Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 88: Em cố ý (Quay vlog)
“Hay lắm! Rất hay! Fan chắc chắn thích mấy câu hỏi đời thường thế này!” Diệp Thịnh Nghi thậm chí còn đặt cả cánh gà xuống, hăng hái góp ý.
A Nham nhắc nhở: “Dù hai người bảo không trang điểm, nhưng chống nắng vẫn phải làm kỹ đấy. Hôm nay nắng gắt lắm.”
“Tuân lệnh!”
Ăn trưa xong, hai người cùng xuống dưới biệt thự, bắt đầu ghi hình vlog hôm nay.
Diệp Thịnh Nghi cầm điện thoại đi theo họ, hào hứng giới thiệu: “Hôm nay tôi rất vinh hạnh được quay vlog kỷ niệm cho thầy Cố và thầy Lạc, chúc mừng [Phản Kích] liên tiếp một tuần đứng đầu bảng xếp hạng rating! Để khán giả thân yêu có thể thấy cuộc sống thường ngày của hai người họ ra sao!”
Chưa nói hết câu, Cố Tiêu Duy và Lạc Tự đã phát hiện hai chiếc xe đạp miễn phí bên đường rồi nhảy lên ngay.
Cả hai đều mặc áo thun trắng, đội mũ chống nắng, nhìn từ phía sau thật khó phân biệt ai là ai.
“Hai người không đi đường bình thường được à? Đợi tôi với! Tôi cũng phải tìm một chiếc xe nữa!”
“Vậy nhanh lên! Chậm là không chờ đâu!” Lạc Tự ngoái đầu lại, cười sảng khoái, khung cảnh ấy như đưa mọi người trở về với [Mai Tử Vũ].
Khác chăng là lần này, bên cạnh anh có Cố Tiêu Duy song hành.
Diệp Thịnh Nghi kẹp điện thoại vào tay lái xe đạp, vội vàng đuổi theo.
“Nhìn anh này, anh có thể thả tay lái, em làm được không?” Lạc Tự biết rõ tính hiếu thắng của Cố Tiêu Duy, cũng muốn mọi người thấy khía cạnh này của cậu. Anh giang hai tay, cố ý nở một nụ cười đầy khiêu khích về phía Cố Tiêu Duy.
Ai ngờ, Cố Tiêu Duy chẳng mảy may dao động, chỉ đáp gọn: “An toàn là trên hết.”
Vừa dứt lời, bánh xe trước của Lạc Tự cán phải một viên đá nhỏ, tay lái chệch đi, suýt nữa anh đã ngã.
Ngay lúc ấy, Cố Tiêu Duy nhanh chóng bẻ tay lái, một chân chống đất, đồng thời vươn tay ra đỡ lấy Lạc Tự.
Chiếc xe đạp đổ xuống đất, bánh xe vẫn quay tròn kêu lách cách. Lạc Tự còn chưa kịp định thần thì giọng Cố Tiêu Duy đã vang lên bên tai: “Đây là cái gọi là thả tay lái của anh? Hay là cố tình để em đỡ anh?”
“Ơ…” Lạc Tự quay đầu nhìn Diệp Thịnh Nghi, phát hiện đối phương đang quay phim rất nhiệt tình. Anh vội nói: “Đoạn này nhớ cắt đi nhé! Nhớ cắt đấy!”
Lạc Tự còn làm động tác hình cây kéo.
Diệp Thịnh Nghi ở phía sau nhỏ giọng đáp: “Mơ đi!”
Cảnh kinh điển thế này mà cắt thì khán giả biết xem gì nữa?
Lạc Tự nhảy lên xe đạp, đuổi theo Cố Tiêu Duy. Bên vai phải họ là những khóm tường vi đang nở rộ, ánh sáng và bóng tối lần lượt lướt qua tấm lưng hai người.
Cố Tiêu Duy ra vẻ chẳng buồn để ý đến Lạc Tự, biểu hiện rõ ràng rằng cậu đang không vui.
Lạc Tự thoáng áy náy, lần này phải dỗ dành cậu đàn em thật tốt rồi. Anh đạp xe đuổi theo, cố gắng nắm lấy vạt áo hoodie của Cố Tiêu Duy.
Khi Lạc Tự nghiêng người, ngón tay vừa chạm được vào vạt áo sau của cậu, thì Cố Tiêu Duy đột ngột phanh gấp. Lạc Tự không kịp trở tay, cả người đâm sầm vào lưng cậu.
Cú va chạm này… chẳng khác nào trứng chín đập vào đá, vỏ nứt một đường, bóc ra là ăn được.
“Cố Tiêu Duy, em cố ý!” Lạc Tự vừa xoa mũi vừa giữ thăng bằng.
Cố Tiêu Duy chậm rãi xoay người lại, ánh mắt nhàn nhã nhìn Lạc Tự, thản nhiên nói: “Đúng vậy, em cố ý đấy.”
Ngụ ý: Anh làm gì được em?
Nghĩ đến việc đối phương là cao thủ tán thủ cấp bảy, bản thân không hề muốn thử nghiệm, Lạc Tự rất biết điều mà quay đầu xe, vượt qua Cố Tiêu Duy, tiếp tục đạp xe đi.
“Anh giận rồi à?” Cố Tiêu Duy đuổi theo hỏi.
“Không.”
“Nhưng em thấy anh giận mà.”
Đi theo phía sau hai người, Diệp Thịnh Nghi chỉ biết thở dài bất lực: “Các anh trai à, chắc hai người không định để fan thấy mấy màn đối thoại trẻ con này chứ?”
