Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 89: Kính Bạch Dĩnh. Kính Nghiêm Dã
“Vậy để em nói một chút về đàn anh nhé.” Cố Tiêu Duy cúi mắt, nhìn chiếc cốc sứ trong tay, giọng trầm ấm vang lên: “Nhân vật Nghiêm Dã hoàn toàn trái ngược với tính cách của em. Bản thân em hơi cố chấp và nghiêm túc, có phần khô khan. Kiểu người như vậy trong cuộc sống thực không dễ được mọi người yêu mến.”
“Đừng nói vậy chứ, anh Trình vẫn rất quý em mà. Có dịp thì cho người ta cái chứng nhận “anh em cây khế” đi.”
Lạc Tự vừa dứt lời, cả nhóm bật cười thích thú.
Cố Tiêu Duy liếc nhìn Lạc Tự, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, sau đó tiếp tục: “Nhưng Nghiêm Dã thì khác. Cậu ta linh hoạt, không bao giờ cố chấp. Để hoàn thành nhiệm vụ nằm vùng, cậu ta có thể từ một cảnh sát kỷ luật nghiêm minh, luôn tuân thủ mọi nguyên tắc, biến thành một kẻ hành động tùy cơ ứng biến, phóng khoáng, thậm chí không thèm để tâm đến bất kỳ quy tắc nào. Trong mắt cậu ta, tất cả chỉ xoay quanh mục tiêu duy nhất: giành được sự công nhận của Bạch Dĩnh. Với Nghiêm Dã, giới hạn không phải là những quy tắc in trên giấy hay kỷ luật được học thuộc lòng, mà là ranh giới phân định đúng sai trong tim.”
Lạc Tự chăm chú lắng nghe, anh cũng muốn biết nhân vật Bạch Dĩnh mà mình xây dựng đã để lại ấn tượng gì trong mắt Cố Tiêu Duy.
“Ban đầu, em chưa quen với sự chuyển đổi này, cũng chưa thực sự nắm bắt được cảm xúc của một người… sẵn sàng dâng cả giang sơn chỉ để đổi lấy nụ cười của người kia.”
Lạc Tự nghe đến “dâng cả giang sơn”, bỗng cảm thấy hơi ngượng ngùng. Câu này khiến anh liên tưởng đến bản thân như nàng Bao Tự, còn Cố Tiêu Duy thì hóa thành vị vua vì yêu mà đốt lửa chọc ghẹo chư hầu. Nhưng sâu trong lòng, lại dâng lên một cảm giác rung động khó tả.
Giọng nói của Cố Tiêu Duy mang theo âm điệu nhẹ nhàng, tựa như đang dẫn dắt mọi người bước vào dòng cảm xúc của cậu: “Nhưng khi em xem đoạn thử vai của anh, lúc nhìn thấy Bạch Dĩnh của anh, em bỗng nhiên hiểu được Nghiêm Dã đang nghĩ gì. Cậu ta khao khát có được sự tin tưởng tuyệt đối từ Bạch Dĩnh. Bạch Dĩnh là người yêu ghét rõ ràng, cực đoan, điều này hoàn toàn đối nghịch với thế giới lạnh lẽo, cứng nhắc mà Nghiêm Dã đang sống. Một khi nhận được sự tin tưởng của Bạch Dĩnh, cậu ta sẽ nhận được sự thiên vị tuyệt đối — một sự thiên vị có thể khiến Bạch Dĩnh không tiếc tất cả, từ tài sản, mối quan hệ, quyền lực, thậm chí là cả tính mạng, để bảo vệ cậu ta. Và chính điều đó đã cuốn hút Nghiêm Dã đến mức không thể cưỡng lại.”
Cố Tiêu Duy nhìn thẳng vào Lạc Tự, đôi mắt anh bình thản nhưng lại mang theo sức mạnh như cuốn trôi cả tâm hồn người đối diện. Tựa như không phải Nghiêm Dã khao khát sự tin tưởng của Bạch Dĩnh, mà chính Cố Tiêu Duy đang khao khát sự thiên vị của Lạc Tự.
“Trong thế giới đầy bóng tối của bộ phim, khi tất cả mọi người đều chạy theo lợi ích, chỉ có Bạch Dĩnh là coi trọng sự tin tưởng. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Bạch Dĩnh, Nghiêm Dã đã biết rằng những kẻ khác sẽ vì lợi ích mà đâm sau lưng cậu ta, chỉ có Bạch Dĩnh sẵn sàng vì cậu ta mà phá tan thế giới đen tối đó.”
Lạc Tự nhấc cốc sứ lên, nở một nụ cười nhẹ: “Vậy hóa ra người thực sự dâng cả giang sơn để lấy lòng lại chính là Bạch Dĩnh nhỉ.”
“Kính Bạch Dĩnh.” Cố Tiêu Duy cũng nâng cốc, ánh mắt đầy ý vị.
“Kính Nghiêm Dã.”
Hai người nhìn nhau bật cười, sự ăn ý giữa họ khiến không khí trở nên vô cùng hài hòa.
Tối hôm ấy, tập đầu tiên của bộ phim lên sóng, mở màn bằng cảnh Bạch Dĩnh một mình đối đầu sát thủ A Báo. Những pha hành động dứt khoát, không chút dây dưa khiến khán giả không ngớt lời khen ngợi.
Khi cảnh Bạch Dĩnh tung cú đá xoay người sau cú thúc gối, ánh mắt sắc lạnh như dao, khán giả không khỏi thốt lên đầy phấn khích. Nếu tivi có chức năng tua lại, đoạn này chắc chắn sẽ được xem đi xem lại cả ngàn lần.
