Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 87: Anh mơ thấy em à?


Sau khi hoàn thành cảnh quay, cuối cùng mọi người cũng được nghỉ ngơi.


Lúc này đã là ba giờ sáng. Không ngờ đoàn phim còn chu đáo chuẩn bị bữa khuya cho mọi người. Dù chỉ là bát mì nóng đơn giản, nhưng tiếng húp mì sột soạt vang lên khắp nơi, hòa quyện với hương thơm của hành lá và trứng gà, khiến ai cũng thấy thèm thuồng.


Lạc Tự cũng lấy một bát, định cúi đầu húp một hơi cho đã. Ngay cả Diệp Thịnh Nghi và A Nham, những người cùng thức đêm quay phim, cũng đang ăn rất ngon miệng. Chỉ có Cố Tiêu Duy lại lặng lẽ ngồi bên ngoài đám đông, cúi đầu chăm chú đọc kịch bản.


Có nhân viên đi ngang qua, tốt bụng hỏi: “Cố ảnh đế, anh không ăn chút gì sao?”


“Không cần đâu, cảm ơn.”


Lạc Tự thở dài bất đắc dĩ, bưng bát mì đến bên cạnh Cố Tiêu Duy. Anh nhẹ nhàng dùng khuỷu tay chạm vào người đối phương: “Ăn chút đi.”


“Giờ đã là rạng sáng rồi, ăn xong về ngủ ngay, chẳng tiêu hóa được.”


Lạc Tự nghiêng đầu, chăm chú quan sát cậu.


Cố Tiêu Duy ngẩng lên nhìn, hỏi: “Anh nhìn gì vậy? Trên mặt em có gì à?”


“Em đã đủ gầy, đủ u ám, đủ bệnh tật rồi. Mấy đặc điểm này em đều có thể diễn ra bằng kỹ năng, đâu cần đến hai gò má hóp sâu hay cằm nhọn nhô ra. Không ăn mì thì thôi, nhưng ít nhất ăn một quả trứng cũng được chứ?”


Lạc Tự gắp một quả trứng, thổi nhẹ để nguội, rồi đưa đến trước mặt Cố Tiêu Duy.


“Vừa nãy em đã ăn một miếng bánh ngọt rồi, thêm một quả trứng cũng chẳng khác gì.”


Dù nói vậy, nhưng ngón tay đang cầm kịch bản của Cố Tiêu Duy khẽ siết lại. Cuối cùng, cậu mở miệng. Quả trứng được đưa vào, ánh mắt cậu vừa vặn chạm phải nụ cười của Lạc Tự.


“Ăn thêm một miếng rau xanh nữa.” Lạc Tự gắp thêm một ngọn rau non, tiếp tục đưa tới.


Cố Tiêu Duy lại ngoan ngoãn ăn hết.


Diệp Thịnh Nghi và A Nham ngồi gần đó, không khỏi nhìn Lạc Tự bằng ánh mắt thán phục.


“Anh Cố mỗi lần trước mặt anh Lạc… đều ngoan thật đấy.” Diệp Thịnh Nghi cảm thán.


“Ai mà chẳng thấy thế?” A Nham tưởng tượng: “Nếu có tài khoản nào đăng ảnh này lên mạng, tôi không biết tiêu đề tìm kiếm sẽ ra sao nữa.”


“Người đàn ông khiến Cố Tiêu Duy ngoan ngoãn nghe lời – Lạc Tự?”


“Dài quá. #NgheLời# thì sao?” A Nham đề xuất.


“Thôi đi, vừa lên bảng kìm kiếm đã bị Mông Ngọc kéo xuống ngay.” Diệp Thịnh Nghi đã hình dung rõ cảnh vừa lọt top tìm kiếm thì ngay sau đó biến mất không dấu vết.


Ăn xong bữa khuya, hôm nay đoàn chính thức đóng máy. Sáng mai mọi người được nghỉ ngơi thoải mái, chiều mới quay tiếp.


Trên đường về, Lạc Tự đã mơ màng buồn ngủ. Về đến biệt thự, Cố Tiêu Duy liền bảo anh đi tắm trước.


Lạc Tự gần như nhắm mắt sấy tóc, sau đó đổ người xuống giường, kéo chăn lên là ngủ ngay.


Không biết vì quay phim quá khuya hay bị ảnh hưởng bởi cảnh quay, dù đã ngủ say, Lạc Tự vẫn mơ một giấc mơ kỳ lạ.


Anh nhìn thấy Cố Tiêu Duy đứng trên đỉnh tòa nhà cao tầng, ánh nắng rực rỡ chiếu sáng gương mặt cậu. Đôi mắt khép hờ, khuôn mặt ngẩng nhẹ, ánh sáng lấp lánh trên sống mũi, từng sợi tóc khẽ lay động trong gió, tự do và thoải mái như một chiếc lông vũ nhẹ bẫng.


