Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 93: Sát ý ngút trời


“Giết người xong, mày vẫn nghĩ mình có thể quay về thừa kế tài sản của ông ta sao? Anh bạn, đầu óc mày bị úng nước à?” Ôn Dục Trì liếc mắt một cái, rõ ràng không che giấu sự khinh thường.


“Mày không hiểu khả năng của cậu tao đâu! Ông ta đã nói là làm được! Tao giết những người khác có thể viện cớ là để sinh tồn, phải đấu tranh mà sống sót. Luật sư của cậu tao rất giỏi, chắc chắn đã chuẩn bị kỹ càng để giúp người thừa kế thoát tội. Nếu không làm theo, 24 giờ sau tụi tao sẽ trúng độc mà chết!” Lý Hoành nói, giọng run rẩy nhưng đầy tuyệt vọng.


“Nhỡ đâu chuyện trúng độc chỉ là trò bịp thì sao?” Ôn Dục Trì nhíu mày hỏi lại.


“Người tuyên bố quy tắc thừa kế này là tài xế của cậu tao. Anh ta đã trúng độc chết ngay trước mặt tụi tao, mày nói xem, tụi tao có tin được không?” Lý Hoành vừa nói, nước mắt nước mũi đã chảy ròng ròng: “Tao thật sự xui xẻo tám đời mới gặp phải ông cậu như vậy. Từ nhỏ ông ta đã keo kiệt với họ hàng, tiền nhiều như thế mà chẳng cho tụi tao một xu! Lúc tôi làm ăn thất bại, nợ nần chồng chất, suýt bị người ta đánh gãy chân, ông ta cũng không chịu giúp. Bây giờ sắp chết rồi lại còn bày ra trò này!”


Nghe đến đây, Ôn Dục Trì chỉ cảm thấy đầu mình đau nhức. Cậu ấy cười lạnh: “Quả nhiên, thế giới lớn như vậy, kiểu điên nào cũng có.”


Ở phía đối diện, Lục Bình Phong đứng lặng lẽ bên lò sưởi. Ánh lửa hắt lên tường, bóng dáng anh ta không ngừng biến hóa, như thể con quỷ trong lòng đang từng chút một thoát khỏi vỏ bọc để trồi lên.


Ôn Dục Trì vẫn quay lưng về phía anh ta, không hề ngoảnh lại.


“Chuyện này làm tôi nhớ tới một bức tranh của anh.” Ôn Dục Trì bỗng lên tiếng.


“Bức nào?”


Nhắc đến tranh của mình, giọng Lục Bình Phong trở nên dịu dàng hơn.


[Cơn Đói]. Tôi nhớ người sở hữu bức tranh đó là Trang Kiệt. Trong tranh là một tổ chim đại bàng con. Đại bàng mẹ bị thương, rơi khỏi tổ, để lại một con chuột bị đầu độc. Đám chim con không biết gì, vì tranh giành con chuột mà mổ nhau đến chết hết.”


“Cậu đã xem qua à?” Lục Bình Phong hỏi.


“Tôi đã xem tất cả các tác phẩm trong danh sách của anh.” Ôn Dục Trì đáp.


Lục Bình Phong chậm rãi bước qua từ phía bên kia lò sưởi, đứng cạnh Ôn Dục Trì. Từ góc nhìn của anh ta, ánh mắt vừa vặn rơi xuống sau gáy trắng trẻo của Ôn Dục Trì.


“Còn một bức tranh nữa, cậu chưa thấy đâu.” Lục Bình Phong nói.


“Là bức nào?”


“Chính là cậu.”


“Tôi thì sao?”


Khi đó, Ôn Dục Trì không biết rằng, trên bức tường trong phòng vẽ của Lục Bình Phong, đã có một bức phác họa nghiêng về khuôn mặt của cậu ấy.


Ôn Dục Trì cầm con dao găm trong tay, dùng mũi dao nhẹ nhàng chạm vào ngực Lục Bình Phong, giọng đầy châm chọc: “Nghe rõ chưa? Chỉ cần anh giết tôi, anh có thể an toàn rời khỏi đây, còn được thừa kế khối tài sản khổng lồ của Trang Kiệt nữa.”


Không ngờ, Lục Bình Phong lại cầm lấy con dao từ tay Ôn Dục Trì, đi thẳng về phía Lý Hoành. Anh ta đặt lưỡi dao lạnh lẽo lên cổ Lý Hoành, ánh mắt không chút dao động.


Ôn Dục Trì giật mình, hét lên: “Này! Anh định làm gì?”


“Giết cậu ta, rồi giết hết những người khác. Tôi sẽ đưa cậu rời khỏi đây.” Trên mặt Lục Bình Phong không có chút cảm xúc, lạnh lùng như một pho tượng. Chỉ thấy cổ tay anh ta khẽ xoay, khiến Lý Hoành sợ đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, vùng vẫy không ngừng.


“Này! Anh điên rồi à? Cuối cùng chỉ còn lại hai chúng ta, Trang Kiệt vẫn chỉ để một người sống sót thôi! Anh giết hết mọi người thì được gì chứ?” Ôn Dục Trì gào lên.


“Đúng vậy. Tôi nói là giết hết tất cả, trừ cậu.” Lục Bình Phong mỉm cười nhìn cậu ấy.


Trong “tất cả” ấy, bao gồm cả chính anh ta.


