Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 105
Một chiếc mũ lưỡi trai vành dài, kính gọng sừng, thêm cả khẩu trang đen. Gương mặt vốn đã nhỏ của cậu ta bị che kín đến mức không thể nhận ra là ai. Giọng nói lại khàn khàn như người bị cảm, khiến càng khó đoán hơn.
“Là em đây.”
Seo-jun bước lại gần, kéo nhẹ khẩu trang xuống. Thật ra nhìn vóc dáng thì chẳng thể nhầm được — trong số các esper, người cao to như Seo-jun hiếm lắm.
“Em vào được không?”
“Ờ, vào đi.”
Si-woo để cậu ta vào phòng trước. Cậu vốn muốn mắng sao bây giờ mới ló mặt, nhưng không hiểu sao miệng lại không mở ra được.
“Bị cảm à?”
Seo-jun đóng cửa phòng rồi tháo hẳn khẩu trang, lắc đầu.
“Không, chỉ hơi khản giọng thôi ạ.”
“Chỉ khản giọng thôi?”
Làm gì có chuyện. Hoặc là hét nhiều, hoặc vì lý do nào đó mà cổ họng bị tổn thương.
“Còn anh thì sao, sức khỏe ổn chứ?”
Câu hỏi này Si-woo đã nghe đến phát chán, nên chỉ gật đầu qua loa. Kang Geon-ho, Yoo Ji-han, rồi cả thư ký — cứ gặp là lại hỏi tình trạng cơ thể.
“Còn cậu thì sao?”
Từ hôm đó đến giờ, đây là lần đầu cậu gặp lại Seo-jun. Có hỏi những người xung quanh thì cũng chỉ nhận được câu trả lời rằng maknae vẫn ổn. Không ai chịu nói Seo-jun đang ở đâu.
“Không bị thương ở đâu chứ? Guiding thì vẫn nhận bằng máy à?”
May là không thấy gầy sọp đi hay sắc mặt tệ. Chỉ là trông rất mệt mỏi.
“Tháo kính ra xem nào.”
Si-woo tiến lại gần định gỡ kính cậu ta xuống, nhưng Seo-jun phản xạ lùi lại ngay. Đồng tử vàng kim của cậu ta khẽ run.
“Em cũng ổn mà. Guiding ngày nào cũng nhận.”
Si-woo ngước nhìn một lúc, rồi gật đầu ra hiệu cho Seo-jun đi theo. Cậu không đưa ra giường mà dẫn đến ghế sofa.
“Ngồi đi.”
Seo-jun ngoan ngoãn làm theo. Ban đầu định ngồi ghế đối diện, nhưng Si-woo trợn mắt ra hiệu ngồi sát cạnh mình.
“Cái đó là gì vậy?”
Seo-jun gãi gáy, cố giữ khoảng cách xa nhất có thể khi ngồi xuống, rồi hỏi. Si-woo đang cầm một quả táo đỏ trên tay.
“Không biết. Ai để trước cửa.”
Cậu đưa cả hạt dẻ đang cầm ở tay kia cho Seo-jun xem. Ngay lập tức, biểu cảm của cậu ta trở nên kỳ lạ.
“Là để trước cửa phòng đúng không?”
“Ừ. Nghe gõ cửa, mở ra thì chẳng thấy ai.”
Seo-jun cầm lấy hạt dẻ, xoay trong tay, quan sát kỹ bề mặt tròn nhẵn. Si-woo nhìn theo, rồi từ từ dịch lại gần.
“Biết là gì không?”
Seo-jun mải nhìn hạt dẻ nên không nhận ra Si-woo đã đến sát mức đầu gối gần chạm nhau. Sau khi quan sát một hồi, cậu ta trả lại hạt dẻ.
“Cứ giữ đi. Không phải thứ nguy hiểm đâu.”
“Sao cậu biết?”
“Vì em cũng từng nhận rồi.”
Seo-jun nói bản thân cũng không biết rõ đó là gì. Si-woo tin lời cậu ta và nhét hạt dẻ vào túi áo.
“Táo thì ăn luôn đi.”
“cậu ăn trước đi.”
Si-woo chìa quả táo đỏ mọng ra. Seo-jun không chần chừ, lau qua vào áo rồi cắn một miếng.
“Thấy chưa, ăn cũng không chết đâu.”
“Vậy ăn hết đi.”
Si-woo bảo cậu ta ăn hết quả táo. Trông dáng vẻ chẳng có sức ấy, hệt như mấy ngày liền chưa được ăn.
“Mau lên.”
Seo-jun lại ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng khác với Si-woo sẽ ăn vèo cái là xong, cậu ta ăn rất chậm, cuối cùng cũng bỏ lại phần còn lại chưa hết.
“Đưa đây.”
Si-woo ăn nốt phần còn lại. Táo giòn và ngọt, thế mà cậu ta lại ăn nhạt nhẽo thế kia — chắc là chẳng có tí khẩu vị nào.