Một giờ sau, khi phim được phát trên nền tảng trực tuyến, phần bình luận như muốn nổ tung. Không ít người bắt đầu phân tích từng động tác của Bạch Dĩnh. Đa phần các cảnh đều là toàn cảnh, không phải cận cảnh, chứng tỏ không hề dùng diễn viên đóng thế. Những động tác dứt khoát, mạnh mẽ, vừa chuẩn xác vừa đẹp mắt, đã khiến khán giả không ngừng thán phục kỹ năng võ thuật của Lạc Tự.
Đặc biệt, phân đoạn Bạch Dĩnh tung cú đá hất A Báo lên xà nhà, khiến gã ta gãy cột sống, đã mang đến cảm giác sảng khoái tột độ cho người xem.
[Trời ơi, cảnh đánh nhau này tôi có thể xem cả vạn lần!]
[Lạc Tự tự mình thực hiện đấy! Tôi đã phân tích từng khung hình, không hề dùng diễn viên thế thân! Anh ấy đỉnh thật sự!]
[Quá ngầu! Đây mới là người đàn ông đáng để Nghiêm Dã liều mạng bảo vệ!]
[Rõ ràng có thể dựa vào nhan sắc để nổi tiếng, nhưng anh ấy lại chọn dựa vào thực lực! Lạc Tự đúng là viên ngọc quý của làng giải trí!]
[Nếu anh ấy đóng phim hành động, tôi sẵn sàng bao cả rạp để xem!]
Cảnh đánh nhau này đúng là đỉnh cao, tuy ngắn nhưng lại đủ sức khơi dậy mọi dây thần kinh của khán giả, khiến người xem không thể rời mắt, cảm giác hồi hộp kéo dài mãi không dứt.
Lượng fan của Lạc Tự bất ngờ tăng vọt thêm hàng trăm nghìn người.
Thậm chí, trong cuộc bình chọn mức độ quan tâm dành cho phim truyền hình trước đó, Lạc Tự đã ngang hàng với Cố Tiêu Duy!
Mông Ngọc và Thôi Trúc Tâm quyết định nhân lúc dư luận đang sục sôi, đăng lên Weibo vài bức ảnh được chụp trong lúc quay vlog ban ngày.
Một bức ảnh là cảnh hai người đạp xe, dừng lại dưới giàn hoa hồng. Cố Tiêu Duy đưa tay lên phía trên đầu Lạc Tự, hơi mở lòng bàn tay, những cánh hoa hồng nhẹ nhàng rơi xuống tựa như một giấc mơ.
[Thầy Cố? Đây thật sự là thầy Cố của chúng ta sao? Sao lại vừa trẻ con lại vừa lãng mạn như vậy chứ?]
[Thầy Cố chưa từng đóng phim thần tượng phải không? Nhưng sao bức ảnh này lại ngọt ngào đúng kiểu phim thần tượng thế này? Tôi thích quá!]
[Tôi không thể chấp nhận bất kỳ ai khác đứng dưới cánh hoa mà thầy Cố rải, nhưng Lạc Tự thì được!]
…
Bức ảnh thứ hai là cảnh Cố Tiêu Duy bế bổng Lạc Tự giữa cánh đồng lau sậy, bức ảnh động thật sống động. Với góc nghiêng của Cố Tiêu Duy, có vẻ như cả hai sắp cùng nhau ngã nhào vào đám cỏ lau.
[Anh Cố đang cười? Chưa bao giờ thấy anh ấy cười dịu dàng như vậy! Quả nhiên, đàn anh là một người đặc biệt!]
[Trong phim, Nghiêm Dã nâng cao Bạch Dĩnh, ngoài đời, anh Cố cũng bế đàn anh lên cao giữa đồng lau sậy!]
[Xin hãy giữ cặp đôi này mãi mãi, đóng phim truyền hình hay điện ảnh gì cũng được, chỉ cần họ bên nhau đến khi tôi xuống mồ!]
[Người ta thì chui vào rừng cây, hai người này thì đổ cả đồng lau sậy!]
…
Mông Ngọc viết kèm dòng trạng thái: [Check-in cùng Bạch Dĩnh tại Khu nghỉ dưỡng Tường Vi. Trưa mai 12h, vlog của tôi và Bạch Dĩnh sẽ được đăng trên Weibo chính thức của Phản Kích, không gặp không về!]
Thôi Trúc Tâm cũng viết: [Check-in cùng Nghiêm Dã tại Khu nghỉ dưỡng Tường Vi. Trưa mai 12h, vlog của tôi và Nghiêm Dã sẽ được đăng trên Weibo chính thức của Phản Kích, đừng bỏ lỡ!]
Fan của Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh gần như hóa thành những chú gà hét chói tai, lượt bình luận dưới bài đăng trên Weibo nhanh chóng vượt mười nghìn chỉ trong một giờ. Lượng fan của tài khoản chính thức [Phản Kích] cũng tăng vọt tới hàng chục nghìn chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Giang Dẫn Xuyên ngồi trong văn phòng, vừa lướt Weibo vừa suýt sặc trà Phổ Nhĩ.
“Lạc Tự thì thôi, ngay cả Cố Tiêu Duy cũng biết chơi chiêu trò thế này? Làm bầu không khí nóng hừng hực như vậy, sau này làm sao tách cặp cho nổi?”
Nghĩ lại, anh ấy lại bật cười: “Hai người này thì tách cái gì mà tách, Dã Thú và Hoa Hồng cũng là họ đóng chung mà.”
Không chỉ [Dã Thú và Hoa Hồng], phần đấu kiếm trong bộ phim ngắn về Olympic cũng là cả hai cùng tham gia.
Giang Dẫn Xuyên xoa cằm, bỗng có linh cảm rằng, cặp đôi này sau này chắc chẳng cần phải “giải liên kết” gì nữa. Chỉ cần họ hợp tác, đảm bảo là “át chủ bài” của mọi bảng xếp hạng rating.
