Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 52: Anh ấy là tuyệt bản
Trong ấn tượng của Lạc Tự, toà nhà văn phòng thường chỉ toàn là các văn phòng nhỏ, từng ô từng ô ngồi đầy những người làm công vất vả đầu tắt mặt tối.
Nhưng không ngờ tầng này lại rất rộng rãi, từ ô cửa kính sát đất phía xa có thể nhìn thấy khung cảnh sông nước bao la.
Trên các bức tường xung quanh treo đủ loại trang phục, bản phác thảo thiết kế và ảnh chụp các buổi trình diễn thời trang.
Một chuyên gia thời trang đeo phụ kiện hình học, mỉm cười bước đến trước mặt họ: “Chào anh Cố. Hôm nay còn dẫn theo bạn nữa à?”
Cố Tiêu Duy gật đầu: “Tôi đưa anh ấy đến xem thử một chút.”
Không biết vì sao, cái từ “đưa” của Cố Tiêu Duy khiến Lạc Tự hơi ngại ngùng.
Ánh mắt của chuyên gia thời trang chuyển sang người Lạc Tự, chỉ dừng lại chưa đến một giây, liền lộ vẻ ngạc nhiên nhẹ: “Xin hỏi, anh là Lạc Tự đúng không?”
“À, đúng vậy.” Lạc Tự mỉm cười gật đầu.
“Tôi là Andy, chuyên gia thời trang sẽ phục vụ anh hôm nay. Chào mừng anh đến với Studio Why Me. Xin hỏi anh có nhu cầu cho dịp đặc biệt nào không? Hay để tôi gợi ý dựa trên khí chất của anh?”
Lạc Tự cười đáp: “Tôi cũng không rõ mình hợp với kiểu nào. Mà Andy, lúc nãy trông cô có vẻ hơi bất ngờ khi nhìn thấy tôi?”
“Thật ra mong anh đừng để ý, tôi đã xem đoạn video anh đóng vai Bạch Dĩnh trên mạng, rất ấn tượng với khí chất và ngoại hình của anh. Nhưng khi gặp trực tiếp thì lại không thấy chút bóng dáng nào của Bạch Dĩnh cả. Hơn nữa gương mặt mộc thế này lại càng khiến ngũ quan của anh trông hoàn hảo hơn.”
“Cảm ơn cô.”
Không ai là không thích được khen cả.
Cố Tiêu Duy đứng bên cạnh cũng lên tiếng: “Cô ấy nói thật đấy, không phải kiểu tâng bốc thương mại đâu.”
“Câu nào là thật?”
“Anh rất hoàn hảo.” Cố Tiêu Duy đáp.
Andy khựng lại một chút, đây không phải lần đầu cô ấy phục vụ Cố Tiêu Duy. Cố Tiêu Duy hiếm khi bày tỏ ý kiến, nhưng lại cực kỳ có gu thẩm mỹ. Cậu luôn biết mình muốn gì, gu thẩm mỹ cao nhưng lại ít nói.
Thông thường vừa ý thứ gì thì chỉ gật đầu rồi mang đi luôn.
Nên khi nghe câu “Anh rất hoàn hảo”, Andy còn tưởng mình nghe nhầm.
“Andy, tôi muốn cùng Lạc Tự xem thử một chút.” Cố Tiêu Duy nói.
Không biết có phải ảo giác không, Andy cảm thấy hình như Cố Tiêu Duy không mấy thoải mái khi có người khác tiếp cận người bạn này của mình.
“Vâng, thưa anh Cố. Nếu cần gì xin cứ gọi tôi.”
Có khách thích được chăm sóc tận tình, nhưng cũng có người thích có không gian riêng tư, mà Cố Tiêu Duy rõ ràng là kiểu thứ hai. Tôn trọng nhu cầu của khách hàng thay vì ép buộc họ tiếp nhận dịch vụ là tiêu chuẩn làm việc của các chuyên gia tư vấn tại Why Me.
Cố Tiêu Duy vỗ nhẹ vào tay trái đang buông thõng của Lạc Tự, khoảnh khắc đó, Lạc Tự suýt tưởng cậu muốn nắm tay anh.
Suy nghĩ đó vừa vụt qua, Lạc Tự giật nảy mình.
Nghĩ gì vậy, Lạc Tự!
“Trang phục của Ôn Dục Trì nên ưu tiên sự đơn giản và thoải mái.” Cố Tiêu Duy vừa nói vừa lấy ra một chiếc sơ mi và một chiếc áo len mỏng.
Chiếc sơ mi được làm từ vải cotton lạnh, cổ áo mềm mại hơn so với sơ mi thông thường, không có cảm giác cứng nhắc như đồ công sở.
Còn chiếc áo len kia thì có chất liệu khá rũ, mặc lên chắc chắn sẽ rất tôn dáng. Màu sắc lại gần giống với chiếc áo len mà Lạc Tự từng mặc thử trong phòng của Cố Tiêu Duy hôm nọ, cực kỳ hợp với khí chất của anh.
