Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 86: Nắm quyền
Giang Dẫn Xuyên đang chuẩn bị bước chân vào lĩnh vực sản xuất phim truyền hình và điện ảnh độc lập. Một số vai diễn tuy không nhiều đất diễn nhưng lại đóng vai trò rất quan trọng. Thường thì để chọn được những diễn viên phù hợp, đoàn phim phải lục tìm trong hàng loạt diễn viên quần chúng, vừa mất thời gian, vừa chưa chắc đã tìm được người ưng ý.
Lạc Tự từng gợi ý với anh ấy rằng, trong số diễn viên quần chúng cũng không thiếu những người có thực lực. Dù ngoại hình không nổi bật, nhưng khả năng thoại và biểu cảm không hề thua kém các diễn viên chuyên nghiệp. Nếu ký hợp đồng dài hạn với họ và tạo điều kiện để họ tập trung diễn xuất, hoàn toàn có thể đào tạo thành những “diễn viên phụ vàng” – vừa là biểu tượng thực lực của công ty, vừa tiết kiệm chi phí.
Giang Dẫn Xuyên quyết định nghe theo lời khuyên của Lạc Tự. Người đầu tiên anh ấy chọn để ký hợp đồng chính là anh Long.
Khi nhận được lời mời ký hợp đồng, anh Long mừng đến rơi nước mắt. Anh ấy thực sự biết ơn Văn Hóa Ảnh Thị Dẫn Xuyên đã cho mình cơ hội, từ đó càng thêm nỗ lực trong diễn xuất. Không lâu sau, anh ấy chia sẻ video múa kiếm của Lạc Tự lên mạng xã hội, kèm theo lời tán thưởng chân thành: “Dù tôi là một gã thô kệch, nhưng không thể phủ nhận người anh em này thật sự rất ngầu!”
Hàn Dương sau khi xem đoạn video đó, lập tức gọi điện cho Giang Dẫn Xuyên, xác nhận rằng sau khi Lạc Tự hoàn thành quay [Dã Thú và Hoa Hồng], anh sẽ thêm một dự án phim ngắn về Thế vận hội, sau đó dành thời gian cho bộ phim truyền hình mà họ đang lên kế hoạch.
“Yên tâm đi, tôi – Giang Dẫn Xuyên – đâu bao giờ thất hứa? Lạc Tự cũng là người rất giữ chữ tín! Giờ quan trọng là biên kịch Hoa Tinh Vân phải nhanh tay hoàn thiện kịch bản chứ!”
Kể từ khi [Phản Kích] lên sóng, điện thoại của Giang Dẫn Xuyên gần như nổ tung. Ai cũng nhận ra Lạc Tự đã nổi tiếng và sẽ còn nổi hơn nữa. Nếu cứ chần chừ, lịch trình của anh e rằng phải đặt trước vài năm.
Với những người nói chuyện hợp tình hợp lý, Giang Dẫn Xuyên sẽ lắng nghe kỹ dự án của họ. Nhưng với những người dựa vào mối quan hệ hợp tác cũ để ép buộc anh ấy phải đưa Lạc Tự vào đoàn phim của họ, anh ấy chỉ có một câu trả lời: “Lạc Tự không chỉ là diễn viên của công ty, cậu ấy còn là cổ đông kỳ cựu. Tôi không có quyền sắp xếp cổ đông của mình làm gì, cậu ấy sẽ tự quyết định chuyện của mình.”
Trong khi đó, Âu Tuấn Thao lại đang đối mặt với một rắc rối hoàn toàn khác.
Vừa xem xong video múa kiếm của Lạc Tự, hắn ta không khỏi bị cuốn hút. Từng động tác mạnh mẽ mà uyển chuyển, ánh kiếm sắc bén như xé toang màn đêm. Những cú xoay người, những lần phất kiếm dứt khoát như chia đôi ánh nhìn và nhịp tim. Đường nét cơ thể săn chắc, đầy sức sống ấy…
Cổ họng Âu Tuấn Thao khẽ động, anh ta không thể ngừng tua đi tua lại đoạn video, tâm trí tràn ngập những suy nghĩ không dứt. Nhưng tất cả bị phá vỡ bởi cuộc gọi của Cao Hòa.
“Âu tổng, đạo diễn đoàn phim [Sói Khói] sau khi xem đoạn múa kiếm của Lạc Tự đã tìm đến nhà sản xuất và nhà đầu tư, kiên quyết muốn thay Hà Mộ, mời Lạc Tự vào vai tướng quân thời trẻ. Họ rất cứng rắn trong chuyện này.”
Chỉ cần nghe đến cái tên “Hà Mộ”, đầu Âu Tuấn Thao đã đau như búa bổ.
“Rồi sao nữa?”
“Phía Giang Dẫn Xuyên từ chối vì lịch trình không cho phép.”
Đây có lẽ là tin tức duy nhất khiến anh ta cảm thấy nhẹ nhõm.
“Hà Mộ thực sự bị chấn thương dây chằng vì treo dây cáp sao?” Âu Tuấn Thao lạnh giọng hỏi.
