Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 74: Một con cá voi ngã xuống, vạn vật sinh sôi


“Được thôi, cảnh tiếp theo đến lượt tôi rồi. Vừa hay, làm nóng người một chút.” Lạc Tự khẽ vuốt cằm, nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt của Cố Tiêu Duy. “Đây chính là lần đầu gặp gỡ giữa Lục Bình Phong và Ôn Dục Trì trong bộ phim này.” 


Cố Tiêu Duy rót cà phê vào nắp ly, sau đó đưa cho Lạc Tự, hoàn toàn không để tâm đến việc dùng chung đồ với anh. 


“Ừm, cậu chọn cà phê hạt loại xịn đúng không? Độ chua vừa phải, còn phảng phất chút hương trái cây nữa.” Lạc Tự nhấp một ngụm, chậm rãi thưởng thức. 


Lúc này, nhân viên đoàn phim gọi lớn: “Cảnh thứ hai sẽ bắt đầu trong ba phút nữa!” 


Lạc Tự uống cạn phần cà phê còn lại trong nắp ly, sau đó đưa lại cho Cố Tiêu Duy. 


Hai người sóng vai bước về phía phòng vẽ. 


Nhiếp Dương Trần đứng từ xa nhìn theo bóng lưng của Lạc Tự, đôi mắt khẽ nheo lại. 


Thú vị thật. Với khả năng diễn xuất của Cố Tiêu Duy, cậu ta có thể dễ dàng áp đảo bất kỳ nam diễn viên đồng trang lứa nào. Thế nhưng, Hách Tường – quản lý vàng của Truyền thông Đế Tuấn, lại khẳng định rằng khí chất của Lạc Tự không hề thua kém Cố Tiêu Duy.  


Vậy thì để xem, Lạc Tự có đủ sức đón nhận những màn đấu diễn xuất từ Cố Tiêu Duy hay không. 


Phòng vẽ được bài trí một cách hỗn độn nhưng không hề mất trật tự. Không khí nơi đây tràn ngập mùi sơn dầu, sàn gỗ lưu lại dư âm của cỏ cây và đất ẩm, những vệt sơn cũ kỹ vẫn còn vương trên mặt đất. 


Các giá vẽ được xếp thành hàng dài, như những quân cờ domino. Có những bức tranh vẽ dang dở, cứ thế được để khô tự nhiên, một lớp bụi mỏng phủ lên trên. Một số bức khác thì được trùm kín bằng vải. Một cảnh sát tò mò vén tấm vải lên, để lộ ra một khu rừng rậm rạp đã khô héo. Những cành cây gãy gập, xù xì, như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ hóa thành tro bụi. 


Tất cả các bức tranh ở đây đều toát lên một sự chiêm nghiệm sâu sắc về cái chết. 


Cảnh quay thứ hai chính thức bắt đầu. 


Ở trung tâm phòng vẽ là một chiếc ghế và một giá vẽ đặt ngay ngắn. 


Nhân vật Ôn Dục Trì do Lạc Tự thủ vai mặc một bộ đồ giản dị, vài lọn tóc bên tai hơi vểnh lên, khiến người ta không khỏi nghi ngờ liệu cậu ấy có phải là rất vội vàng khi ra ngoài hay không. Thế nhưng, gương mặt cậu ấy lại toát lên vẻ điềm tĩnh đến kỳ lạ. 


Cậu ấy thong thả lấy từ túi áo ra một chiếc bình rượu nhỏ bằng nhôm, vặn nắp, ngửa đầu uống một ngụm. Ánh mắt cậu ấy vẫn chăm chú dõi theo bức tranh trước mặt. Cái nhìn ấy như đang gạt bỏ đi những bụi cỏ rối ren, tiến sâu vào tận cùng lòng đất. 


Trên người Ôn Dục Trì cùng lúc hiện hữu hai thái cực: sự lười nhác và sự nghiêm túc, tưởng chừng như đối lập nhưng lại hòa quyện một cách đầy tự nhiên. 


Trước mặt cậu ấy là một bức tranh vẽ một con chim sơn ca đã chết. Thân thể nó phủ đầy rêu mốc, một nửa cơ thể đã bị lũ kiến gặm nhấm lộ ra xương trắng. 


Sự mục nát và u ám từ bức tranh như thấm vào không khí, khiến người xem không khỏi rùng mình. 


Ánh mắt Ôn Dục Trì lướt qua từng đường nét, từng mảng sáng tối trên tranh, như đang dùng ánh nhìn để phân tích, bóc tách toàn bộ bức họa. 


Lục Bình Phong bước đến bên Ôn Dục Trì, ánh mắt dừng lại trên gương mặt nghiêng của chàng trai trẻ. Ban đầu, anh ta chỉ chú ý đến nét trẻ trung, ngây ngô như một sinh viên vừa tốt nghiệp, nhưng ngay sau đó, điều thu hút anh ta là ánh mắt đầy sắc bén và tinh tường. 


