này đúng là dại.

“Anh nhận rồi đi đi.”

Cuối cùng, Siwoo tự mình chỉ định thẳng một người. Tiếng than vãn lập tức bật ra từ miệng những người không được chọn.

“Thằng đó đang giả vờ đau đấy! Han Siwoo, đừng có mắc lừa!”

“Anh Jihan, em lấy thuốc đau đầu cho anh nhé?”

Người mà Siwoo chọn để guiding chính là Jihan. Vừa xoa thái dương, Jihan liền “Yes!” một tiếng, siết chặt nắm đấm, nhe răng cười rạng rỡ.

“Nhìn kìa! Đấy mà là mặt của người bị đau à?!”

Geon-ho chỉ thẳng vào bộ mặt nhăn nhở của Jihan. Dù vậy, Siwoo vẫn giữ thái độ dứt khoát.

“Hai người nghỉ thêm đi. Yoo Jihan, theo tôi.”

“Vâng, guide-nim.”

Jihan bước cạnh Siwoo với dáng nhẹ nhõm. Geon-ho hầm hầm đi theo phía sau, Seo-jun thì giả bộ can ngăn hắn nhưng cũng định lẻn vào phòng Siwoo.

“Không. Ra ngoài.”

Tất nhiên, cả hai còn chưa qua nổi bậc cửa. Dưới ánh nhìn kiên quyết của Siwoo, Geon-ho dừng bước, gương mặt đầy bất mãn, như muốn hỏi tại sao nhất định phải là thằng đó.

“ Jihan vừa đi làm về mà. Lâu rồi cũng chưa được guiding.”

Khác với Geon-ho và Seo-jun mặc thường phục, chỉ có mình Jihan vẫn trong bộ đồ tác chiến. Một mình anh vừa lăn lộn ngoài hiện trường về, nên cơ thể chắc chắn là mỏi mệt nhất.

“Vậy tôi chỉ ngồi cạnh thôi… không, tôi đứng cũng được.”

Geon-ho lì lợm thò mặt vào khe cửa, đôi mắt đen láy ngập vẻ tủi thân. Dù không phải bản thể nhưng Siwoo gần như nghe thấy cả tiếng r*n r* của hắn. Nhìn bộ dạng tiu nghỉu ấy, lòng Siwoo bắt đầu lung lay.

“Đừng làm khó guide-nim.”

Đúng lúc đó, Jihan “rầm” một tiếng đóng cửa mạnh đến mức khóa chốt cũng bật. Bị tiếng động lớn làm giật mình, Siwoo phản xạ đập nhẹ vào cánh tay Jihan. Anh lập tức nắm lấy bàn tay vừa chạm vào mình và nhìn Siwoo thật sâu.

“Mới vậy đã lung lay à? Phải cứng rắn chứ.”

Giọng nói nghiêm túc khác hẳn thường ngày khiến Siwoo quên mất cả lời phản bác, chỉ mấp máy môi. Jihan ngắm gương mặt cậu một lúc rồi khẽ tặc lưỡi.

“Guide của chúng ta tốt bụng quá, chắc sẽ bị Geon-ho lôi đi mất thôi.”

“Tôi không yếu lòng đâu.”

Siwoo hừ nhẹ, siết tay Jihan thật chặt. Ngay khi cảm nhận được dao động truyền qua lòng bàn tay, cậu thở dài. Đúng như dự đoán, dao động của Jihan tràn đầy mệt mỏi. Với cái thân thể như thế mà vẫn cười cợt được, cũng lạ thật.

“Này, ra kia nằm đi.”

Khi Siwoo chỉ về phía giường, mắt Jihan hơi mở to. Dù có ghế, cậu vẫn bắt anh nằm giường. Thích đến nỗi chẳng buồn đùa nữa.

“Đừng có suy nghĩ linh tinh. Chỉ nắm tay thôi.”

“Ối chà, phí cả cái giường.”

Jihan ngồi phịch xuống tấm drap mềm, gối đầu lên tay trái. Bàn tay phải nối với Siwoo thì lắc nhè nhẹ, kèm một nụ cười mắt híp.

Siwoo không lên giường, mà kéo ghế ngồi cạnh. Cậu bỏ qua lực kéo ngầm về phía giường, rồi vỗ nhẹ mu bàn tay Jihan. Sau đó vén ống tay áo anh lên chừng nửa gang, và nắm lấy cổ tay thay vì bàn tay.