“Tôi nghe nói… là vì nữ chính Ngải Trừng gần đây mê mẩn Lạc Tự. Thời gian nghỉ ngơi cô ta liên tục xem video của Lạc Tự, không quay phim thì cũng đi khắp nơi giới thiệu về Lạc Tự. Cả đoàn phim đều bắt đầu xem Phản Kích. Thế là Hà Mộ nổi đóa, cãi nhau với cô ta, còn nói mấy lời khó nghe. Kết quả Ngải Trừng giận, hai người chiến tranh lạnh.”
Ngón tay Âu Tuấn Thao siết chặt đến trắng bệch. “Hai người này bị ngu à? Đi nói với Hà Mộ, nếu cậu ta không lập tức quay lại làm việc, đừng mơ nhận thêm bất kỳ công việc nào sau này! Cậu ta không nhận ra tài nguyên của mình đang tụt dốc sao? Còn về Ngải Trừng, nếu cô ta thích Lạc Tự đến vậy, bảo cô ta đi hỏi thử xem Giang Dẫn Xuyên có nhận cô ta không!”
Trước đây, việc Hà Mộ được Âu Tuấn Thao dung túng thực chất là một nước cờ. Anh ta cố tình để Hà Mộ kiêu ngạo, rồi dùng quyền thế chèn ép Lạc Tự. Nhưng giờ đây, Lạc Tự hoàn toàn khác. Một bộ phim [Phản Kích] đã đủ khiến anh trở thành tâm điểm bàn tán, mà [Phản Kích] còn chưa chiếu xong thì [Bão Táp] đã sẵn sàng lên sóng. Hai bộ phim nối tiếp nhau, Âu Tuấn Thao có thể hình dung ra cảnh năm nay giải Vân Văn dành cho Nam phụ được yêu thích nhất sẽ khó thoát khỏi tay Lạc Tự. Thậm chí nếu lùi một bước, ít nhất anh cũng sẽ có tên trong danh sách đề cử. Đừng nói đến giải thưởng học thuật như giải Kỳ Lân, khả năng Lạc Tự được đề cử cũng rất cao.
10 giờ 20 tối, chiếc xe bảo mẫu chở Lạc Tự và Cố Tiêu Duy dừng lại trước khu căn hộ dành cho thanh niên.
Xung quanh khu căn hộ yên tĩnh đến lạnh lẽo. Ánh sáng từ đèn đường chiếu xuống mặt đất, nhìn thì sáng rực nhưng lại gợi lên cảm giác trống rỗng đến rợn người.
Lạc Tự bị ai đó vỗ nhẹ vào má, giọng của Cố Tiêu Duy vang lên bên tai: “Đến nơi rồi, dậy đi.”
“Ừm…” Lạc Tự khẽ đáp, ngồi dậy. Anh vừa định đưa tay lên dụi mắt thì đã bị Cố Tiêu Duy giữ chặt cổ tay. “Đừng dụi, làm lem lớp trang điểm mắt thì lại phải tốn công sửa.”
Lạc Tự lúc này mới tỉnh hẳn. Ngẩng đầu lên, anh chạm ngay vào ánh mắt của Cố Tiêu Duy.
Ánh đèn đường xuyên qua cửa kính, chiếu lên gương mặt của Cố Tiêu Duy. Dù ngược sáng, nhưng không còn vẻ lạnh lùng xa cách như khi cậu diễn cảnh mộng du. Thay vào đó, là một sự dịu dàng như muốn xóa tan cả bóng tối.
Lạc Tự bật cười khẽ, giọng mang chút trêu chọc: “Anh nói này… tối nay em phải bóp cổ anh trong cảnh quay đấy. Bây giờ em chu đáo thế này, anh đang tự hỏi liệu lát nữa em có ra tay nổi không?”
Cố Tiêu Duy khựng lại một chút.
Cậu hiểu rõ cảm xúc của mình lúc này. Tất cả sự dịu dàng và quan tâm đều xuất phát từ mong muốn chân thật nhất trong lòng cậu, dành cho Lạc Tự.
Cậu không bị cuốn vào nhân vật trong phim, mà vẫn giữ được chính mình.
“Cố Tiêu Duy? Cố ảnh đế? Đồng chí Cố?” Lạc Tự nghiêng đầu lại gần, thấy Cố Tiêu Duy im lặng không nói gì, vẻ mặt có chút lo lắng, như muốn nhìn rõ cảm xúc của đối phương.
Không ngờ, giây tiếp theo, Cố Tiêu Duy đột nhiên đưa tay siết lấy cổ Lạc Tự. Yết hầu của anh nằm gọn trong lòng bàn tay cậu, khẽ động lên theo phản xạ vì kinh ngạc.
Khoảnh khắc đó, Cố Tiêu Duy bỗng có cảm giác bản thân đang nắm toàn bộ con người này trong tay mình.
“Anh nói xem, em có ra tay được không?” Cố Tiêu Duy cúi mắt, nhìn Lạc Tự.
