Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 53: Cậu ta không đẹp bằng đàn anh
Một động tác đơn giản, nhưng lại khiến đường nét cổ của anh lộ rõ đầy sức hút, yết hầu nhấp nhô cùng với động tác tay đầy tùy hứng và phóng khoáng. Ngón tay anh gập lại, nắm lấy nút thắt cà vạt, đặc biệt là nụ cười nhẹ ở khóe môi, cứ như thể mọi chuyện trên đời đều nằm trong tầm kiểm soát của anh, đây mới thật sự là “vũ khí sát thương trái tim”.
Nhìn những bức ảnh này, ngay cả Lạc Tự cũng nuốt nước bọt, kỹ thuật chụp ảnh của Cố Tiêu Duy đúng là vô giá.
Hơn nữa, những bức ảnh Cố Tiêu Duy chọn đều rất đặc biệt, không thể nhận ra người trong ảnh ngay từ cái nhìn đầu tiên, khiến người ta tò mò muốn tìm hiểu, thậm chí còn bắt đầu bàn tán người trong ảnh là ai.
Có người đoán đó là nghệ sĩ mới ký hợp đồng với Hồng Hà Ảnh Thị, đang mượn Weibo của Cố Tiêu Duy để tạo hiệu ứng truyền thông.
Cũng có người nói đây có thể là ảnh trong của một tạp chí thời trang nào đó, lát nữa sẽ công bố chính thức.
Nhưng rất nhanh sau đó, một số fan tinh mắt đã phát hiện ra danh tính thật của người mẫu trong ảnh.
[Mau nhìn đi! Trên mu bàn tay người trong ảnh có nốt ruồi! Đàn anh nhà anh Cố cũng có nốt ruồi ở đó mà!]
[Tôi chắc chắn đó là Lạc Tự, chiều cao này, góc nghiêng này! Muốn lao vào vòng tay anh ấy quá! Không được không được, tôi không thể phản bội anh Cố!]
[Haha, đàn anh đã trở thành người mẫu riêng giúp anh Cố luyện kỹ năng chụp ảnh rồi sao?]
[Nói thật thì cái áo khoác Lạc Tự mặc giống y hệt cái mà Hà Mộ mới đăng lên đúng không?]
[Không thể nào? Lạc Tự mặc lên như giáo sư học viện phép thuật, còn Hà Mộ thì giống như phù thủy chưa nhập học ấy!]
Hà Mộ đã lâu không luyện nhảy, quản lý lo lắng rằng nền tảng của cậu ta sẽ bị mai một, nhỡ đâu có sân khấu đột xuất sẽ không theo kịp, nên đã ép cậu ta ở lại phòng tập ba tiếng đồng hồ.
Vất vả lắm mới luyện tập xong, Hà Mộ mệt rã rời, vừa được giáo viên dạy nhảy ép chân vừa cầm điện thoại lướt mạng.
Không biết fan phản ứng thế nào với bộ ảnh cậu ta mới đăng trước đó. Lần trước ăn cơm, giám đốc công ty nói cậu ta ngày càng lớn tuổi rồi, không thể mãi giữ phong cách học sinh, nên phải thử phong cách chững chạc hơn một chút, cho nên hôm nay cậu ta mới đặc biệt đến Why Me chọn một chiếc áo khoác, chụp một bộ ảnh mang hơi hướng đời thường.
Trong lòng Hà Mộ có chút phấn khích, lúc xem ảnh cũng thấy mình thật sự quá đẹp trai, còn rất đàn ông nữa chứ!
Cậu ta mở Weibo, đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận cơn mưa lời khen từ fan. Nhưng khi thấy từ khóa hot #Anh ấy là tuyệt bản#, cậu ta tò mò nhấn vào xem, không ngờ đó lại là nội dung bài đăng của Cố Tiêu Duy.
Ban đầu, khi nhìn thấy chín bức ảnh của Cố Tiêu Duy đăng, phản ứng đầu tiên của Hà Mộ là tưởng đó là ảnh chính Cố Tiêu Duy chụp bản thân, thậm chí còn xuýt xoa rằng dáng người anh Cố thật quá đỉnh, chỉ có người có bờ vai rộng và đôi chân dài như vậy mới có thể mặc áo khoác đẹp đến thế, đúng như câu bình luận của fan bên dưới – phong nguyệt tinh hà, tựa lan thành thơ.