Khoảnh khắc đó, Cố Tiêu Duy thật đẹp. Lạc Tự tiến lại gần, muốn ôm lấy cậu.


Nhưng khi chỉ còn cách một bước, một bức tường vô hình đột ngột ngăn cách hai người. Lạc Tự bất lực nhìn Cố Tiêu Duy bước lên mép lan can của sân thượng.


Cố Tiêu Duy mỉm cười, nụ cười ấy tự do đến mức Lạc Tự chưa từng thấy bao giờ. Nhưng chính lúc đó, nỗi sợ hãi trào dâng trong lòng Lạc Tự, như sóng thần cuốn sạch mọi lý trí. Cố Tiêu Duy bước đi trên mép lan can, như đang dạo chơi giữa những tầng mây. Gió rít qua bên tai cậu, tựa như một đóa hồng nở rộ đến cực điểm, chạm đến ngưỡng mong manh rồi chuẩn bị tan biến.


“Cố Tiêu Duy! Cố Tiêu Duy, quay lại ngay!”


Lạc Tự gào lên, nhưng dường như đối phương chẳng nghe thấy gì.


Ánh nắng vàng rực ấm áp bao trùm lấy mọi thứ, nhưng từ trong máu đến tận xương tủy, Lạc Tự chỉ cảm thấy lạnh lẽo. Anh điên cuồng đập vào bức tường vô hình, cố gắng phá vỡ nó để đến được bên Cố Tiêu Duy. Nhưng tất cả đều vô ích.


Cố Tiêu Duy nhấc chân trái lên, từng chút một tiến ra khỏi mép lan can. Hai cánh tay cậu buông thõng hai bên, hoàn toàn thả lỏng, không hề quan tâm tới cú rơi sắp xảy ra.


“Không… Không! Quay lại đây, Cố Tiêu Duy! Anh bảo em quay lại!”


Lạc Tự gần như phát điên, một cảm giác đau đớn xé lòng mà anh chưa từng trải qua. Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn Cố Tiêu Duy vượt qua ranh giới cuối cùng, rồi rơi xuống.


“Cố Tiêu Duy!”


Khoảnh khắc đó, Lạc Tự nhận ra điều anh sợ hãi nhất không phải là cái chết của Cố Tiêu Duy, mà là khi cơ thể cậu đập xuống mặt đất, anh không thể ở bên cạnh.


“Không! Cố Tiêu Duy!”



“Em đây! Em ở đây, Lạc Tự! Mở mắt ra! Nhìn em, em ở đây!”


Một giọng nói quen thuộc kéo mạnh Lạc Tự ra khỏi cơn ác mộng.


Anh mở bừng mắt, đối diện với một đôi mắt đầy lo lắng và căng thẳng.


Lạc Tự hít mạnh một hơi, mùi hương quen thuộc của Cố Tiêu Duy tràn ngập phổi anh. Cảm giác cánh tay rắn chắc siết chặt lấy anh khiến nỗi sợ hãi tan biến.


Lạc Tự xoay người, ôm chặt lấy cổ Cố Tiêu Duy. Hành động bất ngờ khiến Cố Tiêu Duy hơi lùi lại, nhưng cậu nhanh chóng giữ vững trọng tâm, áp mặt mình sát gần tai Lạc Tự, để anh cảm nhận được hơi ấm của mình.


“Không sao rồi, đàn anh, không sao đâu. Anh chỉ gặp ác mộng thôi.”


Hai chữ “đàn anh” vang lên, mang đến cho Lạc Tự cảm giác an toàn mà anh chưa từng có. Chính cách xưng hô ấy khiến anh nhận ra, người đến bên anh không phải là Lục Bình Phong, mà là Cố Tiêu Duy.


Lúc này, Diệp Thịnh Nghi và A Nham cũng vội vã chạy lên, nhìn thấy cửa phòng của Lạc Tự mở toang, còn anh thì đang ôm chặt lấy Cố Tiêu Duy.


“Anh Lạc! Xảy ra chuyện gì thế? Anh hét to quá!” Diệp Thịnh Nghi lo lắng hỏi.


“Đúng vậy! Làm tôi sợ muốn chết!” A Nham cũng không giấu nổi sự quan tâm.


Cố Tiêu Duy quay đầu lại, trấn an họ: “Không sao đâu, hai người về ngủ đi. Lạc Tự chỉ gặp ác mộng thôi.”


“Ác mộng à?” Diệp Thịnh Nghi nghiêng đầu, rồi làm bộ mặt buồn bã: “Nhưng tại sao chỉ gọi tên anh Cố thôi? Em cũng có thể đến cứu anh mà!”


A Nham khẽ vỗ vào đầu cậu ta: “Nghĩ gì vậy? Mau về ngủ đi!”


