Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 109: Là ai bắt nạt cậu


Gâu! Gâu!


Âm thanh từ xa bỗng chốc áp sát lại gần. Vì bị túm cổ áo nên Si-woo không thể quay đầu, thoáng chốc cậu đã nghĩ Kang Geon-ho tới.


“Có đánh nhau sao?”


Nhưng thú nhân chó vừa biến về dạng người trước băng ghế không phải Geon-ho. Anh bình thản mặc lại chiếc áo buộc quanh người và lạnh giọng cảnh cáo đám đông:


“Nhìn thì chắc là lính mới nhỉ. Đang bắt nạt hội đồng một người đấy à?”


“Không ạ. Không phải bắt nạt gì đâu.”


Bàn tay đang siết cổ Si-woo lập tức lùi lại. Cậu hớp mạnh một hơi, ho sặc sụa rồi quay đầu. Giọng nói này… nghe quen lắm.


“Chó Sapsal…?” (Thú nhân mà Si-woo gặp lúc bỏ chạy sau khi bị phát hiện là người ấy, dưới dạng chó và tông vào mèo Si-woo)


Si-woo nheo mắt, nhìn lên gương mặt đã cứng lại của thú nhân. Đó chính là esper dịch chuyển đã giúp cậu chạy thoát trong cơn mưa lớn hôm bị hội trưởng và Geon-ho phát hiện thân phận.


“Vâng, tôi là Sapsal đó. Guide-nim, mời đi lối này.”


Anh kéo Si-woo ra khỏi đám đông rồi hỏi tên và đơn vị từng guide một. Mấy guide ban đầu còn làm ra vẻ oan ức, nhưng trước ánh mắt nghiêm nghị của anh thì đành khai.


Sau khi cảnh cáo, anh giải tán đám người rồi quay lại xem xét tình trạng của Si-woo. Cậu vẫn lườm chằm chằm vào chỗ đám kia vừa bỏ đi, thở hắt ra mũi.


Lẽ ra phải đá vỡ hẳn hạ bộ cái thằng heo đó mới đúng… Tiếc là mình yếu quá.


“Cậu không sao chứ?”


Vị esper với gương mặt hiền như chú chó Sapsal, vẫn đối xử với cậu dịu dàng như hôm đó, rút khăn giấy trong túi đưa cho cậu lau máu mũi.


Thật xấu hổ, chảy máu mũi cả hai bên. Si-woo vừa lau vừa cảm ơn. Đây đã là lần thứ hai anh ấy giúp mình. Không biết nên nói là gặp đúng lúc may mắn hay xui xẻo nữa.



“Không có gì. Tôi chỉ làm việc mình phải làm thôi.”


anh cười kiểu học sinh gương mẫu, liếc đồng hồ rồi nói đang bận phải đi ngay.


“Ơ… nhưng sao…”


Si-woo cúi đầu đáp lễ rồi chỉ vào bộ đồ anh đang mặc.


“Anh mặc đồ tác chiến à?”


Đó rõ ràng là trang phục dùng ở hiện trường cổng. Mà cậu nghe nói esper thú nhân bị cấm ra hiện trường cơ mà.


“Tôi chỉ ra mua đồ ăn thôi, lát nữa phải quay lại ngay.”


“Nhưng… esper thú nhân đâu được ra ngoài?”


Nghe câu hỏi dè dặt của cậu, anh nghiêng đầu rồi mỉm cười giải thích:


“Guide phụ trách của tôi có thể làm guiding tại hiện trường. Nếu có bạn đời hoặc guide riêng đi cùng thì esper thú nhân vẫn được tiếp tục nhiệm vụ ở cổng. Dĩ nhiên thời gian sẽ bị giới hạn.”


anh còn nói thêm, khi ở cùng guide riêng thì thời gian tự do của esper thú nhân cũng sẽ được kéo dài hơn.


Đây là lần đầu Si-woo nghe chuyện này.


Ha Seo-jun cái thằng… Thông tin quan trọng nhất lại giấu.


****


Kiiiiiek! Kiiiiiiek!


