Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 9
(Một lúc trước)
Ồ, thằng nhóc này xem ra cũng thú vị đấy.
Si-woo lườm Seo-jun, rồi ngoạm chặt con chuột bông mà cậu ta ném hờ hững, nhanh như chớp chuồn vào gầm bàn. Ấn tượng tốt đẹp khi xem buổi phỏng vấn của guild Baekya phút chốc sụp đổ.
Hóa ra thằng này cũng thuộc loại quái đản.
Tưởng chỉ là đứa hiền lành, ngoan ngoãn, ai dè lại hai mặt. Mà kiểu đó mới chính là loại Si-woo ghét nhất.
“Ha…”
Seo-jun vừa thở dài vừa vươn vai, rồi đột ngột đứng dậy khỏi sofa.
Sợ rằng cậu ta định ra tay, Si-woo dựng lông, giương vuốt sẵn sàng. Tiếc mỗi chỗ tuýp súp thưởng để quên, giờ chỉ còn con chuột bông mềm xốp trong miệng.
Chít― đúng lúc là con chuột phát ra tiếng kêu khi bị cắn. Si-woo cắn chặt con chuột kêu chít chít, mắt long lên cảnh giác.
Dám động vào tuýp súp thưởng của ta thử coi.
Vừa canh chừng động tĩnh của Seo-jun, Si-woo vừa liếc tuýp súp thưởng màu đỏ rơi dưới sàn. May mà Seo-jun không bước lại gần bàn. Cậu ta còn đi thẳng qua luôn, chẳng buồn để mắt tới.
Dù vậy, Si-woo vẫn không dám lơ là. Khác với thằng ngốc kia, thằng nhóc này chẳng đoán được gì. Giả vờ thờ ơ vậy thôi, chứ có khi lại bất thình lình đạp cho một cái hoặc chửi mắng cũng nên. Thể loại ác ôn như thế, Si-woo đã gặp không ít.
Chít―.
Nhớ lại chuyện cũ, Si-woo lại ôm chặt con chuột bông vào người. Cái loại giả vờ tử tế rồi sau đó lật mặt mới thật sự tệ hại. Vì chúng khiến người ta thấy nhục nhã, thấy bị phản bội.
“Mày là chuột chắc? Sao kêu chít chít hoài vậy.”
Cuối cùng, không nhịn được nữa, Seo-jun cúi xuống gầm bàn, lườm Si-woo. Cậu ta để máy guiding mini trên sofa, rồi lê bước về phía Si-woo. Sao cậu ta không nằm yên trên sofa cho xong.
Quả nhiên, định bắt nạt mình đây.
Si-woo lập tức chạy lùi ra sát tường, giương vuốt, phì phì đe dọa khi Seo-jun ngồi xổm trước bàn, cúi người xuống.
‘Biến đi! Biến ngay, đồ khốn!’
Seo-jun nheo mắt, vẻ mặt khó chịu, rồi thò tay ra. Bàn tay to đột ngột ập đến, Si-woo giật mình, phùng mang trợn mắt gầm lên. Con chuột bông trong miệng bị bóp bẹp, kêu “chít―!”
“Đưa đây. Ồn ào chết đi được.”
‘Nực cười, của tôi mà!’
Si-woo càng ôm chặt con chuột như thể đó là báu vật, miệng rít lên đầy đe dọa. Trong đầu chỉ toàn nghĩ đến thằng ngốc kia, càng thấy bực bội.
Mong thằng ngốc đó mau quay lại đuổi thằng nhóc này đi. Đã định để yên thì đừng có mang mình tới đây chứ.
Khèee!
Bàn tay kia áp sát, Si-woo nhắm tịt mắt, dúi mặt vào con chuột, cả người run lên. Nhục thật, sợ gì cái thằng nhóc này cơ chứ.
“……”
Seo-jun đang định giật con chuột thì lại ngừng tay, chỉ lặng lẽ nhìn Si-woo. Ánh mắt lướt qua thân mèo trắng mũm mĩm nép sát tường, rồi thu tay về.
