Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 90: Dẫn anh nhập vai
“Ngải Trừng? Có phải cô ấy muốn gọi cậu quay lại không?”
Trước đây, Diệp Thịnh Nghi làm việc trong đội của Ngải Trừng nhưng không được coi trọng. Chuyên viên trang điểm như cậu ta bị đối xử như trợ lý cá nhân, không có cả số WeChat của Ngải Trừng cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng tối qua, Ngải Trừng lại đột nhiên thêm WeChat của Diệp Thịnh Nghi, khiến cho Lạc Tự ngay lập tức cảm giác nguy cơ bùng lên. Lẽ nào Ngải Trừng cuối cùng cũng nhận ra mình đã đánh giá sai và đang hối hận, muốn kéo người cũ quay về?
“Không phải! Em theo anh mỗi ngày đều rất vui, làm sao mà muốn quay lại chỗ chị ấy được! Là chị ấy và hội chị em của mình muốn xin chữ ký của anh thôi!” Diệp Thịnh Nghi vội vàng giải thích.
“Ồ…” Lạc Tự cuối cùng cũng yên tâm, mỉm cười đáp: “Được thôi. Nhưng tôi không có sẵn ảnh để ký.”
“Em cũng nói như thế với Ngải Trừng. Ai ngờ chị ấy gửi cả một hộp bưu kiện, bên trong là một loạt bưu thiếp. Đây là mấy món fan club được công ty cấp phép sản xuất cho anh, chắc phải đến mấy chục tấm…”
“Mấy chục tấm? Ngải Trừng có nhiều chị em đến vậy sao?” Lạc Tự ngạc nhiên.
“Theo em biết thì có đấy. Chị ấy quen biết rộng, từ nhóm nhạc nữ, người mẫu, đến nhà thiết kế thời trang đều có cả.” Diệp Thịnh Nghi cười khẽ: “Không ký cũng không sao đâu. Thực ra chị ấy với anh chẳng thân thiết gì, tự dưng gửi cả đống bưu thiếp nhờ ký tên.”
“Ngải Trừng là thần tượng của cậu mà, giúp cậu giữ thể diện trước thần tượng thì tôi ký thêm vài tấm cũng chẳng sao.” Lạc Tự giơ tay làm động tác “OK”.
“Đôi tay của anh mới là quan trọng nhất đấy!” Diệp Thịnh Nghi cười nói, rồi tiếp tục: “Nhưng em nghe Ngải Trừng nói, hiện nay trong giới giải trí, rất nhiều nữ minh tinh đã bị vai diễn Bạch Dĩnh của anh thu hút. Không phải có tin đồn anh sẽ tham gia một bộ phim cổ trang do nhà sản xuất Hàn chỉ đạo sao? Nghe nói rất nhiều idol hạng nhất đã liên hệ với nhà sản xuất Hàn, cố gắng tranh vai nữ chính.”
Diệp Thịnh Nghi nói với vẻ mặt đầy tự hào.
Lạc Tự nghe mà không nhịn được bật cười.
“Thật sao? Tôi nổi tiếng đến thế cơ à?”
Dù nói vậy, trong lòng Lạc Tự lại không thực sự tin tưởng. Vai Bạch Dĩnh dù được yêu thích đến đâu cũng chỉ là một vai phụ mà thôi.
Từ xa, giọng nói lạnh nhạt của Cố Tiêu Duy bất chợt vang lên: “Hay để em xây cho anh một lầu thêu, rồi thả tú cầu chọn nữ chính luôn nhé?”
Nghe vậy, tâm trạng Lạc Tự đột nhiên tốt hẳn. Cố Tiêu Duy ghen rồi! Dựa vào mức độ nổi tiếng, anh làm sao có thể so với Cố Tiêu Duy được. Nhưng Cố Tiêu Duy lại nói đến mức muốn xây lầu thêu, chứng tỏ… em ấy rất để ý đến việc mình được các nữ minh tinh yêu thích.
Phân tích một hồi, Lạc Tự cảm thấy lòng như tỏa nắng. Anh cười tủm tỉm đáp lại: “Được chứ! Anh cho phép thầy Cố cũng tham gia tranh tú cầu.”
Lời vừa dứt, cả đoàn làm phim bật cười rôm rả.
Cố Tiêu Duy không nói gì thêm, chỉ quay đầu chăm chú vào kịch bản.
Nhìn dáng vẻ ấy, Lạc Tự bất giác liên tưởng đến một cậu học sinh tiểu học đang giận dỗi, trông đáng yêu đến lạ.
Nhưng thầy Cố này, anh được yêu thích thì em bực mình cái gì chứ? Có giỏi thì nói thẳng ra đi?
Khi đi ngang qua Cố Tiêu Duy, Lạc Tự cố tình búng nhẹ vào sau đầu cậu một cái, cười nói: “Đồ nhỏ mọn!”
Cảnh quay đầu tiên trong ngày là phân đoạn Ôn Dục Trì theo đội trưởng Triệu đến biệt thự của Lục Bình Phong để tiến hành cuộc khám xét lần hai. Nhờ sự nhạy bén của Ôn Dục Trì, vụ án cuối cùng đã có bước đột phá.
Nghiêm Quân vẫy tay gọi Lạc Tự lại gần để tập thoại.
Sau khi cả hai đọc lại lời thoại một lượt, Nghiêm Quân cũng hạ giọng nói: “Vợ tôi giờ thành fan của cậu rồi, cậu cho tôi xin một tấm ảnh có chữ ký về làm quà đi?”
