Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 51: Cánh buồm lay động


Việc một người lại có mối quan hệ tốt đến mức này trong giới khiến không ít người qua đường tò mò rốt cuộc anh có sức hút gì.


Sau đó họ tìm kiếm, những video thử vai Bạch Dĩnh của anh, video anh thể hiện diễn xuất trong đoàn phim [Bão táp] cũng xuất hiện. Dù chưa đến mức khiến người ta phát cuồng hâm mộ, nhưng ít nhất thiện cảm từ khán giả đại chúng đã tăng lên, ai cũng cảm thấy chàng trai này quả thật có năng lực.


Dựa vào độ bàn tán của cư dân mạng, công ty Văn Hóa Dẫn Xuyên cũng lập tức đưa ra một thông cáo làm rõ tin đồn cho Lạc Tự, tuyên bố giữa Lạc Tự và Giang Vân Tà không có bất kỳ dự án, hợp đồng hay lợi ích nào liên quan, đồng thời sẽ truy cứu trách nhiệm pháp lý với những người bịa đặt và lan truyền tin đồn.


Có lẽ bởi chuyện Giang Dẫn Xuyên và Giang Vân Tà không ưa nhau vốn đã chẳng còn là bí mật trong nội bộ Hồng Hà Ảnh Thị, đến cả dân hóng hớt cũng biết đôi chút. Thế nên sau khi thông cáo được công bố, lời đồn Lạc Tự bám lấy Giang Vân Tà lập tức trở thành trò cười.


[Giang Dẫn Xuyên và Giang Vân Tà đấu đá sống chết thế kia, nếu Lạc Tự thật sự có gì với Giang Vân Tà, Giang Dẫn Xuyên có thể ký hợp đồng với cậu ta chắc?]


[Ai nói Lạc Tự v* v*n Giang Vân Tà đấy? Nếu v* v*n thật, Giang Dẫn Xuyên liệu có thèm ngó tới?]


[Nếu anh ấy thật sự là kiểu người dùng sắc đẹp để leo lên, thì làm gì có nhiều đồng nghiệp trong giới chia sẻ bài của anh ấy như vậy!]


[Đống hashtag trước là cái gì vậy? Có người biết trước thông tin, rồi ghen tị tung tin bôi nhọ à?]


Âu Tuấn Thao đang ngồi trước bàn làm việc, một tay chống trán. Hôm đó anh ta nhận được cuộc gọi từ Bạc Văn Viễn, nói rằng Lạc Tự sắp ký hợp đồng với công ty của Giang Dẫn Xuyên. Anh ta lập tức nổi giận, ra lệnh người tung tin xấu về Lạc Tự. Bây giờ tỉnh táo lại, anh ta nhận ra mình chẳng khác gì con dao trong tay Bạc Văn Viễn, lại còn vô tình đẩy Lạc Tự vào vòng tay Giang Dẫn Xuyên.


Từ bao giờ Âu Tuấn Thao lại phải chịu nhục như vậy?


Giờ Lạc Tự đã đầu quân cho Giang Dẫn Xuyên, chẳng khác nào cá chép gặp gió hóa rồng, chuyện đó chỉ là sớm muộn. Đến lúc đó Lạc Tự càng xem thường Âu Tuấn Thao.


Ban đầu, khi thấy tin xấu của Lạc Tự, Hà Mộ vui vẻ đến mức ăn thêm một bát cơm, nghĩ rằng quả nhiên chủ tịch Âu vẫn muốn tranh vai Ôn Dục Trì cho cậu ta!


Có Truyền thông Đế Tuấn ra mặt, chắc chắn sẽ khiến Lạc Tự không ngóc đầu lên nổi.


Ai ngờ cơm vừa ăn xong, Hà Mộ không chỉ phát hiện toàn bộ hashtag bôi xấu Lạc Tự đã biến mất, mà Lạc Tự còn ký hợp đồng với Văn Hóa Dẫn Xuyên!


Lúc Giang Dẫn Xuyên rời khỏi Hồng Hà Ảnh Thị đã gây ra sóng gió lớn, cả giới đều dự đoán công ty anh ấy sẽ trở thành thế lực mới trong ngành.


Không ít nghệ sĩ chen nhau muốn ký hợp đồng với anh ấy.


Cách đây ba ngày, Hà Mộ tham gia một chương trình, trong nhà vệ sinh đã nghe thấy hai nghệ sĩ thảo luận muốn về dưới trướng Giang Dẫn Xuyên. Họ nói Giang Dẫn Xuyên vừa có năng lực, vừa có thủ đoạn, các dự án đều chất lượng và được đánh giá cao, lại có con mắt tinh đời, người được anh ấy chọn chưa ai không nổi tiếng cả.


Nghe vậy Hà Mộ lập tức hối hận vì sao ban đầu mình lại tiếp cận cái tên ngốc Giang Vân Tà chỉ biết hãm hại người khác, mà không phải là người thực tế như Giang Dẫn Xuyên.


Thế mà Giang Dẫn Xuyên… lại ký hợp đồng với Lạc Tự!


Lạc Tự dù là fan, độ hot hay giá trị thương mại đều bị Hà Mộ bỏ xa, đến giờ cũng chỉ có độ bàn luận, [Phản Kích] và [Bão táp] còn chưa phát sóng!


