Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 125: ai muốn được tôi guiding thì lại đây
Si-woo nheo mắt lại, dán chặt ánh nhìn vào màn hình điện thoại. Từ tối hôm qua cho đến suốt buổi huấn luyện hôm nay, hễ rảnh chút thời gian là cậu lại như vậy — nhìn chằm chằm vào điện thoại, như thể đang chờ một tin nhắn quan trọng nào đó.
Không hài lòng với chiếc điện thoại im lìm, Si-woo vung nắm đấm vào khoảng không.
“Ha, bực thật.”
Dù chờ đến mấy, vẫn không có tin nhắn trả lời từ Tae-beom. Không phải chỉ không trả lời — ngay cả dấu đã đọc cũng không biến mất.
Rõ ràng đã hứa là chỉ cần gọi sẽ đến ngay mà.
Kết thúc buổi huấn luyện và trở về ký túc xá, Si-woo hôm nay cũng kiệt sức. Cậu nhìn điện thoại một lúc lâu với vẻ mệt mỏi, rồi từ bỏ, quyết định đi tắm.
Dù đã bước vào phòng tắm và c** q**n áo, tâm trí cậu vẫn hướng về chiếc điện thoại. Sợ rằng trong lúc tắm sẽ nhận được tin nhắn, cậu vội vàng tắm thật nhanh rồi lại kiểm tra điện thoại.
“Đồ khốn nạn.”
Cậu cào nhẹ màn hình tại chỗ dấu đã đọc vẫn không biến mất, bực bội ra mặt. Cậu quyết định sẽ chờ thêm một chút nữa, và nếu đến ngày mai vẫn không có phản hồi, sẽ trực tiếp tìm đến tận nơi.
“Có khi mình nói toẹt ra luôn cũng được.”
Si-woo đang nắm giữ điểm yếu của Tae-beom. Chỉ mình cậu biết tình trạng cơ thể của anh. Nếu chẳng may anh né tránh hoặc phớt lờ mình, cậu thật sự định tiết lộ bí mật đó. Dù sao thì đó cũng là sự thật mà mọi người đều nên biết.
Thở dài một hơi, cậu lau qua loa nước trên người bằng khăn tắm và mở cửa phòng tắm. Cùng lúc đó, Dong-gwon, thư ký vừa mới đến ký túc xá, giật mình thon thót.
“Cậu! Cậu phải mặc quần áo chứ! Quần áo!”
Nhìn thấy thư ký lấy tay che mắt, Si-woo vội vàng đóng sập cửa lại. Mải lo nghĩ về điện thoại nên cậu quên mất là mình vẫn đang trần như nhộng.
Chết tiệt, đến cả thư ký cũng bị mình cho xem trọn bộ.
Ngượng chín mặt, cậu gãi gãi mái tóc ướt, rồi mặc quần áo bước ra. Dong-gwon (tên thư ký) ngồi trên ghế sofa phòng khách, vẫn giữ nụ cười bình thường để cậu đỡ xấu hổ.
“Ha ha, lẽ ra phải có phòng tắm riêng trong phòng ngủ mới phải. Như vậy vẫn bất tiện chứ?”
“Không đâu, thoải mái mà.”
Sợ rằng thư ký sẽ định thu xếp cho mình chỗ ở khác, cậu lắc đầu ngay. Bây giờ cậu hoàn toàn không có ý định rời khỏi đây.
“Thế thì tốt. Nhưng mà, xin cậu hãy nhớ mặc quần áo đầy đủ nhé.”
Thư ký chắp tay như đang khấn, nhấn mạnh lời dặn.
“Ở đây có tận bốn esper thích cậu đấy. Không phải một hay hai, mà là bốn người.”
Anh ta giơ bốn ngón tay với vẻ nghiêm túc. Si-woo nhìn chằm chằm mấy ngón tay đó, rồi đưa khăn lên chấm cằm.
Không giống bốn người lắm. Ba người thì còn tin. À, chắc là tính cả thư ký vào nữa mới thành bốn.
“Việc huấn luyện dạo này thế nào? Có mệt nhiều không?”
