Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 91: Anh với em cũng không cởi khóa
[Phát hiện ra chưa! Phát hiện ra chưa! Mỗi lần anh Cố và đàn anh ở cạnh nhau đều đặc biệt trẻ con! Awls!]
(Awsl: A! Tui chết rồi!)
Lạc Tự đọc những bình luận này mà khóe môi không ngừng cong lên. Nếu là trước đây, có lẽ anh sẽ xấu hổ mà vội vàng phân bua, nhưng giờ đây, cảm giác hạnh phúc này lại đến một cách quang minh chính đại.
Anh liếc mắt nhìn Cố Tiêu Duy, tiến lại gần và đưa màn hình điện thoại ra trước mặt cậu: “Thầy Cố, dân mạng bảo anh với em khóa chết lại với nhau rồi này!”
Cố Tiêu Duy thong thả nuốt miếng thức ăn, rồi điềm tĩnh đáp: “Chúng ta chẳng phải đã khóa chết lại với nhau rồi sao?”
Nghiêm Quân đang ngồi phía đưa lưng về phía Lạc Tự quay đầu lại, không biết nên khóc hay cười: “Hai người bớt bớt lại đi được không? Tôi còn chưa ăn được bao nhiêu khoai tây hầm bò, đã no vì ăn cơm chó của hai người rồi!”
“Nhưng nói thật, thầy Cố với thầy Lạc đúng là trời sinh một cặp. Chỉ cần đứng chung khung hình thôi cũng thấy quá hợp!” Một trợ lý quay phim cũng không nhịn được mà góp lời.
“À, mà này, tối nay nhân vật Bạch Dĩnh thực sự nhận cơm hộp à? Không có chút bất ngờ hay kết cục mở gì sao?” Một nhân viên khác mê phim tò mò hỏi.
Nhận cơm hộp: Cách nói lóng chỉ nhân vật trong phim bị chết hoặc hoàn thành vai trò.
Lạc Tự khẽ lắc đầu, cười bí ẩn: “Không thể tiết lộ trước được. Xem hết tối nay sẽ rõ.”
Anh vừa quay sang định nói gì đó với Cố Tiêu Duy thì đã nghe cậu hạ giọng: “Hai tập tối nay, em sẽ không xem cùng anh đâu.”
“Gì cơ? Sao lại…” Lạc Tự ngạc nhiên, nhưng nhìn sắc mặt của Cố Tiêu Duy, anh chợt hiểu ra.
Cái chết của Bạch Dĩnh không chỉ là một cú sốc với khán giả, mà còn là một nhát dao đâm vào trái tim Nghiêm Dã. Khi nhìn lại đoạn phim ấy, Cố Tiêu Duy có lẽ sẽ nhớ lại nỗi đau đớn khi đứng đối diện với Bạch Dĩnh đã ngừng thở bên kia đường.
Đó là một nỗi đau xé lòng, từ hy vọng tràn đầy đến tuyệt vọng rơi tự do.
Nghiêm Dã đã mất đi người luôn bảo vệ và thiên vị mình không điều kiện.
Bất giác, Lạc Tự cảm thấy món khoai tây hầm bò hôm nay cũng chẳng còn ngon miệng.
Giọng nói của Cố Tiêu Duy vang lên bên tai: “Ăn cơm đi.”
“Hả?”
“Lần này, Ôn Dục Trì sẽ ở bên Lục Bình Phong đến cùng, đúng không?”
Lạc Tự nhìn vào mắt Cố Tiêu Duy, nhận ra ánh mắt cậu dịu dàng đến lạ thường.
“Đúng vậy, nghĩ như thế thì không còn đau lòng nữa. Anh với em cũng không mở khóa.”
Nói xong, Lạc Tự vỗ nhẹ lên vai Cố Tiêu Duy rồi cúi đầu tiếp tục ăn cơm. Bất giác, món khoai tây hầm bò lại thơm ngon như ban đầu.
Cố Tiêu Duy bên cạnh thì vẫn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc. Nhưng một lúc sau, ngón tay cậu khẽ động, đôi đũa cứ gắp qua gắp lại trong ô đựng thức ăn đã trống không, khiến Lạc Tự không chịu nổi nữa.
“Em thích món mộc nhĩ xào trứng đến thế sao? Của anh cho em này.”
Lạc Tự nói rồi đẩy nguyên ô mộc nhĩ xào trứng của mình sang cho Cố Tiêu Duy.
Cố Tiêu Duy dừng đũa, nhưng Tiểu Cầm bên cạnh lại nhíu mày: “Anh Cố, anh đâu có thích ăn mộc nhĩ…”
Chưa kịp nói hết câu, Cố Tiêu Duy đã đáp lại Lạc Tự: “Cảm ơn.”
Ngay sau đó, cậu gắp một miếng mộc nhĩ xào trứng và ăn ngon lành, khiến Tiểu Cầm suýt làm rơi miếng thịt bò đang gắp dở.
Vừa ăn cơm xong, Lạc Tự đã nhận được cuộc gọi từ chị Thôi.
“Chị Thôi, có chuyện gì vậy ạ?”
“Là thế này, chủ biên của tạp chí [ALPHA] vừa gọi điện trực tiếp cho chị, nói rất muốn thực hiện một bộ ảnh đặc biệt về em và thầy Cố. Chị đã nói với họ là hai người đang quay phim, chưa nói đến chuyện thầy Cố có đồng ý hay không, thì cũng đâu thể bỏ dở phim để đi chụp tạp chí được, đúng không?”
