Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 108: Câm mồm đồ heo thối
“Guide, cơ thể anh vẫn chưa khỏe hẳn đúng không.”
Seo-jun khẽ rời chiếc lưỡi đang quấn quýt, ghé sát tai Si-woo thì thầm. Mải chìm trong guiding, Si-woo chỉ hơi chu môi tìm kiếm hơi ấm đã xa, chẳng để ý bàn tay Seo-jun đã lần xuống dưới xương cụt, chỉ chăm chăm tìm lại đôi môi kia.
Cậu ngắm gương mặt mơ màng của Si-woo, chậm rãi hỏi lại. Cũng như thư ký từng nói, cậu biết cơ thể anh ấy đã yếu đi rất nhiều, cần phải nghỉ ngơi một thời gian vì guiding quá sức.
Cũng phải thôi. Đã làm guiding cấp độ cao với hội trưởng – một esper hệ tinh thần – thì yếu đi là chuyện đương nhiên. Dù có tỉ lệ tương hợp cao cũng không tránh được gánh nặng cho cơ thể.
“Không, tôi khỏe mà.”
Si-woo cau mày, chu môi ướt át như bảo im đi và hôn tiếp. Cảnh anh tập trung vào guiding đến mức này trông vừa đáng lo, vừa quá gợi cảm, khó tin rằng trước giờ anh chưa từng làm guiding qua tiếp xúc thế này.
Làm sao mọi người lại để một guide thế này yên được chứ… Mù không chỉ là mắt, mà còn mù cả đầu óc.
“Hội trưởng mà làm tới cùng thì chắc chắn sẽ không khỏe đâu.”
Seo-jun luồn tay dưới đùi Si-woo, nhẹ nhàng nhấc cơ thể gầy guộc ấy lên. anh ngả lưng vào sofa, tách chân anh ra rồi đặt ngồi hẳn trên đùi mình.
Trong lúc đó, Si-woo chỉ chớp mắt, thở nhanh hơn khi khoảng cách giữa hai cơ thể rút ngắn, dù hơi khó chịu nhưng lại thấy guiding thấm vào tốt hơn nên vẫn im lặng.
“Thật sự đã làm đến cuối cùng chưa?”
Seo-jun vừa hỏi câu rõ ràng đã biết đáp án, vừa dùng ngón tay cái lau vệt nước bên môi anh. Bàn tay còn lại thì lặng lẽ lần xuống, chạm vào b* m*ng căng tròn.
“Hỏi cái đó làm gì…”
“Em tò mò mà.”
anh giữ chặt eo Si-woo, chặn đường lui, đồng thời ngửa đầu dựa vào sofa để ngước nhìn anh với ánh mắt ngây thơ như nói: Em còn nhỏ, chẳng biết gì cả, hãy dạy hết cho em đi.
“Còn cậu, chưa từng à?”
Si-woo nheo mắt, dò xét gương mặt cậu. Thằng nhóc này bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Đột nhiên anh thấy mình không nhớ rõ, nhưng chắc chắn không phải tuổi chưa biết đến chuyện đó.
Dù mình – bằng tuổi này trước khi đến đây– ôm còn chưa ôm...
****
Si-woo nằm vật ra sofa, vẫn lầm bầm càu nhàu. Cảm giác xấu hổ khiến anh phải liên tục nói gì đó kẻo nghẹn.
“Anh.”
Seo-jun ôm anh như ôm gối, vươn tay đỡ lấy mái tóc trắng làm gối tay. Có tư thế thoải mái hơn, Si-woo chỉ khẽ mím môi, cho đến khi câu hỏi bất ngờ của em út khiến cậu trợn mắt.
“Nếu em không tỉnh táo… anh sẽ cho em làm chứ?”
“… Làm gì?”
Seo-jun đáp lại bằng ánh mắt. Đôi mắt vàng của cậu khẽ liếc xuống chiếc cổ mảnh của Si-woo.