Ở khu vực A, nơi cổng liên tục mở ra, tiếng gào thét quái dị của lũ quái vật vang dội khắp không gian. Từ các quái vật cho đến đủ loại quái thú tràn ngập bầu trời và mặt đất.


Kraaaak! Khụk!



Người đứng ở trung tâm chính là Tae-beom. (hội trưởng)


Anh lặng lẽ quan sát lũ quái vật chết thảm như đang ngắm một mặt biển yên bình. Cứ mỗi khi cổng mới mở, anh lại khống chế tinh thần bầy quái vừa tràn ra, khiến chúng tự kết liễu.


Đây là cách Tae-beom hay dùng nhất: khiến kẻ địch chết mà không ai phải nhúng tay.


Chưa đầy một tiếng, toàn bộ quái đã bị tiêu diệt. Có lẽ ngửi thấy mùi tử vong, cổng cũng không mở thêm nữa.


“Ngài vất vả rồi.”


Đúng lúc đó, thư ký xuất hiện, đưa khăn và nước cho hắn. Tae-beom chỉ nhận chai nước.


“Có vẻ hôm nay ngài khỏe nhỉ. May thật.”


Thư ký nhìn Tae-beom không rơi một giọt mồ hôi với vẻ kinh ngạc. Dù là người này, để tiêu diệt cả đàn quái cũng phải tiêu hao lượng lớn năng lượng. Trước đây dù không ngã quỵ, nhưng ít nhất cũng sẽ đổ mồ hôi.


Quả nhiên guiding lợi hại thật.


Biết rõ Tae-beom vừa có một buổi guiding tiếp xúc sâu với Si-woo, thư ký không giấu được sự yên tâm. Tình trạng của hội trưởng hiện tại thật sự quá tốt.


“Sang khu B thôi.”


“Đi ngay bây giờ ạ? Không được! Ngài phải nghỉ đã.”


Thư ký vung tay ngăn lại, giọng dứt khoát. Gần đây, trừ lúc họp, Tae-beom chỉ toàn ở các hiện trường cổng. Chưa từng thấy anh nghỉ lấy một lúc.


“Về văn phòng chợp mắt đi. Đừng chủ quan chỉ vì sóng năng lượng ổn định.”


“Chưa từng chủ quan.”


“Dù sao thì cũng đừng quá sức.”


Thư ký trừng mắt, giữ nguyên vẻ nghiêm nghị.



Tae-beom chỉ im lặng nhìn thẳng vào thư ký. Ở hiện trường chỉ còn lại xác chết, ngay cả tiếng gào quen thuộc của quái cũng chẳng còn. Bầu tĩnh lặng lạnh lẽo, giống hệt bản thân Tae-beom, bao trùm khắp nơi. Chỗ anh đi qua lúc nào cũng đọng lại một thứ yên lặng ngột ngạt.


Một lúc sau, khi Tae-beom ra lệnh cho esper dịch chuyển đang chờ, nét mặt thư ký lập tức tươi lên.


****
 Esper dịch chuyển đưa Tae-beom và thư ký đến hành lang tầng 54, khu văn phòng chính. Tae-beom dặn đúng một tiếng nữa quay lại rồi cho esper kia rời đi.


“Một tiếng là gì chứ, ít nhất cũng phải ngủ hai tiếng.”


“Đừng theo.”


Thư ký đi sau, giữ khoảng cách với anh. Dù tiếc quãng nghỉ quá ngắn, nhưng chỉ riêng việc anh chịu quay về văn phòng cũng khiến y mừng. Y cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi nghĩ rằng anh quan tâm đến guide Han Si-woo nhiều hơn mình tưởng.


“Ăn chút gì rồi hãy ngủ đi. Hôm nay trưa ngài cũng chưa ăn đúng không?”


Không thấy phản ứng, thư ký hắng giọng rồi lại nhắc đến Si-woo.


“Nếu lại bỏ bữa, tôi sẽ méc guide-nim đấy. Ngài biết là guide-nim rất nghiêm túc chuyện ăn uống không?”