“Ừm, đúng vậy.” Lạc Tự gật đầu đồng ý, bản thân anh vốn cũng không mấy hứng thú với thời trang hay chụp ảnh.
“Thế nhưng họ bảo sẽ đợi đến khi phim quay xong. Chủ yếu là vì fan trên mạng đang yêu cầu ầm ầm.”
Lạc Tự nghe vậy, không khỏi bật cười, nhưng trong lòng cũng cảm thấy hơi bất ngờ về sức hút của mình và Cố Tiêu Duy trong mắt công chúng.
“Chụp ảnh gì chứ… Em đâu có khả năng diễn xuất trước ống kính như vậy, thôi bỏ qua đi.” Lạc Tự đưa tay gãi nhẹ lên sống mũi, vẻ ngượng ngùng hiện rõ.
Việc đứng trước ống kính tạo dáng, thay đổi biểu cảm liên tục, đối với anh còn khó hơn cả diễn xuất không đạo cụ. Thay vì lãng phí thời gian vào việc đó, anh thà dành thời gian luyện tập đấu kiếm, chuẩn bị cho bộ phim tiếp theo còn hơn.
Chị Thôi không vội, chỉ kiên nhẫn khuyên nhủ: “Em nghĩ mà xem, tối nay khi nhân vật Bạch Dĩnh của em kết thúc, chắc chắn khán giả sẽ khóc hết nước mắt. Hiệu ứng từ vai diễn này sẽ kéo dài đến tận khi phim kết thúc phát sóng. Dù em không phải người quá thực dụng, nhưng chị mong em tận dụng được hết lợi ích từ vai diễn này. Phải nhớ, Bạch Dĩnh là bước đầu tiên giúp em trở lại ánh hào quang. Tạp chí [ALPHA] doanh số luôn ổn định, chủ biên còn đích thân gọi điện mời, chứng tỏ họ rất tin tưởng vào sức hút của em. Một khi em chứng minh được doanh số bán ra, đây sẽ là số liệu quan trọng để các nhà sản xuất khác tham khảo. Kịch bản hay, đoàn làm phim tốt không phải tự dưng mà đến đâu, em cần có số liệu để làm cơ sở.”
Nghe chị Thôi phân tích, Lạc Tự gật đầu đồng ý, ánh mắt sáng lên vẻ hiểu chuyện.
“Nhưng em thử hỏi ý kiến Cố Tiêu Duy xem sao. Chủ biên bên đó nói họ không thuyết phục được cậu ấy, chỉ có thể trông chờ vào em.”
Dù sao, [ALPHA] cũng muốn làm một bộ ảnh đôi.
“Em… làm gì có sức ảnh hưởng lớn đến thế.”
“Em không có ảnh hưởng gì, vậy sao cậu ấy lại hết lần này đến lần khác chụp ảnh cùng em? Còn quay vlog quảng bá [Phản Kích] chung nữa? Hôm qua chị với Mông Ngọc vừa gửi ảnh hai người cho vlog để hâm nóng mà. Mông Ngọc còn nói, chưa từng thấy Cố Tiêu Duy “dính” ai như vậy.”
Mặt Lạc Tự đỏ bừng từ cổ đến tai, nhưng giọng nói vẫn cố giữ bình tĩnh: “Chị Thôi, sao chị lại gọi đó là “dính”? Phải nói là đồng cảm, cùng chí hướng chứ!”
“Hừ, đừng có mà là “cùng chí hướng”, chị chỉ sợ là “cùng mùi vị” thì có.”
“Em đảm bảo, Cố Tiêu Duy rất thơm!” Lạc Tự vui vẻ đấu khẩu với chị Thôi, tâm trạng thoải mái.
Đúng lúc này, Cố Tiêu Duy xuất hiện bên cạnh, giọng nói trầm ấm vang lên: “Chuyện gì vậy?”
Lạc Tự lập tức cúp máy, cười gượng: “Không có gì. Chỉ là chủ biên tạp chí [ALPHA] gọi cho chị Thôi, tha thiết mời anh và em sau khi đóng máy phim thì dành thời gian chụp một bộ ảnh đặc biệt.”
“Được thôi. Xem lịch trình của em có khớp không.” Cố Tiêu Duy trả lời nhẹ nhàng.
“Hả? Vừa rồi em nói là “được”?”
“Chứ không lẽ em trả lời là “không được”?” Cố Tiêu Duy nghiêng đầu, nụ cười trên môi thoáng chút… tinh quái.
Khi Lạc Tự tiến lại gần để nhìn rõ hơn, Cố Tiêu Duy đã nhanh chóng thu lại biểu cảm đó.
“Trước đây em không đồng ý mà.”
“Đó là vì họ muốn chụp trong thời gian quay phim. Đạo diễn Thịnh rất ghét việc diễn viên làm việc khác trong lúc quay.”
“Vậy bây giờ quay xong là được?”
“Ừ, cũng tiện quảng bá cho phim của chúng ta.”
Vừa nói, Cố Tiêu Duy vừa thu dọn hộp cơm trưa. Nhân viên đoàn phim lập tức tiến tới, lễ phép nói: “Thầy Cố, anh cứ nghỉ ngơi, để bọn em làm.”
“Được, cảm ơn.” Cậu quay sang Lạc Tự, đưa tay ra: “Trưa nay anh không định nghỉ à?”
“Ngủ! Ngủ chứ! Anh tới ngay đây!” Lạc Tự vội vàng bước nhanh lên, cứ tưởng có thể nắm tay Cố Tiêu Duy, nhưng ai ngờ người kia lại xoay người đi mất.