“Anh Nghiêm, anh đúng là người rộng lượng thật đấy. Vợ anh lại thành fan của tôi, thế mà anh không đến tìm tôi “nói chuyện” sao?”
“Ôi trời, tôi mà dám đi tìm cậu “nói chuyện”, chắc thầy Cố sẽ trực tiếp đến PK với tôi mất. Tôi làm sao là đối thủ của cậu ấy được.” Nghiêm Quân nửa đùa nửa thật đáp lại.
Lạc Tự quay đầu nhìn về phía Cố Tiêu Duy. Cậu đang ngồi bên cạnh đạo diễn Thịnh Vân Lam, nghiêm túc lắng nghe chỉ đạo diễn xuất.
Như cảm nhận được ánh mắt của Lạc Tự, Cố Tiêu Duy ngẩng lên nhìn lại. Lạc Tự khẽ nhướng mày, mắt cong cong, nở một nụ cười đầy ý nhị.
“Cậu ấy cười đẹp nhỉ?” Giọng của đạo diễn Thịnh vang lên bên tai.
“Hả?” Cố Tiêu Duy giật mình, quay lại đối diện với đạo diễn.
“Tôi còn chưa nói xong, mà cậu đã mải nhìn người ta cười rồi?” Trong giọng nói của Thịnh Vân Lam thoáng chút không hài lòng.
Cố Tiêu Duy lập tức chỉnh lại trạng thái, nghiêm túc đáp: “Xin lỗi, anh nói tiếp đi ạ.”
Khi mọi cảnh quay đã được chuẩn bị xong xuôi, nhân viên đoàn phim thông báo diễn viên vào vị trí, còn những người khác thì rời khỏi phạm vi máy quay.
Tiếng đánh bảng vang lên, cảnh quay chính thức bắt đầu. Đây là một phân đoạn quan trọng, đánh dấu bước tiến lớn trong vụ án.
Ôn Dục Trì cầm theo hộp công cụ, vẻ mặt nghiêm nghị, theo sau đội trưởng Triệu lần thứ hai đến biệt thự của Lục Bình Phong và xuất trình giấy tờ cần thiết.
Lục Bình Phong bước ra, ánh mắt chỉ lướt qua Ôn Dục Trì, liền nhận ra cậu ấy đang trong trạng thái công việc. Anh ta chỉ nhàn nhạt nói: “Đội trưởng Triệu cứ tự nhiên.”
Nói rồi, anh ta quay lưng trở vào phòng vẽ.
Một cảnh sát đi cùng đội trưởng Triệu lên tiếng: “Lục Bình Phong này đã bị coi là nghi phạm giết người rồi, thế mà vẫn bình thản như không có chuyện gì.”
“Hoặc là anh ta chắc chắn mình không giết người, nên chẳng bận tâm đến việc chúng ta thu thập chứng cứ. Hoặc là anh ta tin rằng tội ác của mình hoàn hảo đến mức không ai lật tẩy được.” Ôn Dục Trì điềm tĩnh đáp lại.
Đội trưởng Triệu liếc nhìn Ôn Dục Trì, ánh mắt đầy vẻ dò xét. “Rõ ràng cậu không coi cậu ta là nghi phạm. Đêm mưa to gió lớn đó, cậu ta đến tìm cậu nói chuyện, mà cậu vẫn bình thản như vậy. Pháp y trẻ bây giờ đúng là đáng gờm thật.”
Ôn Dục Trì thản nhiên trả lời: “Tôi đã ghi rõ tình hình cụ thể trong báo cáo nộp lên rồi. Đội trưởng chắc cũng đọc qua, những gì tôi và Lục Bình Phong nói đều được ghi lại chi tiết. Bao gồm cả việc tôi đã ăn miếng bánh anh ta mang đến và đến giờ vẫn chưa bị gì.”
Đội trưởng Triệu khoác tay lên vai Ôn Dục Trì, thái độ thay đổi 180 độ. “Đừng giận, đừng kích động! Anh Triệu của cậu không có ý xấu đâu. Tiểu Ôn này, tôi nghe sư phụ cậu khen cậu suốt, nói cậu suy nghĩ tỉ mỉ, logic cực kỳ tốt. Với kinh nghiệm làm cảnh sát bao năm của tôi, mỗi lần tiếp xúc với Lục Bình Phong đều phải cực kỳ cẩn thận, thế mà cậu lại chẳng hề kiêng dè gì. Nói thử xem, cậu nghĩ gì về cậu ta?”
Khóe môi Ôn Dục Trì khẽ nhếch lên, như một đứa trẻ vừa làm xong trò tinh quái và đạt được kết quả mong muốn. Thực ra cậu ấy đã chờ đội trưởng Triệu tìm đến để thảo luận vụ án từ lâu.
“Vậy tôi sẽ nói về cô sinh viên đại học xinh đẹp chết tại hiện trường – Tạ Uẩn. Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy, nạn nhân trước khi chết đã bị đâm liên tiếp bằng vật sắc nhọn trong thời gian ngắn, gây xuất huyết nhiều cơ quan dẫn đến tử vong. Nhưng lực đạo và góc độ của các vết thương lại khác nhau. Pháp y chúng tôi suy đoán, khi ra tay không chỉ có một người.”
Đội trưởng Triệu nheo mắt. “Tôi nghi ngờ suy đoán của các cậu. Dù không phải nhiều người, chỉ cần hành động nhanh là có thể làm được mà?”