Tập đầu tiên phát sóng tối nay, khán giả yêu thích Bạch Dĩnh bao nhiêu, thì đến tập sau chắc chắn sẽ lo lắng cho anh ta bấy nhiêu.
Tập 2 vừa khép lại ở cảnh Bạch Dĩnh đỗ xe bên lề đường, rồi bảo Nghiêm Dã vào cửa hàng tiện lợi mua đồ.
Trong xe, Bạch Dĩnh ngồi một mình, gương mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán và cổ. Anh ta run rẩy tháo dây an toàn, thứ vẫn luôn trói buộc mình, rồi thở hắt ra một hơi thật dài.
Ánh mắt Lạc Tự trên màn hình như có ma lực, mạnh mẽ lan tỏa, khiến khán giả cảm nhận được nỗi đau xé lòng từ tận sâu thẳm.
Trước đó, khi nói chuyện với Nghiêm Dã, gương mặt anh ta vẫn ngập tràn sự nhẹ nhõm sau cơn hoạn nạn. Nhưng giờ đây, tất cả như đang dần phai nhạt.
Mái tóc ướt mồ hôi bết vào má, sự mong manh và tan vỡ của anh ta như đâm thẳng vào trái tim người xem. Thế nhưng, giữa cảm giác tan vỡ ấy vẫn ánh lên một sức mạnh kiên cường, không bao giờ chịu khuất phục.
Cảnh quay dừng lại ở khoảnh khắc anh ta nhìn về phía Nghiêm Dã trong cửa hàng tiện lợi, nở một nụ cười nhạt.
Đó là sự mệt mỏi, là sự buông bỏ.
Là sự bình thản, cũng là lời chúc phúc.
Khán giả như phát điên. Trên mạng, mọi người lao vào tranh luận sôi nổi về việc Bạch Dĩnh liệu có chết hay không.
Fan của Bạch Dĩnh khóc ròng, gào thét đầy tiếc nuối: “Nhân vật này quá xuất sắc! Đỉnh thật sự!” Họ ùa vào trang chính thức của đoàn phim, cầu xin đừng để Bạch Dĩnh chết. Các ý tưởng cứu nhân vật thi nhau xuất hiện: “Cho Bạch Dĩnh làm nhân chứng được bảo vệ đi!”
“Hay để kết thúc mở cho Bạch Dĩnh!”
“Bạch Dĩnh biết bao bí mật của Bạch Trọng Hành, muốn kết tội ông ta cũng cần lời khai của Bạch Dĩnh mà!”
Thậm chí, có fan quá khích tuyên bố, nếu biên kịch dám để Bạch Dĩnh chết, họ sẽ gửi dao lam đến, và từ nay không bao giờ xem bất kỳ tác phẩm nào của Hoa Tinh Vân nữa.
Hashtag #BạchDĩnh nhanh chóng leo lên top 1 tìm kiếm ngay sau khi tập 2 phát sóng, cả mạng xã hội đều sôi sục bàn về số phận của Bạch Dĩnh. Hình tượng mà Lạc Tự tạo nên đã trở thành nhân vật “mỹ cường thảm” đầu tiên trong năm năm qua.
Theo sau đó là các hashtag như #CảnhđánhcủaBạchDĩnh và #VlogcủaCốTiêuDuyvàLạcTự. Đêm nay chính là “Đêm của Phản Kích”. Ngay cả những người không theo dõi phim cũng bị cuốn hút mà tìm hiểu.
Ban đầu, Lạc Tự cứ nghĩ những từ khóa hot này là do Lê Thiển bên Tinh Hán Ảnh Nghiệp chi tiền mua về. Nhưng chị Thôi lại bảo bộ phim này có lượng fan tự phát quá khủng. Đặc biệt là nhân vật Bạch Dĩnh có sức hút vượt xa tưởng tượng. Đúng là Lê Thiển có triển khai chút chiến lược marketing, nhưng chỉ để định hướng khán giả tập trung thảo luận, chứ thực tế gần như không cần làm gì. Đội ngũ PR của họ giờ chỉ việc theo dõi dư luận, bởi khán giả đã tự “lên cơn” hết mức.
Những ngày gần đây, lượng tài khoản đăng ký trên các nền tảng phát sóng trực tuyến tăng vọt gấp nhiều lần, chỉ để có thể xem lại ngay sau khi đài truyền hình phát sóng.
Nghe Lê Thiển nói vậy, Lạc Tự vẫn chưa ý thức được mình đã thực sự nổi tiếng. Anh chỉ thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy may mắn vì mình không phụ lòng đạo diễn Lâm Việt và biên kịch Hoa Tinh Vân khi họ đã sửa kịch bản vì anh.
Đây cũng là lần đầu tiên tài khoản Weibo của Hoa Tinh Vân bị tấn công bởi hàng loạt tin nhắn riêng từ khán giả. Người thì cầu xin, kẻ thì đe dọa. Tóm lại là đủ kiểu ép buộc chỉ để giữ lại mạng sống cho Bạch Dĩnh.
Nhưng Hoa Tinh Vân cũng hết cách. Không phải anh ấy muốn giết Bạch Dĩnh, mà là đạo diễn Lâm Việt đã định sẵn “hộp cơm” cho nhân vật này rồi!
Vì chuyện này, Hoa Tinh Vân bồn chồn không yên, bèn gọi ngay cho Lâm Việt: “Đạo diễn Lâm, tôi lo quá! Khán giả quá thích Bạch Dĩnh. Nếu tôi để anh ta chết, họ bảo sẽ không xem phim của tôi nữa! Làm sao đây? Tôi có bị thất nghiệp không?”