“Tôi thích nắm tay hơn.”

“Nhắm mắt lại.”

Jihan ngoan ngoãn nhắm mắt. Có vẻ Siwoo định làm gì đó khác mọi khi, nên anh sẵn sàng phối hợp.

“Yoo Jihan.”

Đang tận hưởng cảm giác bàn tay nhỏ nhưng khỏe siết lấy cổ tay mình, Jihan đáp chậm rãi một tiếng “Ừm”. Cảm giác kỳ lạ vì Siwoo chỉ nắm cổ tay mà chưa truyền guiding như thường lệ. Lại còn gọi cả tên mình nữa.

“Thở mạnh vào. Như thế này.”

Làn hơi ấm áp phả xuống má Jihan đang nhắm nghiền. Lông mày anh khẽ rung, vì các giác quan nhạy bén lập tức phản ứng.

Jihan cố tập trung vào hơi thở của Siwoo, và không cố ý nhưng tiếng thở tự nhiên trở nên lớn hơn. Cảm giác râm ran tích tụ trong lồng ngực làm anh hít sâu thêm.

Không biết rốt cuộc cậu định làm gì. Hành động khó đoán của Siwoo càng k*ch th*ch trí tò mò của Jihan. Rồi áp lực từ bàn tay nắm cổ tay anh tăng lên, khiến môi Jihan khẽ hé. Hơi thở vốn chỉ qua mũi giờ đã qua cả miệng, lồng ngực căng đầy.

“Cứ thở tự nhiên như mọi khi. Chỉ cần tiếng rõ hơn là được.”

Vì tầm mắt bị che, giọng Siwoo nghe càng rõ ràng. Âm điệu dễ nghe ấy cứ tiếp tục, khiến chân Jihan khó mà giữ yên.

“Bắt đầu đây.”

Ngay sau lời báo trước, guiding truyền vào.

Dòng guiding chảy theo nhịp mạch, lan khắp cơ thể Jihan. anh đón nhận luồng khí ấm áp tan chảy ấy, vô thức nghiêng đầu về phía Siwoo. Guiding được hấp thụ nhanh một cách bất thường. Cơ thể nhận ra sự thay đổi trước cả ý thức, nhịp tim đập mạnh hơn.

“Thế nào?”

Siwoo vừa truyền guiding vừa ấn nhẹ cổ tay anh.

“Có khác không?”

Jihan khẽ nhếch khóe môi, hé một bên mắt. Khác à? Khác đến mức chút nữa thì… cứng cả bên dưới.

“Cậu học được lúc huấn luyện à?”

“Ừ.”

Siwoo gật đầu với vẻ mặt đầy tự hào. Nhìn thấy dao động của Ji-han nhanh chóng ổn định, có vẻ như phương pháp guiding mới học quả thật có hiệu quả.

“Không tệ, đúng không?”

Cũng chẳng phải kỹ thuật gì đặc biệt. Chỉ là một mẹo nhỏ thôi.

“Khi hít vào thì truyền guiding nhiều hơn, khi thở ra thì giảm năng lượng lại thì hấp thụ tốt hơn đấy. Không ngờ lại thật sự có tác dụng, lạ ghê.”

Chỉ cần điều chỉnh năng lượng guiding theo nhịp thở và mạch đập mà tỷ lệ hấp thu đã tăng hơn mong đợi. Trong lòng thấy hài lòng, Siwoo khẽ bật cười rồi dần hạ guiding xuống.

“Giờ… làm như bình thường thôi.”

Nhận ra muộn ánh mắt nóng bỏng của Ji-han, cậu vội vàng tránh nhìn. Nếu để bầu không khí này trôi đi sai hướng, e là sẽ có chuyện.

Hôm nay chỉ nắm tay thôi. Trước khi buổi huấn luyện cuối cùng diễn ra, không được làm quá sức. Sau cả ngày tập luyện, bản thân Siwoo cũng đã mệt đủ rồi.

“Giọng của cậu thật sự hay quá.”

Có vẻ Ji-han cũng không định đòi hỏi thêm gì, lại nhắm mắt. Vừa nói vừa nhẹ nhàng vuốt mu bàn tay mềm mại của Siwoo bằng ngón cái.

“Giọng cũng giống như gương mặt vậy. Lần đầu tiên trong đời tôi mới biết.”

