Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 73: Phù du


Lạc Tự nhận ra, người trong bức tranh đó chính là anh.


Góc nhìn của bức tranh này là từ Cố Tiêu Duy. Là lúc cậu bịt miệng anh, siết chặt anh, ôm lấy anh, ẩn mình trong bóng tối của những bụi hoa tường vi và nhìn anh từ nơi ấy.


Một cảm giác nóng rực chưa từng có chạy dọc theo ánh mắt Lạc Tự, như muốn kéo tất cả những cảm xúc sâu kín mà chính anh cũng chưa từng nhận ra ra ngoài ánh sáng.


Hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng, không lên cũng chẳng xuống được. Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ bùng lên trong đầu Lạc Tự. Anh muốn chạy sang phòng đối diện, đẩy cửa, túm lấy cổ áo người kia, nhìn thẳng vào mắt cậu, hỏi một cách đầy áp lực: “Lúc vẽ bức tranh này, cậu rốt cuộc đang nghĩ gì?”


Nhưng không cần phải qua đó, Lạc Tự dường như đã có thể đoán được câu trả lời của Cố Tiêu Duy.


Cậu sẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ, càng bình tĩnh lại càng khiến người ta cảm thấy cực đoan đến tận cùng.


“Đương nhiên là nghĩ về anh.”


Lạc Tự hít sâu một hơi, kéo ngăn kéo ra, đặt bức tranh vào bên trong.


Sấy khô tóc, anh nằm xuống giường, kéo chăn che kín người. Nghiêng người qua một bên, Lạc Tự nhận ra nhịp tim mình hôm nay nhanh hơn bình thường một chút.


Đêm đã khuya, ngoài tiếng côn trùng kêu rả rích từ xa vọng lại, tất cả đều yên tĩnh, yên tĩnh đến mức không thực.


Nhưng chính vì yên tĩnh như vậy, Lạc Tự càng cảm thấy như bị mê hoặc. Anh vươn tay ra, kéo ngăn kéo, lấy bức tranh kia ra một lần nữa.


Anh không bật đèn. Trong ánh sáng mờ nhạt này, nhìn bức tranh lần nữa lại mang đến một cảm giác khác.


Mái tóc của anh, hàng mi của anh, từng đường nét đều được khắc họa tỉ mỉ và mềm mại. Đôi mắt khẽ cụp xuống trong tranh như chứa cả một hồ nước sâu thẳm đang gợn sóng, đẹp đến mê hồn. Giống như một đóa tường vi nở rộ giữa màn đêm gai góc, khiến người ta chỉ muốn bao bọc anh lại từng lớp, từng lớp, để anh không bị tổn thương bởi những chiếc gai của thế tục.


Ngón tay Lạc Tự khẽ lướt qua nét bút trên mặt giấy. Đây là bức tranh Cố Tiêu Duy vẽ khi anh đang tắm, chỉ trong vài phút ngắn ngủi.


Cậu chắc hẳn đã nhìn anh rất chăm chú, từng cử chỉ, từng cái cúi đầu hay ánh mắt đều được khắc sâu trong tâm trí. Nếu không, làm sao cậu có thể nhớ rõ đến vậy?


Lạc Tự không biết cảm giác kỳ lạ này là gì. Anh không cảm thấy Cố Tiêu Duy đáng sợ, ngược lại, anh lại có cảm giác ưu việt vì đã chiếm trọn ánh nhìn của cậu. Thậm chí… anh còn muốn chiếm lấy cả thế giới của cậu.


“Ha…” Lạc Tự đưa tay che mắt, khẽ cười.


Ôn Dục Trì cũng từng nghĩ như vậy về Lục Bình Phong sao?


Bộ phim này… thật khiến người ta phát điên.


Sáng hôm sau, khi chuông báo thức reo lên, Lạc Tự dụi dụi mắt, nghe thấy tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ. Lúc này anh mới nhớ ra mình không còn ở trong căn hộ nữa, mà đang ở khu nghỉ dưỡng nơi đoàn làm phim đóng quân.


Anh vươn vai một cái, kéo chăn ra rồi ngồi dậy. Việc đầu tiên sau khi thức dậy tất nhiên là đi giải quyết nhu cầu cá nhân.