“Tính khí đúng là tởm thật.”
Nhìn ai đang tự giới thiệu kìa?
Si-woo tức đến trợn tròn mắt, nhìn theo cặp chân đang lùi xa. Nếu cậu ta thực sự giật con chuột, Si-woo tính sẽ cắn một phát không nương tay.
Chít―.
Si-woo cúi đầu, kê cằm lên con chuột đang giữ chặt g*** h** ch*n. Vừa cảnh giác nhìn gáy của Seo-jun đang thò ra trên sofa, vừa ngọ nguậy mông, sẵn sàng phản công.
Thời gian cứ thế trôi.
Kim phút trên chiếc đồng hồ treo tường dịch dần, Si-woo cũng dần hạ cảnh giác. Cậu hơi dịch chuyển, mắt vẫn cảnh giác nhìn Seo-jun đang nằm duỗi dài.
Chít, Chít, Chít.
Mỗi bước dịch chuyển, con chuột trong miệng lại phát ra tiếng kêu. Ban đầu Si-woo thấy phiền, nhưng dần lại thấy tiếng ấy đem đến chút an tâm. Ít ra kêu to vậy thì khó bị cướp mất.
“Này.”
Đúng lúc Si-woo đang cẩn thận di chuyển, giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Ngồi yên chút đi.”
Seo-jun vẫn nhắm mắt, đang kết nối guiding bằng máy mini. Một sợi dây nối từ máy đến cổ tay và ngực trái cậu ta.
“Bỏ con chuột xuống hoặc ngồi im một chỗ. Một trong hai.”
‘Nói vớ vẩn gì vậy.’
Hừ, Si-woo khịt mũi, càng cắn chặt con chuột, hiên ngang đi ra. Đích đến của cậu là tuýp súp thưởng màu đỏ rơi trên sàn.
Phải nhanh lấy trước khi ai đó giành mất. Miệng đang cắn chuột, Si-woo dùng vuốt nhấn phần mép tuýp súp.
Cài móng vuốt vào mép túi nylon, Si-woo tha nặng nề tuýp súp kéo lê trên sàn, rồi quay về gầm bàn. Seo-jun khẽ bật cười, “Hơ,” mỉa mai.
Kệ cậu ta. Si-woo vẫn lườm nguýt, vác tuýp súp thưởng về chỗ cũ. Giờ mới thấy yên tâm hơn, vì đã có súp thưởng bên cạnh.
Bíp bíp.
Một tiếng “bíp” máy móc vang lên, phá tan sự tĩnh lặng trong phòng guiding. Đó là tín hiệu báo guiding đã kết thúc.
Seo-jun gỡ miếng pad dán trên người rồi thu dọn thiết bị. Nhìn thời gian guiding ngắn thế này, chắc cậu ta đang ở trạng thái ổn định.
Mà công nhận, đưa cả đống máy móc đắt tiền thế kia vào phòng.
Si-woo vừa quan sát Seo-jun vừa đảo mắt nhìn quanh phòng guiding. Một bên phòng rộng rãi chất kín những thiết bị guiding. Không biết tất cả đó trị giá bao nhiêu.
Chắc chắn chẳng phải loại phổ thông, trông máy nào máy nấy cũng đắt xắt ra miếng. Cả cái máy nhỏ Seo-jun vừa dùng cũng khác hẳn mấy loại rẻ tiền mà Si-woo từng thấy.
Ờ thì, của guild Baekya mà, toàn đồ xịn là phải.
Dù tình trạng đám esper này có vẻ không tốt lắm, nhưng guild Baekya vẫn là nơi nổi tiếng. Họ thừa sức mua được bất kỳ thiết bị gì cần thiết.
“Này, uống nước đi.”
Trong lúc Si-woo đang cau có nhìn mấy cái máy, Seo-jun lại lên tiếng.
“Mau lên. Mấy anh sắp quay lại rồi.”
