Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 95: Cố Tiêu Duy: Em nhìn thấy rồi
Giết hết tất cả những người thừa kế khác ngoài bản thân mình là một việc quá khó khăn. Thay vào đó, ra tay với Ôn Dục Trì, người được chỉ định trong danh sách, có vẻ dễ dàng hơn để thoát thân.
Cô ta liếc nhìn người đàn ông bên trái, chính là Trang Siêu, người anh họ trên danh nghĩa. Từ khóe mắt phải kéo dài xuống cằm của anh ta có một vết sẹo sâu, nghe nói là do đánh nhau trong tù, bị đâm bằng một chiếc dĩa nhựa. Chỉ cần nhìn cũng biết đây là một kẻ không dễ động vào.
Bên phải cô ta là Đinh Bẩm, một người anh họ khác, đội một chiếc mũ len, nhìn qua cũng đoán được đầu tóc đã rụng hết. Lúc mới gặp, anh ta tỏ ra “chúng ta đều là người một nhà” và rất dễ nói chuyện. Nhưng chỉ trong chớp mắt, anh ta đã hạ gục Tần Lâm.
Tần Lâm là “người ngoài” duy nhất, và cậu ta cũng là người ủng hộ việc ở lại đảo chờ cảnh sát đến giải cứu.
Nhưng Đinh Bẩm lại không tin rằng họ có thể sống sót đến lúc cảnh sát đến. Điều cần làm ngay bây giờ là tìm được Ôn Dục Trì và Lục Bình Phong, lấy được thuốc giải trên người họ.
Hiện tại, Tần Lâm đã bị trói chặt tay chân, ném vào trong lều.
Đinh Bẩm không giết Tần Lâm, thứ nhất là chưa đến mức phải xuống tay, thứ hai, anh ta cũng muốn biết tại sao một thư ký như Tần Lâm lại bị ném vào trò chơi này. Rất có thể đây là sự sắp đặt của Trang Kiệt. Tần Lâm, người luôn làm đại diện cho Trang Kiệt, không chừng chính là “giám thị” của trò chơi này, chịu trách nhiệm gửi tin nhắn cuối cùng để Trang lão gia cử người đến đón họ.
Theo những gì họ biết, trên người Lục Bình Phong, Ôn Dục Trì và tài xế của Lục Bình Phong có đúng ba liều thuốc giải. Sau khi ba người đó hợp tác, họ đã đá Trang Hà ra khỏi nhóm.
“Ban đầu cứ nghĩ một họa sĩ và một pháp y chẳng khác nào đưa đầu vào chỗ chết. Ai ngờ họ lại giết được cả Trang Hà.” Trang Phi Phi nhấc một cành cây lên, khuấy nhẹ đống lửa.
“Chúng ta cũng không thể chần chừ thêm nữa. Phải hành động ngay, nếu không cuối cùng sẽ giống như gã tài xế đưa chúng ta đến đây.” Đinh Bẩm cầm lấy khẩu súng, chỉnh lại chiếc mũ len trên đầu.
Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên. Cả ba người đồng loạt giơ súng lên.
Nhìn kỹ lại, hóa ra là Trang Hà. Khi thấy ba khẩu súng chĩa thẳng vào mình, anh ta lùi lại một bước, suýt ngã.
“Đừng bắn! Đừng bắn! Là tôi đây!”
“Là anh sao?” Trang Phi Phi nhíu mày bước tới: “Trước đó kêu gào thảm thiết như vậy, cứ tưởng anh chết rồi. Chẳng lẽ anh tự mình hạ gục được cả hai người kia?”
“Không! Không! Hai người đó lợi hại lắm!”
Đinh Bẩm hỏi tiếp: “Tên họa sĩ đó có biết rằng nếu giết được pháp y, Trang lão gia sẽ cử trực thăng đến cứu anh ta không?”
“Anh ta biết! Nhưng hai người đó là một phe!”
“Cái gì? Hai người đó lại có thể là một phe sao? Vậy thuốc giải đâu?” Đinh Bẩm tiếp tục truy hỏi.
“Họ biết thuốc giải tồn tại, nên đã hẹn các người đến nhà thợ săn để nói chuyện.”
“Nói chuyện? Thật ngây thơ. Có vẻ như họ không biết Trang lão gia điên rồ đến mức nào.” Đinh Bẩm cười lạnh.
Trang Siêu, người từ nãy giờ im lặng, lên tiếng: “Có lẽ họ định dụ chúng ta đến nhà thợ săn để tiêu diệt tất cả.”
Trang Phi Phi cũng đồng tình: “Đúng vậy, chẳng lẽ Ôn Dục Trì không sợ chúng ta sẽ giết cậu ta? Lục Bình Phong cũng thật kỳ lạ, rõ ràng có đường tắt để đi, nhưng lại cứ muốn ở bên cạnh Ôn Dục Trì.”
