Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 92: Giữa chúng ta, không có hồi kết


“Thật không biết nên nói gì nữa.” Lạc Tự cầm điện thoại, vừa đăng nhập vào Weibo đã thấy hòm tin nhắn riêng tràn ngập, số lượng fan theo dõi anh đang tiến sát mốc tám triệu.


Ngồi phía sau, Cố Tiêu Duy cũng lấy điện thoại ra, trông như đang lướt Weibo.


Lạc Tự bật cười, khẽ ngả đầu ra sau, không ngờ lại tựa ngay vào lồng ngực của đối phương.


Anh vừa định ngồi dậy, thì một cánh tay của Cố Tiêu Duy đã tự nhiên đặt lên vai anh, khiến Lạc Tự cảm thấy như mình vừa được “cho phép” tiếp tục ở lại trong vòng tay ấy.


“Không phải em nói không muốn bị cuốn vào cảm xúc của Nghiêm Dã sao? Vậy giờ đang lướt mạng làm gì thế?” Lạc Tự nửa đùa nửa thật hỏi.


“Weibo của anh.” Cố Tiêu Duy đáp.


“Weibo của anh? Tại sao?”


“Đợi anh đăng lời chia tay xong, là bạn diễn của anh, em phải chia sẻ lại chứ.”


Lạc Tự rời khỏi vòng tay cậu, quay lại nhìn Cố Tiêu Duy thật kỹ. “Cố Tiêu Duy, không ngờ em lại nghiêm túc “làm việc” trên Weibo đến vậy. Anh cảm động quá đi à!”


Nghĩ một lát, Lạc Tự gõ vài dòng vào điện thoại: [Nghiêm Dã, hãy xé toạc bầu trời cho tôi, để xem ngoài kia là màu gì. Chỉ cần cậu bước đi dưới ánh sáng, tôi sẽ không bao giờ thua cuộc.]


“Em cứ tưởng anh sẽ viết lời tạm biệt Bạch Dĩnh, rồi chúc mừng rating của Phản Kích.” Cố Tiêu Duy ngẩng đầu nhìn anh.


“Bạch Dĩnh được yêu thích như vậy, giờ anh ta rời sân khấu, chắc chắn sẽ khiến khán giả xúc động đến mức có thể bỏ phim. Anh muốn thử chuyển kỳ vọng của khán giả sang Nghiêm Dã, để họ từ góc nhìn của Bạch Dĩnh mà mong chờ màn phản công của Nghiêm Dã sau này.”


Lạc Tự suy nghĩ thêm, rồi nói: “Thực ra, anh cũng không muốn tạm biệt Bạch Dĩnh. Giống như khán giả, anh hy vọng Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh có thể chiến thắng đến cuối cùng.”


“Được.” Cố Tiêu Duy gật đầu.


Haizz, Cố Tiêu Duy lúc nào cũng ngắn gọn như thế, khiến người ta không đoán được cậu đang nghĩ gì.


Hai phút sau, Lạc Tự lướt Weibo và thấy ngay bài chia sẻ của Cố Tiêu Duy, kèm theo một câu đầy ẩn ý: [Giữa chúng ta, không có hồi kết.]


Chỉ trong tích tắc, fan hâm mộ như phát cuồng. Nếu trước đó Weibo ngập tràn nước mắt của khán giả, thì dưới bài đăng của Cố Tiêu Duy, bầu không khí đã hoàn toàn thay đổi.


[Anh Cố! “Giữa chúng ta” là chỉ Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh, hay là giữa anh và đàn anh thế?]


[Ôi trời ơi, anh Cố vừa tự mình “đóng dấu”! Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh mãi mãi bên nhau!]


[Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh đúng là đỉnh cao muôn đời!]


[Cái chết cũng không thể chia lìa Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh!]



Thế là hashtag #KhôngCóHồiKết# nhanh chóng leo lên top tìm kiếm, tốc độ nhanh như cưỡi tên lửa.


Chưa đầy năm phút, điện thoại của Lê Thiển đã reo lên.


“Cố Tiêu Duy, cậu ở gần Lạc Tự đúng không? Cậu ấy ngủ chưa?”


Cố Tiêu Duy liếc nhìn Lạc Tự đang ngồi trên ghế, tay lướt điện thoại. Một chân cậu duỗi thẳng, chân còn lại co lên, lưng dựa vào ghế, hoàn toàn chẳng để ý đến hình tượng.


“Đang ở phòng tôi, chưa ngủ.”


Lê Thiển vừa định nói gì, thì qua điện thoại đã nghe thấy Cố Tiêu Duy hỏi vọng sang: “Tối nay ngủ chung không?”


Lê Thiển suýt sặc đến ho khan, nghĩ thầm may mà đây là cuộc gọi, không phải livestream, nếu không fan chắc chắn sẽ phát điên.


Lạc Tự vẫn đang chăm chú lướt Weibo của Hoa Tinh Vân, nghe câu hỏi của Cố Tiêu Duy thì vô thức đáp lại: “Ngủ thì ngủ thôi…”


Khoan đã, gì cơ?


Lạc Tự ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng nhìn Cố Tiêu Duy. Em ấy vừa rủ mình ngủ chung sao?