Đồ đáng ghét, Cố Tiêu Duy!
Lạc Tự bực bội, nhưng cũng nhanh chóng bước lên xe bảo mẫu của mình. Trước khi Cố Tiêu Duy kịp bước vào, anh đã đóng cửa xe cái rầm.
Đang định kéo cửa kính lên, một cánh tay thon dài của Cố Tiêu Duy đã thò vào qua cửa sổ, nhanh chóng nắm lấy tay Lạc Tự. “Xe của em cho Tiểu Cầm nghỉ trưa rồi.”
“Anh biết mà.” Lạc Tự nheo mắt cười, giọng trêu chọc: “Em vẫn có thể gục đầu trên bàn mà ngủ.”
Không ngờ, tài xế Giang lại quay lại, bấm nút mở khóa: “Ồ, thầy Cố đến nghỉ trưa sao?”
“Ừ, cảm ơn bác Giang.” Nói xong, Cố Tiêu Duy mở cửa xe bước vào.
Lạc Tự ngồi sát cửa sổ, khoanh tay nhắm mắt giả vờ ngủ. Nhưng chỉ trong tích tắc, Cố Tiêu Duy đã bế anh lên, dịch anh vào trong.
“Trời ạ! Cố Tiêu Duy, anh nói cho em biết…”
“Nếu em còn dám ôm anh như thế nữa, anh sẽ không quan tâm em biết tán thủ mấy đoạn đâu! Anh sẽ trực tiếp xử em luôn!”
“Cái gì?” Cố Tiêu Duy cúi đầu, nhưng Lạc Tự nhìn thấy rõ ràng cậu đang cười.
“Rõ ràng là em cố ý, đúng không?”
“Cố ý gì chứ?” Cố Tiêu Duy ngồi xuống bên cạnh Lạc Tự, kéo cửa kính xe lên rồi nhắm mắt lại.
Lạc Tự cảm thấy từ khoảnh khắc Cố Tiêu Duy đưa tay ra đã là cố ý rồi. Nhưng khổ nỗi, anh không có lý do gì để nổi giận – thử hỏi có hai người anh em nào lại nắm tay nhau đi ngủ trưa không? Nếu hỏi Trình Phi, chắc chắn anh ta sẽ nổi da gà mà nói không nên lời.
Lạc Tự quay mặt đi, tranh thủ chợp mắt.
Hơn nửa tiếng sau, Diệp Thịnh Nghi gõ cửa xe, gọi lớn: “Hai anh ơi, cảnh quay chiều sắp bắt đầu rồi! Mau dậy trang điểm thôi!”
Thực ra Lạc Tự đã tỉnh từ lâu, nhưng anh chỉ khẽ “ừm” hai tiếng, ra vẻ không muốn tỉnh dậy.
Cố Tiêu Duy ngồi dậy trước, vỗ nhẹ vào vai anh: “Dậy thôi.”
Chờ đến khi Cố Tiêu Duy xuống xe, Lạc Tự mới lơ mơ đi ra, dáng vẻ ngái ngủ.
Cố Tiêu Duy vừa quay lại thì thấy Lạc Tự ngáp dài, suýt nữa bước hụt. Cậu nhanh chóng bước tới định đỡ Lạc Tự, nhưng không ngờ Lạc Tự đã nhanh tay bám vào nóc xe, lùi lại một bước.
Cánh tay Cố Tiêu Duy vẫn lơ lửng giữa không trung.
Lạc Tự bật cười: “Haha, anh không cần em đỡ đâu!”
Nói xong, anh nhảy phắt xuống, tinh thần phấn chấn, đi ngang qua Cố Tiêu Duy mà không thèm ngoái lại.
Cố Tiêu Duy nhìn bóng lưng Lạc Tự, khẽ nhíu mày. Bỗng nhiên, cậu nhớ lại lúc mình rủ Lạc Tự ngủ trưa, rõ ràng đã đưa tay ra, nhưng khi thấy anh tiến lại gần thì lại rụt tay về.
“À…” Cố Tiêu Duy cúi đầu, vì lúc đó cậu nhìn thấy một nhân viên phía sau Lạc Tự ra hiệu như muốn gọi tên mình. Cậu nghĩ là đạo diễn cần tìm, nên mới thu tay lại.
Không phải vì tránh né, cũng không phải muốn trêu chọc Lạc Tự.
Nhưng ngay sau đó, Cố Tiêu Duy bật cười, nụ cười ngày càng rõ ràng hơn khi cậu nghiêng đầu sang phía khác.
Cậu đứng bên cửa xe một lúc, cho đến khi chú Giang nhắc nhở: “Thầy Cố, cậu không đi dặm lại lớp trang điểm sao?”
“Tôi đi ngay đây.” Cố Tiêu Duy nhanh chóng bước theo Lạc Tự.
Cảnh quay đầu tiên buổi chiều là đội trưởng Triệu phái người tìm quản lý của Lục Bình Phong, nhưng khi tới nơi, họ phát hiện quản lý của anh ta – Ailin – đã chết trong căn phòng.
Hiện trường vụ án được đặt tại tầng hai của một biệt thự. Đoàn phim đã chỉnh sửa lại một căn phòng khách, tái hiện không khí như trong kịch bản.
Không gian chìm vào im lặng. Thịnh Vân Lam ngồi trước màn hình, ánh mắt sắc bén chăm chú theo dõi từng khung hình.