“Có lẽ điều kiện để anh ta sống sót khác với chúng ta.” Đinh Bẩm nói.
Trang Hà lại tiếp lời: “Họ cũng biết các người lo đây là bẫy, nên đã giấu thuốc giải ở nơi khác. Họ nói, dù các người tin hay không, Lục Bình Phong và Ôn Dục Trì đang chờ các người ở nhà thợ săn. Nếu các người muốn, có thể đến đó nói chuyện. Còn nếu không muốn, thì cứ đợi 24 giờ nữa, xem các người có bị trúng độc hay không.”
Ba người im lặng.
Trang Hà nói xong liền quay người bước đi.
“Khoan đã, anh đi đâu?”
“Đến nhà thợ săn chứ sao. Nếu thuốc giải ở chỗ họ, tôi đương nhiên chọn ở bên cạnh họ.”
Trang Hà vừa nói xong đã định rời đi, nhưng Đinh Bẩm nhanh chóng lao tới, dùng đầu súng chĩa vào lưng anh ta.
“Chúng tôi không tin có chuyện tốt như vậy. Anh đi trước, nếu dám làm gì bất thường, tôi sẽ bắn anh ngay.”
Trang Hà nuốt khan, giơ tay lên. “Cậu… cậu cẩn thận chút, đừng để súng cướp cò!”
“Anh cũng có súng ngắn đúng không? Súng của anh đâu rồi?” Trang Phi Phi hỏi.
“Bị Lục Bình Phong lấy mất rồi.” Trang Hà yếu ớt đáp.
Nghe câu trả lời của Trang Hà, cả ba người họ nhìn nhau đầy ẩn ý. Điều này đồng nghĩa với việc Lục Bình Phong không phải tay trắng, anh ta vẫn còn khả năng sát thương.
Vậy nên, họ phải càng thêm cẩn thận.
“Chúng ta đi rồi, còn Tần Lâm thì sao?” Trang Phi Phi liếc nhìn về phía lều trại.
“Cứ để cậu ta ở đó. Hay là ai trong các người muốn ở lại trông chừng?” Đinh Bẩm cười nhếch mép đầy châm biếm.
Dẫu sao thì thuốc giải chỉ có ba viên, nếu Lục Bình Phong thực sự muốn gặp họ ở căn nhà thợ săn, người ở lại coi chừng Tần Lâm chắc chắn sẽ mất cơ hội lấy thuốc.
“Lấy theo đồ ăn và vũ khí, mấy thứ lỉnh kỉnh khác bỏ lại hết.” Đinh Bẩm ra lệnh.
Cả nhóm nhanh chóng dập tắt đống lửa, kéo theo Trang Hà rời đi.
Khoảng năm, sáu phút sau khi họ đi, Ôn Dục Trì và Lục Bình Phong – những người đã mai phục từ trước – lặng lẽ tiếp cận từ phía sau, mở lều ra. Quả nhiên, Tần Lâm bị trói chặt bên trong.
Ôn Dục Trì rút dao găm, cắt đứt dây trói trên người Tần Lâm.
Bị trói quá lâu, tay chân Tần Lâm đã tê cứng, không thể tự mình đứng dậy. Nhưng cả hai không dám chần chừ quá lâu, họ biết rõ nếu Trang Phi Phi và đồng bọn không ngốc, chắc chắn sẽ nhanh chóng nhận ra đây là kế điệu hổ ly sơn.
Ôn Dục Trì cúi người, kéo Tần Lâm ra từ phía sau. Khi ngẩng đầu lên, cậu ấy nhìn thấy trong lều còn một túi cứu thương. Cậu ấy nhếch miệng cười khẽ, xem ra mấy kẻ liều mạng như Đinh Bẩm không có ý thức sinh tồn mạnh mẽ như một pháp y như cậu ấy. Họ chỉ cần vũ khí và thức ăn, chẳng thèm ngó ngàng đến túi cứu thương.
Ôn Dục Trì vươn tay, kéo túi cứu thương về, đặt lên người Tần Lâm rồi tiếp tục kéo cậu ta ra ngoài.
Lục Bình Phong thì nằm rạp gần đó, nòng súng nhắm thẳng về phía đối diện lều trại. Nếu Trang Phi Phi và đồng bọn quay lại, Lục Bình Phong sẽ lập tức bắn yểm trợ.
Khi Ôn Dục Trì vừa kéo Tần Lâm ra khỏi lều, chân cậu ấy lỡ dẫm phải sỏi dưới đất, trẹo một cái. Cậu ấy cố nén không phát ra tiếng động.
Đến lúc kéo được Tần Lâm đến gần Lục Bình Phong, anh ta vươn tay, khẽ chạm vào mắt cá chân của cậu ấy.