Vừa mở cửa, anh đã chạm mặt Cố Tiêu Duy.


“Chào buổi sáng.” Lạc Tự giơ tay lên chào.


Giọng Cố Tiêu Duy vào buổi sáng nghe thật dịu dàng. “Ừm, chào anh. Anh cần dùng nhà vệ sinh à?”


“Đúng vậy.”


“Vậy anh vào trước đi.”


Nhà vệ sinh được thiết kế khô ráo và ướt tách biệt. Khi Lạc Tự ở bên trong giải quyết, anh có thể đóng cửa kính mờ lại, còn Cố Tiêu Duy thì đứng bên ngoài rửa mặt.



“Tôi không ngờ cậu lại vẽ đẹp như vậy. Trông không giống người chỉ học vài tuần đâu.” Lạc Tự cố ý bắt chuyện để âm thanh bên trong không quá rõ ràng.


“Hồi nhỏ bố mẹ ai chẳng bắt học vài thứ nghệ thuật? Như thư pháp, piano, hội họa chẳng hạn.” Cố Tiêu Duy trả lời.


Lạc Tự đẩy cửa bước ra, vừa rửa tay vừa hỏi: “Cậu học bao lâu rồi?”


“Từ tiểu học đến hết cấp hai. Sau đó bố mẹ em nghĩ tôi không định theo con đường nghệ thuật, nên bảo tập trung vào các môn văn hóa rồi ngưng luôn.”


“Thật đáng tiếc, cậu vẽ rất đẹp.”


Cố Tiêu Duy lau khô nước trên mặt, đứng sang một bên nhìn Lạc Tự đang đánh răng. “Vậy anh thích không?”


Rõ ràng cậu không hề tiến lại gần, nhưng Lạc Tự vẫn cảm nhận được mùi hương thuộc về Cố Tiêu Duy. Như gió lạnh từ vách đá cheo leo bên rừng thông, chỉ cần thoảng qua cũng đủ khiến băng tuyết rơi lả tả.


“Thích.” Dù đầu cúi thấp, Lạc Tự vẫn nghiêng mặt nhìn cậu.


Ôn Dục Trì không bao giờ nói những lời trái lòng với Lục Bình Phong, cũng như Lạc Tự sẽ luôn thẳng thắn với Cố Tiêu Duy.


“Tôi thích tranh của cậu.”


“Tôi thích cảm giác được cậu chú ý.”


Cố Tiêu Duy đứng đó, dường như không ngờ rằng Lạc Tự lại trực tiếp thừa nhận như vậy.


Dường như mong muốn ban đầu rằng Lạc Tự sẽ né tránh hoặc phủ nhận đã biến mất hoàn toàn, nhưng thay vào đó, một khát khao mãnh liệt khác lại trỗi dậy trong lòng cậu.


Lạc Tự nhắm mắt, đưa tay quờ quạng tìm hộp khăn giấy để lau mặt, nhưng mãi không chạm tới.


Cố Tiêu Duy liền rút một tờ, nhẹ nhàng đặt vào tay anh.


“Cảm ơn.”


Lạc Tự lau sạch nước trên mặt, ngẩng đầu lên nhìn Cố Tiêu Duy, rồi khẽ chạm ngón tay vào ngực cậu, như một cái chạm nhẹ đầy ý nhị.


“Về sau, nếu cậu vẽ cho người khác, có lẽ tôi sẽ thấy ghen đấy.”


Nói xong, Lạc Tự xoay người rời khỏi phòng.


Dưới lầu vang lên giọng của Diệp Thịnh Nghi: “Anh Lạc! Đoàn phim gửi bữa sáng lên rồi đấy! Ăn xong thì phải đi hóa trang ngay nhé!”


“Được rồi, được rồi, tôi xuống ngay đây!”


Lặng im một hồi, Cố Tiêu Duy vẫn đứng tại chỗ. Cậu từ từ đưa tay lên, đặt lên vị trí trên ngực mà Lạc Tự vừa chạm vào. Ngón tay cậu khẽ siết lại, lớp vải nơi đó nhăn nhúm, tạo thành hình dáng như một đóa hoa hồng.


