Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa

Chương 400


Chương 400: Trở về Haven [3]


Cạch—


Tôi đẩy cánh cửa quen thuộc bước vào. Căn phòng nơi tôi đã gắn bó phần lớn thời gian trong năm qua hiện ra trước mắt. Tôi khẽ khép mi mắt, hít một hơi thật sâu để cảm nhận mùi hương quen thuộc còn vương vấn trong không gian.


“Hửm?”


Tôi khẽ cau mày.


Mùi hương này có chút gì đó là lạ.


‘...Chắc là người hầu đã đến dọn dẹp sớm vì biết hôm nay mình sẽ về.’


Rầm!


Tôi quăng hành lý sang một bên rồi tiến thẳng về phía giường. Đã lâu rồi tôi mới trở lại nơi này. Mọi thứ vừa mang lại cảm giác thân thuộc, lại vừa có chút gì đó xa lạ khó tả.


‘Thế là đã một năm kể từ khi mình đặt chân đến thế giới này...’


Thời gian trôi qua không hề ngắn, và mọi chuyện đã thay đổi đến chóng mặt.


...Cảm giác bị cả thế giới quay lưng như trước đây đã không còn nữa. Giờ đây, tôi thực sự có thể buông lỏng bản thân và thư giãn trong căn phòng riêng tư này.


“Hừm...”


Tôi đưa tay xoa mặt, vô thức ngáp dài một tiếng.


‘Chắc là mình mệt thật rồi.’


Trời đã về khuya, chuyến hành trình trở về Học viện cũng kéo dài dằng dặc. Gia tộc Evenus đáng tiếc là quá nghèo, không đủ khả năng để chi trả cho chúng tôi sử dụng cổng dịch chuyển tức thời.


...Vì vậy, chẳng còn cách nào khác ngoài việc lọc cọc trên xe ngựa.


“Hửm?”


Ngay khi định ngả lưng xuống giường, tôi bỗng khựng lại.


“...?”


Tôi cúi người, ngơ ngác nhìn xuống sàn nhà. Đầu óc tôi đột nhiên trống rỗng trong chốc lát.


Tôi đứng lặng đi vài giây, sau khi định thần lại mới cúi xuống nhặt vật thể lạ đang nằm trên sàn lên.


“...”


Tôi lặng lẽ quan sát thứ đó rồi lẩm bẩm:


“Sô-cô-la...?”


Đó là một thanh sô-cô-la chỉ mới được nhấm nháp một chút, cảnh tượng này khiến tôi không khỏi bối rối.


“Của mình sao? Chẳng lẽ mình bỏ quên từ trước khi đi à?”


Xét thấy lượng sô-cô-la đã ăn là rất ít, đây có vẻ là một kết luận hợp lý vì tôi vốn chẳng phải là kẻ hảo ngọt.


“Không, nếu là của mình thì đáng lẽ nó phải tan chảy từ lâu rồi chứ. Người hầu sao...?”


Có lẽ một người hầu nào đó đã vô tình làm rơi trong lúc dọn dẹp phòng.


Đó là giả thuyết khả thi nhất lúc này.


“Ừ, chắc là vậy rồi.”


Tôi nhìn xuống sàn, lau sạch vết bẩn nhỏ còn sót lại trên mặt gỗ. Đọc chương mới nhất ở mọt truyện.


‘Dù sao cũng không phải chuyện gì quá to tát.’


Đội ngũ hầu cận luôn dọn phòng cho tôi rất cẩn thận và chưa từng mắc lỗi. Tôi có thể rộng lượng bỏ qua cho một sơ suất nhỏ thế này.


Bộp.


Tôi ném thanh sô-cô-la vào thùng rác rồi ngả người xuống giường.


...Ngay khi nằm xuống, một khả năng khác chợt lóe lên trong tâm trí tôi.


Liệu thanh sô-cô-la đó có phải là của Delilah không?


Tuy nhiên, tôi nhanh chóng gạt phắt ý nghĩ ấy ra khỏi đầu.


