Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 75: Giải mã Lục Bình Phong


“Đúng vậy, buổi triển lãm tranh này chỉ tổ chức vì cậu.” Lục Bình Phong điềm đạm thản nhiên nói. 


Ôn Dục Trì kéo ghế ngồi xuống, Lục Bình Phong cầm lấy ấm trà sứ trắng, rót nửa cốc trà vào chiếc tách trước mặt Ôn Dục Trì, rồi thêm nửa cốc sữa. Anh ta khẽ hỏi: “Mấy viên đường?” 


Ôn Dục Trì bật cười, nhìn anh ta rồi hỏi: “Sao anh biết tôi sẽ chọn trà sữa mà không phải cà phê?” 


“Tôi đã tặng cậu món quà quý giá như thế, nhưng một tuần trôi qua vẫn chưa nhận được lời cảm ơn nào. Nếu cậu thực sự không muốn giao tiếp với tôi, anh ta đã gửi trả nó qua công ty chuyển phát rồi. Nhưng… một mẫu vật bươm bướm đẹp như thế, cậu chắc chắn không muốn nó bị hư hỏng trong lúc vận chuyển, nên sẽ tự mình mang trả lại. Chờ mãi, cuối cùng cậu cũng đến. Tôi đoán cậu hẳn rất bận.” Giọng nói của Lục Bình Phong dịu dàng đến mức khiến những dây thần kinh căng thẳng của Ôn Dục Trì dần thả lỏng. 


“Vậy sao lại là trà sữa mà không phải cà phê?” Ôn Dục Trì tò mò truy hỏi. 


“Bảy ngày tăng ca, cậu uống cà phê còn chưa đủ à?” Lục Bình Phong nghiêng người về phía Ôn Dục Trì, khẽ nhắm mắt lại, nhẹ nhàng hít một hơi ở phần cổ áo đối phương. “Không phải mùi cà phê Arabica xay tay. Cậu uống rất nhiều cà phê hòa tan, không thêm sữa. Nếu tiếp tục uống nữa, quầng thâm dưới mắt cậu sẽ không biến mất đâu.” 


Ôn Dục Trì vốn đã gắng gượng giữ tỉnh táo để đến đây, nghe Lục Bình Phong nói vậy, cậu ấy không che giấu nổi, ngáp một cái rõ to, mí mắt cũng sụp xuống, trông như thể sẽ gục lên bàn ngủ bất cứ lúc nào. 


“Ba viên đường, cảm ơn.” 


Nói xong, Ôn Dục Trì liền với tay lấy chiếc bánh bông lan kem ngọt nhất trên khay điểm tâm, nhét thẳng vào miệng. 


Trong khi đó, Lục Bình Phong không vội vàng, chậm rãi dùng kẹp nhỏ gắp ba viên đường bỏ vào trà sữa của Ôn Dục Trì, rồi cầm chiếc thìa khuấy nhẹ vài vòng, sau đó để nó tựa trên đĩa nhỏ. 


“Cậu có thích những món quà tôi tặng không?” Nụ cười của Lục Bình Phong mang theo chút ý vị trêu đùa. 


“Những món quà đó?” Ôn Dục Trì trực tiếp cầm tách trà lên, uống một ngụm lớn như uống nước, chẳng màng thưởng thức hương vị của loại trà Ceylon thượng hạng. “Chẳng phải chỉ có bức tượng “Nữ thần Ánh sáng” là anh tặng thôi sao?” 


“Đồng nghiệp của cậu không nghĩ vậy.” Lục Bình Phong nói, giọng điệu đầy ẩn ý. 


Có lẽ vì đầu óc đã mụ mẫm sau mấy ngày quay cuồng với công việc, Ôn Dục Trì phải mất vài giây mới hiểu ra. 


“Ồ… anh đang nói đến mấy thứ đó à. Anh là người theo đuổi cái đẹp đến cực đoan. Nhưng xác gián, chuột và nhện lại tượng trưng cho sự đe dọa và sỉ nhục. Những thứ đó chắc chắn không phải do anh gửi — không hợp với phong cách của anh.” 