“Bên tổ phác họa tâm lý cũng nói vậy sao?” Ôn Dục Trì nở nụ cười ranh mãnh. “Tôi và sư phụ đã làm dự đoán và đánh giá tốc độ máu chảy. Một người thật sự không đủ sức và thời gian để hoàn thành quá trình đó. So với tranh của Lục Bình Phong, cái chết của Tạ Uẩn mang cảm giác nghi lễ hơn nhiều, như một bữa tiệc địa ngục – nơi lũ quỷ dữ tận hưởng quyền kiểm soát sinh mệnh.”
Đúng lúc này, cửa phòng vẽ mở ra. Lục Bình Phong đứng đó, khoanh tay nhìn về phía Ôn Dục Trì. Khuôn mặt anh ta vẫn giữ nụ cười ôn hòa, nhưng cả người lại toát lên cảm giác lạnh lẽo như một bức tượng đá cẩm thạch.
“Pháp y Ôn làm sao chắc chắn rằng, tôi không phải một trong những con quỷ đó?”
Đội trưởng Triệu quay đầu lại, đập mạnh tay lên trán. Là anh ấy bất cẩn, không nên thảo luận vụ án trong phạm vi nghi phạm có thể nghe thấy.
Nhưng khoảng cách xa như vậy, Lục Bình Phong lại còn đóng cửa phòng vẽ, tên này có Thuận Phong Nhĩ hay sao mà nghe được cuộc thảo luận của bọn họ chứ?
Ôn Dục Trì bật cười, ánh mắt thẳng thắn nhìn thẳng vào Lục Bình Phong: “Chỉ cần nhìn tranh của anh là tôi hiểu. Anh miêu tả cái chết, tôn thờ cái chết, nhưng anh không tạo ra cái chết. Tranh của anh chưa bao giờ có sự giao tranh giữa sống và chết, chỉ có cái kết là cái chết. Dù là nhện lưng đỏ hay mẫu vật bướm, tất cả đều là những thứ đã mất đi sự sống. Vì thế, anh không thuộc về nhóm ác quỷ này.”
Trong nụ cười của Lục Bình Phong dần hiện lên một chút ấm áp thật sự.
Ôn Dục Trì không phải là nhà phê bình cũng chẳng phải nhà sưu tầm, chỉ qua vài bức tranh trong phòng vẽ của anh ta, cậu ấy đã giải mã được thế giới nội tâm của anh ta.
“Nhân đây, vì đội trưởng Triệu cũng đang ở đây, tôi phải cảnh báo anh một điều.” Biểu cảm của Ôn Dục Trì lạnh hẳn đi, ánh mắt sắc bén như đang nhìn vào thi thể trên bàn giải phẫu.
“Cảnh báo tôi?” Lục Bình Phong nhướn mày, nụ cười đầy vẻ thích thú, tiến lên vài bước.
“Đúng vậy, tôi cảnh báo anh. Tôi có thể chịu được việc anh tự tiện vào phòng tôi, cũng có thể nhẫn nhịn khi anh lặng lẽ đứng trước ghế sofa của tôi, nhưng nếu lần sau anh còn dám bóp cổ tôi, tôi thề sẽ dùng dao mổ…”
“Cắt cổ tôi hay đâm thẳng vào tim tôi?” Lục Bình Phong vẫn giữ nguyên nụ cười, không chút nao núng.
Đội trưởng Triệu bên cạnh khẽ nhấn cùi chỏ vào Ôn Dục Trì, ra hiệu rằng dù Lục Bình Phong có là nghi phạm, cũng không thể đe dọa anh ta như vậy. Lỡ mà bị khiếu nại, họ sẽ phải viết kiểm điểm đến sáng, tiền thưởng cũng bay mất, quá không đáng!
Ôn Dục Trì bất đắc dĩ hít sâu một hơi, giọng nói mang theo chút ngang tàng: “Dao mổ của tôi để ở phòng giải phẫu rồi, thề cũng chẳng ích gì.”
Hai người đứng đối diện nhau qua phòng khách, ánh mắt giao nhau đầy căng thẳng, lời cảnh báo và sự thử thách lẫn nhau đẩy bầu không khí lên đến đỉnh điểm. Nhưng chỉ qua một nụ cười bất cần của Ôn Dục Trì, mọi căng thẳng đều tan biến, trả lại sự hòa hợp kỳ lạ giữa họ.
Căn biệt thự chìm trong yên tĩnh, chỉ có Lạc Tự hơi ngẩng cằm, ánh mắt chăm chú nhìn Cố Tiêu Duy với vẻ bình thản.
Cho đến khi Nghiêm Quân đứng sau Lạc Tự bất ngờ hắt xì một cái.
“Xin lỗi! Xin lỗi! Là tôi phá hỏng không khí rồi!” Nghiêm Quân vội chắp tay xin lỗi mọi người.
“Không sao đâu. Cảnh này chắc xong rồi nhỉ?” Lạc Tự quay về phía đạo diễn, hỏi: “Đạo diễn Thịnh, qua chưa?”
“Quay thêm một lần nữa.” Thịnh Vân Lam lên tiếng.
Sau khi hoàn thành cảnh quay này, cả đoàn chuyển sang cảnh khó nhất hôm nay: Ôn Dục Trì phân tích nguyên nhân mộng du của Lục Bình Phong. Đây cũng là phân đoạn quan trọng giúp Lục Bình Phong tháo gỡ nút thắt trong lòng và tăng thêm sự tin tưởng vào Ôn Dục Trì.