Ôn Dục Trì xách hộp dụng cụ, bước theo sau pháp y trưởng. Vừa vào phòng, cậu ấy đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.
Các cảnh sát khác đồng loạt bịt mũi, lùi lại nhường chỗ cho hai pháp y.
Trên bức tường đối diện, quản lý của Lục Bình Phong – Ailin – bị treo lơ lửng, đầu gục xuống, mặc một chiếc váy trắng. Máu loang lổ khắp các bức tường xung quanh, nhưng chiếc váy trắng của Ailin lại sạch sẽ, không dính chút máu nào.
Ôn Dục Trì tiến lên phía trước, vừa đi vừa đặt những tấm ván kê xuống sàn. Pháp y trưởng theo sát phía sau cậu ấy.
Khi đứng đối diện bức tường, Ôn Dục Trì đặt hộp dụng cụ xuống, lấy máy ảnh ra, chụp lại thi thể từ nhiều góc độ.
Nhìn vào màn hình máy ảnh, cậu ấy nhíu mày, lên tiếng: “Cảnh này giống như một bức tranh.”
Pháp y trưởng điều chỉnh kính lão, nói: “Đây là quản lý của một họa sĩ nổi tiếng, nhưng không biết giống bức nào trong các tác phẩm của anh ta.”
Ôn Dục Trì thở dài: “Tôi luôn nghĩ cách tốt nhất để tránh những vụ án này, chính là thuyết phục họa sĩ đó đừng vẽ nữa. Fan của anh ta cuồng nhiệt quá mức rồi.”
Vừa bước lên thang để nhìn rõ gương mặt của Ailin, thì điện thoại của đội trưởng vang lên.
“Thi thể ngoài việc bị treo trên tường, còn có đặc điểm gì khác không?”
Ôn Dục Trì nâng cằm cô ta lên, quan sát kỹ, rồi nói: “Bên trái, từ cánh mũi kéo dài đến gốc tai, có một vết xước máu.”
“Tôi hiểu rồi.” Đội trưởng Triệu đáp lời.
Ôn Dục Trì ngừng lại một chút, giọng trầm xuống: “Manh mối khó khăn lắm mới có được lại đứt gãy rồi.”
“Nhưng cô ta chắc chắn đã biết điều gì đó, hoặc tham gia vào chuyện gì, nên mới chết.” Đội trưởng Triệu nói.
Ôn Dục Trì ngẩng đầu, ánh mắt hướng về thi thể của Ailin. Góc máy quay di chuyển, toàn bộ khung hình nhẹ nhàng xoay tròn, rồi tất cả chìm vào bóng tối.
Cảnh quay kết thúc. Sau khi xác nhận không cần quay lại bất kỳ góc máy nào, đội ngũ làm phim nhanh chóng chỉnh sửa lại bối cảnh. Cảnh tiếp theo là đội trưởng Triệu dẫn người đến gặp Lục Bình Phong sau cái chết của Ailin.
Xưởng vẽ của Lục Bình Phong đã được sắp xếp xong xuôi. Vẫn theo quy tắc cũ, không gian hạn chế nên tất cả những người không liên quan đều phải rời đi.
Ngay cả Lạc Tự cũng chỉ có thể ngồi bên cạnh Thịnh Vân Lam, theo dõi cảnh quay qua màn hình giám sát.
Đội trưởng Triệu dẫn các cảnh sát bước vào xưởng vẽ của Lục Bình Phong.
Lúc này, anh ta đang ngồi trên một chiếc thang gấp, tay trái cầm bảng màu, tay phải cầm cọ, vẽ lên tường những nét chấm phá.
“Ailin chết rồi.” Đội trưởng Triệu lạnh lùng nói.
“Ồ? Vậy sao?” Lục Bình Phong quay lại, ngồi trên cao nhìn xuống đội trưởng Triệu, hàng mày khẽ cụp. Dáng vẻ ấy như một vị thần vô cảm bước ra từ tranh sơn dầu, chẳng có chút ngạc nhiên, như thể anh ta và người quản lý hoàn toàn không thân thiết.
Anh ta ung dung thu dọn dụng cụ vẽ, từ từ bước xuống thang. “Cô ta chết thế nào?”
“Giống bức “Khúc Ca Hoàng Hôn” của cậu.” Đội trưởng Triệu đáp, giọng vẫn lạnh lùng.
“”Khúc Ca Hoàng Hôn”? Vậy thì thú vị đấy.” Lục Bình Phong hiếm khi nhíu mày.
“Thú vị? Đây là lần đầu tiên tôi nghe ai đó dùng từ này để nói về cái chết. Cậu thấy cái chết là điều thú vị sao?”
“Không. Tôi nói cảnh tượng cái chết của cô ta bắt chước “Khúc Ca Hoàng Hôn”… rất thú vị.”
“Đừng vòng vo. “Khúc Ca Hoàng Hôn” có gì đặc biệt?”
“”Khúc Ca Hoàng Hôn” có hai phiên bản. Phiên bản đầu tiên từng tham gia nhiều triển lãm, được in trong các tập tranh khác nhau, ai yêu nghệ thuật đều có thể thưởng thức. Nhưng bốn năm trước, do một tai nạn trong quá trình vận chuyển, nó bị cháy, chỉ còn lại một phần ba. Nhà sưu tầm đã tìm tôi, trả gấp đôi giá trị để tôi vẽ lại một bức khác.” Lục Bình Phong nói.
