Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 110: Giao kèo ba xu :)))
“Ai làm cậu bị thương vậy?”
Thư ký, đang ngẩn ra, chen vào giữa Tae-beom và Si-woo. Ánh mắt lướt qua gương mặt tưởng chừng không sao của Si-woo, dừng lại ở khóe môi hơi rách và lập tức kinh hãi. Dù nhìn thế nào cũng là vết do bị đấm.
“Dám cả gan làm bị thương gương mặt quý giá này sao!”
Phát hiện vết thương muộn, thư ký liền làm ầm lên. Trông anh ta như muốn lao ngay đi tìm thủ phạm, cơn giận bùng nổ dữ dội. Nhìn kỹ thì má Si-woo cũng hơi sưng.
“Bị đánh đúng không? Rốt cuộc ai làm vậy?!”
“Han Seok-tae. Guide tân binh.”
Si-woo lập tức trả lời, như đã chờ sẵn. Cậu không chỉ kể tên guide đã túm cổ áo mình, mà còn đọc hết tên của những người liên quan. Đó là những người đã khai tên và đơn vị với esper chó Sapsal, và cậu đã ghi nhớ.
Khi báo rằng họ còn nói xấu Seo-jun, Si-woo liếc về phía Tae-beom.
“Và… còn phát ngôn kỳ thị thú nhân.”
Gặp ánh mắt Tae-beom, Si-woo khẽ nhăn mặt, rồi quay đi. Cậu không kể chi tiết những gì họ đã nói, vì ngay cả nghĩ lại cũng thấy ghê tởm.
“Tôi sẽ đi ngay.”
Nghe xong tên, thư ký lập tức xin ý bằng mắt và rời khỏi phòng. Trong trung tâm, phát ngôn kỳ thị thú nhân bị cấm tuyệt đối. Không ai được phép xúc phạm thú nhân, dù chỉ là đùa.
“Anh sẽ kỷ luật họ chứ? Hay là điều hẳn đi nơi xa luôn đi.”
Nhìn theo cánh cửa thư ký vừa bước ra, Si-woo hỏi Tae-beom. Việc anh lập tức hành động theo lời mình khiến cậu cảm thấy một thứ gì đó tràn đầy — có lẽ là cảm giác thuộc về nơi này.
“Chừng đó chưa đủ.”
“Gì ạ?”
Nghe Tae-beom lẩm bẩm, Si-woo nghiêng đầu vì không rõ. Tae-beom không lặp lại, chỉ chăm chú quan sát gương mặt cậu, như muốn tìm xem có vết thương nào khác không.
“Chỉ bị tát một cái thôi.”
Si-woo lảng tránh ánh nhìn sâu ấy, khẽ nhún vai. À, nếu nói luôn chuyện bị bóp cổ, có khi anh sẽ tăng nặng kỷ luật? Cậu còn bị chảy máu mũi nữa cơ.
Lạ là lần này thương tích lại nhẹ. Bình thường, da yếu như cậu chỉ cần một cú là bầm tím xanh lè, má sưng vù. Giờ chỉ hơi nhức thôi.
“Ngẩng đầu lên.”
Bị giọng nói trầm ấy kéo lại, Si-woo ngước lên như bị thôi miên. Tae-beom bước thêm một bước, cúi nhìn kỹ cổ cậu.
Trên làn da trắng, mờ mờ hiện lên vết đỏ. Nhìn thấy vậy, ánh mắt Tae-beom trở nên lạnh hơn.
Khoảng cách quá gần khiến Si-woo quên mất định nói gì. Không khí có chút gượng gạo thì… Ji-han xuất hiện từ hư không.
“Hội trưởng, tôi cần đổi phân khu một chút.”
Anh ấy dụi khóe mắt mệt mỏi, rồi nhìn thấy Tae-beom và Si-woo đứng sát nhau thì khựng lại. Biểu cảm đầy bất ngờ, mấy giây vẫn chưa thốt nên lời — một phản ứng hiếm thấy.
“Phân khu nào?”
Tae-beom là người lên tiếng trước, trở về bàn làm việc và mở Ipad. Anh tiếp tục bàn chuyện công việc như không có gì, khiến Ji-han chớp mắt mấy lần mới lấy lại nhịp.
“Sao guide-nim lại ở đây?”
Gặp lại sau một tuần, Ji-han chẳng tỏ vẻ vui mừng gì. Anh ấy không lại gần, chỉ đứng cách xa quan sát, tay khẽ che phần ria mép mọc lởm chởm.
“Tôi sẽ làm guiding ở hiện trường.”
Si-woo nhìn gương mặt hốc hác của Ji-han — lần đầu cậu thấy anh lấm lem máu quái. Trước giờ, kể cả khi trở về từ nhiệm vụ nặng, Ji-han vẫn giữ vẻ gọn gàng, khiến Si-woo tưởng rằng anh chỉ đứng chỉ huy chứ không trực tiếp giết quái.