“Được, để tôi thử xem sao.” Lạc Tự thoải mái nhận lấy hai món đồ, Andy dẫn anh vào phòng thử đồ.
“Anh Lạc, nếu cần gì cứ gọi tôi nhé.”
“Vâng.”
Phòng thử đồ ở đây đều là phòng riêng như những căn hộ nhỏ, bên trong có thể kéo rèm lại. Đối diện rèm là ghế sofa và bàn trà, tiện cho người đi cùng ngồi chờ. Các phòng cũng được cách âm tốt, không ảnh hưởng lẫn nhau.
Lạc Tự liếc nhìn mác giá, giá thành không hề rẻ hơn các thương hiệu xa xỉ quốc tế, nhưng thiết kế lại không dễ bị lỗi mốt theo mùa, có thể mặc được lâu dài. Thoạt nhìn thì không có logo hay chi tiết đặc trưng như hàng hiệu, nhưng lại thắng ở chỗ phù hợp với đời sống thường ngày và được đầu tư kỹ về chất liệu cũng như kiểu dáng.
Chỉ mới mặc vào thôi, khí chất của Lạc Tự đã thay đổi, vẫn là vẻ an nhàn thoát tục, nhưng lại tăng thêm vài phần thanh nhã.
Một bàn tay luồn vào trong rèm, giọng Cố Tiêu Duy vang lên: “Có thể phối với cái quần này.”
“Được.”
Về gu ăn mặc, Lạc Tự hoàn toàn tin tưởng Cố Tiêu Duy.
Sau khi thay đồ xong, Lạc Tự bước ra.
Cố Tiêu Duy đang ngồi trên chiếc ghế đối diện phòng thử đồ, trên bàn trà bên cạnh có hai tách trà. Cậu cầm một tách trà trong tay, tay còn lại đang lướt xem bộ sưu tập mới trên máy tính bảng.
Ngay khi Lạc Tự bước ra, cậu đặt tách trà xuống và ngẩng đầu lên.
Không biết là do ánh sáng hay góc nhìn, mà ánh mắt của Cố Tiêu Duy khi ấy lại mang một vẻ dịu dàng như nước.
“Đẹp lắm, em chụp cho anh một tấm nha?” Cố Tiêu Duy hỏi.
Lạc Tự nhìn sang Andy: “Có được chụp không?”
Dù sao thì đây cũng là thiết kế của người ta.
Andy mỉm cười gật đầu: “Được chứ. Nhưng mà lúc anh Lạc bước ra với bộ đồ này, thực sự khiến người ta kinh ngạc như một khung cảnh dịu dàng trôi qua thời gian vậy. Gu thẩm mỹ của anh Cố vẫn luôn rất tuyệt vời.”
Đây là lần đầu tiên Lạc Tự được khen là “gây kinh ngạc”, anh cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Cố Tiêu Duy liếc nhìn vị trí đối diện bàn trà: “Ngồi xuống uống chút trà đi, xem thử mẫu mới của họ.”
“Ừ, được.” Lạc Tự ngồi xuống đối diện Cố Tiêu Duy, cầm tách trà lên nhấp một ngụm. Vị hồng trà rất đặc biệt, thơm dịu mà không quá nồng.
Anh cầm máy tính bảng lên lật xem vài trang.
Lật đến trang thứ ba, anh nhìn thấy một mẫu áo khoác dáng dài vừa phải. Mới nhìn thì không thấy thiết kế gì đặc biệt, nhưng Lạc Tự lại cảm nhận được chất liệu và phần thắt eo rất cao cấp. Anh vừa ngẩng đầu lên thì thấy Cố Tiêu Duy đang khoanh tay, cầm điện thoại chụp ảnh mình.
“Này! Cậu chụp thật đấy à?” Lạc Tự khó chịu chìa tay ra định giật lấy điện thoại của cậu.
Cố Tiêu Duy để mặc cho Lạc Tự lấy điện thoại, còn nghiêng đầu nói nhỏ: “Chụp thế này biểu cảm của anh tự nhiên hơn. Đừng ngại, sau này sẽ có rất nhiều người chụp anh.”
Lạc Tự nhìn ảnh, quả nhiên… Cố Tiêu Duy như thể bẩm sinh đã biết góc nào của Lạc Tự là đẹp nhất, ngay cả lông mi cũng mang theo khí chất khác biệt.
Cố Tiêu Duy gọi Andy đến, hỏi xem mẫu áo khoác mà Lạc Tự xem trên máy tính bảng có sẵn hàng mẫu không.
“Đợi chút, tôi đi tìm ngay.”
Andy vừa ra ngoài, bên ngoài phòng thử đồ đã vang lên tiếng người nói chuyện.
Dường như có khá nhiều người đang phục vụ một vị khách nào đó.
“Ở đây có nhiều người trong giới đến lắm à?” Lạc Tự hỏi.
“Không rõ. Mỗi lần tôi đến thì chẳng mấy khi gặp ai.”
Tuy vẻ mặt Cố Tiêu Duy vẫn bình thản, nhưng Lạc Tự vẫn cảm nhận được chút thiếu kiên nhẫn trong mắt cậu.
