Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 11

‘Tắm cái gì mà tắm!’

Si-woo gầm lên phản kháng dữ dội. Tuy không dám giơ vuốt ra, nhưng cậu dùng nắm đấm đập vào tay Geon-ho để hất ra.

“Phải tắm chứ. Nhóc đến đây rồi mà chưa tắm còn gì.”

‘Tự anh tắm đi, đồ chết tiệt!’

Si-woo bám chặt lấy tay nắm cửa phòng tắm, gào khóc om sòm như trẻ con. Cậu còn dùng chân sau đá túi bụi vào bụng Geon-ho, nhất quyết không chịu bị lôi vào.

“Ghét đến vậy à?”

Geon-ho, đang định lôi mạnh vào, chợt khựng lại. Có vẻ hắn hơi bối rối khi thấy Si-woo, nãy còn ngoan ngoãn lúc ăn, giờ lại trợn trắng mắt lên làm loạn.

‘Ghét! Không muốn tắm chung với anh!’

“Được rồi, được rồi. Bình tĩnh.”

Thấy Si-woo uốn éo, giãy đạp dữ dội như thể bị quỷ ám, cuối cùng Geon-ho đành nhượng bộ. Không thể ép thêm được nữa.

“Ngày mai nhất định phải tắm đấy.”

Dù vậy, khóe môi hắn vẫn cong lên không dứt, như thể thấy cả cái cảnh phản kháng ấy cũng dễ thương.

Si-woo lườm tên ngốc cười hớn hở ấy một cái, rồi chạy trốn xuống gầm bàn ăn. Định thở phào vì Geon-ho không đuổi theo, thì đúng lúc đó, hắn tụt phắt q**n l*t.

‘Mắt mèo không phải là mắt chắc?!’ (mắt tôiiii)

Dù trước mặt chỉ là mèo, nhưng cũng phải có chừng mực chứ! Si-woo gào lên, rồi quay phắt vào phòng ngủ. Đúng là không cho người ta yên tâm dù chỉ một chút.

‘Đáng sợ thật…’

Vừa nhìn thấy “thứ hàng kinh khủng” Geon-ho giấu trong quần, Si-woo bỗng chán ăn hẳn. Dù sao cũng đã ăn hết đồ ăn khô, chẳng còn gì để ăn nữa.

Cậu lắc mạnh đầu để xóa ký ức đó đi, rồi nhảy phốc lên giường. Vẫn chưa nguôi tức giận, cậu đấm thùm thụp vào gối.

Chíp―. Nhưng ôm lấy con chuột bông mềm mại quen thuộc, cơn giận cũng dịu xuống chút. Đồ chơi giờ đã đẫm mùi của Si-woo, khiến cậu cảm thấy yên tâm, rồi nằm dài ra giường.

‘Haa…’

Thú thực, Si-woo cũng muốn tắm. Cậu muốn được ngâm mình trong chiếc bồn tắm to lớn, thoải mái.

Hẳn là bồn tắm ở đây rộng và sang lắm, nước nóng cũng chảy ào ào.

Nghe tiếng vòi sen từ xa, lòng cậu càng thêm thèm muốn. Trước đây khi còn sống ở phòng trọ, đừng nói bồn tắm, có khi còn phải tắm bằng nước lạnh.

Ngượng thật, nhưng hồi đó, Si-woo thường đổ nước nóng vào nồi, rồi biến thành mèo để ngồi nửa mình ngâm. Cậu phải tiết kiệm tiền, nên đó là cách duy nhất.

Si-woo vốn rất thích được ngồi trong nước nóng. Nếu tên ngốc kia không c** q**n, chắc cậu đã nhắm mắt mặc kệ mà bị lôi vào rồi.

‘Tự dưng tụt quần làm gì chứ…’

Cậu lầm bầm, vừa dùng lưỡi rửa mặt, vừa đảo mắt nhìn quanh.

Đây thật sự là phòng guiding sao? Kỳ lạ là chẳng cảm nhận thấy chút khí guiding nào.

Thường thì chỉ cần bước vào phòng guiding, sẽ cảm thấy mơ hồ khí đặc trưng của nó. Dù còn là lính mới, nhưng Si-woo vốn khá nhạy, nên cậu luôn cảm nhận được.