“Ổn không?” Giọng Lục Bình Phong trầm thấp vang lên.
“Không sao.” Ôn Dục Trì lắc đầu.
Cảnh quay đêm nay chính thức kết thúc.
Ánh trăng trên núi sáng rực, soi rõ những tảng đá và dòng suối. Nhiệt độ cũng đang giảm dần. Một nhân viên đoàn phim bất chợt hắt hơi, khiến những người xung quanh trở nên căng thẳng. Bởi cú trẹo mắt cá chân của Ôn Dục Trì không có trong kịch bản, rõ ràng là Lạc Tự thực sự đứng không vững.
May mắn thay, Cố Tiêu Duy phản ứng cực nhanh, ngay tại hiện trường đã khéo léo che lấp. Cả cảnh quay không hề bị gượng gạo, thậm chí còn làm tăng thêm sự căng thẳng cho khán giả, như thể Tần Lâm quá nặng, khiến Ôn Dục Trì bị trẹo chân khi kéo cậu ta.
Đạo diễn cầm loa hô to: “Cảnh quay đêm nay rất tốt! Mọi người chuẩn bị, tranh thủ quay bù mấy cảnh còn thiếu, xong sớm về nghỉ ngơi!”
Nhiếp Dương Trần, người đóng vai Tần Lâm, đứng dậy, đưa tay đỡ Lạc Tự: “Anh vất vả rồi, tôi chắc cũng nặng lắm nhỉ.”
Lạc Tự mỉm cười, chuẩn bị đưa tay ra thì từ phía bên kia, Cố Tiêu Duy đã nhanh nhẹn nắm lấy cánh tay anh, kéo anh đứng lên.
“Đúng là cậu nặng thật. Rất hợp để đóng vai xác chết.” Cố Tiêu Duy nói.
Nhiếp Dương Trần ngượng ngùng rụt tay lại, lẩm bẩm: “Được rồi, tôi là người thừa. Tôi ra uống nước đây.”
Đợi đến khi Nhiếp Dương Trần rời xa, Cố Tiêu Duy cúi đầu, liếc nhìn mắt cá chân của Lạc Tự: “Vừa rồi anh thực sự bị trẹo chân đúng không? Có đau không?”
Lạc Tự thở dài, vỗ vai Cố Tiêu Duy: “Quan sát của thầy Cố vẫn sắc bén như mọi khi.”
“Anh còn chưa trả lời, rốt cuộc là có bị thương không?”
“Không sao đâu.” Lạc Tự bước lên vài bước, rồi lại quay trở lại, cười nhẹ: “Xem này, không có chuyện gì cả.”
Chỉ mong trời cao phù hộ, đừng để Cố Tiêu Duy bắt anh phải nhảy thử thêm lần nào nữa, vì thật ra anh đã bị trật chân rồi.
Nhưng Lạc Tự cảm thấy cũng không nghiêm trọng lắm, nghỉ ngơi một lát có khi sẽ đỡ. Nếu nói ra, chuyện nhỏ lại thành chuyện lớn, ảnh hưởng đến tiến độ quay phim sau này thì không hay chút nào.
Ai ngờ, Cố Tiêu Duy đột nhiên ngồi xổm xuống, kéo ống quần Lạc Tự lên, rồi kéo nhẹ đôi tất xuống. Quả nhiên, mắt cá chân của anh đã sưng phù.
“Thế này mà gọi là không sao?”
“Thì… cũng đâu phải chuyện lớn lắm. Về xịt thuốc một chút là ổn. Với lại, anh chỉ bị trật mắt cá chân thôi, đâu phải mặt bị đánh sưng. Không cần làm cả đoàn phim lo lắng. Ít nhất cũng để tôi quay xong mấy cảnh bù hôm nay đã, được không?” Lạc Tự cúi sát, nhìn thẳng vào mắt Cố Tiêu Duy, giọng điệu vừa nhẹ nhàng vừa thuyết phục.
“Ừ.” Gương mặt Cố Tiêu Duy thoáng vẻ trầm ngâm.
May mắn là cảnh quay bù hôm nay chủ yếu là cận cảnh của ba người Trang Phi Phi bên ánh lửa trại. Lạc Tự có thêm thời gian để giảm bớt cơn đau ở mắt cá chân.
Trong lúc đó, Cố Tiêu Duy kéo anh ra một góc khuất.
“Anh không sao thật mà, Cố Tiêu Duy, em thực sự không cần phải quá…”
Chưa kịp nói hết câu, Lạc Tự đã bị nhấc bổng lên. Cảm giác lơ lửng trong không trung khiến đầu óc anh trống rỗng.
Là anh nhẹ cân hơn rồi sao? Sao Cố Tiêu Duy lại dễ dàng bế anh lên thế này?
