Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 94: Bộ đôi tử thần


Lạc Tự chỉ vào mình, hỏi với vẻ không phục: “Tôi? Tôi đóng Ôn Dục Trì mà giống thỏ à? Giống thỏ chỗ nào chứ?”


Cố Tiêu Duy ở một bên nhàn nhạt đáp lời: “Sau khi tăng ca, mắt anh đỏ hoe lên, khá giống.”


“Em chờ đấy! Đợi phim quay xong, anh sẽ tặng em một con thỏ, để nó đỏ mắt vào nhà em mà… ị lung tung!”


Cùng lúc đó, Hoàng Lĩnh đang căng thẳng nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, lòng thầm cân nhắc. Phân đoạn vừa rồi, rốt cuộc là diễn xuất bình thường của Lạc Tự, hay anh đang cố ý dằn mặt mình?


Nếu… nếu bây giờ bán mấy bức ảnh này cho mấy tài khoản marketing, chắc chắn chúng sẽ được tung ra ngay lập tức. Nhưng mà, phân cảnh của mình còn chưa kết thúc, Lạc Tự có khi nào sẽ dựa vào góc chụp của ảnh mà tìm ra kẻ chụp lén? Nếu anh cố tình “chăm sóc” mình trong những cảnh quay kế tiếp, khiến mình liên tục diễn dở, bị đạo diễn mắng cho lên bờ xuống ruộng, thì đúng là thảm họa.


Hay là… để sau, đợi thêm một chút rồi tính?


Hoàng Lĩnh cất điện thoại vào túi, ngẩng đầu lên thì giật mình nhận ra Cố Tiêu Duy đang nhìn mình. Trong ánh mắt thuộc về Lục Bình Phong, không chút cảm xúc, lại mang theo sự lạnh lẽo vô tình. Cảm giác như có một sợi dây vô hình siết chặt cổ họng anh ta, kéo căng lên, treo lơ lửng trong không trung.


Hoàng Lĩnh muốn né tránh ánh nhìn ấy, nhưng cổ của anh ta dường như đã bị Cố Tiêu Duy khống chế, không thể nào xoay đi được.


Đúng lúc này, Lạc Tự tiến lại gần Cố Tiêu Duy, khẽ hỏi: “Em nhìn gì mà chăm chú thế? Nhìn lâu vậy, cẩn thận người ta tưởng em thầm thương trộm nhớ đấy!”


“Vậy em nhìn anh lâu như vậy, sao anh không nghĩ em thầm thương anh?” Cố Tiêu Duy nghiêng mặt, liếc mắt nhìn Lạc Tự một cái.


Ôi trời, tất nhiên là anh muốn nghĩ thế rồi!


Nhưng vấn đề là em nói thẳng như vậy trước mặt đạo diễn, anh còn dám nghĩ bậy bạ sao?


“Thế thì anh cũng nhìn em nhé. Nào nào, chúng ta cùng tương tư đi, để fan còn có cớ mà phát cuồng.” Lạc Tự cười gian, cố tình tiến gần hơn.


Cố Tiêu Duy giơ tay lên, nhìn có vẻ lại định đẩy đầu Lạc Tự vào lòng mình. Lạc Tự lập tức lùi ra xa, tránh né.


“Em đừng hòng đè đầu anh nữa! Lần trước làm bay cả phấn mày của anh, Tiểu Diệp suýt nhảy dựng lên đấy!” Lạc Tự đút tay vào túi, bước lùi lại vài bước, dáng vẻ vừa thoải mái vừa tinh nghịch, kéo theo ánh mắt của Cố Tiêu Duy mãi không rời.


Còn Hoàng Lĩnh, cuối cùng cũng thoát khỏi tầm nhìn của Cố Tiêu Duy, thở phào một hơi. Nhưng ngay sau đó, cảm giác bất an lại ập đến.


Cố Tiêu Duy nhìn anh ta như vậy, chẳng lẽ là đã biết chuyện anh ta chụp lén? Chắc chắn là Lạc Tự phát hiện ra rồi nói với cậu! Chắc chắn là thế!


Tiếng còi vang lên, khiến vai Hoàng Lĩnh giật mạnh một cái.


“Cảnh tiếp theo chuẩn bị! Lục Bình Phong, Ôn Dục Trì, Trang Hà!”


Hoàng Lĩnh nuốt nước bọt, trong lòng càng thêm nặng nề. Cảnh quay tiếp theo, anh ta sẽ phải đối mặt với cả Cố Tiêu Duy và Lạc Tự… Cả hai người này đều đáng sợ!


Ai đó chỉ cho anh ta phải làm sao đi?


“Trang Hà! Cậu còn đứng đực ra đó làm gì? Không mau qua đây, trời sắp tối rồi!”


Hoàng Lĩnh vội vàng chạy tới. Mỗi bước chân tiến gần đến Cố Tiêu Duy và Lạc Tự, lòng anh ta lại nặng nề thêm một chút.


[Dã Thú và Hoa Hồng], ngày quay thứ x, cảnh x! Bắt đầu!”


Khi Ôn Dục Trì dùng dao găm khống chế Trang Hà, Lục Bình Phong cũng xuất hiện. Anh ta lục túi Trang Hà, lấy ra một sợi dây leo núi, trói chặt lại rồi treo lên một cành cây.


Trang Hà hoảng sợ tột độ, van xin: “Đừng giết tôi! Xin hai người đừng giết tôi! Tôi cũng bị ép buộc mới phải ra tay thôi!”