Mái tóc của Lạc Tự vẫn chưa được chỉnh lại, vài sợi rối buông lơi trước trán. Anh ngơ ngác nhìn Cố Tiêu Duy, dường như không ngờ cậu lại ra tay bất ngờ như vậy.
Cố Tiêu Duy càng lúc càng tiến sát, ánh mắt cũng lạnh dần. Cho đến khi cậu cảm nhận một cơn đau nhói từ eo — Lạc Tự đã mạnh tay véo cậu.
“Chậc…” Cố Tiêu Duy buông Lạc Tự ra, tựa lưng vào cửa xe, giọng mang chút bất mãn.
“Ha, cuối cùng anh cũng thành công một lần rồi.” Lạc Tự xoa cổ mình, cố ý châm chọc: “Em mà gọi là “ra tay được” à? Dọa người cũng không chuyên nghiệp chút nào. Nhìn anh đây này, véo là véo thật.”
Anh mở cửa xe, nhưng gió đêm không ùa vào.
Lạc Tự cố tình bước ra khỏi xe một cách ung dung, lướt qua Cố Tiêu Duy như thể đang khoe chiến thắng.
Không khí dường như bị một lực vô hình đè nén, cứng nhắc đến mức không hề có chút luồng chảy nào.
Đoàn làm phim đã chuẩn bị sẵn sàng bên trong căn hộ. Một trong những căn phòng mẫu được thiết kế để trở thành “nhà” của Ôn Dục Trì.
Diệp Thịnh Nghi xách theo hộp trang điểm, bước vào thang máy cùng Lạc Tự.
Lạc Tự chờ một lúc nhưng không thấy Cố Tiêu Duy xuất hiện.
“Thầy Cố đâu rồi?” Lạc Tự quay qua hỏi Diệp Thịnh Nghi.
“Hình như anh ấy vẫn ở trên xe bảo mẫu thì phải.”
Lạc Tự khẽ nhíu mày, trong lòng thoáng bất an. Chẳng lẽ trò đùa lúc nãy của mình đã khiến tâm trạng Cố Tiêu Duy bất ổn? Có khi nào cậu đang ở lại trong xe để nhập vai, chuẩn bị cảm xúc? Nghĩ vậy, Lạc Tự định bước ra khỏi thang máy để đi tìm Cố Tiêu Duy.
Nhưng nếu cậu thực sự đang tập trung lấy cảm xúc, mình chạy đến đó chẳng phải sẽ phá hỏng quá trình của cậu sao?
Suy nghĩ trong chốc lát, Lạc Tự chỉ đành thở dài, lùi lại vào thang máy.
“Chúng ta lên trước đi. Phân cảnh của tôi quay trước mà.” Lạc Tự nói.
Đây là lần đầu tiên Lạc Tự thấy “nhà” của Ôn Dục Trì. Không thể phủ nhận, đoàn làm phim đã đầu tư rất nhiều tâm huyết. Căn hộ này nằm ngay gần khu nghỉ dưỡng, thuận tiện cho việc di chuyển và vận chuyển thiết bị quay. Cách bài trí cũng rất phù hợp với hình dung của Lạc Tự.
Vừa bước vào, đập vào mắt là chiếc sofa bọc vải. Trên lưng ghế tựa, có mấy chiếc áo sơ mi và áo khoác được cố tình bị vo nhàu, trông như thể chủ nhân của chúng – một pháp y thường xuyên phải làm việc đến khuya – chẳng còn thời gian để dọn dẹp khi về nhà.
Phía trước sofa là một chiếc bàn trà tròn nhỏ. Khác hẳn với những chiếc bàn trà lớn, hiện đại và sang trọng trong biệt thự, chiếc bàn này trông khá bình dân, như thể được mua từ một cửa hàng kiểu IKEA.
Đối diện sofa là một chiếc tivi không quá lớn. Phòng khách nối liền với gian bếp mở, trên mặt bếp có giá treo cốc, vài chiếc cốc sứ treo lủng lẳng. Khu vực bếp còn có một bộ dao gọn gàng đặt ngay cạnh bếp nấu.
Máy quay đã được đặt cố định, các nhân viên kỹ thuật đang điều chỉnh lần cuối.
Lạc Tự nằm thử trên ghế sofa, tìm vị trí thoải mái nhất. Cùng lúc đó, chuyên viên ánh sáng cũng điều chỉnh đèn chiếu sao cho phù hợp.
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ cơn mưa giông được tạo hiệu ứng. Nhưng trước mắt, đạo diễn Thịnh Vân Lam quyết định quay trước cảnh Ôn Dục Trì trở về nhà.
Diệp Thịnh Nghi nhanh chóng chỉnh lại lớp trang điểm cho Lạc Tự. Sau khi được đạo diễn xác nhận, Lạc Tự bước đến cửa ra vào. Anh nhắm mắt, điều hòa hơi thở, tập trung cảm xúc. Một hơi thở sâu, và anh đã hoàn toàn nhập vai Ôn Dục Trì.