Làm sao Giang Dẫn Xuyên dám chắc Lạc Tự có thể chinh phục khán giả với hai vai phụ chứ?


Rõ ràng Hà Mộ đã ăn hai bát cơm mà cảm giác chua chát vẫn trào lên từ dạ dày.


Cậu ta dùng tài khoản phụ mới đăng ký để đá xéo Lạc Tự, lập tức bị người ta tố cáo. Hệ thống cảnh báo nếu tiếp tục phát ngôn quá khích thì tài khoản có thể bị khóa.


Một ngụm máu nghẹn trong cổ họng, lên không nổi mà xuống cũng không xong, thật sự khó chịu!


Lúc này quản lý gõ cửa bước vào, vừa thấy Hà Mộ mặt đỏ bừng đang xem điện thoại thì suýt quỳ rạp tại chỗ.


“Cậu đừng lại nhắm vào Lạc Tự nữa! Đừng quên thư xin lỗi của cậu đấy!”


“Anh đến có việc gì không?”


Vừa nhắc đến thư xin lỗi, mặt Hà Mộ lập tức nóng bừng lên như bị tát.


“Ôn Dục Trì, vai diễn cậu muốn…”


Hà Mộ buột miệng hỏi: “Không lẽ Lạc Tự cũng đi thử vai?”


“Đúng vậy. Hơn nữa, Văn Hóa Dẫn Xuyên còn tham gia hỗ trợ phát hành quốc tế bộ phim này.”


Ngụ ý là, nếu so về hậu thuẫn công ty, lần này Hà Mộ cũng không bằng Lạc Tự.


Tim Hà Mộ như lỡ một nhịp. Cảm giác thất bại lần trước khi luyện tập suốt đêm cùng giáo viên mà vẫn thua Lạc Tự lại trào dâng, chi phối toàn bộ cảm xúc.


“Đã như vậy… vai này em… em từ bỏ vậy…” Hà Mộ nhỏ giọng nói.


Quản lý cười lạnh: “Cậu không đi cũng được. Nhưng tôi nghe nói, để đảm bảo diễn viên đóng Ôn Dục Trì phù hợp với Cố Tiêu Duy, nên Cố Tiêu Duy sẽ đích thân đối diễn với từng người thử vai. Cậu chắc chắn muốn từ bỏ cơ hội tiếp xúc gần gũi thế này sao?”


Hà Mộ lập tức dao động, đối diễn với Cố Tiêu Duy sao?


“Cậu không muốn thay đổi ấn tượng của Cố Tiêu Duy về mình sao? Dù chủ tịch Âu có muốn giúp cậu thế nào đi nữa, thì cậu cũng nên có mặt trong buổi thử vai chứ? Giống như thi cử ấy, cậu muốn đạt điểm qua môn, nhưng chẳng lẽ nộp giấy trắng à?” Quản lý dẫn dắt Hà Mộ giống như dẫn dắt một đứa trẻ tùy hứng không chịu lớn, sự kiên nhẫn đã gần cạn kiệt.


“Vậy… được thôi. Khoan đã, buổi thử vai lần này sẽ không công khai nữa chứ?” Hà Mộ lo lắng hỏi.


“Chỉ cần cậu đừng giở mấy trò rắc rối nữa là được, chứ đạo diễn rảnh đâu mà đi công khai video thử vai?”


Trước đó, video thử vai của đoàn phim [Phản Kích] bị tung ra công khai, khiến Hà Mộ bị anti châm chọc suốt một thời gian dài.


Đừng nghi ngờ, có fan thì chắc chắn sẽ có anti. Hà Mộ hiểu rất rõ cách anti chơi tâm lý như thế nào, nên trước đây mới dùng chính chiêu đó để phá tâm lý của Lạc Tự.


Chỉ là, phương pháp đó trước kia luôn hiệu quả, nhưng bây giờ dường như Lạc Tự chẳng mấy để tâm nữa.


Lúc này, Lạc Tự đang ở bên bể bơi của trung tâm thể hình, một đường cong mượt mà lao mình xuống nước, đôi chân đạp nhẹ như cá bơi đi mấy mét.


Trong hồ bơi gần như không có ai, Lạc Tự thoải mái bơi qua lại hai ba lượt.



Khi đã mệt, anh cũng không buồn lên bờ, chỉ xoay người lại, nằm ngửa trên mặt nước, điều chỉnh nhịp thở.


Anh lờ mờ cảm thấy dòng nước yên tĩnh bị khuấy động, có thứ gì đó đang tiến lại gần anh.


Lạc Tự theo phản xạ xoay người, ai ngờ vừa quay mặt xuống nước thì đụng ngay vào một người khác.


Có người đã bơi tới ngay bên dưới anh!


Lạc Tự giật mình, nhưng ngay sau đó người kia chìm xuống một chút, mũ bơi tuột ra, mái tóc đen tung lên như hoa anh túc nở trong nước.


Qua mắt kính bơi, Lạc Tự nhìn thấy một đôi mắt màu hổ phách, trong suốt xuyên qua hơi nước, như thể muốn hút cả hồn vía anh vào đó.


Lạc Tự bị sặc một ngụm nước, mất thăng bằng.