Bữa sáng của đoàn phim được nhân viên khu nghỉ dưỡng mang đến, như một buổi chạy thử dịch vụ giao bữa sáng cho khách hàng trong tương lai.


“Trời ơi! Bữa sáng hôm nay phong phú thật đấy! Có cả món Trung và món Tây nữa!” Diệp Thịnh Nghi phấn khích reo lên.


Lạc Tự cũng ngồi xuống bàn, cười nói: “Kiểu đãi ngộ thế này, chắc sau này khó mà có lại được.”


Cố Tiêu Duy kéo ghế bên cạnh Lạc Tự, từ tốn ngồi xuống. Cậu ăn rất ít, nhưng ánh mắt vẫn lặng lẽ dõi theo người bên cạnh.


Lạc Tự biết Cố Tiêu Duy kiềm chế ăn uống là để tránh ảnh hưởng đến trạng thái khi diễn. Mặc dù bản thân anh cũng rất muốn thỏa mãn vị giác, nhưng ngồi cạnh một người tự giác như vậy, tay anh vốn định gắp thêm một chiếc xíu mại lại lặng lẽ rụt về.


Không ngờ Cố Tiêu Duy lại gắp miếng xíu mại đó đặt vào đĩa của anh, giọng nhẹ nhàng: “Ăn đi.”



“Tôi ăn nhiều rồi. Với lại dạo này cũng không tập luyện mấy.”


Cố Tiêu Duy nhấc mắt, khẽ cười: “Đạo diễn Thịnh ấy, lúc quay mà trạng thái tốt, có thể cả ngày không ăn không uống, chỉ tập trung quay.”


Lạc Tự dừng đũa, nhìn cậu: “Còn cậu thì sao? Sao không ăn thêm chút nữa?”


Cố Tiêu Duy đáp: “Em cần gầy thêm chút nữa, nếu không sẽ chẳng đủ vẻ u ám, bệnh tật.”


Lạc Tự biết đó là yêu cầu của đạo diễn, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi xót xa. Anh khẽ nói: “Vậy tôi cũng không ăn nữa…”


Chưa kịp dứt lời, miếng xíu mại đã bị Cố Tiêu Duy trực tiếp gắp lên, nhét vào miệng anh.


“Ăn đi. Đây là bữa sáng thử nghiệm của khu nghỉ dưỡng. Sau này chưa chắc họ còn giữ được chất lượng phục vụ thế này đâu.”


Ý là, nếu thích thì cứ ăn thêm chút, đừng suy nghĩ nhiều.


Sau bữa sáng, họ đến trước căn biệt thự, nơi sẽ quay cảnh đầu tiên trong ngày.


Đạo diễn Thịnh Vân Lam nhìn qua trạng thái hóa trang của các diễn viên, ánh mắt dừng lại trên Lạc Tự, rõ ràng là hài lòng nhất.


“Trang điểm không quá đậm nhưng lại làm nổi bật được đường nét gương mặt của cậu. Chuyên viên hóa trang của cậu làm tốt đấy.”


Nghe Thịnh Vân Lam khen, Diệp Thịnh Nghi đứng bên cạnh vuốt vuốt mái tóc tím của mình, vẻ tự mãn hiện rõ. “Đông lai cát tường” đâu phải danh hão.


*”Đông lai cát tường” là một câu chúc mang ý nghĩa tốt đẹp, thể hiện mong muốn mọi sự may mắn, tốt lành sẽ đến, đặc biệt là trong tương lai. “Đông lai ” nghĩa là “đến từ phương Đông”, và “cát tường ” có nghĩa là “may mắn, tốt lành”. Câu chúc này thường được sử dụng để cầu chúc cho người khác hoặc bản thân có một khởi đầu mới, một tương lai suôn sẻ và thành công. 


Nhưng ngay sau đó, cậu ta bị Lạc Tự kéo mạnh một cái, suýt nữa mất thăng bằng.


Căn biệt thự này đã được sắp xếp lại hoàn toàn để phù hợp với yêu cầu quay phim. Nghe đâu sau khi quay xong, nó sẽ không bị tháo dỡ mà sẽ trở thành một điểm tham quan của khu nghỉ dưỡng.