Trên người Ôn Dục Trì vẫn là bộ đồ cậu ấy mặc khi đến biệt thự của Lục Bình Phong để làm xét nghiệm Luminol. Toàn bộ dáng vẻ nhuốm sự mệt mỏi, uể oải.
Chỉ nghe thấy âm thanh khóa cửa vang lên, Ôn Dục Trì mở cửa căn hộ, sau đó vô thức khép nhẹ cánh cửa lại.
Ống kính dần tiến gần, cánh cửa không đóng hẳn mà để lại một khe hở nhỏ.
Khe hở tối đen ấy như một cánh cửa dẫn lối trí tưởng tượng, tựa hồ phía bên kia là một thế giới khác, nơi bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện một ánh mắt rình rập hoặc một bàn tay quỷ dữ vươn ra. Nhưng vài giây trôi qua, mọi thứ vẫn lặng im, khe hở ấy chỉ đơn giản là tồn tại, tĩnh lặng và khó đoán.
Ôn Dục Trì bước vào, việc đầu tiên cậu ấy làm là bật đèn. “Tách!” Một tiếng khẽ vang lên, ánh sáng cam dịu dàng lan tỏa khắp căn phòng, xua tan bóng tối.
Cậu ấy chậm rãi tiến đến chiếc sofa, tiện tay nhấc chiếc áo khoác vắt trên đó lên. Có lẽ định gấp gọn, nhưng sau khi khẽ hít một hơi, cậu ấy lại buông xuống.
Tiếng bụng sôi “ọc ọc” vang lên, nhắc nhở rằng dạ dày cậu ấy đang biểu tình. Ôn Dục Trì lững thững đi vào bếp, nhấc ấm nước, mở vòi và để nước rót vào. Trong lúc chờ, cậu ấy ngửa đầu ra sau, nhắm mắt lại, trông như thể có thể ngủ ngay tại chỗ, dù đang đứng.
Chỉ đến khi nước tràn ra khỏi miệng ấm làm cậu ấy giật mình tỉnh lại. Cậu ấy vội vã tắt vòi, đổ bớt nước, rồi đặt ấm lên đế. Tiếng nước bắt đầu sôi vang lên khe khẽ.
Lợi dụng khoảng thời gian chờ nước sôi, Ôn Dục Trì trở lại sofa. Cậu ấy thả mình ngả xuống, đầu tựa ra sau, mắt nhắm nghiền. Tiếng “ù ù” đều đều của ấm nước như một bản nhạc ru ngủ. Chẳng mấy chốc, cậu ấy nghiêng người, cơ thể từ từ trượt xuống, và cứ thế chìm vào giấc ngủ.
Cảnh tượng ấy, sự mệt mỏi ấy, được thể hiện chân thực đến mức không cần một lời thoại, cũng đủ để kéo người xem chìm vào cảm giác kiệt sức của nhân vật.
Sau vài giây im lặng, ánh sáng nhấp nháy từ xa hiện lên qua khung cửa sổ, đi kèm là tiếng sấm rền vọng lại. Cơn mưa lớn mà mọi người đã mong đợi cuối cùng cũng đến. Từ xa, tiếng nước mưa rơi lộp độp vang lên, càng lúc càng gần, ánh chớp và tiếng sấm rền rĩ cũng dồn dập hơn. Không khí ngột ngạt trước đó như được tháo gỡ, bắt đầu lưu thông.
“Được rồi! Chuẩn bị vào cảnh tiếp theo! Nhanh, nhanh lên!” Giọng đạo diễn Thịnh Vân Lam vang lên đầy hào hứng.
“Cố ảnh đế đâu rồi? Cảnh của Lục Bình Phong sắp bắt đầu!” Một nhân viên trường quay cầm loa gọi lớn.
“Cố ảnh đế đến rồi! Anh ấy ở ngay ngoài cửa!” Một người khác đáp lại.
Lạc Tự vẫn nằm yên trên sofa, không nhúc nhích. Dường như sự ồn ào, hối hả xung quanh chẳng liên quan gì đến anh. Anh thật sự đã ngủ. Khuôn mặt nghiêng nghiêng, một lọn tóc rủ xuống má, ngay cả tiếng sấm ầm ầm cũng không khiến mí mắt anh động đậy chút nào.
Thịnh Vân Lam nhìn Lạc Tự, ánh mắt hài lòng. Đây không chỉ là nhập vai, mà còn thể hiện sự chuyên nghiệp. Từ cảnh trước đến cảnh sau, ngay cả tư thế ngủ của anh cũng duy trì hoàn hảo, không hề sai lệch.
Cố Tiêu Duy đã bước vào trường quay. Cảnh này, anh và Lạc Tự từng phối hợp trong buổi thử vai. Nhưng sau vài ngày làm việc chung, liệu cả hai có thể mang lại điều gì bất ngờ hơn? Không chỉ đạo diễn, mà cả đoàn phim đều đang mong chờ.
Tiếng đánh bảng hiệu cùng tiếng sấm hòa làm một, xa xa, ánh chớp lóe sáng, phản chiếu lên khung cửa sổ.