Người này thích yên tĩnh, cũng ghét sự ồn ào của kiểu “ngôi sao được vây quanh”.
Andy quay lại với chiếc áo khoác: “Anh Lạc, tôi tìm thấy rồi. Chiếc này chắc vừa với kích cỡ của anh.”
Lạc Tự nói lời cảm ơn, tiện miệng hỏi: “Bên ngoài có nhiều khách lắm à?”
Andy mỉm cười chuyên nghiệp: “Không, chỉ có một vị khách. Chỉ là thân phận hơi đặc biệt.”
“Ồ, vậy à.”
Lạc Tự chẳng hề tò mò thân phận người kia. Dù gì thì Cố Tiêu Duy cũng đang ở đây chọn đồ với anh, người ngoài dù có đặc biệt đến đâu, có thể đặc biệt hơn Cố Tiêu Duy sao?
Không cần vào phòng thử, Lạc Tự mặc luôn chiếc áo khoác bên ngoài áo len.
Chỉ là một chiếc áo khoác thôi, nhưng khí chất của Lạc Tự lập tức thay đổi, gọn gàng mà không hề mang cảm giác sắc bén.
Khi anh quay người bước về phía phòng thử đồ, vén màn lên, bóng lưng như cánh chim lướt qua mặt hồ yên ả, để lại từng đợt sóng nước gợn nhẹ.
Cố Tiêu Duy nhìn anh, ánh mắt trầm hẳn xuống.
“Cậu thấy thế nào?” Lạc Tự quay đầu lại hỏi.
“Đẹp lắm.” Cố Tiêu Duy đáp.
Andy mỉm cười: “Anh có muốn ra phía cửa sổ lớn ngoài kia xem thử dưới ánh sáng tự nhiên không?”
“Được.”
Lạc Tự gật đầu, Cố Tiêu Duy cũng đứng lên, tháo cúc tay áo, như thể muốn giải phóng nhịp đập của bản thân.
Khi Lạc Tự bước đến bên cửa sổ lớn, anh khựng lại.
Bởi vì người đang được vây quanh kia lại là… Hà Mộ!
Đi cùng Hà Mộ có hai trợ lý, vài stylist, cộng thêm mấy chuyên gia tư vấn của Why Me bưng hoa quả và trà nước theo sau. Khí thế kia chẳng khác gì “thiên vương xuất hành”.
Ánh mắt Lạc Tự và Hà Mộ xuyên qua đám người chạm nhau, cả hai đều hơi sững lại.
Các trợ lý đều biết Hà Mộ và Lạc Tự không ưa nhau, một người trong số đó lập tức nói với nhân viên phục vụ: “Các người làm ăn kiểu gì thế? Đây chẳng phải là cửa hàng chỉ dành thành viên à? Sao ai cũng vào được vậy?”
“Tôi dẫn anh ấy đến, có vấn đề gì không?”
Giọng Cố Tiêu Duy vang lên, như thường lệ bình thản nhưng đầy uy lực.
Hà Mộ và cả nhóm người quay đầu nhìn, Cố Tiêu Duy không hề để ý tới họ, bước đến sau lưng Lạc Tự, nhẹ giọng nói: “Đợi chút.”
“Hả?”
Ngón tay Cố Tiêu Duy khẽ nâng cổ áo sau của Lạc Tự lên, đốt ngón trỏ lại một lần nữa lướt qua sau gáy anh, nhét mác áo khoác treo phía sau vào trong cổ áo: “Xong rồi.”
Cả căn phòng chìm vào im lặng, trợ lý vừa lên tiếng lúc nãy xấu hổ đến mức có thể dùng ngón chân cào rách cả sàn nhà.
Hà Mộ trừng mắt nhìn Lạc Tự, cắn chặt răng không muốn thừa nhận rằng mình đã ngây người ngay từ ánh nhìn đầu tiên thấy anh.
Ánh nắng chiếu lên bờ vai Lạc Tự, đuôi tóc ánh lên sắc vàng, chiếc áo khoác khiến vóc dáng anh thêm phần cao ráo, vai rộng eo thon, chân dài. Quan trọng là anh không mang vẻ gầy yếu dễ bị gió thổi bay, mà khí chất lại vừa trong trẻo vừa cuốn hút, như thể có thể gợi ra tất cả những khao khát giấu kín trong lòng người khác.
Ngay cả stylist đi theo Hà Mộ cũng không kiềm được mà ngoái nhìn Lạc Tự mấy lần.
Khoảnh khắc đó, Hà Mộ bỗng thấy điềm chẳng lành, nếu Lạc Tự thế này mà cùng thử vai với cậu ta, cậu ta chắc chắn sẽ thua.
Huống hồ người đưa anh đến lại là Cố Tiêu Duy?
Hà Mộ thường đến Why Me chọn quần áo là vì nghe nói Cố Tiêu Duy cũng là thành viên ở đây. Nhưng Why Me là nơi giới hạn thành viên, để được giới thiệu, cậu ta phải lấy lòng Thành Ngải Trừng, một thành viên của nhóm nhạc nữ nào đó trong công ty, nhờ cô ta tiến cử cậu ta vào danh sách thành viên. Vậy mà cậu ta đến đây hai ba lần mỗi tháng vẫn chưa từng gặp được Cố Tiêu Duy, đừng nói là có cơ hội bắt chuyện.