Ôn Dục Trì cảm thấy da đầu tê dại: “Vẫn còn cách khác mà! Nếu anh làm theo bức “Cơn Đói” kia, chẳng phải là trúng kế của Trang Kiệt sao? Anh cam tâm bước vào kịch bản ông ta vẽ sẵn, trở thành nhân vật trong tranh sao?”


“Cách nào?” Lục Bình Phong nghiêng đầu, giọng như đang thách thức: “Cậu biết không, tất cả chuyện này là món quà Trang Kiệt dành cho tôi. Ông ta muốn tôi vượt qua ranh giới đó, để cảm nhận kh*** c*m khi kết thúc sinh mạng, rồi vẽ ra cái chết chân thực nhất. Không chỉ là “sao chép cảnh chết chóc” nữa.”


“Nhưng anh… chẳng phải anh đã không còn bị cái chết thu hút nữa sao? Gần đây, chắc chắn anh đã vẽ thứ gì đó rất đẹp, rất tràn đầy sức sống. Chính vì thế, Trang Kiệt mới phát hiện và không hài lòng. Nếu đã vậy, tại sao anh lại bước vào cảm hứng mà ông ta sắp đặt? Anh nên theo đuổi cảm hứng của chính mình.” Ôn Dục Trì nói, giọng trầm ổn nhưng kiên định.


Lục Bình Phong không nói gì, chỉ lặng lẽ dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn Ôn Dục Trì.


“Nghe này, bọn họ cần thuốc giải của chúng ta. Chỉ cần trong thời gian quy định họ không tìm ra được chúng ta, tất cả đều sẽ chết. Nhưng còn một cách khác, đó là dùng thuốc giải cứu họ. Như vậy, họ sẽ không giết chúng ta vì tranh giành tài sản nữa.”


“Không đâu. Vì tài sản mà họ sẽ tự tàn sát lẫn nhau. Nếu tôi đoán không nhầm, Lý Hoành, mày được chọn vì mày đang nợ nần chồng chất. Không trả được nợ, mày cũng chỉ còn con đường chết. Vậy nên, cho dù tao có đưa giải dược cho mày, mày vẫn sẽ dốc sức g**t ch*t những người thừa kế khác.”


“Không… không, tao không nợ nhiều như vậy!”


Nhưng ánh mắt hoảng loạn và thiếu tự tin của Lý Hoành đã nói lên tất cả. Lục Bình Phong đoán trúng.


“Nhìn xem, đây chính là điều mà Trang Kiệt yêu thích nhất – lòng tham của con người.” Lục Bình Phong cười nhạt.


Nụ cười ấy, trên khuôn mặt vốn đã điển trai, lại càng toát lên vẻ băng giá. Tựa như từ anh ta, hàng ngàn sợi tơ lạnh lẽo lan tỏa, bao trùm cả không gian.


“Chúng ta… chúng ta có thể lần lượt bắt hết những người thừa kế này, làm họ mất khả năng hành động. Nếu 24 giờ sau họ chết, đó là số phận của họ. Còn nếu họ không chết, dù người của Trang Kiệt không tới, đội trưởng Triệu sớm muộn gì cũng tìm được chúng ta.” Ôn Dục Trì từ từ tiến lại gần Lục Bình Phong, nắm lấy cổ tay anh ta, ánh mắt như xuyên thấu: “Tin tôi đi, những vệt máu b*n r* quá thẳng thắn, không có chút mỹ cảm nào. Chúng chỉ theo quỹ đạo cố định, chẳng có chút sáng tạo gì cả.”


Lục Bình Phong khẽ cười, buông tay. Ôn Dục Trì lập tức cầm lấy con dao găm.


Ngay lúc Ôn Dục Trì thở phào, cánh tay Lục Bình Phong bất ngờ siết chặt cổ Lý Hoành. Anh ta nhắm mắt, nụ cười tận hưởng đầy rợn người hiện lên trên gương mặt.



Lý Hoành giãy giụa dữ dội, nhưng cuối cùng cũng buông thõng tay, bất động.


Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, khi Ôn Dục Trì lao tới thì đã muộn.


“Anh làm cái gì vậy!” Ôn Dục Trì vội kiểm tra mạch Lý Hoành, vai căng cứng vì căng thẳng.


Lục Bình Phong thản nhiên buông tay: “Tôi thử rồi, thật sự chẳng có gì thú vị.”


Ôn Dục Trì nhìn Lục Bình Phong chằm chằm. Đôi mắt mở to, từng biểu cảm nhỏ từ chân mày tới khóe môi đều chứa đựng cảm xúc mãnh liệt, nhưng ánh nhìn lại xuyên thấu qua anh ta. Không phải trách móc, không phải thắc mắc, càng không phải sợ hãi hay kinh ngạc. Đó là một sự chắc chắn phức tạp đến khó tả.


Căn nhà thợ săn chìm trong yên lặng, chỉ còn tiếng tim đập và âm thanh lách tách của củi cháy trong lò sưởi.


Thế giới như chỉ tồn tại trong ánh mắt Ôn Dục Trì nhìn Lục Bình Phong.


Mọi người nín thở, không ai dám phá vỡ sự cân bằng kỳ lạ này.


Thịnh Vân Lam chống cằm, chăm chú nhìn màn hình, chỉ mong khoảnh khắc này kéo dài thêm chút nữa.