“Delilah sẽ không bao giờ để sô-cô-la rơi xuống đất như thế.”


Huống hồ đó lại là một thanh chỉ mới ăn dở một mẩu nhỏ...


Ngày hôm sau.


Cộc! Cộc—


Tôi bị đánh thức bởi những tiếng gõ cửa dồn dập và đầy thúc giục.


“Hử...”


Tôi lờ mờ mở mắt, ngồi dậy nhìn về phía cửa với vẻ ngái ngủ.



Cộc! Cộc cộc—


“Là cậu phải không?”


“Dậy mau đi.”


Giọng nói lạnh lùng của Leon vang lên từ phía sau cánh cửa.


Tôi bực bội vò đầu bứt tai.


Trước đây cậu ta đâu có phiền phức như thế này cơ chứ...


Cộc! Cộc cộc cộc—


“Dậy đi nào. Sắp đến giờ vào lớp rồi đấy.”


“Ồ.”


Nghe đến đó, tôi lập tức tỉnh táo hẳn.


‘Chết tiệt, suýt chút nữa thì quên mất.’


Đã lâu rồi tôi không lên lớp, nên đã dần quen với việc thức dậy muộn hơn bình thường.


Xoẹt!


Tôi hất văng chăn sang một bên, lao thẳng vào phòng tắm, rửa mặt thần tốc rồi khoác lên mình bộ đồng phục.


Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong chưa đầy mười phút.


Cộc! Cộc—


Suốt thời gian đó, Leon vẫn không ngừng gõ cửa.


“Nhanh lên chút—”


Cạch!


Tôi mở toang cửa trước khi cậu ta kịp dứt câu, lườm cậu ta cháy mặt.


“Cậu đang làm cái quái gì vậy?”


“...Thực hiện nghĩa vụ của một hiệp sĩ.”


Leon cúi đầu, khẽ cắn môi.


Trông cái vẻ mặt đó của cậu ta gần như là đáng thương.


“Như cậu đã nói, tôi yếu hơn cậu. Một hiệp sĩ mà lại yếu hơn chủ nhân thì có ích gì chứ? Vì tôi muốn trở nên hữu dụng với cậu – chủ nhân của tôi – nên tôi nghĩ mình nên làm những việc này. Tôi làm không tốt sao? Nếu vậy thì...”


“Ồ?”


Tôi đột nhiên có cảm giác muốn cốc cho cậu ta một cái thật đau.


Tôi cảm nhận rõ sự mỉa mai ẩn chứa trong tông giọng của cậu ta.


‘...Xem ra cậu ta vẫn còn cay cú vì những lời mình nói trước đây.’


“Hầy.”


Tôi thở dài một hơi rồi vỗ nhẹ lên vai cậu ta.


“Được rồi, tôi xin lỗi.”


“...?”


Leon ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy vẻ bối rối. Có vẻ cậu ta không ngờ tôi lại phản ứng như thế này.


“Cậu nói đúng, tôi không nên nói như vậy. Cậu là một hiệp sĩ tuyệt vời.”


“...?”


“Một hiệp sĩ xuất sắc.”


“...Cậu có thể dừng lại được rồi đấy.”


“Cậu chính là nguồn sống của tôi.”


Khuôn mặt Leon bắt đầu nhăn nhó. Cậu ta vội vã lắc đầu.


‘D-Dừng lại đi.’


Lắc, lắc.


“Cậu là hiệp sĩ quý giá của tôi, tôi thực sự không biết mình phải làm gì nếu thiếu cậu đâu.”


‘D-Dừng lại mau...!’


Lắc, lắc, lắc.


“Cậu là ánh sáng soi rọi trong màn đêm tăm tối. Cậu là—”


“...!”


Leon chống tay vào bức tường gần đó, cúi gập người, cố gắng giữ cho gương mặt mình không bị biến sắc.



“D-Dừng lại đi mà...”


Leon nhìn tôi với vẻ mặt méo mó vì khổ sở.