Lục Bình Phong đứng dưới gốc cây, nghiêng đầu nhìn Trang Hà. Giọng nói lạnh băng, pha chút chế giễu: “Anh ta thế này… nhìn đặc biệt giống con chuột nhà hàng xóm hồi bé bị treo cổ. Cứ đung đưa… đung đưa… đung đưa…”


Gương mặt của Lục Bình Phong không hề có chút cảm xúc, lạnh lẽo đến mức cực đoan, biểu hiện hoàn hảo sự “vô nhân tính”.


Trang Hà bị treo lơ lửng trên cao, càng nhìn càng hoảng loạn. Anh ta vùng vẫy dữ dội, nhưng dây trói càng siết chặt hơn…


Ôn Dục Trì dường như đã quá quen với những tình huống như thế này. Cậu ấy dùng nắm đấm nhẹ nhàng đập vào ngực Lục Bình Phong, cười nói: “Tôi bảo này, anh làm thế nào mà sống sót được thế? Tôi nghe thấy tên đó cứ “đoàng đoàng đoàng” liên tục nổ súng. Chẳng lẽ hắn bắn tệ đến mức không trúng nổi anh phát nào, hay là súng của anh ta có vấn đề?”


Lục Bình Phong không đáp, chỉ mở rộng hai tay, ánh mắt bình thản nhìn về phía Ôn Dục Trì.


Ôn Dục Trì nhíu mày, khó hiểu hỏi: “Ê, áo chống đạn của anh đâu rồi?”


“Tôi tặng nó cho một con thỏ béo mập rồi.” Lục Bình Phong trả lời một cách thản nhiên.


“Anh đúng là số chó thật đấy! Đi nửa đường mà còn gặp được thỏ à?” Ôn Dục Trì quay sang nhìn người đàn ông đang bị treo lơ lửng trên cao, giọng điệu lạnh lùng: “Nói đi, tên là gì? Có quan hệ gì với Trang Kiệt? Ngoài anh ra còn ai khác nữa? Họ có vũ khí gì trong tay?”


“Đừng! Đừng giết tôi!” Người đàn ông hoảng loạn, lắp bắp trả lời: “Tôi là Trang Hà, Trang Kiệt là bác cả của tôi… Tôi cũng chỉ bị ép đưa lên đảo này thôi… dẫn theo đống thiết bị này để chơi trò sinh tồn trên đảo hoang… Còn về những người khác, tôi thực sự không rõ lắm…”


Ôn Dục Trì rút ra một con dao găm, bắt đầu dùng lưỡi dao cạo cạo dây giày của Trang Hà, động tác vừa chậm rãi vừa tùy ý, nhưng chính sự mơ hồ trong hành động đó lại khiến Trang Hà nhớ lại khoảnh khắc anh ta bị tập kích. Sự lạnh lùng tàn nhẫn đó khiến da gà của gã nổi hết lên.


“Tôi chưa giới thiệu đúng không? Tôi là một pháp y.” Ôn Dục Trì cười, giọng nói như đang tâm sự với bạn bè, nhưng ánh mắt lại đầy ý vị: “Tôi và người họa sĩ chết chóc này hợp nhau như vậy, chắc chắn là vì chúng tôi có chung sở thích.”


“Cậu… cậu muốn làm gì?” Trang Hà run rẩy hỏi.


“Tôi muốn mổ xẻ cơ thể anh.” Ôn Dục Trì nhếch môi cười, ánh mắt cong cong nhưng lại khiến người ta rợn tóc gáy: “Tôi muốn xem khi cơ thể một người còn sống bị rạch ra, các thớ cơ và mạch máu sẽ phản ứng thế nào. Tôi vẫn chưa từng dùng dao mổ chữ Y trên người sống bao giờ. Nghĩ mà xem, cơ thể anh bị mở ra, trải đều hai bên… chẳng phải giống như mở một món quà bất ngờ sao?”


Trang Hà nhìn khuôn mặt điển trai của Ôn Dục Trì, không hiểu sao lại cảm thấy như đang đối mặt với một con quỷ đội lốt người. Nhưng điều khiến anh ta càng kinh hãi hơn là ánh mắt chuyên chú của Lục Bình Phong khi nhìn Ôn Dục Trì, như thể hai người họ sinh ra là để hiểu nhau, phối hợp ăn ý đến đáng sợ.


Đến khi ánh mắt Lục Bình Phong dời sang Trang Hà, ánh nhìn ấy lạnh lẽo vô cảm, như đang đối diện với một vật chết.



“Pháp y Ôn, cậu nói xem, cần bao nhiêu cú đấm để làm nội tạng một người trưởng thành bị tổn thương nghiêm trọng?” Lục Bình Phong hỏi, giọng điệu chẳng chút cảm xúc.


“Không biết nữa. Anh tò mò à?” Ôn Dục Trì dùng sống dao nhẹ gõ lên má mình, cười hỏi lại.


“Ừ. Hàng xóm của tôi từng dùng nắm đấm đánh chết một con chuột bị treo lên. Hôm sau tôi nhìn thấy, con chuột đó mềm oặt, chắc là xương sườn và cột sống đều gãy hết. Nhưng con người thì chắc chắn cứng cáp hơn chuột.”


“Ồ, nếu anh thích thì cứ thử đi. Đợi đến khi anh ta ói máu, tôi sẽ mổ ra xem nội tạng của anh ta trông thế nào.” Giọng Ôn Dục Trì đầy hào hứng, như thể đang bàn về một thí nghiệm thú vị. Lúc này, Trang Hà mới nhận ra, trong mắt hai người này, gã thậm chí còn không bằng một con chuột bị treo lên.