Hà Mộ dùng tài khoản phụ đăng ngay một đoạn khen ngợi, nhưng đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai.
Khoan đã… đây đâu phải là Cố Tiêu Duy! Vậy là ai?
Trong đầu Hà Mộ hiện lên một cái tên, tay cậu ta run lên, lập tức kéo xuống đọc bình luận.
Là Lạc Tự! Cố Tiêu Duy lại chụp ảnh cho Lạc Tự, thậm chí còn dùng chính Weibo của cậu để đăng!
Cậu ta nhìn lại bảng tìm kiếm, top trending của cậu ta đã tụt xuống vị trí hơn hai mươi, còn #Anh ấy là tuyệt bản# thì vẫn đang treo cao ngất ngưởng, độ hot không hề giảm.
Một số người thì khen ngợi kỹ thuật chụp ảnh của Cố Tiêu Duy, thậm chí có vài nhiếp ảnh gia trong giới cũng chia sẻ lại bài viết và nhận xét rằng Cố Tiêu Duy sắp giành mất bát cơm của họ.
Nhưng phần lớn mọi người đều đang nói rằng Cố Tiêu Duy đã nắm bắt được “khoảnh khắc tỏa sáng hiếm có” của Lạc Tự.
Hà Mộ âm thầm dùng tài khoản phụ lén vào nhóm fan, phát động một làn sóng:
[Mọi người không thấy gì à? Lạc Tự lại mặc đồ của anh nhà mình đó! Chắc chắn là cố tình! Thật tức chết mà!]
Quả nhiên lập tức có người hùa theo mắng mỏ, chuẩn bị kéo qua Weibo của Lạc Tự công kích.
Ai ngờ một fan lớn của Hà Mộ lại lên tiếng: [Mọi người đừng kích động! Cái áo khoác của Lạc Tự là do Cố Tiêu Duy chọn đó. Nếu chúng ta đi trách Lạc Tự thì sẽ bị fan của Cố Tiêu Duy phản kích.]
[Thì ra áo của Lạc Tự là do Cố Tiêu Duy chọn… Vậy anh Hà nhà mình cũng chọn đúng cái đó chẳng phải chứng tỏ anh có gu giống Cố Tiêu Duy sao!]
[Đúng đó, nói cho cùng thì vẫn là do gu thẩm mỹ của Cố Tiêu Duy tốt, kỹ thuật chụp ảnh xuất sắc, biến cái đồ bắt trước kia thành Điêu Thuyền!]
[Khi nào Cố Tiêu Duy chụp ảnh cho anh Hà nhà mình nhất định sẽ đẹp trai hơn cả Lạc Tự!]
[Chúng ta có thể yêu cầu anh Cố mà!]
[Đúng rồi, anh Hà nhà mình nổi tiếng hơn nhiều, bỏ xa Lạc Tự tám triệu con phố!]
Hà Mộ nhìn đoạn trò chuyện càng lúc càng đi lệch hướng, khó hiểu thắc mắc sao lại thế này?
Tôi bảo mọi người đi công kích Lạc Tự cơ mà! Chứ không phải đi năn nỉ Cố Tiêu Duy chụp ảnh!
Này! Quay lại! Quay lại hết cho tôi!
Trời ơi, còn có thể mất mặt hơn nữa không?
[Đừng đi mà! Như vậy sẽ khiến anh nhà mình bị chê cười đó! Trước giờ toàn là mình chê Lạc Tự, làm thế sẽ bị fan Lạc Tự chửi ngược đó!]
Ai ngờ mấy bình luận của fan lại khiến Hà Mộ bắt đầu nghi ngờ đầu óc mình có vấn đề:
[Fan Lạc Tự thì được mấy người đâu! Làm gì có cửa để chê anh nhà mình!]