Anh vừa định vùng vẫy, thì một cánh tay mạnh mẽ giữ lấy eo anh, nhẹ nhàng kéo anh lên khỏi mặt nước.


Lúc Lạc Tự kịp phản ứng lại, anh đã vòng tay qua vai người kia, còn đối phương thì siết chặt lấy eo anh, mỗi lần Lạc Tự ho đều cảm nhận rõ sức mạnh từ cánh tay kia.


“Khụ khụ khụ… Cố… Cố Tiêu Duy, sao cậu lại ở đây?” Lạc Tự lau nước trên mặt, kéo kính bơi lên.


Cố Tiêu Duy ngửa đầu, giọt nước trượt theo những sợi tóc, dọc theo đường nét khuôn mặt, xuống đến quai hàm, tí tách rơi trở lại hồ bơi.


Cậu nhìn Lạc Tự trả lời: “Tất nhiên là không phải đến đây để ngâm mình rồi.”


Lạc Tự vỗ vỗ cánh tay cậu, ra hiệu buông anh ra: “Cậu cố tình đúng không? Bơi đến dưới tôi để dọa tôi à?”


Tuy trong lòng Lạc Tự nghĩ Cố Tiêu Duy không phải kiểu người làm mấy trò trẻ con như vậy, nhưng không ngờ cậu lại thẳng thắn nói: “Em chỉ muốn nhìn bóng lưng anh dưới nước thôi.”


“Gì cơ?” Lạc Tự chết trân tại chỗ, bỗng không biết nên phản ứng thế nào.


Bởi vì khoảnh khắc đó, mặt nước xanh biếc dường như chao đảo.


Anh không ngờ… câu nói này, chẳng biết là có chuẩn bị trước hay chỉ là nói bâng quơ, nhưng lại khiến lòng anh rối bời.


Cố Tiêu Duy nghiêng đầu nhìn anh: “Đàn anh không định nhận xét gì sao?”


Lạc Tự lập tức hiểu ra, tên này lại đang tiếp tục diễn “cảnh tình cảm” đây mà.


“Ha.” Lạc Tự cụp mắt, khẽ cười một tiếng, khẽ gõ lên kính bơi của cậu: “Cậu biết vì sao tôi bị sặc không?”


“Bị em dọa giật mình chứ gì.”


“Không phải, là vì đột nhiên phát hiện mắt cậu rất đẹp, giống như loài hoa trên hồ Lô Cô* vậy.”


*Hồ Lô Cô còn có tên khác là Nữ nhi Quốc. Hồ Lô Cô đẹp tựa hòn minh châu lấp lánh, nằm giữa hai tỉnh Vân Nam và Tứ Xuyên, là nơi cư ngụ chính của dân tộc thiểu số Mô Sô.


Bốn chữ cuối, giọng Lạc Tự nhẹ bẫng, kéo dài, lại được nói bằng chất giọng nam trong vắt của anh, như đang trêu chọc “cảnh tình cảm” vừa rồi của Cố Tiêu Duy, lại như thật sự đang cảm thán đôi mắt của Cố Tiêu Duy rất đẹp.


Cánh tay Cố Tiêu Duy siết chặt thêm một chút, nhưng ngay sau đó đã buông anh ra.


“Tai cậu đỏ rồi. Cái này chắc không phải đang diễn đâu.”


Nói xong, Lạc Tự lặn xuống nước, bơi về phía đối diện.


Cố Tiêu Duy nhìn theo bờ vai nhấp nhô của anh trên mặt nước, yết hầu khẽ động, rồi cũng lặn xuống theo.


Cả hai gần như đồng thời đến được bờ bên kia.


Lạc Tự tựa vào thành hồ, quay đầu cười nói: “Sao còn chưa đi nhặt mũ bơi của cậu đi?”


“Muốn thi đấu 50 mét không?” Cố Tiêu Duy hỏi.


Lạc Tự nhìn đôi vai rộng của cậu, không còn cảm giác xa cách nữa, mà là một loại khí thế như đang xâm chiếm.


“Không.”


“Tại sao?”


“Tôi bơi không lại cậu.” Lạc Tự trả lời thẳng thừng.


Sự thẳng thắn nhận thua này khiến Cố Tiêu Duy cũng không biết nên nói gì tiếp theo.


Cậu bơi ra giữa hồ, nhặt lại mũ bơi của mình, quay đầu lại đã thấy Lạc Tự đang thoải mái bơi ngửa ngang qua.


Đôi chân anh dài, lúc đạp nước thì co lại, yết hầu lúc ẩn lúc hiện dưới ánh nước lung linh.


Nước hồ dường như trở nên nóng hơn, ánh mắt Cố Tiêu Duy vẫn dõi theo anh, cho đến khi Lạc Tự bơi đến bờ bên kia.


“Này, tôi tưởng cậu sẽ không đến mấy bể bơi công cộng như thế này.” Lạc Tự tựa vào thành hồ nói.


Cố Tiêu Duy bơi lại gần, không nhanh không chậm: “Vậy em nên bơi ở đâu?”


“Tôi tưởng… cậu sống trong biệt thự, rồi có sẵn hồ bơi trên sân thượng luôn cơ.” Lạc Tự suy nghĩ rồi nhìn cậu cười: “Có phải tôi xem phim nhiều quá rồi không? Có phải cậu chẳng có biệt thự, cũng chẳng có hồ bơi không?”