Bên trong biệt thự, máy quay đã được lắp đặt xong xuôi. Vì không gian hạn chế, những nhân viên không liên quan đều bị yêu cầu rời khỏi hiện trường.


Khi đọc kịch bản, Lạc Tự đã đoán rằng ngôi nhà của Lục Bình Phong sẽ chẳng có chút hơi thở cuộc sống nào, dựa trên tính cách của nhân vật này. Nhưng đến khi thực sự bước vào căn biệt thự, anh vẫn không khỏi cảm thấy lạnh lẽo. Từng chi tiết nơi đây đều thiếu vắng hơi ấm của con người. Bộ sofa bọc vải bạc xám, dù chất liệu cao cấp, lại không hề có gối tựa hay gối ôm.


Bàn trà bằng kính cường lực chống trơn, sáng bóng đến mức phản chiếu ánh sáng, không thấy một hạt bụi hay một cuốn tạp chí nào.


Xung quanh phòng khách, trên các bức tường treo những khung tranh màu đen bóng loáng. Nhưng bên trong khung không phải tranh vẽ, mà là những bức ảnh nghệ thuật.


Những bức ảnh đen trắng ấy mang một sức nặng kỳ lạ: một con hươu đực bị cắn chặt cổ họng, một bông hoa khô cằn nở ra từ khe nứt của đống đổ nát dưới ánh mặt trời gay gắt, hay gương mặt già nua đầy nếp nhăn của một ông lão đang hấp hối…


Tất cả đều mang sắc thái u ám, khiến người ta không khỏi cảm thấy áp lực.


Ngay cả ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà cũng là ánh sáng lạnh, càng làm cho không gian thêm phần trống rỗng, vô hồn.


Cảnh quay đầu tiên được thực hiện tại khu nghỉ dưỡng này là khi đội trưởng cảnh sát hình sự Triệu Tư Trầm, do Nghiêm Quân thủ vai, dẫn người đến gặp đại họa sĩ Lục Bình Phong.


Đạo diễn yêu cầu tắt hết đèn, cả căn phòng lập tức chìm vào bóng tối. Bàn trà kính giữa phòng trống trơn, trông như một bàn tế, lạnh lẽo và chờ đợi một món đồ hiến tế nào đó.


Lúc này chưa đến lượt Lạc Tự xuất hiện. Anh đứng ở phía bên ngoài, tay trái cầm kịch bản, tay phải cầm cốc giữ nhiệt.


Các diễn viên lần lượt vào vị trí. Cố Tiêu Duy mặc áo len đen và quần kaki, bước đến chiếc sofa rồi ngồi xuống.


Gương mặt cậu lạnh lùng, ánh mắt sâu thẳm mang theo vẻ u ám đầy bí ẩn. Cả con người cậu toát lên một khí chất đặc biệt, như một đóa hồng dại nở trong bóng tối, chẳng màng được ánh trăng chiếu rọi.


“Thầy Cố thật sự rất hợp với kiểu vai vừa b*nh h**n vừa tao nhã thế này.” Một giọng nói vang lên bên cạnh. Lạc Tự quay lại, thấy Nhiếp Dương Trần đang đứng gần đó, ánh mắt chăm chú dán chặt vào Cố Tiêu Duy.



“Cậu ấy không chỉ hợp vai vì trông b*nh h**n tao nhã, mà còn điên cuồng và mãnh liệt. Vừa là độc dược, cũng có thể là cứu rỗi.” Lạc Tự đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy chắc chắn.


Nhiếp Dương Trần khẽ nhíu mày, có vẻ không đồng tình: “Nhưng trong kịch bản, Lục Bình Phong lại là người được cứu rỗi.”


Lạc Tự hơi ngẩng cằm, ánh mắt lóe lên tia tự tin: “Đợi đạo diễn chỉnh xong ánh sáng, cậu sẽ hiểu.”


Lúc này, nhân viên hiện trường kéo rèm dày che kín cửa sổ sang một bên. Ánh sáng ban mai rực rỡ nghiêng nghiêng chiếu vào không gian. Những bức ảnh đen trắng đáng sợ trên tường dường như được phủ lên một lớp ánh sáng dịu dàng, làm vơi bớt sự lạnh lẽo, nhưng vẫn giữ lại cái hồn đầy u uất của chúng.