Ôn Dục Trì nghiêng người tới gần, nhìn thẳng vào Lục Bình Phong. Lục Bình Phong cúi mắt, nở một nụ cười khẽ, nhẹ nhàng. 


“Có vẻ như anh có một fan cuồng, đại họa sĩ à.” Ôn Dục Trì ngả người ra sau, đưa tay lau vụn hạnh nhân dính bên khóe miệng, rồi dựa lưng vào ghế, lười biếng nhìn Lục Bình Phong. “Có lẽ món quà bươm bướm anh tặng tôi quá đẹp, khiến fan của anh phải ghen tị.” 


“Nếu “Nữ thần Ánh sáng” thực sự đẹp đến mức đó, tại sao cậu lại nỡ trả nó lại?”   


“Bởi vì so với “Nữ thần Ánh sáng”, vẫn còn một thứ đẹp hơn đã kéo tôi quay về đây.”   


“Ồ? Thứ gì có thể đẹp hơn thế?” Lục Bình Phong cúi đầu cười khẽ, sau đó ngước mắt lên, ánh nhìn như ngầm nói: “Mời bắt đầu màn trình diễn của cậu.”   


Ôn Dục Trì chỉ trả lời bằng một từ: “Anh.”   


Khoảnh khắc đó, nụ cười của y, dưới ánh sáng và bóng tối, tựa như ánh trăng mỏng manh rơi xuống một thành phố cũ kỹ đã tàn úa, như muốn quyến rũ nơi này chết đi sống lại, thở ra lần cuối cùng.   


Ánh mắt của Lục Bình Phong không thể rời khỏi y, chỉ chần chừ hỏi: “Tôi sao?”   


“Lục tiên sinh, cấu trúc xương của anh là đẹp nhất trong tất cả những người sống mà tôi từng gặp, thậm chí cả những thi thể đã mất đi sự sống.” Ôn Dục Trì nhấc tay, lấy thêm một chiếc bánh nhỏ, cắn một miếng, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lục Bình Phong. “Tôi có thể chiêm ngưỡng anh một chút được không?”   


“Rất sẵn lòng.” Trong nụ cười của Lục Bình Phong, nét thú vị càng rõ ràng hơn.   


Là một họa sĩ, đây là lần đầu tiên chính anh ta trở thành đối tượng để người khác chiêm ngưỡng như một tác phẩm nghệ thuật.   


“Ừm, xương lông mày của anh rất nổi bật, hốc mắt sâu, những điều này tôi không cần phải nói nữa đúng không? Quan trọng là xương lông mày của anh không quá thấp. Nếu nó gần mắt quá, sẽ tạo cảm giác áp lực, khi đó dù anh có muốn thể hiện thái độ hòa nhã, lịch thiệp đến đâu, cũng khó mà khiến người ta tin được.”   


Ý của cậu ấy là, sự hòa nhã của Lục Bình Phong hiện tại chỉ là giả tạo, chỉ nhờ vào cấu trúc xương mặt mà thôi.   



“Đường nét xương hàm dưới của anh rất sắc bén, góc cạnh dứt khoát, mang lại cảm giác mạnh mẽ. Điều đó không chỉ tạo ra sự xa cách tự nhiên mà còn toát lên vẻ cao quý, thanh lịch.”   


“Bước tiếp theo, cậu định nói đến tỷ lệ vàng đúng không?” Lục Bình Phong hỏi.   


Ôn Dục Trì nuốt miếng bánh trong miệng, lần này Lục Bình Phong lại rót thêm trà vào ly của y, chỉ thêm một phần ba, nhưng không cho thêm đường hay sữa.   


Người này có khả năng quan sát và thấu hiểu nhu cầu của người khác rất tốt. Ví dụ như lúc này, Ôn Dục Trì vì bị hạ đường huyết nên vừa vào đã ăn liền hai chiếc bánh ngọt, nhưng điều đó không có nghĩa cậu ấy là người nghiện ngọt. Vì vậy, Lục Bình Phong chỉ rót thêm trà để giúp cậu ấy giảm ngấy.   