Đội trưởng Triệu nheo mắt: “Phiên bản đầu tiên và phiên bản thứ hai có gì khác biệt?”
Lục Bình Phong đưa tay lên mặt mình làm dấu, khuôn mặt lạnh lẽo thoáng nở nụ cười khiến người ta rợn sống lưng. “Trên bức tranh, cánh hoa hồng trắng có thêm một vệt máu.”
Đồng tử đội trưởng Triệu co lại, bất giác nhớ đến lời Ôn Dục Trì nói: “Trên mặt Ailin, từ cánh mũi bên trái đến gốc tai, có một vệt máu.”
Lục Bình Phong thở dài: “Vậy thì các anh lại có một nghi phạm mới rồi — nhà sưu tầm Trang Kiệt. Ông ta là người sở hữu bức “Khúc Ca Hoàng Hôn” thứ hai. Sau tai nạn với bức đầu tiên, Trang Kiệt rất cẩn thận trong việc bảo quản bức thứ hai, thậm chí chưa từng công khai trưng bày nó.”
“Ý cậu là, hung thủ nếu có thể tái hiện vệt máu đó, chắc chắn đã từng nhìn thấy bức tranh thứ hai. Mà bức tranh này không phải tác phẩm công khai, ngoài cậu và người quản lý Ailin, chỉ có Trang Kiệt từng thấy nó.”
“Ừm.” Lục Bình Phong gật đầu.
Cơ thể căng thẳng của đội trưởng Triệu dần thả lỏng. Vụ án tưởng chừng rơi vào ngõ cụt cuối cùng cũng có thêm manh mối.
“Tôi hỏi cậu, Lục Bình Phong, chẳng lẽ không có gì làm cậu phải lo lắng hay sợ hãi sao? Ailin vốn là nghi phạm lớn nhất. Nếu không phải vì vết máu trên mặt cô ta, vụ án này lại quay về chỗ cậu. Cái chết cứ mãi quanh quẩn bên cậu, không tìm được câu trả lời, cậu không cảm thấy bất an sao?”
Lục Bình Phong ngẩng đầu, nhìn bức tường trước mặt. “Vậy thì tôi sẽ tìm sự bình yên trong tranh vẽ.”
Đội trưởng Triệu theo ánh mắt của Lục Bình Phong. Dù không có mấy năng khiếu thưởng thức nghệ thuật, anh ấy vẫn bị những sắc màu và đường nét trên tường cuốn hút.
“Tại sao lại vẽ lên tường?” Đội trưởng Triệu thắc mắc.
Lục Bình Phong khẽ mỉm cười, quay đầu nhìn bức tường. Trong mắt anh ta là một biểu cảm mà đội trưởng Triệu chưa từng thấy — sự tôn thờ và kính ngưỡng dành cho một vị thần trong trái tim, pha lẫn chút khát vọng và đắm chìm trong hình bóng mơ hồ nào đó.
“Lần tới, nếu tôi mộng du và cầm dao thay vì cọ vẽ, ít nhất cũng không làm hỏng nó.”
Trên tường, những sắc màu rực rỡ bừng sáng, không chút bóng tối, như một phượng hoàng tái sinh từ lửa đỏ, lại như sức mạnh bùng nổ tràn ngập cả vũ trụ.
Giữa những đường nét và sắc màu bùng nổ rực rỡ ấy, thấp thoáng bóng dáng một người hiện lên mờ ảo, nhưng lại không thể nhìn rõ. Chính sự mơ hồ này lại khơi gợi vô vàn trí tưởng tượng.
Lạc Tự ngồi trước màn hình, trái tim bỗng dưng rộn ràng một cách khó hiểu. Trong khoảnh khắc đứng trước bức tranh ấy, Lục Bình Phong như hóa thành một con người bình thường tràn đầy cảm xúc yêu, ghét, buồn, vui. Tuy bình dị, nhưng lại khiến người ta không khỏi khao khát. Cây cọ trong tay anh ta dường như đã thực sự trở thành công cụ sáng tạo sánh ngang với thần linh.
Đạo diễn Thịnh Vân Lam cầm loa lên, giọng đầy hài lòng: “Tốt lắm!”
Lạc Tự không kìm được, trong lòng như có ngọn núi lửa nhỏ đang bị nén chặt, chỉ chực chờ bùng nổ. Bức tranh trên tường kia, chẳng phải rất giống với bức vẽ dang dở mà Cố Tiêu Duy từng đặt bên bậu cửa sổ trong phòng sao?
Cuối cùng cũng chờ được đến khi cảnh quay bổ sung kết thúc, Lạc Tự nhanh chân bước đến phòng vẽ, đẩy cửa đi vào.
Dù trong lòng đã có chuẩn bị, nhưng khi ánh mắt chạm vào những sắc màu trên bức tường, anh vẫn không thể kìm được mà thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Lạc Tự từng bước tiến lại gần, còn Cố Tiêu Duy thì đứng phía trước bức tường, đôi mắt cụp xuống, giúp nhân viên thu dọn đạo cụ.
“À… bức tranh trên tường này… là tác phẩm của ai vậy?” Lạc Tự khẽ hỏi.
Một nhân viên đi ngang qua, cười đáp: “Đây là tác phẩm của thầy Cố đấy! Chúng tôi chỉ phóng to rồi tái hiện lại trên tường thôi. Đúng là đa tài thật mà!”
Lạc Tự ngước lên nhìn bức tường, ánh mắt nghiêm túc như muốn tìm ra những tâm tư ẩn giấu của Cố Tiêu Duy qua từng nét màu và đường nét.