Đang mải suy nghĩ lan man, Si-woo liền lắc đầu ngay. Nói không mệt thì là nói dối, nhưng cậu tự thấy mình đã làm khá tốt. Hơn nữa, ngày mai đã là buổi huấn luyện cuối cùng. Chỉ cần chịu đựng thêm một ngày nữa thôi.
“Nếu thấy quá tải thì cậu cứ nghỉ bất cứ lúc nào. Đừng gắng sức quá.”
Đó là câu cậu đã nghe đến phát chán từ Geon-ho, Ji-han và cả cậu em út. Si-woo chỉ ậm ừ đáp lại, rồi nhân tiện định hỏi về Kang Tae-beom.
“Bây giờ hội trưởng đang ở đâu?”
“Ngài ấy đang ngoài hiện trường. Chắc giờ cũng gần vào cuộc họp nên đang chuẩn bị kết thúc.”
Quản lý cổng xong là họp luôn sao. Si-woo hơi bất ngờ trước lịch trình gấp rút hơn mình nghĩ của Tae-beom.
“Bận vậy sao…?”
Câu hỏi vốn dĩ đã rõ câu trả lời, nhưng thư ký vẫn giải thích cặn kẽ. Anh chỉ cảm thấy biết ơn vô cùng vì Si-woo quan tâm đến Tae-beom.
“Công việc ngài ấy phụ trách rất nhiều. Nhưng tôi vẫn luôn tranh thủ để ý đến tình trạng của đối phương nên cậu không cần lo lắng quá.”
Nếu vậy thì thật nhẹ nhõm. Si-woo tin tưởng thư ký và bớt lo đi phần nào.
“Hôm nay tôi đến vì có thứ muốn trao cho cậu.”
Thư ký lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ, cỡ bàn tay. Bên trong là một viên đá lấp lánh.
“Cái này là gì vậy?”
“Là kết giới thạch.” (viên đá kết giới)
Nghe thấy từ lạ, Si-woo chớp mắt, nghiêng đầu. Nhìn bên ngoài, nó chỉ giống một viên đá bình thường, ngoại trừ bề mặt xám xịt hơi lấp lánh.
“Ở nước ta thì còn xa lạ, nhưng ở những quốc gia có nhiều esper hiếm, nó khá nổi tiếng.”
Thư ký đặt viên kết giới thạch vào tay Si-woo và tiếp tục giải thích.
“Đúng như tên gọi, đây là viên đá chứa năng lực kết giới. Cầm nó sẽ ngăn được sóng và đòn tấn công của quái thú.”
“Thứ này á?”
Si-woo ngắm viên đá với vẻ thích thú. Nó nhẹ như một viên sỏi bình thường, cũng chẳng tỏa ra cảm giác đặc biệt nào. Vậy mà lại chứa năng lực kết giới.
“Có những esper có thể sao chép năng lực và truyền vào vật thể. Khác với năng lực sao chép của esper Ji-han, họ không thể trực tiếp dùng năng lực đó, nhưng có thể chứa nó trong vật thể.”
Càng nghe, mắt Si-woo càng mở to. Cậu chưa từng nghe thấy khả năng nào như vậy. Trên đời vẫn còn nhiều điều kỳ lạ thật.
“Trên toàn thế giới chỉ có hai người sở hữu loại năng lực hiếm này. Vì quá khó kiểm soát nên họ hầu như chỉ tạo kết giới thạch. Các năng lực khác thì quá nguy hiểm nên gần như không sao chép.”
Năng lực hiếm này đã lan truyền tiếng tăm, và được giao dịch với giá vượt ngoài sức tưởng tượng. Lại thêm việc chế tác rất khó, nên giờ đây dù có tiền cũng chưa chắc mua được.
“Đây là món đồ thực sự quý hiếm đấy. Tôi cũng từng nghe nói có thứ này, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ kiếm được.”