“Lục tiên sinh e rằng sẽ thất vọng rồi. Ngũ quan của anh chưa đạt đến tỷ lệ vàng. Ngược lại, nếu thực sự đạt được tỷ lệ đó, rất có khả năng sẽ trở nên tầm thường.” Ôn Dục Trì không cầm quai ly mà nắm thẳng vào thân ly, uống một ngụm lớn như uống rượu. “Vẻ đẹp của cấu trúc xương anh nằm ở chỗ mọi khoảng cách đều vừa vặn. Khoảng cách giữa hai mắt, giữa xương lông mày và hốc mắt, chiều dài khuôn mặt giữa, và từ môi dưới đến cằm, tất cả đều hài hòa hoàn hảo.”   


Lần này, Lục Bình Phong cúi đầu cười, từ góc độ của Ôn Dục Trì chỉ có thể nhìn thấy trán và sống mũi của anh ta, nhưng vẻ đẹp tuyệt đối ấy như từng đợt sóng, tràn ngập vào mắt Ôn Dục Trì, khiến trái tim cậu ấy muốn cúi mình trước mọi điều diệu kỳ.   


“Vậy nên, thứ cậu thích là hộp sọ của tôi? Nếu một ngày tôi chết, tôi sẽ lập di chúc, tặng hộp sọ của mình cho cậu.” Lục Bình Phong ngẩng lên, nghiêm túc nói.   


“Là cổ tay.” Ôn Dục Trì đáp.   


“Hả?” 


“Tôi thích nhất là cổ tay của anh.” Ánh mắt Ôn Dục Trì hạ xuống, dừng lại ở cổ tay của Lục Bình Phong. “Đáng tiếc… hôm nay tôi lại không được nhìn thấy.” 


Lý do là vì dưới lớp áo len mỏng của Lục Bình Phong, anh ta còn mặc thêm một chiếc sơ mi chất liệu cotton – linen. Cúc tay áo được cài kín, vừa vặn che khuất cổ tay. 


“Ồ…Pháp y Ôn, hôm đó cậu bắt tay tôi, rốt cuộc là để xem vết sẹo trên ngón tay tôi, hay là để ngắm cổ tay của tôi?” Lục Bình Phong hỏi, giọng pha chút trêu chọc. 


“Là cổ tay của anh.”   


Trên gương mặt Ôn Dục Trì, không có chút ngượng ngùng hay lúng túng nào. Câu trả lời của cậu ấy thẳng thắn đến mức khiến người ta không thể bắt bẻ. 


“Vậy muốn xem không?” Lục Bình Phong chìa tay phải về phía Ôn Dục Trì, động tác đầy vẻ thách thức. 


“Ừ, muốn xem.” Ôn Dục Trì nghiêm túc lấy khăn giấy, cẩn thận lau sạch vụn bánh còn dính trên đầu ngón tay, rồi từ tốn tháo cúc tay áo của Lục Bình Phong, gấp gọn gàng phần tay áo lên. 


Lục Bình Phong lại hơi rướn tay về phía trước, để cổ tay mình vừa khéo nằm gọn trong lòng bàn tay của Ôn Dục Trì. 


“Tôi có cần sửa lại di chúc không?” Lục Bình Phong cười nhạt, ánh mắt lấp lánh ý cười. 


“Không cần.” Đầu ngón tay Ôn Dục Trì chạm nhẹ vào xương cổ tay của Lục Bình Phong, cảm nhận từng đường nét uốn lượn và góc cạnh của nó. “Nếu một ngày nào đó anh chết, e rằng tôi sẽ chẳng còn thấy nó đẹp nữa.” 


“Tại sao?” Lục Bình Phong chống cằm bằng tay còn lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt Ôn Dục Trì. 


Vị trợ lý pháp y trẻ tuổi cụp hàng mi dài, vẻ mặt chăm chú như thể đang nghiên cứu một tác phẩm nghệ thuật. Cậu ấy cảm nhận từng đường nét nơi cổ tay anh ta, sự tỉ mỉ và chân thật ấy còn vượt xa những lời tán tụng hoa mỹ của các nhà sưu tập hay giới phê bình. 


“Giống như một bông hoa dại rời khỏi khe tường nứt nẻ, một cây tùng bách với thân hình uốn lượn bị nhổ khỏi vách đá, hay một con cá bay mắc cạn trên bờ cát — khi đó, nó không còn đẹp nữa. Chỉ khi tồn tại trên cơ thể của anh, nó mới mang giá trị để người khác chiêm ngưỡng.” 