Lạc Tự ôm kịch bản, ngồi ở góc biệt thự chăm chỉ học thuộc lời thoại. Cố Tiêu Duy đứng bên cạnh, khoanh tay, cúi đầu nhìn vào gáy anh.
Mỗi khi Lạc Tự đọc xong một đoạn, Cố Tiêu Duy lại đáp lại một đoạn.
Sau khi ôn đi ôn lại nhiều lần, Lạc Tự vẫn muốn đọc thêm lần nữa, nhưng Cố Tiêu Duy bất ngờ ngồi xổm xuống, nhét thứ gì đó vào miệng anh.
“Ưm…”
Hương vị ngọt ngào pha lẫn chút mát lạnh của bạc hà lan tỏa trong khoang miệng.
“Giọng anh khàn cả rồi, đừng đọc nữa. Có em đây.” Cố Tiêu Duy khẽ nói.
Dây thần kinh căng thẳng của Lạc Tự cuối cùng cũng giãn ra đôi chút. Anh đưa tay gãi gãi sau đầu, bật cười: “Em còn có thể nói thoại thay anh sao?”
Cố Tiêu Duy đáp: “Em không thể nói lời thoại hộ anh, nhưng em có thể dẫn anh nhập vai. Một khi anh nhập vai rồi, những lời thoại này không cần phải cố gắng học thuộc, chúng sẽ tự nhiên tuôn ra thôi.”
“Em đúng là đặt niềm tin lớn vào anh đấy.”
“Còn nhớ lần cậu PK diễn xuất với Lý Thắng Vũ không? Một đoạn dài như thế trong kịch bản điều tra, anh chỉ mất chưa đến năm phút đã nhớ hết. Lời thoại của Ôn Dục Trì lần này chẳng là gì cả.” Cố Tiêu Duy liếc nhìn anh một cái, rồi bình thản nói: “Yên tâm ăn kẹo đi.”
Lạc Tự hít sâu một hơi, hương vị bạc hà mát lạnh khiến đầu óc anh cũng trở nên tỉnh táo hơn. Anh vô thức nghiêng đầu, tựa lên vai Cố Tiêu Duy, người đang ngồi xổm bên cạnh.
Cố Tiêu Duy không có ghế nhỏ, chỉ đơn giản ngồi xổm xuống. Nhưng khi Lạc Tự tựa vào, cậu vẫn không hề nhúc nhích.
Lạc Tự ngậm viên kẹo rồi ngủ thiếp đi, chính anh cũng không hiểu sao mình lại bất ngờ buồn ngủ đến vậy.
Cả đoàn phim bận rộn qua lại trước mặt họ. Trong lúc mơ màng, Lạc Tự ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người Cố Tiêu Duy, tâm trí dần trở nên lơ đãng và anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
“Chú ý, tất cả mọi người! Cảnh tiếp theo sẽ bắt đầu sau năm phút nữa! Các diễn viên, nhanh chóng hoàn thành việc chỉnh trang!”
Lạc Tự giật mình tỉnh dậy, phát hiện mình đã dựa vào Cố Tiêu Duy mà ngủ quên.
“Anh ngủ bao lâu rồi? Chân em có bị tê không?”
Lạc Tự vội vàng đỡ Cố Tiêu Duy đứng dậy.
“Không sao, anh chỉ ngủ khoảng hai, ba phút thôi.” Cố Tiêu Duy từ từ đứng lên, nhắc nhở: “Đi nào, ra ngoài chỉnh lại lớp trang điểm.”
“À, được.”
Nhìn theo bóng lưng Cố Tiêu Duy, trong miệng Lạc Tự vẫn còn nửa viên kẹo chưa tan hết. Cảm giác ngọt ngào và mát lạnh ấy giống hệt như con người Cố Tiêu Duy – vừa dịu dàng, vừa tươi mát.
Đạo diễn xác nhận lại vị trí của mọi người trong cảnh trước, đảm bảo giữ nguyên sự đồng nhất, rồi ra hiệu bắt đầu cảnh quay tiếp theo.
Nhân viên đoàn phim nhận lấy kịch bản của Lạc Tự và chiếc bình giữ nhiệt của Cố Tiêu Duy. Lạc Tự hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn về phía Cố Tiêu Duy. Chỉ một ánh mắt chạm nhau, anh đã lập tức nhập vai Ôn Dục Trì.
“Anh Lục, anh định giải thích thế nào đây? Sao anh có thể vừa mộng du vừa cầm dao, lại còn dùng màu vẽ tạo ra một vệt máu dài như thế? Hơn nữa, mỗi lần anh mộng du, luôn xuất hiện một nạn nhân. Hiện trường tử vong lại được sắp xếp giống hệt trong tranh của anh. Nếu anh tiếp tục muốn giấu bí mật này, thì cứ trở về phòng vẽ của mình đi.”
Ôn Dục Trì khẽ chỉ tay về phía phòng vẽ, gương mặt không chút nhượng bộ.
Đội trưởng Triệu ngạc nhiên, ghé sát tai Ôn Dục Trì nói nhỏ: “Tiểu Ôn, cậu thẳng thắn quá rồi đấy! Người ta đang mộng du, làm sao mà biết trước mình sẽ làm gì trong lúc đó?”
Huống hồ, Lục Bình Phong còn có tiền sử bệnh tâm thần, lại sống trong căn nhà từng là nơi ở của một bác sĩ tâm lý đã qua đời. Ai mà trông mong anh ta hiểu được chuyện gì xảy ra khi mình mộng du?