Rõ ràng là dáng vẻ non nớt, nhưng ánh nhìn lại mang theo sự điềm tĩnh và khả năng đánh giá như một người dày dạn kinh nghiệm. 


Ánh mắt Lục Bình Phong lướt qua những chi tiết tinh tế: lớp lông tơ mềm mại trên má, đường cong cổ tay khi Ôn Dục Trì nâng chiếc bình kim loại nhỏ, hay đường nét sắc sảo nơi cằm khi anh ta ngửa đầu uống nước – tựa như lưỡi dao sắc bén được thu về trong vỏ, vừa dịu dàng lại vừa mạnh mẽ. 


“Người ta thường bảo rằng cái chết là chủ đề vĩnh viễn của tôi.” Lục Bình Phong mở lời. 


Giọng điệu của anh ta nghe qua vẫn bình thản như trước, nhưng nếu để ý kỹ, có thể cảm nhận được chút gì đó khơi gợi – như một sự tò mò. Có lẽ là vì Ôn Dục Trì quá khác biệt so với những cảnh sát thường thấy. 


Sự sắc sảo trong ánh mắt Ôn Dục Trì dần tan biến, thay vào đó là một tia ấm áp, giống như ánh nắng ban mai đang chiếu lên gương mặt Lục Bình Phong. 


“Nhưng điều tôi nhìn thấy lại là sự sống. Rêu xanh, kiến nhỏ – chúng sống sót nhờ cái chết của con chim họa mi này. Giống như hiện tượng “kình lạc” – một con cá voi ngã xuống, vạn vật sinh sôi.” 


Lục Bình Phong khẽ nâng tay, dừng lại gần tai của Ôn Dục Trì. Trong khoảnh khắc đó, anh ta muốn vuốt lại phần tóc lòa xòa của người đối diện. Nhưng rồi, vì đối phương là một người xa lạ, anh ta lại hạ tay xuống, dùng giọng điệu như đang trò chuyện với một người bạn cũ: “Có vẻ như cậu rất yêu sự sống.” 


Ôn Dục Trì quay đầu, ánh mắt gặp thẳng ánh nhìn của Lục Bình Phong. 



“Không. Điều tôi yêu là cái chết. Đó là trạng thái cuối cùng của sự sống, là định mệnh, là đáp án bất biến.” Cậu ấy thu chiếc bình vào túi, rồi đưa tay ra trước mặt Lục Bình Phong. “Chào anh, Lục tiên sinh. Tôi là Ôn Dục Trì, trợ lý pháp y.” 


Ánh mắt Lục Bình Phong rơi xuống bàn tay thon dài, trắng trẻo của Ôn Dục Trì. Trên mu bàn tay còn lộ rõ những mạch máu xanh nhạt. Một đôi tay sạch sẽ như thế, khi đeo găng và cầm dao phẫu thuật, lại có thể mổ xẻ những cơ thể đã mất đi sự sống, giải mã những lời chưa kịp nói của người đã khuất. 


“Chào cậu.” Lục Bình Phong bắt tay cậu ấy. 


Đúng lúc này, đội trưởng Triệu Tư Trầm bước tới, hơi nhướng cằm về phía Ôn Dục Trì. 


Lục Bình Phong định rút tay lại, nhưng không ngờ Ôn Dục Trì lại khẽ siết chặt, giữ lấy tay anh ta. Dù hành động mang chút gì đó ép buộc, nhưng trên gương mặt Ôn Dục Trì vẫn là nụ cười nhàn nhạt, bình thản như không. 


“Đội trưởng Triệu, trong phòng vẽ này có phản ứng Luminol.” Ôn Dục Trì lên tiếng, thu hút ánh nhìn của mọi người. 


Cả Lục Bình Phong cũng bất giác nhìn xuống bàn tay đang bị giữ, ánh mắt lạnh lẽo. Anh ta thầm nghĩ, có lẽ vị trợ lý pháp y này cũng chẳng khác gì những người khác. 


Sắc mặt Triệu Tư Trầm lập tức trở nên nghiêm trọng. “Ở đâu?” 


“Ừm… trên sàn, ngay dưới giá vẽ ở giữa phòng. Nếu tôi không nhầm, vết máu này có lẽ đã tồn tại từ hai đến ba tuần trước.” 


Thời điểm không khớp với cái chết của nạn nhân trong vụ án hôm qua. 


“Làm sao cậu biết?” Triệu Tư Trầm hỏi. 


Chỉ dựa vào phản ứng Luminol, không thể nào xác định được thời gian vết máu tồn tại. 


Ôn Dục Trì khẽ lật bàn tay của Lục Bình Phong, ánh mắt dừng lại ở một vết cắt mảnh mai bên cạnh ngón trỏ. Cậu ấy nhẹ giọng nói, pha chút trêu chọc: “Nhìn xem, đây chắc là lúc anh Lục gọt bút chì than, ngón tay không giữ chắc nên bị lưỡi dao làm tổn thương, đúng không?” 