Ôn Dục Trì lịch sự đẩy tay Lục Bình Phong trở lại, rồi đứng dậy. “Đã là buổi triển lãm cá nhân anh chuẩn bị riêng cho tôi, tất nhiên tôi phải nghiêm túc thưởng thức từng tác phẩm của Lục tiên sinh rồi.” 


Cậu ấy bước đến bên cánh cửa phòng tranh, bắt đầu di chuyển theo chiều kim đồng hồ. 


Bức tranh đầu tiên hiện ra trước mắt là hình ảnh một dây leo quấn quanh một thân cây. Cây đã bị hút cạn dưỡng chất, lớp vỏ ngoài khô cằn, bong tróc, và chính phần lõi bên trong cũng mục rỗng, tạo thành một hốc lớn, từ đó những đàn côn trùng bò ra. 


Trong khi đó, lá của dây leo cũng đã ngả vàng, rũ xuống. Mặc dù ôm chặt lấy thân cây đến chết, nó vẫn không thể hấp thụ thêm chút dinh dưỡng nào. 


Hai bóng hình méo mó hòa quyện thành một dạng vặn xoắn kỳ lạ, sắc màu trên bức tranh cũng u ám, nhưng chính sự vặn xoắn ấy lại tạo nên một sức hút kỳ lạ, như thể chúng đang cố gắng giãy giụa, muốn thoát ra khỏi khung tranh để chạm tới người xem. 


“Bức tranh này tên gì?”   


“Chưa từng nghĩ sẽ công khai, nên cũng chẳng đặt tên.” Lục Bình Phong vẫn ngồi nguyên vị trí cũ, tựa lưng vào ghế, ánh mắt dõi theo bóng lưng của Ôn Dục Trì.   



“Nghe như thể cậu từng yêu ai đó đến mức cố chấp lắm vậy.”   


Ôn Dục Trì khẽ lắc đầu: “Tôi chỉ cố chấp với lý do của cái chết. Ví như cái cây này, tôi nhất định phải hiểu rõ vết thương này hình thành thế nào, là do bệnh lý hay do tác động của dụng cụ. Nó đã bị hút kiệt chất dinh dưỡng bao lâu, và sau khi chết, sẽ mất bao lâu để phân hủy.” 


“Nhưng cậu lại nhìn ra được tình yêu từ đó.” Lục Bình Phong nghiêng mặt, chống cằm nhìn cậu ấy.   


“Trong vật chết, tôi không nhìn ra tình yêu. Chỉ là nghe quá nhiều vụ án, tình huống thế này rất hợp với sự kiểm soát và chiếm hữu trong những vụ án tình sát.”   


Dứt lời, Ôn Dục Trì tiến đến trước bức tranh thứ hai.   


Bức tranh vẽ một cánh đồng lúa, bên cạnh là một người nộm. Trên vai người nộm cắm một cây tre nhọn, cây tre xuyên qua một con chim, từ phần đuôi đâm vào và chọc ra từ chiếc mỏ há to của nó.   


Lông chim đã bắt đầu rụng, rơi rải rác trên vai người nộm. Kết hợp với nụ cười quái dị của người nộm, tông màu u tối, cùng những nét vẽ phóng đại đầy cuồng nộ, dù không có lấy một giọt máu đỏ nào, bức tranh vẫn khiến người ta rùng mình bởi sự tàn nhẫn khắc nghiệt.   


“Quản lý nói bức tranh này không dễ bán, vì nó quá thần kinh.” Lục Bình Phong lên tiếng.   


Nhưng Ôn Dục Trì không rời đi, ngược lại còn tiến thêm một bước, nhìn sát vào người nộm.   


“Cô đơn cũng được coi là thần kinh sao?” Ôn Dục Trì khẽ hỏi, như nhắm vào Lục Bình Phong, lại như đang nói với chính mình.   


“Sao lại là cô đơn?” Lục Bình Phong nhấc ngón trỏ, khẽ gõ nhẹ một nhịp.   


