Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 10
Sáng hôm sau.
Si-woo mở mắt trên chiếc giường rộng rồi dúi mặt sâu vào gối. Rốt cuộc hôm qua cậu vẫn không thể rời khỏi phòng guiding của guild Baekya.
‘Đời gì mà khổ vậy trời.’
Khác hẳn với tâm trạng than thở, dáng vẻ nằm dài trên chiếc giường êm ái lại trông rất thoải mái. Cậu ôm chặt con chuột bông trong tay, ngủ một mạch suốt mười tiếng đồng hồ, bảo sao người không mềm nhũn ra.
Đây là lần đầu tiên trong đời cậu được ngủ trên chiếc giường tốt thế này, đến mức vừa nằm xuống là thiếp đi ngay. Mà lại còn ngủ cùng giường với “tên ngốc” nữa chứ.
‘Bực thật.’
Si-woo quay người, vung đuôi đập mạnh vào chỗ Kang Geon-ho từng nằm. Cậu đã ngủ trong phòng của Geon-ho – căn phòng rộng nhất trong khu guiding. Hóa ra mấy căn phòng kia đều có phòng ngủ riêng kèm theo.
Phải nói là cơ sở vật chất quá đỉnh. Tầm này gọi là khu nghỉ dưỡng chứ không còn là phòng guiding nữa.
‘Haa…’
Ước gì tống khứ hết bọn họ đi để một mình mình xài. Thở dài một hơi với mong ước viển vông, Si-woo l**m nhẹ con chuột bông phát ra tiếng “chít chít”, rồi ngước nhìn cửa sổ lớn.
Phải ra khỏi đây nhanh thôi, nhưng làm sao bây giờ.
Tên ngốc sức dài vai rộng kia canh suốt đêm, chẳng có kẽ hở nào để trốn. Thực ra là do cậu ngủ say bí tỉ nên mới không ra được, nhưng thôi kệ, cứ đổ hết tại tên ngốc. Tại hắn lôi mình đến đây mà.
‘Mà hắn lại đi đâu rồi nhỉ.’
Bắt đầu thấy chán, Si-woo vươn vai. Cậu ngẩng lên tìm kiếm tên ngốc không thấy đâu. Hôm nay nhất định phải rời khỏi đây, vì bụng cũng đã no đủ rồi.
Chít―.
Si-woo giấu con chuột bông vào giữa đống gối, rồi bật xuống sàn. Dưới gối còn giấu đầy túyp súp thưởng. Cậu cố tình nhét tất cả vào một chỗ để dễ gom lúc trốn.
Xạt, Xạt, Xạt. Cậu cào khe cửa để mở ra. Với thân mèo, mở cửa hé vốn dễ như ăn kẹo. Dù cửa đóng chặt, cậu cũng biết cách bật tay nắm để xoay mở.
‘Ngốc đâu rồi, mau ra đây!’
Si-woo vừa kêu “meo meo” vừa đi tìm. Dù tối qua ăn no đến vậy, ngủ dậy xong lại hơi đói bụng. Nghĩ bụng cứ lúc nào ăn được thì phải tranh thủ ăn cho nhiều, cậu thản nhiên đòi ăn.
‘Mau đưa đồ ăn đây!’
Tên ngốc đang nằm trên sofa. Nhìn hắn nhắm mắt, không phản ứng gì chắc là đang ngủ.
Nếu ngủ thì ngủ trên giường đi chứ. Để nguyên giường mà lại nằm sofa, thật đáng ghét.
Đang đói nữa chứ…
Nhưng vẫn chưa đói tới mức phải đánh thức hắn dậy. Si-woo rón rén, bước nhẹ tới gần sofa.
À, ra là đang guiding.
Đến gần mới thấy trên người hắn gắn mấy sợi dây nối với thiết bị. Đó là cái máy giống hệt loại thằng nhóc “tâm thần” hôm qua dùng.
Có bao nhiêu loại máy tốt hơn không dùng, lại cứ phải dùng loại nhỏ nhất này nhỉ. Si-woo nhảy phốc lên sofa, nhìn kỹ hơn thiết bị guiding.