Lục Bình Phong nhẹ nhàng gật đầu, thừa nhận: “Đúng vậy.” 


“Vậy lần sau hãy cẩn thận hơn một chút.” Ôn Dục Trì nhìn thẳng vào mắt Lục Bình Phong, nụ cười thoáng qua mang theo chút ý cười đùa, như thể hành động cố ý chỉ ra phản ứng luminol vừa rồi chỉ là một trò nghịch ngợm nhỏ của cậu ấy. 


Trong nụ cười ấy, Lục Bình Phong dường như nhìn thấy một ý nghĩa sâu xa, tựa như câu “một con cá voi ngã xuống, vạn vật sinh sôi” mà anh ta từng nghe qua. 


Ôn Dục Trì buông tay Lục Bình Phong, bước về phía Triệu Tư Thành. “Đội trưởng Triệu, phòng vẽ tạm thời không phát hiện điều gì bất thường. Chúng ta còn cần kiểm tra những khu vực khác trong biệt thự này không?” 


Triệu Tư Trầm nhếch môi, cười mang tính công thức: “Nếu thế thì có lẽ tôi cần quay lại với lệnh khám xét lần sau. Cảm ơn anh Lục đã hợp tác hôm nay, làm phiền rồi.” 


Dứt lời, anh ấy cùng Ôn Dục Trì rời khỏi phòng vẽ, sóng vai bước đi. Ôn Dục Trì đút tay vào túi áo, nghiêng đầu về phía Triệu Tư Trầm, giọng điệu nửa đùa nửa thật: “Chắc là anh ta nghĩ tôi bắt tay không đủ chân thành, nên giận rồi.” 


Triệu Tư Thành khẽ hừ, không nén được một tiếng cười nhạt: “Cậu đã bao giờ bắt tay ai mà chân thành đâu? Chẳng qua cậu chỉ muốn xác nhận vết thương trên tay anh ta thôi.” 


“Ha ha, đội trưởng Triệu, anh đúng là cái gì cũng biết hết!” Ôn Dục Trì cười gian, vẻ mặt không che giấu sự đắc ý. 


Đúng lúc này, giọng nói trầm ấm của Lục Bình Phong vang lên từ phía sau: “Pháp y Ôn, cậu đã uống hết nước đường của mình rồi à?” 


Bước chân Ôn Dục Trì khựng lại, ánh mắt thoáng ngỡ ngàng. Gần đây, trong buổi kiểm tra sức khỏe, cậu ấy phát hiện mình bị hạ đường huyết, nên luôn mang theo bên người một chai nước đường nhỏ. Những chiếc bình giữ nhiệt hay chai nhựa đều quá cồng kềnh, vì thế cậu ấy đã đặt mua một chiếc bình nhôm nhỏ trên mạng, vừa vặn nhét vào túi quần. Tuy nhiên, đồng nghiệp thường hay trêu chọc, bảo rằng nhìn cậu ấy cứ như vừa uống vodka vừa khám nghiệm tử thi. 


Hôm nay là lần đầu tiên cậu ấy gặp Lục Bình Phong, vậy mà chỉ qua vài câu nói, đối phương đã đoán được chai nhôm của cậu ấy chứa nước đường. 


“Để tôi nhờ chú Hà chuẩn bị cho cậu một ít. Nếu trên đường về bị hạ đường huyết, đầu óc choáng váng, tim đập loạn nhịp mà ảnh hưởng đến công việc thì không ổn đâu.” Giọng nói của Lục Bình Phong vẫn ôn hòa, lễ độ, nhưng dường như luôn giữ một khoảng cách nhất định. 


Ôn Dục Trì quay người lại, chăm chú nhìn đối phương. Rõ ràng, đây là câu trả lời của Lục Bình Phong cho hành động bắt tay vừa rồi, như muốn nói rằng: “Khi cậu quan sát tôi, tôi cũng đang nhìn cậu.” 


“Pháp y Ôn, các cậu xem tôi như con đường tắt để phá án. Con đường này trông có vẻ đầy phong cảnh đẹp đẽ, nhưng cuối cùng lại không thể dẫn đến câu trả lời mà các cậu đang tìm kiếm.” 


Lục Bình Phong đứng giữa phòng vẽ, xung quanh là từng lớp từng lớp bảng vẽ chồng chất. Đèn natri áp suất cao chiếu sáng từ trên trần, dưới chân là nền nhà vững chãi, nhưng trong mắt Ôn Dục Trì, cảnh tượng ấy như một đêm mưa mù mịt, những tầng mây đen dường như sắp phá vỡ mọi ràng buộc của bầu trời. 


Ôn Dục Trì thu lại dáng vẻ tùy ý và lười biếng thường ngày, ánh mắt cũng trở nên trầm tĩnh hơn, sâu lắng một cách khó đoán. 


Không khí yên lặng đến mức khiến Triệu Tư Trầm đứng bên cạnh cảm thấy khó hiểu. 