Ngày mai là ngày quay ngoại cảnh, chắc chắn sẽ rất tốn sức. Mà ngủ chung với cem ấy, tim mình đập thình thịch thế này thì làm sao ngủ nổi?


Nhưng rõ ràng, Cố Tiêu Duy chẳng hề nhận ra vẻ mặt phức tạp của Lạc Tự. Cậu đang tập trung gọi điện thoại cho Lê Thiển.


“Giám đốc Lê, có việc gì vậy?”


“Đài truyền hình và các nền tảng mạng đều hơi lo lắng. Hôm nay nhân vật Bạch Dĩnh của cậu ấy kết thúc vai, sợ sẽ khiến khán giả bỏ phim. Hai cậu có thể quay một đoạn video chung, vừa an ủi khán giả, vừa quảng bá một chút về những tình tiết sắp tới không?”


“Được, tôi hiểu rồi.”


Cố Tiêu Duy đồng ý nhanh gọn đến mức làm Lê Thiển hơi bất ngờ.


“Thầy Cố không phải luôn không thích mấy trò marketing này sao?”


Cúp máy, Cố Tiêu Duy tóm tắt lại yêu cầu của Lê Thiển cho Lạc Tự.


Đương nhiên, hai người phải hợp tác quay video rồi.



Lạc Tự bật tất cả đèn trong phòng, tìm giá đỡ để dựng điện thoại lên.


“Anh vừa tẩy trang rồi, có cần trang điểm lại không?”


“Em cũng tẩy rồi. Giờ mà gọi Tiểu Diệp và A Nham đến hóa trang, e là họ vẫn đang chìm trong cảm xúc của cảnh Bạch Dĩnh…”


“Tiểu Diệp chắc sẽ chảy cả nước mũi lên mặt tôi mất.”


Hai người nhìn nhau cười, sau đó nghiêm túc ngồi xuống sofa, quay một đoạn video và gửi cho Lê Thiển.


Chưa đầy một phút sau, Lê Thiển đã gọi lại.


“Hai người không phải đã thân đến mức ngủ chung rồi sao? Sao quay cái video quảng bá phim mà ngồi xa nhau thế kia? Hai người diễn Phản Kích hay Thiên Nhai Hải Giác đấy? Đừng quên, hai người là cặp đôi gánh rating số một đấy nhé!” Lê Thiển dội ngay một tràng trách móc qua điện thoại.


“Hiểu rồi.” Cố Tiêu Duy vẫn giữ thái độ ngắn gọn, súc tích.


Cậu tiến đến chỗ Lạc Tự, ngồi thẳng lên tay vịn sofa, một tay khoác lên vai Lạc Tự: “Quay lại lần nữa, thân mật hơn một chút.”


Lạc Tự nghĩ thầm, cậu cũng biết cần thân mật à? Vậy vừa rồi làm trò gì mà xa cách như thể sợ bị hiểu lầm vậy?


“Xin chào mọi người, tôi là Lạc Tự, đảm nhận vai Bạch Dĩnh trong Phản Kích. Hôm nay, tôi cùng thầy Cố không giỏi ‘kinh doanh hình tượng’ đến đây để chào khán giả yêu mến Phản Kích!” Nói xong, Lạc Tự quay sang nhìn Cố Tiêu Duy.


“Xin chào, tôi là Cố Tiêu Duy, thủ vai Nghiêm Dã trong Phản Kích.”


Đoạn này không phải hình ảnh tĩnh.


Chờ hai giây, Lạc Tự bất đắc dĩ che mắt, sau đó lại nhanh chóng lấy lại tinh thần, nhìn vào camera: “Chuyện là thế này, vừa nãy thầy Cố của chúng ta còn kiên quyết không chịu nói lời tạm biệt với Bạch Dĩnh. Vì Bạch Dĩnh sẽ mãi mãi hiện diện trong tâm trí và ý chí của Nghiêm Dã. Họ sẽ cùng nhau kéo tấm màn đen tối xuống, đưa mọi kẻ phản diện ra ánh sáng!”


Nói xong, Lạc Tự dùng khuỷu tay huých nhẹ Cố Tiêu Duy, nháy mắt mấy lần liên tiếp.


Cố Tiêu Duy thu tay lại, để Lạc Tự tựa vào, rồi tiếp lời: “Mong quý vị khán giả tiếp tục ủng hộ Phản Kích. Trong những tình tiết sắp tới, Nghiêm Dã sẽ mang theo lời hứa với Bạch Dĩnh, mang theo hy vọng của anh ấy để bước ra khỏi vũng bùn. Các bạn không cần vội nói lời chia tay với Bạch Dĩnh, vì Bạch Dĩnh chính là Nghiêm Dã, và Nghiêm Dã cũng chính là Bạch Dĩnh.”


Lạc Tự lập tức gật đầu, nghiêng mặt nhìn Cố Tiêu Duy: “Đúng, chỉ cần em bước ra được, anh sẽ không tính là thua!”


Cố Tiêu Duy cũng quay sang nhìn Lạc Tự, khóe môi nở một nụ cười ấm áp: “Giữa chúng ta, không có hồi kết.”


Đây chính là câu mà Cố Tiêu Duy từng viết trên Weibo.