Ngồi bên trái ông ấy là phó đạo diễn, bên phải là Nghiêm Quân, còn phía sau là Nhiếp Dương Trần.


Nghiêm Quân, dù là một diễn viên thực lực, cũng không thể không bị cuốn hút bởi biểu cảm của Cố Tiêu Duy khi cậu hóa thân thành Lục Bình Phong. Lúc anh ta siết cổ Lý Hoành, nét mặt vừa tận hưởng vừa buông thả khiến người xem không thể rời mắt. Như một con quỷ đói khát máu lâu năm cuối cùng được thỏa mãn, chuẩn bị phá bỏ mọi xiềng xích. Nghiêm Quân nghẹt thở, thậm chí nghĩ rằng nếu mình là người đóng vai pháp y, có lẽ đã quên sạch lời thoại và biểu cảm.


Nhưng Lạc Tự lại giữ vững được. Không chỉ vững, mà còn tạo ra một sự hiện diện độc lập trong bầu không khí ngột ngạt mà Cố Tiêu Duy xây dựng.


Dù Cố Tiêu Duy kéo cả thế giới vào thế giới của Lục Bình Phong, Lạc Tự vẫn giữ được sự tỉnh táo, như một chiếc mỏ neo cắm sâu xuống đáy biển, không gì lay chuyển được.


Đứng sau đạo diễn, Nhiếp Dương Trần khẽ thở ra. Đừng nói đến việc cảnh quay phức tạp thế nào, lời thoại dài như vậy, rõ ràng có thể chia làm ba cảnh nhỏ để quay. Nhưng Thịnh Vân Lam tin rằng hai người này đủ khả năng diễn liền mạch ba cảnh ấy trong một lần.


Ban đầu, Nhiếp Dương Trần không mấy tin tưởng vào việc quay liên tục ba cảnh. Dù sao thì con người ai cũng có thể phạm sai lầm, như quên lời thoại, biểu cảm chưa đạt, hay đi sai vị trí.


Thế nhưng, cả hai người họ không hề mắc một lỗi nào, còn khiến cảm xúc của mọi người tại hiện trường hoàn toàn đắm chìm. Đây là thứ mà ngay cả phim đã qua biên tập cũng khó lòng đạt được.


Thực lực và sự ăn ý, thiếu một trong hai đều không được.


Sáng nay, khi còn trên xe bảo mẫu, Nhiếp Dương Trần nghe ai đó mỉa mai rằng vai Bạch Dĩnh quá được lòng khán giả, khiến tài nguyên và độ nổi tiếng của Lạc Tự tăng vọt. Người đó cho rằng anh chỉ đang hưởng lợi từ sức hút của nhân vật. Nhưng thật buồn cười, vai Bạch Dĩnh này nếu để bất kỳ ai khác diễn, cũng không thể đạt tới trình độ của Lạc Tự. Mọi người đều nói rằng Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã bổ sung cho nhau, nhưng Nhiếp Dương Trần nhận ra, chính Bạch Dĩnh đã trở thành trung tâm và phương hướng của Nghiêm Dã, hoàn toàn khơi gợi cảm xúc của cậu ấy.


Trong [Phản Kích], Cố Tiêu Duy và Lạc Tự bổ trợ cho nhau, cùng nhau tỏa sáng.


Còn trong [Dã Thú và Hoa Hồng], từng khung hình có họ xuất hiện chung đều toát lên sự đối lập và hòa hợp đầy cuốn hút.


Thịnh Vân Lam vẫn chưa hô cắt, Lạc Tự cứ thế chăm chú nhìn vào Cố Tiêu Duy. Ánh mắt anh càng lúc càng sâu, càng lúc càng sắc bén, dường như cả trọng tâm của khung hình từ từ dịch chuyển từ Cố Tiêu Duy sang anh. Sự dịch chuyển tinh tế ấy khiến không khí trong cảnh quay càng thêm căng thẳng, đầy sức hút.


Cho đến khi củi trong lò sưởi phát ra tiếng “tách” như nổ tung, diễn viên vào vai lão Hàn đang “nằm chết” bất giác run vai một cái. Khoảnh khắc ấy, bầu không khí mà Lạc Tự và Cố Tiêu Duy dày công tạo dựng lập tức bị kéo về thực tại.


“Lão Hàn” đang nằm bỗng ngồi bật dậy, chắp tay xin lỗi mọi người: “Xin lỗi! Xin lỗi! Tôi không kiềm được, run mất rồi!”


Lúc này, Thịnh Vân Lam mới cầm loa lên, hô: “Cảnh này ổn rồi! Lát nữa quay thêm vài góc cận và bảo đảm thêm mấy đoạn thoại nữa nhé!”


Thế giới như bị đóng băng cuối cùng cũng vận hành trở lại.


Máy quay trở về vị trí, lại lùi về điểm khởi đầu trên đường ray.


Lạc Tự vỗ nhẹ ngực, vừa hay lúc Cố Tiêu Duy đi ngang qua, anh liền khoác vai người kia, cười trêu.


“Này, lúc nãy em bóp cổ Lý Hoành làm anh phát hoảng đấy! Anh còn tưởng em định b*p ch*t cậu ta thật chứ!”