Tối qua tên ngốc này cũng đã guiding. Trong lúc Si-woo ăn tối, hắn ngồi trên sofa, mặt khó chịu, đưa tay vào cái máy guiding mà Ji-han mang tới.
Cái đó trông là loại xịn nhất, lại còn là loại guiding trực tiếp bằng tay nên chắc hiệu quả gần giống guiding thật.
Si-woo khi đó cũng nhìn đầy tò mò. Vừa đẩy cái bát cơm đã l**m sạch ra một bên, cậu vừa im lặng quan sát guiding máy.
Máy không hề phát ra tiếng động gì. Quả đúng là máy đắt tiền. Mấy loại máy phổ thông mà Si-woo từng thấy đều phát ra tiếng to nhỏ lạch cạch.
Tiền đúng là tốt thật, cậu nghĩ thế. Và rồi—
Ầm! Chiếc máy guiding bất ngờ đổ ngửa ra sau, phát ra tiếng động lớn.
[Anh không sao chứ?]
[Hyung, anh ổn chứ?]
Ji-han và Seo-jun vội vàng thu dọn máy guiding rồi kiểm tra tình trạng của Geon-ho. Hắn bịt miệng, nôn khan mấy lần rồi lập tức lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Hắn cực kỳ dị ứng với việc guiding bằng máy móc nhân tạo. Không phải do tâm lý mà cơ thể hắn hoàn toàn không tiếp nhận được.
Đó cũng là lý do Geon-ho cứ lần lữa hoãn guiding. Thuốc hỗ trợ guiding cũng làm hắn buồn nôn, nên hắn chọn cách tự điều chỉnh bước sóng năng lượng của mình càng nhiều càng tốt.
Chỉ cần gặp một guide là mọi thứ sẽ dễ dàng hơn, vậy mà oái oăm thay, hắn lại ghét con người.
Geon-ho chỉ nói chuyện với anh trai mình, Ji-han, Seo-jun và cậu thư ký. Còn lại, hắn thậm chí chẳng buồn nhìn vào mắt người khác. Dù có là người có thể xoa dịu bước sóng năng lượng của hắn đi chăng nữa.
“Khụm.”
Geon-ho khịt khịt mũi, cau mày tỉnh lại. Có lẽ do uống thuốc ngủ nên mắt vẫn hơi lờ đờ, không dễ mở ra ngay được.
Hắn dụi mắt, chợt nhận thấy ngực mình nặng trĩu, liền ngẩng đầu lên. Tưởng đâu bước sóng đang bị tắc lại, ai ngờ lại thấy một cục bột gạo trắng phau như bánh mochi nằm chình ình trên ngực.
A, cái này thì… dễ thương quá đáng rồi đấy.
“Định ám sát anh à?”
Hắn bật cười, vỗ vỗ cái mông trắng nõn đe dọa trái tim mình. Vừa tỉnh dậy mà đã thấy c*p m*ng tr*n của con mèo, đúng là thiên đường.
“Sao lại chìa ra cái mông hôi hám ấy, phải cho anh ngắm khuôn mặt xinh đẹp mới đúng chứ.”
Hắn vừa trêu vừa vuốt dọc sống lưng trắng, liền bị con mèo quất đuôi trúng miệng kèm tiếng kêu cáu kỉnh. Cứ như muốn bảo hắn im đi. Geon-ho chỉ cười, tiếp tục massage lưng.
Nói hôi mông là đùa thôi, vì con mèo này tỏa ra mùi hương rất kỳ lạ nhưng dễ chịu. Không phải mùi xà phòng, cũng chẳng biết diễn tả sao nữa, chỉ thấy rất thơm.
Hắn bế con mèo lên đùi rồi ngồi dậy, cúi đầu hít hít cái đuôi dài của nó. Đúng thật, mùi dễ chịu len vào mũi. Kỳ lạ thật.
“Nhóc… trước đây có chủ nhân không đấy?”
Nghĩ lại, nó chưa tắm táp gì mà lông vẫn trắng muốt, sạch sẽ. Dù gầy nhom thật, nhưng như Seo-jun nói, trông chẳng giống kiểu mèo đói rách.