Không ngờ, cả hai đồng loạt dừng xe, quay đầu nhìn về phía ống kính.
“Được chứ.” Lạc Tự cười: “Fan chắc chắn rất muốn thấy một Cố ảnh đế trẻ con như vậy.”
“Không sao.” Cố Tiêu Duy hơi ngẩng cằm: “Em sẽ giữ thể diện cho anh mà.”
“Ai thèm anh giữ thể diện!”
Lúc này, Lạc Tự đã đạp xe đi xa, còn Cố Tiêu Duy thì cúi người, dường như đang tìm kiếm gì đó dưới giàn hoa hồng.
Diệp Thịnh Nghi vừa định tiến tới quay lại cảnh này thì Cố Tiêu Duy đã nhanh chóng lên xe, đuổi theo Lạc Tự.
“Đàn anh…”
Không biết là do ánh nắng rực rỡ hay vì khung cảnh hoa hồng nở rộ mềm mại khắp nơi, mà giọng nói vốn lạnh lùng của Cố Tiêu Duy bỗng trở nên ấm áp dịu dàng, thậm chí nghe lại còn mang chút gì đó như đang làm nũng.
“Hửm?”
Lạc Tự vừa quay đầu lại, Cố Tiêu Duy đã giơ tay l*n đ*nh đầu anh. Ngón tay mở ra, cánh hoa hồng rơi xuống, nhẹ nhàng xoay tròn trong không trung.
“Á…” Lạc Tự ngửa mặt lên, ánh sáng mặt trời chiếu lên cằm anh, tạo nên một đường viền sáng mờ ảo ở điểm giao nhau.
Cánh hoa hồng rơi xuống, phủ lên chiếc mũ, vai áo, cả cổ áo của Lạc Tự. Cảnh tượng này vốn chỉ xuất hiện trong phim truyền hình thần tượng, lại mang một vẻ đẹp đến mức khiến người ta không dám phá vỡ.
Diệp Thịnh Nghi đứng sững tại chỗ, không chỉ vì sự đối lập đầy rung động giữa nét mạnh mẽ nam tính của Lạc Tự và vẻ mềm mại của cánh hoa hồng, mà còn bởi ánh mắt Cố Tiêu Duy dành cho anh – chuyên chú, trân trọng, dịu dàng mà sâu thẳm.
Nhưng còn chưa kịp cảm nhận hết dư vị, Cố Tiêu Duy đã nhanh chóng đạp xe đi trước.
Lạc Tự liền tăng tốc đuổi theo, lớn tiếng hét: “Em đợi đấy, xem anh tìm cỏ đuôi chó nhét vào cổ áo anh!”
“Thế thì anh phải tìm được cỏ đuôi chó trước đã.”
Cỏ đuôi chó không thấy đâu, nhưng khi họ đến bờ hồ, trước mắt lại là một cánh đồng lau sậy đỏ rực phất phơ trong gió.
“Ồ… gió thổi qua giống như sóng vậy.”
Lạc Tự dừng xe, bước chân vào giữa cánh đồng lau.
Diệp Thịnh Nghi phía sau cầm máy quay gọi lớn: “Cố ảnh đế — hay là làm một bộ ảnh nghệ thuật phiên bản 4.0 hay 5.0 gì đó đi?”
Lúc này, Tiểu Cầm và A Nham, người đã chuẩn bị sẵn tiệc trà chiều bên hồ, vội vàng chạy tới.
Cố Tiêu Duy quay sang Tiểu Cầm, nói với vẻ ung dung: “Tôi không chụp nữa, để Tiểu Cầm chụp cho tôi và đàn anh đi.”
Lạc Tự nghe vậy cũng gật đầu tán thành: “Ngoài ảnh phim trường, anh còn chưa có bức nào chụp chung với thầy Cố.”
“Vậy thì để em chụp lén nhé! Hai người cứ tự nhiên!”
“Tự nhiên… nhưng tự nhiên thế nào đây?”
Lạc Tự vừa giả vờ suy nghĩ vừa tiến lại gần Cố Tiêu Duy. Anh định cúi xuống nhấc bổng Cố Tiêu Duy lên, nhưng không ngờ đối phương đã nhanh hơn một bước, vòng tay qua eo anh, nhấc bổng anh lên vai.
“Trời ơi… Cố Tiêu Duy, em thả anh xuống ngay!”
“Đàn anh, diễn xuất của anh tệ quá rồi.”
Cố Tiêu Duy ngẩng đầu nhìn Lạc Tự đang bị mình nâng lên cao, trong ánh mắt ngập tràn niềm vui tươi sáng, như thể mọi u ám thuộc về Lục Bình Phong trong thế giới của hắn chưa từng tồn tại.
Lạc Tự đặt tay lên vai Cố Tiêu Duy. Từ góc độ này, anh chưa từng nhìn thấy đối phương như vậy. Bất giác, một cảm giác kỳ lạ trào dâng trong lòng, như thể anh là vị thần của Cố Tiêu Duy, người nắm giữ mọi hỉ nộ ái ố của cậu trong tay mình.
Tiểu Cầm liên tục bấm máy, điên cuồng chụp lại khoảnh khắc.
“Anh…anh diễn xuất chỗ nào tệ chứ?” Lạc Tự cúi đầu, hỏi với vẻ không cam tâm.
“Lần nào anh định làm chuyện xấu, em cũng đều nhìn ra ngay.” Nụ cười của Cố Tiêu Duy mang theo vẻ ung dung đầy trưởng thành.