Lạc Tự không phải nói đùa. Anh từng chứng kiến sức mạnh đáng gờm của Cố Tiêu Duy, nên khi thấy cảnh đó, không khỏi rùng mình. Cũng nhờ vậy mà biểu cảm của anh khi vào vai Ôn Dục Trì chứng kiến cảnh đó lại càng chân thật.


“Thế còn anh? Anh nghĩ Lục Bình Phong có thực sự b*p ch*t Lý Hoành không?” Cố Tiêu Duy hỏi ngược.


“Hả?” Lạc Tự khựng lại, hít sâu một hơi, cúi người nhặt kịch bản đặt trên ghế nhỏ lên. Nhanh như chớp, anh gõ nhẹ một cái lên đầu Cố Tiêu Duy: “Diễn với nhau lâu vậy rồi mà em còn không biết Ôn Dục Trì có tin Lục Bình Phong sẽ giết người hay không à?”


“Thế tại sao anh nhìn em kinh ngạc như vậy? Chỉ để tạo cảm giác hồi hộp cho khán giả à?”


Khóe môi Lạc Tự nhếch lên, anh giơ tay ngoắc Cố Tiêu Duy lại gần. Người kia ngoan ngoãn cúi xuống, trông chẳng khác nào một cậu học trò ngoan ngoãn.


“Là để thử xem Lục Bình Phong có quan tâm đến cách người khác nhìn mình không chứ sao.”


Cố Tiêu Duy hơi ngẩn người. Lạc Tự nhân cơ hội vỗ nhẹ lên ngực cậu, cười tươi nói tiếp: “Đấy, em đến hỏi anh thế này, chứng tỏ em quan tâm đến cách anh nhìn nhận em rồi.”


Lạc Tự nói xong, đôi mắt cong cong vì cười, cầm kịch bản bước về phía Diệp Thịnh Nghi để chỉnh lại lớp trang điểm.


Cố Tiêu Duy cúi mắt, khẽ thở dài, rồi cũng bật cười.


“Anh Cố, anh cười gì thế?”


A Nham, chuyên viên trang điểm vừa đến để dặm phấn cho Cố Tiêu Duy, không khỏi nghi ngờ mình nhìn nhầm. Họ Cố của bọn họ không chỉ để mặc Lạc Tự đùa giỡn, mà còn cười theo bóng lưng người ta thế này sao?


“Cười cái người suy nghĩ lắm trò thôi.” Cố Tiêu Duy trả lời, vẻ mặt vẫn giữ nét cười nhàn nhạt.



Cứ thế, cảnh quay được thực hiện đi thực hiện lại, và cả buổi sáng trôi qua trong chớp mắt.


Nhưng thời tiết thay đổi quá nhanh. Vừa ăn trưa xong, trời xanh ngắt bỗng chốc bị mây đen kéo kín.


Lúc này, Lạc Tự và Cố Tiêu Duy đang quay cảnh rời khỏi căn nhà thợ săn để đi tìm những người thừa kế khác. Ai ngờ, mới nói được vài câu thoại, trời đã đổ mưa rào.


Lạc Tự còn đang nhìn bóng lưng Cố Tiêu Duy thì người kia bỗng quay ngoắt lại. Một tay cậu nắm lấy vai Lạc Tự, tay kia che đầu anh, kéo anh chạy nhanh về phía lều trú mưa.


Sau lưng họ, tiếng gọi của các nhân viên đoàn phim vang lên ồn ào trong làn mưa.


“Trời mưa rồi! Sao tự dưng lại mưa thế này?”


Lạc Tự và Cố Tiêu Duy vừa chui vào lều thì cơn mưa ào ào trút xuống chẳng báo trước.


Thứ quan trọng nhất lúc này chính là máy quay. Lạc Tự nhanh chóng kéo tấm bạt chống nước trong lều, đưa cho một nhân viên đang chạy ngang qua.


Cả hai mặc áo mưa, vội vàng chạy ra ngoài hỗ trợ mọi người thu dọn thiết bị. Sau khi mọi thứ đã được cất giữ an toàn, một nhóm người quay lại lều trông coi máy móc, còn Lạc Tự và Cố Tiêu Duy thì trở về căn nhà gỗ nhỏ bên cạnh.


Qua cánh cửa gỗ, tiếng mưa rơi vẫn vang lên rào rào.


“Cơn mưa kiểu này đến nhanh, đi cũng nhanh. Nhưng lát nữa hai cậu quay cảnh ngoài trời thì chú ý chút, đừng để trượt ngã.” Phó đạo diễn nhắc nhở.


“Cảm ơn.” Cả hai đồng thanh đáp.


Họ ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh lò sưởi, hong khô đôi giày ướt sũng, tay cầm cốc cà phê nóng hổi. Cổ áo của Lạc Tự bị nước mưa làm ướt, anh hơi rướn người về phía lò sưởi để hong, nhưng không ngờ một tia lửa bắn lên, suýt chút nữa trúng vào mặt anh.


Chưa kịp phản ứng, một bàn tay đã áp lên má anh, đẩy nhẹ ra. Đó là Cố Tiêu Duy.


“Em không sao chứ?” Lạc Tự hốt hoảng, vội nắm lấy tay đối phương kiểm tra. May mắn là cả mu bàn tay lẫn lòng bàn tay đều không có dấu vết bỏng.


“Em còn muốn hỏi anh đang nghĩ cái gì nữa đây?” Cố Tiêu Duy nhíu mày, giọng trầm hẳn xuống.