Cậu ta hất cằm về phía bát nước đặt trên bàn sofa. Giọng điệu hờ hững y hệt lúc ném con chuột bông.
Si-woo trừng mắt nhìn cậu ta, rồi quay phắt mặt đi.
Ngay từ đầu cậu chẳng định uống nước, huống chi đó lại là thứ do thằng này đưa, càng không muốn đụng vào.
Seo-jun ngồi phịch xuống ghế, mặt đối mặt nhìn chằm chằm vào con mèo trắng vẫn kiên quyết không nhúc nhích. Một lúc sau, khi nghe thấy tiếng “ực” nuốt nước, tai Si-woo giật khẽ, cậu ngẩng lên nhìn.
‘Cái… cái quái gì vậy…’
Seo-jun đang cầm nguyên cái bát lên uống nước. Trong lúc đó, cậu ta vẫn nhìn thẳng vào Si-woo bằng đôi mắt vàng óng.
Ngay cả sau khi đặt bát xuống bàn, ánh mắt ấy vẫn không rời khỏi Si-woo.
“Này.”
Cậu ta đưa ngón cái quệt qua môi, hơi gật đầu về phía Si-woo.
“Cái đó ngon hả?”
Ánh mắt lười biếng của cậu ta rơi xuống túyp súp thưởng màu đỏ nằm dưới người Si-woo. Cũng giống như đang nhìn con chuột bông mà Si-woo ngậm chặt.
Dù là thứ gì, nhìn mặt cậu ta cũng chỉ thấy như một thằng điên.
Cổ họng Si-woo khẽ rung lên. Lông dựng đứng. Và đúng lúc ấy, cửa phòng guiding bật mở.
‘Đến rồi!’
Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng động, cơ thể Si-woo đã phóng ra trước cả khi kịp nghĩ. Cậu lao tới chỗ “tên ngốc” kia, thậm chí quên mất cả chuột bông và túyp súp thưởng.
NyaaAAaong―!
Với cú nhảy kinh người, Si-woo ôm chầm lấy mặt hắn. Ban đầu cũng không định nhảy trúng mặt, nhưng cơ thể tự động làm thế.
‘Đùa đấy à?! Sao giờ mới đến―!’
Cảm giác hơi xấu hổ khiến Si-woo càng kêu to hơn. Bực tức vì bị bỏ mặc trong nơi xa lạ này, lại còn tay trắng trở về. Thật quá đáng.
‘Đã thế có phải đi kiếm đồ ăn đâu! Đồ chết tiệt!’
Trong khi Si-woo đang trút giận, Geon-ho bỗng khựng lại, cảm nhận rõ cái bụng mềm mại của con mèo áp vào mặt mình. Sự chào đón mãnh liệt ấy khiến hắn ngỡ ngàng, quên cả phản ứng.
“Wow, mèo nhảy cao thật đấy.”
Seo-jun vừa lắc lắc cây cần câu đồ chơi vừa nói với Ji-han. Ji-han cũng gật gù, vẻ mặt hứng thú.
“Không có chuyện gì chứ?”
Ji-han, người vào phòng trước, hỏi Seo-jun. Cậu ta cười hiền rồi gật đầu.
“Chơi ngoan lắm. Hiền mà.”
“Hiền á? Con đó?”
Ji-han bật cười, nhìn con mèo đang túm tóc Geon-ho mà cào cấu. Giờ thì Si-woo thậm chí còn túm lấy mặt Geon-ho, đạp lia lịa.
“Geon-ho à, ít ra cũng phản kháng chút đi.”
Không nhịn được, Ji-han cười khúc khích góp ý. Nhưng trông anh rõ là đang tận hưởng cảnh Geon-ho bị mèo “tẩn”.
“Đợi hyung lâu không?”
Dù đang bị quào, khóe miệng Geon-ho vẫn nhếch lên tận mang tai.
NyaaAAang―!
Chỉ có Si-woo là vẫn đang nổi điên.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