Lâm Việt, dù đang bận rộn với hàng loạt dự án mới mời gọi sau thành công bất ngờ của [Phản Kích], vẫn bật cười: “Không đâu, không đâu. Cậu tin không, nếu phim sau cậu lại mời Lạc Tự đóng, khán giả sẽ chỉ khen cậu là biên kịch thiên tài. Chỉ cần cẩn thận, đừng viết chết nhân vật nữa là được.”
Lâm Việt là kiểu đạo diễn dứt tình với tác phẩm sau khi hoàn thành. Nhưng mấy ngày nay xem lại [Phản Kích], ông ấy nhận ra mình dễ dàng bị diễn xuất của Cố Tiêu Duy và Lạc Tự kéo về cảm xúc ban đầu lúc quay phim.
Hoa Tinh Vân gãi đầu cười: “Đột nhiên thấy Thịnh Vân Lam may mắn ghê. Phim “Dã Thú và Hoa Hồng” của anh ấy khai thác nhân tính quá sâu sắc, tôi nghĩ giành giải ở liên hoan phim quốc tế cũng chẳng phải chuyện lạ. Nhưng trong nước thì… khán giả bị ảnh hưởng bởi video ngắn quá nhiều, khó mà tĩnh tâm để hiểu những câu chuyện phức tạp. Ban đầu tôi còn lo cho doanh thu phòng vé của anh ấy. Nhưng giờ có Cố Tiêu Duy và Lạc Tự đóng, cứ hai người này diễn chung là phản ứng hóa học bùng nổ.”
Lâm Việt gật đầu, cười đáp: “Đúng thế. Thật sự, nếu đổi diễn viên khác, chẳng còn sức hút, cũng chẳng có điểm nhấn nữa.”
—
Hà Mộ vừa kết thúc buổi ghi hình cho một chương trình tuyển chọn ca sĩ. Khi bước ra khỏi tòa nhà đài truyền hình, chiếc xe bảo mẫu vừa lăn bánh thì đã thấy một đám đông người hâm mộ giơ cao biển cổ vũ và hò hét gọi tên cậu ta.
Đối với Hà Mộ, cảnh tượng này đã quá quen thuộc. Cậu ta cúi đầu, chăm chú lướt điện thoại, chẳng buồn bận tâm.
Vừa mở Weibo, cái tên “Bạch Dĩnh” đập ngay vào mắt khiến cậu ta tức khắc ném điện thoại sang một bên. Nhưng rồi, không kìm được tò mò, cậu ta lại cầm lên xem. Cậu ta muốn biết khán giả đang bàn tán gì về vai diễn Bạch Dĩnh, liệu hashtag viral này là tích cực hay tiêu cực.
Sự thật chứng minh rằng, chỉ cần liên quan đến Lạc Tự, tốt nhất Hà Mộ đừng nhấn vào xem thì sẽ đỡ đau lòng hơn. Nhưng tay cậu ta lại không chịu nghe lời. Chỉ một cú click đã thấy toàn bộ mạng xã hội đang tràn ngập những lời khen ngợi chân thành dành cho Bạch Dĩnh và diễn xuất của Lạc Tự. Đây không phải là những bình luận được mua về, mà là các bài viết thực sự có nội dung, có chiều sâu, chứng tỏ sự yêu thích của khán giả.
Lạc Tự… thật sự rất nổi.
Nổi đến mức không cần mua số liệu.
Chỉ với một vai phụ, anh đã nổi tiếng.
Trong lúc ghi hình, Hà Mộ đã nghe các khách mời khác bàn tán về [Phản Kích], đặc biệt là những phân cảnh đối đầu giữa Cố Tiêu Duy và Lạc Tự. Các khách mời dường như hào hứng không thể kiềm chế. Những vết đen mà Hà Mộ từng cố tình tạo ra để hạ bệ Lạc Tự giờ hoàn toàn bị lu mờ bởi ánh hào quang của nhân vật Bạch Dĩnh.
Điều khiến Hà Mộ khó chịu hơn cả là cậu ta không thể hòa mình vào những cuộc thảo luận đó. Cảm giác bị cô lập cứ thế bao trùm, khiến cậu ta lạc lõng.
Chưa kể, ekip chương trình còn tranh thủ “ké nhiệt” từ [Phản Kích]. MC liên tục nhắc đến Cố Tiêu Duy và Lạc Tự, thậm chí còn hỏi Hà Mộ cảm nhận thế nào khi cùng Lạc Tự quay [Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ]. Trong số khán giả tại trường quay, rất nhiều người là fan của Lạc Tự. Khi nghe nhắc đến anh, ánh mắt họ sáng rực đầy phấn khích.
Trong dàn khách mời hôm nay còn có Ngải Trừng, cô ta không ngần ngại thừa nhận mình là fan cứng của Lạc Tự, thậm chí còn nài nỉ Hà Mộ kể thêm chuyện về anh.
Khoảnh khắc ấy, Hà Mộ cảm thấy mình như đang trải qua một trong những giây phút bẽ bàng nhất cuộc đời. Cậu ta cố gắng nhẫn nhịn, suýt chút nữa thì rời khỏi phim trường.
May mà quản lý của cậu ta phản ứng nhanh, lập tức yêu cầu tạm dừng ghi hình. Người đó kéo Hà Mộ ra hậu trường, nghiêm túc nói: “Bây giờ Lạc Tự đang rất hot. Nếu cậu khen ngợi cậu ta, sẽ giúp tăng độ chú ý của khán giả với cậu. Cậu không nhận ra à? Hiện tại độ nổi tiếng của cậu đang đi xuống, cát-xê tham gia chương trình cũng bị giảm, công ty thậm chí còn dần chuyển trọng tâm sang người khác. Cậu không cảm nhận được sao?”