“Chỉ là cổ áo anh hơi ướt…” Lạc Tự ngập ngừng, ánh mắt vô thức lướt qua vai Cố Tiêu Duy. Anh phát hiện một diễn viên dường như vừa chụp lại cảnh này. Người đó là ai nhỉ? Hình như là diễn viên đóng vai cháu trai của nhân vật Trang Kiệt, tên Trang Hà…


Lạc Tự cúi đầu, lôi danh sách diễn viên hôm nay ra xem. Đúng rồi, người đóng vai Trang Hà là Hoàng Lĩnh.


Anh lập tức gửi tin nhắn cho chị Thôi:


[Chị Thôi, chị có biết một diễn viên tên Hoàng Lĩnh không? Hình như anh ta vừa chụp ảnh tôi và Cố Tiêu Duy.]


Gửi tin xong, Lạc Tự lại cảm thấy có chút kỳ lạ. Anh với Cố Tiêu Duy có phải đang yêu đương gì đâu, chụp thì chụp thôi, có gì to tát?


Vài phút sau, mưa vẫn chưa ngớt, nhưng tin nhắn của chị Thôi đã đến:


[Chị vừa hỏi thăm một chút. Nghe nói Hoàng Lĩnh diễn xuất khá ổn, nhưng có thói quen chụp ảnh các nhân vật quan trọng trong đoàn rồi bán cho mấy tài khoản marketing. Tuy nhiên, đây chỉ là tin đồn, không có bằng chứng, nếu không thì đạo diễn đã không chọn anh ta. Em biết anh ta chụp gì không?]


Lạc Tự liếc nhìn Hoàng Lĩnh. Anh ta đang cúi đầu nghịch điện thoại, không để ý gì đến họ nữa.


[Em không biết anh ta chụp bao nhiêu, nhưng chắc có cảnh Cố Tiêu Duy đỡ mặt em.]


Chị Thôi lập tức phản ứng: [Cố Tiêu Duy đỡ mặt em làm gì? Hai người không phải đang quay cảnh tình cảm mà!]


[Trời mưa, em ngồi cạnh lò sưởi sưởi ấm, suýt bị tia lửa bắn trúng, cậu ấy đưa tay ra che giúp.]


[Em cứ yên tâm quay phim. Chị sẽ cho người điều tra xem Hoàng Lĩnh quen biết những tài khoản marketing nào, cũng sẽ nói chuyện với Mông Ngọc, và làm việc với công ty quản lý của anh ta.]


Thấy chị Thôi đã sắp xếp ổn thỏa, Lạc Tự cũng bớt lo lắng. Dù sao thì chuyện này cũng chẳng phải vấn đề lớn. Hơn nữa, nếu ảnh của anh và Cố Tiêu Duy có bị tung ra, cũng chỉ làm fan couple vui mừng thêm thôi. Nhưng việc có người lợi dụng hình ảnh của Cố Tiêu Duy để kiếm chác khiến anh cảm thấy không thoải mái.


Cơn mưa cuối cùng cũng tạnh. Trời đúng là thay đổi nhanh như trở bàn tay, chỉ trong hai phút, mặt trời đã ló dạng.


Ngoài sân, tiếng loa vang lên, nhắc nhở mọi người chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo.


Cố Tiêu Duy đứng dậy, định đưa tay chỉnh lại cổ áo cho Lạc Tự, nhưng anh đã nghiêng đầu né tránh. Ánh mắt Lạc Tự thoáng liếc về phía Hoàng Lĩnh, thấy anh ta đang cầm điện thoại nghiêng nghiêng, có lẽ lại đang chụp lén.


“Đi thôi, đến lượt chúng ta rồi.” Lạc Tự mỉm cười, nhìn về phía Hoàng Lĩnh, lịch sự gật đầu chào.


Hoàng Lĩnh đứng sững tại chỗ, ánh mắt đầy bối rối. Lạc Tự, người vốn luôn dễ gần, lúc này lại nở một nụ cười sắc lạnh như lưỡi dao vừa lướt qua, cắt sâu vào thần kinh của Hoàng Lĩnh. Anh ta gần như đánh rơi điện thoại khỏi tay.


Lạc Tự đã bước ra khỏi cửa, chỉ để lại một câu: “Trời mưa đường núi trơn, mọi người nhớ cẩn thận nhé!”


Cố Tiêu Duy dừng bước, ánh mắt lướt qua phía Hoàng Lĩnh. Cái nhìn ấy tựa như một lưỡi dao mổ lạnh lẽo, khiến Hoàng Lĩnh cảm giác đầu óc mình như bị xẻ đôi. Trong cơn bối rối, anh ta vội quay người đi.


Khi bước ra khỏi cửa, Hoàng Lĩnh không may trượt chân, ngã xuống đất và trượt một đoạn dài hơn một mét. Người đỡ anh ta dậy lại chính là Lạc Tự.


“Ơ, tôi vừa nhắc mọi người rồi mà, trơn trượt phải cẩn thận chứ?” Lạc Tự vừa đỡ vừa hỏi, giọng đầy vẻ lo lắng.


“Xin… xin lỗi…” Hoàng Lĩnh lắp bắp.