Siwoo bỏ ngoài tai mấy câu lẩm bẩm của Ji-han, chỉ tập trung vào guiding. Để tăng tiếp xúc thêm chút nữa, cậu kéo tay trái của anh lại để nắm. Lúc đó, ánh mắt cậu chạm đến cổ tay trái của Ji-han.

“Cái vòng tay đó là gì vậy?”

Ji-han đang đeo một chiếc vòng tay chưa từng thấy trước đây. Nghĩ lại thì cả Kang Geon-ho và cậu út cũng đều đeo vòng mới.

“Chỉ là vòng tay thôi.”

Ji-han khẽ lắc cổ tay trái rồi hạ giọng, gọi “Guide-nim” và bất ngờ đổi chủ đề.

“Lần trước cậu hỏi tôi xem hội trưởng của bọn tôi ổn không ấy.”

Đang nhìn chiếc vòng bạc của Ji-han, Siwoo chớp mắt nhanh. Ji-han không bỏ qua biến đổi nhỏ ấy và nhìn cậu kỹ hơn.

“Tại sao lại hỏi?”

Một khoảng lặng khó hiểu thoáng qua giữa hai người. Siwoo không trả lời, Ji-han cũng không giục.

“… Chỉ là thôi.”

Khi im lặng kéo dài, Siwoo mới mấp máy môi.

“Chỉ hỏi vậy thôi, sao?”

Siwoo không tiết lộ bí mật của Tae-beom. Cậu cảm thấy vẫn chưa phải lúc.

“Bớt nói lại, lo mà nhận guiding đi.”

Cậu ấn mạnh vai Ji-han để anh nằm thẳng. Ngay lúc đó, Ji-han giữ chặt lấy người cậu.

“Vậy thì làm cho đàng hoàng.”

Cánh tay rắn chắc vòng quanh eo thon, Ji-han kéo Siwoo về phía mình trên giường.

Bị bất ngờ, Siwoo ngã đè lên người Ji-han. Cậu định bật dậy ngay nhưng dao động bám dính toàn thân Ji-han như giữ chặt cơ thể cậu xuống.

“Không còn gì mới học à? Thử luyện hết đi.”

Ji-han càng ôm chặt hơn, áp sát cơ thể, tin rằng chỉ một cái ôm thì Siwoo sẽ không sao.

“Tôi sẽ nằm yên.”

Anh khẽ cười rồi nới lỏng sức ở hai tay. Không ôm chặt, chỉ đặt tay lên eo cậu.

Chỉ cần Siwoo nằm yên trên người mình thế này thôi cũng thấy tốt rồi. Cái cơ thể nhỏ nhắn, không từ chối vòng tay mình, thật đáng yêu đến mức khó kiềm nụ cười.

Chỉ cần hôn một cái nữa thôi là thiên đường rồi.

Ý muốn len ra khiến cằm anh hơi hất lên. Nhưng ngay khi Siwoo đang nằm ngoan thì cậu đưa tay ra chặn mặt Ji-han lại. Ngay lúc đôi môi sắp bị nắm lấy, cửa phòng đột ngột bật mở.

“Ăn vặt nè.”

Geon-ho thản nhiên bước vào với khay đầy đồ ăn vặt. Phá cả khóa cửa, vậy mà còn tự nhiên chìa đồ ăn ra. Theo sau là Seo-jun, giả vờ khó xử rồi mở cửa toang hơn nữa.

“Guide-nim, đến lúc rồi! La lớn một cái đi!”

Ji-han ôm chặt Siwoo, xúi cậu đây là lúc phải nổi giận. Geon-ho dùng năng lực kéo Ji-han xuống giường, tống xuống gầm. Siwoo chỉ biết cạn lời, chẳng buồn chửi nữa.

“Thôi, ngủ đi. Trễ rồi.”

Geon-ho lại gần Siwoo, bảo rằng guiding thế là đủ rồi và tự tiện kết thúc. Seo-jun cũng hùa theo, “Đúng là muộn rồi nhỉ.”

Đúng là hết nói nổi với mấy đứa này.

“Ra hết. Chừa lại khay đồ.”

Siwoo đuổi tất cả ra, chỉ giữ lại khay ăn vặt. Nhìn mấy thằng nhóc này mà gọi là đại diện của Baekya sao… cậu bật cười vô vọng. Nghĩ lại, có khi Kang Tae-beom phải tự mình làm hết mọi việc cũng nên.

À, chắc vì thế mà bận.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 126: Nhìn mấy thằng nhóc này mà gọi là đại diện của Baekya
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...