Diệp Thịnh Nghi và A Nham đều rời đi, nhưng Lạc Tự vẫn ôm chặt lấy Cố Tiêu Duy, không chịu buông.


Thật ra, từ lúc nhận ra chỉ là một giấc mơ, tâm trạng của Lạc Tự đã dần ổn định lại. Nhưng có thể ôm Cố Tiêu Duy thế này, anh tất nhiên muốn kéo dài thêm một chút, được bao lâu hay bấy lâu.


Thì ra bờ vai của Cố Tiêu Duy lại có cảm giác như thế này.


Lạc Tự chợt nhận ra mình chẳng khác gì một cậu học sinh tiểu học, vụng trộm thích cậu bạn cùng bàn, rồi tìm đủ mọi cách lén lút chạm vào đối phương. Chỉ cần vô tình chạm nhẹ vào móng tay thôi cũng đã vui sướng cả ngày, huống chi đây lại là một cái ôm công khai.


Anh chờ đợi Cố Tiêu Duy sẽ mất kiên nhẫn mà đẩy mình ra. Nhưng đã vài phút trôi qua, không những không đẩy anh ra, Cố Tiêu Duy còn siết chặt vòng tay, không để khoảng cách giữa hai người nới lỏng.


“Anh mơ thấy em sao?” Cố Tiêu Duy nhẹ giọng hỏi.


Trong giọng nói ấy, mọi thứ như trở nên mềm mại và hư ảo.


“Anh mơ thấy em rơi từ trên sân thượng xuống.” Lạc Tự trầm giọng đáp.


Đôi mày của Cố Tiêu Duy nhíu chặt lại, theo bản năng, cậu càng siết chặt vòng tay hơn.


“Xin lỗi… Nếu không phải tại chuyện em nói với anh đêm đó… thì anh đã không gặp ác mộng như vậy…”


Lạc Tự im lặng hồi lâu, rồi lên tiếng: “Cố Tiêu Duy, người mà em tưởng tượng ra chắc chắn rất hoàn hảo. Anh rất biết ơn những tưởng tượng của em, ít nhất chúng đã níu giữ em lại. Nhưng em… em không thể làm được điều ấy.”


Cố Tiêu Duy định nói gì đó, nhưng Lạc Tự đã tiếp lời: “Nhưng em là đối thủ duy nhất của anh, em là người thật sự tồn tại. Và em sẵn sàng cùng anh rơi xuống.”


Nhịp thở lẫn nhịp tim của Cố Tiêu Duy bỗng chốc ngưng đọng. Cậu giữ nguyên tư thế ôm lấy Lạc Tự, nhẹ nhàng đặt anh nằm lại giường. “Nếu có anh ở đây, em đảm bảo mình sẽ không để bản thân rơi xuống đâu.”


Không có anh, em sẽ chẳng màng tất cả mà va chạm với thế giới này.


Nhưng vì anh, em sẽ nỗ lực chống lại tất cả, kể cả chính bản thân mình.


Nghe lời hứa của Cố Tiêu Duy, những dây thần kinh căng thẳng trong Lạc Tự dần buông lỏng. Anh thả lỏng vòng tay, không biết phải mở lời thế nào để giữ cậu lại. Nhưng anh không ngờ, Cố Tiêu Duy không rời đi mà nằm xuống bên cạnh anh, ngón tay khẽ vuốt qua mái tóc của anh. “Ngủ đi, em sẽ ở đây với anh. Sẽ không đi đâu cả.”


Lạc Tự khẽ “ừm” một tiếng, hơi thở dần đều lại, rồi chìm vào giấc ngủ.


Xa xa, bầu trời bắt đầu hửng sáng, ánh sáng dịu dàng rơi xuống giàn hoa tường vi phía xa, mang theo vẻ đẹp trong trẻo và thuần khiết.


Cố Tiêu Duy nghiêng người, chăm chú nhìn người trước mặt.


Cậu từng nhiều lần tỉnh dậy từ những cơn ác mộng, nghĩ rằng chỉ mình cậu sợ hãi sự mất mát. Nhưng lần này, cậu nghe thấy chính anh gọi tên mình trong giấc mơ. Trái tim, dù có lạnh lùng đến đâu, cũng không thể không mềm mại trong khoảnh khắc này.


Chợt nhớ đến cảnh Lạc Tự nhét miếng bánh vào miệng mình hôm nay, ngón tay của anh như diêm quẹt qua, châm lên ngọn lửa, khiến lòng cậu rạo rực. Thế mà cậu lại không kịp cắn anh một cái, để phạt cho sự không mời mà đến ấy.


Vừa rồi, anh gọi tên cậu đến vậy, liệu có phải là lời ngầm đồng ý cho phép cậu vượt qua ranh giới không?