Nhìn chữ và nghe trực tiếp là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau. Giọng nói của Cố Tiêu Duy trầm ấm, hòa quyện với không khí, chưa kể ánh mắt cậu nhìn sang… trong khoảnh khắc đó, Lạc Tự như ngẩn ngơ.


Bởi vì trong tất cả những vai diễn của Cố Tiêu Duy, chưa từng có ánh mắt nào dịu dàng đến mức này.


Em đang nhìn anh, đúng không?


Nghiêm Dã sẽ không bao giờ dịu dàng quá mức với Bạch Dĩnh.


Lê Thiển ngay sau khi nhận được video đã lập tức xử lý chất lượng hình ảnh và chỉnh sửa, sau đó gửi thẳng lên tài khoản Weibo chính thức của [Phản Kích].


Khi khán giả vẫn đang buồn bã vì sự ra đi của Bạch Dĩnh, đoạn video này xuất hiện như một liều thuốc an thần mạnh mẽ. Người hâm mộ lại nhộn nhịp hò reo, không khí sôi động hẳn lên.


[Thấy anh Cố khoác tay Lạc Tự chưa? Trình Phi mà nhìn thấy chắc khóc đến nát lòng!]


[Trời ơi, họ quay ở đâu vậy? Cảm giác như cuộc sống sau hôn nhân của hai thầy giáo… À không, là cuộc sống về hưu của Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh!]


[Có ai thấy ánh mắt mà đàn anh liếc anh Cố không? Từ bao giờ anh Cố lại ngoan ngoãn diễn như vậy nhỉ? Đàn anh thật tuyệt vời!]


[Chỉ có mình tôi để ý anh Cố còn cố tình kéo anh Lạc vào lòng sao? Hỏi thử xem ai có được đãi ngộ như thế này!]


[Yêu câu “Giữa chúng ta, không có hồi kết” của anh Cố quá! Ánh mắt anh ấy dịu dàng làm sao!]



Nhờ màn tương tác giữa Cố Tiêu Duy và Lạc Tự, tâm trạng của khán giả đã được xoa dịu đi rất nhiều.


Đoàn phim cũng không ngờ rằng nhân vật phụ Bạch Dĩnh lại tạo ra phản ứng hóa học mạnh mẽ đến vậy với khán giả.


Điều này khiến [Bão Táp], bộ phim đang trong giai đoạn hậu kỳ gấp rút, cũng muốn tranh thủ dư âm thành công của [Phản Kích].


Lạc Tự vẫn ngồi lướt Weibo, thì bất chợt cổ áo bị Cố Tiêu Duy kéo nhẹ một cái.


“Đi rửa mặt đi. Cảnh quay ngày mai cần nhiều sức đấy.”


“Thật ra mấy cảnh ngoài trời kiểu này với anh còn dễ hơn ấy.” Lạc Tự ngẩng lên nhìn cậu: “Bởi vì đóng chung với em mới là thứ khiến anh phải căng thẳng gấp mười hai lần.”


Cố Tiêu Duy đặt tay lên đầu Lạc Tự, ấn nhẹ một cái: “Vậy thì anh cứ chơi tiếp đi, em đi rửa trước.”


Lạc Tự sờ sờ đầu mình, không vui nói: “Bạn học Cố, chúng ta làm rõ chút được không? Anh là đàn anh của em, em phải tôn trọng anh chứ. Làm ơn đừng cứ ba ngày hai bữa lại xoa đầu anh! Đầu đàn ông cũng giống như eo phụ nữ vậy…”


“Thế à, vậy thì em sẽ xoa mỗi ngày.” Giọng Cố Tiêu Duy vọng ra từ phòng tắm.


Vài giây sau, Lạc Tự day day khóe mắt, cười bất lực.


Anh vừa vui thầm vì Cố Tiêu Duy đã bắt kịp câu nói đùa của mình, lại vừa chua xót vì những cái ôm thân mật, sự gần gũi đó. Lỡ đâu cậu thật sự chỉ coi mình là bạn thân chí cốt thì sao? Dù sao từ thời cấp ba đến đại học, mấy thằng bạn thân của Lạc Tự còn đùa cợt với anh theo cách “đậm màu” hơn thế này nhiều.



Vừa muốn có một câu trả lời rõ ràng, nhưng lại sợ đối phương quan trọng với mình đến mức chỉ cần nói không đúng lúc là mọi thứ kết thúc.


Phải thêm chút lửa nữa thôi.


Nhưng vấn đề là, Cố Tiêu Duy này, chắc phải dùng đến ba ngọn lửa thần mới đủ để nung chảy cậu nhỉ?


Lạc Tự chỉ tay về hướng phòng tắm, thầm nghĩ: “Giỏi thì cứ trốn trong cái vỏ sắt của em đi, xem anh “đốt cháy” em thế nào.”


Sau khi cả hai đều đã rửa mặt xong, họ nằm cạnh nhau trên giường. Lạc Tự không ngờ Cố Tiêu Duy lại nghiêm túc đến mức cầm kịch bản lên đối diễn với anh.


“Ngủ thôi. Cảnh quay ngày mai chỉ có vài câu thoại, anh thuộc lòng rồi đấy.”