“Cậu nói sẽ làm guiding ở hiện trường?”
Ji-han quay sang hỏi Tae-beom, như thể cho rằng đây là chỉ thị của hội trưởng.
“Sao guide-nim lại phải làm thế?”
“Là tôi tự muốn. Tôi muốn làm.”
Si-woo ngẩng cao cằm, tự tin mình sẽ được ủng hộ, vì guiding tại hiện trường rõ ràng có ích cho esper. Nhưng câu trả lời lại không như cậu mong.
“Không cần. Đừng làm.”
Ji-han khoát tay, dập tắt ngay. Bất ngờ trước phản ứng ấy, Si-woo quay sang Tae-beom, nhưng anh vẫn đứng yên bên bàn, mắt chỉ dán vào Ipad. Thấy không được hậu thuẫn, cậu tự mình phản bác.
“Nếu tôi đi guiding ở hiện trường, cả Kang Geon-ho và Ha Seo-jun đều được ra ngoài!”
“Nguy hiểm. Việc đó không dành cho guide tân binh.”
Ji-han đề nghị đưa cậu về lại chỗ ở, như muốn kết thúc câu chuyện. Si-woo liếc xéo, rồi chạy về phía Tae-beom.
“Tôi sẽ nhanh chóng thích nghi. Anh cũng biết Geon-ho thích làm việc ở hiện trường mà.”
“hội trưởng, không được. Tôi phản đối.”
Ji-han cũng bước lại gần, không nhượng bộ.
“Ngay cả lần cậu ghé A7 cũng đã mệt rồi. Cậu không đủ thể lực để quen nhanh đâu.”
“Thể lực thì luyện là được! Anh tưởng mình ngay từ đầu đã giỏi chắc?”
“Ờ, tôi giỏi sẵn từ đầu rồi.”
Si-woo cứng họng. Hôm nay Ji-han còn đáng ghét hơn mọi khi. Cậu cố nén ý muốn véo cái mặt ngạo mạn kia, rồi lại nhìn sang Tae-beom — người có quyền quyết định cuối cùng.
“Tôi làm được chứ? Anh sẽ cho tôi làm chứ?”
Nhưng ánh mắt khẩn cầu ấy chẳng chạm được đến hắn. Tae-beom vẫn chỉ nhìn màn hình Ipad.
“Nếu tất cả đồng ý, thì làm.”
“Ok. Tôi phản đối, vậy là không làm. Hết chuyện.”
Ji-han vỗ tay bốp một cái, chen vào giữa, rồi lập tức dịch chuyển cả hai về ký túc.
“Này! Muốn chết à?!”
“Không, muốn sống. Sống thật lâu.”
Anh mỉm cười nhẹ, đúng với phong thái quen thuộc.
“Sao lại rời bệnh viện? Tôi đã nói ký túc không có ai mà.”
Ji-han đã biết Si-woo về từ lời thư ký. Cậu chỉ trừng mắt đáp lại, khiến anh phải lùi lại một bước, bàn tay lại che mép râu lún phún. Thời gian không đủ để anh tươm tất lại vẻ ngoài.
“Nghe lời khuyên tử tế đi.”
“Dù là lời khó nghe tôi cũng phản đối.”
Ji-han liền chuồn xuống bếp, lục lọi xem có gì ăn. Cũng giống Seo-jun, điều đầu tiên anh quan tâm vẫn là bữa ăn của Si-woo.
“Trời ạ, thế này là sao. Không còn gì hết.”
Bên trong tủ lạnh trống rỗng. Bồn rửa cũng khô ráo, chẳng có dấu vết nào của bữa ăn. Mình biết ngay mà.
“Guide-nim, hay là quay lại phòng bệnh đi? Ở một mình chán lắm mà.”
“Cho nên tôi mới nói sẽ đi guiding ở hiện trường.”
Si-woo bước nhanh, chặn ngay trước mặt Ji-han.
“Chán chết đi được. Một mình chẳng có gì làm. Đi theo các anh để guiding còn tốt hơn nhiều.”
Ji-han cứng rắn đáp.
“Bao nhiêu guide bị thương khi làm guiding ở hiện trường, cậu biết không? Phần lớn những người nằm trong khu điều trị guide đều bị thương ở đó đấy.”
“Các anh cũng bị thương suốt mà.”
Nhưng sự cố chấp của Si-woo còn cao hơn.
“Các anh ngày nào cũng liều mạng chiến đấu, tại sao tôi lại không được?”
Để thể hiện quyết tâm không buông cho tới khi đồng ý, cậu túm chặt cổ áo anh. Ji-han chỉ khẽ chạm vào mu bàn tay cậu, ra hiệu trấn tĩnh lại.
“Tôi nói bao nhiêu lần rồi, nguy hiểm lắm.”