Cố Tiêu Duy nhấc tay anh lên. Ngón tay của Lạc Tự thon dài, được cắt tỉa gọn gàng. Cố Tiêu Duy khẽ thở dài, định đặt tay anh về vị trí cũ thì Lạc Tự lại cựa quậy, khẽ dịch về phía cậu.


Cố Tiêu Duy kiên nhẫn, rụt rè đưa tay đặt dưới đầu anh. Lạc Tự thuận thế dựa vào cánh tay của cậu, một tay đặt giữa mặt mình và Cố Tiêu Duy. Khi cậu định nhích người, tay anh lại bất giác dịch gần hơn, đốt ngón vô danh chạm nhẹ lên môi cậu.


Cố Tiêu Duy khẽ sững lại, đôi vai cậu hơi căng cứng, hơi thở như nghẹn lại nơi cổ họng. Cậu chậm rãi, cẩn trọng khép môi, cảm nhận sự ấm áp từ đầu ngón tay của người kia. Hoàn toàn khác với lúc được đút bánh kem, lần này, mọi suy nghĩ và cảm xúc của Lạc Tự dường như đều dành trọn cho cậu, như thể thời gian cũng ngừng trôi.


Khoảng cách giữa hai người vẫn giữ ở mức chạm nhẹ, không xâm lấn, không vội vã. Cố Tiêu Duy thở ra một hơi dài, môi cậu khẽ khép lại, cảm nhận sự mềm mại ấy một cách yên bình. Mắt cậu từ từ nhắm lại, như để khắc sâu khoảnh khắc này.



Vì tối qua ngủ quá muộn, cả hai mãi đến trưa mới tỉnh giấc. Ánh nắng giữa ngày chói chang len qua khe rèm cửa, chiếu thẳng vào mí mắt Lạc Tự.


“Ưm…” Anh nhíu mày, theo bản năng vươn tay định dụi mắt. Nhưng khi tay vừa nhấc lên, đầu ngón tay lại cảm nhận được một lực nhẹ níu lại.


Tim đập lỡ một nhịp, Lạc Tự bất ngờ mở bừng mắt, đúng lúc nhìn thấy Cố Tiêu Duy cũng vừa mở mắt, ánh mắt sâu thẳm ấy khiến máu trong cơ thể anh dồn hết về tim. Lạc Tự vội ngồi bật dậy, vò đầu bối rối: “Em… em ở đây cả đêm luôn sao?”


“Vì anh cứ gọi tên em to như thế.” Cố Tiêu Duy ngồi dậy, tựa người vào thành giường, ánh mắt chăm chú nhìn Lạc Tự. “Có phải vì đoạn diễn tâm lý bác sĩ hôm qua không? Anh lo lắng cho em nên nghĩ nhiều đến mức mơ thấy à?”


“Chắc vậy.” Lạc Tự lúng túng quay mặt đi, gãi đầu. “Anh lo hơi thừa. Em đừng để ý.”


Cố Tiêu Duy chống một tay lên giường, hơi nghiêng người nhìn Lạc Tự cúi đầu: “Đàn anh, anh không lo thừa đâu. Mỗi khi cảm thấy mình dần giống Lục Bình Phong hơn, chỉ cần nhìn thấy anh, em lại nhớ ra mình vẫn là Cố Tiêu Duy.”


Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, giọng Diệp Thịnh Nghi từ ngoài truyền vào: “Anh Cố, anh Lạc… hai người dậy chưa? Có muốn ăn trưa không?”


“Đương nhiên là ăn rồi.” Cố Tiêu Duy đáp lại. “Bọn tôi rửa mặt xong sẽ xuống, mọi người cứ ăn trước đi, không cần đợi.”


“À, không vội đâu, hai người cứ từ từ.” Diệp Thịnh Nghi nói thêm. “Em vừa xác nhận với đoàn phim, do thời tiết thay đổi, cảnh quay chiều nay của hai người được dời sang ngày mai. Tuyến của Triệu Tư Trầm và quản lý Ailin cần trời nắng để quay, nên họ được ưu tiên hôm nay.”


Nghe vậy, Lạc Tự cũng chẳng còn vội vàng chuẩn bị cho cảnh quay chiều nữa.


“Trời nắng đẹp thế này, hay mình làm gì đó thú vị một chút?” Cố Tiêu Duy gợi ý.


“Sao tự nhiên lại nghĩ đến việc làm hoạt động?” Lạc Tự tò mò hỏi.


“Phim Phản Kích từ khi phát sóng đến giờ đã liên tục đứng đầu bảng xếp hạng rating nhiều ngày. Phần đầu phim chủ yếu xoay quanh Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh. Tổng giám đốc Lê có nhắn, tốt nhất là chúng ta nên có chút tương tác để tạo thêm nhiệt. Nhưng vì đang quay phim, tổ chức hoạt động phức tạp thì không tiện.”