“Không đời nào! Những lần anh thực sự xấu xa, em có bao giờ phát hiện ra đâu.”
Ví dụ như những lần tôi vụng về tìm cách quyến rũ em, em luôn giữ vẻ mặt bình thản, chẳng hề nhìn ra điều gì. Cũng chẳng rung động như anh.
“Thật sự xấu xa? Anh định xấu xa thế nào?”
Cố Tiêu Duy vừa dứt lời đã dùng sức nhấc bổng Lạc Tự lên cao thêm một chút. Lực tay cậu mạnh đến mức Lạc Tự không khỏi tò mò, không biết Cố Tiêu Duy ăn gì mà khỏe thế, trong khi vóc dáng lại chẳng hề lộ rõ cơ bắp.
Lạc Tự vội vàng vòng một tay qua cổ Cố Tiêu Duy, tay kia thì giật lấy một cành lau, cố nhét vào cổ cậu.
“Em nói xem, anh có xấu không?”
Lạc Tự vốn nghĩ Cố Tiêu Duy sẽ thấy nhột mà thả mình xuống. Ai ngờ, cậu chẳng những không thả mà còn giữ chặt lấy chân anh, tay kia ôm lấy lưng anh, rồi bất ngờ ngã xuống đám lau sậy.
Tiểu Cầm, người đang chụp lia lịa, cũng sững sờ dừng lại. Bởi trong khoảnh khắc đó, biểu cảm của Cố Tiêu Duy dành cho Lạc Tự giống như con thiêu thân lao vào lửa, khao khát chiếm hữu đối phương.
Lưng Lạc Tự rơi xuống đám lau sậy dày đặc, nhưng không hề thấy đau. Khi anh mở mắt ra, điều đầu tiên anh nhìn thấy là Cố Tiêu Duy chống tay bên tai anh, cả người gần như bao phủ lấy anh.
“Lấy nó ra.”
Rõ ràng là câu mệnh lệnh, nhưng giọng nói lại dịu dàng đến mức khiến người ta ngỡ như đang được dỗ dành.
“Lấy… lấy cái gì ra?”
“Cây lau mà anh nhét vào cổ áo em đây này.”
Cố Tiêu Duy vừa nói, cánh tay liền khẽ siết, kéo gần khoảng cách, ép Lạc Tự cúi thấp xuống hơn.
Lạc Tự nghiêng mặt nhìn Cố Tiêu Duy, bật cười khẽ. Tay anh nắm lấy cổ áo đối phương nhưng lại không thò vào, chỉ cười hỏi: “Nhột không?”
Cố Tiêu Duy vẫn giữ nguyên tư thế, khoảng cách gần đến mức chỉ cần tiến thêm một chút nữa là cả người sẽ đổ lên Lạc Tự. Giọng cậu điềm nhiên đáp: “Nhột.”
Âm điệu rõ ràng, dứt khoát, chẳng mang chút ám muội nào, chỉ đơn giản trả lời câu hỏi và nêu cảm giác của mình. Thế nhưng, Lạc Tự lại cảm thấy cây lau đó không phải được nhét vào cổ áo Cố Tiêu Duy, mà như đang rơi thẳng vào lòng anh, khuấy động trái tim.
Anh nhẹ nhàng kéo cây lau ra khỏi cổ áo Cố Tiêu Duy.
Cây lau lướt qua lưng Cố Tiêu Duy, khiến bờ vai anh khẽ run lên: “Anh cố ý đúng không?”
Lạc Tự chưa kịp phản ứng thì cổ tay đã bị đối phương giữ chặt.
“Anh cố ý cái gì cơ?”
“Dùng cây lau chọc em nhột”
Dứt lời, Cố Tiêu Duy nắm lấy cổ tay Lạc Tự, định kéo anh đứng dậy.
Lạc Tự bỗng thấy hụt hẫng. Khó khăn lắm mới có cơ hội hai người gần gũi thế này, anh còn chưa kịp làm gì để khiến Cố Tiêu Duy đỏ mặt bối rối, vậy mà đã kết thúc mất rồi.
Ngay khi Cố Tiêu Duy gần như kéo anh đứng dậy hoàn toàn, Lạc Tự tinh nghịch dùng chút lực, định kéo ngược Cố Tiêu Duy ngã vào người mình. Ai ngờ, Cố Tiêu Duy như thể là kiếp sau của Thái Sơn, sức kéo mạnh đến vậy mà cậu vẫn đứng vững như bàn thạch. Thật không biết điều!
Lạc Tự không ngờ có ngày mình lại đi oán trách người khác “không biết điều” như thế. Theo cách nói của chị Thôi, “không biết điều” vốn là thương hiệu của chính Lạc Tự mà!
“Cẩn thận.”
Cố Tiêu Duy kéo Lạc Tự đứng vững, một tay khác vòng ra sau lưng anh, như sợ anh ngã ngửa lại, thuận thế kéo anh vào lòng.
Gió nhẹ thổi qua, âm thanh xào xạc bên tai như những nhịp gõ nhè nhẹ, len lỏi qua từng khe hở của trái tim.
“Cảm ơn.” Lạc Tự khẽ tựa đầu vào hõm cổ Cố Tiêu Duy, giọng nói dịu dàng, đầy cảm xúc.