Khoảnh khắc ấy, giống như một tia lửa nhỏ rơi vào đám cỏ dại khô cằn của một thành phố cũ kỹ, ngọn lửa lập tức bùng lên dữ dội, thiêu rụi mọi thứ cho đến khi chỉ còn lại tro tàn. Thế nhưng, nụ cười của Ôn Dục Trì lại dừng ở ranh giới bên kia, không bị cuốn vào sự suy tàn của vạn vật, mà vẫn sinh động, tràn đầy sức sống. 


“Con đường này, dù không dẫn tôi đến câu trả lời mình mong muốn, chỉ cần dẫn đến chỗ anh cũng đủ rồi.” 


Nói xong, Ôn Dục Trì lấy từ trong túi áo ra một chiếc bình nhôm đã cạn sạch, khẽ lắc nhẹ. 


Mười mấy giây im lặng trôi qua, cuối cùng, tiếng “cắt” vang lên. 


Lúc này, các nhân viên mới bừng tỉnh — cảnh quay này đã hoàn thành rồi sao? 


Ánh mắt giao nhau ở khoảnh khắc cuối cùng thật khó để định nghĩa. Không phải đối đầu, cũng không phải thăm dò, mà ẩn chứa một cảm giác định mệnh không thể diễn tả bằng lời. 


Thịnh Vân Lam hơi ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm vào màn hình, trong lòng không khỏi thầm cảm thán — quả nhiên, nếu nói rằng Cố Tiêu Duy là lựa chọn hoàn hảo để hóa thân thành Lục Bình Phong, thì Lạc Tự chính là Ôn Dục Trì không thể thay thế. Nếu thiếu đi bất kỳ ai trong số họ, hiệu quả của cảnh quay cuối cùng này sẽ không bao giờ đạt được. 


Ánh mắt chứa đựng cảm giác định mệnh ấy, dù có hậu kỳ tinh xảo đến đâu cũng không thể tái hiện lại. 


Lạc Tự quay sang Cố Tiêu Duy, nở một nụ cười tươi tắn, khẽ nhếch cằm: “Đi thôi, xem thử cảnh quay vừa rồi thế nào.” 


Cố Tiêu Duy đứng yên tại chỗ, trong đầu vẫn là hình ảnh nụ cười của Ôn Dục Trì. Như dòng thủy triều đột ngột rút đi, để lại một khoảng trống mà hơi thở lẫn nhịp tim đều bị cuốn theo. 


“Thầy Cố, cốc giữ nhiệt của anh đây.” Một nhân viên tiến tới, trao lại chiếc cốc giữ nhiệt được giao phó. 


“Cảm ơn.” Cố Tiêu Duy khẽ gật đầu, sau đó bước theo Lạc Tự. 


Nhiếp Dương Trần đứng bên ngoài, vừa xem xong cảnh quay, trong lòng tràn ngập cảm xúc khó tả. 


Cậu ta luôn nghĩ rằng mình đã có cái nhìn thực tế nhất về diễn xuất — rằng rất nhiều thứ chỉ có thể đạt được thông qua lời thoại, biểu cảm hoặc động tác cơ thể. 


Nhưng Cố Tiêu Duy đã dùng chính khí chất của mình để tạo ra một bầu không khí mạnh mẽ, cuốn hút người xem vào thế giới của cậu. 


Ngay khi Nhiếp Dương Trần nghĩ rằng đây đã là đỉnh cao lý tưởng của diễn xuất, Lạc Tự lại một lần nữa phá vỡ nhận thức của cậu ta. 


Trong phân cảnh vừa rồi, Lạc Tự không hề cố gắng đối kháng với khí thế của Cố Tiêu Duy qua ánh mắt hay giọng điệu. Thay vào đó, anh chọn cách dung hòa, nhẹ nhàng len lỏi và hòa quyện. 


Trên người Lạc Tự không có chút ánh hào quang nào của “vị cứu tinh”. Nhưng chỉ với nụ cười cuối cùng ấy, tất cả mọi người đều hiểu, dù Lục Bình Phong có bệnh nặng đến đâu, thì Ôn Dục Trì vẫn sẽ là phương thuốc giải cứu duy nhất. 


Lạc Tự ghé sát vào màn hình giám sát, quay sang đạo diễn Thịnh Vân Lam, hỏi: “Đạo diễn Thịnh, cảnh vừa rồi quay được thế nào?” 


Thịnh Vân Lam thở dài một hơi, đáp: “Nếu trạng thái của cậu và Cố Tiêu Duy cứ tốt thế này, e là chúng ta chẳng thể ở lại khu nghỉ dưỡng này thêm bao lâu nữa đâu.” 


“Vậy thì không được rồi, tôi lại rất thích nơi này. Ở thêm được ngày nào hay ngày nấy.” Lạc Tự cười đùa, giọng điệu thoải mái. 


Cố Tiêu Duy đứng ở khoảng cách không xa không gần, nhìn có vẻ như đang trầm tư. Lạc Tự đợi mãi, thấy cậu vẫn không lại gần, đành vẫy tay gọi: “Cậu đứng đờ ra đó làm gì? Không muốn xem lại cảnh vừa rồi của mình à?” 