Thấy tình trạng của cậu ta như vậy, tôi cũng dừng lại. Có vẻ như cậu ta đã chịu đựng đủ rồi.


Tôi buông vai cậu ta ra.


“...Sáng mai cậu vẫn định đánh thức tôi theo kiểu này à?”


“Không.”


Leon yếu ớt lắc đầu.


“Tốt lắm.”


Tôi mỉm cười hài lòng rồi bước qua người cậu ta.


Vừa đi được một bước, Leon đột nhiên ngẩng đầu lên, quẹt đi vệt nước miếng nơi khóe miệng.


Sắc mặt tôi thay đổi ngay tức khắc.


“Cậu...”


Tôi đột nhiên có một dự cảm chẳng lành.


Nhưng chưa kịp thốt ra lời nào, Leon đã mở miệng.


“Song Tinh—!”


“!”


Cả hai chúng tôi cùng lúc quay mặt đi chỗ khác.


Cái biệt danh chết tiệt này...


“Chào buổi sáng.”


“...Chào buổi sáng.”


Amell chào hỏi các bạn cùng lớp khi bước vào phòng học.


Đã một tháng kể từ khi cậu nhập học vào Haven, và cậu đã nhanh chóng thích nghi với môi trường mới.


‘Nơi này có chút khác biệt so với Đế quốc của chúng ta, nhưng cũng không tệ chút nào.’


Hệ thống giáo dục ở đây rất đáng để học hỏi. Nó mang đến cho Amell một góc nhìn hoàn toàn mới mẻ về cách thức vận hành của thế giới này.


Dĩ nhiên, mục tiêu chính của cậu không phải là để học tập.


...Mục tiêu thật sự của cậu là tiếp cận anh trai mình, từ từ giúp anh ấy nhận thức về quá khứ của bản thân.


Đó là một kế hoạch khá ổn thỏa.


Cậu dự định sẽ theo đuổi kế hoạch này cho đến cuối năm, thế nhưng...


‘Lại vắng mặt nữa rồi.’


Amell không khỏi thất vọng khi thấy chỗ của Leon vẫn trống không.


Chẳng cần suy nghĩ sâu xa cũng hiểu được lý do tại sao cậu ấy không xuất hiện.


Dù vậy, điều đó vẫn khiến cho mọi việc của cậu trở nên rắc rối hơn đôi chút.


“Bên này này.”


Một giọng nói nhẹ nhàng kéo cậu thoát khỏi dòng suy nghĩ.


Ngẩng đầu lên, Amell bắt gặp ánh mắt của Agatha. Mái tóc bạc của cô khẽ đung đưa khi cô vẫy tay gọi cậu từ chỗ ngồi của mình.


“Tôi đã giữ chỗ cho cậu rồi đấy.”


“...”


Amell mỉm cười rồi tiến đến ngồi xuống cạnh cô.


“Chào nhé.”


Trên đường đi, cậu cũng không quên chào Aoife. Cô ngồi ngay phía sau họ và đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ.


...Amell ngồi xuống, yên lặng chờ buổi học bắt đầu.


Hôm nay là môn [Lý thuyết Ma thuật và Thống nhất Phép thuật]. Giáo sư phụ trách là Myers Claymond – một pháp sư bậc 6.


Càng lên các niên khóa cao hơn, các giáo sư giảng dạy lại càng mạnh mẽ hơn.


“Chúng ta sẽ tiếp tục nội dung của buổi trước. Lý thuyết Ma thuật xoay quanh việc thống nhất các ký tự cổ (rune) bên trong vòng tròn ma thuật. Nếu các em chú ý kỹ...”


Amell chăm chú lắng nghe bài giảng và cẩn thận ghi chép lại.


Xoẹt xoẹt~ Xoẹt xoẹt~


Phòng học chìm trong im lặng, chỉ có tiếng giảng bài của giáo sư và tiếng ngòi bút lướt trên mặt giấy phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.