Cố Tiêu Duy đặt anh xuống một tảng đá nhô lên. Lạc Tự ngồi chưa vững, người hơi chao đảo, vội vàng nắm lấy vai Cố Tiêu Duy để giữ thăng bằng.
Cố Tiêu Duy vẫn giữ nguyên gương mặt lạnh lùng đến mức muốn đóng băng người khác. Cậu cúi đầu, tháo giày của Lạc Tự ra, kéo tất xuống dưới mắt cá chân, rồi lấy từ túi ra một chai xịt, phun vài lần lên vùng bị trật.
Cảm giác mát lạnh từ thuốc xịt làm dịu cơn đau của Lạc Tự.
Trong không khí thoảng lên mùi thuốc, và giữa hương vị đó, Cố Tiêu Duy trông như có chút gì đó khác so với thường ngày. Hàng mi dài khẽ rủ, thoạt nhìn vừa mềm mại vừa dịu dàng. Ngay cả bóng cây đổ lên khuôn mặt cậu cũng trở nên mơ màng và cuốn hút.
Không biết vì sao, Lạc Tự bất giác đưa tay lên, khẽ chạm vào mắt cậu.
Cố Tiêu Duy ngẩng lên, hàng mi như lướt nhẹ qua đầu ngón tay Lạc Tự, khiến một cảm giác ngứa ngáy từ đầu ngón tay lan dần vào tim.
“Làm gì vậy?” Cố Tiêu Duy hỏi.
“Không… không có gì. Anh tưởng trên mắt em có gì, hóa ra chỉ là bóng cây thôi.” Lạc Tự cười, cố gắng tỏ ra tự nhiên.
Anh lại vận dụng kỹ năng diễn xuất của mình một cách hoàn hảo.
Cố Tiêu Duy giúp anh xỏ lại tất, định đi giày cho anh thì Lạc Tự vội vàng chặn lại: “Để anh tự làm! Anh tự làm được mà!”
Ai ngờ Cố Tiêu Duy vừa lùi lại một bước, tảng đá tròn trơn mà Lạc Tự đang ngồi lại không đủ chắc chắn. Anh mất thăng bằng, buộc phải giơ tay bám lấy vai Cố Tiêu Duy lần nữa.
“Không phải nói tự làm sao?”
“Đừng đi! Đừng đi mà! Anh tự làm!” Lạc Tự không cam lòng, một tay bám vào Cố Tiêu Duy, tay còn lại loay hoay xỏ giày.
Cuối cùng, sau một hồi vật lộn, Cố Tiêu Duy vẫn là người cúi xuống, giúp anh chỉnh lại gót giày và buộc dây giày cẩn thận.
Xong xuôi, Lạc Tự bỗng nghĩ ra điều gì, liền hỏi: “Em đúng là khỏe thật nhỉ? Bế anh lần nữa để anh xuống đi.”
“Rõ ràng là sợ nhảy xuống lại trật chân thêm lần nữa.”
Cố Tiêu Duy giữ lấy eo Lạc Tự, chưa đợi anh phản ứng, đã nhẹ nhàng nhấc anh xuống đất.
“Em đúng là không phải người…” Lạc Tự vừa nói vừa cẩn thận bước đi, thử xem chân mình thế nào.
“Nếu vậy thì phiền anh làm người một chút. Lát nữa quay bù nhớ liệu sức mà diễn.” Cố Tiêu Duy đáp, giọng điệu như trêu chọc, nhưng ánh mắt vẫn giữ sự quan tâm rõ ràng.
Lạc Tự khẽ giơ tay làm một động tác OK về phía cậu.
Buổi quay đêm hôm nay kéo dài đến tận hơn bốn giờ sáng. Khi ánh mặt trời vừa ló dạng, Thịnh Vân Lam cuối cùng cũng thông báo có thể về nghỉ ngơi. Vì các cảnh quay tiếp theo đều diễn ra vào ban đêm, việc di chuyển thiết bị lên xuống quá phiền phức, nên toàn bộ đạo cụ được chuyển vào căn nhà thợ săn gần đó để bảo quản. Nhân viên cũng được sắp xếp luân phiên túc trực.
Cố Tiêu Duy và Lạc Tự rốt cuộc cũng có thể xuống núi, trở về nghỉ ngơi.
Lạc Tự bước đi phía trước, Cố Tiêu Duy chậm rãi theo sau. Đường xuống núi là những bậc thang đá, không quá dốc. Từ bóng mình hắt trên mặt đất, Lạc Tự có thể nhận ra Cố Tiêu Duy vẫn luôn sát bên anh, thậm chí cánh tay thỉnh thoảng lại nâng lên, như sẵn sàng đỡ lấy anh bất cứ lúc nào.
Rõ ràng là em ấy rất quan tâm đến mình.