Khi Cố Tiêu Duy ngẩng đầu lên, ánh mắt họ giao nhau, tựa như mọi sắc màu từ phía sau anh ùa tới, bao trùm cả không gian, tạo thành một thế giới riêng cho anh.
“Đẹp quá.”
Bao nhiêu lời muốn nói, cuối cùng chỉ gói gọn trong hai chữ đơn giản ấy.
“Vậy là anh thích?” Cố Tiêu Duy khẽ hỏi.
“Thích.” Lạc Tự gật đầu, không chút do dự.
Cố Tiêu Duy ngoảnh lại nhìn bức tranh một lần nữa. “Hiện giờ nó vẫn chỉ là bản phác thảo. Hy vọng khi hoàn thiện, anh vẫn sẽ thích như bây giờ.”
“Anh… chắc chắn sẽ thích nó hơn cả bây giờ.”
Trong lòng Lạc Tự dâng lên một cảm giác mong chờ khó tả.
Có những điều không thể diễn đạt bằng lời, nhưng lại có thể truyền tải qua một bức tranh.
Cảnh quay cuối cùng trước giờ tan làm là đoạn đội trưởng Triệu dẫn người đến nhà của Trang Kiệt để điều tra bức tranh [Khúc Ca Hoàng Hôn].
Một ông lão gầy gò, tiều tụy, ngồi trên xe lăn được Tần Lâm đẩy ra, chính là Trang Kiệt.
Trang Kiệt yếu ớt hỏi: “Nghe nói đội trưởng tìm tôi, là vì bức tranh [Khúc ca Hoàng Hôn]. Mời đi theo tôi.”
Đội trưởng Triệu vốn nghĩ rằng cuối cùng đã tìm được manh mối quan trọng, nhưng khi nhìn thấy một ông lão ngồi xe lăn, anh ấy không khỏi nghi ngờ. Một người già yếu thế này sao có thể thực hiện một vụ án giết người phức tạp như vậy? Nếu không phải ông ta, vậy thì kẻ đáng nghi nhất chính là người bên cạnh ông ta.
Trang Kiệt mở phòng trưng bày của mình ra. Bên trong là vô số tác phẩm nghệ thuật, nổi bật nhất là bức [Khúc ca Hoàng Hôn] treo ở vị trí trung tâm. Quả nhiên, như Lục Bình Phong đã nói, trên bông hồng đang héo rũ có một vệt máu đỏ tươi.
“Bức [Khúc ca Hoàng Hôn] này, ngoài ông ra, còn ai từng xem qua chưa? Hoặc đã từng được mượn đi triển lãm?” Đội trưởng Triệu hỏi.
Trang Kiệt liếc nhìn Tần Lâm, Tần Lâm thay mặt trả lời: “Từ khi bức [Khúc ca Hoàng Hôn] trước bị thiêu hủy, bức này chưa từng rời khỏi phòng trưng bày này.”
“Bức tranh này có liên quan đến một vụ án mạng. Chúng tôi cần tạm thời mang nó đi. Đây là giấy tờ liên quan, mời ông xem qua.” Đội trưởng Triệu đưa tài liệu cho Trang Kiệt: “Ngoài ra, chúng tôi cần một danh sách những người từng nhìn thấy bức tranh này, kể cả những người làm việc vặt đơn giản nhất. Xin hãy liệt kê đầy đủ.”
Trang Kiệt thở dài, dặn Tần Lâm đặt bức tranh vào hộp bảo quản chuyên dụng, giao lại cho đội trưởng Triệu.
Cảnh quay kết thúc, đạo diễn Thịnh xác nhận các góc máy và cảnh quay đã đủ để biên tập, liền hào phóng tuyên bố: “Hôm nay tan làm!”
Cả đoàn làm phim reo hò phấn khởi, nhanh chóng thu dọn trường quay.
Khi Lạc Tự rời khỏi biệt thự, anh nghe thấy nhóm ánh sáng và tổ thiết kế cảnh đang bàn luận rôm rả về [Phản Kích]. Không khí vô cùng sôi nổi, bộ phim dường như đã trở thành niềm vui và chỗ dựa tinh thần lớn nhất cho mọi người trong đoàn vào những lúc rảnh rỗi.
“Trời ơi, làm sao đây? Tối nay hai tập mới tôi muốn xem mà lại không dám xem!”
“Sao thế? Cậu sợ Bạch Dĩnh thực sự chết à?”
“Chẳng lẽ lại là giả chết sao?”
“Trên mạng không phải đang phân tích rằng có thể anh ta giả chết nhờ bị thương, sau đó trở thành nhân chứng bí mật được cảnh sát bảo vệ à?”
“Thật không? Cậu hỏi thầy Cố hay thầy Lạc chưa?”
“Chưa hỏi! Dù có hỏi cũng vô ích! Hai người đó kín miệng lắm! Ngay cả thầy Lạc, nhìn thì có vẻ dễ gần, nhưng cũng không chịu tiết lộ gì!”
Lạc Tự cúi đầu cười nhẹ, bước lên xe bảo mẫu.
Không chỉ nhân viên đoàn phim bàn tán, Lạc Tự còn vô tình nghe thấy Thịnh Vân Lam đang trò chuyện với Cố Tiêu Duy.
“À thì… hai tập phát sóng tối nay vẫn là cậu và Tiểu Lạc đóng đúng không?” Giọng Thịnh Vân Lam hiếm khi lộ ra vẻ rụt rè.