Nghe Cố Tiêu Duy nói, Lạc Tự cũng hứng thú hẳn lên. “Được đấy! Em muốn làm gì?”


“Trước đó em có nói với chị Thôi về việc quay vlog cùng anh. Đi xa thì không khả thi, nhưng đi dạo quanh khu nghỉ dưỡng này thì sao? Vừa thư giãn, vừa giới thiệu nơi này, cũng coi như cảm ơn tài trợ của họ.”


“Ý kiến hay đấy!” Lạc Tự gật đầu đồng tình. “Chúng ta còn chưa khám phá nơi này vào ban ngày mà. Giới thiệu một chút cũng hợp lý.”


Cố Tiêu Duy mỉm cười, đưa tay xoa rối tóc Lạc Tự. “Vậy mau rửa mặt ăn cơm thôi. Tranh thủ trời còn sáng.”


Lạc Tự ôm đầu, nghiêm túc phản đối: “Anh là đàn anh của em đấy! Sao em cứ thích xoa đầu anh thế hả?”


Cố Tiêu Duy ngồi bên mép giường, quay đầu lại, bình thản đáp: “Vậy anh xoa lại đi.”


Khi cậu cúi xuống tìm dép, Lạc Tự bất ngờ nhào tới, ôm lấy vai cậu từ phía sau. Giọng cười vui vẻ của anh vang lên bên tai cậu, đầy vẻ nghịch ngợm.


“Nhất định phải sờ lại! Nhìn anh đây, xào bài mạt chược!” Lạc Tự đã quyết tâm biến kiểu tóc của Cố Tiêu Duy thành tổ chim.


Cố Tiêu Duy không nói không rằng, cánh tay vòng ra sau, bế bổng Lạc Tự lên vai.


“Cố Tiêu Duy — thả anh xuống…!”


Lạc Tự suýt nữa ngã ngửa ra sau, trong cơn tức giận, hai tay túm lấy tóc của Cố Tiêu Duy. Nhưng Cố Tiêu Duy vẫn thản nhiên, nhấc anh lên một cái, rồi bế thẳng ra khỏi phòng. Khi đến lan can trước cầu thang, nơi mấy người đang chuẩn bị ăn trưa bên dưới, cậu cất giọng: “Tôi và Lạc Tự chiều nay ra ngoài quay vlog dạo phố, ai muốn làm quay phim?”


“Tôi…!”


“Em em em em!”


“Để em!”


A Nham, Tiểu Cầm và Diệp Thịnh Nghi đồng loạt giơ tay, tranh nhau xung phong.


“Thế thì oẳn tù tì đi.”


Dứt lời, Cố Tiêu Duy quay người, vẫn bế Lạc Tự trên vai, bước trở lại phòng. Cậu đặt Lạc Tự xuống giường, chống hai tay hai bên người anh, cúi xuống, giọng dịu dàng hỏi: “Còn chơi nữa không?”


Nhưng ánh mắt kia lại ngập tràn ý đe dọa.


Lạc Tự vội lắc đầu nguầy nguậy: “Không chơi nữa! Không chơi nữa! Anh đi đánh răng rửa mặt ăn trưa đây!”


“Ừ.”


Cố Tiêu Duy lúc này mới chịu quay về phòng mình.


Đợi cậu đi rồi, Lạc Tự mới quay mặt sang, bật cười khúc khích.


Dưới lầu, cuộc chiến oẳn tù tì diễn ra hết sức kịch liệt. Cuối cùng, Diệp Thịnh Nghi thắng, reo lên đầy hân hoan: “Tôi thắng rồi…!”


A Nham nhìn tay mình, thở dài: “Đúng là dạy trò giỏi, thầy đói meo.”


“Không sao, không làm quay phim thì vẫn có thể góp mặt trong vlog mà! Chúng ta cũng có thể làm khách mời chứ!”


Tiểu Cầm vừa nói xong, cả nhóm lại vui vẻ hẳn lên.



Cằm anh đã lún phún râu xanh, trông càng rõ hơn. Trước đó anh không cạo râu là vì yêu cầu của đạo diễn, muốn thể hiện vẻ mệt mỏi rã rời của Ôn Dục Trì sau nhiều ngày liên tục tăng ca.


Nhưng bây giờ Lạc Tự đã ngủ đủ giấc, không còn chút mệt mỏi nào, thay vào đó lại toát lên vẻ phóng khoáng, bất cần. Anh thử nhíu mày, tạo một biểu cảm lạnh lùng, rồi ngắm nghía bản thân từ nhiều góc độ khác nhau.


“Nhìn gì mà chăm chú thế?” Giọng Cố Tiêu Duy vang lên từ phía sau.