Hà Mộ khựng lại, cổ họng nghẹn đắng, lắp bắp hỏi: “Ý anh là… khoản kinh phí bổ sung cho chiến dịch quảng bá mà hôm qua em đề xuất, giám đốc Âu không duyệt sao?”
“Đúng thế. Cậu hiểu vấn đề rồi đấy. Mỗi thần tượng đều có chu kỳ của mình. Có lẽ ở vị trí cao, người ta đã nhìn thấy cậu đang bước vào giai đoạn thoái trào. Vậy nên, cậu cần nắm bắt mọi cơ hội để tăng cường độ phủ sóng, thay vì trông chờ vào công ty mua bảng tìm kiếm hay giành tài nguyên cho cậu. Hiểu chưa?”
Ánh mắt lạnh lùng của quản lý như đâm thẳng vào tự tôn của Hà Mộ, khiến cậu ta đau nhói. Nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, nhưng cậu không để nó rơi xuống.
“Thể hiện thực lực của cậu đi. Nghĩ xem, Lạc Tự bị cậu chèn ép bao lâu nay, nhưng khi đối mặt với cậu trong [Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ], cậu có thấy cậu ta tỏ ra bất mãn hay thù địch không? Cậu ta vẫn ung dung, nhẹ nhàng, thậm chí còn tỏa sáng đến mức chiếm trọn sự chú ý của mọi người. Cậu có hiểu chưa?”
Dù không cam tâm, dù có muốn bướng bỉnh, Hà Mộ cũng hiểu rằng con đường trước mắt mình ngày càng hẹp.
Cậu ta hít một hơi sâu, quay lại phim trường với nụ cười rạng rỡ, bắt đầu kể về những điểm tốt của Lạc Tự. Nào là thể lực tốt, vóc dáng đẹp, cưỡi ngựa chẳng kém gì huấn luyện viên chuyên nghiệp… Dù tất cả những điều này đều có thể thấy qua chương trình được phát sóng, nhưng khi được Hà Mộ khen ngợi, khán giả và các khách mời vẫn vô cùng hưởng ứng.
Cuối cùng cũng kết thúc buổi ghi hình. Nhưng ngay sau đó, tìm kiếm về Bạch Dĩnh lại bùng nổ.
Hà Mộ mở nhóm chat fan của mình, hy vọng sẽ tìm được sự an ủi. Nhưng fan của cậu ta lại đang dặn nhau phải biết điều, không được gây sự với fan của Lạc Tự. Họ nói rằng fan của Lạc Tự giờ rất mạnh, không chỉ ít khi chửi bới, dùng từ ngữ lịch sự mà còn không công kích bất kỳ nghệ sĩ nào. Chỉ cần Lạc Tự bị bôi nhọ, họ sẽ đưa ra lý lẽ và bằng chứng rõ ràng để phản bác. Thậm chí, nếu có fan nào quá khích, họ cũng sẽ tự khuyên nhủ nhau. Điều này khiến họ chiếm được thiện cảm của cư dân mạng. Fan của Hà Mộ dù muốn bôi nhọ Lạc Tự cũng không thể tạo được sức mạnh tập thể, thậm chí còn bị nói ngược lại là đang ghen tị.
Giờ đây, công ty cũng không cấp thêm kinh phí cho Hà Mộ, quản lý thì chẳng dám thuê seeding để bôi xấu Lạc Tự, sợ một bước đi sai sẽ bị phản đòn.
Nhìn ra ngoài cửa sổ xe, thấy đám đông fan vẫn nhiệt tình vẫy tay cổ vũ, Hà Mộ cuối cùng cũng tìm lại được chút tôn nghiêm. Cậu ta quyết định hạ cửa kính, mỉm cười đáp lại sự yêu mến của họ.
Tiếng hét chói tai vang lên, mang đến cho Hà Mộ cảm giác vui vẻ hiếm hoi.
Nhưng đúng lúc đó, không biết ai trong đám đông bỗng thốt lên: “Nhìn kìa — trên xe kia có phải là Lạc Tự không?”
“Á! Á! Á! Lạc Tự đâu? Lạc Tự đã đến chưa?”
“Lạc Tự tới rồi sao?”
Hà Mộ thoáng chốc đờ người, Lạc Tự đến thật sao? Lạc Tự đang ở đâu?
Ngay sau đó, cậu ta bừng tỉnh, nhận ra rằng người ta nhầm mình với Lạc Tự. Dù sao, gương mặt này là cậu ta phẫu thuật để giống Lạc Tự mà!
Cảm giác xấu hổ tột độ dâng lên. Hà Mộ lập tức hạ cửa kính xe xuống, đeo kính râm rồi hét lớn: “Lái nhanh! Lái nhanh đi!”
Cậu ta thực sự không muốn nghe thấy cái tên “Lạc Tự” thêm một lần nào nữa.
Thế nhưng, không ít anti-fan và đối thủ của Hà Mộ lập tức chộp lấy cơ hội này. Ngay khi sự việc xảy ra, hashtag #HàMộBịNhầmLàLạcTự nhanh chóng leo lên top trending.
Sự việc ngay lập tức khơi dậy cơn sốt bàn tán của cư dân mạng. Vẻ ngoài của hai người này đúng là rất giống nhau. Lạc Tự từ lâu đã bị gắn mác “bản sao” của Hà Mộ, nhưng có lẽ giờ là thời điểm để làm rõ mọi chuyện.
Thôi Trúc Tâm đã chịu đựng sự bất công này bao năm, có thể Lạc Tự đã không còn để tâm, nhưng cô ấy vẫn muốn đòi lại công bằng cho anh.