Lục Bình Phong đẩy nhẹ Ôn Dục Trì ra phía sau, giọng điệu ôn tồn nhưng không giấu được sự lạnh lẽo: “Đứng xa ra chút, tránh để máu bắn lên mặt cậu.”


“Ừm, được thôi.” Ôn Dục Trì lùi lại vài bước, ánh mắt sáng rực nhìn Trang Hà, như một ác quỷ khoác lên mình vẻ ngoài rạng rỡ.


Lục Bình Phong bất ngờ tăng tốc, khuôn mặt anh ta trong nháy mắt trở nên dữ tợn, đến mức những đường gân trên trán cũng nổi lên. Nắm đấm của anh ta lao thẳng vào bụng Trang Hà với một lực đạo khủng khiếp.


Cú đấm không hề giảm tốc, thậm chí Trang Hà đang bị treo lơ lửng còn có thể cảm nhận được luồng gió rít qua khi nắm đấm lao tới.


“Aaaaa”


Tiếng hét thảm thiết của Trang Hà vang vọng khắp núi rừng.


Xung quanh, các nhân viên đoàn phim đều căng thẳng nhìn về phía đó, cổ ai cũng rướn dài ra.


“Chết tiệt ” Phó đạo diễn sợ đến mức suýt làm rơi cả mũ. Một cú đấm mạnh thế này, diễn viên đóng vai Trang Hà là Hoàng Lĩnh chắc phải vào viện mất thôi!


“Dừng lại ” Thịnh Vân Lam cầm loa hét lớn.


Hoàng Lĩnh, đang bị treo trên không, chỉ cảm thấy hồn sắp lìa khỏi xác.


Đúng lúc này, Lạc Tự từ phía sau lao tới, ôm chặt lấy Cố Tiêu Duy.


Cảm nhận được cơ bắp căng cứng của Cố Tiêu Duy, Lạc Tự không hề nghi ngờ rằng cậu thực sự định đấm Hoàng Lĩnh một cú trời giáng.


Nhưng cuối cùng, nắm đấm của Cố Tiêu Duy dừng lại giữa chừng, chỉ lao tới nửa bước rồi khựng lại.


Cậu hơi nghiêng đầu, liếc nhìn Lạc Tự đang ôm chặt lấy mình, bàn tay lớn đặt lên mu bàn tay của anh, siết lại thật chặt.


“Em không đánh anh ta.”


Lạc Tự thở phào nhẹ nhõm, định buông tay nhưng lại bị Cố Tiêu Duy giữ chặt. “Anh còn tưởng… em nhập vai Lục Bình Phong thật, định tiễn anh ta xuống gặp Diêm Vương luôn chứ!”


“Hừ…” Cố Tiêu Duy ngẩng đầu, nhìn Hoàng Lĩnh bằng ánh mắt sắc lạnh, kèm theo một nụ cười nhạt.


“Thì ra… thì ra là diễn xuất! Đúng là làm chúng tôi sợ chết khiếp!” Phó đạo diễn đưa tay lau mồ hôi trên trán: “Anh nhìn xem, đến cả Lạc Tự cũng bị Cố Tiêu Duy dọa đến ngẩn người rồi!”


Nghiêm Quân đứng bên cạnh cũng vỗ ngực, thở hắt ra: “Mẹ ơi, hồn tôi bay mất một nửa rồi!”


Nhưng Nhiếp Dương Trần lại hiểu rõ, nếu không phải Lạc Tự lao tới ôm lấy Cố Tiêu Duy, cú đấm vừa rồi chắc chắn đã rơi thẳng vào mặt Hoàng Lĩnh.


Có thể khiến Cố Tiêu Duy mang cơn giận vào nhân vật, chắc chắn Hoàng Lĩnh đã làm chuyện gì đó chọc tới Lạc Tự.


“Đúng là lúc nào cũng có kẻ không sợ chết.” Nhiếp Dương Trần lạnh lùng buông một câu.


Thịnh Vân Lam thì không bình luận gì, cũng không cầm loa hô quay lại từ đầu, mà chỉ chăm chú nhìn màn hình, phát lại cảnh vừa rồi. Khi Lạc Tự nhào tới ôm lấy Cố Tiêu Duy, ông ấy tua đi tua lại đoạn đó, như thể đang xác nhận điều gì.


Mười phút trôi qua, Hoàng Lĩnh vẫn bị treo lơ lửng giữa không trung, không đứng được cũng không ngồi được, khó chịu đến mức muốn phát điên. Anh ta cúi đầu, nhìn thấy “cặp đôi tử thần” Cố Tiêu Duy và Lạc Tự đứng ngay đó, trong lòng chỉ muốn khóc thét.


Nhưng đạo diễn không lên tiếng, chẳng ai dám thả anh ta xuống.


Lạc Tự ngồi xổm dưới đất, chống cằm, chán chường liếc mắt ra hiệu với Cố Tiêu Duy, ý bảo: “Hay là mình qua xem thử, xem đạo diễn đang soi gì mà lâu thế?”


Cố Tiêu Duy gật đầu, kéo anh dậy, định bước về phía đạo diễn. Nhưng đúng lúc đó, Thịnh Vân Lam lại cầm loa lên, ho khan hai tiếng.