Kể từ ngày Siwoo tuyên bố sẽ trực tiếp dẫn dắt tại hiện trường, Tae-beom đã ngay lập tức đi tìm một viên kết giới thạch. Khi biết chuyện này muộn hơn, thư ký không khỏi trầm trồ. Không giống mình – chỉ biết lo lắng suông cho sự an toàn của người hướng dẫn – anh ấy đã nghĩ ngay đến giải pháp. Đúng là phong cách của thủ lĩnh. Bảo sao lại khiến người khác tin tưởng và đi theo.
“Cái này quý đến thế sao?”
“Vâng, tất nhiên rồi.”
Thư ký giải thích cho Siwoo kỹ hơn về viên kết giới thạch. Thứ cậu đang cầm trên tay là loại kết giới thạch thượng hạng, được giao dịch với giá cao nhất.
“Nếu nắm chặt trong lòng bàn tay, nhiệt độ cơ thể sẽ thấm vào, làm cho kết giới mạnh hơn. Cậu thử xem.”
Siwoo làm theo lời thư ký, nắm chặt hòn đá. Ngay lập tức, âm thanh xung quanh trở nên ù đặc.
“Thú vị chứ?”
Cốc cốc, thư ký gõ lên bức tường cường hóa trong suốt bao quanh Siwoo, vừa cười vừa hỏi có phải rất tuyệt không.
“Với mức này thì hầu hết các Esper cũng không thể tiếp cận được đâu.”
“Thư ký là người kiếm được à?”
“Ôi, tôi thì làm sao tìm được thứ này. Chính hội trưởng đích thân đi tìm đấy.”
Hàng mi dài của Siwoo khẽ rung nhẹ. Cậu chỉ ngẩn ngơ nhìn viên kết giới thạch đang tỏa ra hơi ấm mơ hồ.
Tae-beom đã kiếm nó… vì mình sao? Trong khi bận rộn đến thế.
Thư ký mỉm cười mãn nguyện rồi đứng dậy khỏi sofa. Nhờ có viên kết giới thạch này mà anh yên tâm hơn phần nào – cậu sẽ không bị thương nữa. Tất nhiên vẫn phải cẩn thận, nhưng…
“Tôi xin phép đi đây. Ngày mai là buổi huấn luyện cuối cùng rồi, cố lên nhé.”
Anh nhìn Siwoo vẫn đang mân mê viên đá, chào một câu rồi hướng ra cửa. Khi vừa mở cửa giữa và định xỏ giày, tiếng bước chân quen thuộc vang lên cùng lúc cánh cửa chính bị mở bật.
“Han Siwoo đang ở trong đúng không?”
Geon-ho, vừa đá bay đôi giày thể thao, chưa kịp nghe câu trả lời đã lao vào nhà. Seojoon, đi cùng anh, thì chào thư ký rồi cúi xuống sắp xếp lại giày của Geon-ho. Nhờ đeo vòng tay mà thời gian rảnh của họ nhiều hơn, buổi sáng lẫn tối đều có thể gặp Siwoo.
“Han Siwoo! Tôi đến rồi đây!”
Geon-ho dang tay chạy ào về phía sofa nơi Siwoo đang ngồi. Siwoo vung tay đập mạnh vào tấm lưng rộng của Geon-ho, quát bảo im lặng một chút.
“Nhìn vui thật.”
Thư ký mỉm cười ấm áp nhìn Geon-ho và Siwoo đang ngồi sát nhau. Seo-jun vừa bước vào hành lang đã làm như không nghe thấy câu nói đó.
“Tắm rồi à. Để tôi sấy tóc cho nhé?”
“Thôi, cứ để thế là khô mà.”
Siwoo lắc đầu, hất nước khỏi tóc. Seo-jun thấy vậy thì nhanh chân hơn Geon-ho một bước.
“Làm thế dễ bị cảm lắm. Để em sấy cho.”
Cậu chạy vào phòng tắm để lấy máy sấy. Nhưng vừa định với tay thì chiếc máy sấy bỗng biến mất trước mắt – không phải Geon-ho, mà là Jihan đã giành lấy.
“Nào, Guide-nim, cứ thoải mái dựa lưng đi.”