Nhưng Lục Bình Phong không hề tỏ ra khó chịu trước lời lẽ thẳng thừng của Ôn Dục Trì. Anh ta vừa bước tới gần họ, vừa bình thản nói: “Đúng là tôi có mộng du. Tôi thường vẽ tranh trong giấc mơ. Trong mơ, tôi sẽ đi đến chỗ mình thường vẽ, lấy bút, pha màu, rồi bắt đầu sáng tác.”
Đôi mày của Ôn Dục Trì khẽ nhíu lại. Cậu ấy trao đổi ánh mắt với đội trưởng Triệu.
“Nhưng thỉnh thoảng, có vài lần, cây bút của tôi bị thay bằng một con dao. Tất cả màu vẽ trong tay tôi đều biến thành màu đỏ. Tôi vẫn pha màu theo thói quen ban ngày, rồi trong thế giới mộng mị của mình, tôi vẽ tranh. Nhưng thực tế, bức tranh của tôi bị con dao cắt nát, rách tươm. Khi tỉnh lại, toàn bộ phòng vẽ chỉ còn một màu đỏ như máu. Cảnh tượng đó chẳng khác gì hiện trường một vụ án.”
Lục Bình Phong cười tự giễu: “May mà trong phòng không có thi thể, màu đỏ đầy phòng cũng không có mùi tanh của sắt, chứng minh đó chỉ là màu vẽ chứ không phải máu thật. Vì vậy, tôi đã nhờ cô dọn dẹp đến xử lý chúng.”
Đội trưởng Triệu lập tức biến sắc. Cây bút bị thay thành dao, màu vẽ bị đổi thành đỏ máu – hoặc là chính Lục Bình Phong làm, hoặc kẻ nào đó có thể ra vào căn biệt thự này đã làm!
“Anh đúng là chịu đựng giỏi thật, đến giờ mới chịu nói ra!”
Lục Bình Phong nhún vai, giọng điệu mang chút châm biếm: “Dù vấn đề tinh thần của tôi có thể là chiêu trò để tranh thủ giá trị cho các bức tranh, nhưng bị gọi là “đồ thần kinh” thì tôi chẳng thấy dễ chịu chút nào.”
Ôn Dục Trì cau mày, nghiêm túc đáp: “Nhà anh có hệ thống giám sát. Nếu có ai ra vào và thay đổi dụng cụ vẽ của anh, anh hoàn toàn có thể phát hiện.”
Nghe đến đây, đội trưởng Triệu thoáng khựng lại. Anh ấy hạ giọng nói với Ôn Dục Trì: “Không… có lẽ cậu ta không phát hiện được đâu. Khi chúng tôi kiểm tra, đã nhận thấy hệ thống giám sát có điểm mù. Ai quen thuộc với điểm mù này có thể thực hiện trót lọt việc thay đổi dụng cụ.”
Nụ cười trên môi Ôn Dục Trì dần lan ra, như thể vừa nghĩ đến điều gì thú vị. Trong ánh sáng lạnh lẽo của biệt thự, nét mặt cậu ấy bỗng trở nên rạng rỡ lạ thường. “Họa sĩ lớn à, tôi nghĩ lý do anh không nhắc đến chuyện mộng du là vì anh không tự tin, đúng không?”
“Không tự tin?” Lục Bình Phong nhướng mày.
“Anh sợ rằng nếu nói ra, mọi người sẽ nghi ngờ anh bị rối loạn nhân cách. Rằng trong tình trạng vô thức, anh đã làm những điều nguy hiểm. Thậm chí, anh còn không chắc mình thật sự chưa từng giết người, hoặc liệu có phải chính anh đã tự thay đổi dụng cụ vẽ trong lúc vô thức hay không.” Ôn Dục Trì nghiêng đầu, nụ cười vẫn ở trên môi.
Biểu cảm đầy sức sống ấy khiến Lục Bình Phong vô thức tiến thêm một bước về phía trước.
“Cậu đã đọc qua chẩn đoán của bác sĩ Khổng trong vụ án giết vợ năm xưa chứ?”
“Đúng, tôi đã đọc. Tôi còn tưởng anh không tin vào những gì ông ta nói, nhất là sau khi trả lại thuốc cho ông ta. Nhưng hóa ra, trong lòng anh vẫn sợ hãi. Anh lo mình sẽ trở thành bệnh nhân rối loạn nhân cách như ông ta từng miêu tả. Dù lúc đó không phải, anh vẫn nghĩ rằng tương lai mình có thể sẽ như vậy.”
Lục Bình Phong lại tiến gần hơn một bước. Theo phân tích của Ôn Dục Trì, cái gọi là “bệnh tinh thần” của Lục Bình Phong có lẽ chỉ là kết quả của những ám thị tâm lý mà bác sĩ Khổng gieo vào anh ta. Lặp đi lặp lại đủ nhiều, anh ta bắt đầu tin rằng mình thật sự có vấn đề.
“Cậu nghĩ, chẩn đoán của bác sĩ Khổng đúng chứ?”
“Ha… Tôi đâu phải bác sĩ tâm lý, sao tôi biết được đúng hay sai. Hơn nữa, tôi cũng chẳng quan tâm. Một chẩn đoán từ nhiều năm trước làm sao có thể dự đoán chính xác con người anh bây giờ?”
“Vậy, pháp y Ôn, cậu nghĩ gì về chuyện tôi mộng du?” Lục Bình Phong hỏi tiếp, ánh mắt tối tăm dường như lóe lên một tia sáng khác lạ.