Cố Tiêu Duy ngồi thẳng trên sofa, nửa khuôn mặt cậu chìm trong ánh nắng. Những hạt bụi lơ lửng trong không khí như những viên kim cương nhỏ, nhẹ nhàng nhảy múa quanh cậu. Hàng mi dài của cậu đan xen với bóng tối trên mi mắt, tựa như những đóa hướng dương mọc hoang dại, kiêu hãnh vươn lên trong ánh sáng.


Nửa khuôn mặt còn lại của cậu lại ẩn mình trong bóng tối, như một vị thần bí ẩn, mang theo sự lôi cuốn của một ác quỷ. Một sức hút kỳ lạ, khiến những kẻ tuyệt vọng cam tâm tình nguyện chìm đắm vì cậu.


Nghiêm Dã đứng sững lại, trong đầu chỉ vang lên câu nói của Lạc Tự: “Vừa là độc dược, lại vừa là sự cứu rỗi.”


Cố Tiêu Duy, từ khi sinh ra đã mang trong mình khí chất khiến người khác chỉ muốn cúi đầu ngưỡng mộ.


Tiếng bảng clapper board vang lên, đạo diễn xác nhận tất cả mọi người đã sẵn sàng. Cảnh quay đầu tiên chính thức bắt đầu, không khí trên trường quay lập tức trở nên nghiêm túc và căng thẳng.


Nghiêm Quân, trong vai đội trưởng đội cảnh sát hình sự Triệu Tư Trầm, xuất hiện với bộ đồng phục được là phẳng phiu. Theo sau anh ấy là hai cảnh sát viên, cả ba cùng bước tới trước mặt Lục Bình Phong.


Quản gia lên tiếng, giọng điệu cung kính: “Thưa ngài, đây là đội trưởng Triệu Tư Trầm của đội cảnh sát hình sự. Họ đến để hỏi ngài một vài câu liên quan đến… vụ án mạng gây xôn xao trên mạng hôm qua.”


Lục Bình Phong hơi nghiêng đầu nhìn Triệu Tư Trầm, môi anh ta khẽ cong lên một nụ cười mỉm vừa đủ, khiến cả con người anh ta bỗng trở nên hòa nhã hơn.


Anh ta đứng dậy, nhẹ nhàng đưa tay mời Triệu Tư Trầm ngồi xuống chiếc sofa đối diện. Khi bàn tay anh ta khẽ ngửa lên, cổ tay lộ ra khỏi ống tay áo, tạo thành một đường nét sắc sảo đầy mạnh mẽ. Cử chỉ ấy, dù đơn giản, lại vô tình thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người có mặt.


“Chào đội trưởng Triệu. Xin lỗi, tôi không chú ý đến những tin tức trên mạng, nên không rõ các anh muốn hỏi về vụ án nào.”


Giọng nói của anh ta mang theo sự thanh lãnh, như tiếng băng vỡ trong ly thủy tinh, lạnh lùng xa cách. Nhưng chính sự trầm tĩnh và nhã nhặn trong từng câu chữ lại khiến người đối diện cảm nhận được một sự điềm đạm đầy học thức.


Triệu Tư Trầm giữ thái độ chuyên nghiệp, dẫn đội ngồi xuống. Hai cảnh sát viên đi cùng lập tức mở sổ tay, chuẩn bị ghi chép.


Quản gia bưng khay trà tiến vào, đặt vài tách trà nóng lên bàn. Hơi nước ấm bốc lên, làm dịu đi sự lạnh lẽo trong căn phòng khách, mang lại một chút hơi thở ấm áp.


“Chiều hôm qua xảy ra một vụ án mạng. Cách hung thủ sắp xếp thi thể của nạn nhân lại trùng khớp với một bức tranh của ngài. Theo thủ tục điều tra, chúng tôi cần hỏi ngài một số câu hỏi liên quan.”


Trên khuôn mặt Lục Bình Phong không hề xuất hiện nét ngạc nhiên, cũng chẳng có chút cảm giác thương xót hay tiếc nuối. Thậm chí anh ta không thèm thể hiện bất kỳ biểu cảm nào, chỉ bình thản hỏi: “Là bức tranh nào?”