Cố Tiêu Duy khẽ cười: “Giờ thì em muốn có rồi.”


Đúng lúc đó, bên bờ hồ vang lên tiếng cười nói nho nhỏ…


Có hai nữ sinh trẻ mặc đồ bơi bước vào, họ men theo chiếc thang xuống hồ bơi.



Ban đầu họ nghĩ đeo kính bơi và mũ bơi thì sẽ không ai để ý, nhưng họ đã đánh giá quá thấp nhan sắc của mình.


Chỉ riêng phần sống mũi và cằm thôi, một người trông lạnh lùng sắc sảo, người còn lại thì tao nhã với nét cười nhẹ nơi khóe môi.


Hai cô gái không tiến lại gần, nhưng ánh mắt thì cứ nhìn về phía họ.


Cố Tiêu Duy bỗng xoay người, chống hai tay lên bờ hồ rồi bật người lên bờ.


Khoảnh khắc đó, cơ bắp lưng và vai cậu căng lên, sự mạnh mẽ ẩn dưới lớp áo thường ngày nay lộ ra rõ rệt.


Dòng nước theo rãnh cơ bắp chảy xuống lưng cậu, tạo nên một cảnh tượng đầy sức hút, khiến tim Lạc Tự như bị bóp nghẹt, ánh mắt muốn dời đi mà không thể.


Cố Tiêu Duy lên bờ rồi khụy một gối xuống, ghé sát tai Lạc Tự nói nhỏ: “Chúng ta đi thôi.”


“À, được.”


Ban đầu Lạc Tự không bận tâm việc có người khác trong hồ bơi. Dù sao người ta đến bơi thì cũng đâu thể mang điện thoại xuống nước để chụp trộm họ.


Nhưng Cố Tiêu Duy đến siêu thị còn chẳng để tâm đến việc bị chụp lén, nay lại bỗng nhiên để ý.


Có lẽ là… vì cậu chỉ mặc mỗi chiếc quần bơi?


Lạc Tự chống tay lên thành hồ định trèo lên, ai ngờ tay bị trượt suýt ngã xuống nước, nhưng Cố Tiêu Duy kịp đưa tay ra đỡ, kéo anh lên.


Khoảnh khắc được kéo lên, Lạc Tự cảm nhận rõ cơ bắp nơi cánh tay đang ôm lấy eo mình đã siết chặt và dùng sức như thế nào.


Anh thật sự không ngờ lực tay của Cố Tiêu Duy lại như vậy… Không đúng, không chỉ là lực tay, mà còn cả lực từ eo và vai, quả thật rất mạnh.


“Không sao chứ?” Giọng nói của Cố Tiêu Duy vang bên tai, khiến không khí xung quanh cũng rung lên.


“Không sao.” Lạc Tự vỗ nhẹ lên cánh tay Cố Tiêu Duy: “Thầy Cố, tôi biết cậu khỏe rồi. Siết thêm nữa là tôi nôn ra mất.”


“Hừ.” Cố Tiêu Duy tỏ vẻ lạnh nhạt, buông tay ra rồi bước về phía phòng thay đồ nam. Lạc Tự cũng đi theo sau.


Cuối cùng hai cô gái trong hồ cũng được dịp bàn tán.


“Cậu thấy không? Hai anh vừa nãy đẹp trai thật đấy! Tuy không thấy mắt, nhưng nhìn cằm thôi là biết đẹp trai rồi.”


“Nhất là người vừa chống tay leo lên bờ ấy, thật sự quá wow luôn!”


“Cậu thấy cái cách anh ấy kéo bạn lên chưa? Có cảm thấy…”


“Tràn đầy cảm giác chiếm hữu không?”


“Ahahaha! Mà này, cậu có thấy anh ấy giống Cố Tiêu Duy không?”


“Có! Có! Có! Tớ cũng định nói với cậu đó! Nhưng mà sao Cố Tiêu Duy lại đến bơi ở hồ công cộng được chứ?”


“Còn đi với bạn nữa chứ, nhìn không giống phong cách của anh ấy.”


“A—— tớ muốn thấy dáng vẻ Cố Tiêu Duy khi bơi ghê!”


“Ha ha, cũng muốn thấy lúc Cố Tiêu Duy bùng nổ, một tay kéo người yêu từ dưới nước lên!”


Lúc này Lạc Tự đã vào phòng tắm nên không hề hay biết gì về cuộc trò chuyện của hai cô gái kia. Anh và Cố Tiêu Duy đang tắm trong buồng tắm riêng biệt.


Vừa tạo bọt dầu gội, Lạc Tự vừa nghĩ, chuyện này thật là trùng hợp.


Hình như nhà Cố Tiêu Duy không ở gần đây, mà hồ bơi này cũng không hẳn là cao cấp, sao cậu lại đến đây bơi nhỉ?


Lạc Tự giơ tay đấm nhẹ lên vách ngăn: “Này, sao cậu lại chọn chỗ này để bơi vậy?”


Bên kia chỉ nghe tiếng nước ào ào, Lạc Tự không chắc đối phương có nghe không, có thể đang gội đầu.