Hỏi xem có được để lại dấu trên cổ không sao? Si-woo bật cười khẽ như chẳng thể tin nổi.
“Cắn mạnh đi. Cậu có biết để lại dấu thì bất tiện thế nào không?”
anh nhăn mặt khó chịu, bảo là còn đau nữa. Seo-jun lại bất ngờ chấp nhận ngay.
“Ờ… cũng đúng.”
cậu khẽ vuốt cổ anh bằng đầu ngón tay. Một người vừa muốn để lại dấu lại chạm vào đầy cẩn trọng.
Cảm giác bàn tay dịu nhẹ trên cổ, cộng thêm ánh nhìn của Seo-jun, khiến Si-woo vô thức đưa tay gãi nhẹ ngực. Rồi đột ngột, anh bật dậy.
“Khụm… guiding xong rồi, mau đi đi.”
Anh dùng tay quạt để hạ nhiệt, chuẩn bị rời sofa thì Seo-jun lại nắm lấy tay.
“Anh.”
Cậu vẫn nằm, nhưng ngước mắt nhìn, giọng trầm đục như sắp ngủ.
“Nếu nguy hiểm, nhất định phải chạy.”
Seo-jun tiếp tục, đôi mắt mờ dần:
“Đừng nghĩ đến việc cứu bọn em, chỉ cần bảo vệ cơ thể của anh thôi.”
Si-woo nhìn cậu một lúc rồi khẽ hừ, quay đầu đi – ý nói tôi sẽ làm theo ý mình.
“Mau đi đi.”
Cũng có nghĩa là – Cả bọn, tôi sẽ cứu hết. . . . . .
Sáng sớm, Si-woo thức giấc, đứng bên cửa sổ phòng khách, chìm vào suy nghĩ. Khuôn mặt tựa cằm đầy vẻ lo lắng khi ngước nhìn bầu trời.
Tất cả những điều cậu nghĩ đến đều liên quan đến các esper mà mình phụ trách – Kang Geon-ho, Seo-jun, và hội trưởng sức khỏe yếu. Ngay cả Ji-han cũng khiến cậu lo lắng, dù không nhiều bằng hai người kia.
“Phải ngủ đầy đủ mới không tích tụ căng thẳng…”
Anh bận đến mức không thể về ký túc, khiến cậu không khỏi để tâm. Giá mà anh ghé qua để nhận guiding một chút… Cậu thắc mắc không biết ngủ thế nào giữa nơi đầy rẫy quái thú ở cổng.
Trên bảng theo dõi, sóng năng lượng của các esper đều ổn định. Ji-han và Seo-jun thì nhờ lần guiding đậm vừa qua mà thể trạng rất tốt. Có lẽ hội trưởng cũng vậy. Còn Geon-ho thì… sóng năng lượng không lên cũng chẳng xuống, chẳng biết đang làm gì.
Hôm nay phải guiding cho Kang Geon-ho mới được.
Nghĩ vậy, cậu nhìn đồng hồ – mới chưa đến 8 giờ sáng.
“Haa… thời gian trôi chậm ghê.”
Geon-ho thường đến vào lúc gần tối – khi cậu rảnh rỗi và buồn chán nhất.
Còn lâu lắm mới đến giờ đó. Giá mà mình dậy muộn hơn thì đã đỡ phải chờ.
“Bực thật.”
Si-woo thấy bức bối khi cứ phải ngồi chờ các esper đến. Đây là hội đầu tiên mình phụ trách, nên cậu vẫn chưa rõ phải làm gì cho đúng, chỉ biết là muốn làm thật tốt.
May mắn thay, sức khỏe vốn yếu của cậu hồi phục nhanh chóng ngay khi rời bệnh viện. Có lẽ đúng là ở bệnh viện mới khiến cậu mệt mỏi – vừa trở về ký túc một ngày đã lại tràn đầy sức sống.