Ý nghĩ ấy khiến Lạc Tự nảy ra chút nghịch ngợm. Anh cố tình bước hụt một chút, thân người hơi chao đảo. Quả nhiên, một bàn tay nhanh chóng vươn ra từ phía sau, giữ chặt lấy khuỷu tay anh, ổn định lại trọng tâm.
“Cảm ơn nhé!” Lạc Tự cười rạng rỡ.
Có lẽ vì vừa được minh chứng cho sự quan trọng của bản thân đối với Cố Tiêu Duy, tâm trạng anh bỗng trở nên cực kỳ phấn khởi.
“Nếu anh còn bước không vững, em sẽ cõng anh xuống đấy.” Cố Tiêu Duy liếc nhìn anh, ánh mắt đầy ẩn ý.
Lạc Tự thoáng chột dạ, vội vàng đáp: “Thầy Cố lo xa rồi. Anh bước rất vững, vô cùng vững.”
Chẳng lẽ vừa rồi diễn xuất của mình không đủ tự nhiên? Sao lại có cảm giác em ấy nhìn thấu ý đồ của mình thế này?
Chiếc xe đưa họ từ chân núi Cảnh Sơn trở về khu nghỉ dưỡng, phải đi vòng qua Cảnh Hồ. Ban đầu, Lạc Tự vì mệt mỏi mà gần như gục xuống ghế ngủ, nhưng ánh sáng lấp loáng liên tục chiếu vào mắt khiến anh tỉnh dậy.
Ánh bình minh dần lên, phản chiếu xuống mặt Cảnh Hồ như một tấm gương khổng lồ màu xanh thẳm. Chính ánh sáng phản quang từ mặt hồ đã kéo anh ra khỏi cơn mơ màng.
“Hồ này đẹp thật đấy.” Lạc Tự nhìn mặt nước xanh biếc, cảm thán.
“Nhưng nước hồ cũng rất sâu. Khu nghỉ dưỡng đang có kế hoạch phát triển hoạt động lặn ngắm cảnh dưới hồ. Nghe nói dưới đáy có cả những con tàu chìm.” Cố Tiêu Duy bình thản đáp.
“Ồ.” Lạc Tự cố tình nghiêng người về phía Cố Tiêu Duy, rướn người vòng qua cậu để nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thông thường, người ngồi cạnh cửa sổ sẽ dịch người ra sau hoặc điều chỉnh ghế để nhường chỗ, nhưng Cố Tiêu Duy vẫn ngồi yên, không hề nhúc nhích. Vai của Lạc Tự tựa hẳn vào ngực cậu, vậy mà cậu vẫn không tránh đi.
Một cơn gió cuốn theo chiếc lá, “bộp” một tiếng, chiếc lá dán thẳng lên trán Lạc Tự.
Anh vừa định đưa tay lên gỡ thì Cố Tiêu Duy đã nhanh tay hơn, nhẹ nhàng nhấc chiếc lá ra, rồi phóng khoáng thả nó ra ngoài cửa sổ. Chiếc lá theo gió bay đi, biến mất trong ánh bình minh.
Lạc Tự bật cười. Ánh sáng buổi sớm rọi vào sống mũi anh, khoảnh khắc này khiến anh có cảm giác như đang lén lút thăm dò một ai đó, giống như những rung động ngây ngô thời tiểu học.
Chỉ có Cố Tiêu Duy mới khiến anh quên đi những tháng ngày chông chênh của kiếp trước, để anh có thể thoải mái sống như một chàng trai trẻ tràn đầy sức sống.
Lạc Tự cứ thế dựa vào người Cố Tiêu Duy, thoải mái ngắm cảnh ngoài cửa sổ, không chút ngại ngần.
Mãi cho đến khi xe chạy vào khu nghỉ dưỡng, những khóm tường vi nở rộ lại một lần nữa phủ đầy tầm mắt, khiến anh hơi mệt. Lạc Tự lùi về vị trí của mình, tựa đầu vào ghế, thả lỏng.
Vừa về đến biệt thự, bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn sàng.
Ai nấy đói đến mức ăn uống ngấu nghiến.
“Tiểu Cầm, chúng ta có mang theo thuốc trị bong gân, trật khớp không?” Cố Tiêu Duy đột ngột hỏi.
“Có chứ! Xịt, cao dán, gel bôi, đủ cả. Nhưng mà… anh Cố, anh bị trật chân à?” Tiểu Cầm cắn dở chiếc bánh bao, vội vàng ngẩng lên, ánh mắt đầy lo lắng.
Cố Tiêu Duy khẽ hất cằm về phía Lạc Tự, ra hiệu.
Quả nhiên, Diệp Thịnh Nghi lập tức kêu lên: “Anh Lạc! Anh bị thương rồi? Sao lại bị thương thế? Sao em không phát hiện ra? Anh bị đau ở đâu?”