Phía sau tấm vách mỏng, Cố Tiêu Duy cúi đầu để nước chảy từ đỉnh đầu xuống cổ, tay chống tường, nhắm mắt lại là hình ảnh Lạc Tự bơi ngửa lướt qua trước mặt.


“Lần trước đến nhà anh, em thấy thẻ bơi trong khay ở hành lang, mấy hôm trước đi ngang qua liền đăng ký một cái.”


“Ahahaha, vậy chắc cậu phải thất vọng rồi, tôi chọn hồ này đơn giản vì gần nhà và rẻ.” Giọng cười sảng khoái của Lạc Tự vang lên từ phòng bên cạnh.


Cố Tiêu Duy nghiêng mặt về phía Lạc Tự, giọng đều đều không chút gợn sóng: “Nhưng em là vì muốn gặp anh.”


Lạc Tự đứng dưới vòi nước ngẩn người, giây tiếp theo, một tiếng “rầm——” vang lên, là Cố Tiêu Duy đấm vào vách.


Tiếng rầm đó như đánh mạnh vào tim Lạc Tự, vai anh khẽ run, sữa tắm vừa bóp ra trong tay rơi mất, dòng nước không cuốn trôi hết, một phần còn men theo kẽ hở dưới vách chảy sang phía đối diện, rồi lại nhẹ nhàng quay về.


Bên kia truyền đến giọng của Cố Tiêu Duy: “Có thứ gì rơi à?”


Lạc Tự lập tức hiểu được ngụ ý trong câu nói ấy: “Là não cậu rơi rồi.”


“Hừ.”


Vài phút sau, Lạc Tự đã tắm xong và mặc đồ tử tế.


Khi rời đi, anh học theo cách của Cố Tiêu Duy, đập nhẹ lên cửa phòng cậu một cái: “Tôi ra ngoài sấy tóc đây.”


“Ừ.” Lần này, cuối cùng Cố Tiêu Duy cũng đáp lại, giọng nghe hơi khàn.


Tóc Lạc Tự không dài, sấy vài lượt là đã gần khô.



Lạc Tự mỉm cười, xách máy sấy đi ra sau lưng cậu, nhẹ nhàng vén tóc cậu lên: “Mau sấy khô đi. Bây giờ tôi còn chưa hoàn toàn thoát khỏi trạng thái mờ nhạt, tạm thời chưa bị chú ý. Cậu thì khác.”


Cảm giác đầu ngón tay Lạc Tự lướt qua da đầu, vai Cố Tiêu Duy khẽ run lên. Không biết có phải ảo giác không, Lạc Tự cứ thấy ngực đối phương hầu như không phập phồng, như thể đang nín thở, không lên cũng chẳng xuống.


Nhưng rất nhanh, Lạc Tự đã sấy khô tóc cho cậu.


“Anh đánh giá thấp bản thân rồi. Bây giờ anh rất được chú ý, khán giả đều muốn xem diễn xuất của anh rốt cuộc ra sao.” Giọng nói của Cố Tiêu Duy lại trở về bình thường.


“Giống như mở hộp mù ấy nhỉ? Giang Dẫn Xuyên cho tôi một lớp bao bì đẹp đẽ, khơi gợi sự tò mò của khán giả. Nhưng hứng thú càng lớn, kỳ vọng của họ càng cao.”


“Anh sẽ khiến họ phải kinh ngạc.”


“Câu này mà từ miệng thầy Cố nói ra, không giống khích lệ, mà giống như kết luận. Lát nữa có kế hoạch gì không?” Vừa nói, Lạc Tự vừa đặt máy sấy lại lên giá.


Không ngờ Cố Tiêu Duy lại đáp: “Anh là người đầu tiên ngoài stylist và thợ làm tóc được chạm vào tóc em kể từ khi em debut đó.”


“Thật à? Vậy tóc cậu chạm vào thích thật đấy, mềm hơn tôi tưởng.” Lạc Tự cười đáp lại.


“Tuần sau phải đi thử vai rồi, em tưởng anh sẽ nhờ em kèm riêng chứ. Dù sao em cũng là Lục Bình Phong sống sờ sờ đây mà.” Cố Tiêu Duy nói.


Lạc Tự xoa xoa cằm: “Thôi cứ để dành bất ngờ đến hôm thử vai đi.”


Cố Tiêu Duy cụp mắt xuống, khóe môi khẽ cong như cười như không: “Em rất mong đợi.”


“Này, nhưng mà có chuyện này tôi thật sự cần cậu giúp.”


“Gì vậy?”


“Hôm đó tôi ký hợp đồng với Giang Dẫn Xuyên, anh ta chê tôi chẳng có bao nhiêu quần áo. Nghĩ lại thì… hình như đúng là tôi chẳng có nhiều đồ thật. Cậu nói xem, hôm tôi đi thử vai vai Ôn Dục Trì, nên mặc gì đây?”


Chẳng lẽ vẫn mặc cái áo len và áo khoác từng đi bữa tiệc Hồng Môn ấy?


Lạc Tự có thể tưởng tượng cảnh ảnh thử vai bị chụp lại rồi gửi đến điện thoại của Giang Dẫn Xuyên, ông chủ đại nhân nhìn thấy anh vẫn là bộ ba món cũ ấy, chắc lại chỉ biết thở dài bất lực.