Cậu gõ nhẹ trán vào tấm kính trong suốt, rồi với vẻ kiên quyết, quay người bước đi. Trong lúc mọi người bận rộn như vậy, mình không thể chỉ ngồi đây chờ. Phải làm gì đó.
Trước tiên, cậu chạy vào phòng thay đồ, rồi đứng trước tủ đầu giường.
“…”
Trên đó có hai hộp điện thoại mới nguyên, chưa bóc tem.
Một là Ji-han gửi, một là hội trưởng gửi. Cả hai đều nhờ thư ký đưa, dặn cậu chọn một cái để dùng, còn cái kia giữ làm dự phòng.
Điện thoại đời mới, đắt tiền như vậy mà bảo cứ giữ luôn. Si-woo vốn định trả lại một cái, nhưng vẫn chưa quyết được nên gửi trả ai.
Bàn tay lơ lửng trên hai hộp điện thoại bỗng đổi hướng. Cậu nhặt trước một chiếc hạt dẻ nhỏ đặt bên cạnh – thứ mà tối qua trước khi ngủ cậu còn cầm nghịch.
Không nhớ mình đặt nó lên đây từ khi nào nữa… Cậu cũng chẳng nhớ rõ đã mang nó từ bệnh viện về lúc nào.
Nhún vai, cậu bỏ hạt dẻ vào túi. Chẳng hiểu sao lại muốn giữ nó. Cảm giác trơn láng của bề mặt hạt dẻ khiến lòng cậu dịu lại, dễ chịu hơn.
Vừa xoa hạt dẻ trong túi, cậu vừa nhìn lại hai hộp điện thoại.
Điện thoại Ji-han tặng và điện thoại Kang Tae-beom tặng. Cậu đắn đo rất lâu, cuối cùng cũng chọn lấy một hộp. Mang cả hai thì nặng, nên đành chọn một cái để dùng.
****
Si-woo định đến tìm trưởng nhóm guide để xin lời khuyên. Cậu muốn nhân dịp này học kỹ hơn xem trong tình hình hiện tại mình nên làm gì. Tiện thể cũng muốn hỏi thêm về guiding tiếp xúc.
“Không có nhỉ.”
Cửa phòng làm việc của trưởng nhóm khóa chặt. Cậu xoay tay nắm mấy lần, nghe tiếng cạch rồi đưa tay gãi má. Nghĩ cũng đúng, tình hình khẩn cấp ở cổng thì làm gì có thời gian ngồi trong văn phòng. Si-woo tự trách mình chắc chỉ có mỗi cậu – một guide rảnh rang – là vẫn ở lì trong ký túc xá.
Về guiding và công việc ở trung tâm, ngoài trưởng nhóm thì cậu chẳng biết hỏi ai. Nếu là guide khác thì chắc đã tìm đồng nghiệp thân hoặc tiền bối để hỏi rồi. Nghĩ đến đó, cậu cắn môi vì vị đắng lan ra trong miệng.
Ra ngoài tòa nhà, Si-woo lê bước chậm chạp, đưa mắt nhìn quanh. Chỉ có mình cậu đi một mình, còn lại mọi người đều đi theo cặp hoặc tụm ba tụm bảy trò chuyện. Hầu hết đều là guide.
Cậu nheo mắt, quan sát kỹ hơn. Quả thật số người giảm thấy rõ, đặc biệt là không thấy bóng dáng một esper thú nhân nào.
Hóa ra Ha Seo-jun nói thật.
Không phải cậu nghi ngờ, nhưng khi tận mắt thấy mới cảm nhận được mức độ nghiêm trọng. Không chỉ ở hiện trường, ngay cả trong sinh hoạt thường ngày cũng khó bắt gặp esper thú nhân.
Vậy bọn họ đang ở đâu, làm gì?
Si-woo hoàn toàn không biết Kang Geon-ho và Seo-jun đang ở đâu. Nhưng vì là người của hội Baekya, cậu tin họ chắc được sắp xếp ở nơi tốt. Ít nhất cũng phải là không gian rộng rãi, không ngột ngạt, dù không bằng ký túc xá.