Những người đang tranh thủ nghỉ ngơi, uống nước, lướt điện thoại hay nói chuyện phiếm đều lập tức dừng lại, đồng loạt nhìn về phía đạo diễn.


“Cảnh này bắt đầu từ câu “Tôi không đánh anh ta” của Lục Bình Phong, quay tiếp đi!”


Mọi người nhìn nhau đầy bất ngờ.


“Câu đó đâu có trong kịch bản? Là Cố Tiêu Duy nói với Lạc Tự mà?”


“Hiểu rồi, đây chính là hiệu quả mà đạo diễn muốn. Mọi người không nghe thấy tiếng hét thảm thiết của Trang Hà vừa rồi à?”


“Quan trọng nhất là lúc Ôn Dục Trì lao tới ôm lấy Lục Bình Phong, câu “Tôi không đánh anh ta” của Lục Bình Phong nghe như đang an ủi. Rõ ràng Ôn Dục Trì đối với Lục Bình Phong không giống ai khác, là một sự tồn tại đặc biệt!”


Nghe đạo diễn chỉ đạo, Cố Tiêu Duy và Lạc Tự chỉ có thể tiếp tục diễn tiếp. Nhưng vì kịch bản thay đổi, hai người phải bàn bạc nhanh cách chuyển cảnh.


Nhìn hai người họ đang thảo luận, Hoàng Lĩnh lơ lửng giữa không trung sốt ruột đến mức muốn khóc: “Hay là… hay là thả tôi xuống đi vệ sinh trước được không? Tôi thực sự không chịu nổi nữa!”


“Nhịn chút đi, xong ngay thôi.” Lạc Tự ngước lên, nở nụ cười lịch sự và dịu dàng với Hoàng Lĩnh.


Nhưng nụ cười ấy lại khiến Hoàng Lĩnh sởn cả da đầu. “Đạo… đạo diễn… tôi muốn xuống…”


Không ngờ Cố Tiêu Duy lại giơ tay lên, nói: “Đạo diễn, chúng tôi bàn xong rồi, có thể quay tiếp ngay bây giờ.”



Nói xong, mọi người lập tức vào vị trí, máy quay tiến sát, những người không liên quan nhanh chóng rời khỏi khu vực ghi hình.


Hoàng Lĩnh chỉ biết rưng rưng nước mắt, tiếp tục chịu cảnh treo lơ lửng.


Cảnh quay bắt đầu lại từ đoạn Ôn Dục Trì lao tới ôm lấy Lục Bình Phong.


“Tôi không đánh anh ta.” Lục Bình Phong quay đầu, nhìn Ôn Dục Trì, nói.


“Ban đầu anh định đánh gục anh ta luôn, nhưng nghĩ lại, nếu đánh chết thật thì chẳng còn ai trả lời câu hỏi của chúng ta nữa.” Ôn Dục Trì nhấc mắt nhìn Trang Hà, dùng chuôi dao gõ gõ lên mu bàn chân của anh ta: “Anh nghĩ chúng tôi không biết luật chơi trên đảo này sao?”


Trang Hà run rẩy đáp: “Các người… các người biết rồi?”


“Chẳng phải là trò hỗn chiến tranh giành quyền thừa kế sao? Trong đám đông đó, chỉ một người sống sót. Hoặc… giết tôi thì có thể ra ngoài. Nhưng anh phải hiểu rõ, nếu giết người để giành quyền thừa kế, anh nghĩ đến cuối cùng, quyền này sẽ thực sự có hiệu lực à?” Ôn Dục Trì nhắc nhở.


“Lũ kia bảo anh tự ra ngoài tìm chúng tôi, điều đó chứng tỏ trong mắt chúng, anh không phải đồng đội mà chỉ là viên đá thử đường mà thôi.” Lục Bình Phong liếc mắt nhìn anh ta , giọng lạnh lùng.


Trang Hà sớm đã có cảm giác đó, nhưng vẫn ôm một tia hy vọng mong manh. Anh ta vội vàng nói: “Tôi khai! Tôi khai hết! Trên đảo còn có Trang Phi Phi, con gái nuôi của Trang Kiệt; Đinh Bẩm, cháu ngoại của ông ta và Trang Siêu, cháu trai ruột! Còn nữa… thư ký Tần Lâm cũng ở đây!”


Ôn Dục Trì ngừng lại một chút, vẻ mặt nghi hoặc. “Cái gì? Tần Lâm? Cậu ta chẳng phải thư ký sao? Sao cũng có quyền thừa kế?”


“Cậu ta chăm sóc bác tôi bao năm, lại còn quản lý toàn bộ bộ sưu tập nghệ thuật của ông ta. Trong mắt bác tôi, cậu ta chắc chắn hữu dụng hơn bọn tôi nhiều!” Trang Hà giải thích, giọng đầy cay đắng.


Lục Bình Phong khẽ cười, cúi đầu nói: “Hữu dụng đến mức bị ném lên đảo hoang chơi trò sinh tử?”


Trang Hà sững người, dường như nhận ra sự thật. Đúng vậy, Tần Lâm theo Trang Kiệt bao năm, làm việc cật lực, không công lao cũng có khổ lao. Nếu thực sự muốn trao quyền thừa kế cho cậu ta, chẳng phải chỉ cần tặng một bức tranh là đủ sao?


“Vậy… Tần Lâm cũng muốn giết tôi sao?” Ôn Dục Trì bật cười hỏi.