“Chủ nhân của cánh đồng lúa chắc anh ta muốn dọa bầy chim ăn trộm lúa, nên mới xuyên con chim này lên vai người nộm, đúng không? Chỉ có lợi ích của chủ nhân và sự thương hại dành cho cái chết của nó, mới khiến con chim này ở bên cạnh người nộm. Nhưng mà…”   


“Nhưng mà sao?” Lục Bình Phong đứng dậy, cầm tách trà bước đến bên cạnh Ôn Dục Trì.   


“Nhưng người nộm vốn không có trái tim, nó chẳng biết thế nào là cô đơn. Trừ khi… người vẽ ra nó rất cô đơn.”   


Nói xong, Ôn Dục Trì quay lại, nhận lấy tách trà từ tay Lục Bình Phong, uống một ngụm thật lớn, hành động đầy sảng khoái.   


“Trên đời này, có thứ gì khiến cậu trở nên cảm tính không?” Lục Bình Phong hỏi. 


“Đương nhiên là có. Khi nào tôi cảm tính, tôi sẽ báo cho anh biết.” Ôn Dục Trì liếc nhìn anh ta một cái, rồi bước về phía bức tranh kế tiếp. 


Đó là bức tranh nằm ở trung tâm phòng vẽ, vẽ một con nhện lưng đỏ Úc. Con nhện đực chỉ còn lại nửa thân xác, nhưng phần quan trọng nhất của nó vẫn nằm trong cơ thể con nhện cái. Sự theo đuổi và hủy diệt giữa chúng tạo nên một sự đối lập rõ rệt. Những đường nét hoang dã, màu sắc tối tăm nhưng táo bạo, cái chết của con nhện đực mang theo một sức căng đầy chấn động, cực đoan đến mức khiến người xem phải rùng mình. 


“Trong tất cả các tác phẩm ở phòng tranh này, cậu thích nhất bức này, đúng không?” Lục Bình Phong lên tiếng. 


“Nó giống anh trong mắt tôi nhất, Lục tiên sinh.” Ôn Dục Trì quay lại, ánh mắt lướt qua Lục Bình Phong. 


Khoảnh khắc ấy, ánh mắt và nụ cười trên môi Ôn Dục Trì dường như thấm đẫm nét mãnh liệt và cực đoan của bức tranh, như thể đang chờ đợi một ai đó bước về phía mình. 


Dù trong mắt người khác, Lục Bình Phong có là một kẻ lập dị, thì với Ôn Dục Trì, anh ta luôn có quyền được giải mã và được chấp nhận. 


Khi Lục Bình Phong hoàn hồn lại, anh ta đã đứng trước mặt Ôn Dục Trì. 


Giây phút đó, anh ta không thể phủ nhận cảm giác kỳ lạ đang dâng lên trong lòng. Anh ta sẵn sàng dâng hiến cả thân xác mình, từ máu thịt đến xương cốt, trao cho người đàn ông này tất cả những gì anh ta yêu quý, chỉ để đổi lấy ánh mắt đó tiếp tục dõi theo mình. 


Bởi vì trên thế giới này, chỉ có Ôn Dục Trì mới dùng cách giải cấu cái chết để thấu hiểu anh ta. 


Đó là một sự lãng mạn không thể sao chép. 


Đúng lúc này, điện thoại của Ôn Dục Trì reo lên. Cậu ấy nhận cuộc gọi. 


“Alo, sư phụ, có chuyện gì vậy? Ở đâu? Được rồi, em sẽ đến đó trong khoảng nửa tiếng.” 


Cúp máy, Ôn Dục Trì nhìn về phía Lục Bình Phong. 



“Cậu lại phải làm thêm giờ, đúng không?” 


“Xin lỗi, buổi triển lãm tranh riêng mà anh đã chuẩn bị tỉ mỉ, tôi chỉ có thể thưởng thức đến đây thôi.” Dù lời nói mang vẻ áy náy, nhưng gương mặt cậu ấy chẳng hề hiện lên chút cảm giác tội lỗi nào. 


“Để tôi đưa cậu đi.” 


“Giờ này đi tàu điện ngầm còn nhanh hơn.” 