Cô ấy không nhờ đến đội ngũ truyền thông, cũng chẳng thuê seeding, chỉ đơn giản đăng một bài viết trên Weibo của Lạc Tự. Bài viết kèm theo chín bức ảnh từ thời tiểu học, trung học, cấp ba, đại học cho đến khi anh bước chân vào giới giải trí. Qua từng bức ảnh, có thể thấy rõ Lạc Tự từ nhỏ đã sở hữu nét đẹp thanh tú, lớn lên càng thêm rạng ngời. Gương mặt anh, từ đôi mắt, chiếc mũi đến đường viền cằm, đều hoàn toàn tự nhiên, không hề có dấu vết chỉnh sửa. Phần chú thích chỉ vỏn vẹn: “Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng tôi trưởng thành.”
Thôi Trúc Tâm không cần đến seeding, cô ấy chỉ để sự thật lên tiếng. Đây chính là sự nhân từ cuối cùng chị dành cho Hà Mộ. Dù sao, Hà Mộ cũng chẳng đáng để chị phí tiền vào mấy trò lăng xê.
Người hâm mộ của Lạc Tự vừa nhìn đã hiểu ngay, thần tượng của họ là “hàng thật”, một mỹ nam tự nhiên từ bé đến lớn.
Cư dân mạng, đặc biệt là những người từng bị fan Hà Mộ công kích, bắt đầu đào bới lại ảnh của Hà Mộ trước khi tham gia chương trình tuyển chọn. Dù gương mặt trước đây của cậu ta trông ưa nhìn, nhưng rõ ràng không thể so với hiện tại. Một khi so sánh, người ta dễ dàng nhận ra mắt, mũi và cằm của Hà Mộ đều đã được chỉnh sửa để giống hệt với Lạc Tự. Chỉ có điều, dù có giống đến mấy, cậu ta vẫn thiếu đi thần thái.
Những anti-fan từng tấn công Lạc Tự, gọi anh là “bản sao” của Hà Mộ, vừa định lên tiếng thì đã bị cư dân mạng đè bẹp không thương tiếc. Ngay cả những người qua đường cũng không nhịn được mà mỉa mai: “Fan của Hà Mộ bớt ảo tưởng đi, tự soi gương lại xem.”
“Hahaha, kẻ giả mạo lại đi gọi hàng thật là bản sao. Đúng là lật ngược trắng đen, đỉnh cao của sách giáo khoa!”
“Có vẻ cậu ta đang chột dạ nhỉ? Lạc Tự là “hàng chính hãng” mà. Loại bỏ chính hãng, hàng nhái cũng chẳng thành thật được đâu!”
Hà Mộ nhìn những bài viết phân tích về nhan sắc của mình mà toát mồ hôi lạnh. Cậu ta lo sợ hashtag #HàMộPhẫuThuậtThẩmMỹ sẽ xuất hiện trên bảng tìm kiếm trending. Cậu ta lập tức liên hệ với quản lý, yêu cầu khiếu nại các bài đăng trên Weibo để dập tắt mọi chuyện ngay từ trong trứng nước.
Buổi tối, Lạc Tự ngồi co chân, tựa vào vai Cố Tiêu Duy, cùng nhau xem tập mới nhất của bộ phim. Anh liếc nhìn Cố Tiêu Duy, thấy biểu cảm của đối phương hôm nay hơi khác lạ.
Mọi khi, Cố Tiêu Duy luôn đưa ra vài nhận xét về diễn xuất của cả hai. Nhưng hôm nay, cậu im lặng đến mức khiến Lạc Tự cảm thấy không quen.
Cố Tiêu Duy ngồi nghiêng, một chân gập lại, một chân duỗi thẳng. Tay cậu ôm lấy đầu gối, cằm tựa lên đó. Toàn thân cậu toát lên vẻ trầm tư, ánh mắt dán vào màn hình nhưng dường như tâm trí đã bay đến nơi nào xa xôi.
“Em không định nhận xét chút nào về hai tập này anh diễn thế nào à?” Lạc Tự khẽ vươn tay, chọc nhẹ vào vai Cố Tiêu Duy.
Cố Tiêu Duy không trả lời ngay. Cậu ngẫm nghĩ một lúc, rồi bất ngờ nói: “Anh có biết trong cảnh cuối, khi em bị anh sai đi mua kẹo ở cửa hàng tiện lợi, em đã nghĩ gì không?”
“Em nghĩ gì vậy?”
“Em từng mong rằng, khi mang theo hộp kẹo trở về, anh sẽ đứng dưới ánh đèn đường rực rỡ mà mỉm cười với em. Nhưng khi cầm kịch bản trong tay, em biết rất rõ, bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi ấy, cuộc đời em sẽ chẳng còn Bạch Dĩnh nữa.”
Giọng nói của Cố Tiêu Duy vẫn bình thản từ đầu đến cuối, nhưng từng chữ lại như lưỡi dao sắc bén, khắc sâu vào trái tim Lạc Tự, khiến anh đau nhói.
“Còn anh, anh đã ngồi trong xe và nhìn em. Nhìn em bước ra từ địa ngục, tiến về phía nhân gian, mang theo hơi thở của khói lửa đời thường. Hồi nhỏ khi xem phim hay đọc tiểu thuyết, anh thường nghe nói nhân vật chính là ánh sáng của ai đó, cảm thấy thật khoa trương và buồn cười. Nhưng khi ngồi trong xe nhìn em, trong lòng anh chỉ nghĩ — đó là Cố Tiêu Duy. Em ấy thực sự rực rỡ.” Lạc Tự nghiêng mặt, ánh mắt dừng trên người Cố Tiêu Duy.
Anh không nói về Nghiêm Dã, mà là “Cố Tiêu Duy.” Chỉ là Cố Tiêu Duy, em hiểu không?
“Anh sẽ không như Bạch Dĩnh, rời sân khấu sớm như vậy, đúng không?” Cố Tiêu Duy hỏi, giọng có chút khàn khàn.