Phải mất vài giây, Cố Tiêu Duy mới bước đến bên cạnh Lạc Tự, cúi người chăm chú nhìn vào màn hình.  


“Chậc, cậu nhìn ánh mắt này mà xem. Tôi đang nghĩ, nếu tôi đóng vai Lục Bình Phong, liệu có thể diễn được đến tầng lớp cảm xúc như cậu không?” 


Lạc Tự nghiêng mặt nhìn sang, nhưng phát hiện ánh mắt Cố Tiêu Duy không hướng về màn hình giám sát, mà là đang nhìn anh.  


Đôi mắt vốn lạnh lẽo của cậu giờ đây lại như một đóa quỳnh nở rộ dưới ánh mặt trời chói chang, không hề e ngại sự cháy bỏng hay tàn phai, chỉ như muốn phơi bày những bí mật sâu thẳm ẩn giấu trong máu thịt ra trước mắt Lạc Tự. 


“Cố…” Lạc Tự định nói gì đó thì bị ngắt lời. 


“Xem phim đi, đừng nhìn em.” Cố Tiêu Duy nhắc nhở, giọng đều đều. 


Lạc Tự lập tức cảm thấy như học sinh bị giáo viên bắt quả tang đang lơ đễnh trong giờ học, đôi tai bất giác ửng đỏ. Nhưng nghĩ lại, không đúng, rõ ràng là Cố Tiêu Duy nhìn anh trước cơ mà. 


May thay, lời nhận xét của Thịnh Vân Lam đã kéo Lạc Tự ra khỏi tình huống ngượng ngùng. 



“Cảnh gặp gỡ đầu tiên của hai người đạt được cái thần thái rất tốt.” Thịnh Vân Lam nhận xét: “Cả hai đều đang quan sát đối phương, đồng thời khơi dậy sự tò mò từ đối phương. Ôn Dục Trì không chỉ nhìn vào bức tranh của Lục Bình Phong, mà còn đang phân tích con người anh ta. Còn Lục Bình Phong, lần đầu tiên, anh ta không chỉ đứng ở vị trí của một người ngoài cuộc để quan sát một con người bình thường trong chốn danh lợi, mà là lần đầu có ý muốn bước vào cuộc đời của người ấy.” 


Nghe xong, Lạc Tự gãi đầu, cười nói: “Đạo diễn Thịnh, nghe anh phân tích thế này, tôi cảm giác hai nhân vật này sắp yêu nhau đến nơi rồi ấy!” 


Thịnh Vân Lam bật cười: “Yêu thì chưa hẳn, nhưng có lẽ đã nảy sinh “d*c v*ng”.” 


Một cảm giác mơ hồ như cánh lông vũ lướt qua tâm trí Lạc Tự, ngứa ngáy nhưng không sao tìm được chỗ để gãi. 


“Lục Bình Phong là nghệ sĩ mà, “d*c v*ng” nghe chẳng nghệ thuật chút nào.” Lạc Tự vừa nói vừa nhíu mày, rõ ràng đang suy ngẫm về lời của Thịnh Vân Lam. 


Anh hiểu rõ, cái “d*c v*ng” mà Thịnh Vân Lam nhắc đến không phải thứ d*c v*ng tầm thường, mà là một khát khao sâu sắc hơn, thuần túy hơn.  


Đó là thứ khao khát để lại dấu ấn trong tâm trí của nhau, một sức mạnh đủ để khiến một người từ cực đoan này chuyển sang cực đoan khác. 


Thịnh Vân Lam khẽ nhướng cằm, gợi ý: “Hai cậu thử bàn bạc thêm, tìm cảm giác cho vai diễn đi. Mỗi lần gặp nhau, giữa Lục Bình Phong và Ôn Dục Trì đều có một bước tiến mới trong việc thấu hiểu nhau. Thứ d*c v*ng này giống như một sự khai phá hai chiều. Con người vốn sinh ra đã cô độc, nhưng một khi gặp được người chấp nhận cả mặt trái của mình, họ sẽ khát khao được người đó thấu hiểu nhiều hơn nữa – giống như trao gửi cả tinh thần của mình cho đối phương vậy.” 


“Được, tôi và Lạc Tự sẽ đi dạo quanh đây một chút. Cảnh tiếp theo chắc là buổi triển lãm tranh trong phòng vẽ, đúng không? Chúng tôi sẽ quay lại trước khi cảnh trí hoàn tất.” Cố Tiêu Duy nói. 


Thịnh Vân Lam gật đầu: “Hai người cứ đi đi.” 


Cầm kịch bản trong tay, hai người rời khỏi phòng. 


Họ không đi xa, chỉ dừng lại ở khu bàn ghế ngoài trời phía sau biệt thự rồi ngồi xuống. 