Không đúng! Fan Lạc Tự không đông, nhưng fan của Cố Tiêu Duy thì đông hơn tôi nhiều!
[Anh Hà xứng đáng được tốt hơn thế!]
Tôi cũng thấy vậy đó, nhưng vấn đề là Cố Tiêu Duy hoàn toàn không quan tâm tôi mà!
[Nhiều fan đã nói thế rồi, nếu Cố Tiêu Duy vẫn không chịu chụp ảnh cho anh nhà mình thì chắc chắn là có thỏa thuận ngầm gì đó với Lạc Tự rồi!]
Lạy trời! Cố Tiêu Duy có phải nhiếp ảnh gia đâu! Hơn nữa chúng tôi còn không chung công ty! Weibo thậm chí còn không follow nhau! Mấy người chạy đi yêu cầu anh ấy chụp ảnh cho tôi chẳng khác nào bị coi là điên rồi!
Hà Mộ đứng ngồi không yên, sợ fan thật sự kéo sang Weibo của Cố Tiêu Duy, cậu ta theo dõi sát sao dưới Weibo của Cố Tiêu Duy, quả nhiên thấy vài người liều mạng đã chạy qua rồi…
Giọng điệu dễ nghe thì là: “Anh Hà Mộ nhà chúng em cũng rất xuất sắc, anh Cố cũng ngó thử nhà tụi em đi ạ~”, còn kiểu tự tin một cách khó hiểu thì: “Anh Hà Mộ nhà em vô song thiên hạ, chẳng lẽ không xứng đáng xuất hiện trong ống kính của anh sao?”
Lần đầu tiên Hà Mộ đỏ bừng cả mặt vì xấu hổ, lo lắng theo dõi diễn biến bảng tìm kiếm, sợ đám fan này lại đẩy cậu ta viral lên lần nữa.
Lúc này Lạc Tự đang ôm một cuốn sách tâm lý học. Đã định thử vai Ôn Dục Trì thì anh phải chuẩn bị kỹ càng. Các cảnh diễn của Ôn Dục Trì chủ yếu xoay quanh Lục Bình Phong, mà Lục Bình Phong thì được chẩn đoán mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội. Vậy nên Lạc Tự quyết định nghiêm túc nghiên cứu thêm về tâm lý học.
Điện thoại rung lên, Lạc Tự mở ra xem thì thấy là tin nhắn của Diệp Thịnh Nghi. Ảnh đại diện là nguyên một màu tím, trông chẳng khác gì quả cà tím.
[Anh Lạc! Anh có biết fan Hà Mộ dạo này ngớ ngẩn cỡ nào không? Họ ghen vì ảnh anh Cố chụp cho anh đẹp quá, thế là kéo nhau vào weibo anh Cố yêu cầu anh ấy chụp ảnh cho Hà Mộ luôn! Thật sự buồn cười muốn xỉu!]
Lạc Tự bật cười, xem ra Cố Tiêu Duy đúng là “miếng bánh nóng hổi” của giới giải trí rồi.
[Nhóc con, tin đồn không có dinh dưỡng, đừng quá để tâm.]
Diệp Thịnh Nghi phàn nàn: [Anh Lạc, anh là cán bộ về hưu hả?]
Lạc Tự thở dài. Ở một khía cạnh nào đó, anh đúng là kiểu “cán bộ về hưu” thật, anh liếc nhìn chiếc cốc giữ nhiệt trên bàn trà, bên trong đang ngâm kỷ tử và hoa cúc.
Có điều lần này anh và Hà Mộ mặc trùng đồ, vậy mà fan Hà Mộ lại không ào ào kéo đến công kích anh, khiến Lạc Tự cảm thấy hơi kỳ lạ.
Anh tiện miệng nhắc với chị Thôi và được nghe sự thật: “Chẳng phải vì giám đốc Giang biết Hà Mộ xem em là đối thủ, suốt ngày giở trò với em đó sao. Thế nên đặc biệt cử người trà trộn vào nhóm fan của Hà Mộ với nhóm antifan của em, để nắm bắt động thái kịp thời. Nếu Hà Mộ không gây chuyện thì giám đốc Giang cũng chẳng làm gì cả. Nhưng một khi bên cậu ta bắt đầu kêu gọi fan nhắm vào em thì giám đốc Giang chắc chắn sẽ ra tay trước.”