“Anh đang nghĩ… anh cũng có thể diễn kiểu nhân vật cao thủ kiếm khách ẩn dật giang hồ, giấu kiếm trong lòng, gửi hồn vào thơ rượu… kiểu lãng tử tự do, không gò bó ấy.” Lạc Tự quay đầu lại, ánh mắt sáng lên. “Em thấy sao?”


Cố Tiêu Duy tựa người vào khung cửa phòng tắm, nghiêng đầu nhìn anh rất nghiêm túc. Sau đó, cậu lắc đầu: “Không hợp.”


“Tại sao không được?”


“Khi hôn thì hơi cứng.”


Giọng Cố Tiêu Duy thản nhiên, rõ ràng như đang trình bày một sự thật hiển nhiên.


Nhưng Lạc Tự lại không nhịn được mà cười gian. Đã là cơ hội đối phương tự dâng lên, sao anh có thể không tận dụng triệt để?


Lạc Tự xoay người, nhanh chóng bước tới gần Cố Tiêu Duy, dùng cằm chạm nhẹ vào người kia: “Cứng không? Thầy Cố, em thử cảm nhận xem anh có cứng không? Giúp anh nhớ lại chút, trong bộ phim này tôi có cảnh hôn không? Anh hôn ai? Hôn ai nào?”


Vừa nói, anh vừa không ngừng áp sát Cố Tiêu Duy.


Hiếm khi trong đáy mắt Cố Tiêu Duy hiện lên nụ cười rõ rệt. Nếu thực sự ghét sự tiếp cận của Lạc Tự, cậu chắc chắn đã tránh đi ngay, nhưng cậu vẫn tựa vào chỗ cũ, để mặc Lạc Tự dùng cằm chạm nhẹ lên má mình.


Sợ làm đau đối phương, Lạc Tự chỉ chạm rất khẽ. Ai ngờ, Cố Tiêu Duy lại đưa tay giữ chặt lấy sau đầu anh, ép cằm anh đâm mạnh vào má mình một cách không chút khách khí.


“Này! Có đau không?” Lạc Tự lập tức đẩy cậu ra.


Cố Tiêu Duy đưa tay áp lên cằm Lạc Tự, xoa xoa vài cái rồi thấp giọng nói: “Giống như trái kiwi ấy, còn khá thú vị.”


“Thú vị? Thú vị ở chỗ nào? Đây là anh nghiêm túc để nó mọc ra đấy!”


“Vậy anh định mang nó đi quay vlog à? Tự nhận mình là hiệp khách sa cơ, Lạc Tự tiên sinh?”


Nụ cười của Cố Tiêu Duy đúng là thứ có thể câu hồn người khác, một khi cười lên thì thật sự không thể chống đỡ.


“Anh cạo, cạo ngay bây giờ, được chưa?” Lạc Tự bực bội quay lưng lại, bóp kem cạo râu ra tay rồi bắt đầu tìm dao cạo trên giá.


“Để em giúp anh cạo.” Cố Tiêu Duy bước tới.


“Không cần, anh để râu này mọc mất mấy ngày, anh tự cạo.”


Dù là đàn ông ở độ tuổi nào thì cũng đều có chút tính hiếu thắng. Bị Cố Tiêu Duy nói râu mình giống trái kiwi, lòng tự tôn đàn ông của Lạc Tự ít nhiều cũng bị tổn thương.


“Để em cạo, em muốn cảm nhận sự kiên cường khi chúng phá đất mà mọc lên.” Cố Tiêu Duy cầm lấy dao cạo. Lạc Tự vì đã thoa kem cạo râu nên ngửa đầu lên, để lộ rõ đường nét yết hầu kéo dài. Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu Cố Tiêu Duy: nắm lấy nó, rồi giấu đi.


Thấy đối phương chủ động muốn giúp mình, Lạc Tự tất nhiên không từ chối, thậm chí còn tỏ vẻ như vừa được đặc xá. Anh vỗ nhẹ lên eo Cố Tiêu Duy một cái, cười lớn: “Được thôi. Cho em cơ hội trải nghiệm. Nhưng phải nhớ, nếu phục vụ không tốt, anh sẽ đày em đi… Á! Cố Tiêu Duy, em làm gì đấy!”


Tên kia lại dám nhéo mạnh vào eo anh, khiến Lạc Tự suýt nhảy dựng lên.


“Hoàng thượng, ngài định đày thần đi đâu?” Giọng Cố Tiêu Duy đầy vẻ tà mị, nếu đặt vào thời xưa thì đúng là hình mẫu của một gian thần điển hình.


Lạc Tự ngoan ngoãn ngửa cổ, hai tay che eo, đề phòng đối phương tiếp tục ra tay: “Cùng lắm thì đày em đi rửa bô thôi. Còn không, vốn dĩ định để em ngủ bên đầu giường trẫm, giờ chỉ có thể ngồi ở cuối giường thôi.”