Ai mà ngờ được, vất vả lắm cậu ta mới gặp lại được Cố Tiêu Duy ở Why Me, vậy mà đối phương lại dẫn theo Lạc Tự, hơn nữa còn tỏ rõ dáng vẻ quan tâm chăm sóc anh, nào là cùng chọn quần áo, nào là giúp chỉnh lại cổ áo… Từ bao giờ Cố Tiêu Duy lại thân thiết với người khác như vậy?
Dù trợ lý có nói gì với Hà Mộ đi nữa, ánh mắt cậu ta vẫn không thể rời khỏi hai người Cố Tiêu Duy và Lạc Tự.
Cậu ta mở to mắt nhìn Cố Tiêu Duy chọn đồ cho Lạc Tự, đây là đãi ngộ mà bất kỳ ai trong giới cũng không có được!
Lúc này, Lạc Tự cảm thấy vô cùng bất lực. Việc Cố Tiêu Duy cứ bám sát bên cạnh khiến anh trở thành tâm điểm của cả cửa hàng.
“Chắc cậu ta cũng không có cơ hội đóng cùng phim với em, không gọi là đồng nghiệp được.” Cố Tiêu Duy lạnh nhạt trả lời.
Lạc Tự nhận ra có lẽ Cố Tiêu Duy vì quá khứ của anh mà không ưa nổi Hà Mộ, kiểu che chở thế này của cậu lại khiến người ta thấy đáng yêu.
Anh vốn định vỗ vai cậu một cái, đúng lúc Cố Tiêu Duy đưa tay lên treo lại bộ quần áo không vừa ý, tay giơ lên khiến ngón tay Lạc Tự vô tình móc vào cổ tay áo cậu.
Rõ ràng Cố Tiêu Duy khựng lại một chút.
“À, tôi định vỗ cậu một cái, ai ngờ đột nhiên cậu giơ tay lên.”
“Không sao. Em chỉ chợt nhớ đến một bộ phim, có người muốn gây chú ý với nam chính nên khẽ móc tay vào cổ tay áo của anh ta, còn giả bộ nói là để xem giờ trên đồng hồ.” Ánh mắt Cố Tiêu Duy liếc qua.
Lạc Tự lộ ra vẻ dở khóc dở cười: “Ờ… tôi đoán chắc không phải là phim cậu đóng đâu.”
“Sao lại không phải? Anh xem hết phim em từng đóng rồi à?” Cố Tiêu Duy hỏi lại.
“Tôi chỉ tưởng tượng không ra nếu có người thật sự dùng chiêu đó với cậu, thì gương mặt cậu sẽ trông ra sao thôi.”
Cố Tiêu Duy đút tay vào túi, quay người lại đối diện với Lạc Tự, càng lúc càng đến gần, ánh mắt tưởng như bình lặng nhưng lại như có vô số cành hoa đang lan tỏa, thâm nhập vào ánh nhìn của Lạc Tự, xuyên vào máu, âm thầm nhưng mãnh liệt tìm kiếm lối thoát để bùng nổ.
Lạc Tự hơi ngửa người về sau, chỉ thấy môi Cố Tiêu Duy khẽ mở: “Chính là biểu cảm này.”
Máu trong người anh như sôi trào, có thứ gì đó sắp mất kiểm soát.
Khóe môi Cố Tiêu Duy khẽ cong, nhưng lại bị Lạc Tự tinh ý nhận ra.
Tên này thật sự tranh thủ mọi cơ hội để chứng minh diễn xuất tình cảm của mình vượt trội hơn Lạc Tự.
Lạc Tự giữ lấy vai cậu, đẩy ra một cái: “Cậu tốt nghiệp khóa đào tạo rồi đấy. Tôi khuyên cậu nên nhận thêm mấy vai tình cảm, kiểu hình tượng đóa hoa trên đỉnh núi cao vì một người mà nở rộ, là khán giả thích nhất đấy.”
“Ha.” Cố Tiêu Duy chỉ khẽ cười nhạt, rồi lại tiếp tục xem mấy bộ đồ may sẵn.
Lúc này, Hà Mộ đang ở trong phòng thử đồ, bỗng kéo một trợ lý lại, ghé tai nói nhỏ: “Cậu đi chụp hình hai người kia cho tôi. Cẩn thận đấy, đừng để họ phát hiện.”
Người trợ lý kia lộ ra vẻ mặt như bị sét đánh, dè dặt xác nhận: “Ý anh là… chụp Cố Tiêu Duy và Lạc Tự ạ?”
“Đúng.”
Câu trả lời của Hà Mộ khiến trợ lý như mất hết hy vọng.
Đó là Cố Tiêu Duy đấy! Bảo cậu ta đi chụp lén Cố Tiêu Duy? Chỉ một ánh nhìn của Cố Tiêu Duy thôi cũng đủ khiến cậu ta chết đứng rồi!