Lạc Tự gãi đầu. Anh thật sự không ngờ có cả chiêu này.
“Vậy lần này… nhóm fan đó là do giám đốc Giang sắp đặt vào weibo của Cố Tiêu Duy sao?”
“Làm gì có chuyện đó. Đó toàn là fan cứng của Hà Mộ, thật lòng thật dạ mà.” Chị Thôi cười.
“Hả? Em nhớ Hà Mộ khá coi trọng Cố Tiêu Duy, fan cậu ta cũng luôn rất khách sáo với Cố Tiêu Duy mà?”
“Haiz, là do hôm nay người của chúng ta phát hiện có kẻ đang kích động trong nhóm fan Hà Mộ, sợ họ sẽ đến công kích em. Thế nên phe mình mới lái chủ đề đi chỗ khác, thuận miệng nói rằng để Cố Tiêu Duy chụp ảnh cho Hà Mộ đi. Ai ngờ fan cậu ta lại kích động thật.”
Lạc Tự lập tức đen mặt.
Có lẽ bị Hà Mộ bắt nạt quá lâu, giờ thấy dân mạng đang mỉa mai Hà Mộ, chị Thôi hiếm hoi có cảm giác đắc ý.
“Xưa nay Hà Mộ dựa vào lượng fan đông đảo để đè người khác, lần này cuối cùng cũng bị phản phệ. Chị thấy hashtag fan Hà Mộ yêu cầu Cố Tiêu Duy chụp ảnh lên cả top 20 rồi… à, giờ không thấy nữa rồi, chắc bị bên Truyền thông Đế Tuấn gỡ xuống rồi.”
Chị Thôi cười nói: “Trò cười của giới giải trí chắc không ai vượt qua được cậu ta đâu. Đây là lần đầu chị thấy kiểu ăn xin được chụp ảnh như này đó.”
“Chúng ta đừng để ý chuyện của Hà Mộ nữa. Chỉ cần chúng ta không để tâm đến cậu ta, thì mấy trò vặt vãnh đó không làm gì được chúng ta.”
Giọng chị Thôi càng thêm vui vẻ: “Lần này em vực dậy được tinh thần, tâm lý ổn định hơn nhiều. Ngay cả chị cũng thấy nhẹ nhõm hơn. Cứ giữ vững như vậy nha.”
“Tất nhiên rồi. Như vậy mới sống lâu được.”
Nói chuyện với chị Thôi xong, Lạc Tự thở ra một hơi, cuối cùng vẫn gửi tin nhắn cho Cố Tiêu Duy: [Tôi nghĩ lần tới cậu nên tìm người mẫu mới cho bộ ảnh phiên bản 3.0 rồi.]
Lúc này Cố Tiêu Duy cũng đang đọc kịch bản. Mông Ngọc, quản lý của cậu, đang bàn chuyện thử vai sắp tới.
“Anh hiểu em muốn tìm một đối thủ diễn xuất tốt, nhưng cũng không cần phải tự mình diễn với từng người đâu. Có hơn hai mươi người thử vai Ôn Dục Trì lận, cậu phối hợp với từng người một thì còn chưa quay đã mệt đứt hơi rồi đó.” Mông Ngọc bất lực nói.
Cố Tiêu Duy thản nhiên nói: “Đối diễn với các diễn viên khác nhau đôi khi sẽ tạo ra cảm hứng khác nhau. Em cảm thấy em đang bị kẹt trong cách hiểu về nhân vật Lục Bình Phong, những gì em không tự đột phá được, thì chỉ còn cách tìm lối ra khác.”
Mông Ngọc chống cằm gật gù, rồi nói tiếp: “Anh thấy em đặc biệt thân thiết với Lạc Tự, chụp ảnh cho cậu ấy hai lần rồi đó. Ảnh thì đúng là đẹp thật, fan đều nói em là anh trai báu vật có tài riêng, nhưng mà… anh thấy mình hơi khó xử trong giới.”