Mọi thứ vốn đang diễn ra bình thường như mọi ngày, cho đến khi...



Kẹt—


Một tiếng động nhẹ phát ra từ phía cửa làm tan biến sự yên tĩnh, mọi ánh mắt trong lớp đồng loạt ngước lên.


‘Đó là...!’


Tim Amell bỗng hẫng đi một nhịp khi hình bóng mà cậu hằng mong chờ xuất hiện trước mắt.


Cậu đứng đó bên cạnh Julien, đôi mắt màu hạt dẻ sâu thẳm như có sức mạnh hút hồn người đối diện. Tư thế của Julien thẳng tắp, vẻ mặt hờ hững lạnh nhạt y hệt như những gì Amell từng thấy tại Hội nghị Thượng đỉnh.


...Một cảm giác có chút đáng sợ tỏa ra từ cậu ta.


“...”


Ngay khoảnh khắc hai người xuất hiện, mọi tiếng bút đều ngừng bặt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.


Vài người thay đổi sắc mặt, đặc biệt là một đôi mắt vàng nhạt khẽ dao động một chút rồi nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường.


Không khí trong lớp lập tức trở nên căng thẳng tột độ.


Tuy nhiên, không chỉ các học viên bị sốc.


Cả Leon và Julien cũng đưa mắt nhìn quanh, biểu cảm của họ đanh lại khi bắt gặp vài bóng dáng quen thuộc.


Tại sao họ lại ở đây...


Sự ngỡ ngàng của họ chỉ bị cắt ngang bởi giọng nói nghiêm nghị của giáo sư.


“Mời các em vào chỗ. Lớp học đã bắt đầu rồi.”


“Em xin lỗi.”


“...Cảm ơn thầy.”


Julien và Leon bình tĩnh bước lên bậc thang, ngồi vào hai chỗ trống còn lại trong lớp.


Julien ngồi ngay sát cạnh Aoife, còn Leon thì ngồi vào chỗ trống bên phải Amell.


“Chào cậu.”


Leon lên tiếng chào Amell, cậu cũng vội vàng đáp lại.


“Chào anh.”


“...Chào nha~”


Agatha cũng nhiệt tình vẫy tay chào.


Leon chớp mắt, có chút bất ngờ trước sự niềm nở của họ nhưng cũng chỉ gật đầu đáp lễ.


“Hừ.”


Trong lúc đó, Amell hít một hơi thật sâu.


Cậu cảm thấy vô cùng hồi hộp.


‘Nên tiếp cận anh ấy như thế nào đây? Có nên đợi đến lúc tan học không...? Nếu vậy thì phải làm sao—’


“Có chuyện gì vậy?”


Dòng suy nghĩ của Amell bị cắt ngang bởi một tiếng thì thầm khe khẽ phía sau.


Có vẻ là từ phía Julien, người đang cau mày nhìn Aoife với ánh mắt sắc như dao cạo.


Đến mức Amell suýt chút nữa đã nghĩ rằng cậu ta sẽ tấn công Aoife bất cứ lúc nào.


...Thế mà Aoife lại hoàn toàn không hề nao núng.


“Việc này không nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Đó là mệnh lệnh của cha, tôi không thể từ chối.”


“Cô không thể từ chối chút nào sao?”


“Đúng vậy.”


“Ít nhất cô cũng nên báo trước một tiếng chứ? Họ vào đây cùng chúng ta từ khi nào vậy?”


“Báo bằng cách nào? Tôi đâu có thông tin liên lạc của cậu.”


“Ừ thì...”


Lông mày của Julien càng nhíu chặt hơn khi cậu lẩm bẩm:


‘Giờ nghĩ lại thì...’


“Dù sao cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Tập trung vào bài giảng đi.”


“...Đó là chuyện lớn đấy.”


Nghe cuộc trò chuyện giữa hai người, Amell không khỏi ngạc nhiên.


Cậu không ngờ Julien lại là người nói nhiều đến thế.