“Còn không mau đi!” Hà Mộ lạnh lùng trừng mắt.
Cậu ta thật sự không hiểu vì sao quản lý lại tuyển toàn mấy đứa ngơ ngác như vậy, chụp cái ảnh thôi mà cũng nhát cáy.
Trợ lý đành phải hít sâu một hơi, cầm điện thoại đi ra ngoài.
Bóng lưng trợ lý mang khí thế “Gió hiu hắt nước sông lạnh, tráng sĩ ra đi chẳng trở về.”
Trợ lý đi đến phía đối diện Cố Tiêu Duy và Lạc Tự, giả vờ chọn đồ, len lén đặt điện thoại lên vai, chẳng cần biết có căn được góc đẹp không, tách tách chụp lia lịa.
Mỗi lần nhấn nút chụp, cậu ta đều cảm thấy như mình đang tự tìm đường chết.
Cố Tiêu Duy đừng nhìn thấy tôi! Cố Tiêu Duy đừng nhìn thấy tôi! Làm ơn đừng nhìn thấy tôi!
“Cậu chọn cho tôi nhiều đồ thế này, thật sự muốn tôi mua hết hả?” Lạc Tự bật cười hỏi.
Anh không thể tưởng tượng nổi cảnh mình tay xách nách mang toàn bộ số quần áo này về nhà. Lâu lắm rồi anh mới được đi mua sắm sảng khoái thế này.
“Ừ.” Cố Tiêu Duy đáp.
“Cũng đúng, dù sao cũng là tiền của Giang Dẫn Xuyên, tôi phải tranh thủ chặt chém một phen.” Lạc Tự cười tít mắt.
Cố Tiêu Duy liếc sang người trợ lý đang giả vờ xem đồ, vỗ vỗ cánh tay Lạc Tự nói:
“Chờ em chút.”
Chỉ thấy Cố Tiêu Duy mặt lạnh tanh đi về phía trợ lý kia. Tiếng bước chân của cậu khiến đôi chân trợ lý kia như muốn khuỵu xuống.
Cậu ta không hiểu mình kiếp trước tạo nghiệp gì mà kiếp này phải bị phái đi chụp lén Cố Tiêu Duy.
“Là Hà Mộ sai cậu làm chuyện này đúng không?” Giọng nói lạnh lẽo của Cố Tiêu Duy vang lên.
Trợ lý cảm thấy người đứng trước mặt mình không còn là nam thần mà cả giới giải trí theo đuổi, mà là Diêm Vương sắp đến đòi mạng.
“Gì… gì cơ ạ?” Trợ lý cứng đờ người, chỉ nhìn Cố Tiêu Duy một cái rồi cúi gằm đầu xuống.
“Đưa đây.” Cố Tiêu Duy đưa tay ra.
“Đưa… cái gì ạ?”
“Điện thoại.” Giọng Cố Tiêu Duy trầm xuống hẳn một tông.
Trợ lý có thể cảm nhận được đối phương càng lúc càng mất kiên nhẫn, cậu ta run rẩy lấy điện thoại ra, đưa cho đối phương.
Cố Tiêu Duy trực tiếp dùng khuôn mặt của người kia để mở khóa điện thoại, sau đó xóa hết tất cả những bức ảnh mà người kia đã chụp.
Cậu đặt điện thoại trở lại vào túi áo của trợ lý, dù chỉ là tay cậu tiến lại gần, trợ lý cũng cảm thấy lạnh buốt sống lưng.
“Hà Mộ muốn chụp ảnh tôi và Lạc Tự, rồi mua hashtag nói tôi diễn thử trước với anh ấy, để cho dù Lạc Tự có nhận vai cũng bị nói là không công bằng đúng không?”
Trợ lý giật thót người, thì ra Hà Mộ nghĩ như vậy sao? Nhưng khi cậu ta đi chụp ảnh, cậu ta đâu có biết gì đâu!
Thấy gương mặt ngu ngơ của cậu ta, Cố Tiêu Duy buông một câu: “Ảnh của Lạc Tự thì tôi sẽ đăng, top trending không cần phải tốn tiền.”
Khi Cố Tiêu Duy quay người đi về phía Lạc Tự, cuối cùng trợ lý cũng thở phào một hơi. Nếu Cố Tiêu Duy không rời đi, chắc cậu ta đã ngạt thở mà chết rồi!
“Chụp được ảnh chưa?” Hà Mộ hỏi.
Trợ lý nuốt nước bọt ừng ực: “Lúc đầu chụp được rồi… nhưng bị Cố Tiêu Duy phát hiện, anh ấy đã xóa hết ảnh…”
“Anh ấy… biết là tôi cử cậu đi sao?” Giọng Hà Mộ cao vút lên.
Trợ lý khó khăn gật đầu, trong lòng lo lắng không biết mình có sắp mất việc không.
“Đồ ngu! Cậu không biết nói là cậu thích anh ta, không kìm được nên mới lén chụp à?” Hà Mộ chọc vào trán trợ lý, tức đến run người.