Lạc Tự chỉ thấy đầu mình nhức lên một chút, vội vàng trấn an cậu ta: “Tôi không sao, chỉ bị trật chân thôi. Nhưng tôi còn tự mình xuống núi được, chứng tỏ không nặng lắm! Theo kinh nghiệm của tôi, mức độ này ngủ một giấc là có thể chạy nhảy, chơi bóng ngay được…”
“Anh còn muốn chơi bóng?” Cố Tiêu Duy liếc qua, ánh mắt đầy ẩn ý.
“Không, không, không, anh chỉ nói vậy thôi! Anh sẽ để mắt cá chân nghỉ ngơi thật tốt, cố gắng giảm sưng nhanh nhất có thể!”
Sau bữa tối, mọi người đều tranh thủ rửa mặt mũi rồi lên giường sớm, cả đêm mệt mỏi chỉ muốn nhanh chóng tựa đầu vào gối mà ngủ.
Khi Lạc Tự xách túi chống nước vào phòng tắm, Cố Tiêu Duy đứng ngay cửa, hỏi: “Cần em đi cùng không?”
“Hả?” Lạc Tự ngẩn người, chưa kịp phản ứng.
“Ý em là, anh tắm có cần em ở ngoài trông không?” Cố Tiêu Duy nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Điều này khiến Lạc Tự cảm giác bản thân không được ngay thẳng cho lắm.
“Không, không! Không cần đâu! Anh chưa đến mức đứng không vững!”
Nếu để Cố Tiêu Duy đứng ngoài nhìn, e rằng anh còn đứng không vững hơn!
“Vậy được. Nhưng đừng khóa cửa phòng tắm, lỡ có chuyện gì em còn vào đỡ anh được.” Cố Tiêu Duy căn dặn.
“Biết rồi, thầy Cố, đừng lo lắng quá!”
Nói xong, Lạc Tự vội vàng đóng cửa phòng tắm lại, theo thói quen xoay khóa.
“Cạch!” Tiếng khóa vừa phát ra, giọng Cố Tiêu Duy đã vọng từ ngoài vào: “Đừng khóa cửa.”
“Được, được, được! Anh không khóa nữa!” Lạc Tự nhanh chóng mở khóa lại.
Dòng nước nóng từ vòi hoa sen xối xuống, hơi nước bốc lên làm dịu đi sự mệt mỏi. Lạc Tự đứng dưới làn nước ấm áp, chẳng muốn nhúc nhích chút nào.
Thật sự là quá thoải mái.
Không biết đã đứng bao lâu, anh suýt nữa ngủ quên tại chỗ. Chợt nhớ ra Cố Tiêu Duy còn đang chờ bên ngoài để dùng phòng tắm, Lạc Tự vội với tay lấy dầu gội.
Nhưng không ngờ, vừa bước chân ra, chân bị mềm nhũn, cả người loạng choạng rồi ngã oạch xuống sàn.
Cú ngã khiến toàn thân Lạc Tự đau nhức, anh buột miệng chửi thề: “Chết tiệt!”
Ngay giây tiếp theo, cửa phòng tắm bị đẩy mạnh ra, luồng khí lạnh ào vào cuốn bay hơi nước ấm. Một bóng người sải bước lao đến.
Lạc Tự vừa chống tay ngồi dậy, đã thấy Cố Tiêu Duy xuất hiện trước mặt.
“Chết tiệt…”
Lạc Tự cuống cuồng muốn với lấy khăn tắm để quấn quanh mình, nhưng chỉ chạm trúng chai sữa tắm rơi trên sàn. Lần này, không những không đứng dậy được mà còn ngã thêm một cú đau đớn hơn.
“Anh không sao chứ?” Cố Tiêu Duy ngồi xuống bên cạnh anh, giọng nói vang lên như xuyên thủng cả tầng hơi nước trong phòng.
Lạc Tự theo phản xạ cuộn mình lại, nhưng càng làm vậy càng giống như đang cố che giấu điều gì đó. Ngay khi anh còn đang rối bời, Cố Tiêu Duy nghiêng đầu thở dài.
“Ban đầu, em chẳng nghĩ gì cả.”
Nghe đến đây, đầu óc Lạc Tự như bị một tiếng ù vang làm cho trống rỗng. Gì mà ban đầu không nghĩ gì cả?
Vậy giờ em đang nghĩ gì?
Lạc Tự cảm thấy càng lúc càng lúng túng, chẳng còn tâm trí đâu để gượng dậy, chỉ có thể cố gắng che chắn những chỗ cần che.
“Đàn anh, anh không biết rằng càng cố che thì người ta lại càng muốn nhìn sao?”
Cố Tiêu Duy nghiêng mặt sang một bên, nét mặt tuấn tú như được phủ lên một lớp ửng đỏ nhàn nhạt.
“Vậy thì em ra ngoài đi!”