“Chẳng lẽ không nên giam họ lại? Ít nhất cũng phải cách ly chứ.”
Đang bước chậm, Si-woo khựng lại khi nghe thấy một nhóm người ngồi trên ghế đá nhắc tới cái tên mà cậu không thể bỏ qua.
“Trung tâm đang che chở Ha Seo-jun dữ lắm. Cậu ta thuộc phe cựu tổng hội trưởng nên khó mà động tới.”
“Này, bỏ chuyện đó qua đi, đã là người của Baekya thì sao dễ dàng đưa ra chuyện cách ly được.”
“Không làm thì sao? Nhỡ đâu lại biến về bản thể rồi quậy phá thì sao?”
Người ngồi ở rìa ghế đá rùng mình tỏ vẻ ghê sợ. Họ đang bàn tán về bản thể của Seo-jun – thứ mà họ chỉ nghe qua tin đồn – và nhăn mặt. Chỉ mới tuần trước, một trong số họ còn khoe khoang rằng từng chào hỏi Seo-jun. Giờ thì lại nhắc tới khoảnh khắc ấy bằng giọng chửi rủa.
“Nếu lúc đó biến ngay trước mặt tôi thì… thật sự kinh tởm.”
“Cậu ta nên rời Baekya càng sớm càng tốt. Đã một tuần rồi mà chẳng nghe gì. Lỡ đâu cứ tiếp tục hoạt động trong hội thì sao?”
“Không đời nào. Nếu còn chút lương tâm thì tự mình rời đi thôi.”
Họ nói về Seo-jun như thể anh đã phạm một tội tày trời, chỉ trích việc cậu che giấu bản thể “kinh tởm” mà vẫn giữ chỗ trong hội số một cả nước.
“Nhân dịp này, phải dọn sạch hết esper thú nhân mới được.”
Một gã ngồi giữa ghế – trông to xác, dáng điệu cục cằn khác hẳn các guide thường thấy – buông lời quá đáng. Nghe xong, nhóm còn lại ngập ngừng một chút rồi lại hùa theo.
“Công bằng mà nói thì đúng. Nghe bảo guiding cho esper thú nhân mệt lắm.”
“Nguy cơ bạo phát cũng gấp đôi. Không phải tự nhiên mà nhiều tiền bối né họ đâu.”
“Vấn đề là bọn thú nhân. Không có chúng thì không khí trung tâm đâu có tệ thế này.”
Trong nhóm ghế đá ấy không có ai là thú nhân. Dưới sự dẫn dắt của gã miệng lưỡi th* t*c, những lời khinh miệt thú nhân cứ thế tuôn ra. Đồng phục huấn luyện còn mới cứng, chứng tỏ họ mới vào trung tâm chưa lâu. Gương mặt ai nấy đều còn non choẹt.
“Làm một trại giam thật to, nhốt hết esper thú nhân với guide của chúng vào thì tốt biết mấy. Mấy ông lãnh đạo đúng là đầu óc chậm chạp.”
“Ha, vậy thì thành Vương quốc động vật thật rồi. Chắc sẽ vui lắm.”
Đang nói cười hả hê, họ bất chợt im bặt. Tất cả cùng hướng mắt về phía trước ghế đá – nơi Si-woo đang tiến lại.
“Làm ơn bớt miệng lại đi.”
Họ thoáng sững sờ khi thấy gương mặt cậu, nhưng vừa nghe giọng nói tiếp theo liền nhăn mặt.
“Là người thì nói cho ra dáng người đi, lũ khốn.”
Nụ cười khẩy trên môi gã đàn ông to xác chợt đông cứng. Nhưng so với vẻ dữ tợn nổi tiếng của Kang Geon-ho thì chẳng đáng gì.
“Mày vừa nói gì, hả đồ khốn?”
“Đúng rồi đấy, đồ khốn.”