Hơi thở của Lạc Tự phớt qua làn da Cố Tiêu Duy. Anh chờ đợi Cố Tiêu Duy sẽ quay mặt đi để tránh, nhưng không, đối phương lại nhẹ nhàng nghiêng đầu, má cậu khẽ chạm vào má Lạc Tự. Sau khi chắc chắn Lạc Tự đã đứng vững, Cố Tiêu Duy mới buông tay.
“Đứng được chưa?”
“Anh đứng rất tốt.”
Vành tai Cố Tiêu Duy thoáng ửng hồng, cậu không nhìn thẳng vào mắt Lạc Tự, mà quay người về phía Tiểu Cầm.
Tiểu Cầm và Diệp Thịnh Nghi đang vạch bụi lau, tiến lại gần họ.
“Anh Cố! Anh Lạc! Hai người đột nhiên ngã vào bụi lau, làm em cứ tưởng hai người định chui vào đó luôn chứ!” Diệp Thịnh Nghi cất tiếng.
Bốn chữ “chui vào bụi lau” làm tim Lạc Tự đập loạn nhịp, giống như chiếc niêm phong trên chiếc hộp bị giật mạnh ra. Anh bất giác nhớ đến buổi tối hôm ấy, khi anh và Cố Tiêu Duy đứng dưới bóng tối của giàn hoa tường vi, vô tình nghe thấy tiếng thì thầm của một cặp đôi khác. Cảm giác ấy, như có thứ gì đó cào xé, ngứa ngáy trong lòng.
Tiểu Cầm lại cười tươi rói: “Chui thì chui chứ sao! Bụi lau này đúng là không thua gì giàn hoa tường vi hôm nọ, chụp ảnh mà chọn ở đây thì đẹp miễn chê!”
Tiểu Cầm hào hứng đưa điện thoại của mình cho Cố Tiêu Duy, giọng đầy phấn khích: “Anh Cố, anh xem em chụp ảnh có phải rất đỉnh không?”
Cố Tiêu Duy nhận lấy, Lạc Tự cũng tò mò ghé đầu lại gần. Trên màn hình là hình ảnh Cố Tiêu Duy đang bế Lạc Tự lên, đôi tay Lạc Tự vòng qua vai anh. Cảnh sắc xung quanh là rặng lau sậy nghiêng mình theo gió, tạo thành những mảng bóng lay động trên người họ. Trong khoảnh khắc ấy, Cố Tiêu Duy ngước lên nhìn Lạc Tự, nụ cười trên gương mặt cậu rạng rỡ đến mức không thể giấu đi. Còn Lạc Tự thì trưng ra biểu cảm ngạc nhiên, có phần bối rối.
“Rất đẹp.” Cố Tiêu Duy nhàn nhạt nhận xét, tay tiếp tục lướt xem những bức ảnh khác.
Lạc Tự nhìn cậu, không nhịn được bật cười: “Đẹp cái gì mà đẹp? Cứ như cảnh quay phim thần tượng ấy! Nhìn thế này, không biết còn tưởng chúng ta đi du lịch chụp ảnh cưới cơ đấy!” Anh vừa nói vừa huých nhẹ khuỷu tay vào người Cố Tiêu Duy.
Lạc Tự thầm nghĩ Cố Tiêu Duy sẽ phản bác, kiểu như nghiêm túc nói: “Anh và em ai mặc váy cưới?”, hay là “Không hôn thì sao giống ảnh cưới được?”. Nhưng không, Cố Tiêu Duy chỉ điềm nhiên trả lại điện thoại cho Tiểu Cầm, để lại một câu khiến Tiểu Cầm suýt nữa không kìm được mà reo hò tại chỗ.
“Giữ kỹ ảnh cưới của tôi, nhớ chỉnh sửa đẹp một chút rồi hãy đăng lên.”
Lạc Tự đứng sững lại, hoàn toàn không đoán được Cố Tiêu Duy sẽ trả lời như thế. Người này thản nhiên đến mức không thèm tìm lý do, khiến Lạc Tự có chút mơ hồ không biết cậu nghĩ gì.
Rốt cuộc là do tâm tư rộng mở, hay là đang cố tình giấu điều gì đây?
Nhưng mà này, vừa rồi tai em đỏ cái gì chứ?
Lạc Tự đi phía sau Cố Tiêu Duy, bước ra khỏi rặng lau sậy. Vừa đi, anh vừa lặng lẽ nhìn bóng lưng người kia, trong lòng thoáng dâng lên chút hối tiếc. Nếu lúc học ở Học viện Điện ảnh, anh chú ý đến Cố Tiêu Duy sớm hơn, có lẽ họ đã có nhiều thời gian cùng nhau. Chẳng hạn như cùng đi ăn ở căng-tin, cùng tham gia các hoạt động ở trường, thì chẳng phải tốt hơn sao?
Nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị Lạc Tự gạt bỏ. Sau khi quay xong [Mai Tử Vũ], anh gần như bận rộn với việc thử vai và đóng phim, còn Cố Tiêu Duy thì đã ra mắt từ thời đại học. Trên thực tế, khả năng hai người chạm mặt nhau trong khuôn viên trường là rất thấp.
Đang mải suy nghĩ, Lạc Tự chợt nhận ra suốt đoạn đường đi, anh chẳng mấy khi bị lau sậy quét vào mặt. Thì ra, Cố Tiêu Duy đi trước đã vô thức dùng người ép ngã những cành lau cản đường.
Lạc Tự bật cười, bước nhanh đến sau lưng cậu, rồi giống như hồi đại học hay làm với bạn cùng phòng, hai tay khoác lên vai Cố Tiêu Duy, nhẹ nhàng nhảy lên.