“Em ra ngoài rồi, anh tự mình đứng lên được không?” Cố Tiêu Duy quay lại nhìn thẳng vào mắt Lạc Tự, ánh mắt sâu như muốn nhìn thấu tâm can.
Lạc Tự nghẹn họng. Anh định nói mình có thể tự đứng dậy, nhưng nghĩ đi nghĩ lại chỉ sợ sẽ xảy ra hai tình huống.
Một là Cố Tiêu Duy sẽ thản nhiên nói: “Được thôi, để xem anh tự đứng lên thế nào.”
Hai là, nếu mắt cá chân của anh đau hơn lúc trước, cộng thêm sàn nhà đầy xà phòng, không chừng anh lại ngã một cú nữa.
“Hay là… ít nhất em mang cho anh một cái quần trước được không?” Lạc Tự dè dặt đề nghị.
Cố Tiêu Duy nhắm mắt thở dài, giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ: “Em tưởng anh sẽ bảo em nhắm mắt rồi đỡ anh ra ngoài.”
“Vậy chẳng phải cả hai ta cùng ngã sao? Ban đầu chỉ mình anh què, đến tối thành hai người què thì sao!”
Cố Tiêu Duy đứng dậy, tiện tay rút chiếc khăn tắm trên giá, phủ thẳng lên đầu Lạc Tự.
“Em che mặt anh làm gì vậy!”
“Không phải anh cảm thấy mất mặt sao? Không che mặt thì che chỗ nào?”
“Em…” Lạc Tự kéo khăn tắm xuống, chắc chắn rằng mặt mình lúc này đỏ như quả cà chua chín.
Anh vừa quấn khăn tắm ngang hông, Cố Tiêu Duy đã nhanh chóng bế bổng anh lên.
Lạc Tự trợn tròn mắt, giãy nảy: “Em đừng bế anh! Lỡ trượt ngã thì sao?”
“Đế giày của em chống trượt tốt hơn anh.”
Cố Tiêu Duy nghiêng người, nhẹ nhàng bế Lạc Tự rời khỏi phòng tắm.
Lạc Tự căng thẳng liếc xuống lầu, sợ rằng cảnh tượng này bị ai bắt gặp thì anh chẳng còn mặt mũi nào nữa. May mắn thay, Tiểu Cầm và Tiểu Diệp chắc đã mệt mỏi, không ai ở phòng khách.
Cố Tiêu Duy đưa Lạc Tự đến trước cửa phòng, Lạc Tự vặn tay nắm cửa, cánh cửa vừa mở, Cố Tiêu Duy lại xoay người bế anh vào trong, quỳ một chân bên mép giường rồi đặt anh xuống.
Lạc Tự thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy Cố Tiêu Duy đang chăm chú nhìn mình.
“Đừng nhìn nữa! Anh có gì thì em cũng có!” Lạc Tự vội quay người kéo chăn, nhưng vừa nhúc nhích, khăn tắm liền lỏng ra, hơi lạnh lập tức ập đến sau lưng. Anh cuống cuồng kéo chăn che kín mình.
“Khăn tắm của anh vừa tuột rồi.” Cố Tiêu Duy nhắc nhở.
“Anh biết! Không cần em nhắc lại!” Đầu óc Lạc Tự như bị tiếng ong ong làm cho rối loạn.
“Vậy nên em nhìn thấy rồi.” Cố Tiêu Duy thản nhiên nói thêm.
“Anh nói rồi mà, chúng ta giống nhau thôi, có gì đâu mà nhìn!”
“Ý em là, những gì anh muốn giấu hay không giấu, em đều đã thấy cả. Giờ thì anh cứ thoải mái mà buông xuôi đi.” Gương mặt Cố Tiêu Duy không hề có chút ý đùa cợt nào.
Em ấy… nghiêm túc thật sao?
Buông xuôi? Là ý gì chứ?
Trong lúc Lạc Tự còn đang ngẩn người, Cố Tiêu Duy đã xoay người, lấy chiếc túi chống nước của anh từ trong phòng tắm, đặt nó lên tủ đầu giường.
“Cảm… cảm ơn.”
Cố Tiêu Duy không đáp lời, chỉ lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ của Lạc Tự với vẻ mặt lạnh nhạt.
Nhưng không hiểu sao, Lạc Tự lại cảm thấy hơi thở của cậu dường như vẫn còn phảng phất trong không gian. Cảm giác ấy bao bọc lấy anh, len lỏi vào từng lớp da thịt, hòa cùng dòng máu, rồi truyền thẳng lên não. Mỗi nhịp tim đập, anh lại cảm thấy một luồng tê dại lan khắp cơ thể.
Anh vừa mới mặc áo xong thì cửa phòng lại mở. Cố Tiêu Duy cầm một lọ thuốc bước vào.