Dù không cảm nhận được bước sóng của Esper, nhưng khí của guide khác, cậu lại cảm rõ. Nhờ vậy, Si-woo có năng khiếu về guiding.

Đến cả cấp trên khó tính, hay bắt lỗi cũng phải công nhận. Lúc huấn luyện guiding, ông ta chỉ nói “cứ làm như thế là được”. Nói rằng Si-woo bẩm sinh đã có khả năng.

Vốn không phải người hay khen bừa, nên chắc là thật. Nhờ vậy, tự tin của Si-woo cũng từng tăng cao chót vót.

Chỉ là… rất ngắn ngủi. Trước khi cậu biết mình mắc chứng sợ tiếp xúc.

Khi ấy, Si-woo từng nghĩ kỹ năng guiding xuất sắc của mình sẽ nổi tiếng, các guild sẽ tranh nhau mời. Trước khi được phân vào đội đầu tiên, cậu còn mơ mộng đủ điều.

Lúc đó vui biết bao.

“Yaa― nhóc đâu rồi?”

Đang mải nghĩ ngợi, chợt nghe tiếng cửa phòng tắm mở ra, cùng giọng nói vang dội.

“Ra đây coi. Có đồ ăn vặt! Cho nhóc đấy!”

Si-woo cố phớt lờ giọng của tên ngốc đang gọi, nhưng nghe đến “đồ ăn vặt”, cậu khẽ cựa mình. Ăn xong bữa rồi, giờ đến lượt ăn vặt. Cảm giác thèm ăn đang quay lại.

Cậu cất tiếng “meo” rồi bước ra khỏi phòng, bắt gặp Geon-ho đang lục lọi trên kệ, chắc tưởng cậu đang trốn ở đó. Đúng là đồ ngốc…

“Gì vậy. Lại ngủ rồi à?”

Tên ngốc ấy quay đầu lại, miệng cười toe toét. Nhưng lại… hoàn toàn khỏa thân đi lại. Dù có cầm theo khăn tắm, hắn cũng chỉ cầm chứ chẳng buồn quấn.

Ha, giá mà mua được đôi mắt chưa từng thấy cảnh này.

“Anh sẽ ngâm bồn lâu đấy.”

‘Liên quan gì.’

“Ăn cái này rồi chờ anh nhé. Đừng lo, anh không tắm lâu đâu.”

Si-woo vừa định quay đi, lại bị chặn bởi cái đĩa hắn đưa. Trên đĩa là tuýp súp thưởng – món cậu chẳng bao giờ ngán, ăn cả đời cũng được.

“Nếu anh biết nhóc ngủ, chắc anh để yên rồi. Xin lỗi nhé, gọi nhóc dậy.”

Tên ngốc này ngốc thật, nhưng lại biết xin lỗi. Cơm cũng cho nhiều, đồ ăn vặt cũng vậy. Si-woo cúi đầu ngửi đĩa, cố không nhìn vào cơ thể tr*n tr** kia, và khẽ gừ lên.

“Cứ ngủ thêm đi. Anh ngâm mình chút rồi ra.”

Có vẻ hắn chỉ lau qua loa rồi đi ra, quanh đôi chân to còn nhỏ từng giọt nước xuống sàn. Si-woo không ngẩng đầu lên, chỉ chăm chăm nhìn những giọt nước trong suốt ấy.

Cậu cũng muốn ngẩng đầu nhìn theo đôi chân đang dần xa kia, nhưng đành nhịn. Không muốn nhìn thân thể toàn cơ bắp xù xì đó, cậu tập trung vào phần thưởng ngon lành trước mắt.

l**m sạch cả đáy đĩa, cuối cùng Si-woo nhận ra trong căn phòng khách rộng lớn chỉ còn lại mình cậu. Cậu dùng chân trước khẽ đẩy chiếc đĩa nhẹ bẫng, rồi đưa mắt nhìn về phía cánh cửa phòng tắm đang im lìm.

...Hắn bảo sẽ lâu đấy.

Nếu muốn rời đi, thì bây giờ chính là cơ hội.