Trợ lý định nói lại thôi, Hà Mộ thấy biểu cảm lấp lửng đó thì bực bội hỏi: “Cố Tiêu Duy nói gì với cậu?”
“Dạ… Thầy Cố hỏi có phải anh muốn chụp ảnh anh ấy và Lạc Tự rồi mua hashtag, nói là anh ấy diễn thử trước với Lạc Tự, để Lạc Tự dù nhận vai cũng bị nói là không công bằng…”
Hà Mộ giật mình trong lòng, sao Cố Tiêu Duy lại đoán trúng tim đen của cậu ta nhanh như vậy?
“Anh ấy… còn nói gì nữa không?”
“Anh ấy còn nói ảnh của Lạc Tự sẽ do anh ấy tự đăng, top tìm kiếm thì không cần tốn tiền.”
Nghe đến đó, sắc mặt của Hà Mộ trắng bệch rồi lại tím tái, vô cùng khó coi.
Vậy là cậu ta đã chọc giận Cố Tiêu Duy thật rồi?
Có nên ra ngoài giải thích với Cố Tiêu Duy không? Nói đó là hành vi cá nhân của trợ lý, không phải do cậu ta chỉ đạo, rồi xin lỗi một tiếng?
Nhưng lỡ Cố Tiêu Duy không chấp nhận thì sao? Cái cảm giác ngượng ngùng, bị nghi ngờ, bị trách mắng đó, Hà Mộ chỉ tưởng tượng thôi đã thấy khó chịu vô cùng.
Trong lúc Hà Mộ còn đang do dự, Cố Tiêu Duy đã dẫn Lạc Tự đi thanh toán rồi.
Andy đang gói từng bộ đồ mà Lạc Tự đã chọn, gom lại cũng thành mấy túi giấy to, đúng là tay xách nách mang luôn rồi.
“Tổng cộng bao nhiêu vậy? Có xuất hóa đơn được không?”
Andy mỉm cười: “Không cần đâu, anh Cố đã thanh toán rồi.”
“Hả?”
Cố Tiêu Duy nhận lấy mấy túi giấy, thản nhiên nói một câu: “Đi thôi, về nhà.”
“Sao cậu lại thanh toán trước rồi? Bao nhiêu? Tôi chuyển khoản lại cho cậu.”
Lạc Tự vội vã đi theo, tiện tay nhận lấy vài túi giấy từ tay đối phương, dù gì cũng là đồ của mình, sao có thể để Cố Tiêu Duy xách chứ.
“Không cần đâu, là em chọn mà.”
Lạc Tự nhìn biểu cảm của Cố Tiêu Duy, đoán xem đối phương có phải cảm thấy đã tiêu một khoản tiền lớn khi đưa anh đến studio của nhà thiết kế để chọn quần áo nên áy náy, dứt khoát trả tiền giúp anh không?
“Là cậu chọn, nhưng là tôi mặc mà. Hơn nữa chắc chắn công ty sẽ thanh toán lại.”
“Nếu công ty thanh toán vậy chẳng phải thành ra là Giang Dẫn Xuyên tặng đồ cho anh à?” Cố Tiêu Duy hỏi ngược lại.
“Hả? Anh ấy là sếp của tôi, tôi mua đồ phục vụ công việc thì anh ấy thanh toán có gì sai?”
Cố Tiêu Duy dừng bước, nhìn Lạc Tự: “Vậy thì coi như anh là người mẫu cho em luyện tập chụp ảnh.”
“Cái gì cơ?”
Lạc Tự cảm thấy đôi khi chỉ một ánh mắt giữa anh và Cố Tiêu Duy là đã hiểu nhau, nhưng cũng có lúc, từng chữ Cố Tiêu Duy nói anh đều hiểu, ghép lại thì lại không rõ rốt cuộc cậu đang muốn nói gì.
Lên xe rồi, Cố Tiêu Duy mới kể với Lạc Tự chuyện Hà Mộ cử trợ lý đi lén chụp ảnh.
“Vậy nên cậu nói muốn chụp ảnh tôi là để đăng lên Weibo à?”
“Ừ.”
“Cậu đăng là để ra tay trước, công khai mối quan hệ tốt giữa hai ta trước?”
“Ừ.”
Lạc Tự hơi nhức đầu: “Sao giống như bị paparazzi bắt gặp hẹn hò rồi cậu dứt khoát tuyên bố tình cảm trước vậy?”
Hai giây sau, anh nghe thấy tiếng “Ừ” muộn màng từ phía đối phương.
“Cậu còn ừ! Cậu đăng ảnh tôi lên Weibo của cậu, cậu là tài khoản fansite của tôi à?” Lạc Tự thật sự dở khóc dở cười.
“… Không được sao?”
“Không phải không được, mà là có ai như cậu cứ suốt ngày đăng tin người khác không? Hồi trước cái vụ thi diễn xuất, cậu chia sẻ, anh ký hợp đồng với Văn Hóa Dẫn Xuyên, cậu cũng chia sẻ… fan cậu chắc nhìn tôi đến phát chán rồi.”