“Ưm…” Ôn Dục Trì khẽ rên một tiếng, nhưng vẫn không tỉnh. Cậu ấy chỉ co chân lên, duỗi cả hai chân lên sofa, tiện tay kéo chiếc áo khoác trên sofa đắp lên người.
Trong căn phòng tối tăm, như thể màn đêm đang dần bao trùm, Ôn Dục Trì ngồi đó, hoàn toàn không hề cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề. Dưới ánh chớp và tiếng sấm rền vang, cậu ấy vẫn giữ vẻ bình tĩnh, tựa như một con mồi không biết rằng mình đã bị săn đuổi.
Chiếc ấm đun nước đang sôi dần tắt lịm, đèn báo đỏ ở đáy ấm vụt tắt. Có lẽ cầu dao trong phòng đã nhảy, hoặc cũng có thể cả khu vực đã mất điện. Không gian trở nên tối đen, chỉ còn tiếng mưa rơi nặng nề bên ngoài cửa sổ, như muốn tràn ngập cả thế giới.
Tiếng sấm mỗi lúc một gần, mang theo cảm giác rợn người, nhưng tâm trí của Ôn Dục Trì dường như đã trôi vào một thế giới khác. Cánh cửa chính của căn hộ, vốn chỉ khép hờ, bị đẩy ra nhẹ nhàng, âm thanh “két” nhỏ xíu hoàn toàn bị tiếng sấm che lấp.
Một bóng dáng cao lớn bước vào, dáng đi thong dong như đang dạo chơi trong vườn, ung dung đến mức khiến người ta phải nghi ngờ liệu anh ta có sợ bị phát hiện hay không. Nhưng mỗi bước chân của người đó lại không tạo ra bất kỳ âm thanh nào, như thể hòa làm một với màn đêm. Anh ta tiến đến gần chiếc ghế sofa, cúi người xuống, lặng lẽ và đầy kiên nhẫn quan sát Ôn Dục Trì đang ngủ say.
Dù là một vị khách không mời, bóng dáng ấy lại mang một vẻ tự nhiên như thể đây là nơi anh ta thuộc về. Cái cách anh ta cúi đầu, ánh mắt chăm chú, lại toát lên một sự dịu dàng và cẩn trọng đến kỳ lạ.
Tiếng mưa vẫn rả rích bên ngoài. Người đàn ông ấy như kẻ phản nghịch đang lén nhìn ánh sáng từ một khe hở. Không nói một lời, anh ta như kìm nén tất cả, tựa như trong máu đang nở rộ những đóa hồng gai. Mỗi cánh hoa và chiếc gai nhọn đâm xuyên qua mạch máu, qua trái tim, khiến tâm trí anh ta đau đớn gào thét, nhưng anh ta vẫn cố gắng giữ im lặng. Bởi vì, nếu Ôn Dục Trì tỉnh dậy, ánh mắt phán xét của cậu ấy có lẽ sẽ chẳng khác gì thế giới ngoài kia.
Và khi đó, mọi ảo tưởng sẽ tan vỡ.
Một tia chớp xé toạc bầu trời, chiếu sáng căn phòng trong tích tắc, cũng làm lộ rõ gương mặt của kẻ đột nhập. Đường nét sắc lạnh như được điêu khắc từ đá, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm không đáy.
Ngay sau đó, tiếng sấm rền vang, rung chuyển cả tòa nhà. Ôn Dục Trì giật mình tỉnh giấc, đôi vai khẽ run lên. Khi cậu ấy còn chưa kịp mở mắt hoàn toàn, đã cảm nhận được một sự hiện diện khác thường ngay bên cạnh mình.
Bản năng khiến cậu ấy lập tức gồng người, định bật dậy, nhưng một bàn tay mạnh mẽ đã nhanh chóng bóp chặt cổ cậu ấy. Đầu gối của người kia đè lên bụng, dễ dàng áp chế cậu ấy xuống sofa.
Ôn Dục Trì mở to mắt, cả cơ thể căng cứng. Phản ứng đầu tiên của cậu ấy là nắm lấy tay người kia, cố gắng gỡ những ngón tay đang siết trên cổ mình. Nhưng sức mạnh của bàn tay đó thật đáng sợ. Dù dùng cả hai tay, cậu ấy cũng chỉ đủ sức ngăn không để ngón tay đối phương lún sâu vào xương cổ.
Nếu muốn giết cậu ấy, tại sao người này chỉ dùng một tay? Và cảm giác quen thuộc này là gì? Cái cổ tay, cấu trúc bàn tay này… sao lại khiến cậu ấy có cảm giác đã từng biết?
Ôn Dục Trì ngước nhìn kẻ đang đứng ngược sáng. Trong không khí, một mùi hương kỳ lạ lan tỏa, vừa mê hoặc vừa khiến các dây thần kinh như bị thiêu đốt. Khi kết hợp với sự ẩm ướt của mưa, nó làm tim cậu ấy đập mạnh hơn, tựa như có thứ gì đó sắc nhọn lướt qua màng tim. Không phải đau đớn, mà là một sự hành hạ ngọt ngào gây nghiện.