Ban đầu, Lạc Tự chỉ định chọc cậu nghiêng người về phía trước một chút, nhưng không ngờ Cố Tiêu Duy lại thuận thế vòng tay giữ lấy chân anh, cõng anh lên lưng.
“Anh không có ý…”
“Hửm?”
Anh không có ý muốn em cõng đâu.
Nhưng mà, em đã cõng rồi, thì cứ cõng tiếp đi vậy.
Ra khỏi rặng lau, Cố Tiêu Duy mới thả Lạc Tự xuống. Cạnh hồ, A Nham đã chuẩn bị sẵn một chiếc bàn gấp và hai chiếc ghế xếp. Trên bàn là chiếc bình giữ nhiệt của Cố Tiêu Duy, bên trong là cà phê đã pha sẵn, cùng với hai chiếc cốc sứ trắng nhỏ mà A Nham đặc biệt mang từ biệt thự ra.
“Cả hai vị, có phải bây giờ nên ngồi xuống, để vlog của chúng ta bước vào phần hỏi đáp không nhỉ?” A Nham cười hỏi.
“Đến ngay đây!” Lạc Tự lập tức chạy đến, ngồi phịch xuống ghế. Nhưng vừa ngả người ra sau, anh suýt chút nữa ngã nhào.
May mà Cố Tiêu Duy đi ngang qua, kịp thời đỡ lưng anh, đẩy anh ngồi thẳng lại. “Cẩn thận một chút. Cái ghế này không có tựa đâu.”
“Ôi, anh quên mất.”
Hai người ngồi xuống, Cố Tiêu Duy vặn nắp bình giữ nhiệt, rót cà phê vào hai chiếc cốc sứ trắng, hơi nóng tỏa ra, mang theo hương thơm nồng nàn.
Lạc Tự ngẩng đầu cảm nhận ánh nắng, trong không khí còn phảng phất hương thơm dịu dàng của hoa tường vi.
Khung cảnh này đẹp đến nao lòng. Phía sau họ, biển hoa tường vi rực rỡ khiến Tiểu Cầm bất giác nổi hứng, cầm máy ảnh chụp lia lịa từ mọi góc độ như đang chụp ảnh cưới.
A Nham cầm điện thoại, trong đó là danh sách chủ đề trò chuyện mà Lê Thiển đã chuẩn bị sẵn cho hai nhân vật Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh.
“Anh Cố, Anh Lạc, chúng ta trò chuyện một chút về [Phản Kích] nhé? Mọi người rất tò mò, lần đầu tiên hai anh gặp nhau vì bộ phim này, ấn tượng về đối phương như thế nào?” A Nham cao giọng hỏi.
Lạc Tự thầm nghĩ, câu hỏi này nghe cứ như đang làm mai, hỏi cảm nhận sau buổi xem mắt vậy.
Anh liếc nhìn Cố Tiêu Duy, nhướng cằm nói: “Em trước đi, ấn tượng của em về anh thế nào?”
Lạc Tự không có nhiều kinh nghiệm phỏng vấn, nên định nghe thử “chiêu thức trả lời” của Cố Tiêu Duy trước đã.
Nếu là một buổi phỏng vấn thông thường, Cố Tiêu Duy chắc chắn sẽ ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc. Nhưng lúc này, cậu lại rất thoải mái, khuỷu tay chống lên đầu gối, bàn tay nâng cằm, ánh mắt lười biếng liếc về phía Lạc Tự. “Ngoài những lần gặp ở trường, lần đầu em thấy anh vì [Phản Kích] chắc là trong thang máy. Khi đó anh đi thử vai, tóc còn để dài ngang vai.”
“Nhưng điều anh không hiểu nổi là — khi ấy anh đeo khẩu trang, sao em lại nhận ra anh ngay được?”
“Có gì mà khó hiểu? Lễ kỷ niệm trường em đã xem anh biểu diễn rồi. Mỗi kỳ cuối học kỳ em đều ngồi hàng đầu xem phần trình diễn của anh. Bộ [Mai Tử Vũ] của anh, em cũng xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần. Em không bị mù, chẳng lẽ chỉ vì anh đeo khẩu trang mà không nhận ra?” Cố Tiêu Duy đáp lại, giọng điệu thản nhiên.
Lạc Tự không biết diễn tả cảm xúc lúc này thế nào, vừa ngạc nhiên vừa có chút khó tin.
“Ê, đoạn này mà được cắt vào vlog thì người ta lại tưởng em là fan cuồng của anh mất.” Lạc Tự vừa nói vừa gãi đầu, cảm giác ngượng ngùng khiến vành tai đỏ lên.
“Thì đúng là vậy mà.” Cố Tiêu Duy nhấp một ngụm cà phê, bình thản thừa nhận.
“Em nói thật đấy à?”
“Sao lại không dám thừa nhận? Ai mà chẳng từng hâm mộ thần tượng khi còn trẻ? Anh chẳng phải cũng thích Hạ Uẩn sao?” Cố Tiêu Duy nở nụ cười đầy ẩn ý.
Kiếp trước, Lạc Tự từng kéo Cố Tiêu Duy đi xem phim của Hạ Uẩn. Họ còn cố ý chọn suất chiếu nửa đêm với ghế sofa đôi. Hai người che kín mặt mũi bằng khẩu trang và khăn quàng cổ, trong khi xung quanh toàn các cặp đôi đang tình tứ, đút bắp rang cho nhau hay thậm chí hôn nhau đầy đam mê, chỉ có họ nghiêm túc ngồi xem phim.