Nếu hai tập vẫn là họ đóng, điều đó chứng tỏ Bạch Dĩnh vẫn còn sống. Đạo Thịnh đúng là dồn hết tâm tư vào việc hóng hớt tình tiết mà.
Lạc Tự dừng bước, tò mò muốn nghe xem Cố Tiêu Duy sẽ trả lời thế nào. Trước mặt người khác, cậu có thể giữ vững nguyên tắc không tiết lộ, nhưng trước đạo diễn Thịnh, liệu giới hạn của cậu là gì?
“Bạch Dĩnh vẫn luôn tồn tại trong thế giới của Nghiêm Dã.”
“Tôi hỏi cậu và Lạc Tự cơ mà!” Thịnh Vân Lam sốt ruột, rõ là không kiềm được.
“Tôi và Lạc Tự à? Chúng tôi sẽ tiếp tục diễn mãi.”
Nói xong, Cố Tiêu Duy sải bước dài, nhanh chóng rời khỏi phạm vi “áp bức” của đạo diễn Thịnh.
Khi đi ngang qua Lạc Tự, cậu khẽ kéo cánh tay của anh, dẫn anh đi cùng mình.
“Anh cũng giỏi lắm, thấy em bị đạo diễn Thịnh làm khó mà không lên tiếng giúp gì.” Giọng Cố Tiêu Duy trầm thấp, mang chút trách móc.
Lạc Tự bật cười khẽ: “Anh mà mở miệng thì thành tiết lộ thật rồi! Nhưng mà vừa nãy em nói chúng ta sẽ diễn mãi. Cái “mãi” đó là bao lâu?”
“Cỡ đến khi trời đất đổi thay.”
Câu trả lời khiến tâm trạng Lạc Tự vui vẻ hẳn.
Khi về đến biệt thự, Tiểu Cầm cùng Diệp Thịnh Nghi đã chuẩn bị sẵn vài gói khăn giấy, còn bỏ qua cả “combo xem phim” quen thuộc là cổ vịt và coca.
“Tôi có linh cảm tối nay tôi sẽ khóc chết mất!” Tiểu Cầm vừa xé gói khăn giấy vừa nói.
“Tôi cũng có linh cảm rằng fan của Phản Kích tối nay chắc chắn không ngủ nổi!” Diệp Thịnh Nghi giơ tay đồng tình.
A Nham thở dài: “Tôi chỉ thấy thương cho biên kịch Hoa. Anh ấy theo đuổi cái gọi là mỹ học kết buồn, chắc chắn không chịu nổi nước mắt của khán giả đâu!”
Lạc Tự theo Cố Tiêu Duy lên lầu. Có vẻ như Cố Tiêu Duy không định mở TV.
“Nếu anh muốn xem, em sẽ ra ngoài đi dạo một chút.” Cố Tiêu Duy nói.
“Thực ra anh cũng không nhất thiết phải xem.”
Thật lòng mà nói, Lạc Tự cũng không muốn chứng kiến cảnh Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã chia ly.
Khi quay phim, anh chỉ nghĩ đó là công việc, nhưng giờ đây cảm xúc của anh đã khác.
“Hay là chúng ta làm gì khác đi?”
“Làm gì cơ?” Cố Tiêu Duy hỏi.
Lạc Tự bước đến bên khung cửa sổ, nơi đặt giá vẽ: “Bức tranh này em đã hoàn thành chưa? Bộ phim kết thúc bằng bức tranh này mà.”
“Chưa xong.”
“Vậy anh có thể ở bên cạnh em, cùng hoàn thành nó được không?” Lạc Tự thăm dò.
Có thể đối với Cố Tiêu Duy, vẽ tranh là cách để cậu tĩnh tâm. Nhưng cũng có thể, đây là một chuyện riêng tư mà cậu muốn tự mình hoàn thành. Tất cả phụ thuộc vào cách cậu cảm nhận về Lạc Tự.
“Xem em vẽ tranh chắc sẽ nhàm chán lắm.” Cố Tiêu Duy cất lời, giọng nói mang theo sự trầm tĩnh thường thấy.
Lạc Tự không coi đó là lời từ chối, thậm chí còn cảm nhận được một chút ý mời trong câu nói ấy.
“Tiếc là anh không biết vẽ, nếu có thể cùng em hoàn thành bức tranh này thì tốt biết mấy.”
“Được thôi, em dạy anh.”
Lạc Tự hiểu ra, hóa ra Cố Tiêu Duy đã chờ anh nói câu này từ lâu.
“Em định dạy anh thế nào? Nếu anh vẽ hỏng, em sửa cũng không kịp đâu.”
“Lại đây.” Cố Tiêu Duy vỗ nhẹ lên chiếc ghế trước giá vẽ, ý bảo anh ngồi xuống.
Lạc Tự chậm rãi ngồi xuống, đối diện với bức tranh trước mặt, cảm giác như đang đối diện với tâm tư sâu thẳm của Cố Tiêu Duy. Trái tim anh bất giác đập nhanh hơn.
Cố Tiêu Duy ngồi xuống mép giường phía sau, đưa cọ vẽ và bảng màu cho anh. Lạc Tự đỡ bảng màu bằng tay trái, tay phải cầm cọ, cảm nhận rõ ràng hơi thở của người phía sau đang tiến lại gần. Trong lòng anh dâng lên một tia mong đợi mơ hồ.
Bàn tay phải của Cố Tiêu Duy nắm lấy tay anh, những ngón tay mạnh mẽ gần như bao trọn bàn tay Lạc Tự, đặt nét cọ đầu tiên lên bức tranh.