Đôi mắt của kẻ đó, sâu thẳm và lạnh lùng, nhưng bên trong lại ngầm chứa ngọn lửa đang âm ỉ cháy. Lần đầu tiên, Ôn Dục Trì cảm thấy ánh nhìn đó như thiêu đốt giác mạc của mình.
Một tia chớp nữa lóe sáng, khắc họa gương mặt hoàn mỹ của người đàn ông. Trong khoảnh khắc, Ôn Dục Trì cảm thấy như linh hồn mình bị người đó xâm chiếm. Ánh mắt anh ta tựa dòng triều tinh tú, chảy tràn trong máu của Ôn Dục Trì.
Người đàn ông tiến lại gần hơn, từng chút một. Mái tóc rối nhẹ rơi xuống, rõ ràng còn cách một khoảng, nhưng lại như đang lướt qua má cậu ấy. Hơi thở của người kia, dù rất khẽ, lại tựa như một ngọn lửa thiêu đốt ngay trên đầu mũi, khiến khứu giác của cậu ấy như bị tước đoạt.
“Lục tiên sinh… anh vào đây bằng cách nào?”
Khi Ôn Dục Trì nhận ra đối phương là ai, cậu ấy thả lỏng bàn tay đang siết chặt.
Quả nhiên, lực tay bóp trên cổ cậu ấy lập tức giảm đi, chỉ vừa đủ để vòng qua cổ họng, tạo nên áp lực nhưng hoàn toàn không làm ảnh hưởng đến hô hấp của cậu ấy.
“Cậu quên đóng cửa rồi.” Giọng nói của Lục Bình Phong lạnh lùng, không chút gợn sóng, nhưng trong âm thanh rào rạt của cơn mưa lớn lại phảng phất một sự dịu dàng kỳ lạ.
“Anh có thể bỏ tay ra rồi. Nếu không cúp điện, tôi còn có thể mời anh một ly…” Ôn Dục Trì liếc về phía bếp, nơi chiếc ấm nước chắc hẳn đã nguội lạnh từ lâu: “… Cà phê hòa tan.”
“Tôi đến để giết cậu. Như cách tôi đã giết bác sĩ Khổng vậy… Tôi có cả ngàn cách để biến hiện trường thành một tai nạn. Ví dụ như bật khí gas trong phòng cậu.”
Ngũ quan của Lục Bình Phong, dưới ánh sáng lờ mờ, mang một vẻ đẹp tuyệt mỹ được thiên phú, như thể ẩn chứa hàng ngàn bí mật và góc khuất điên cuồng, đủ để mê hoặc những kẻ tự cho rằng mình không bao giờ lạc lối.
Nhưng Ôn Dục Trì lại dễ dàng bước qua tất cả, bởi trong mắt cậu ấy, những góc khuất đó chẳng khác gì những bóng mờ lướt nhẹ trên mặt đất.
“Lục Bình Phong, năm đó anh trả lại bà Khổng mấy lọ thuốc?”
“Một lọ.” Lục Bình Phong đáp.
“Một lọ thuốc chỉ có tối đa hai mươi tư viên, và điều này hoàn toàn phù hợp với đơn thuốc của bác sĩ Khổng.” Ôn Dục Trì nói.
“Rồi sao?”
“Sao à? Tôi đã điều tra về loại thuốc đó. Ngay cả khi uống hết hai mươi tư viên, nó cũng không đủ để khiến bác sĩ Khổng mất kiểm soát tinh thần. Nhưng lượng thuốc ông ấy uống lớn gấp đôi liều đó. Nghĩ thử xem, dù có hòa lượng thuốc gấp đôi ấy vào rượu vang, thì là do lưỡi của ông ấy có vấn đề, hay là một ly rượu nhỏ lại có thể hòa tan nhiều thuốc đến vậy?”
Khóe môi Ôn Dục Trì khẽ nhếch lên, ánh mắt ánh lên tia ranh mãnh, như tiếng dây đàn khẽ ngân, làm trái tim Lục Bình Phong rung động theo.
“Vậy nên… cái chết của bác sĩ Khổng không liên quan đến lọ thuốc mà tôi trả lại.”
Bàn tay của Lục Bình Phong rời khỏi cổ Ôn Dục Trì, anh ta lùi lại vài bước, ngồi xuống chiếc bàn trà nhỏ.
“Tôi không phải cảnh sát hình sự, không chịu trách nhiệm phá án, cũng không đưa ra bất kỳ giả thuyết nào.” Ôn Dục Trì nói khẽ.
Nhưng thực ra, cậu ấy đã nói rõ sự thật với Lục Bình Phong.
Bác sĩ Khổng có thể uống một ly rượu hòa tan lượng thuốc lớn như vậy, điều đó chứng tỏ ông ấy đã tự nguyện, thậm chí là cố ý. Còn việc ông ấy làm vậy để tự trừng phạt bản thân hay chỉ để trải nghiệm cảm giác điên cuồng, đối với Ôn Dục Trì và Lục Bình Phong, đều không còn quan trọng.