Trang Hà vội lắc đầu. “Không, Tần Lâm không đồng ý. Cậu ta muốn mọi người hợp sức lại, tìm hai người các cậu để đàm phán, bắt các cậu giao ra thuốc giải!”


“Giao ra thuốc giải cũng vô ích thôi. Các anh có ít nhất năm người, còn chúng tôi chỉ có hai liều thuốc, cứu ai đây?” Ôn Dục Trì cười nhạt: “Cách tốt nhất để tránh các anh tự giết lẫn nhau là hợp sức giết luôn tôi…”


Nói đến đây, Ôn Dục Trì khựng lại. Cậu ấy nhìn về phía Lục Bình Phong, như chợt hiểu ra điều gì.


“Lục Bình Phong… đây… đây có lẽ chính là mục đích thực sự của Trang Kiệt…”


“Cái gì?” Lục Bình Phong quay sang nhìn cậu ấy.


“Tôi có quan trọng với anh không?” Ôn Dục Trì hỏi, ánh mắt nghiêm túc.


Lục Bình Phong nhíu mày, trả lời sau một hồi im lặng: “Tôi không rõ ý nghĩa của từ “quan trọng”, nhưng so với những kẻ khác trên đảo, tôi thích ở bên cậu hơn.”


Nắm tay Ôn Dục Trì siết chặt lại. Lục Bình Phong không hiểu thế nào là “quan trọng”, nhưng anh ta biết, anh ta sẽ chỉ bảo vệ người mà mình công nhận. Để bảo vệ Ôn Dục Trì, Lục Bình Phong sẽ không ngần ngại đối đầu với những kẻ thừa kế khác, thậm chí lấy mạng chúng.


Cũng từ đây, máu sẽ đổ.


Có lẽ, để bảo vệ cậu ấy, Lục Bình Phong sẽ trở thành người thực thi cái chết.


Đây chính là điều Trang Kiệt muốn — một họa sĩ tạo ra cái chết.


Ôn Dục Trì âm thầm quyết định, bằng mọi giá không thể để điều này xảy ra.


Khoan đã… hình như cậu ấy bỏ sót điều gì đó…


“Trang Hà, lúc nãy khi anh giật dao của tôi, tôi nhớ anh dùng tay trái, đúng không?” Ôn Dục Trì ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm.


“Tôi… tôi thuận tay trái… nhưng vậy thì sao?” Trang Hà lắp bắp.


“Vậy thì sao?” Ôn Dục Trì cười nhạt: “Cậu còn nhớ cô nữ sinh mặc váy trắng không? Cô ấy tên là Tạ Uẩn.”


Sắc mặt Trang Hà tức thì thay đổi.


“Tôi… tôi không biết cậu đang nói gì! Nữ sinh váy trắng nào chứ!”


Ôn Dục Trì bật cười, ánh mắt pha chút giễu cợt: “Làm sao mà không nhớ được? Chính anh đã cầm nhánh hoa kim loại sắc nhọn, đâm vào sườn trái của cô ấy. Vì quá căng thẳng, cậu còn làm đứt tay mình, để lại vết máu trên váy trắng của cô ấy. Anh nghĩ cảnh sát không phát hiện ra sao? Nhưng đồng nghiệp của chúng tôi chuyên phân tích dấu vết máu, trong đống máu lớn ấy, họ đã tìm ra một giọt máu khác biệt.”


“Không thể nào! Tuyệt đối không thể! Tôi không hề làm đứt tay!” Trang Hà hoảng loạn hét lên.


Ôn Dục Trì nghiêng đầu, cười nhạt: “Ồ, anh không làm đứt tay à.”


Ánh mắt Lục Bình Phong cũng thoáng qua một tia chế giễu: “Sao không phủ nhận luôn việc mình từng tham gia bữa tiệc đẫm máu đó nhỉ?”


Trang Hà đứng ngẩn người tại chỗ, bị Ôn Dục Trì khéo léo dẫn dắt vào bẫy lời nói.


Biểu cảm của Ôn Dục Trì lập tức trở nên lạnh lẽo, giọng nói nghiêm nghị: “Nói đi, các người đã làm gì cô nữ sinh đó? Có bao nhiêu người tham gia?”


“Tôi không biết! Lần này tôi thực sự không biết mà! Hôm đó bác tôi cử người đến đón tôi, nói là đi dự tiệc. Tôi còn tưởng cuối cùng ông ta cũng muốn cân nhắc chuyện người thừa kế, tổ chức một bữa tiệc gia đình. Ai ngờ lại đưa tôi đến nhà của một nữ sinh, nói rằng tôi phải đâm cô ấy một nhát! Trên người cô ấy đã có mấy vết đâm rồi! Nhưng người của bác tôi nói nếu tôi không chịu đâm, thì coi như từ bỏ quyền thừa kế! Bác tôi còn bảo rằng, cô ấy đã bị đâm nhiều nhát như vậy mà chưa chết, thêm nhát của tôi cũng chẳng sao!”


“Vậy anh đâm vào đâu?” Ôn Dục Trì hỏi.


“Tôi thề, tôi chỉ đâm vào đùi cô ấy thôi! Chỉ là đùi, chắc chắn không nguy hiểm đến tính mạng! Lúc tôi rời đi, cô ấy vẫn còn thở, tôi chắc chắn mà!” Trang Hà kích động, cố vùng vẫy biện minh.


“Vậy anh cũng không biết trước và sau anh còn ai ra tay với nạn nhân nữa đúng không?” Ôn Dục Trì tiếp tục truy hỏi.