“”Phù Du”.”


“À, đó là tác phẩm tôi đã vẽ từ rất lâu rồi.” Gương mặt Lục Bình Phong vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh. Phần khuôn mặt anh ta được ánh sáng chiếu vào tựa như bức tượng thiên thần trong nhà thờ, thuần khiết và yên bình đến lạ.


Khi anh ta khẽ gật đầu, nụ cười nhàn nhạt bên khóe môi lại mang theo chút lạnh lùng, như một sự chế giễu thoáng qua.


“Có thể hung thủ là một fan cuồng hoặc một người theo dõi mù quáng của anh. Người này có thể cố gắng tìm hiểu sâu về ý nghĩa đằng sau tác phẩm của anh, về ý đồ sáng tạo của anh, từng gửi thư cho anh và dùng đủ cách để bày tỏ sự ngưỡng mộ. Trong trí nhớ của anh, có ai như vậy không? Một fan hoặc một nhà sưu tầm chẳng hạn?” Triệu Tư Trầm hỏi, ánh mắt sắc bén.


Lục Bình Phong mỉm cười, khẽ lắc đầu. Đó rõ ràng là một nụ cười lịch sự, nhưng lại không hề giả tạo, thậm chí còn toát lên một sự thanh thoát, tựa như linh hồn siêu thoát khỏi thế tục.


“Phần lớn mọi người chỉ nhìn thấy vòng đời ngắn ngủi của loài phù du, cảm thấy thương cảm cho sự ngắn ngủi ấy. Nhưng mấy ai có thể giống như phù du, dùng toàn bộ sinh mệnh của mình để duy trì nòi giống? Dù chỉ là bản năng, cũng sẵn sàng điên cuồng tiêu hao sự sống — sinh ra để kế thừa, chết đi cũng vì kế thừa.”


Một tay Lục Bình Phong đặt nhẹ trên đầu gối, tay kia cầm lấy đĩa trà, đưa về phía Triệu Tư Trầm. Động tác ấy mang theo sự lịch thiệp đầy mê hoặc, như một lời mời gọi quyến rũ, dẫn dắt người khác bước vào thế giới chân thực nhất.


“Cảm ơn.” Cổ họng Triệu Tư Trầm khẽ động, anh ấy nhận lấy tách trà.


Lục Bình Phong cười khẽ, nụ cười đó như một sự kiềm chế bản năng, nhưng lại thấp thoáng chút ngông cuồng đầy bất cần.



“Nếu người đó thực sự hiểu được ý nghĩa của Phù Du, thì sẽ không dùng nó để dàn dựng hiện trường vụ án.” Anh ta nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy chắc chắn.


Triệu Tư Trầm cúi đầu, nhấp một ngụm trà, rồi hỏi thêm: “Xin hỏi Lục tiên sinh, từ hai giờ đến bốn giờ chiều hôm qua, anh ở đâu?”


Câu hỏi này chẳng khác nào ám chỉ thẳng rằng Lục Bình Phong đang là nghi phạm của cảnh sát.


Lục Bình Phong không vội vàng giải thích, cũng không tỏ ra bất mãn với sự nghi ngờ của cảnh sát. Anh ta chỉ điềm tĩnh trả lời: “Tôi ở trong phòng vẽ.”


“Có ai có thể làm chứng cho anh không?”


Ánh mắt Lục Bình Phong chuyển sang người quản gia đứng bên cạnh. “Chú Hà có thể làm chứng cho tôi.”


“À, đúng rồi. Lúc đó chị Tần dọn vệ sinh cũng có ở đây, chị ấy cũng nhìn thấy tiên sinh.” Quản gia Hà nói thêm.


“Vậy làm phiền chị Tần để lại thông tin liên lạc cho chúng tôi. Ngoài quản gia và người dọn vệ sinh, còn ai khác có thể chứng minh hành tung của anh lúc đó không?”


Lục Bình Phong hơi ngẩng cằm, ánh mắt hướng về phía chiếc camera trên trần nhà.


“Trước đây, tôi từng bị mất một bức phác thảo trong phòng vẽ. Quản lý của tôi đã đề nghị lắp camera giám sát trong nhà.”