“Quản lý của em nói, giờ trong nhóm fan của em người ta bàn tán nhiều nhất là về anh.”
“Bàn tán về tôi… cái gì cơ?”
Mượn danh tiếng của “anh Cố” nhà họ hả?
“Thảo luận xem anh có động tĩnh gì để còn kịp cập nhật Weibo của em. Các cô ấy thích em gọi anh là đàn anh.”
Màng tim của Lạc Tự như bị hai từ ấy khẽ khàng động đậy, máu trong người như dồn hết về một chỗ. Anh siết chặt các ngón tay, không hiểu tại sao chỉ một câu nói bâng quơ hay một từ ngữ tùy tiện từ người kia thôi cũng đủ khiến tim anh loạn nhịp.
“Tôi cảm thấy chúng ta giống như đang xào CP vậy đó.” Lạc Tự đưa tay che mắt.
“Quản lý của em nói, định vị tình anh em là một hướng đi tốt, khiến người ta thấy em không quá kiêu ngạo, cũng có chút hơi thở cuộc sống.”
“Tôi… cảm ơn quản lý của cậu.” Lạc Tự suy nghĩ rồi hỏi thêm: “Không thể định vị với Trình Phi sao?”
“Giữa tôi với cậu thì có cái gì chứ?”
“Anh là đàn anh của em.”
Lạc Tự bỏ tay ra, nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuy là… nhưng… thật ra anh cũng có chút thích cái danh “đàn anh” này.
Xe họ dừng lại chờ đèn đỏ ở ngã tư, Cố Tiêu Duy nghiêng mặt sang hỏi một cách nghiêm túc: “Vậy… mấy tấm hình em chụp có thể đăng không?”
Giọng nói dịu dàng hơn hẳn trước đó, thậm chí mang theo một chút ngập ngừng như đang cầu xin, khiến người ta mềm lòng ngay tức khắc.
“Đăng thì đăng… nhưng đừng đưa lên top tìm kiếm được không?”
Cố Tiêu Duy quay mặt đi, nhìn vào sau đầu anh, giọng có chút cố chấp như đứa trẻ đang làm nũng lần cuối: “Trừ khi em hết thời.”
“Cậu cố tình muốn đối đầu với Hà Mộ phải không?” Lạc Tự nheo mắt hỏi.
Cố Tiêu Duy không trả lời.
“Quản lý cậu mà biết chắc sẽ phát điên mất.”
“Anh ấy sẽ không phát điên đâu, chắc còn nghĩ em sắp chuyển sang làm nhiếp ảnh gia nữa ấy.”
Lạc Tự vốn định từ chối, nhưng không hiểu sao cứ cảm thấy đến cả xoáy tóc sau đầu của Cố Tiêu Duy cũng như đang làm nũng với mình: “Cậu… vui là được.”
Chụp vài tấm hình thôi mà, hai người đàn ông thì có thể tạo nên sóng gió gì lớn lắm đâu? Còn hơn là Cố Tiêu Duy chụp hình con gái rồi bị suy đoán là công khai tình cảm, để rồi fan nữ khóc ngập các nền tảng mạng xã hội thì như vậy vẫn tốt hơn nhiều.
Không biết có phải ảo giác không, hay là do ánh sáng, tâm trạng của Cố Tiêu Duy dường như tốt hơn, đường viền môi mềm mại hơn một chút, như đang cười.
Lạc Tự lấy điện thoại ra, lén lút tránh ánh mắt của Cố Tiêu Duy, mở Weibo của cậu… May quá, từ lần chia sẻ lại tin ký hợp đồng với Văn Hóa Dẫn Xuyên trước đó, dường như quản lý Cố Tiêu Duy chỉ dùng tài khoản của cậu để chia sẻ vài tin tức liên quan đến Tinh Hán Ảnh Nghiệp.
Như vậy… anh xuất hiện trên Weibo cậu cũng không đến mức quá thường xuyên…
Chỉ là họ còn chưa về đến nhà thì bên Hà Mộ đã đăng Weibo khoe đồ mới mua, trong đó có một chiếc áo khoác dài giống hệt mẫu mà Lạc Tự đã mua.
Chỉ trong vài phút đã có hàng loạt bình luận như “Anh trai bùng nổ hormone”, “Muốn chui vào áo khoác của anh”, “Bóng lưng của anh ngầu chết mất”…
Về điều này, Lạc Tự cảm thấy vô cùng khó hiểu. Nói về khí chất hormone… thì Cố Tiêu Duy mới thực sự là đỉnh cao chứ?
Anh lén liếc nhìn Cố Tiêu Duy, chậc… quả nhiên chỉ cần một góc nghiêng thôi cũng đủ gây sát thương, đến cả từ góc nhìn của một người đàn ông cũng khó mà không cảm thấy cuốn hút.
Ban đầu Lạc Tự chẳng quan tâm mấy đến động tĩnh của Hà Mộ, nhưng không cưỡng lại được việc anh và Diệp Thịnh Nghi, một chuyên gia trang điểm mê thời trang, follow nhau trên Weibo. Diệp Thịnh Nghi chẳng nể nang gì mà chia sẻ lại bài đăng khoe áo khoác của Hà Mộ, bình luận thẳng thừng: “Như trẻ con mặc đồ của bố để giả vờ trưởng thành.”