Ánh mắt Si-woo bỗng trở nên tỉnh táo. Cậu nhìn quanh một lượt. Cửa sổ vẫn đóng kín, nhưng nếu biến thành người, mở cửa chẳng phải việc khó.

Nếu ra bằng cửa chính, sẽ có nguy cơ bị camera hành lang ghi lại, nên chỉ còn cách chui ra bằng cửa sổ. Đã giả vờ không phải thú nhân để được ăn no, thì tuyệt đối không thể để lộ bộ dạng thật.

Quá xấu hổ. Và… cũng có chút áy náy.

Si-woo quyết tâm, chạy nhanh về phía phòng ngủ. Trước khi bước qua ngưỡng cửa, cậu ngoái lại nhìn cánh cửa phòng tắm – có lẽ là lần cuối cùng.

Cậu nắm chặt nắm tay, nghĩ đến gương mặt – chứ không phải th*n th* tr*n tr** – của thằng ngốc đó.

‘Xin lỗi nhé, đồ ngốc.’

Chỉ mới ở chung một đêm thôi, vậy mà trong lòng cậu hơi mềm ra. Nhất là sau khi còn được ăn thêm tuýp súp thưởng, lại càng cảm thấy nặng lòng.

Tỉnh táo đi. Có phải mình định ở đây mãi đâu.

Nhưng rồi cậu siết lại quyết tâm. Điều thằng ngốc đó thích chỉ là con mèo – chứ không phải cậu, một thú nhân.

Nếu biết cậu là nhân thú mèo… chắc chắn hắn sẽ ghét. Có khi còn lập tức đuổi cậu đi, chửi rủa cậu nữa.

Trên đời này chẳng ai thích mèo thú nhân cả. Đã vậy cậu còn dối gạt, giả vờ là mèo thường – may mà không bị đánh đuổi thì còn tốt rồi.

Thế nên phải đi ngay thôi.

Si-woo gom lại túyp súp thưởng giấu dưới gối và con chuột bông. Đêm qua, hắn còn lấy khăn tắm từ phòng tắm ra, bảo trời nóng không cần đắp chăn, rồi phủ khăn cho cậu. Nhờ vậy cậu dùng khăn đó bọc tuýp súp và chuột bông.

Cái thằng ngốc… tốt thừa thãi.

Si-woo đặt chân trước lên chiếc khăn, rồi đầu cậu cứ vô thức hướng về phía cửa. Dù cố không nhìn, ánh mắt vẫn liếc về phía cửa phòng tắm.

‘…’

Bên trong vẫn yên ắng. Có lẽ hắn đang ngâm mình rồi ngủ quên mất.

Ngủ quên khi tắm ngâm dễ bị cảm lắm. Gương mặt trắng của Si-woo thoáng hiện vẻ lo lắng. Cậu vốn hay bị cảm, nên biết rõ khi bị bệnh sẽ khổ sở ra sao. Đặc biệt là cảm cúm mùa hè thì càng mệt hơn…

‘Này, mình đang làm cái quái gì vậy.’

Si-woo tự vỗ nhẹ lên đầu, mở to mắt.

Mình dạo này chắc sung sướng quá rồi. Lại còn lo cho một Esper giàu có, đang ở trong phòng guiding tiện nghi thế này.

Mới được ăn no một hôm mà đã mềm lòng… nhưng đến mai thôi, tất cả sẽ tan biến.

‘Giờ thì đi thật đây.’

Cậu nhắm mắt lại, quyết tâm.

Khi cậu chuẩn bị biến thành người, chỉ định nói lời xin lỗi thầm trong bụng rồi cầm theo khăn rời đi…

‘Ơ…’

Ngay lúc ấy, một bàn tay màu trắng đặt lên chiếc khăn trắng. Si-woo nhìn xuống bàn tay nhỏ phủ đầy lông trắng của mình, rồi lại nhắm mắt thật chặt.

Cậu siết chặt người, mở mắt ra lần nữa.

‘Ơ…?’

Bàn tay vẫn phủ đầy lông trắng. Đôi tai và chiếc đuôi dựng lên vẫn còn nguyên.

Dù cố thử bao nhiêu lần, cậu cũng không thể trở lại thành người.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 11
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...