“Vậy anh thử đọc ngược lại đi, em muốn xem thoại đảo ngược thì ra sao…”


Ngay lập tức, Lạc Tự ném thẳng kịch bản vào mặt Cố Tiêu Duy, kéo chăn lên, xoay người quay lưng lại, co chân chuẩn bị ngủ, như thể không muốn tiếp tục đôi co nữa.


Nửa phút trôi qua, chiếc đèn bàn bên phía Cố Tiêu Duy vẫn chưa tắt. Lạc Tự xoay đầu lại, định xem cậu đang làm gì thì phát hiện ra Cố Tiêu Duy đang chống cằm nhìn mình, tay còn lại cầm kịch bản của anh.


“Tắt đèn đi.” Lạc Tự tự nhủ không thể tiếp tục nhìn nữa, vội vàng quay đầu lại. Nhưng dù cúc áo ngủ của cậu được cài kín đến tận cổ, khi nghiêng người vẫn để lộ một bên xương quai xanh. Đường nét cổ của cậu vì tư thế thoải mái mà trông thật mềm mại, nhưng từ cằm đến yết hầu lại toát ra sức hút đầy nam tính khiến người ta khó lòng cưỡng lại.


Chỉ cần không nhìn, anh sẽ không bị mê hoặc, sẽ còn đủ tỉnh táo để đối phó.


Ai ngờ Cố Tiêu Duy lại tiến tới gần, đặt kịch bản lên tủ đầu giường phía bên Lạc Tự, gần như nhốt anh trong khoảng không gian chật hẹp giữa lồng ngực và tủ.


“Anh là người đầu tiên dám dùng kịch bản ném tôi đấy.”


Chưa kịp phản ứng, Lạc Tự bất ngờ đưa tay ấn mạnh lên đầu Cố Tiêu Duy, rồi nhanh như chớp chui tọt vào chăn, chỉ để lộ vài sợi tóc.


“Em cũng là người đầu tiên dám vò đầu anh đấy!”


Anh có tấm chắn bông mềm, anh có khung thép vững chắc.


Cố Tiêu Duy vốn định rút tay về sau khi đặt kịch bản xuống, nhưng rồi ngón tay cậu lại bám chặt vào mép tủ đầu giường, các đốt ngón tay trắng bệch vì lực siết.


Cậu từ từ tiến sát lại, qua lớp chăn nhẹ nhàng chạm vào Lạc Tự, ánh mắt sâu thẳm. Vài giây sau, nét mặt cậu thay đổi, khóe môi cong lên tạo thành một nụ cười nhàn nhạt, giọng nói trầm ấm vang lên: “Ra đây đi, đừng tự làm mình ngạt thở.”


Chỉ khi chắc chắn Cố Tiêu Duy đã quay về phía giường của mình, Lạc Tự mới dám ló đầu ra khỏi chăn.


Trời ơi, trong chăn toàn là mùi của Cố Tiêu Duy… đúng là muốn lấy đi cái mạng anh mà! Nhưng lạ thay, mùi hương ấy lại khiến anh cảm thấy vô cùng an tâm.



Sáng hôm sau, cả hai dậy rất sớm. Phần mở đầu của bộ phim, tập trung vào mối quan hệ giữa Lục Bình Phong và Ôn Dục Trì đã hoàn tất. Hôm nay, câu chuyện bước vào giai đoạn cao trào.


Đoàn phim chuyển bối cảnh từ khu biệt thự sang rừng núi phía sau Kính Sơn. Sau khi thương lượng kỹ lưỡng với các cơ quan liên quan, họ đã dựng bối cảnh đảm bảo không làm ảnh hưởng đến môi trường tự nhiên.


Trong khu rừng, ánh sáng xuyên qua tán lá tạo nên những vệt sáng tối đan xen, kết hợp với một căn nhà săn nhỏ, không khí của bộ phim được tái hiện một cách hoàn hảo.


Vì xe bảo mẫu không thể lên núi, tất cả thành viên trong đoàn đều phải tự mình mang thiết bị đi bộ vào. Họ dựng một vài lều cách căn nhà săn khoảng hai, ba chục mét, vừa để cất giữ thiết bị vừa làm nơi nghỉ ngơi tạm thời.


Cảnh quay hôm nay kể về việc Ôn Dục Trì bị gọi về sở cảnh sát làm việc thêm giờ. Trên đường bắt taxi tới trụ sở, cậu ấy ngửi thấy một mùi hương nhè nhẹ, sau đó cơn buồn ngủ bất ngờ ập đến. Cảm giác bất thường khiến Ôn Dục Trì lập tức cảnh giác, cậu ấy muốn nhảy khỏi xe nhưng cửa đã bị khóa chặt. Cậu ấy chỉ kịp đập tay lên cửa kính một lần trước khi ngất đi.


Khi tỉnh lại, cậu ấy phát hiện mình bị đưa đến một căn nhà thợ săn nhỏ.



Ánh sáng từ chiếc đèn trần mờ nhạt hắt xuống, lò sưởi phát ra tiếng tí tách của than cháy. Trên tường phía trên lò sưởi treo một chiếc đầu hươu đã được làm mẫu vật, và ghế bập bênh nơi Ôn Dục Trì nằm trải một tấm da thú.