“Chậc, rõ ràng là Giang Dẫn Xuyên chê tôi mặc đồ trùng lặp, tôi còn đã ký hợp đồng với anh ta rồi, sao anh ta lại không…”


Không cử một stylist tới xử lý giúp tôi chứ?


Lúc đầu Lạc Tự định tìm Diệp Thịnh Nghi, nhưng cậu nhóc ấy đã tìm được việc trước rồi, bận tối tăm mặt mũi, đến mức Lạc Tự cũng ngại làm phiền.


Lạc Tự còn chưa nói hết, Cố Tiêu Duy đã đứng dậy: “Em đi mua sắm với anh.”


“Cậu đi với tôi? Cậu đi đâu cũng bị vây lại mà.”


“Em biết vài studio của các nhà thiết kế, ít người lui tới.” Cố Tiêu Duy nói.


Lạc Tự suýt nữa định bảo là đồ ở đó đắt chết đi được, nhưng rồi chợt nhớ ra, mình đâu có phải trả tiền! Giang Dẫn Xuyên thanh toán mà!


Vậy chẳng phải là nên tranh thủ chém một vố thật đau sao?


Đúng lúc này, Giang Dẫn Xuyên đang gõ bánh trà phổ nhĩ thì bất ngờ hắt xì một cái.


“Được. Gu thời trang của cậu còn tốt hơn tôi nhiều.”


Cố Tiêu Duy lái xe đến, hai người ném túi đồ bơi chống nước vào cốp sau.


Lạc Tự ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn.


“Cậu cũng làm thẻ bơi ở đây à?” Lạc Tự tiện miệng hỏi.


“Ừ.”


“Vậy lần sau hẹn nhau cùng bơi nhé.”


Ngón tay Cố Tiêu Duy nắm vô lăng siết chặt một chút, đáp: “Được.”


“Nhưng mà, cậu có nhiều cảnh quay hơn tôi, bận lên là đến gặp mặt còn chẳng thấy nổi, nói gì đến bơi cùng.”


“Cho nên, nếu anh giành được vai Ôn Dục Trì, chúng ta có thể cùng vào một đoàn phim.”


Lạc Tự nhìn góc nghiêng của Cố Tiêu Duy, tên này đúng là rất ưu ái anh. Lạc Tự thậm chí còn có một cảm giác hoang đường, đó là Cố Tiêu Duy thật sự muốn ở bên cạnh anh, hoặc có lẽ cậu thật lòng mong anh có thể đối diễn với cậu trong vai Ôn Dục Trì, ở cạnh nhau cả trong phim lẫn ngoài đời.


Xe mới chạy được một đoạn, chị Thôi đã gọi đến.


“Chị Thôi, có chuyện gì vậy?” Lạc Tự lo lắng liệu buổi thử vai đã sắp xếp có bị hủy không.


“Là Bạc Văn Viễn! Bạc Văn Viễn lên bảng tìm kiếm rồi rồi!”


Nghe thấy cái tên này, Lạc Tự đến cả tâm trạng ghét bỏ cũng lười phải có.


“Anh ta lại quỳ lạy ai nữa à? Hay là lại có tên ngu nào cảm động hy sinh mà ký với Truyền thông Chu Tước?”


“Không phải! Lần này là thật sự tiêu rồi! Tên đó bị coi là tội phạm pháp luật rồi! Mấy đoạn ghi âm cậu ta nói chuyện về dự án bị lộ ra hết rồi, có chuyện đưa nghệ sĩ nhà mình đi quy tắc ngầm; có chuyện cố ý quỵt thù lao, khiến nghệ sĩ không có tiền chữa bệnh ung thư cho bố, nhân cơ hội ép người ta ký hợp đồng ăn chia siêu thấp; còn có vụ làm hợp đồng hai mặt cho Hồ Duy; quan trọng nhất là những chuyện liên quan đến em!”


“Liên quan đến em?” Lạc Tự cười nhạt, mấy câu anh ta có thể nói về mình cũng chỉ loanh quanh vài thứ đó thôi.


“Nói em ngu! Quỳ xuống đất cầu xin, em đã lập tức ký giấy bán thân! Làm không công cho tên đó suốt năm năm!”


“Nói hay lắm.” Lạc Tự gật đầu.



“Em chấp nhận lời phê bình của anh ta.” Lạc Tự dựa lưng vào ghế, lười nhác trả lời.


“Tên đó còn nói em yếu đuối, không chia job cho em, giải tán cả đội ngũ của em , em cũng không làm ầm lên!”


“Chậc, đúng là yếu thật. Nhưng em đang nỗ lực cải thiện rồi.”


Lạc Tự nhớ lại những vai diễn mà Cố Tiêu Duy đã dốc hết tâm sức để tranh thủ giúp anh, chẳng phải đều thất bại vì bản thân anh vừa ngu ngốc, vừa nhát gan, vừa nhu nhược sao?