Jihan bất ngờ xuất hiện giữa không trung, vừa lắc chiếc máy sấy không dây vừa xoa tóc ướt của Siwoo.
“Anh lại nữa à! Đến từ khi nào vậy!”
Siwoo quát to nhưng không gạt tay Jihan ra. Anh biết cách chạm vừa đúng độ dễ chịu. Nhờ bản năng bẩm sinh và kinh nghiệm, Jihan khéo léo nắm tóc với lực vừa phải, điều chỉnh hướng máy sấy.
Geon-ho liếc Jihan bằng ánh mắt dữ dằn rồi bắt đầu xoa bóp bắp chân sưng của Siwoo. Lần này, Siwoo cũng không từ chối. Thân thể mệt mỏi khiến cánh cửa phòng thủ trong lòng cậu mở toang.
Bị hai anh giành hết cơ hội, Seo-jun đành lảng vảng quanh sofa rồi rẽ sang bếp. Cậu lấy từ tủ lạnh chiếc cốc đã chuẩn bị sẵn và mang lại.
“Guide-nim, uống cái này đi.”
Siwoo vừa nhận cốc liền uống luôn, nghĩ rằng màu sắc này chắc là nước ép dâu. Nhưng vừa nuốt một ngụm, cậu lập tức rùng mình.
“Uầy!”
Đó không phải nước ép, mà là nước ép mạ. Cái chất nhầy trơn trượt ấy khiến cậu ấy buồn nôn ngay lập tức.
“Tôi không uống đâu! Ghét lắm!”
Cậu đã từng bị ép uống một lần. Nói rõ là chỉ uống duy nhất lần đó thôi, thế mà giờ họ lại xay chung cả dâu vào để lừa uống. Tưởng mình là ngốc chắc.
“Cứ uống đi, nghe nói tốt cho cơ thể lắm.”
Ngay cả Geon-ho cũng không đứng về phía cậu mà hùa theo khuyên uống. Bắt người ta uống thứ kinh khủng này, đúng là phản bội trắng trợn. Siwoo trừng mắt nhìn Geon-ho, bảo hắn tự mà uống.
“Tôi chẳng cần mấy thứ này. Anh uống hết đi.”
“Không. Dở lắm.”
“Guide-nim, mai là buổi huấn luyện cuối mà. Uống vào để có thêm sức chứ?”
Khi Jihan cũng góp lời, Siwoo cầm cốc với vẻ mặt tủi thân. Có ba Esper ở đây mà chẳng ai đứng về phía cậu. Chỉ là nước ép mạ thôi mà…
Siwoo nhắm mắt, bịt mũi, cố nuốt ực thứ chất trơn tuột chẳng muốn nhìn này. Mùi dâu chẳng che nổi cảm giác ghê rợn.
“Ối chà, giỏi quá. Guide-nim của chúng ta tuyệt nhất.”
“Ghê thế à?”
“Cố lên còn chút nữa thôi.”
Tránh xa đám Esper ồn ào, Siwoo nuốt nước bọt lấy lại bình tĩnh. Bao nhiêu thứ vừa ngon vừa bổ còn đầy ra, vậy mà lại bắt cậu uống cái này – đúng là muốn cho họ ăn đòn.
Ba Esper im lặng quan sát thái độ của Siwoo. Cậu thì lấy tay chà miệng, chống hông.
Đúng rồi, đã uống thứ bổ dưỡng thì phải dùng cho đáng. Với suy nghĩ nghiêm túc đến bất ngờ, Siwoo quay lại sofa. Hôm nay, cậu rất muốn thử lại thứ đã học được trong buổi huấn luyện.
“Một người thôi, ai muốn được tôi guiding thì lại đây.”
Hôm nay cậu học được một thứ khá hữu ích. Muốn xem thật sự có tác dụng không. Ba người thì quá đông, chỉ một người là vừa đủ.
“Ai muốn?”
Câu vừa dứt, lập tức vang lên câu trả lời – như thể đã hẹn nhau trước:
“Tôi.”
“Tôi!”
“Em ạ.”
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