“Không biết, tôi thực sự không biết! Điều duy nhất tôi biết là bác tôi có vấn đề về thần kinh!”


Ánh mắt Ôn Dục Trì chuyển sang Lục Bình Phong, nhướn mày nói: “Tôi bảo anh có một fan cuồng, anh không tin.”


“Vậy tại sao Trang Kiệt lại dùng bối cảnh trong tranh của tôi để thực hiện vụ giết người?” Lục Bình Phong nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, hỏi.


Giọng nói của Ôn Dục Trì trở nên chậm rãi, đầy châm biếm: “Nghe nói vị đại phú hào này từng bị kẻ thù ám hại khi làm ăn, tổn thương nặng nề đến mức không bao giờ có con được nữa. Một số niềm vui, ông ta vĩnh viễn không thể hưởng thụ. Sau đó lại mắc ung thư, bao năm sống trong bóng tối của cái chết… À không, phải nói là dưới sự “ưu ái” của thần chết. Có lẽ tranh của anh khiến ông ta cảm thấy đặc biệt đồng cảm.”


Lục Bình Phong nhếch môi cười lạnh: “Ý của pháp y Ôn là, việc tái hiện cái chết trong tranh tôi ở thực tế có thể giúp Trang Kiệt cảm nhận lại chút niềm vui đã mất?”


“Đúng vậy, bài học tâm lý tội phạm của tôi nói thế mà.”


“Dùng lợi ích để thúc đẩy những người này thực hiện cảnh giết chóc, thỏa mãn khát khao kiểm soát số phận của Trang Kiệt.”


“Cho nên, anh Lục, không chỉ vẽ tranh, anh còn xem qua [Tâm Lý Tội Phạm]?”


“Không, tôi chỉ đặt mình vào vị trí của Trang Kiệt mà suy ngẫm thôi.”


Ngay lúc đó, phía trên đầu vang lên tiếng r*n r* của Trang Hà.


“Tôi không chịu nổi nữa… Thật sự không chịu nổi nữa…”


Nhìn kỹ lại, nước từ giày của anh ta nhỏ tong tong xuống đất.


Tiếng hét này khiến tất cả mọi người đều thoát khỏi vai diễn.


Lạc Tự và Cố Tiêu Duy đồng loạt ngẩng đầu, ánh mắt dõi theo dòng nước chảy xuống. Không khí lập tức trở nên ngượng ngập.


Thịnh Vân Lam cầm loa hét lớn: “Thả cậu ta xuống!”


Nhân viên đoàn phim lập tức ùa lên, vội vàng đưa Hoàng Lĩnh từ trên cao xuống. Vừa chạm đất, anh ta đã nước mắt giàn giụa.


“Xin lỗi! Thật sự xin lỗi!”


Anh ta chắp tay trước Lạc Tự và Cố Tiêu Duy, cầu xin hai người đừng tiếp tục hành hạ mình.


Nhân viên đoàn phim tưởng anh ta xin lỗi vì không nhịn được, liền thi nhau an ủi.


“Có gì đâu mà! Con người ai chẳng có lúc thế!”


“Không sao, không sao! Thay quần là lại như mới!”


Nhưng Hoàng Lĩnh cảm thấy mình không còn mặt mũi nào để tiếp tục ở lại đoàn phim.


May mắn là có người trong đoàn tìm được một chiếc quần sạch cho anh ta. Anh ta lập tức trốn vào nhà vệ sinh phía sau căn lều, tay run lẩy bẩy khi thay quần.


“Hai người đó chắc chắn đang nhắm vào tôi!”


Ban đầu anh ta chỉ thấy sợ hãi, nhưng nghĩ mãi lại càng thêm tức giận.


“Đã muốn chơi bẩn, vậy đừng trách tôi tung ảnh lên mạng!”


Hoàng Lĩnh vừa lấy điện thoại ra, định tìm một tài khoản marketing quen thuộc để liên hệ thì bất ngờ nghe có tiếng người bước vào nhà vệ sinh. Từ giọng nói, anh ta nhận ra đó là Lạc Tự và Cố Tiêu Duy. Tim Hoàng Lĩnh lập tức đập thình thịch, cảm giác hoảng loạn lại xâm chiếm.


“Ê, ảnh của bọn mình có bị chụp không nhỉ?” Lạc Tự vừa rửa tay vừa hỏi.


“Chụp thì sao, mà không chụp thì sao?” Cố Tiêu Duy bình thản đáp.


“Anh thì chẳng quan tâm. Nếu là ảnh xấu, coi như tặng khán giả một trận cười. Còn nếu đẹp, chẳng phải tiết kiệm được một khoản chi phí quảng bá à?”


Lời của Lạc Tự làm Hoàng Lĩnh không nhịn được, liếc lại loạt ảnh trong điện thoại. Thật đáng ghét, dù là chụp lén, nhan sắc của Lạc Tự và Cố Tiêu Duy vẫn “đỉnh của chóp”. Đặc biệt là bức ảnh Cố Tiêu Duy giơ tay chắn tia lửa từ lò sưởi cho Lạc Tự, ánh sáng và khung cảnh đều hoàn hảo, đầy cảm giác điện ảnh. Với xu hướng fan hâm mộ hiện tại thích “đẩy thuyền” couple, bức ảnh này tung ra chắc chắn sẽ khiến dân mạng “quắn quéo”. Đáng giận hơn, chẳng khác nào anh ta đang “dâng áo cưới” cho hai người này!