“Chúng tôi muốn xin phép trích xuất đoạn camera giám sát vào chiều hôm đó, được chứ? Ngoài ra, chúng tôi cũng muốn xem qua phòng vẽ của anh, có được không?”


“Đương nhiên là được.” Lục Bình Phong đứng dậy, giọng điệu bình thản nhưng ánh mắt lại sắc bén. “Dẫu sao, nếu tôi nói không, lần sau có lẽ đội trưởng Triệu sẽ mang theo lệnh khám xét đến đây.”


Chỉ vài giây sau, tiếng “Cắt!” vang lên, báo hiệu cảnh quay đầu tiên đã hoàn thành. Mọi thứ suôn sẻ đến mức gần như không có bất kỳ trục trặc nào.


Thịnh Vân Lam, đang ngồi trước màn hình giám sát, khoanh tay, nheo mắt gật đầu đầy hài lòng.


Xung quanh, các nhân viên đoàn phim không khỏi trầm trồ trước diễn xuất của Cố Tiêu Duy. Nếu không được tận mắt chứng kiến, thật khó mà cảm nhận được sự uy nghiêm và khả năng kiểm soát bầu không khí mạnh mẽ mà cậu mang lại.


Ở một góc khác, Nhiếp Dương Trần đứng lặng, trong lòng không khỏi kinh ngạc.


Trước đây, cậu ta từng nghe vô số lời ca tụng về diễn xuất của Cố Tiêu Duy, nhưng trong suy nghĩ của cậu ta, phần nhiều là nhờ hậu kỳ chỉnh sửa, thêm vào đó là kỹ thuật quay phim khéo léo.


Thế nhưng, chỉ với một cảnh ngắn ngủi vừa rồi, mỗi ánh mắt, từng nụ cười nhạt thoáng qua nhưng đầy lễ độ của Cố Tiêu Duy đều như được trau chuốt hàng nghìn lần, để đạt đến sự hoàn hảo tuyệt đối.


Nhiếp Dương Trần không khỏi tự hỏi, nếu đổi lại là cậu ta, liệu anh có thể thể hiện được một Lục Bình Phong như vậy không? Càng nghĩ sâu, lòng cậu ta càng dấy lên cảm giác lạnh lẽo và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Làm sao có người có thể hóa thân thành một Lục Bình Phong như thế?


Dịu dàng đến phức tạp, nhưng cũng lạnh lùng đến thuần khiết.


Cố Tiêu Duy rời khỏi chỗ ngồi trên sofa, bước về phía Lạc Tự.


Cậu rời khỏi khung cửa sổ nơi ánh sáng ban mai chiếu rọi, cả người toát lên vẻ cô độc, như thể mọi thứ xung quanh chỉ là hư ảo.


Nhưng khi Lạc Tự chìa chiếc cốc giữ nhiệt về phía cậu, khoảng cách giữa họ dần thu hẹp, trên người cậu như phủ thêm một tầng hơi ấm. Đến khi đứng trước mặt Lạc Tự, sự lạnh lẽo dường như tan biến hoàn toàn.


Cố Tiêu Duy nhận lấy chiếc cốc, vặn nắp, rót cà phê ra nắp cốc rồi nhấp một ngụm.


Hương cà phê thơm ngát lập tức tràn ngập không gian giữa hai người.


“Thơm thật, cậu tự xay à?” Lạc Tự mỉm cười hỏi.


Mọi người trong đoàn làm phim đều rất ăn ý giữ khoảng cách với Cố Tiêu Duy, để cậu có thể hoàn toàn chìm đắm trong vai diễn Lục Bình Phong. Chỉ có Lạc Tự, vẫn thoải mái trò chuyện với anh như thể đang nói chuyện với chính Cố Tiêu Duy.


“Ừ. Anh uống thử không?” Cố Tiêu Duy đáp, giọng nói nhẹ nhàng hơn hẳn.


Sự dịu dàng ấy như một dòng nước ấm, len lỏi vào tận sâu trong lòng người, khiến trái tim như tan chảy thành một cái hố nhỏ, để hơi ấm ấy ngấm vào từng hơi thở, từng nhịp đập.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 73: Phù du
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...