Anh ta không ngờ Lạc Tự lại khỏe đến vậy, chỉ dùng một tay đã dễ dàng kéo anh ta đứng dậy. Khi đã đứng vững, Hoàng Lĩnh vô thức lùi ra xa khỏi phạm vi của Lạc Tự.



Lạc Tự chẳng nói gì thêm, chỉ đút tay vào túi, thong thả bước về phía Cố Tiêu Duy, chuẩn bị đến điểm quay tiếp theo.


Cảnh quay tiếp theo là phân đoạn nhân vật Trang Hà, do Hoàng Lĩnh thủ vai, định tấn công Lục Bình Phong và Ôn Dục Trì, nhưng cuối cùng lại bị phản công.


“Chuẩn bị! Ngày quay thứ X, cảnh X, phân đoạn XX! Bắt đầu!”


Trước mắt là khu rừng âm u, sau lưng là căn nhà thợ săn ngày càng xa dần.


Lục Bình Phong chống một cây gậy gỗ, vừa đi vừa nói với Ôn Dục Trì đi sau lưng: “Cậu ngạc nhiên như vậy, chẳng lẽ nghĩ tôi đã siết cổ Lý Hoành?”


“Siết cổ Lý Hoành thì anh được gì chứ?” Ôn Dục Trì cài con dao găm của Lý Hoành bên hông, đáp lại.


“Lấy đi hơi thở của cậu ta, cảm nhận sự giãy giụa của cậu ta, và khoảnh khắc sinh mạng cậu ta biến mất trong cánh tay tôi, đó chẳng phải là một loại kh*** c*m sao?” Lục Bình Phong đáp, giọng điệu như đang thuật lại một điều hết sức hiển nhiên.


“Ha, anh đừng đùa nữa. Lý Hoành, một con bạc nát bét như cậu ta, thà để cậu ta chết vì độc còn hơn phí sức mà siết cổ cậu ta Nghĩ mà xem, những bức tranh anh vẽ – nào là hươu đực, nhện lưng đỏ, bướm ánh xanh – đều là những sinh vật tràn đầy linh khí. Còn cậu ta? Một kẻ như Lý Hoành, linh khí ở đâu ra? Đến vận may cậu ta còn chẳng có.”


Ôn Dục Trì vừa đi vừa lẩm bẩm, trong khi đó, Lục Bình Phong đi phía trước lại khẽ nhếch môi cười.


“Vậy sao cậu lại ngạc nhiên đến thế?” Lục Bình Phong nghiêng mặt nhìn Ôn Dục Trì, đồng thời đưa cây gậy gỗ trong tay ra. Ôn Dục Trì thuận tay nắm lấy đầu kia của gậy, để Lục Bình Phong kéo mình lên.


“Biểu cảm ngạc nhiên của tôi là để phối hợp với màn trình diễn của anh thôi! Tôi cũng muốn hạ gục Lý Hoành, nhưng tôi định đánh ngất cậu ta cơ. Ai ngờ anh lại siết cổ cậu ta, kỹ năng này không đáng để tôi bất ngờ sao?”


Ôn Dục Trì chỉnh lại cổ áo sau khi bước thêm vài bước.


Lục Bình Phong bật cười: “Pháp y Ôn, thể lực của cậu có vẻ kém nhỉ.”


“Thức đêm mấy tiếng liền, lại bị đưa đến cái nơi quỷ quái này, anh không đói, không mệt sao? Anh là siêu nhân à?”


Hiếm khi Lục Bình Phong tỏ ra bao dung, anh ta đảo mắt nhìn xung quanh: “Chờ tìm được những người thừa kế khác, có lẽ chúng ta sẽ kiếm được ít thức ăn.”


“Nói mới nhớ, lúc tôi trói tay chân Lý Hoành rồi ném xuống hầm nhà thợ săn, trông anh có vẻ vui lắm đấy.”


“Thật sao?” Lục Bình Phong hỏi lại, giọng nhẹ nhàng.


“Ừ, tôi chỉ cần nghĩ đến cảnh Lý Hoành tỉnh dậy, đối diện với xác lão Hàn, chắc chắn cậu ta sẽ run lẩy bẩy, thậm chí còn tè ra quần. Sau đó, cậu ta sẽ phải xoay sở như con nhộng để tránh nhìn thẳng vào lão Hàn suốt cả đêm… Nghĩ thôi đã thấy buồn cười rồi.”


Ôn Dục Trì dừng bước, nhìn về phía Lục Bình Phong. Dù đối phương quay lưng lại, nhưng rõ ràng anh ta đang khẽ mỉm cười.


Ai nói Lục Bình Phong không có cảm xúc của con người? Rõ ràng anh ta cũng biết đùa mà.


Bất chợt, Lục Bình Phong quay đầu lại, một tay ghì chặt đầu Ôn Dục Trì, ấn mạnh xuống.


Máy quay lập tức tiến gần, ghi lại ánh mắt lạnh lẽo của Lục Bình Phong nhìn về phía trước, trong khi Ôn Dục Trì chống một tay xuống đất, bảo vệ đầu trong vòng tay.


Họ vừa tránh được một viên đạn từ khẩu súng lục.


Liền sau đó, hai tiếng “đoàng đoàng” vang lên, đạn xé gió lướt qua đầu họ, bắn trúng cây phía sau, khiến vỏ cây nứt toác.


Lục Bình Phong nhắm mắt lại, tập trung phân biệt hướng phát ra tiếng súng. Sau đó, anh ta giơ một ngón tay về phía Ôn Dục Trì, ra hiệu rằng đối phương chỉ có một người.