“Hửm. Hoàng thượng không cần bờ vai của thần sao?”


“Chậc!”


Tiếng dao cạo râu vang lên đều đều. Cố Tiêu Duy cúi đầu, từ tốn từng đường cạo qua cằm Lạc Tự.


Lực tay cậu vừa đủ, không mạnh không nhẹ, khiến Lạc Tự cảm nhận được lưỡi dao lướt qua mà không hề có chút cảm giác nguy hiểm. Ngược lại, anh còn híp mắt, tận hưởng sự chăm sóc đầy tỉ mỉ này.


Cố Tiêu Duy nhìn người trước mặt, bàn tay vốn đặt sau gáy của đối phương khẽ nhúc nhích, nâng cằm anh lên, điều chỉnh thành một góc hoàn hảo hơn để… hôn.


“Xong chưa?” Lạc Tự chẳng hề phòng bị, giọng điệu tự nhiên như đang nói chuyện phiếm.


“Xong rồi.” Ánh mắt u ám của Cố Tiêu Duy dần sáng lên. Cậu cầm lấy khăn mặt đã thấm nước, nhẹ nhàng lau sạch bọt xà phòng còn sót lại trên cằm Lạc Tự.


Cậu nghĩ… thật muốn mãi mãi giữ lấy người này.


Lạc Tự nhận khăn từ tay Cố Tiêu Duy, quay mặt về phía gương, tỉ mỉ lau lại hai bên rồi sờ sờ cằm mình. Anh cười hài lòng: “Đúng là sạch bong, thoải mái quá đi. Giờ thì chẳng phải lo khi hôn đối phương lại làm rát mặt nữa!”


Cố Tiêu Duy khẽ bật cười, lấy chai nước dưỡng sau cạo râu từ giá, đưa cho Lạc Tự: “Đừng quên dùng cái này.”


“Rõ, thưa sếp.”


Lạc Tự cúi đầu mở nắp chai, hương thơm đặc trưng của dòng sản phẩm Pure Colour lan tỏa, khiến trái tim anh bỗng thắt lại một chút. Cảm giác mát lạnh khi áp lên da mặt nhanh chóng chuyển thành chút ấm áp dễ chịu. Mùi hương ấy bao quanh anh, như thể chính Cố Tiêu Duy đang ôm trọn lấy anh vậy.



Sau khi hoàn tất việc vệ sinh cá nhân, Lạc Tự bước vào phòng thay đồ mà cả hai cùng dùng chung. Sờ sờ cằm mình, anh bắt đầu băn khoăn.


Anh chưa từng quay vlog bao giờ. Liệu có nên nhờ Diệp Thịnh Nghi phối đồ để trông thời thượng hơn một chút, hay cứ mặc đồ thường ngày thoải mái là được?


“Đang nghĩ gì mà thẫn thờ thế?” Cố Tiêu Duy hỏi từ phía sau.


“À, ngài stylist riêng của tôi, Cố Tiêu Duy, đã đến rồi! Xin hỏi thầy Cố, hôm nay tôi nên mặc gì để quay vlog thì hợp lý nhỉ?”


“Vẫn như thường thôi, ba món ruột của anh.” Cố Tiêu Duy bước vào phòng thay đồ, tiện tay lấy một bộ đồ thể thao rồi định quay đi.


“Ba món ruột? Là gì cơ?”


“Áo thun trắng rộng vai, quần thể thao, giày sneakers.”


“Em nói nghe cứ như áo ba lỗ, quần short đi biển với dép kẹp ấy!”


“Nếu anh thật sự mặc vậy, biết đâu sau khi vlog phát sóng, áo ba lỗ giá mười hai tệ bao ship trên Taobao lại cháy hàng.”


Nói xong, Cố Tiêu Duy thản nhiên cởi bỏ bộ đồ ngủ ngay trước mặt Lạc Tự, để lộ thân hình hoàn mỹ khiến người khác phải ganh tị.


Dù đã từng thấy qua khi đi bơi cùng nhau, nhưng mỗi lần nhìn gần thế này, ánh mắt của Lạc Tự đều như bị thiêu đốt.


Ngẩng lên lần nữa, anh đã thấy Cố Tiêu Duy mặc xong áo hoodie, chẳng chút ngại ngần cúi xuống, chuẩn bị cởi tiếp quần ngủ.


Lạc Tự cảm giác như mình bị mắc kẹt trong không gian nhỏ hẹp này, còn hormone nam tính của Cố Tiêu Duy thì chặn hết mọi lối thoát.


Cố Tiêu Duy nhanh chóng lấy một chiếc quần thể thao bên cạnh và mặc vào. Đôi chân dài, thon gọn nhưng đầy sức mạnh ấy, chỉ trong chốc lát đã bị che khuất.