Ôn Dục Trì từ từ tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Cậu ấy đưa tay đấm nhẹ vào đầu mình, nhưng ngay lập tức cảm nhận được một cơn đau nhói từ phía sau lưng. Đưa tay sờ thử, cậu ấy phát hiện có một lớp băng gạc được dán ở đó. Nỗi đau khiến cậu ấy lập tức tỉnh táo.


Cẩn thận kiểm tra, cậu ấy nghi ngờ sau lưng mình bị ai đó rạch một đường nhỏ rồi khâu lại.


Chuyện quái gì đang xảy ra?


Cậu ấy cố gắng đứng dậy nhưng phát hiện mắt cá chân bị khóa bằng một sợi xích chỉ dài chưa đến một mét, đầu kia của sợi xích được cố định chắc chắn dưới sàn nhà.


Đối diện cậu ấy, trên một chiếc ghế khác, Lục Bình Phong đang nằm ngủ say. Anh ta nghiêng đầu, hai tay buông thõng xuống hai bên ghế, mắt cá chân cũng bị xích tương tự như Ôn Dục Trì.


Ôn Dục Trì đảo mắt nhìn quanh, trong căn nhà săn nhỏ này ngoài họ ra dường như không còn ai khác.


“Anh Lục! Anh Lục! Lục Bình Phong!” Ôn Dục Trì bước hai bước về phía anh ta, nhưng ngay lập tức bị sợi xích kéo lại, không thể tiến thêm.


Ôn Dục Trì chỉ còn cách nhặt một cành củi khô dưới đất, ném thẳng về phía Lục Bình Phong.


Cành củi trúng ngay đầu, khiến Lục Bình Phong nhíu mày, cuối cùng cũng chịu mở mắt ra.


“A…!” Lục Bình Phong vừa tỉnh dậy đã đưa tay sờ lưng mình. Xem ra anh ta cũng giống Ôn Dục Trì, trên lưng có một vết thương.


“Haha, đại họa sĩ, tôi còn tưởng anh toi mạng rồi cơ!” Ôn Dục Trì thở phào, khẽ nhếch môi.


“Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?” Lục Bình Phong nhấn tay lên thái dương, giọng đầy khó chịu.


“Ai mà biết được. Tôi bắt taxi về cục làm thêm giờ, chẳng hiểu sao lại ngủ quên, tỉnh dậy thì bị vứt vào cái nơi quái quỷ này. Còn anh?” Ôn Dục Trì vừa nói vừa nhún vai.



“Đội trưởng Triệu cho tôi xem bức ảnh của Khúc Ca Hoàng Hôn, tôi nhận ra đó là hàng giả. Anh ấy bảo tôi đến cục để xác nhận lần nữa tại hiện trường.”


“Vậy sao? Nhưng anh đâu có đi taxi. Làm sao lại bị dính bẫy?” Ôn Dục Trì hỏi, ánh mắt nghi hoặc.


“Tôi ngồi xe của tài xế, trên đường ngửi thấy mùi lạ rồi ngất đi lúc nào chẳng hay.” Lục Bình Phong nhíu chặt mày, vẻ mặt đau đớn hiện rõ.


Ôn Dục Trì ngả người ra ghế, không thèm giấu vẻ buông xuôi, còn đu đưa chiếc ghế như đang thư giãn: “Xem ra anh với tôi chung số phận rồi. Tôi đoán là bức Khúc Ca Hoàng Hôn giả ấy đã chạm đến dây thần kinh của hung thủ. Tiếp tục điều tra sâu hơn, chắc chắn sẽ tìm ra manh mối liên quan đến chuỗi án mạng. Hoặc là, chúng ta đã làm gì đó chọc giận kẻ đứng sau màn.”


Lục Bình Phong liếc nhìn Ôn Dục Trì, vừa kiểm tra vết thương trên lưng, vừa bất lực nói: “Cậu đúng là gan lớn thật. Không sợ bị giết diệt khẩu sao?”


“Kẻ đó mất công bắt cóc cả tôi lẫn anh đến căn nhà săn này, chắc không phải để giết chúng ta ngay lập tức, đúng không?”


“Vậy thì để làm gì?” Lục Bình Phong hỏi, ánh mắt đầy cảnh giác.


Đúng lúc này, cánh cửa của căn nhà thợ săn bật mở, một cơn gió lạnh ùa vào dập tắt lửa trong lò sưởi, chỉ để lại ánh sáng leo lét, rồi lại bừng lên mạnh mẽ.


Ngược sáng, một bóng người bước vào với dáng đi cứng ngắc.


Là tài xế của Lục Bình Phong. Khuôn mặt ông ấy tái nhợt, ánh mắt hoang mang tột độ.


“Lão Hàn? Ông cũng ở đây? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Lục Bình Phong cau mày, giọng nói lạnh lùng.


Lão Hàn run rẩy lấy từ trong túi ra một tờ giấy, trên đó là đoạn chữ được in sẵn. Ông ấy đọc từng chữ một, giọng khàn đặc: “Lục Bình Phong, cậu thật khiến tôi thất vọng. Khi những bức tranh của cậu mất đi sức hút chết chóc, chỉ còn lại những sắc màu tầm thường, cậu đã đánh mất sự ưu ái và yêu chiều của tôi. Chính tôi tạo ra cậu, nhưng cậu lại muốn thoát khỏi sự kiểm soát của tôi. Vậy thì, tôi chỉ có thể khiến cậu nhận ra bản chất của mình một lần nữa — cái chết mãi mãi là chủ đề của cậu.”