“Thực tế là, khi tôi đến hiện trường vụ án đó, ánh mắt đầu tiên của tôi bị thu hút bởi những thứ trên bức tường kia. Chúng phức tạp, tự do, như một dòng thác mạnh mẽ và hùng vĩ.” Lục Bình Phong nói.
Ôn Dục Trì nhún vai, bật cười: “Mỗi lần tôi mổ xẻ, mở ra cơ thể con người, tôi cũng thấy nội tạng, mạch máu, cơ bắp, thậm chí cả lớp mỡ đều phức tạp và tinh tế, như kiệt tác của tạo hóa.”
Chúng ta chỉ đơn giản là, trong lĩnh vực của riêng mình, gạt bỏ cảm xúc con người để chiêm ngưỡng vẻ đẹp khách quan của nó.
Đôi vai của Lục Bình Phong khẽ buông lỏng, cơ thể anh ta hoàn toàn thả lỏng trong một dáng vẻ bình thản đến tuyệt đối.
Tất cả những chi tiết ngông cuồng và phi lý khắc sâu trong lòng anh ta, giờ đây dường như đã được xoa dịu.
Bên ngoài cửa sổ, sấm chớp vẫn đan xen, mưa lớn như trút nước làm mờ cả thế giới. Nhưng trong căn hộ nhỏ bé này, Lục Bình Phong vừa trải qua một trận thủy triều của cảm xúc, tựa như ánh trăng lên rồi lặn, để lại trên đường ranh mờ ảo của thủy triều rút bóng dáng một người khác.
Ôn Dục Trì chậm rãi ngồi dậy, lười biếng xoa xoa mái tóc rối, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh nhìn lại trong veo sáng tỏ. “Lục tiên sinh, tôi là một pháp y, công việc của tôi là trò chuyện với người chết. Tôi chỉ tin vào sự thật mà họ nói với tôi.”
Vậy nên tôi sẽ không suy đoán vô căn cứ về ana… Anh có thể yên tâm bước vào thế giới của tôi.
“Tôi là một họa sĩ, tôi trò chuyện với cái chết. Tôi chỉ tin vào vẻ đẹp chắc chắn mà cái chết mang lại.” Lục Bình Phong mỉm cười đáp lại Ôn Dục Trì.
Còn cậu, là người vượt ra ngoài ranh giới của cái chết.
Rõ ràng không phải là người tôi từng tưởng tượng sẽ bước vào cuộc đời mình, nhưng lại chính là tất cả những gì tôi mong mỏi.
“Uống cà phê không?”
Ôn Dục Trì, sau một giấc ngủ ngắn và màn “hù dọa” nhẹ nhàng từ Lục Bình Phong, giờ đã tỉnh táo được đôi phần. Cậu ấy bước vào bếp, chạm thử vào ấm nước, vẫn còn ấm.
“Dù tôi không có kỹ năng pha cà phê thủ công cầu kỳ, nhưng loại cà phê hòa tan này cũng thuộc hàng quý tộc đấy.”
Lục Bình Phong tiến lại gần, cầm lấy chiếc hũ thủy tinh lớn từ tay Ôn Dục Trì, đặt nó trở lại kệ. “Thứ cậu nên uống không phải cà phê, mà là sữa.”
“Tôi còn muốn ăn mì gói nữa, nhưng giờ thì mất điện rồi!” Ôn Dục Trì nhăn nhó than thở.
Lục Bình Phong xoay người đi về phía cửa, Ôn Dục Trì giơ tay lên, vẻ mặt ngạc nhiên: “Không đến mức vậy chứ… Chỉ vì tôi không có cà phê thủ công mà anh cũng chẳng thèm nói lời từ biệt, cứ thế quay lưng đi sao?”
Ai ngờ, Lục Bình Phong lại từ kệ giày gần cửa mang tới một chiếc hộp nhỏ.
“Đồ ăn vặt.”
Ôn Dục Trì nghiêng đầu nhìn, nheo mắt: “Đừng nói với tôi bên trong là bánh velvet đỏ đấy nhé.”
“Sao nào? Vì cậu từng tìm thấy bánh velvet đỏ trong dạ dày của một nạn nhân nào đó, nên giờ chỉ cần nhìn thấy là đã buồn nôn à?”
“Anh đánh giá thấp tôi rồi đấy.” Ôn Dục Trì bật cười, mở nắp hộp ra, bên trong là đủ loại bánh cuộn Thụy Sĩ. “Tôi đã xử lý không biết bao nhiêu nạn nhân, dạ dày họ chứa gần như mọi loại thực phẩm trên đời. Nếu vì thế mà buồn nôn, có lẽ tôi chỉ có thể sống bằng dịch dinh dưỡng thôi.”
Cậu ấy tiện tay lấy một miếng, cắn một miếng lớn. Vị ngọt vừa phải, mềm mại thơm ngon, ngay lập tức xoa dịu chiếc dạ dày trống rỗng.