“Cậu nghĩ cái “dục” mà đạo diễn nói đến là gì?” Lạc Tự ngả người dựa vào chiếc ghế mây, đôi tay khẽ đan vào nhau. Nếu không phải vì lo giữ nguyên kiểu tóc, có lẽ anh đã vò đầu bứt tai rồi. Anh nghiêng mặt, ánh mắt hướng về phía Cố Tiêu Duy bên cạnh: “d*c v*ng của Lục Bình Phong thì dễ hiểu thôi — Ôn Dục Trì là sinh vật duy nhất còn sống, biết thở, trong tất cả những thứ mà anh ta từng hứng thú. Cậu ấy là biến số, là khả năng vô hạn.” 


“Thế anh có bao giờ nghĩ, cái “dục” đó thực ra có thể không cao xa đến thế không?” Giọng Cố Tiêu Duy trầm ấm, từng chữ như khắc sâu vào không khí: “Ôn Dục Trì chủ động đưa tay ra với Lục Bình Phong. Cảm giác từ đầu ngón tay, hơi ấm trong lòng bàn tay ấy, là lần đầu tiên Lục Bình Phong chạm đến một cái nắm tay không mang tính lợi ích. Đó là điều anh ta tôn thờ, là cực hạn của sự yêu thích. Nhưng khi tình cảm ấy ngày càng lớn mạnh và độc chiếm, thứ anh ta muốn sẽ không chỉ dừng lại ở một cái nắm tay.” 


Cố Tiêu Duy vẫn ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế, hai tay đặt lên kịch bản một cách bình thản. Thế nhưng, Lạc Tự lại có cảm giác như đối phương đang từng bước, từng bước tiến gần về phía mình, một cách vô hình nhưng rõ rệt. 


“Nếu d*c v*ng của Lục Bình Phong là bản năng theo đuổi cực hạn của sự sống, thì Ôn Dục Trì cũng vậy. Anh nói xem, bản năng của anh ta là gì?” Cố Tiêu Duy hỏi, ánh mắt sâu thẳm, mang theo một lực hút khó cưỡng. 


Lạc Tự bất giác cảm nhận được ánh nhìn ấy như muốn kéo anh vào một thế giới khác. Anh cố gắng giữ mình bình tĩnh, không để dao động. Nhưng rồi, tại sao anh lại phải cố không dao động? 


Ôn Dục Trì có vẻ như đứng ở bên kia ranh giới, nhưng sự cố chấp của cậu ấy chưa bao giờ là việc giữ vững nguyên tắc. Một khi đã xác định được mục tiêu, những quy tắc thế tục chẳng thể ràng buộc cậu ấy. Vì thế, về bản chất, cậu ấy và Lục Bình Phong vốn cùng một loại người. 


“Vậy thử giả định một chút, nếu một ngày nào đó anh cũng nảy sinh “dục” đối với em, anh nghĩ nó sẽ là gì?” Giọng Cố Tiêu Duy vang lên, nhẹ nhàng nhưng tựa như một mũi kim xuyên thẳng vào lòng. 


Âm thanh từ biệt thự vọng lại — tiếng nhân viên dọn dẹp giá vẽ, tiếng xào xạc của gió dưới ánh mặt trời — tất cả dường như đều tan biến. 


Giả định ấy, như một hạt mầm phá vỡ mặt đất trong lòng Lạc Tự, nhanh chóng mọc rễ, đâm chồi. Càng muốn giữ mình bình tĩnh, anh lại càng không ngăn được những suy nghĩ tràn lan. 


“Anh không dám nghĩ, đúng không? Có phải anh cảm thấy những tưởng tượng ấy là một sự xúc phạm đối với em?” Cố Tiêu Duy khẽ hỏi, giọng nói như một làn gió thoảng qua, nhưng lại khiến Lạc Tự run lên. 


Ngón tay Lạc Tự khẽ co lại, như vừa bị điện giật. Anh định phản bác, định nói: “Chẳng lẽ cậu không thấy đó là xúc phạm sao?” Nhưng trước khi anh kịp mở miệng, Cố Tiêu Duy đã chậm rãi nói tiếp: “Em cho phép anh tưởng tượng bất cứ điều gì về em.” 


Như một chiếc diều bị kéo căng hết mức, đầu kia đang tự do bay lượn giữa bầu trời cao, mặc cho gió xé nát. Nhưng sợi dây, đầu còn lại, lại buộc chặt vào trái tim Lạc Tự, thắt chặt đến mức ngay cả nhịp thở cũng bị cuốn theo. 


Em cho phép anh tưởng tượng bất cứ điều gì về em. 


Chỉ một câu nói đơn giản ấy, sợi dây đột nhiên đứt lìa. 


Lạc Tự nhìn Cố Tiêu Duy đối diện mình. Từ rất lâu trước đây, anh đã mơ hồ cảm nhận được rằng, những điều Cố Tiêu Duy trông như đang kìm nén và từ bỏ lại chính là thứ có thể kéo bật lên d*c v*ng sâu thẳm nhất trong con người anh. 