Ôn Dục Trì lập tức ngồi thẳng dậy, nét mặt từ lười biếng chuyển sang nghiêm trọng. “Ông đang nói nhảm gì vậy? Ai tạo ra ai cơ?”


“Cậu có 24 giờ. Hoặc g**t ch*t những kẻ kế thừa tầm thường của tôi, hoặc g**t ch*t kẻ phá hoại đã khiến cậu đánh mất niềm tin vào cái chết — Ôn Dục Trì.”


Biểu cảm của Ôn Dục Trì lập tức đông cứng, khó tin chỉ vào mình, hỏi: “Tôi? Tôi khiến Lục Bình Phong mất đi niềm tin vào cái chết? Cái hào quang này lớn quá nhỉ!”


“Hãy tận hưởng bữa tiệc cuối cùng. Nếu cậu thắng, cậu sẽ trở thành người thừa kế duy nhất tài sản của tôi. Nếu thua, cậu sẽ trở thành một phần trong bộ sưu tập chết chóc của tôi.”


Đọc xong tờ giấy, lão Hàn sợ hãi ném hai chiếc chìa khóa xuống giữa Lục Bình Phong và Ôn Dục Trì, sau đó hét lớn về bốn phía căn nhà: “Những gì các người muốn tôi làm, tôi đã làm xong rồi! Tôi không muốn chết! Chuyện này không liên quan đến tôi! Hãy để tôi sống! Tôi muốn về! Tôi muốn về nhà!”


Ngay sau đó, lão Hàn bắt đầu lục tung khắp căn nhà săn, điên cuồng hét lên: “Ở đâu… thuốc giải ở đâu? Tôi không muốn chết! Không muốn chết!”


“Lão Hàn, bình tĩnh lại! Có phải ông đã uống thứ gì đó không? Kích động quá sẽ khiến chất độc phát tán nhanh hơn đấy!” Ôn Dục Trì hét lên, cố gắng giữ ông ấy bình tĩnh để làm rõ mọi chuyện.


Nhưng lão Hàn hoàn toàn không nghe, thậm chí còn suýt chui cả vào lò sưởi để tìm thuốc giải.


“Không có… Tại sao lại không có thuốc giải! Bọn họ lừa tôi! Tại sao bọn họ lại lừa tôi!”


Ôn Dục Trì và Lục Bình Phong cũng đứng lên lục tìm khắp chỗ mình ngồi, nhưng dù là đệm ghế hay lớp lông thú phủ ngoài, chẳng có dấu hiệu gì của thuốc giải.


Đột nhiên, lão Hàn ngã xuống đất, cơ thể co giật dữ dội.


“Chết tiệt!” Ôn Dục Trì quỳ xuống, cố với tay lấy chiếc chìa khóa trên sàn. Trong khi đó, Lục Bình Phong vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt sâu thẳm nhìn lão Hàn đang giãy giụa trong cơn hấp hối.


Cổ chân của Ôn Dục Trì bị trói chặt đến mức gần như rướm máu, cuối cùng cũng với được chìa khóa và mở khóa thành công.


Cậu ấy lao nhanh về phía lão Hàn. Lúc này, lão Hàn liên tục ho ra máu, thậm chí không còn đủ sức để nói.


“Lão Hàn, ông có nhìn rõ kẻ bắt cóc chúng ta là ai không? Chúng có bao nhiêu người? Mục đích của chúng là gì? Lão Hàn! Lão Hàn!”


Lão Hàn nghiêng đầu, dùng chút sức lực cuối cùng nâng tay lên, chỉ về phía Lục Bình Phong. Đôi mắt ông ấy đột nhiên trợn lớn, rồi bàn tay rơi xuống vô lực.


Ôn Dục Trì dò thử mạch cổ của lão Hàn, sau đó ngồi thụp xuống, thở ra một hơi dài.


“Ông ấy chết rồi sao?” Lục Bình Phong nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt lão Hàn mà hỏi.


Ôn Dục Trì mở miệng lão Hàn, cúi xuống ngửi nhưng không phát hiện mùi lạ, tạm thời không thể xác định chất độc mà ông ấy đã uống.


“Đúng vậy, ông ấy chết rồi.” Ôn Dục Trì đứng dậy, tìm một mảnh vải che thi thể của lão Hàn lại: “Đây là lời cảnh cáo từ kẻ đứng sau màn, muốn chúng ta ngoan ngoãn tuân theo luật chơi của người đó. Hơn nữa, tên đại boss này dường như nghĩ rằng chính người đó đã tạo ra anh. Xem ra, bao năm qua người đó vẫn âm thầm dõi theo anh.”


Vừa nói, Ôn Dục Trì vừa cúi xuống nhặt một chiếc chìa khóa khác, ném về phía Lục Bình Phong.


“Cậu còn dám thả tôi tự do sao? Cậu quên lão Hàn trước khi chết đã chỉ thẳng vào tôi à?” Lục Bình Phong cười nhạt hỏi.