Khi Ôn Dục Trì vừa với tay lấy miếng bánh cuộn Thụy Sĩ thứ hai, tiếng chuông báo hiệu cảnh quay kết thúc vang lên.
Toàn bộ ê-kíp tại trường quay như bừng tỉnh khỏi trạng thái tập trung cao độ khi theo dõi diễn xuất.
Cảnh quay này thực sự quá cuốn hút, khiến người xem như bị kéo vào câu chuyện.
Ngay từ khi Lục Bình Phong xuất hiện, bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở đã được tạo dựng hoàn hảo. Phần diễn xuất của Cố Tiêu Duy cũng mang màu sắc khác biệt so với buổi thử vai, thể hiện một cảm giác hai mặt đầy phức tạp.
Lúc đứng cạnh ghế sofa của Ôn Dục Trì, cậu toát lên sự dịu dàng và kiềm chế, nhưng khi bàn tay siết lấy cổ đối phương, cảm giác sát khí và sự áp đảo lập tức bùng nổ.
Lúc này, Lạc Tự đang ôm hộp bánh cuộn Thụy Sĩ, nhét nốt miếng bánh còn dang dở vào miệng mình, tiện tay cầm thêm một miếng đưa đến trước mặt Cố Tiêu Duy, cười hỏi: “Này, ăn không?”
Cố Tiêu Duy chưa kịp trả lời, tiếng của đạo diễn đã vang lên từ loa phóng thanh: “Ăn, ăn cái gì mà ăn! Ai bảo cậu ăn đạo cụ hả? Ai nói quay xong một lượt là không cần bổ sung cảnh quay chứ? Mọi người vào vị trí! Bánh cuộn, thay mới! Quay lại một cảnh nữa!”
Lạc Tự ngơ ngác nhìn miếng bánh trên tay, bối rối nghĩ cách đặt nó trở lại hộp sao cho tự nhiên nhất.
Nhưng Cố Tiêu Duy đã bước đến bên cạnh anh, một tay giữ vạt áo mình, tay kia nắm lấy cổ tay Lạc Tự. Trước mặt đạo diễn, cậu cúi đầu cắn một miếng từ tay Lạc Tự.
Không khí nhộn nhịp của trường quay chợt lặng như tờ.
Thịnh Vân Lam trừng mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, định giơ loa lên quát, nhưng nhân viên bên cạnh vội vàng xua tay trấn an: “Không sao đâu! Vẫn còn bánh cuộn mà!”
Cố Tiêu Duy nhai chậm rãi, không vội vã, ăn hết một bên rồi nghiêng đầu sang bên kia tiếp tục.
Từ góc độ của Lạc Tự, cảnh tượng này trông như một nụ hôn gián tiếp với chiếc bánh. Mỗi lần anh đều nín thở, vừa cố gắng tránh để môi của Cố Tiêu Duy chạm vào tay mình, vừa có chút mong chờ điều ngược lại xảy ra.
Hàng mi của Cố Tiêu Duy rất dài, khi cúi đầu trông vô cùng dịu dàng, nhưng khi ngẩng lên lại toát ra vẻ cuốn hút khó cưỡng.
Khoảng cách gần đến mức này… Ai mà không động lòng cơ chứ? Lạc Tự nhìn ánh mắt đối phương, rồi dừng lại ở vệt kem màu đỏ nhạt nơi khóe môi cậu, cảm giác như trái tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Thôi được, Cố Tiêu Duy. Dù cậu cố ý tiếp cận tôi hay chỉ đơn thuần là thân thiện, tôi cũng quyết định rồi, muốn làm gì thì làm.
Lạc Tự nhân lúc Cố Tiêu Duy còn chưa kịp phản ứng, nhét luôn miếng bánh cuối cùng vào miệng cậu. Đầu ngón tay anh khẽ chạm vào môi đối phương.
Cảm giác mềm mại thoáng qua ấy khiến trái tim Lạc Tự bỗng chốc rối bời.
Anh có thể cảm nhận được đôi môi của Cố Tiêu Duy dường như hơi gấp gáp ép xuống, có lẽ sợ bánh rơi ra, hoặc… có lẽ muốn giữ lấy ngón tay của Lạc Tự.
Nhưng bất kể lý do là gì, Lạc Tự vẫn tránh ánh mắt của Cố Tiêu Duy, xoay người đưa hộp bánh lại cho nhân viên đạo cụ.
“Xin lỗi nhé, tụi tôi lỡ ăn mất đạo cụ rồi. Làm phiền thêm hai cái nữa được không?”
“Không vấn đề gì!”
Đạo diễn Thịnh thì cầm loa quát lớn: “Hai cậu mà còn dám ăn đạo cụ nữa, có tin tôi quay cảnh này đến sáng mai không? Xem sau này còn dám ăn không!”
Lạc Tự chắp tay xin lỗi, cúi người làm bộ thành khẩn: “Xin lỗi đạo diễn! Xin lỗi! Tại bánh ngon quá, ăn một miếng rồi không dừng lại được!”
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 86: Nắm quyền
10.0/10 từ 13 lượt.