Nói xong, Ôn Dục Trì nhón lấy thêm một miếng bánh pancake, vừa nhai vừa rời khỏi phòng vẽ. 


Phải đến khi cả hai rời khỏi phạm vi quay phim, nhân viên trường quay mới thông báo cảnh quay này đã hoàn tất. 


Trường quay lập tức vang lên một loạt tiếng thở phào nhẹ nhõm, sau đó là những lời bàn tán ngày càng sôi nổi. 


“Đỉnh thật! Một cảnh dài như vậy, ban đầu còn tưởng phải chia ra quay từng đoạn, ai ngờ hai người họ không vấp câu thoại nào, diễn liền mạch đến tận cuối.” 


“Biểu cảm và ngữ điệu của Cố Tiêu Duy đúng là đáng để mổ xẻ từng chút một. Rõ ràng vẻ ngoài rất ôn hòa nhưng lại giữ khoảng cách, ấy thế mà mỗi lần nói chuyện với Ôn Dục Trì, nét mặt của anh ấy lại thay đổi…” 


“Từ một bức tượng điêu khắc tinh xảo, lạnh lùng, bỗng trở thành một con người sống động?” 


“Đúng rồi! Còn diễn xuất của Lạc Tự nữa, hoàn toàn vượt ngoài mong đợi của tôi! Mỗi lần anh ấy nhìn về phía Lục Bình Phong, tôi đều cảm thấy như có một cảm giác chờ mong bị khơi dậy trong lòng!” 


Trong khi mọi người đang bàn tán sôi nổi, Nhiếp Dương Trần – người đứng bên quan sát toàn bộ cảnh quay – lại nhắm mắt, trong đầu không phải là những biểu cảm hay lời thoại tinh tế của Cố Tiêu Duy, mà là khoảnh khắc Lạc Tự đứng trước con nhện đỏ, ngoảnh đầu lại mỉm cười với Cố Tiêu Duy. 


Cái chết trong mắt anh không còn mang vẻ bí ẩn hay u ám vốn có, mà sự sống trong ánh nhìn ấy lại như dòng thời gian trôi qua trong chớp mắt. 


Chỉ một nụ cười, vạn vật héo úa dường như bừng tỉnh và tái sinh. 


Một người như vậy, liệu Lục Bình Phong – một họa sĩ – có từng nghĩ đến việc dùng bức tranh để giam cầm anh, hay bị khơi dậy một khao khát không thể kìm nén, muốn được đến gần hơn? 


Cảnh quay này vẫn cần bổ sung một vài góc quay cận cảnh nhân vật.  


Không khí trong lần quay chính quá xuất sắc, khiến nhân viên hiện trường lo lắng rằng họ sẽ không thể đạt lại trạng thái đó khi quay bổ sung. 


Phó đạo diễn cũng liếc nhìn Thịnh Vân Lam với vẻ mặt nghiêm nghị, lo sợ rằng màn trình diễn đỉnh cao của Cố Tiêu Duy và Lạc Tự sẽ không thể tái hiện, khiến vị đạo diễn cầu toàn như Thịnh Vân Lam khó lòng vượt qua được “ngưỡng cửa” này. 


Thế nhưng, điều không ai ngờ tới là, trong quá trình quay các góc cận cảnh bổ sung, tương tác giữa hai người lại đạt đến một tầng cao mới. 


Từ ánh mắt đến lời thoại, cả hai như bị một sợi dây vô hình kéo sát lại với nhau. Mỗi ánh nhìn tưởng chừng bình thản, nhưng càng ngẫm lại càng thấy hàm ý sâu xa.  


Mỗi câu thoại không chỉ đơn thuần là lời kịch, mà giống như đang đáp lại những cảm xúc sâu thẳm trong lòng đối phương. 


Càng quay, Thịnh Vân Lam càng mê mẩn, chỉ thiếu mỗi việc đem góc quay 360 độ của phim thần tượng ra để quay lại cảnh này một lần nữa. 


Cuối cùng, cảnh quay bổ sung cũng hoàn thành. Nhân viên bắt đầu chuẩn bị cho bối cảnh của phân đoạn tiếp theo. 