“Ông ấy chỉ vào anh, có lẽ vì làm tài xế cho anh mà xui xẻo, bị cuốn vào chuyện này. Cũng có thể ông ấy muốn nói gì đó với anh, nhưng tiếc là anh đứng quá xa.”


Lục Bình Phong mở khóa cổ chân mình, cúi xuống nhặt tờ giấy trên nền đất, cẩn thận xem lại nội dung bên trong.


Trong khi đó, Ôn Dục Trì đi quanh căn nhà thợ săn một vòng, nhưng không tìm được thêm manh mối hay công cụ phòng thân nào hữu ích, thậm chí một con dao nhỏ cũng không có. Chỉ có vài cái bẫy thú cũ kỹ, chẳng mấy dùng được.


“Lẽ ra cậu nên trách tôi lạnh lùng vô tình. Lão Hàn chết rồi mà tôi lại không thấy đau lòng.” Lục Bình Phong cất giọng bình thản.


“Ha ha.” Ôn Dục Trì đứng trước một mẫu vật con nai, chăm chú quan sát: “Người mẫu của anh chết, anh không cảm thấy gì. Người quản lý của anh chết, anh cũng chẳng có cảm giác. Nếu lão Hàn chết mà anh bỗng nhiên khóc lóc thảm thiết, vậy mới là bất thường. Hơn nữa… với tình trạng của lão Hàn, rõ ràng đối phương không định để ông ấy sống. Dù anh có nhào lên cũng chẳng thay đổi được gì.”


“Tôi đang nghĩ, tại sao người này lại cho rằng chính gã đã tạo ra tôi?” Lục Bình Phong nghiêng đầu, vẻ mặt thoáng chút trầm tư.


“Bất kể ai đã tạo ra anh, thay vì nghĩ về điều đó, anh nên tự hỏi mình đã làm gì mà khiến “đấng sáng tạo” của anh tức giận.” Ôn Dục Trì cầm lấy tờ giấy, xoa cằm suy ngẫm: “Nghe giọng điệu của người đó, anh chỉ có thể vẽ nên cái chết mới làm gã hài lòng. Gã đột nhiên phát điên, có phải vì anh đã vẽ thứ gì đó trái ý gã? “Những sắc màu đầy dung tục”… là ý gì?” Ôn Dục Trì hỏi.


Lục Bình Phong gấp tờ giấy lại, không trực tiếp trả lời câu hỏi, chỉ nhàn nhạt nói: “Đợi khi cậu về được, có thể từ từ thưởng thức.”



Lục Bình Phong vẫn không đáp, ngược lại hỏi: “Giờ chúng ta làm gì? Ở đây chờ đội trưởng Triệu phát hiện ra chúng ta mất tích mà tìm, hay ra ngoài xem thử rốt cuộc chúng ta đang ở đâu? Còn về cuộc chiến giành quyền thừa kế trên tờ giấy này… chẳng lẽ chúng định chơi trò “đấu trường sinh tử”?”


Ôn Dục Trì vẫn chăm chú nhìn mẫu vật con nai. Đột nhiên, cậu ấy bước nhanh tới, kiễng chân, móc lấy mắt của con nai ra.


Sau con mắt nai, một chiếc camera nhỏ được giấu kín.


“Nếu tôi đoán không nhầm, có kẻ còn ám ảnh với chủ đề cái chết hơn cả anh.” Vẻ mặt Ôn Dục Trì lạnh hẳn đi, cậu ấy ném chiếc “mắt nai” cho Lục Bình Phong: “Có người đang xem chúng ta diễn “reality show” đấy.”


Ôn Dục Trì quay lại bên thi thể lão Hàn, cởi áo ông ấy ra.


“Cậu định khám nghiệm tử thi bằng tay không sao?”


“Tất nhiên là không. Làm vậy sẽ phá hủy thi thể, gây bất lợi cho việc khám nghiệm sau này.” Ôn Dục Trì lật người lão Hàn lại, quả nhiên thấy một miếng băng gạc thấm máu trên lưng ông ấy. Cậu ấy tháo băng ra, để lộ vết khâu nhỏ.


Vết thương hơi nhô lên, bên trong dường như có thứ gì đó.


Ôn Dục Trì dùng chìa khóa cạy đường khâu, lấy ra một chiếc ống nhỏ chỉ bằng ngón tay cái.


Cậu ấy mở ống ra, bên trong là một viên thuốc nhỏ xíu.


“Thuốc giải mà ông ấy muốn, rất có thể đã luôn nằm trên chính cơ thể ông ấy.”


Ôn Dục Trì cẩn thận cất lọ thuốc giải trở lại hộp đựng, sau đó nhét vào túi áo của mình.


“Trên lưng chúng ta cũng có thứ gì đó.”


“Nhưng tôi đoán, đó là thuốc giải của người khác. Hơn nữa, trong cái “hướng dẫn trò chơi” này cũng chẳng đề cập rằng chúng ta bị trúng độc.”


“Thế nhưng, sẽ có kẻ vì thuốc giải trên lưng chúng ta mà muốn giết chúng ta.”


Đúng lúc này, từ bên ngoài căn nhà thợ săn truyền đến tiếng bước chân.


Lục Bình Phong lập tức thay đổi sắc mặt, nhanh chóng kéo Ôn Dục Trì sang một bên, dẫn cậu ấy trốn sau cánh cửa.