Si-woo từng sống cùng những esper còn đáng sợ và áp lực hơn nhiều, nên chẳng chút nao núng. Nếu Hội trưởng ở đây, chỉ cần hơi thở thôi cũng đủ làm bọn trẻ này run cầm cập.
Có vẻ bị chạm tự ái vì câu chửi, gã đàn ông đứng dậy, nhổ bãi nước bọt xuống đất. Si-woo vẫn nhịn được, dù tai cậu đã bị bẩn bởi những lời lẽ nãy giờ. Cậu muốn xem bọn họ có thể đi quá giới hạn tới đâu.
Hóa ra ngay cả ở trung tâm cũng có kẻ ghét thú nhân… Cứ nghĩ ở nơi có nhiều thú nhân thì sẽ không có loại này. Nghĩ tới cảnh cậu út mỉm cười chào mấy tên này, cơn giận bùng lên trong ngực Si-woo.
“Này, nói lại xem nào.”
Gã đàn ông bất ngờ vươn tay về phía mặt cậu, định túm cổ áo hoặc giật tóc. Thấy mấy ngón tay to bè sắp chạm tới, Si-woo lập tức cúi đầu cắn mạnh.
Cậu táp vào ngón tay mập ấy, nhưng chưa kịp cắn sâu thì gã đã đẩy mạnh vai cậu ra. Trên tay gã thậm chí không hằn vết răng.
“Thế này thì bảo sao tao ghét thú nhân.”
Vừa cười khẩy, gã vừa tát mạnh vào mặt cậu, làm đầu Si-woo bật sang một bên.
“Là người thì dùng tay đi, cắn cái gì mà cắn.”
Gã túm cổ áo cậu, siết mạnh như muốn bóp nghẹt.
“Bớt để lộ bản chất thú vật đi, cư xử cho ra dáng người chút.”
“Cút đi, đồ heo thối!”
Si-woo không chịu lép vế, hét trả, tay cũng túm ngược cổ áo hắn.
“Đừng có mà sỉ nhục Ha Seo-jun! Mấy người biết cái quái gì mà dám nói!”
Cổ bị bóp, cậu ho sặc sụa, máu mũi chảy xuống môi.
“Thế mày là cái thá gì? Bọn tao chửi hay khen thì liên quan gì mày.”
Gã lắc lắc cổ áo cậu như đùa, giữ lực vừa đủ để không làm cậu ngất, miệng cười nhạt. Nhìn đôi chân gầy đang quẫy đạp cố tấn công mình, gã bật cười khoái trá.
“Tao là guide phụ trách riêng của cậu ấy.”
Si-woo vừa nói vừa tung cú đấm, nhưng gã ngửa đầu tránh nên lại hụt.
“Phụ trách? Mày á?”
“Điên thật.”
“Nó bảo là guide riêng của Baekya kìa.”
Tiếng cười nhạo càng rộ lên. Si-woo dang tay định siết cổ gã, nhưng bàn tay chẳng còn chút sức.
“Này, guide của Baekya mà ăn nói thế à?”
Gã bảo cậu nên cẩn thận lời nói, rồi đập bàn tay to xuống đỉnh đầu cậu. Mỗi lần bị đánh, cả hộp sọ rung lên. Cậu đạp mạnh vào bụng hắn, nhưng khối thịt ấy chẳng hề hấn gì.
“Không đi tiếp mà xen vào làm gì? Rảnh à? Muốn chơi không?”
Gã giữ chặt đùi Si-woo, kéo sát lại. Cậu nghiến răng, tung cú húc gối vào hạ bộ hắn. Đến lúc này, nụ cười mới tắt, gã nhăn mặt, giơ tay lên lần nữa. Si-woo trừng mắt nhìn bàn tay to như nắp nồi sắp vung xuống.
Ngay lúc đó, tiếng chó sủa vang lên từ xa. Cùng lúc, lực trên tay gã đang túm cổ áo cậu bỗng biến mất.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