Lạc Tự cảm nhận được sự phụ thuộc trong câu hỏi ấy. Cố Tiêu Duy rất ít khi thẳng thắn bộc lộ sự không nỡ rời xa một ai hay một điều gì.
Cảm giác đặc biệt này khiến Lạc Tự ngập tràn một niềm thỏa mãn không gì sánh được. Anh muốn sự lưu luyến của Cố Tiêu Duy với mình nhiều hơn nữa, nhiều đến mức không ai khác có thể thay thế.
“Tuyệt đối không.” Lạc Tự đáp chắc nịch.
“Ngày mai, nhân vật Bạch Dĩnh sẽ chính thức nói lời tạm biệt với khán giả. Anh đã nghĩ xem sẽ viết gì trên Weibo chưa?” Cố Tiêu Duy hỏi.
“Anh nghĩ rồi. Còn em, đã chuẩn bị xong để nói lời tạm biệt với Bạch Dĩnh chưa?” Lạc Tự hơi nhướng cằm, cười hỏi lại.
“Ừm.” Cố Tiêu Duy gật đầu nhẹ.
“Vậy em định nói gì?” Lạc Tự dịch người lại gần hơn chút.
“Đến lúc đó anh sẽ biết.” Cố Tiêu Duy cúi mắt, hàng mi dài khẽ rủ xuống, tạo nên một vẻ dịu dàng đến lạ.
“Đến anh mà em cũng giấu sao?”
“Giờ em muốn ngủ rồi. Mai còn phải quay phim.”
Nói xong, Cố Tiêu Duy kéo chăn lên, nằm xuống giường.
Lạc Tự liếc nhìn cậu, chỉ thấy gáy và mái tóc đen mềm mại phủ trên gối. Rõ ràng, tâm trạng của Cố Tiêu Duy vẫn còn đọng lại ở cảnh chia ly giữa Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã.
Lạc Tự giơ tay, định xoa nhẹ mái tóc đó để an ủi, nhưng rồi lại thôi. Một số cảm xúc, có lẽ chỉ có thể tự mình bước qua. Anh kéo chăn bên kia, “tách” một tiếng tắt đèn đầu giường, rồi nằm xuống.
Vài giây sau, Cố Tiêu Duy quay đầu hỏi: “Anh không về phòng mình ngủ à?”
Lạc Tự nhắm mắt lại. Trừ khi Cố Tiêu Duy thẳng thừng đuổi, nếu không anh sẽ không đi đâu cả. Lý do? Anh có thể bịa ra cả tá.
“Em quên rồi à? Đêm qua anh vừa gặp ác mộng. Hôm nay lại xem cảnh mình bị thương nặng suýt “ra đi”, tối nay biết đâu lại bị bóng đè. Em ở bên cạnh, nghe thấy anh kêu thì còn đánh thức anh được.”
Lạc Tự chờ vài giây, không thấy Cố Tiêu Duy phản ứng gì. Xem ra, cậu ngầm đồng ý rồi.
Lạc Tự vốn là người không có tâm sự thì ngủ rất nhanh. Khi anh mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ, cảm giác được Cố Tiêu Duy xoay người lại, kéo chăn đắp kín cho anh.
“Cố Tiêu Duy.”
“Sao thế?”
“Bức tranh em để ở bên cửa sổ vẫn chưa vẽ xong à?” Lạc Tự hỏi.
“Chưa xong.”
“Em đang vẽ gì vậy?”
“Đợi vẽ xong rồi anh sẽ biết.”
Lạc Tự thoáng không vui, bĩu môi: “Sao mà em lắm bí mật thế.”
“Anh không có bí mật à?” Cố Tiêu Duy hỏi ngược lại.
“Có chứ.”
“Là gì?”
“Đã gọi là bí mật thì sao phải nói với em.”
Nói xong, Lạc Tự ôm chăn, quay người sang hướng khác.
Anh thích em, cả đời này muốn ở bên em, điều đó có tính là bí mật không?
Hình như vẫn còn bí mật lớn hơn nữa, chẳng hạn như anh đã trọng sinh. Nhưng, có lẽ em cũng chẳng bận tâm.”
—
Sáng hôm sau, vì Lạc Tự ngủ cùng Cố Tiêu Duy nên không đặt báo thức. Đến khi Cố Tiêu Duy rửa mặt xong, cậu ngồi xuống mép giường, vỗ nhẹ vai Lạc Tự.
“Đàn anh nhỏ, dậy thôi.”
“Ưm…” Lạc Tự hất tay Cố Tiêu Duy ra, thực ra anh đã tỉnh, chỉ là muốn xem Cố Tiêu Duy sẽ làm gì để gọi người lười biếng dậy.
“Đàn anh nhỏ, nếu đi quay phim trễ, Thịnh đạo diễn sẽ tặng anh “gói quà đặc biệt” đấy.” Cố Tiêu Duy xoa nhẹ l*n đ*nh đầu Lạc Tự.
So với việc vỗ vai, hành động này dịu dàng hơn nhiều, và Lạc Tự lại rất dễ xiêu lòng vì sự dịu dàng ấy.
“”Gói quà đặc biệt” gì cơ…” Giọng Lạc Tự còn lẫn chút ngái ngủ, mang theo âm mũi.
Cố Tiêu Duy chống một tay lên gối của Lạc Tự, người cúi thấp xuống gần hơn, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy ý cười: “Tên anh sẽ được viết lên bảng đen dành cho những người đến trễ, công khai trước cả đoàn phim. Sau đó, loa phóng thanh sẽ thông báo anh trễ bao nhiêu phút. Cuối cùng, đạo diễn Thịnh sẽ gọi anh đến ngồi cạnh ông ấy suốt, không nói một lời, để anh tự đoán xem mình đã làm sai chỗ nào. Đến khi cả ngày quay kết thúc, anh vẫn không biết được.”