Anh nhớ lại hình ảnh Cố Tiêu Duy đứng trong làn gió đêm, ánh mắt chăm chú dõi theo từng đường kiếm của anh. Dáng người Cố Tiêu Duy chìm trong ánh sáng lờ mờ, như thể bị bóng tối ôm trọn, nhưng ánh mắt ấy lại mở ra một vũ trụ khác dành riêng cho Lạc Tự. Mỗi lần anh xoay người, ánh kiếm lóe sáng, ánh mắt của Cố Tiêu Duy như chạm khẽ, tựa một nụ hôn dịu dàng lên dấu ấn mà cậu để lại trong thế giới này. 


Cảm giác rung động không thể kiềm chế lại ào tới, cổ họng Lạc Tự khẽ động, như nuốt xuống một cơn sóng lòng. 


Cố Tiêu Duy bước tới, vỗ nhẹ lên vai anh, giọng nói trầm ấm vang lên: “Đi thôi, đến giờ rồi.” 



Nhìn bóng lưng thẳng tắp của Cố Tiêu Duy, Lạc Tự lặng lẽ bước theo, trở về không gian chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo. Đây là cảnh thứ hai trong ngày, bối cảnh kể về việc trợ lý pháp y Ôn Dục Trì nhận được một món quà bất ngờ từ Lục Bình Phong sau khi trở lại sở cảnh sát. 


Trong cảnh này, Ôn Dục Trì mở hộp quà và phát hiện bên trong là một mẫu vật bướm. Sau khi nghiên cứu, cậu ấy nhận ra đó là loài bướm “Nữ thần ánh sáng” cực kỳ quý hiếm và đắt giá. Vì món quà quá xa xỉ, Ôn Dục Trì quyết định trả lại cho Lục Bình Phong. Tuy nhiên, ngay khi chuẩn bị lên đường, một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra, buộc cậu ấy cùng sư phụ phải làm việc liên tục trong phòng pháp y suốt một tuần. 


Khi cuối cùng có thời gian thở, Ôn Dục Trì lại nhận được một gói quà khác. Lần này, hộp quà vẫn mang phong cách thanh lịch như trước, nhưng khi mở ra, mùi thối kinh khủng từ xác chuột và gián chết lan tỏa khiến đồng nghiệp đang uống cà phê suýt nôn. Bên trong còn có một tấm thiệp, trên đó ghép từ chữ cắt báo: “Cái chết thay ta hôn em.” 


Tin đồn về tính cách phản xã hội của Lục Bình Phong lập tức lan truyền khắp sở cảnh sát, thậm chí còn bị giới truyền thông thổi phồng. Cùng ngày hôm đó, Ôn Dục Trì nhận được thiệp mời tham dự triển lãm tranh cá nhân của Lục Bình Phong, tổ chức ngay tại biệt thự của anh ta. 


Ôn Dục Trì báo cáo sự việc với Triệu Tư Trầm. Ban đầu, Triệu Tư Trầm không muốn cậu ấy tham dự, nhưng sự tò mò đã thúc đẩy Ôn Dục Trì. Cậu ấy giải thích rằng triển lãm này là cái cớ để trả lại mẫu vật bướm. Hơn nữa, dù Lục Bình Phong có kiêu ngạo đến đâu, anh ta cũng sẽ không làm gì nguy hiểm sau khi đã gửi lời mời chính thức. 


Cảnh quay hôm nay chính là phân đoạn Ôn Dục Trì bước vào triển lãm tranh riêng của Lục Bình Phong. Chỉ có hai nhân vật trong cảnh này, và bối cảnh là phòng vẽ của Lục Bình Phong. 


Lạc Tự bước vào phòng vẽ, nơi đã được tổ đạo cụ sắp xếp lại một cách tỉ mỉ. Những giá vẽ lộn xộn trước đó đã được dọn đi, thay vào đó là các bức tranh không bán được treo trên tường. Ở trung tâm phòng là một bàn trà tròn, trên đó đã bày sẵn cà phê và trà, hương thơm của chúng hòa quyện với mùi sơn dầu trong không gian. Trên bàn còn có một tháp bánh ngọt ba tầng, từng chiếc bánh nhỏ đều được chế tác tinh xảo, như thể mỗi món đều mang một nghi thức trang trọng. 


Hai chiếc ghế đặt đối diện nhau ở hai bên bàn trà, như muốn nói rõ rằng buổi triển lãm này chỉ dành riêng cho một người. 


Lạc Tự hít sâu một hơi, ánh mắt lướt qua không gian, cuối cùng dừng lại ở Cố Tiêu Duy. Cậu đã thay một bộ trang phục màu ấm, làm dịu đi khí chất u ám thường ngày, để lộ một chút hơi thở của sự sống. 