Quả nhiên, Diệp Thịnh Nghi bị fan Hà Mộ công kích ầm ầm, bị chửi là “Ăn không được thì chê đồ dở”,“Ghen tị đi chỗ khác chơi” các kiểu.
Lạc Tự ôm trán không nỡ nhìn tiếp, cậu nhóc tóc tím này thật đúng là sống theo ý mình, fan của Hà Mộ chiến đấu hùng hổ vậy mà cậu ta còn dám chọc vào.
Cũng không biết giờ Tiểu Diệp đang làm việc cho ai, nhỡ đâu bên kia thân với Hà Mộ hay cùng công ty thì đúng là khó xử.
“Sao thế?” Cố Tiêu Duy hỏi.
“Hả?”
“Vẻ mặt anh cứ như đứa con trai không nên nết thi đứng cuối lớp, mà anh sắp phải đi họp phụ huynh vậy.”
So sánh của Cố Tiêu Duy khiến Lạc Tự bật cười: “Cũng… cũng gần đúng rồi… Học trò của anh Nham ấy, cái cậu tóc tím đó, chia sẻ lại bài đăng của Hà Mộ còn bảo Hà Mộ mặc áo khoác trông như con nít mặc đồ người lớn, giờ bị fan công kích rồi.”
“Anh Nham không quan tâm đâu.”
“Ý cậu là anh Nham không quan tâm học trò bị fan của hot idol đánh hội đồng, hay không quan tâm Hà Mộ mặc gì?”
“Anh Nham ca có nhiều học trò lắm, anh ấy không quan tâm một đứa bị sóng đánh chết trên bãi biển đâu.” Câu này của Cố Tiêu Duy rõ ràng là đang nói mỉa, người này ngoài lạnh trong nóng.
Lạc Tự thở dài, nói tiếp: “Nhưng mà cái áo khoác cậu chọn cho tôi, Hà Mộ đã mặc chụp hình và đăng rồi, phản ứng lại cực tốt.”
Nói cho Cố Tiêu Duy biết chuyện này là vì muốn cậu từ bỏ việc đăng mấy tấm ảnh chụp nghệ thuật kia.
Dù gì đụng hàng với sao hạng A cũng rất ngại.
“Anh lo bị anti tấn công à?” Cố Tiêu Duy hỏi.
Lạc Tự xoa cằm: “Nếu tôi nói tôi không quan tâm thật, cậu tin không?”
“Tin.” Cố Tiêu Duy đánh tay lái.
Xe dừng ở hầm để xe nhà Lạc Tự, lần này Cố Tiêu Duy không lên cùng anh, chỉ đứng nhìn anh mang theo một đống túi lớn túi nhỏ đi vào thang máy.
Lạc Tự lần lượt treo từng bộ đồ vào tủ quần áo, nhìn tủ quần áo ngày một đầy, cuối cùng cũng có chút cảm giác mình đúng là nghệ sĩ.
Anh tự nấu bữa tối, vừa ăn vừa lướt điện thoại.
Từ khóa đứng đầu bảng tìm kiếm là #Anh ấy là tuyệt bản#.
Lạc Tự sững người: “Tuyệt bản? Ai mà tự tin dữ vậy trời…”
Anh bấm vào xem, miếng ức gà vừa cho vào miệng suýt nữa phun ra.
Bởi vì từ khóa này là từ bài đăng Weibo của Cố Tiêu Duy.
Cậu thật sự đã đăng chín tấm ảnh chụp anh, kèm chú thích: [Tác phẩm nhiếp ảnh phiên bản nâng cấp 2.0. Có người là phiên bản giới hạn, nhưng anh ấy là tuyệt bản.]
Lạc Tự mở từng tấm ảnh ra xem.
Tấm đầu tiên là anh trong phòng thử đồ của Why Me, Cố Tiêu Duy chụp đúng khoảnh khắc Lạc Tự cúi mắt, môi sắp chạm vào tách sứ, ánh đèn hắt lên gương mặt nghiêng của Lạc Tự, tạo nên một bầu không khí rung động lòng người.
Một tấm khác là trước cửa sổ sát đất, anh đứng một tay đút túi, nghiêng người cúi đầu nói chuyện với Andy, vì ngược sáng nên chỉ thấy dáng người: vai rộng, eo thon, tỷ lệ hoàn hảo, góc nghiêng ẩn hiện như tranh vẽ, sống mũi và xương hàm tạo thành đường cong tuyệt mỹ, khiến người ta chỉ muốn lại gần… hôn anh một cái.
Trong số đó, bức ảnh nam tính nhất là khoảnh khắc Lạc Tự đang chỉnh nút thắt cà vạt trước ống kính của Cố Tiêu Duy, đúng lúc Andy gọi, anh hơi quay đầu lại.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 52: Anh ấy là tuyệt bản
10.0/10 từ 13 lượt.