Hai cái đầu tiên thì không sao, da mặt Lạc Tự đủ dày để chịu được. Nhưng cái cuối cùng… ngồi cả ngày trên chiếc ghế nhựa nhỏ sẽ khiến anh đau lưng mất thôi, chưa kể đến màn hành hạ tinh thần của đạo diễn Thịnh. Không phải ai cũng chịu được sự tra tấn này, chỉ cần có một chút lương tâm, chắc chắn sẽ bị dày vò. Lạc Tự tự hỏi: Mình có phải người có lương tâm không nhỉ?
Trong vài giây Lạc Tự còn lưỡng lự, Cố Tiêu Duy đột ngột bóp nhẹ mũi anh. Khi Lạc Tự mở mắt ra, thứ đầu tiên anh nhìn thấy là nụ cười trong đáy mắt người đối diện. Sáng sớm mà gặp cảnh này, quả thật… có hơi quyến rũ quá mức.
Lạc Tự giật mình nghĩ: Không ổn rồi! Buổi sáng là thời điểm dễ xảy ra chuyện nhất!
Anh nhanh chóng đẩy Cố Tiêu Duy ra, hất tung chăn, không để đối phương có cơ hội nhìn rõ. Sau đó, Lạc Tự cuống cuồng chạy về phòng mình, chẳng dám quay đầu lại.
Cố Tiêu Duy vẫn ngồi bên mép giường, cánh tay lơ lửng giữa không trung, người cậu muốn chạm vào lại biến mất. Cậu cúi đầu nhìn xuống, nhặt đôi dép của Lạc Tự lên rồi đi đến trước cửa phòng anh.
“Không mang dép à?” Cố Tiêu Duy gõ cửa, giọng vang lên rõ ràng.
Lạc Tự dựa lưng vào cửa, trong lòng rối bời, mặt đỏ bừng như sắp bốc cháy.
“Đi rửa mặt cũng không định mang dép sao?” Cố Tiêu Duy lại hỏi.
Mỗi lần cửa bị gõ, tim Lạc Tự lại rung lên từng hồi. “Em…em cứ để dép ngoài cửa được rồi! Anh sẽ ra ngay!”
Trời ơi, tha cho anh đi mà!
Cố Tiêu Duy khẽ nhíu mày, tay vừa giơ lên lại dừng giữa chừng. Cuối cùng, cậu cúi xuống, đặt đôi dép ngay ngắn trước cửa.
Lạc Tự nghe thấy bên ngoài im lặng trở lại, liền ngửa đầu thở phào một hơi dài.
“Đàn anh, anh mau giải quyết nhanh đi, không thì lát nữa bữa sáng bị Diệp Thịnh Nghi quét sạch mất đấy.” Giọng Cố Tiêu Duy bất ngờ vang lên, khiến Lạc Tự giật bắn.
Hóa ra cậu nhận ra rồi!
Thật ra bị phát hiện cũng không có gì lạ, trước đây ở ký túc xá, sáng sớm thức dậy thấy mặt nhau là chuyện thường. Cùng lắm thì cười gượng một cái rồi đùa: “Ha ha, anh em khỏe mạnh nhỉ!” Nhưng lần này, đứng trước Cố Tiêu Duy, Lạc Tự lại thấy chột dạ.
“Biết rồi mà không nói ra mới là người tử tế!” Lạc Tự bực bội hét lên.
“Ồ, em sẽ nhớ kỹ.” Cố Tiêu Duy nhếch môi cười, quay người rời đi. Ngay lúc đó, từ phía sau, cánh cửa vang lên một tiếng “rầm” đầy tức tối – lời phản đối không lời của Lạc Tự.
Cố Tiêu Duy khẽ bật cười rồi trở về phòng mình. Khi chỉnh lại chăn gối, cậu vô thức đặt tay lên chỗ Lạc Tự đã nằm. Nơi ấy vẫn còn ấm, như lưu giữ hơi thở của người kia. Cố Tiêu Duy cúi đầu, để trán chạm nhẹ vào vết lõm trên gối.
Lạc Tự ăn sáng như một cơn lốc, dọn sạch mọi thứ trên bàn, rồi kịp thời đến phim trường trước khi muộn. May mắn là anh đã thoát được “món quà” trừng phạt vì đi trễ của đạo diễn Thịnh Vân Lam.
Diệp Thịnh Nghi nhanh chóng giúp Lạc Tự trang điểm. Mấy nhân viên đoàn phim đi ngang qua đều không kìm được mà liếc nhìn anh thêm vài lần, thậm chí còn bàn tán về kịch bản.
“Đoàn phim mình mê [Phản Kích] đông lắm. Lượng fan của anh cũng tăng vọt đó.” Diệp Thịnh Nghi vừa nói vừa cúi đầu tỉ mỉ kẻ lông mày cho Lạc Tự.
“Đó là nhờ hào quang của vai Bạch Dĩnh mà thôi. Nếu bộ phim tiếp theo không có điểm nhấn, sức hút này sẽ nhanh chóng tan biến.” Lạc Tự bình thản đáp.
Sự nổi tiếng vốn chỉ là cơn gió thoảng qua. Thêm vào đó, thị hiếu của khán giả thay đổi chóng mặt, cứ mỗi một, hai năm lại khác hẳn. Cuối cùng, vẫn phải dùng thực lực và vai diễn để khẳng định bản thân.
“Phải rồi, à… Ngải Trừng tối qua nhắn tin qua WeChat cho em đấy.”
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 89: Kính Bạch Dĩnh. Kính Nghiêm Dã
10.0/10 từ 13 lượt.