“Có bao giờ anh nghi ngờ rằng, việc dụng cụ vẽ bị thay đổi, màu vẽ bị tráo, không phải do anh mà là do người bên cạnh anh không? Người đó có thể ra vào nhà anh, biết rõ điểm mù của hệ thống giám sát, hiểu về chẩn đoán của bác sĩ Khổng, và thậm chí còn biết khi nào anh mộng du để chuẩn bị sẵn con dao?” Ôn Dục Trì chậm rãi nói, từng câu từng chữ như đâm thẳng vào lòng người nghe.
Không chỉ Lục Bình Phong, ngay cả đội trưởng Triệu cũng bất giác cảm thấy một sự mâu thuẫn kỳ lạ. Có vẻ như ai đó đang cố tình tạo ra mọi sự trùng hợp và nghi ngờ, để dẫn dắt họ liên kết tình trạng tinh thần của Lục Bình Phong với vụ án mạng.
“Ah ha, nhìn biểu cảm của anh kìa. Tôi đoán anh đã có ý nghĩ gì đó trong đầu rồi. Dù người đó là người anh rất thân quen hay chỉ là “một nhân cách khác” mà anh tưởng tượng, tôi khuyên anh nên thành thật với chúng tôi.” Ôn Dục Trì nói xong, giơ đôi tay đeo găng lên. Tay trái cầm một ống nghiệm, tay phải cầm tăm bông lấy mẫu. “Lục tiên sinh, phiền anh mở miệng.”
“Đúng vậy. Không chỉ lấy mẫu nước bọt, chúng ta còn cần cả tóc và máu.” Ôn Dục Trì thu thập mẫu vật xong, nở nụ cười thoải mái. “Lục tiên sinh, ngoài anh và chúng tôi, còn ai biết anh có tình trạng mộng du không?”
“Quản lý của tôi và chú Hà, người luôn chăm sóc tôi.” Lục Bình Phong trả lời, ánh mắt vẫn chằm chằm nhìn Ôn Dục Trì. “Rốt cuộc cậu đang nghi ngờ điều gì?”
“Tôi nghi ngờ tình trạng mộng du của anh có liên quan đến thuốc. Phần còn lại cứ để các chuyên gia xử lý. Dù sao, kỹ năng lấy máu của tôi cũng không xuất sắc lắm.” Ôn Dục Trì nhún vai, tỏ ý rằng cuộc đối thoại sẽ còn kéo dài và cần thêm sự hợp tác.
“Anh bắt đầu mộng du từ khi nào? Mỗi lần mộng du đều làm những việc giống nhau sao?” Ôn Dục Trì tiếp tục hỏi.
“Tôi bị mộng du từ nhỏ, và nội dung thường là vẽ tranh. Kể từ khi chuyển vào biệt thự này, tôi cũng chỉ làm những việc tương tự.”
Ôn Dục Trì hỏi thêm: “Vậy lộ trình mộng du của anh mỗi lần đều không thay đổi à?”
Lục Bình Phong mỉm cười, nhìn về phía đội trưởng Triệu: “Không phải các anh đã kiểm tra camera giám sát rồi sao? Câu hỏi này e rằng phải nhờ đội trưởng Triệu trả lời hộ tôi — lộ trình mộng du của tôi mỗi lần có giống nhau không?”
Đội trưởng Triệu cau mày: “Là giống nhau.”
Ban đầu, đội trưởng Triệu không mấy để tâm đến lộ trình mộng du. Cuộc sống hàng ngày của Lục Bình Phong rất đều đặn, việc này phản ánh vào mộng du cũng không có gì lạ.
Nhưng khi Ôn Dục Trì đặc biệt phân tích, đội trưởng Triệu nhận ra rằng, nếu ai đó nắm được quy luật mộng du của Lục Bình Phong, họ có thể lợi dụng hình ảnh từ camera giám sát để tạo ra một bộ mặt đáng sợ của anh ta.
Đội trưởng Triệu chợt bừng tỉnh điều gì đó, định lấy điện thoại gọi đi, nhưng lại bị Ôn Dục Trì cản lại.
“Khoan đã, tôi còn chưa nói xong — năm đó, cái lọ thuốc nhỏ anh đưa cho bác sĩ Khổng, thật ra anh đã từng uống thuốc bên trong đúng không?” Ôn Dục Trì nhìn thẳng vào mắt Lục Bình Phong, đặt câu hỏi nghiêm túc.
Rất lâu sau, Lục Bình Phong mới đáp: “Đúng vậy, tôi đã uống. Nếu các người muốn hỏi sau khi uống có chuyện gì xảy ra — thì tôi bắt đầu xuất hiện triệu chứng mộng du.”
Ôn Dục Trì quay sang đội trưởng Triệu, nhướng mày: “Sao nào? Pháp y chúng tôi cũng không tệ chứ? Giờ thì mối liên hệ giữa mộng du của anh Lục và vụ án mạng đã rõ ràng rồi, đúng không?”
Không chỉ đội trưởng Triệu, ngay cả Lục Bình Phong cũng đã hiểu ra.
“Ý cậu là, có người bên cạnh tôi biết rõ việc tôi uống thuốc an thần sẽ dẫn đến tác dụng phụ là mộng du. Vì thế, mỗi lần lên kế hoạch giết người, người đó đều lén cho tôi uống loại thuốc này, rồi đột nhập vào nhà tôi, thay đổi dụng cụ vẽ, màu vẽ của tôi, tạo ra hiện trường giả rằng tôi trong trạng thái mộng du đã dùng dao để thỏa mãn d*c v*ng giết chóc… Sau đó… khiến cảnh sát chuyển hướng điều tra sang tôi?”