Ôn Dục Trì gật đầu, biểu thị đã hiểu.


Lục Bình Phong tiếp tục làm một động tác xoay tròn bằng tay, ý muốn nói hai người sẽ chia ra hai hướng để bao vây kẻ nổ súng.


Ôn Dục Trì hơi nhíu mày, sau đó chỉ tay lên trên. Lục Bình Phong ngay lập tức hiểu ý — đối phương có khả năng đang mai phục trên vách đá phía tây.


Khi Ôn Dục Trì định đưa con dao găm cho Lục Bình Phong, cậu ấy đã bị đối phương nhẹ nhàng đẩy tay lại. Lục Bình Phong dùng khẩu hình miệng nói: “Dao găm hợp với pháp y hơn.”


Nói xong, Lục Bình Phong cúi thấp người, bò sát đất, chuyển hướng sang phía bên kia.


Hai người bắt đầu vòng ra phía sau, tiến dần đến nơi kẻ mai phục ẩn nấp.


Không biết có phải do Lục Bình Phong vô tình để lộ hay không, mà hàng loạt tiếng súng vang lên liên tiếp, khiến Ôn Dục Trì không khỏi lo lắng. Cậu ấy tăng tốc, nhanh chóng tiếp cận khu vực vách đá. Quả nhiên, một người đàn ông đội mũ len, khoác áo gió đen, đang nằm rạp sau một tảng đá, tay cầm súng nhắm bắn.


Người đó vừa bóp cò thêm một phát, ánh mắt Ôn Dục Trì chợt sắc lạnh. Cậu ấy rút dao găm từ thắt lưng, lao tới với tốc độ nhanh nhất.


Kẻ mai phục nghe thấy tiếng động, vội quay mặt lại, nhưng đã quá muộn. Anh ta định xoay súng, nhưng khẩu súng mắc kẹt giữa hai tảng đá, buộc phải rút ra trước.


Trong khoảnh khắc đó, Ôn Dục Trì đã áp sát. Đôi mắt cậu ấy lạnh lẽo như băng, mang theo sát ý sắc bén như dao cứa vào không khí, áp lực khiến kẻ mai phục rùng mình, nỗi sợ tràn ngập tâm trí.


“Á…!” Anh ta hét lên một tiếng, nhắm chặt mắt, hai tay ôm lấy đầu.


Nhưng lưỡi dao của Ôn Dục Trì không đâm vào người anh ta, mà cắm thẳng vào khe đá bên tai.


Cảnh quay cũng kết thúc đột ngột bởi tiếng hét đó.


“Chuyện gì đây? Ai bảo cậu nhắm mắt ôm đầu thế hả? Cậu đang chơi trò bịt tai trộm chuông à?” Đạo diễn Thịnh Vân Lam cầm loa hét lên.


Hoàng Lĩnh, người đóng vai kẻ mai phục, vội buông tay xuống, mở mắt ra thì bắt gặp ngay nụ cười ôn hòa của Lạc Tự. Anh dùng sức rút con dao găm từ khe đá ra, khiến mấy mảnh đá nhỏ rơi lộp bộp xuống, như gõ thẳng vào tim Hoàng Lĩnh.



“Xin lỗi đạo diễn! Là lỗi của tôi… quay lại một lần nữa!” Hoàng Lĩnh lập tức cúi đầu xin lỗi mọi người.


Dù sao Cố Tiêu Duy và Lạc Tự chưa từng bị ngắt thoại. Đến lượt anh ta, lại không theo kịp nhịp diễn.


“Tất cả chuẩn bị lại! Trang Hà! Điều chỉnh cảm xúc của cậu đi! Chú ý trạng thái! Khi Ôn Dục Trì cầm dao tiếp cận, cậu che mặt để làm gì? Phải giành lấy dao của cậu ấy! Cậu là kẻ liều mạng, không sợ chết, phải giành giật quyết liệt!” Đạo diễn gào lên.


Lạc Tự kiên nhẫn diễn tập cùng Hoàng Lĩnh, thậm chí còn trực tiếp hướng dẫn động tác, từng bước chỉ anh ta cách cướp dao thế nào cho đúng.


“Anh sợ gì chứ? Dao này đâu có lưỡi.” Lạc Tự mỉm cười nói.


Hoàng Lĩnh ngượng ngùng cười đáp lại, trong lòng vẫn thấp thỏm. “Ừm, là vì cậu diễn thật quá, tôi quên mất mình đang quay.”


“Vậy thì làm lại nhé.”


Lần quay thứ hai bắt đầu, Lạc Tự trong vai Ôn Dục Trì cầm dao găm, lao đến với tốc độ chớp nhoáng. Trang Hà nhanh chóng bỏ súng, hai tay vươn về phía tay phải của Ôn Dục Trì.


Ánh mắt của Ôn Dục Trì như một áp lực vô hình, sát ý tựa ngàn quân lao thẳng tới. Trang Hà nghẹn thở, đầu ngón tay vừa chạm tới cổ tay đối phương, thì Ôn Dục Trì xoay mạnh cổ tay, tay còn lại đẩy mạnh vào ngực anh ta. Cả người Trang Hà ngã xuống đất, đầu gối của Ôn Dục Trì đè chặt lên ngực anh ta.