Ngay lúc Hoàng Lĩnh còn do dự, cánh cửa buồng vệ sinh bất ngờ bị đập mạnh, làm anh ta giật mình, điện thoại rơi “bộp” xuống đất.


“Nhà nhiếp ảnh đại tài, sao còn chưa thay đồ xong?” Giọng Lạc Tự vang lên, mang theo vẻ trêu chọc.


Hoàng Lĩnh nín thở, không dám đáp một lời.


Lạc Tự bắt đầu gõ cửa theo đủ kiểu, lúc thì như gõ đàn, lúc lại như đánh trống: “Ra đi, ra đi. Một lát nữa đến giờ quay rồi, chẳng lẽ anh muốn cả đoàn phim vào đây quay cảnh của anh?”


“Tôi… tôi không có chụp ảnh hai người!” Hoàng Lĩnh cố gào lên.


Cố Tiêu Duy bình thản nói: “Anh có chụp hay không, chúng tôi cũng chẳng quan tâm.”


Ngoài cửa, trợ lý trường quay đang dùng loa thông báo thời gian quay cảnh kế tiếp.


Hoàng Lĩnh nghiến răng, mở cửa ra thì lập tức đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Cố Tiêu Duy. Chỉ một cái liếc, anh ta đã nhớ đến cảnh Lục Bình Phong siết cổ Lý Hoành đến bất tỉnh trong phim, cổ họng như bị bóp chặt, cảm giác nghẹt thở.


“Nhưng nếu anh không tập trung vào diễn xuất, lần sau sẽ không chỉ đơn giản là bị dọa thế này đâu.” Cố Tiêu Duy lạnh lùng buông lời nói.


“Tôi… tôi sẽ nghiêm túc diễn! Sẽ nghiêm túc diễn!” Hoàng Lĩnh lắp bắp, sau đó như chạy trốn, luồn qua người Cố Tiêu Duy mà lao ra ngoài. Khi đi ngang qua Lạc Tự, ánh mắt anh ta như gặp phải ma quỷ.


Lạc Tự ngơ ngác: “Anh đáng sợ đến vậy sao? Người như anh đây, tính tình tốt, kiên nhẫn, lại đầy lòng yêu thương, kiểu đàn anh mẫu mực ấy mà. Chạy cái gì mà chạy?”



“Hả?” Lạc Tự chưa kịp hiểu ý.


Cố Tiêu Duy lại tiến thêm một bước, khiến Lạc Tự vô thức lùi lại. “Trong mắt anh, em có vẻ cô đơn, yếu đuối, đáng thương lắm sao, đến mức khiến anh phải bộc phát “tình thương người cha”?”


“Anh mà có muốn tỏa ra tình thương thì cũng không thể nhắm vào một người đàn ông cao hơn, đẹp hơn, khỏe hơn anh như em được!”


“Ồ, vậy đối mặt với em, anh tỏa ra thứ gì?” Cố Tiêu Duy nghiêng đầu, ánh mắt đầy ý tứ.


Người này… hóa ra cũng có tiềm năng làm “bad boy” ghê chứ.


“Tỏa ra ánh sáng và nhiệt lượng… Em muốn biến anh thành mặt trời chắc?” Lạc Tự cười, đấm nhẹ một cái vào vai Cố Tiêu Duy rồi xoay người rời đi.


Cố Tiêu Duy đứng trong bóng tối, ánh mắt dõi theo bóng lưng Lạc Tự.


Cùng lúc đó, Hoàng Lĩnh nhận được cuộc gọi từ công ty. Không phải quản lý mà là tổng giám đốc đích thân gọi.


Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng quát tháo.


“Hoàng Lĩnh! Cậu rốt cuộc đi làm diễn viên hay đi làm paparazzi hả? Bán ảnh cho mấy tài khoản marketing thành nghiện rồi đúng không?”


“Tôi… tôi… tôi còn chưa bán mà!”


“Chưa bán? Vậy là định bán đúng không? Nghe cho rõ đây! Tinh Hán và Dẫn Xuyên đều là những nhà sản xuất và phát hành lớn trong ngành. Cậu mà bán ảnh nghệ sĩ chủ lực của họ cho mấy tài khoản marketing, tức là tuyên chiến với họ! Đừng tưởng dùng tài khoản nhỏ nhận tiền thì không ai biết! Chỉ cần hai công ty này muốn điều tra, cậu nghĩ mình trốn được chắc? Từ nay đừng hòng làm diễn viên nữa, còn kéo cả công ty xuống nước, hiểu chưa?”


“Hiểu… hiểu rồi…”


“Đừng có nghĩ đến chuyện làm bộ làm tịch, bên này hứa với tôi, bên kia lại lén bán ảnh kiếm chút lợi lặt vặt! Cậu bán được mấy đồng? Nhưng nếu Tinh Hán và Dẫn Xuyên quyết định kiện mấy tài khoản marketing, sớm muộn gì chúng cũng khai ra cậu. Đến lúc đó, cậu không chỉ mất tiền mà còn phải đối mặt với pháp luật đấy!”


Hoàng Lĩnh nuốt nước bọt liên tục, vội vàng đáp: “Hiểu rồi! Hiểu rồi! Hiểu rồi!”


Ban đầu, anh ta còn định tranh thủ độ hot của Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh để bán vài tấm ảnh, nhưng không ngờ cả Cố Tiêu Duy lẫn Lạc Tự đều không dễ chọc vào!