Bộ lông mượt đẹp và gương mặt sang chảnh khiến người ta nhìn qua cũng tưởng là mèo có người chăm sóc.
Hay là…
“Bị người ta nuôi rồi bỏ à?”
Nghĩ đến đó, hắn cau mày, nâng con mèo lên. Được massage xong, con mèo lười biếng vẫy đuôi, không phản kháng, chỉ quay đầu sang một bên, ngoan ngoãn để mặc hắn bế.
“Chắc không đâu…”
Với gương mặt dễ thương thế này, ai mà nỡ vứt bỏ chứ. Nếu mắt còn sáng thì chẳng thể nào làm vậy được.
Thế nên chỉ còn hai khả năng.
Hoặc là bị lạc mất chủ, hoặc là sinh ra đã có mùi thơm dễ chịu.
Geon-ho đặt con mèo xuống, ngả về phương án thứ hai. Nếu có chủ thật thì chắc con mèo này không gầy đến vậy.
“Muốn ăn không?”
Nyaooong―.
Vừa nghe đến từ “ăn”, con mèo đã kêu lên. Hắn không nhịn được cười.
“Xinh rồi mà còn thông minh nữa cơ đấy. Khá đấy.”
Hắn xoa xoa khuôn mặt tròn trịa ấy thêm chút nữa rồi đi chuẩn bị đồ ăn.
Dù gọi là phòng guiding, nhưng chỗ này chẳng khác gì phòng ở cao cấp: có phòng ngủ riêng, nhà tắm rộng, hoàn toàn đủ để ở lâu dài.
Vậy nên, Geon-ho quyết định tạm thời ở lại phòng guiding này. Khác với khu ký túc xá, ở đây gần như không có Tae-beom lui tới.
Chỉ có Tae-beom mới có văn phòng riêng, và anh cũng nhận guiding ở đó – nơi đặt chiếc máy guiding đắt nhất.
Geon-ho nghĩ sẽ đợi lúc anh trai có tâm trạng tốt rồi nói chuyện tiếp. Chuyện mình sẽ nuôi con mèo này.
“Uống nước đi. Hôm qua vẫn uống ngon lành còn gì.”
Hắn đẩy bát nước lại gần con mèo đang cắm cúi ăn thức ăn khô. Tưởng con mèo ghét nước, nhưng nghe bảo lúc ở với Seo-jun thì uống cạn cả bát, hắn cũng bất ngờ.
“Nhóc thích nước mà. Sao trước mặt anh lại không uống?”
Con mèo đang nhai thức ăn bỗng thở hắt ra một tiếng như thở dài. Có lẽ chỉ là hắn tưởng tượng, nhưng nghe cứ như nó đang thở dài thật.
Chẳng lẽ vì bị bảo uống nên lại không thèm uống?
Hắn nghiêng đầu băn khoăn rồi thôi không ép nữa. Dù hay chơi với mèo hoang, đây là lần đầu hắn thực sự nuôi một con mèo, nên vẫn còn nhiều điều chưa hiểu.
“Ừ, cứ làm theo ý nhóc đi.”
Nghĩ đến chuyện dần dần tìm hiểu thêm về con mèo này, hắn thấy vui không ngớt. Hơn nữa, hôm nay cơ thể lại nhẹ nhàng khác thường, chắc guiding đã hấp thụ tốt.
Nhờ loại thuốc ngủ mới chăng? Hắn nghĩ có lẽ nên tiếp tục uống thuốc này rồi nhận guiding, vừa nghĩ vừa bước vào phòng tắm.
“Anh đi tắm chút, cứ ăn rồi chơi đi nhé.”
Hắn còn chưa vào hẳn phòng tắm đã cởi áo. Định cởi cả quần, nhưng chợt khựng lại, quay đầu nhìn.
‘Nhìn… nhìn cái gì mà nhìn.’
Đúng lúc đó, ánh mắt Si-woo và hắn chạm nhau. Si-woo cuống quýt định quay đi, giả vờ như không thấy, nhưng bị tên ngốc túm lại.
“Nhóc cũng tắm luôn đi.”
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