“Thì các anh bảo vệ tôi là được.”
Si-woo siết chặt tay, không cho Ji-han xen vào.
“Các anh mạnh lắm cơ mà, vậy thì bảo vệ tôi đi. Tôi cũng sẽ bảo vệ các anh.”
Càng nói chuyện, khóe môi vốn nghiêm nghị của Ji-han càng lỏng ra. Anh nghiêng đầu tránh đôi mắt to của Si-woo, rồi thở dài nặng nề.
“Sao cậu nói khéo thế. Khiến người ta mềm lòng.”
“Tôi cái gì cũng giỏi hết. Thế nên đồng ý đi.”
Ji-han bật cười khẽ, như thể không thể thắng nổi cậu. Nhưng anh cũng không đồng ý ngay.
“Cho tôi thời gian suy nghĩ.”
“Bao lâu?”
“Ừm… nửa năm?”
“Anh đừng nói nhảm.”
Si-woo cúi đầu húc trán vào miệng anh. Cậu tưởng đã húc mạnh, nhưng với Ji-han thì chỉ như gãi ngứa. Sức yếu thế này mà đòi đi guiding ở hiện trường — cậu chắc chắn sẽ gục trong nửa ngày.
“Mai phải đồng ý. Tôi không đợi lâu hơn đâu.”
“Gấp thế. Ít nhất cho tôi một tuần.”
“Kang Geon-ho và Ha Seo-jun vẫn đang bị giam bây giờ.”
Si-woo buông cổ áo anh, hít sâu một hơi.
“Tôi sẽ tự biết giữ mình. Anh chỉ cần nghĩ tới bọn họ thôi.”
Giọng cậu chắc nịch.
“Các anh thấy tôi yếu ớt, nhưng tôi không yếu đến thế đâu.”
Cậu nắm tay Ji-han, thay vì cổ áo, và lập tức cảm nhận được làn sóng năng lượng mệt mỏi truyền qua da. Thể trạng thực tế còn tệ hơn con số trên pad nhiều.
“Sao không tranh thủ ghé qua một lúc? Chắc vẫn có thời gian chợp mắt chứ.”
Cậu lẩm bẩm khó chịu, rồi bắt đầu guiding. Thuốc guiding chỉ hạ được sóng năng lượng, không xua đi mệt mỏi. Với esper, cần phải có nguồn sức sống từ một guide.
Cảm nhận luồng guiding qua tay, Ji-han khẽ nhắm mắt.
“Chỉ muốn để guide-nim thấy bộ dạng đẹp đẽ thôi.”
“Nói linh tinh gì vậy.”
Si-woo lờ đi câu trêu chọc đó, định nắm tay chặt hơn, nhưng Ji-han đã rút tay ra. Anh không thể nán lâu.
“Tôi chỉ tạt qua một chút, giờ phải đi.”
Anh mỉm cười nhẹ, vẫy tay chào. Si-woo biết mình nên để anh đi, nhưng vẫn giữ lấy tay áo — ướt đẫm mồ hôi và máu quái vật.
“Khi nào anh quay lại?”
“Khi tình hình yên, tôi sẽ tới ngay.”
Anh nói sẽ báo câu trả lời qua thư ký vào ngày mai, khiến Si-woo hơi bĩu môi. Nhưng ánh mắt giao nhau vẫn bình tĩnh.
“….”
Si-woo nhìn chằm chằm vào anh, rõ ràng còn chuyện muốn nói. Ji-han cũng không rời mắt.
Không thể để anh đi khi sóng năng lượng mệt mỏi như vậy.
Si-woo ngẩng nhẹ cằm, giải phóng guiding phát tán. Cảm nhận được, Ji-han lập tức cúi xuống.
Môi chạm môi, lưỡi quấn lấy nhau. Đôi môi Ji-han vốn mềm mại nay lại có chút thô ráp, toàn thân anh ngập tràn sự mệt mỏi. Si-woo dồn hết sức, truyền vào anh luồng guiding sâu đậm, đủ để cơ thể cậu hơi ngả về sau.
Ji-han ôm siết eo thon, đón nhận hơi ấm từ khoang miệng. Nhiệt nóng lan khắp bụng và đùi nơi hai người tiếp xúc, từng tế bào như được tái sinh.
Trái tim bên trái đập dồn dập, Ji-han nín thở, bật cười khẽ trong lòng và từ tốn rời môi cậu. Anh thì thầm rất khẽ:
“Geon-ho đến.”
Không hiểu câu nói, Si-woo nghiêng đầu. Ji-han khẽ vuốt khuôn mặt ngơ ngác đó, rồi hôn chụt một cái trước khi biến mất. Ngay lúc ấy, cửa ra vào vang lên tiếng mở.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Story
Chương 110: Giao kèo ba xu :)))
10.0/10 từ 42 lượt.