Hơn nữa, đúng như Lạc Tự nói, bán ảnh chẳng khác nào giúp hai người kia làm marketing miễn phí. Sau đó, công ty của họ sẽ cử luật sư đến xử lý các tài khoản marketing, mà tài khoản đó lại khai ra anh ta. Kết quả, người chịu thiệt chỉ có mình anh ta, còn Cố Tiêu Duy và Lạc Tự thì chẳng mất gì mà lại được lợi.


Đúng lúc này, một nhân viên bước đến bên cạnh Hoàng Lĩnh: “Hoàng Lĩnh, phó đạo diễn gọi anh qua một chút.”


“Đến ngay đây!”


Hoàng Lĩnh vội vàng chạy đến, thấy phó đạo diễn ngồi dưới gốc cây, vẻ mặt không mấy dễ chịu.


“Cậu có chụp ảnh không?”


Không ngờ phó đạo diễn hỏi thẳng như vậy, Hoàng Lĩnh lập tức đơ người. Phó đạo diễn đã biết, nghĩa là Thịnh Vân Lam cũng biết. Mà Thịnh đạo diễn thì ghét nhất là diễn viên gây rắc rối trong quá trình quay phim. Nếu những bức ảnh anh ta chụp gây ảnh hưởng tiêu cực đến bộ phim, Thịnh đạo diễn chắc chắn sẽ không tha thứ.


“Chỉ là… Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh quá nổi, bạn tôi là fan của họ, tôi chỉ chụp để cho họ xem, không có ý định bán ảnh.”


“Hiểu. Nhưng ảnh không được phép lan ra ngoài. Xóa ngay đi.” Phó đạo diễn hất cằm ra hiệu.


Hoàng Lĩnh vội vàng xóa sạch ảnh trước mặt phó đạo diễn.


“Sau này, nếu bạn bè cậu mê thần tượng, cứ đường đường chính chính xin chữ ký như Nghiêm Quân ấy. Tự ý chụp ảnh mà bị đạo diễn hiểu lầm, cậu sẽ bị đuổi khỏi đoàn. Một mình cậu đi thì không sao, nhưng nếu phải tìm người thay thế rồi quay lại từ đầu, cả đoàn sẽ bị liên lụy.”


Phó đạo diễn nói xong, coi như cho Hoàng Lĩnh một con đường lùi.


Hoàng Lĩnh gật đầu lia lịa: “Hiểu rồi! Hiểu rồi! Lần sau tuyệt đối không như vậy nữa!”


Cố Tiêu Duy và Lạc Tự vừa trang điểm lại xong, đi vòng qua khu vực quay phim tiếp theo thì tình cờ nhìn thấy cảnh này.


“Đạo diễn Thịnh có đuổi Hoàng Lĩnh không?” Lạc Tự ghé sát Cố Tiêu Duy, hạ giọng hỏi.


“Không.”


“Tại sao?”


“Anh ta đóng cảnh bị dọa đến tè ra quần rất đạt. Đổi diễn viên khác thì làm sao có được hiệu quả đó.”


Nghe xong, Lạc Tự không nhịn được mà bật cười, khẽ lấy tay che miệng lại.


“Trời sắp tối rồi.”


“Bối cảnh âm u, chẳng phải chính là hiệu ứng đạo diễn muốn sao?” Cố Tiêu Duy trả lời.


Bóng đêm dần buông xuống, đoàn phim dựng một chiếc lều bên bờ suối. Phía trước lều, một đống lửa bập bùng cháy, ánh sáng phản chiếu lên ba người đang ngồi sưởi ấm: một phụ nữ và hai người đàn ông.


Đây chính là ba nhân vật trong phim: Trang Phi Phi – con gái nuôi của Trang Kiệt, cùng hai người cháu là Đinh Bẩm và Trang Siêu. Cả ba đều ôm súng trong tay, ánh mắt đầy cảnh giác.


Trang Phi Phi khẽ nhếch môi cười lạnh: “Trang Hà vừa rồi k** r*n thảm thiết như vậy, không biết có phải đã bị hai người kia xử lý rồi không?”


Cô ta vốn để tóc xoăn gợn sóng, môi đỏ rực, phong thái phóng khoáng. Dù trên danh nghĩa là con gái nuôi của Trang Kiệt, nhưng số lần cô gặp ông ta trong suốt những năm qua chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi lần gặp, Trang Kiệt đều trong trạng thái gần đất xa trời, khiến cô gái trẻ trung, tràn đầy sức sống như cô ta không khỏi cảm thấy khó chịu. Ông già sắp chết rồi, cô ta cũng chẳng kỳ vọng gì vào việc thừa kế tài sản. So với cuộc sống tiểu thư nhà giàu, cô ta lại thích sự tự do, không bị ràng buộc.


Ban đầu, cô ta chỉ nghĩ mình đến tham dự tang lễ của ông già. Ai ngờ sau khi ngủ một giấc, lại bị đưa đến hòn đảo quái quỷ này. Cô ta vốn đã biết ông già đầu óc có vấn đề, nhưng không ngờ bệnh tình lại nghiêm trọng đến thế.


Nếu không phải suýt bị tên khốn Trang Hà hại chết, Trang Phi Phi cũng không nhận ra rằng cuộc chiến giành quyền thừa kế lần này là thật.


Không chút do dự, cô ta cắt phăng mái tóc dài của mình, rồi lập tức liên minh với hai người đàn ông kia.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 94: Bộ đôi tử thần
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...