“Guide-nim.”
Nhìn Si-woo ăn nốt quả táo mình đang dở dang, Seo-jun cất giọng chậm rãi. Đó vốn là điều cậu định nói ngay khi gặp.
“Cảm ơn anh… vì đã cứu em.”
Si-woo nhổ hạt táo ra, liếc sang, nét mặt bình thản như người lớn.
“Việc của tôi thôi mà.”
Cậu nhún vai, cố tỏ ra chẳng có gì to tát, mong Seo-jun cũng nhẹ lòng hơn. Nhưng cậu ta lại trông buồn bã hơn cả lo lắng. Rõ ràng đâu có làm hại ai đâu.
“Guide-nim…”
Càng nói, giọng Seo-jun càng khản đặc. Qua lớp kính trong suốt, tròng trắng đã đỏ ngầu.
“Anh… không thấy ghê sao?”
Trước khi đến đây, Seo-jun đã đắn đo không biết bao nhiêu lần. Cậu không chắc mình đủ dũng khí đối diện với người đã thấy bản thể thật của mình. Đinh ninh rằng đối phương sẽ tránh xa. Thậm chí nếu vì mình mà anh rời hội, cậu cũng không thể phản bác.
Ai mà muốn đối mặt với một esper trông như quái vật chứ? Bản thân cậu còn thấy rùng mình.
“Có gì đâu mà ghê. Chỉ là một con chim thôi mà. Có gì to tát đâu.”
“Chim… ạ?”
Seo-jun ngẩn người, tưởng mình nghe nhầm. Chim á? Làm sao lại nhìn như thế mà nghĩ là chim được?
“Không phải thì thôi.”
Si-woo gãi nhẹ má, rồi nhìn thấy vẻ mặt không tin kia nên nói thật hơn.
“Ừ thì… có hơi có mùi một chút.”
Đúng là mùi rất đặc biệt. Chưa từng ngửi bao giờ nên cứ vương trong trí nhớ.
“Nhưng mà cũng do vết thương mới có mùi như vậy thôi. Có gì đâu mà lạ.”
Cậu thừa nhận hình dạng ấy đúng là đặc biệt, nhưng tuyệt không có ý phủ nhận bản thể của Seo-jun. Khi biến hình chưa hoàn toàn, phần th*n d*** vẫn là hình dạng con người. Trông cũng chẳng giống loài chim nào cụ thể, chỉ có một cánh.
“Đương nhiên… đương nhiên là lạ chứ.”
Đôi môi nứt nẻ của Seo-jun khẽ mấp máy chậm rãi. Cậu thà rằng Si-woo bây giờ nói thật lòng ra còn hơn. Nếu giả vờ như không có gì rồi lại đột nhiên biến mất, vết thương để lại sẽ càng sâu hơn. Thà ngay từ đầu đừng để hi vọng thì tốt hơn.
“Chỉ cần nói thẳng ra đi. Ghê lắm mà, đúng không?”
“Yoo Ji-han nháy mắt còn ghê hơn.”
Si-woo lại đáp ngay, ánh mắt lấp lánh chứa đầy sự thật. Thực tế, đã từng có lần cậu đang ăn cơm thì Yoo Ji-han cố tình nháy một bên mắt một cách lẳng lơ khiến cậu phun cả thức ăn ra.
“Còn hơn cái thằng đó gấp trăm lần.”
Lời nói thẳng thắn không chút ngập ngừng của Si-woo khiến Seo-jun khẽ bật cười. Lúc này gương mặt căng cứng mới hơi giãn ra.
“Guide-nim đúng là… nhất luôn.”
Cậu lấy tay che khóe môi đang cong lên, nhưng vẫn im lặng cười mãi. Có thể thấy rõ sự căng thẳng đã vơi bớt. Thấy vậy, Si-woo an tâm và cố gắng pha trò thêm để cậu ta cười nhiều hơn.
“Đeo kính làm gì? Không có độ phải không?”
Si-woo bĩu môi chê gu thời trang quê mùa, giật lấy kính của Seo-jun đeo thử. Quả nhiên không có độ. Đúng là vậy, esper thì sao mắt kém được.
“Có cần đưa luôn mũ không?”
Seo-jun vừa cười khẽ vừa tháo mũ ra. Si-woo lập tức giật lấy đội lên đầu mình. Nhìn Si-woo như vậy, ánh mắt Seo-jun càng thêm rạng rỡ.
Hai người đang chơi đùa với kính và mũ thì có tiếng gõ cửa, rồi y tá bước vào.
“Guide Han Si-woo, tôi vào một chút nhé.”
Vừa đánh dấu vào bảng kiểm tra, y tá vừa đi vào, nhìn thấy giường trống thì quay sang sofa. Seo-jun lập tức đội mũ lên, nhưng thân hình to lớn không thể che được, y tá nhận ra ngay cậu là ai.
“À, cái… tôi, tôi sẽ quay lại sau.”