Khi ấy, Cố Tiêu Duy biết Lạc Tự là fan của Hạ Uẩn. Nhưng đời này, Lạc Tự chưa từng rủ cậu đi xem phim của Hạ Uẩn lần nào.
“Sao em biết anh thích Hạ Uẩn?” Lạc Tự ngạc nhiên hỏi.
“Trong thang máy có phát quảng cáo của Hạ Uẩn, anh dán mắt vào đó đến nỗi tầng của mình cũng quên mất. Chẳng lẽ anh không phải fan của Hạ Uẩn?” Cố Tiêu Duy hỏi lại, vẻ mặt như đang trêu chọc.
Lạc Tự bất lực lắc đầu. “Trước khả năng quan sát của thầy Cố, quả thật không còn gì giấu được. Nhưng mà…”
“Nhưng mà sao?”
“Anh cũng là fan của em đấy. Phim truyền hình và điện ảnh của em anh đều xem đi xem lại mấy lần. Bộ [Cung Môn] ấy, anh còn ra rạp xem ba lần liền.”
“Bộ đó em diễn cũng bình thường mà.” Cố Tiêu Duy nghiêm túc nhớ lại.
Khóe môi Lạc Tự khẽ cong lên, ánh mắt lấp lánh chút tinh nghịch không thể che giấu.
“Em tự đưa đầu vào, thì đừng trách anh không khách sáo nhé.” Lạc Tự nghĩ thầm. Anh mỉm cười: “Trong phim có cảnh rất đặc biệt — giấy tuyên rũ xuống khắp nơi. Mỗi lần máy quay lướt qua giữa những tờ giấy, ánh mắt mê hoặc của em lại hiện lên. Còn cảnh em để lộ tấm lưng trần nữa, cực kỳ ấn tượng. Thích cảnh đầu là bản năng con người thôi. Em đi sự kiện lúc nào cũng tỏ ra bình thản, không màng thế sự, hiếm khi thấy nhân vật họa sĩ cung đình ấy có đoạn tình cảm mãnh liệt như vậy. Còn cảnh sau thì… anh hơi ghen tị, luôn muốn kiểm chứng xem tấm lưng ấy là thật hay hiệu ứng kỹ xảo.”
Những người đứng gần như Diệp Thịnh Nghi không hẹn mà cùng nở nụ cười kiểu “dì cả” đầy thích thú.
Cố Tiêu Duy lần này không đỏ tai, biểu cảm cũng rất điềm nhiên. Cậu hơi nghiêng người về phía Lạc Tự, nói: “Không biết ai đó, lúc diễn tập cảnh tình cảm với em thường xuyên phải “ngả mũ thán phục”. Còn về việc lưng em là hiệu ứng đặc biệt hay tự nhiên, chẳng phải học trưởng đã kiểm chứng mấy lần rồi sao?”
“Trời ơi! Hai người diễn tập cảnh tình cảm từ bao giờ thế? Cảnh tình cảm gì vậy?” Diệp Thịnh Nghi phấn khích, suýt nữa làm rơi điện thoại.
“Không có gì đâu, chỉ là lúc quay [Phản Kích], anh giúp đọc lời thoại của nữ chính, tiện thể diễn thử vài cảnh tình cảm thôi.” Lạc Tự giải thích.
“Cả hai còn thường xuyên châm chọc cảnh tình cảm của nhau, nên thỉnh thoảng thi tài một chút.” Cố Tiêu Duy liếc mắt nhìn qua Lạc Tự, ánh mắt như đang nhìn một “tay mơ”.
“Thật ra thì…” Lạc Tự cười gượng, nói với vẻ nghiêm túc: “Thầy Cố diễn cảnh tình cảm rất tinh tế, nổi tiếng là…”
“Anh lại định nói em nhìn cả chó cũng thâm tình đúng không?” Cố Tiêu Duy lạnh lùng cắt ngang.
“Không không không.” Lạc Tự vội vàng giơ tay, ánh mắt đầy vẻ cầu xin: “Là nhìn anh cũng thâm tình!”
“Cũng đúng, ai bảo đàn anh là “chó độc thân” muôn đời, luôn tự mình vượt qua chính mình cơ chứ.” Cố Tiêu Duy liếc anh một cái, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.
Lạc Tự thầm nghĩ, không chỉ không chọc được người ta, lại còn bị người ta mỉa mai ngược. Haizz, trình độ của mình đúng là còn kém, cần tu luyện thêm.
A Nham nhanh chóng tiếp lời: “Vậy nói về cảnh “khói thuốc” đi! Cảnh này trong tập đầu tiên của [Phản Kích] gây bão trên mạng đấy! Khán giả rất tò mò tâm trạng của hai người lúc quay cảnh đó như thế nào.”
Cố Tiêu Duy nhìn sang Lạc Tự đang làm động tác “mời em nói trước”, rồi nói: “Cảnh đó, em hoàn toàn bị giấu nhẹm. Thực ra là kế hoạch bí mật của đàn anh và đạo diễn Lâm.”
Nhắc đến chuyện này, Lạc Tự liền bật cười, bắt đầu kể: “Hôm đó đạo diễn Lâm gọi anh qua, đưa cho kịch bản mới mà biên kịch Hoa vừa sửa. Phải nói là kịch bản còn nóng hổi, anh xem mà cảm thấy lo lắng không yên. Anh hỏi đạo diễn có cần bàn bạc trước với thầy Cố không, thì đạo diễn bảo rằng, chính là muốn giữ lại phản ứng tự nhiên nhất của cậu ấy.”