Lạc Tự đang cầm kịch bản ôn luyện, bên cạnh là Diệp Thịnh Nghi đang giúp anh chỉnh lại mái tóc. 


“Anh, vừa nãy anh diễn đỉnh lắm! Anh với anh Cố mà diễn chung, cảm giác như hai người sắp kéo ra tơ luôn ấy!” 


“Tôi với Cố ảnh đế đâu phải khoai lang kéo sợi, làm gì mà kéo tơ.” Lạc Tự bật cười, nhắm mắt lại, vẻ mặt thoải mái. 


“À đúng rồi, tối nay tám giờ, Phản Kích sẽ lên sóng đấy. Anh có thấy hồi hộp không, vui không? Vai của anh là người mở màn, giữ nhịp cả tập đầu luôn mà!” 


Nghe đến đây, tim Lạc Tự khẽ rung lên. Phản Kích cuối cùng cũng sắp phát sóng. 


Đây là vai diễn đầu tiên kể từ khi anh trọng sinh. Việc anh có thể được khán giả công nhận hay không, tất cả đều phụ thuộc vào tối nay. 



Nhưng… với sự tham gia của Cố Tiêu Duy, tỷ suất người xem tập đầu chắc chắn sẽ được đảm bảo. 


Lúc này, Cố Tiêu Duy cầm cốc giữ nhiệt, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh anh. Cậu cũng đang cúi đầu, chăm chú đọc kịch bản. 


Lạc Tự khẽ đặt tay lên vai Cố Tiêu Duy, cười hỏi: “Này, tối nay Phản Kích phát sóng, về nhà xem chung không?” 


Cố Tiêu Duy ngẩng lên, đáp gọn: “Được thôi.” 


Chuyên viên trang điểm A Nham đứng gần đó nghe vậy, không giấu được vẻ ngạc nhiên: “Ơ, anh Cố, trước giờ cậu toàn không xem phim mình đóng mà? Cậu bảo sợ ảnh hưởng đến trạng thái diễn xuất cơ mà?” 


“Cậu mà cũng sợ ảnh hưởng trạng thái à?” Lạc Tự bật cười, nghiêng người sát lại gần Cố Tiêu Duy, muốn nhìn xem biểu cảm của đối phương lúc này thế nào. 


Chưa kịp làm gì, cổ tay anh đã bị đối phương giữ chặt. Cố Tiêu Duy khẽ ngước mắt, ánh nhìn có vẻ dịu dàng nhưng lại mang theo chút lạnh lùng. Đó chính là khí chất của Lục Bình Phong trong phim. 


“Thay vì lo cho trạng thái của em, anh nên lo cho mình thì hơn — cảnh tiếp theo, anh có giữ được trạng thái để tiếp tục hấp dẫn em không?” 


Ánh mắt của Cố Tiêu Duy không khiến Lạc Tự cảm thấy áp lực, mà ngược lại, mang đến một cảm giác… như một lời mời gọi đầy khiêu khích, táo bạo. 


Trong phim, Ôn Dục Trì bị bức tranh “Nhện Lưng Đỏ” thu hút. Còn ngoài đời, Lạc Tự lại bị ánh nhìn từ người đứng cạnh bức tranh đó, Cố Tiêu Duy, mê hoặc. 


Lạc Tự điều chỉnh nhịp thở và cảm xúc, gương mặt vẫn giữ vẻ thờ ơ của Ôn Dục Trì, nhưng trong lòng thì sóng ngầm cuộn trào. 


Trong từng cảnh quay, Lạc Tự có thể mượn danh nghĩa Ôn Dục Trì để làm tất cả những điều mà ngoài đời thực anh sẽ không bao giờ làm, thậm chí chưa từng nghĩ đến. 


“Đương nhiên rồi.” Lạc Tự đáp. 


Nhân viên hậu trường đẩy tấm chắn sáng ngang qua giữa hai người, tạm thời che khuất tầm nhìn của Lạc Tự. 


Đáng tiếc thật, anh không kịp nhìn thấy phản ứng của Cố Tiêu Duy. Lạc Tự ngồi tại chỗ, chống cằm, chăm chú dõi theo bóng lưng Cố Tiêu Duy khi cậu quay người chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo. 