“Tôi nghĩ trong lòng anh đã đoán được người đó là ai rồi, đúng không?” Ôn Dục Trì chậm rãi lấy ra chiếc bình nhôm nhỏ trong túi quần, mở nắp, uống một ngụm nước đường lớn.
Vị ngọt ngào quá mức, nhưng cũng đủ sảng khoái.
Đội trưởng Triệu không thể chờ thêm: “Cậu Lục, người mà cậu nghĩ đến là ai?”
“Quản lý của tôi — Ailin.” Lục Bình Phong vừa thốt ra cái tên, cả người anh ta như được thả lỏng. “Nước hoa. Tôi nhớ ra rằng, mỗi lần trước khi mộng du, trên người cô ta luôn có một mùi hương đặc biệt. Sau đó, cô ta sẽ dẫn tôi đi gặp bác sĩ tâm lý, thực hiện liệu pháp thôi miên, phân tích một đống bóng tối trong tâm lý của tôi… và kê thuốc giúp tôi ngủ sâu hơn.”
“Haha.” Ôn Dục Trì khẽ cười lạnh.
“Động cơ của người quản lý này — cô ta muốn xây dựng hình tượng họa sĩ tử thần cho cậu, đúng không? Mộng du, rối loạn tâm thần, tái hiện hiện trường giết người qua các bức tranh… Nếu thực sự chứng minh được cậu là hung thủ của tất cả các vụ án…” Cả sống lưng đội trưởng Triệu lạnh toát.
“Giá trị các bức tranh của tôi sẽ được phủ lên một lớp màu sắc huyền bí, giá cả sẽ tăng vọt… Mà tôi, vì có vấn đề tâm lý, sẽ được coi là người không đủ năng lực chịu trách nhiệm hình sự. Như vậy, quản lý Ailin sẽ trở thành người giám hộ của tôi và tài sản của tôi.” Lục Bình Phong đáp.
“Khốn kiếp! Thật sự đáng sợ quá!”
Đội trưởng Triệu lập tức gọi điện cho đội, yêu cầu tìm Ailin ngay và phải kiểm soát cô ta bằng mọi giá.
Ôn Dục Trì bước đến trước mặt Lục Bình Phong, như một nguồn sáng dịu dàng chiếu rọi vào những góc tối trong lòng anh ta.
Cho đến khi Ôn Dục Trì mỉm cười, nghiêng người sát vào tai Lục Bình Phong: “Giờ thì anh đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn chưa?”
Lục Bình Phong đưa tay lên, nhưng chưa kịp chạm vào Ôn Dục Trì, đối phương đã đứng thẳng dậy, bước ngang qua anh ta.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, gương mặt như tượng điêu khắc của Lục Bình Phong dần hiện lên vẻ tiếc nuối, khiến người ta không khỏi xót xa và cảm động.
Trong khi đó, Ôn Dục Trì chỉ hờ hững cầm chiếc bình nhôm trong túi, lướt qua Lục Bình Phong mà không hề ngoảnh lại.
“Được rồi!” Tiếng của Thịnh Vân Lam vang lên, vừa đủ lớn để mọi người nghe rõ. Các diễn viên tại hiện trường đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Lạc Tự quay người, ngẩn ngơ nhìn Cố Tiêu Duy. Đúng như lời cậu nói, Cố Tiêu Duy thật sự có thể kéo anh nhập vai một cách tự nhiên. Lời thoại, chỉ cần chìm vào cảm xúc, tự khắc sẽ tuôn ra.
Cố Tiêu Duy bước đến, vòng tay qua vai Lạc Tự, nhẹ nhàng vỗ một cái. “Đi thôi, qua xem hiệu quả với đạo diễn.”
Chỉ hai, ba bước sau, Cố Tiêu Duy đã buông tay.
Lạc Tự khẽ chạm vào vai mình, rồi bật cười nhẹ. Anh thích cảm giác thân mật mà Cố Tiêu Duy vô tình để lộ.
Cả hai ngồi xuống cạnh đạo diễn, mỗi người một bên, chăm chú nhìn màn hình đang chiếu lại cảnh quay.
“Biểu cảm của Ôn Dục Trì khi mở nắp chai uống nước đường rất ổn. Lát nữa bổ sung thêm một cảnh đặc tả.” Thịnh Vân Lam nhận xét.
“Được.” Lạc Tự gật đầu.
“Ánh mắt cuối cùng của Lục Bình Phong cũng rất tốt, thể hiện rõ sự khát khao và mong chờ đối với Ôn Dục Trì. Cảnh đối diện ánh mắt này hai người sẽ phải quay lại, thêm một cảnh đặc tả nữa.”
“Ừm.” Cố Tiêu Duy đáp.
Phía sau, Nghiêm Quân đang tán gẫu với diễn viên kỳ cựu đóng vai chú Hà.
“Nhìn kìa, lưng họ như cha già đang dẫn hai đứa con ngốc ngồi xem TV ấy nhỉ?” Nghiêm Quân trêu chọc.
Diễn viên kỳ cựu cũng không chịu thua, cười đáp lại: “Hai đứa con ngốc gì chứ? Nhìn giống con trai với con dâu hơn.”
“Ai là con trai, ai là con dâu?” Nghiêm Quân nghiêng đầu, cười gian hỏi.