“Sau đó cư dân mạng giận sôi lên, ai cũng nói chưa từng thấy ai mặt dày như vậy, lợi dụng lòng thương hại của người khác rồi còn trở mặt cắn người! Họ gọi cậu ta là bậc thầy PUA* của giới giải trí! Còn gọi em là đóa sen trắng ngây thơ của giới giải trí nữa!”
*PUA (Pick-Up Artist): chỉ những người dùng thủ thuật tâm lý, thao túng cảm xúc, lừa dối trong tình yêu hoặc mối quan hệ để trục lợi


Lạc Tự nhíu mày: “Không đúng chứ, sen trắng nghe không giống từ tốt lành gì nhỉ?”


“Vớ vẩn, tất nhiên không phải từ khen rồi! Họ nói đầu óc em toàn bọt nước, đến mấy chiêu trò lừa gạt thấp kém như của Bạc Văn Viễn cũng bị mắc bẫy! Còn nói em không bị tích nước não hai mươi bảy năm thì sao có thể nhẫn nhịn suốt năm năm trời! Còn tiếc cho nhan sắc và diễn xuất của em, lại đem hiến tế cho một kẻ cặn bã như Bạc Văn Viễn!”


“Em tin đa số cư dân mạng là đang thương em bất hạnh, giận em không biết vùng lên.”


“Đúng vậy, mắng thì mắng thật đấy, nhưng đồng cảm với em và lên tiếng bênh vực em cũng là thật. Ngay cả antifan của em cũng than rằng những năm tháng một lòng đen đủi ghét em đều uổng phí! Mọi người bảo em hãy lau sạch mắt mà nhìn đời, rồi phát triển cho tốt dưới trướng Văn Hóa Dẫn Xuyên. Bây giờ giám đốc Giang cười không nổi, vì có rất nhiều bình luận dưới bài đăng tuyên bố ký hợp đồng với em, yêu cầu Văn Hóa Dẫn Xuyên tuyệt đối không được trở thành Truyền thông Chu Tước thứ hai.”


“Ừ, chắc giờ giám đốc Giang uống trà cũng thấy nhạt rồi, nằm không cũng bị vạ lây mà.”


“Em không tò mò Bạc Văn Viễn giờ ra sao à?”


Lạc Tự không cần đoán cũng biết: “Hơ, bị chỉ trích dữ dội trên mạng như vậy, những việc thất đức anh ta làm chắc chắn không chỉ có trong mấy đoạn ghi âm đó. Nghệ sĩ công ty anh ta chắc chắn sẽ kiện anh ta, các dự án thì không gọi được đầu tư, ngân hàng cũng không dám cho vay, chuỗi vốn bị cắt đứt hoàn toàn. Trời lạnh rồi, hy vọng lúc ngủ ngoài đường anh ta còn tìm được tờ báo mà đắp.”


Trên thực tế, tình cảnh của Bạc Văn Viễn còn thảm hại hơn Lạc Tự tưởng tượng rất nhiều.


Truyền thông Chu Tước đã bị chủ nợ dí đến mức dọn sạch đồ đạc, bàn ghế cũng không còn, cánh cửa còn bị xịt chữ đỏ: Nợ tiền phải trả, thiên kinh địa nghĩa*.


“Thiên kinh địa nghĩa” () là một thành ngữ Hán Việt, có nghĩa đen là “sách trời, lẽ đất”, và thường được hiểu là những nguyên tắc, đạo lý, hoặc quy luật cơ bản, bất biến, không thể thay đổi, giống như các quy luật của tự nhiên. Nó cũng có thể ám chỉ những điều đúng đắn, hiển nhiên, không cần phải bàn cãi, hoặc những điều đã được khẳng định từ xưa đến nay và được coi là khuôn phép.


Bạc Văn Viễn không trả nổi khoản vay ngân hàng, những căn hộ chung cư, cửa hàng ở trung tâm thành phố và biệt thự nhỏ ở ngoại ô mà anh ta mua trước đây, tất cả tài sản và phương tiện mang tên anh ta đều bị tòa án tịch thu. Anh ta bị tình nghi liên quan đến hợp đồng âm dương và vấn đề thuế nghiêm trọng, ngay cả cảnh sát cũng đang truy tìm anh ta khắp nơi.


Thẻ ngân hàng, thẻ tín dụng và mọi tài khoản đều bị đóng băng, thậm chí đến tiền đi xe buýt anh ta cũng không có.


Anh ta như con chuột chạy qua phố, đi đâu cũng có người đòi nợ theo sau. Anh ta chưa từng nghĩ đến những cảnh đòi nợ bằng gậy gộc hò hét trong phim lại có thể xảy ra ngoài đời thực.


Anh ta gọi điện cho Âu Tuấn Thao, mong đối phương cho chút tiền xoay xở dự án. Nhưng điện thoại của Âu Tuấn Thao luôn bận, Bạc Văn Viễn đoán chắc mình đã bị chặn số rồi.


Anh ta đến tận nơi tìm từng người bạn từng xưng huynh gọi đệ với anh ta, có người trốn không gặp, có người sai bảo vệ đuổi ra, thậm chí có người gọi cảnh sát báo án.


Không còn đường lui, anh ta đến tìm bạn gái cũ. Nghĩ rằng trước đây mình vì thay lòng mà sợ chia tay ầm ĩ nên đã nhường căn nhà mua chung cho cô ta. Ai ngờ vừa gõ cửa, một người đàn ông cao lớn từ trong nhà lao ra đánh cho một trận tơi bời, khiến mặt mày anh ta bầm dập, ôm đầu bỏ chạy. Thì ra bạn gái cũ đã kết hôn rồi.