Theo những gì cậu nghe ngóng được, Julien vốn là người rất khép kín và ít nói.


Nhưng những gì cậu đang tận mắt chứng kiến lại khác xa với lời đồn đại.



Đột nhiên giọng giáo sư vang lên gay gắt, Aoife lập tức cứng người lại.


Julien vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng cơ mặt cậu khẽ giật nhẹ một cái.


“Tập trung vào bài giảng của tôi.”


“Em xin lỗi.”


“...Em xin lỗi thầy.”


Cả Aoife và Julien đồng thanh lên tiếng xin lỗi.


Giáo sư gật đầu hài lòng rồi tiếp tục bài giảng.


Ngay khi ông vừa quay đi, Aoife hạ thấp giọng.


“Cậu kia, tránh xa tôi ra một chút.”


“...Hử?”


“Cậu làm tôi bị mắng lây rồi đấy.”


“Vì chuyện gì chứ? Tôi chỉ đang hỏi vài điều thôi mà.”


“Để sau đi.”


Chỉ. Chỉ.


“Hửm?”


Đột nhiên cảm nhận được điều gì đó từ phía Leon, Amell quay sang nhìn.


Lúc này cậu nhận ra Leon đang đảo mắt liên tục giữa giáo sư và Julien.


Ngay sau đó...


Chớp thời cơ lúc mắt giáo sư đang hướng về phía bảng đen, Leon vò nát tờ giấy trong tay rồi ném thẳng vào đầu Julien.


“Im lặng đi.”


Vút!


“Ưkh...!”


Một âm thanh kỳ lạ bật ra từ miệng Julien khi tờ giấy trúng ngay chóc vào đầu cậu ta.


Thời điểm và độ chính xác của Leon phải nói là hoàn hảo.


Ngay khi Julien phát ra tiếng động và giáo sư quay đầu lại, ông chỉ thấy một mảnh giấy vừa nảy khỏi đầu của Leon – người đang cố tình quay sang lườm Julien đầy khó chịu.


“Đừng có làm ồn nữa, tôi đang tập trung học đây.”


“Ơ-ơ kìa?”


“Julien Dacre Evenus!”


Giọng giáo sư vang lên sấm sét khắp lớp học, khiến mọi người đều giật nảy mình.


Mắt Julien mở to khi cậu hết nhìn giáo sư lại nhìn sang Leon – kẻ đang quay lưng về phía giáo sư và lén lút cười thầm.


“Kakaka.”


Nhưng Kiera thì không hề cười thầm.


Chứng kiến toàn bộ vở kịch từ đầu đến cuối, cô vỗ đùi cười lớn một cách khoái chí.


“Cái đó... thưa giáo sư.”


Julien cố gắng giải thích, nhưng giáo sư hoàn toàn không có ý định lắng nghe.


“...Đây là lời cảnh cáo cuối cùng dành cho em, Julien. Lần tới nếu tôi còn thấy em làm loạn lớp học nữa, tôi sẽ đuổi em ra ngoài ngay lập tức.”


“Nhưng mà—”


“Em định cãi lại tôi sao?”


“Em...”


Julien uất ức cắn môi, đôi mắt hằn lên những tia đỏ vì giận.


Trong khi đó, Leon thì đang cố nín thở, mặt đỏ bừng lên vì nhịn cười.


“Tốt lắm.”


Thấy Julien không nói gì thêm, giáo sư mới quay lại tiếp tục bài giảng.


“...”


Chứng kiến toàn bộ màn kịch từ đầu đến cuối, Amell hoàn toàn câm nín.


Cậu...


Thực sự không biết phải phản ứng như thế nào cho phải.


Hình ảnh về những thiên tài tinh hoa nhất của Haven mà cậu cất công xây dựng trong đầu bấy lâu nay đã sụp đổ hoàn toàn chỉ trong vài phút ngắn ngủi kể từ khi Leon và Julien trở lại.


“Chuyện này đúng là...”


Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa Truyện Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa Story Chương 400
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...