“Nói trắng ra, là muốn em bị “hù dọa” chứ gì?” Cố Tiêu Duy nhướn mày, ánh mắt như muốn nói “Không phải em không biết các người”.
“Người bị dọa là anh mới đúng. Một người đàn ông như anh bỗng dưng lại lao tới gần em, bước đầu tiên đã phải túm lấy cổ áo em. Anh lo đến mức sợ em bẻ gãy cổ tay anh luôn ấy chứ! Đạo diễn còn yêu cầu phải làm một lần ăn ngay, nếu cú kéo của anh không chuẩn, hoặc không áp sát được môi em, thì chẳng phải sẽ thành anh phun khói vào mặt em sao? Lỡ lúc đó em đẩy anh ra, cảnh quay coi như hỏng! Đạo diễn muốn có một cú “tấn công bất ngờ”, nhanh, gọn, dứt khoát, không có cơ hội quay lại lần hai!” Lạc Tự nhướn mày cao, vẻ mặt rạng rỡ hẳn lên. Bình thường anh vốn điềm đạm, nhưng khi nhắc đến cảnh quay này, cả người như được thắp sáng.
“Ồ, may là anh.” Cố Tiêu Duy khẽ cười, nụ cười rõ ràng đến lạ.
“Nếu không phải anh, thì em không đỡ được cảnh sau à?” Lạc Tự hỏi ngược lại.
“Nếu không phải anh, thì đã bị em quật ngã từ lâu rồi.” Cố Tiêu Duy đáp thản nhiên.
“Cảm ơn em đã không quật anh.” Lạc Tự cúi đầu, chắp tay làm động tác cảm tạ.
A Nham tiếp tục dẫn dắt câu chuyện: “Vậy hai thầy, khi quay, có cảnh nào nguy hiểm, cần đặc biệt cẩn thận không?”
Lạc Tự nghiêng đầu, nghĩ ngợi một lát rồi trả lời: “Với tôi chắc là các cảnh hành động. Chỉ cần sơ ý không kiểm soát được lực, là có thể làm bị thương đồng nghiệp. Còn nữa, nhân vật Bạch Dĩnh của tôi luôn xuất hiện với hình tượng lịch lãm, thường xuyên mặc quần âu. Mỗi lần quay cảnh đá hoặc đấm trong bộ quần âu đó, tôi lúc nào cũng lo lắng quần sẽ rách.”
Câu trả lời của Lạc Tự khiến mọi người, bao gồm cả Tiểu Cầm, bật cười. Nghĩ tới cảnh tượng ấy, ai nấy đều cảm thấy buồn cười lẫn ngượng thay cho anh.
“Còn anh Cố thì sao? Anh cũng thấy cảnh hành động nguy hiểm nhất à?” A Nham hỏi tiếp.
Cố Tiêu Duy cụp mắt, cầm tách trà nhỏ lên nhưng rồi lại đặt xuống. Cậu trầm ngâm một lát, rồi nói: “Với tôi, nguy hiểm nhất là các cảnh quay dưới nước.”
“Cảnh dưới nước? Ý em là đoạn anh bị phe đối thủ ném xuống cống suýt chết đuối?”
“Ừ. Cảnh anh vùng vẫy trong nước thật sự… quá chân thực. Mỗi lần đứng trên bờ nhìn, em đều muốn nhảy xuống ngay để cứu anh. Chỉ sợ chậm một giây là không kịp nữa.” Giọng Cố Tiêu Duy trầm xuống, mang theo một chút nặng nề.
“Anh biết bơi, kỹ năng hít thở cũng không tệ đâu.” Lạc Tự cười nhẹ.
Cố Tiêu Duy liếc mắt nhìn qua, trong đôi mắt ấy hiện lên một sự u ám quen thuộc: “Nhưng đôi khi, dù anh có giỏi đến đâu, cũng không thể chống lại cái chết khi nguy hiểm ập đến.”
Ngón tay Lạc Tự vô thức run rẩy. Anh chợt nhớ tới kiếp trước, cảnh tượng cả người lẫn xe lao thẳng xuống dòng sông.
Nước sông nhấn chìm anh. Anh biết bơi, biết hít thở, nhưng chẳng thể thay đổi kết cục.
“Nhất là khi em đóng vai Nghiêm Dã nhảy xuống cứu, còn anh diễn Bạch Dĩnh đang chìm dần, gần như mất ý thức… Lúc đó, em thật sự không phân biệt được anh đang diễn hay thật sự gặp chuyện. Chỉ còn biết vội vàng kéo anh lên bờ. Em sợ… sợ anh thực sự xảy ra chuyện. Cái giá đó, em không gánh nổi.” Cố Tiêu Duy nói, giọng trầm thấp.
Ngực Lạc Tự bỗng dâng lên cảm giác ấm áp. Anh không ngờ rằng khoảnh khắc ấy không phải là diễn xuất bộc phát của Cố Tiêu Duy, mà là vì cậu thật sự lo lắng, thật sự sợ hãi, nên mới lập tức kéo anh lên để đảm bảo anh không gặp nguy hiểm.
“Phân đoạn đó đúng là kinh điển! Bây giờ trên mạng có cả chục phiên bản cắt ghép khác nhau. Đó cũng là lúc Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh thật sự bắt đầu tin tưởng nhau!” Tiểu Cầm hào hứng nói, cô ấy cũng là một fan cuồng chuyên cày lại các phân cảnh.