Đúng lúc này, Lạc Tự và Cố Tiêu Duy đồng loạt đứng dậy, đồng thời quay đầu nhìn Nghiêm Quân.
“Anh mới là con ngốc ấy!” Lạc Tự lớn tiếng.
Cố Tiêu Duy không nói gì, chỉ ném cho Nghiêm Quân một ánh mắt sắc lạnh.
Diễn viên kỳ cựu ghé sát Nghiêm Quân, thì thầm: “Thấy chưa, phối hợp ăn ý thế này, giống gì nào?”
Nghiêm Quân vội che mặt, tránh ánh mắt của Cố Tiêu Duy, thầm nghĩ: Giống vợ chồng quá rồi còn gì.
Sau khi hoàn thành cảnh quay bổ sung, buổi sáng của đoàn phim cũng khép lại. Đến giờ ăn trưa, mùi thơm của đồ ăn lan tỏa khiến ai cũng thấy bụng mình reo vang.
Lạc Tự vừa ngửi được mùi, đã đoán ngay hôm nay có thịt bò kho khoai tây và đậu que xào khô. Anh xắn tay áo, không chờ Diệp Thịnh Nghi mang tới, mà lao thẳng tới xe chở cơm.
Khu nghỉ dưỡng dùng xe điện du lịch để vận chuyển đồ ăn cho đoàn phim. Một nhóm nhân viên đang tất bật dỡ hộp cơm từ trên xe xuống.
“Của tôi, của tôi, đây là phần của chúng tôi!” Diệp Thịnh Nghi với mái tóc tím nổi bật chen vào giữa đám đông, hối hả giành phần.
“Ây da, Tiểu Diệp, cậu gấp cái gì chứ! Đâu cần phải tranh, suất cơm của thầy Lạc sẽ được mang đến tận nơi mà!”
“Cậu biết gì chứ, cơm mà không được đi tranh thì ăn sao thấy ngon!”
Đúng lúc này, đám nhân viên đang vây quanh chiếc xe điện bỗng tự giác dạt ra nhường đường.
“Cố… thầy Cố, sao thầy cũng tới đây vậy?”
“Đói rồi.”
Cố Tiêu Duy mặt không chút biểu cảm, cúi người lấy hai suất cơm trưa. Phía trên là hai bát canh tròn, cậu cầm chắc trong tay rồi xoay người đi về phía Lạc Tự, người đang chờ đợi với ánh mắt sáng rỡ.
Chờ cậu đi xa, đám nhân viên lại túm tụm vào bàn tán.
“Kỳ lạ thật, giờ nghỉ trưa hôm nay đâu có muộn, sao thầy Cố lại tự mình đến lấy cơm thế nhỉ?”
“Chắc sáng nay chưa ăn gì?”
Cố Tiêu Duy lướt qua bên cạnh Lạc Tự, khẽ liếc mắt ra hiệu. Lạc Tự lập tức hiểu ý, theo sau ngay tắp lự, bỏ mặc Diệp Thịnh Nghi vẫn đang hăng hái tranh giành suất cơm phía sau.
Buổi trưa hôm nay, nắng khá gay gắt. Cố Tiêu Duy mang hộp cơm lên sân thượng tầng ba của căn biệt thự. Ở đó có một mái hiên che nắng, không quá chói chang.
Vài nhân viên cũng đang ăn trưa trên sân thượng. Thấy hai người họ đến, họ vội vàng đứng dậy nhường chỗ.
“Không cần, không cần đâu! Mọi người cứ ngồi đi! Chúng tôi có bàn gấp mà!” Lạc Tự nhanh chóng xua tay, mỉm cười bảo họ ngồi lại.
Chẳng bao lâu sau, A Nham đã mang một chiếc bàn gấp lên. Bàn được mở ra, họ đặt hộp cơm lên trên, chuẩn bị dùng bữa.
Tiểu Cầm vừa nhai đũa vừa chăm chú lướt điện thoại, ánh mắt đầy tập trung.
“Lại thích anh đẹp trai nào nữa đấy?” Lạc Tự trêu chọc, giọng nửa đùa nửa thật.
“Em đang xem vlog của hai anh trên trang chính thức của Phản Kích đây! Mới mười mấy phút mà lượt chia sẻ đã vượt mười nghìn rồi!” Tiểu Cầm phấn khích thông báo.
Nghiêm Quân, người đang bê suất cơm bước tới, cũng góp lời: “Đúng thế! Khán giả ai cũng bảo đây mới là cái kết hoàn hảo nhất của Phản Kích. Vlog của hai cậu quay chẳng khác nào video cưới!”
“Khụ khụ khụ…” Lạc Tự bất ngờ bị sặc, ho khan liên tục.
Anh lấy điện thoại từ túi áo ra, mở trang chính thức của bộ phim. Bên dưới, phần bình luận của khán giả đang sôi sục.
[Cuối cùng cũng thấy thầy Cố nở nụ cười! Ngọt quá trời!]
[Đúng là bị nhét đầy cẩu lương! Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh mãi mãi không tách rời nhé!]
[Nói đi! Hai người lăn vào đám lau sậy làm gì vậy hả!]
[Phải làm sao đây, tôi thật sự muốn thấy họ tiếp tục hợp tác!]
[Cố Tiêu Duy khen Lạc Tự mà cứ như đang tỏ tình vậy!]
[Hahaha đáng yêu quá, thầy Cố còn chê đàn anh khen chưa đủ chân thành nữa chứ!]
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 90: Dẫn anh nhập vai
10.0/10 từ 13 lượt.