Anh ta ôm mặt đi trên phố, cảm nhận ánh mắt của người qua đường, chưa bao giờ trong đời anh ta lại thảm hại và khốn cùng đến thế.


Tài sản duy nhất còn chút giá trị của anh ta chỉ là chiếc điện thoại. Nhìn thấy tiệm thu mua điện thoại cũ trước mặt, anh ta nghĩ dù sao cũng không thể để ai tìm được mình, giữ điện thoại cũng vô dụng. Thế là anh ta vào trong, bán điện thoại, được sáu trăm tệ.


Nhưng sáu trăm tệ chưa kịp ấm tay thì một chiếc xe van đen đã dừng lại bên đường.


“Bạc Văn Viễn —— trả tiền —— mày chạy đi đâu!”


Tiếng hét hung hãn vang lên, là đám người công ty đòi nợ, họ đã lần ra được anh ta rồi.


“Âm hồn bất tán!”


Tim Bạc Văn Viễn đập thình thịch, hoảng loạn chạy trối chết. Vừa đến ngã tư thì vấp ngã, đập người vào trụ đường, đau đến mức không bò dậy nổi.


Anh ta liếc mắt, thấy đám người đòi nợ mặt mày dữ tợn lao đến. Lúc này anh ta chỉ mong sao có người đưa mình về đồn uống trà, nhất định anh ta sẽ phối hợp điều tra tất cả.


Lúc này, Cố Tiêu Duy lái xe chở Lạc Tự đi ngang qua, Lạc Tự nhíu mày: “Có phải tai nạn giao thông không vậy? Kẹt hết cả đường.”


“Ừ, chúng ta đi đường khác đi.” Cố Tiêu Duy xoay vô lăng, chuyển sang tuyến đường khác, lập tức thông thoáng hẳn.


Lạc Tự chống cằm, nheo mắt nhìn Cố Tiêu Duy: “Cậu nói xem, sao tự nhiên mấy đoạn ghi âm của Bạc Văn Viễn lại bị tung lên mạng nhỉ? Người có bản ghi âm đó đem đi tống tiền không phải tốt hơn sao?”


“Anh nghĩ Bạc Văn Viễn còn tiền à?” Giọng Cố Tiêu Duy lạnh tanh, mỗi lần nhắc đến Bạc Văn Viễn đều chẳng vui vẻ gì.


“Người có thể ghi lại những thứ đó chắc chắn là người ở cạnh anh ta… Chẳng lẽ là thư ký đã nghỉ việc tên Thạch Tiểu Tùng?”


Lạc Tự nhớ lại hôm Bạc Văn Viễn đến nhà anh, anh gọi điện bảo Thạch Tiểu Tùng đến đón, giọng anh ấy khi đó đầy khinh bỉ.


“Là ai không quan trọng. Người như anh ta vì theo đuổi lợi ích mà không có giới hạn, dĩ nhiên là có nhiều vết nhơ. Anh bị Âu Tuấn Thao nhắm vào, chưa từng nghĩ là do Bạc Văn Viễn mách lẻo việc anh chuẩn bị ký hợp đồng với Văn Hóa Dẫn Xuyên sao?” Cố Tiêu Duy hỏi ngược lại.


Lạc Tự nheo mắt lại: “Đúng ha, hôm đó Bạc Văn Viễn vừa đi thì Giang Dẫn Xuyên tới liền. Vậy là anh ta thấy rồi nói lại với Âu Tuấn Thao, nên Âu Tuấn Thao mới nhắm vào tôi. Ha…”


Còn ai đã tung những vết nhơ của Bạc Văn Viễn lên bảng tìm kiếm? Có thể là Giang Dẫn Xuyên không?


Không… không phải Giang Dẫn Xuyên, anh ấy thích dùng kế công khai, nếu là anh ấy ra tay thì sẽ là tìm luật sư kiện cho Bạc Văn Viễn khóc cha gọi mẹ quỳ xuống xin tha.


Mua tin tức xấu thì giống với cách làm của Âu Tuấn Thao hơn.


Dù sao thì Âu Tuấn Thao cũng rất muốn dứt bỏ cái tên Bạc Văn Viễn bám dai như đỉa này, cách nhanh nhất để tách Truyền thông Đế Tuấn khỏi Bạc Văn Viễn là… tống anh ta vào tù.


Lạc Tự hít sâu một hơi, kệ đi, ảnh hưởng của Bạc Văn Viễn đối với đời anh đến đây là kết thúc rồi.


“Thầy Cố, đừng cau mày nữa, chúng ta đi shopping mà, đâu phải đi dự lễ truy điệu của Bạc Văn Viễn đâu.”


“Hừ.” Cuối cùng trên mặt Cố Tiêu Duy cũng có chút ý cười.


Cậu đưa Lạc Tự đến một tòa nhà văn phòng cao cấp, cả hai đi thang máy từ bãi đậu xe dưới tầng hầm lên thẳng tầng 20.


Khi cửa thang máy mở ra, Lạc Tự sáng cả mắt, không ngờ trong tòa nhà này lại có nơi đẹp đẽ như vậy.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 51: Cánh buồm lay động
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...