“Nhìn gì thế?” Cố Tiêu Duy cầm một chiếc mũ lưỡi trai màu bạc in họa tiết đen, đội lên đầu Lạc Tự.


“Chân em dài thật.” Lạc Tự buột miệng.


Cố Tiêu Duy khẽ gõ nhẹ lên vành chiếc mũ lưỡi trai, giọng điệu đầy ẩn ý: “Chân anh dài, hẳn sẽ hữu dụng hơn.”


Khi Lạc Tự ngẩng đầu lên, chỉnh lại vành mũ, Cố Tiêu Duy đã bước ra ngoài.


“Chân dài thì liên quan gì chứ?” Lạc Tự thầm nhẩm lại kịch bản trong đầu, nhưng chẳng thấy đoạn nào có liên quan đến chiều dài đôi chân cả.


Anh thay một chiếc áo thun và quần thể thao, rồi xuống lầu ăn trưa cùng mọi người.


“Anh Lạc, tối qua anh dọa em sợ chết đi được.” Diệp Thịnh Nghi vừa mở miệng vừa nhai dở miếng cánh gà.


“Xin lỗi nhé. Gần đây quay phim căng thẳng quá, tôi gặp ác mộng.” Lạc Tự cười trừ.


“Anh gọi tên anh Cố to lắm luôn! Em còn tưởng phòng anh có kẻ xấu đột nhập ấy!” Diệp Thịnh Nghi vừa nói vừa cắn thêm một miếng gà.


“Kẻ xấu vào thì tôi phải hét “cứu mạng” chứ.” Lạc Tự đáp, nhưng trong lòng lại không khỏi rùng mình khi nhớ đến giấc mơ tối qua.


Ngồi bên cạnh, Cố Tiêu Duy nhẹ nhàng múc một muỗng đậu hũ Ma Bà đặt vào bát của Lạc Tự, giọng điềm đạm: “Bất kể anh mơ thấy gì, nó cũng sẽ không xảy ra trong thực tế.”


Lạc Tự khẽ nói: “Em tự tin thật nhỉ.”


“Vì không cam lòng.”


“Không cam lòng?” Lạc Tự ngạc nhiên.


“Vì em đang đến gần mục tiêu của mình, nếu chưa đạt được, tất nhiên sẽ không cam lòng.”


“Thế nếu đạt được rồi thì sao? Em sẽ cam lòng à?” Lạc Tự bật cười, hỏi ngược lại.


“Đạt được rồi, sẽ càng không cam lòng hơn.” Cố Tiêu Duy đáp, ánh mắt đầy kiên định.


“Thế mục tiêu của anh Cố là gì? Giải Nam chính xuất sắc nhất của Giải Vân Văn à?” Tiểu Cầm tò mò hỏi.


“Hay là Giải Kỳ Lân?” A Nham cũng góp lời.


“Đợi đến khi tôi đạt được rồi, tôi sẽ nói cho mọi người biết.” Cố Tiêu Duy nhếch môi cười.


Lạc Tự không nhịn được cười: “Được đấy, thầy Cố cũng có cả ngàn lẻ một mục tiêu nhỏ nha!”


“Thôi, giờ bàn chút chuyện chính đi. Trong vlog lần này, chúng ta quay gì đây? Khu nghỉ dưỡng Tường Vi đúng là phong cảnh đẹp thật, nhưng hai anh đẹp trai chỉ đi dạo loanh quanh, không có chủ đề gì thì fan xem cũng chán chết.” Tiểu Cầm nhắc nhở.


“Ý của Tổng giám đốc Lê là cứ đơn giản thôi. Tôi và Lạc Tự cùng xuất hiện trong một khung hình, khán giả yêu thích Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh chắc chắn sẽ thấy hài lòng. Chỉ cần chuẩn bị vài câu hỏi phỏng vấn là được.” Cố Tiêu Duy liếc nhìn Lạc Tự: “Anh có câu hỏi gì cứ thoải mái hỏi.”


“Câu hỏi gì cũng được?” Lạc Tự nở nụ cười đầy ẩn ý.


“Anh cùng lắm cũng chỉ hỏi mấy thứ kiểu như mối tình đầu năm bao nhiêu tuổi, nụ hôn đầu còn hay không. Nếu không thì để tôi chuẩn bị sẵn một bản thông tin chính thức cho anh?” Cố Tiêu Duy bình thản đáp.


“Em định biến buổi phỏng vấn thành buổi mai mối hay gì?” Lạc Tự cười đến mức không nhịn được, trong lòng lại thầm nghĩ: Giả sử anh hỏi em có muốn cưới anh không, liệu em có dám đảm bảo không đấm anh một cái?


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 87: Anh mơ thấy em à?
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...