Cậu tựa lưng vào tường, hơi nghiêng đầu, một bên trán chạm nhẹ vào khung tranh treo trên tường. Bức tranh bên trong khung là hình ảnh hai con nhện lưng đỏ Úc. Con nhện đực lấy chính cơ thể mình làm mồi nhử, mời gọi con nhện cái ăn mình, chỉ để đổi lấy khoảnh khắc ngắn ngủi của hoan lạc, không tiếc cả mạng sống. 


Cả khung cảnh toát lên một vẻ đẹp tàn khốc nhưng đầy mãnh liệt. 


Một lọn tóc từ trán Cố Tiêu Duy rủ xuống, khẽ vương bên chân mày. Cậu nhìn Lạc Tự. Có lẽ trong mắt người khác, ánh mắt của cậu lạnh lùng và nghiêm nghị, nhưng Lạc Tự lại nhìn thấy khóe môi cậu ẩn hiện một nụ cười nhàn nhạt… nụ cười ấy chỉ dành riêng cho anh. 


Còn nguy hiểm hơn cả lời mời gọi của nhện lưng đỏ. 


Lạc Tự khẽ nhắm mắt, thở ra một hơi dài. Anh nghe rõ nhịp tim mình đập, nhanh hơn bình thường, mang theo một cảm giác khó diễn tả bằng lời – vừa mong chờ, vừa bứt rứt. Đó là thứ “d*c v*ng” mà Cố Tiêu Duy mang đến, dẫn dắt anh từ góc nhìn của Ôn Dục Trì để quan sát Lục Bình Phong. 


Trong lần đầu gặp Ôn Dục Trì, Lục Bình Phong đã nhận ra cậu ấy có triệu chứng hạ đường huyết. Anh ta tặng cậu ấy mẫu vật bướm quý hiếm “Nữ thần ánh sáng” đắt đỏ. Thậm chí, vì cậu ấy mà tổ chức cả buổi triển lãm tranh cá nhân này. 


Tất cả những điều đó – đều là để lấy lòng. 


Mà mục đích của việc lấy lòng, chính là để dẫn dụ. 


Nếu anh đang dẫn dụ tôi, vậy tôi cũng có thể dẫn dụ anh. 


Ai nhìn thấu thế giới của người kia trước, kẻ đó sẽ sớm tìm được sự thật mình muốn. 


Ôn Dục Trì cũng đang dẫn dụ Lục Bình Phong, kéo anh ta từ sự lặng im chết chóc đến bờ bên kia của ranh giới. 


Chính sự dẫn dụ này, khiến linh hồn khô cằn của Lục Bình Phong bắt đầu sống lại. 


Lạc Tự nhắm mắt, sắp xếp và hòa mình vào cảm xúc của nhân vật, điều chỉnh nhịp thở và nhịp tim. 


Trong căn biệt thự, các nhân viên vẫn đang hoàn tất khâu chuẩn bị cuối cùng cho cảnh quay. Góc độ ánh sáng được chỉnh sửa từng chút một, tiếng gọi nhau vang lên không ngớt. Nhưng tất cả sự ồn ào ấy dần rời xa khỏi tâm trí Lạc Tự. Tâm hồn anh trầm lắng lại, như một chú cá voi lặn sâu xuống đáy đại dương. Còn Cố Tiêu Duy… chính là toàn bộ thế giới của anh. 


Khi Lạc Tự mở mắt, đối diện với ánh nhìn của Cố Tiêu Duy, anh khẽ mỉm cười. 


Nụ cười ấy khiến Cố Tiêu Duy bất giác muốn bước nhanh hơn, tiến lại gần anh. 


“Diễn viên Lục Bình Phong và Ôn Dục Trì, vào vị trí!” Tiếng loa vang lên. 


Cố Tiêu Duy bước đến bàn ăn, ngồi xuống chiếc ghế đối diện cửa. Cậu thả lỏng cơ thể, một tay buông nhẹ bên thành ghế, tay còn lại đặt trên tay vịn. Không còn dáng vẻ nghiêm chỉnh thường ngày, cậu toát lên một sự thư thái đầy tự nhiên. 


Tiếng vỗ bảng vang lên, cảnh quay chính thức bắt đầu. 


Ôn Dục Trì vừa tan làm, trên người khoác bộ đồ giản dị thường thấy trên phố: áo thun rộng rãi, quần kaki thoải mái và đôi giày thể thao trắng. Với dáng người cao ráo, mỗi bước đi của cậu ấy đều mang theo vẻ phóng khoáng đầy lười biếng. Khi tiến lại gần Lục Bình Phong, gấu áo thun khẽ đung đưa, tạo nên khí chất ung dung và quyến rũ. 


“Lục tiên sinh, buổi triển lãm tranh cá nhân này của anh… chẳng lẽ khách mời chỉ có mình tôi thôi sao?” 


Ôn Dục Trì vừa nói, vừa đặt chiếc hộp quà lên bàn ăn. Cậu ấy không cố tình chào hỏi Lục Bình Phong, chỉ đút tay vào túi, thản nhiên đưa mắt quan sát xung quanh. 


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 74: Một con cá voi ngã xuống, vạn vật sinh sôi
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...