Không phải đang diễn xuất, cũng chẳng phải thử vai, nhưng trái tim Lạc Tự lại căng thẳng đến mức khó hiểu. Anh cảm nhận rõ hơi ấm từ lòng bàn tay Cố Tiêu Duy, cùng lực đạo dịu dàng nhưng vững chãi.
Cố Tiêu Duy gần như vòng tay ôm lấy anh. Mỗi lần cần pha màu, Cố Tiêu Duy lại giữ lấy cổ tay trái của Lạc Tự, nhắc nhở anh giữ bảng màu thật vững.
Không cần cố tình phác thảo tỉ mỉ, nhưng bằng cách điều chỉnh sáng tối, Cố Tiêu Duy đã khắc họa một đường nét nghiêng nghiêng của khuôn mặt trên bức tranh.
Tim Lạc Tự đập ngày càng nhanh, nhiệt độ trên cơ thể anh dường như cũng tăng lên. Anh cảm nhận được hơi thở của người phía sau, nhưng lại không xác định được khoảng cách giữa cả hai là bao xa. Dù vòng tay của Cố Tiêu Duy không hoàn toàn áp sát vào lưng anh, nhưng cảm giác gần gũi ấy lại khiến Lạc Tự tự động dịch người về phía sau, từng chút một, cho đến khi lưng anh chạm vào lồng ngực rắn chắc của đối phương. Lúc này, anh mới khẽ thở ra một hơi thật nhẹ.
“Đang nghĩ gì vậy?” Cố Tiêu Duy nghiêng đầu hỏi. Lạc Tự thoáng giật mình, nghi ngờ rằng đôi môi của cậu có phải sắp chạm vào tai mình không, bởi hơi thở ấm áp kia khiến anh không khỏi căng thẳng.
“Anh chỉ muốn hỏi… khuôn mặt mờ mờ hiện lên trên bức tranh này, có phải là Ôn Dục Trì không?”
Lạc Tự biết rõ câu trả lời, nhưng trước câu hỏi bất ngờ của Cố Tiêu Duy, anh buộc phải nói đại một câu để lấp l**m.
“Ừ, là anh.” Cố Tiêu Duy đáp.
Chỉ một câu đơn giản ấy thôi, như thể chạm vào sợi dây trong tim Lạc Tự, khiến nhịp đập như bị nghẹn lại, cả hơi thở cũng mắc kẹt trong cổ họng, không dám thở mạnh.
“Em vẽ anh nhiều thật đấy.”
“Vì người em quan sát nhiều nhất chính là anh.”
Khi nói câu này, Cố Tiêu Duy hơi nghiêng đầu, mái tóc mềm mại lướt qua khóe mắt Lạc Tự, khẽ gợn lên một đợt sóng trong lòng anh.
Thời gian trôi qua nhanh hơn Lạc Tự tưởng. Như thể chỉ mới một phút trước, Cố Tiêu Duy còn đang nắm tay anh vẽ tranh, thì một phút sau, tiếng của Tiểu Cầm và mọi người đã vọng lên từ tầng dưới.
“Trời ơi! Sao Bạch Dĩnh lại chết như thế được? Tôi không xem nữa! Nhưng mà không xem thì không được, tôi phải xem Nghiêm Dã báo thù cho Bạch Dĩnh chứ!”
“Bạch Dĩnh bây giờ không chỉ là người trong lòng của Nghiêm Dã, mà còn là người trong lòng của tất cả khán giả! Tôi buồn quá, mất ngủ luôn rồi!”
“Không được, tôi phải vào weibo chính thức để bình luận! Làm sao họ có thể để Bạch Dĩnh chết cơ chứ!”
Không chỉ tầng dưới ồn ào, mà trên mạng cũng đang sôi sục bàn tán. Hashtag #TạmBiệtBạchDĩnh# leo thẳng lên top tìm kiếm. Khán giả khóc không ngừng, nói rằng họ không thể quên được khoảnh khắc Bạch Dĩnh ngồi trong xe, nhìn về phía Nghiêm Dã, ánh mắt ấy như chứa đựng cả ngàn năm. Ai ai cũng mong thời gian có thể dừng lại tại khoảnh khắc đó.
Tập phim này đạt lượng xem trực tuyến cao nhất trong ba năm qua, tỷ suất người xem trên đài truyền hình cũng phá kỷ lục cũ.
Hành khách trên tàu điện ngầm chăm chú xem, dân văn phòng tăng ca vừa ăn mì vừa khóc, nước mắt rơi vào tô mì. Còn nhóm bạn của Ngải Trừng thì khóc đến mức lớp trang điểm cũng bị lem nhem.
Dưới bài đăng preview của tập phim trên weibo chính thức [Phản Kích], có đến hàng chục nghìn bình luận. Một bên trách móc tại sao để Bạch Dĩnh phải chết, bên còn lại lại khen ngợi cảnh cuối cùng của anh ta là “một ánh mắt huyền thoại”.
Đêm nay, dường như tất cả khán giả của [Phản Kích] đều thức trắng.
Theo thông lệ, khi nhân vật Bạch Dĩnh chính thức rời đi, Lạc Tự cần đăng một bài viết trên weibo để nói lời tạm biệt với vai diễn. Chị Thôi cẩn thận giao lại quyền sử dụng tài khoản weibo cho anh.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 91: Anh với em cũng không cởi khóa
10.0/10 từ 13 lượt.