Ôn Dục Trì bị anh ta bịt chặt miệng, đến thở mạnh cũng không dám.


Cánh cửa bị đẩy khẽ, một người đàn ông rón rén bước vào. Ôn Dục Trì ngẩng đầu nhìn theo bản năng, chỉ thấy người đàn ông đó cẩn thận quan sát xung quanh. Khi thấy hai chiếc ghế trống không, cậu ta nhíu mày.


Trên tay cậu ta cầm một con dao sắc, ánh sáng lạnh lẽo từ lưỡi dao lướt qua mắt Ôn Dục Trì, khiến cậu ấy phải quay đầu nép vào trong ngực Lục Bình Phong.


Tên đó không phát hiện ra họ đang trốn sau cánh cửa, mà bị thi thể của lão Hàn trên mặt đất thu hút. Cậu ta lật ngược thi thể lên, nhìn thấy băng gạc bị bóc ra, sắc mặt lập tức tối sầm: “Chết tiệt, thuốc giải bị lấy mất rồi!”


Chỉ cần cậu ta quay đầu lại, chắc chắn sẽ thấy Lục Bình Phong và Ôn Dục Trì. Nhưng khoảng cách này cũng đủ để họ chạy thoát ra khỏi cửa.


Vấn đề là, nếu muốn làm rõ rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra, họ phải bắt đầu từ kẻ sống sót này.


Lục Bình Phong liếc mắt ra hiệu cho Ôn Dục Trì, nhẹ nhàng buông cậu ấy ra, rồi từ từ tiến lại gần người đàn ông kia.


Tên đó vẫn đang cúi xuống lục lọi túi áo của lão Hàn, hy vọng tìm được thuốc giải mà ông ấy đã giấu.


Bước chân của Lục Bình Phong rất nhẹ, nhưng khi bóng của anh ta xuất hiện trước mặt tên kia, cậu ta lập tức cảnh giác, vung dao đâm thẳng về phía anh ta.


Cậu ta không ngờ rằng, từ phía bên kia, Ôn Dục Trì đã nhanh chóng lao đến, tiện tay nhặt lấy chiếc cốc sắt rỉ trên bàn, đập mạnh vào đầu cậu ta.


Chiếc cốc sắt không mạnh bằng viên gạch, nhưng đủ để làm cậu ta phân tâm. Trong tích tắc, Lục Bình Phong khóa chặt cổ tay cậu ta, bẻ mạnh khiến con dao rơi ngay xuống đất.


Ôn Dục Trì nhanh chóng nhặt lấy con dao, xoay ngược lại đặt ngay lên cổ họng cậu ta.


“Muốn sống thì ngoan ngoãn một chút.”


Sau đó, họ trói cậu ta vào chiếc ghế bập bênh, dùng xích cố định lại.


“Nói đi, mày là ai? Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Đây là nơi quái quỷ nào?” Lục Bình Phong lạnh lùng hỏi.


Tên kia nhìn hai người, cười khổ: “Không ngờ đấy, rõ ràng hai người là con mồi, mà còn không nhận ra tình hình!”


Ôn Dục Trì nhắm mắt, cố nhớ lại những manh mối gần đây, rồi chỉ vào cậu ta: “Mày… hình như là cháu trai của Trang Kiệt, tên là Lý gì đó…”


“Đúng vậy, tao là cháu trai của Trang Kiệt, tao tên Lý Hoành! Tao nhận được tin báo rằng cậu tao sắp không qua khỏi, bảo tao đến bệnh viện gấp, còn sắp xếp xe chờ dưới lầu. Ai ngờ vừa lên xe, tao đã bị ngất. Đến khi tỉnh lại thì đã ở trên hòn đảo này rồi!”


“Đảo? Đây là một hòn đảo?”


“Đúng vậy.”


“Trên đảo, ngoài những người trong căn nhà thợ săn này, còn ai khác không?” Ôn Dục Trì hỏi.


“Tao đoán… tất cả những ai có quyền thừa kế tài sản của cậu tao! Tao đã gặp một người cháu trai khác và một người cháu gái của ông ấy…”


“Vừa nãy vào đây, mày lật lưng lão Hàn làm gì?” Ôn Dục Trì khẽ hất cằm, chỉ về phía thi thể lão Hàn.


“Bởi vì tao được thông báo rằng, tao đã uống thuốc độc, trong vòng 24 giờ sẽ phát tác. Phải lấy được thuốc giải trên lưng bọn mày thì mới cứu được mạng tao.”


Ôn Dục Trì cười nhạt, dùng dao của Lý Hoành gõ nhẹ lên mặt cậu ta: “Chỉ là lấy thuốc giải trên lưng tụi tao thôi sao? Tụi tao cũng có “hướng dẫn trò chơi”, hỏi mày chỉ là để xem bản của mày có giống tụi tao hay không.”


Nghe đến đây, sắc mặt Lý Hoành tái mét. Cậu ta nuốt nước bọt, hồi lâu sau mới lắp bắp: “Còn phải giết hết những người thừa kế khác, hoặc… g**t ch*t pháp y Ôn Dục Trì. Cậu tao chỉ đưa một người rời khỏi đây thôi.”


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 92: Giữa chúng ta, không có hồi kết
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...