“Haha, tối nay Phản Kích sẽ bước vào cao trào. Nếu chúng ta tiếp tục bàn nữa sẽ thành spoil mất! Hay là hai người nhận xét về diễn xuất của đối phương đi?” A Nham đề nghị.
Cao trào tối nay chính là cảnh Bạch Dĩnh hy sinh mạng sống để cứu Nghiêm Dã. Quả thực không thể bàn thêm được nữa, dễ lộ nội dung phim mất.
Lạc Tự hít sâu một hơi rồi lên tiếng: “Vậy để tôi nói trước về thầy Cố. Từ vựng của tôi không phong phú lắm, chỉ có thể dùng những câu từ đơn giản để diễn đạt cảm nhận của mình thôi.”
Cố Tiêu Duy nghiêng đầu nhìn anh, khuôn mặt không chút biểu cảm, nhưng lời nói thì suýt khiến Lạc Tự nghẹn họng.
“Hay là em cõng anh rồi squat vài cái, k*ch th*ch cảm hứng cho đàn anh?”
Câu nói này lập tức khiến mọi người nhớ đến đoạn hot search khi quay Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ.
“Không không không, không cần đâu!” Lạc Tự vội xua tay: “Anh tự nói, tự nói được mà!”
Tiểu Cầm và những người khác bật cười ha hả, trêu chọc rằng giữa anh Cố và anh Lạc đúng là có không ít những câu chuyện hài hước.
“Thầy Cố là một diễn viên rất giỏi trong việc đồng cảm với nhân vật. Tất cả phản ứng, từ giọng điệu đến biểu cảm, đều xuất phát từ nhân vật mà ra. Diễn chung với cậu ấy, tôi cảm giác mình thật sự hóa thân thành Bạch Dĩnh, cảm nhận được niềm vui, nỗi buồn, và cả khát vọng mãnh liệt muốn thoát khỏi vũng lầy của cậu ấy. Thầy Cố đúng là kiểu diễn viên có thể khơi dậy tiềm năng của người khác.” Lạc Tự nói xong, đưa tay ra hiệu rằng mình đã hoàn thành phần nhận xét.
“Chỉ vậy thôi à?” Cố Tiêu Duy nhướng mày, rõ ràng không hài lòng với câu trả lời.
Tiểu Cầm lập tức bắt được điểm bất mãn của Cố Tiêu Duy, cười nói: “Anh Lạc, nhận xét của anh đúng là quá công thức! Chẳng có tí cảm xúc chân thật nào, nghe như đang đọc kiểm điểm ấy!”
A Nham cũng hùa theo: “Đúng vậy, khán giả và fan đâu phải giáo viên chủ nhiệm. Hai người đâu phải học sinh yêu sớm, thoải mái, thoải mái lên nào!”
Lạc Tự vò đầu khổ sở: “Được rồi, được rồi, thoải mái thì thoải mái… Vậy là, mỗi lần nhìn thấy Nghiêm Dã liều mạng vì Bạch Dĩnh, tôi lại cảm thấy một sự thỏa mãn. Như thể mình thật sự sở hữu một con sói vậy. Con sói ấy kiêu ngạo, bất kham, nhưng lại sẵn sàng vì tôi mà săn giết. Bạch Dĩnh thực ra nhạy cảm hơn bất kỳ ai. Anh ta nhìn thấu nhân tính của những người xung quanh, biết rõ mọi người tiếp cận mình đều vì lợi ích và quyền lực. Chỉ có sự hoang dã của Nghiêm Dã là chân thật, là thứ mà anh ta thực sự ngưỡng mộ và khao khát. Với anh ta, việc Nghiêm Dã có phải cảnh sát chìm hay không, lý do tiếp cận anh ta là gì, đều không còn quan trọng. Bạch Dĩnh ngưỡng mộ Nghiêm Dã, khao khát trở thành Nghiêm Dã, vì vậy anh ta sẵn sàng đánh đổi tất cả để hoàn thành Nghiêm Dã, cũng là hoàn thành chính mình.”
Lạc Tự ngừng lại, ánh mắt hướng về phía Cố Tiêu Duy. Điều anh muốn nói không chỉ là góc nhìn của Bạch Dĩnh dành cho Nghiêm Dã, mà còn là cảm giác của anh dành cho Cố Tiêu Duy.
Em có hiểu không, Cố Tiêu Duy?
“Nghiêm Dã chính là hy vọng của Bạch Dĩnh. Nếu đổi thành bất kỳ ai khác đóng vai này, có lẽ tôi sẽ không thể có được cảm giác khao khát và ngưỡng mộ mãnh liệt như vậy. Nghiêm Dã của Cố Tiêu Duy là duy nhất, không thể thay thế. Chính diễn xuất của cậu ấy đã tạo nên sợi dây liên kết tinh thần giữa Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh, khiến cảm giác định mệnh giữa họ khắc sâu vào lòng người xem.”
Trên mặt Cố Tiêu Duy cuối cùng cũng nở nụ cười rõ ràng: “Em cũng mong mình là duy nhất đối với đàn anh.”
Cơn gió lướt qua, rặng lau nghiêng ngả, biển hoa hồng phía sau khẽ lay động. Lòng Lạc Tự cũng gợn lên từng đợt sóng, mãi không yên.
Cái “duy nhất” mà người kia nói, rốt cuộc là chỉ diễn xuất, hay còn điều gì khác nữa?
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 88: Em cố ý (Quay vlog)
10.0/10 từ 13 lượt.