“Vừa phải thôi.”


Tae-beom liếc thư ký khi mở cửa văn phòng. Nhưng y chẳng hề chùn, vẫn lắm lời.


“Nhưng nếu guide-nim bảo ăn thì ngài sẽ ăn đúng không?”


Ngày Tae-beom có sức khỏe tốt là cực hiếm. Không tranh thủ chọc ghẹo lúc này thì chẳng biết bao giờ mới có cơ hội. Chỉ cần một, hai lần trong năm cũng được.


“Thật ra tôi biết ngài rất thích guide-nim mà. Lộ hết cả ra.”


Y cố ý trêu chọc, nửa đùa nửa thật. Nếu Tae-beom thật sự thấy khó chịu, hẳn anh đã đóng sầm cửa từ lâu rồi. Nhưng anh không đuổi, cũng chẳng bảo câm miệng, chỉ đứng yên nhìn thư ký.


anh thậm chí dừng bước, quay lại nhìn, khiến chính thư ký cũng bất ngờ. Vừa định mở miệng nói tiếp—


“Khụm.”



Thư ký tròn mắt, lập tức liếc nhanh về phía đó. Tae-beom cũng đưa mắt nhìn, chậm hơn một nhịp.


“À… không thấy ai nên tôi cứ vào thôi.”


Si-woo đứng dậy khỏi sofa, gãi cổ với vẻ ngượng ngập. Cậu vốn định lên tiếng ngay khi cửa mở, nhưng vì họ đang trò chuyện nên lỡ mất thời điểm vàng. Giá mà lên tiếng luôn thì đỡ kỳ cục.


“Ơ, à, vâng… anh làm tốt đấy. Sao không uống gì đó?”


Quá bất ngờ, thư ký vội bật đèn trong văn phòng. Trước đó, Si-woo ngồi trong phòng tối, chẳng xin phép ai. Cậu cũng ngần ngại khi chọn chỗ ngồi, chỉ dám khẽ ngồi xuống vì đứng lâu thì mỏi chân.


“Có việc gì mà cậu tới đây?”


Thư ký lục tủ lạnh tìm đồ uống, vừa hỏi. Nhưng Si-woo vào thẳng chủ đề, vì chẳng mấy chốc Kang Geon-ho sẽ tới tìm mình, cậu cần quay lại ngay.


“Tôi muốn làm guiding ở hiện trường.”


Nghe xong lời esper Sapsal, cậu lập tức tìm đến Tae-beom. Biết rằng việc này phải được hội trưởng đồng ý, cậu liền lên thẳng tầng 54.


“Nếu tôi theo ra hiện trường thì Kang Geon-ho và Ha Seo-jun cũng có thể tham gia đúng không?”


Esper kia nói rằng việc vận dụng năng lực ở mức độ nhất định sẽ giúp giảm stress. Nhất là Geon-ho, vốn thích hoạt động thể lực, rất hứng thú với việc tiêu diệt quái ở cổng. So với việc bị giam trong phòng, rõ ràng vui hơn nhiều. Nhớ tới lời đó, Si-woo liền tới xin phép hội trưởng.


“Tôi cần bắt đầu từ đâu? Hôm nay làm luôn được không?”


Cậu nhìn qua lại giữa Tae-beom và thư ký, chờ câu trả lời. Cảm giác hỏi thư ký sẽ nhanh hơn nên vừa quay đầu về phía đó thì—


Tae-beom bỗng tiến thẳng tới, cúi đầu sát mặt cậu. Thư ký đang bê cả đống đồ uống từ tủ lạnh ra cũng giật mình ngồi thụp xuống.


“Ai làm?”


Không báo trước, anh thốt ra câu hỏi khó hiểu. Si-woo chớp mắt liên tục. “Hả?”


“Ai làm thế này?”


anh ra hiệu về phía khóe môi của cậu. Ngay ở mép mỏng, có một vết xước nhỏ. Rất dễ bỏ qua, nhưng Tae-beom nhận ra ngay khi vừa nhìn thấy cậu.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 109: Là ai bắt nạt cậu
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...