Lạc Tự theo phản xạ co người, chui tọt vào trong chăn. Cố Tiêu Duy thở dài, giọng trầm thấp pha chút bất lực: “Anh quên là chúng ta từng đi bơi chung à? Vai, cơ bụng, cả đôi chân của anh, em đều đã nhìn qua. Còn những chỗ anh không muốn
em thấy rõ… thì vừa rồi cũng vì chính anh sơ suất mà lộ hết rồi.”
“Nhưng… anh cũng muốn giữ lại chút… chút bí mật mà…” Lạc Tự lí nhí phản bác.
“Chính vì anh càng để ý, em lại càng muốn nhìn thấy.” Cố Tiêu Duy nói, giọng nhẹ nhàng như không muốn dọa anh, nhưng sự chắc chắn trong lời nói lại khiến tim Lạc Tự đập loạn nhịp.
Bàn tay cậu luồn vào trong chăn. Lạc Tự theo bản năng muốn né tránh, nhưng ngón tay Cố Tiêu Duy đã chuẩn xác nắm lấy cổ chân anh, động tác có vẻ mạnh mẽ nhưng lại dịu dàng kéo chân anh ra khỏi chăn.
“Để xem vết thương ở cổ chân thế nào rồi.” Cố Tiêu Duy nói, giọng trầm ấm.
“À… ừm…” Lạc Tự thở ra một hơi, cố gắng ngồi dậy. Thế nhưng, khi Cố Tiêu Duy nâng gót chân anh lên và xoay nhẹ để kiểm tra, cảm giác bối rối kỳ lạ ấy lại trỗi dậy.
Anh cố gắng giữ hơi thở đều đặn, tay siết chặt lấy chăn, thậm chí bản thân cũng không rõ mình đang sợ Cố Tiêu Duy phát hiện điều gì.
“Có đau không?” Giọng Cố Tiêu Duy trầm thấp, mang theo chút áp lực mà người khác có thể cảm thấy khó chịu. Nhưng với Lạc Tự, nhịp tim của anh lại như cộng hưởng với từng tần số giọng nói ấy.
“Không sao… Anh thử động đậy rồi, chắc không chấn thương nghiêm trọng đâu.” Lạc Tự đáp, cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
Cố Tiêu Duy xịt thuốc lên cổ chân anh, rồi cẩn thận quấn một lớp băng quanh đó. Lạc Tự nghĩ cậu sẽ buông chân mình ra, nhưng không, Cố Tiêu Duy lại kéo nó gần về phía mình hơn: “Tối nay nghỉ ngơi tử tế, đừng đi lung tung nữa.”
“Đương nhiên rồi.” Lạc Tự cười gượng.
“Ngày mai cảnh quay buổi tối, anh cũng phải chú ý. Nếu tình trạng tệ hơn, em sẽ đi nói với đạo diễn. Không cần vội vàng một hai ngày.”
“Ừm, cảm ơn.”
Khi Cố Tiêu Duy đặt chân anh trở lại dưới chăn, Lạc Tự bỗng thấy lưu luyến hơi ấm từ tay cậu.
“Này!” Anh bất giác gọi cậu lại.
“Sao?”
“Anh bị què thế này rồi, thầy Cố, tối nay em có thể ở lại đây với anh không? Lỡ đâu anh muốn đi vệ sinh mà lại ngã thêm một cú thì sao…”
Muốn gì thì phải chủ động chứ!
Cố Tiêu Duy vừa nãy còn không ngại chạm vào chân anh, vậy anh cũng nên tranh thủ cơ hội này mà… à… gọi là “tận dụng tối đa” mới đúng!
“Được, em đi tắm rồi quay lại.”
Nói xong, Cố Tiêu Duy rời đi.
Lạc Tự đưa tay chạm vào sống mũi, trái tim lúc này mới như bừng tỉnh, đập loạn liên hồi.
Chậc, câu “Em đi tắm rồi quay lại” nghe sao cứ có chút gì đó… kỳ kỳ thế nhỉ?
Và thế là, nhờ cái cổ chân bị thương, Lạc Tự thành công “đổi” được một đêm ngủ chung giường.
Khi Cố Tiêu Duy tắt đèn, ban đầu cậu nằm quay lưng về phía Lạc Tự. Nhưng chẳng mấy chốc, cả hai đều xoay người lại, mắt mở trừng trừng nhìn nhau trong bóng tối.
“Nghĩ gì thế?” Cố Tiêu Duy hỏi.
Nghĩ về em chứ gì nữa! Nhưng nếu anh nói ra, liệu em có nhịn được mà không lao vào đánh anh không?
“Quên mất chưa check Weibo. Không biết rating của Phản Kích có tụt không nữa.” Lạc Tự tùy tiện bịa một lý do.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 95: Cố Tiêu Duy: Em nhìn thấy rồi
10.0/10 từ 13 lượt.