“Ưm…!” Một tiếng rên đau đớn thoát ra từ Trang Hà, suýt nữa phun cả máu.


Ánh mắt Ôn Dục Trì như đóng đinh vào tâm trí anh ta, không cách nào thoát được.


Quá đáng sợ, Trang Hà đứng đờ người nhìn đối phương.


Quay đến đây lại bị kẹt.


“Trang Hà! Rốt cuộc cậu đang làm cái gì vậy? Trong kịch bản, cậu là một kẻ liều mạng! Trước mặt Ôn Dục Trì, cậu phải bật lên! Ánh mắt đầy kinh ngạc đó là sao? Cậu phải tàn nhẫn hơn Ôn Dục Trì! Chẳng lẽ cậu còn không bằng một pháp y giải phẫu tử thi à?”


Hoàng Lĩnh, người đóng vai Trang Hà, nuốt nước bọt cái ực, lí nhí: “Nhưng mà… pháp y cũng đâu có hung dữ đến mức này…”


“Ôi trời, lỗi của tôi, lỗi của tôi.” Lạc Tự kéo Hoàng Lĩnh đứng dậy, cầm con dao găm lên, cười nói: “Tôi sẽ kiềm chế một chút!”


Thịnh Vân Lam lớn tiếng: “Kiềm chế? Lúc này cậu đang lo lắng Lục Bình Phong bị cậu ta đánh chết, tâm trạng là liều mạng để cứu người! Kiềm chế thì Lục Bình Phong còn sống nổi không?”


Khóe môi Lạc Tự khẽ nhếch lên. Đúng rồi, chính câu nói này của đạo diễn là điều anh cần — anh không cần kiềm chế, cứ việc bộc lộ sát khí ngút trời là được.


Hoàng Lĩnh nuốt khan, đúng lúc đó, cánh tay của Lạc Tự khoác lên vai anh ta, cúi đầu xuống sát tai anh ta, giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Anh sợ cái gì chứ, trước mặt bao nhiêu người như thế, tôi có thể giết anh được sao?”


Câu nói kéo dài âm cuối, vừa như đùa cợt, lại như một lời đe dọa.


Hoàng Lĩnh không khỏi suy nghĩ, chẳng lẽ Lạc Tự biết anh ta định bán ảnh chụp của anh và Cố Tiêu Duy cho các trang tin lá cải, nên đang cảnh cáo anh ta?


Lần quay thứ ba bắt đầu, Hoàng Lĩnh nằm lại vị trí cũ, tự xây dựng tâm lý không biết bao nhiêu lần.


Không sợ, không sợ, tất cả chỉ là Lạc Tự dọa mình thôi. Một con dao không có lưỡi, chẳng lẽ thật sự giết người được?


Anh ta tập trung lắng nghe từng bước chân Lạc Tự tiến lại gần, tính toán chính xác khoảng cách rồi quay người, đối diện trực tiếp với ánh mắt của anh.


Ánh sáng lạnh từ con dao lóe lên, đôi mắt vô cảm của Lạc Tự hiện rõ sự sắc bén tàn nhẫn. Con dao găm lao thẳng xuống mặt anh ta.


Hoàng Lĩnh lập tức giữ chặt cổ tay Lạc Tự, nhưng sức mạnh từ nhát lao xuống khiến anh ta run rẩy. Lạc Tự xoay cổ tay, con dao liền chuyển từ tay trái sang tay phải, nhắm thẳng vào cổ bên của anh ta!


“A…” Hoàng Lĩnh hét lên, mồ hôi lạnh túa đầy trán, toàn thân căng cứng.


Đến khi mũi dao chạm vào da, Lạc Tự dừng lại rất chuẩn xác.


Không phải ảo giác, Hoàng Lĩnh nghe rõ một tiếng cười khẽ vang lên từ mình.


Đó là một âm thanh khinh thường không chút che giấu.


“Được! Động tác đổi dao quá đẹp!” Thịnh Vân Lam không tiếc lời khen ngợi.


Lạc Tự cười ngại ngùng: “Chỉ là phản xạ tự nhiên thôi, không ngờ lại thành công.”


Nói xong, anh cúi xuống giữ lấy cổ tay Hoàng Lĩnh, kéo anh ta đứng dậy: “Xin lỗi nhé, làm anh sợ rồi.”


“Không… không sao.” Hoàng Lĩnh lau mồ hôi lạnh trên cổ.


“Ồ, vậy mà không sợ hả?” Lạc Tự tiến sát lại gần, giọng trầm xuống vài tông: “Xem ra tôi phải cố gắng hơn rồi.”


“Sợ… sợ rồi! Sợ thật mà!” Hoàng Lĩnh lập tức gật đầu lia lịa.


Đến lúc chuyển cảnh chuẩn bị.


Cố Tiêu Duy và Lạc Tự cùng đứng cạnh Thịnh Vân Lam, xem lại hiệu quả cảnh vừa quay.


Cả ba đều im lặng.


Lạc Tự mở lời: “Tôi thấy mình không giống pháp y, mà giống tội phạm truy nã hơn.”


Thịnh Vân Lam đáp ngay: “Điều đó chứng tỏ Lục Bình Phong rất quan trọng với cậu. Đến thỏ bị dồn vào đường cùng còn cắn người mà.”


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 93: Sát ý ngút trời
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...