Nhận ra Seo-jun, y tá hoảng hốt bỏ chạy khỏi phòng, gương mặt tái mét như vừa thấy quái vật.
Phản ứng bất ngờ đó khiến Si-woo sững người nhìn cánh cửa đã đóng chặt.
“Phản ứng đó là bình thường thôi.”
Seo-jun đội mũ thật sâu, cúi gằm mặt. Rồi cậu kể cho Si-woo nghe một chuyện mà cậu chưa hay biết.
“Nghe nói hôm đó ở khu A7 có rất nhiều người thấy em.”
Giờ ở trung tâm này, chắc chẳng còn ai không biết hình dạng bản thể của Seo-jun nữa. Trong vẻ tươi cười vừa nở đã thoáng qua chút nặng nề, buông xuôi.
“Vốn dĩ mọi người đã rối tung lên vì vụ bùng phát của thú nhân, vậy mà em lại châm thêm dầu vào lửa.”
“Bùng phát của thú nhân?”
Si-woo chớp đôi mắt tròn xoe nhìn Seo-jun. Thấy cậu chẳng biết gì về vụ đó, Seo-jun bèn kể hết. Chỉ cần ra khỏi phòng bệnh là ở đâu người ta cũng bàn tán về chuyện này. Nhưng vì Si-woo cứ ru rú trong phòng, lại không có đồng đội nào truyền tin nên chẳng hay biết gì.
“Vậy con sói thú nhân hôm đó cũng là…?”
“Vâng, đúng.”
Nghe tin vì liên tiếp xảy ra các vụ bùng phát thú nhân mà giờ hiện trường chỉ còn lại các esper thường, Si-woo không khỏi kinh ngạc.
“Vậy có ổn không? Esper thú nhân nhiều hơn hẳn mà?”
“Bởi vậy những người còn lại mới kiệt sức. Gi-han hyung chắc giờ bận nhất đấy.”
Hèn gì mấy hôm nay không thấy mặt ở phòng bệnh. Ít ra Kang Geon-ho còn ghé qua một chút, chứ cái thằng biết dịch chuyển kia thì chẳng đến lấy một lần. Trong lòng Si-woo vốn đã thấy tủi, giờ lại càng rõ rệt hơn.
“Cũng vì em mà bầu không khí tệ hơn. Chỗ duy nhất còn dựa dẫm được là Baekya, vậy mà lại xuất hiện một thằng giống quái vật từ chính Baekya.”
Seo-jun bỏ lửng câu nói, hướng mắt ra cửa sổ. Tình huống cậu lo sợ nhất lại xảy ra đúng lúc tệ nhất. Không giúp được gì cho hội, ngược lại còn gây hại. Với một hội Baekya vốn luôn phải hoàn hảo, tượng trưng cho hòa bình, thì đây là một vết nhơ lớn.
“Đứng lên.”
Si-woo vỗ mạnh vào vai đang xụ xuống của Seo-jun, rồi đứng dậy khỏi sofa. Bất ngờ, cậu mở tủ lấy đồ mặc.
“… Anh định ra ngoài à?”
Seo-jun ngạc nhiên nhìn Si-woo thu dọn đồ đạc đột ngột.
“Về ký túc. Ở đây chán lắm.”
“Giờ ở ký túc không có ai đâu. Sẽ còn vắng lâu nữa.”
Lời của Seo-jun cũng giống Gi-han đã nói. Không ai ở đó để chăm cho cậu, mà phòng cũng bỏ trống lâu rồi nên chẳng có gì để ăn.
“Tôi có phải trẻ con đâu? Tôi tự ở một mình được.”
“Không, nhưng mà…”
Seo-jun, với thân hình to lớn, chặn ngang cửa. Rồi cậu im bặt khi thấy Si-woo cởi phăng bộ đồ bệnh nhân. Thì ra bên trong không mặc gì. Quần bệnh nhân thì mỏng như vậy…
Không hay biết ánh mắt Seo-jun đang dán chặt vào mông mình, Si-woo nhanh chóng thay đồ, kéo cạp quần lên rồi nhét hết đống đồ ăn vặt Geon-ho để lại vào túi. Không chừa thứ gì.
“Đi trước dẫn đường.”
Seo-jun vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc vừa rồi, nhưng rồi cũng lấy lại tỉnh táo.
“Cứ ở phòng bệnh đi. Anh định về đó làm gì?”
Không thể để một guide vốn dễ cô đơn ở một mình trong ký túc. Cậu biết rõ khi ở một mình, Si-woo toàn bỏ cơm, chỉ ăn vặt, nên càng phải ngăn lại.
“Nếu giờ đi thì tôi sẽ guiding cho.”
Si-woo khoanh tay, hất cằm ra hiệu mở cửa.
Seo-jun nhìn Si-woo đầy kiên quyết, rồi lén đưa tay ra phía sau. Ngay sau đó, tiếng cửa trượt mở vang lên “rè…”.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