Cảnh quay kế tiếp là khi Tần Lâm, thư ký của nhà sưu tập do Nghiêm Quân diễn, đến thăm và muốn mua bức tranh “Nhện lưng đỏ” của Lục Bình Phong. 


Cảnh quay vẫn diễn ra trong phòng vẽ của Lục Bình Phong. Ngoài các dụng cụ hội họa, trên bàn trà nhỏ vẫn còn đặt một khay bánh ba tầng. 


Trong buổi triển lãm tranh cá nhân hôm đó, các tác phẩm khác đều được cất đi, chỉ duy nhất bức “Nhện lưng đỏ” vẫn ở nguyên chỗ cũ. 


Những diễn viên và nhân viên không liên quan trực tiếp đến cảnh quay này đều được mời ra ngoài, nhưng Lạc Tự lại có một chút đặc quyền. Anh bê một chiếc ghế đẩu nhỏ, ôm chiếc bình giữ nhiệt của Cố Tiêu Duy, ngồi thu lu bên cạnh đạo diễn Thịnh Vân Lam. 


Khi ánh sáng và góc quay vẫn đang được điều chỉnh, Thịnh Vân Lam tranh thủ trò chuyện vài câu với Lạc Tự. 


“Cảnh vừa rồi cậu diễn khá tốt, sống động hơn trước. Nhưng nhớ kỹ, cậu là Ôn Dục Trì. Mục đích của cậu không chỉ là thu hút Lục Bình Phong mà còn phải kéo anh ta vượt qua ranh giới, tiến về phía cậu. Điều đó có nghĩa là cậu cũng phải tiến gần hơn, gần đến mức chính cậu cũng cảm thấy nguy hiểm.” Thịnh Vân Lam nhìn Lạc Tự, cẩn thận quan sát biểu cảm của anh để đảm bảo anh hiểu rõ ý đồ của mình. 


Có những lời nói ra chỉ mang tính gợi ý, nhưng một diễn viên có tài năng sẽ hiểu được đạo diễn thực sự muốn xây dựng mối quan hệ nhân vật và hiệu ứng thế nào. 


Lạc Tự khẽ gật đầu. Trên thực tế, anh đã cảm thấy “nguy hiểm” rồi. Cố Tiêu Duy toát lên một khí chất điềm tĩnh mà uy nghiêm. Khi cậu ám chỉ Lạc Tự cần phải thu hút mình, điều đó đồng thời cũng trở thành một sức hút khó cưỡng đối với Lạc Tự. Trên đời này có biết bao người muốn nhìn thấy khát vọng sâu thẳm của Cố Tiêu Duy, nhưng cậu lại trao quyền đó cho Lạc Tự. 


“Đừng sợ việc bản thân lún quá sâu rồi lỡ như đến lúc bộ phim kết thúc, cậu không biết phải đối diện với Cố Tiêu Duy ngoài đời thực thế nào.” 


Lạc Tự khựng lại. Anh không ngờ Thịnh Vân Lam chỉ qua hai cảnh quay đã nhìn thấu nỗi băn khoăn trong lòng anh. 


“Diễn xuất có thể đánh lừa người khác, nhưng ánh mắt thì không. Cậu ấy quen tìm kiếm cảm giác trở thành Lục Bình Phong từ cậu, và cậu ấy rất trân trọng những phân cảnh cùng cậu. Cậu phải tin rằng, dù là trước hay sau khi quay xong bộ phim, hai người vẫn là đối thủ xứng tầm duy nhất của nhau.” Giọng Thịnh Vân Lam điềm đạm nhưng đầy sự chắc chắn. 


Những lời ấy khiến chút bất an trong lòng Lạc Tự dần lắng lại. 


Anh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Cố Tiêu Duy đang nhìn về phía mình từ vị trí trước giá vẽ. 


Lạc Tự mỉm cười, hơi ngẩng cằm lên, dùng khẩu hình nói với cậu: “Hẹn gặp ở cảnh tiếp theo.” 


Cố Tiêu Duy cúi đầu, khóe miệng khẽ cong lên, nở một nụ cười nhẹ. 


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 75: Giải mã Lục Bình Phong
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...