“Sao thế?”
“Trình Phi anh em tốt của em còn ghen kìa. Nói là thân với em bao nhiêu năm nay, chụp ảnh chung mà em còn không chịu cười lấy một lần. Giờ thì hay rồi, chụp ảnh cho đàn anh đến ghiền. Sau bản 1.0 lại có 2.0, giờ còn hỏi có được lên 3.0 không.”
Cố Tiêu Duy trả lời: “Không lên nổi đâu.”
“Tại sao?”
“Anh ấy không đẹp bằng Lạc Tự.”
Mông Ngọc suýt nữa thì sặc: “Vậy em tự nói với Trình Phi đi.”
Tuy câu nói đó là dành cho Trình Phi, nhưng không ngờ fan của Cố Tiêu Duy dường như rất ăn ý với cậu, sau khi bị fan của Hà Mộ làm phiền đến mức không chịu nổi nữa thì đã đồng loạt đáp lại bằng một câu duy nhất: Cậu ta không đẹp bằng đàn anh.
Chỉ một câu ngắn ngủi như vậy nhưng lại ứng phó được với muôn vàn kiểu công kích, khiến fan của Hà Mộ tức đến ói máu, cuối cùng phải thất bại rút lui.
Điện thoại của Cố Tiêu Duy rung lên, cậu mở ra xem thì thấy một tin nhắn WeChat từ Lạc Tự: [Tôi nghĩ lần tới cậu nên tìm người mẫu mới cho bộ ảnh phiên bản 3.0 rồi.]
Biểu cảm của cậu dịu lại, ngón tay gõ nhanh: [Anh chịu để em chụp tiếp thì mới có 3.0.]
Mông Ngọc nhìn chằm chằm vào mặt Cố Tiêu Duy, nhíu mày nói: “Cố Tiêu Duy, nếu cây sắt mà nở hoa thì em nhất định phải nói cho anh biết đó nhé. Đừng có để một ngày nào đó em lên top trending mà anh trở tay không kịp.”
“Cây sắt mà nở hoa, chẳng lẽ anh không nhìn thấy sao?”
Mông Ngọc không nói nên lời, tôi mẹ nó thấy cây sắt nhà cậu không chỉ nở hoa, mà còn là hoa hồng nữa kia.
Có bản lĩnh thì đừng nở kiểu nửa kín nửa hở, che che giấu giấu như vậy. Đến ngày giấu không nổi nữa, cành hoa đâm thủng cả bầu trời thì tôi biết làm gì bây giờ? Lấy tóc mình bện thành chữ “hỷ” cho cậu chắc?
…
Vài ngày sau, cuối cùng buổi thử vai cho bộ phim [Dã thú và hoa hồng] cũng bắt đầu.
Địa điểm thử vai là một khách sạn ở ngoại ô thành phố, khách sạn chỉ có năm tầng nhưng hệ thống an ninh khá nghiêm ngặt. Mỗi bộ phim của Thịnh Vân Lam đều rất được chú ý, luôn có truyền thông muốn bám sát đưa tin. Trong giới dự đoán rằng vai Ôn Dục Trì trong phim lần này là một miếng bánh ngon lành, ai đóng cũng sẽ nổi tiếng. Vì thế các hãng truyền thông thi nhau tranh nhau săn tin, ai cũng muốn biết trước vai này sẽ rơi vào tay ai.
Một tài khoản nổi tiếng trên Weibo còn khởi xướng bình chọn: [Bạn hy vọng ai sẽ là Ôn Dục Trì?]
Đứng đầu là Hà Mộ, dù sao lượng fan của cậu ta cũng đông đảo; hạng hai là Lương Thắng Thu, một nam diễn viên trẻ mới ký hợp đồng với Hồng Hà Ảnh Thị, xuất thân chính quy, đã đóng vài bộ phim truyền hình, là một trong số ít những gương mặt trẻ vừa có nhan sắc vừa có diễn xuất; còn hạng ba lại là Lạc Tự.
Điều này khiến chị Thôi kinh ngạc không thôi. Dù Lạc Tự từng xuất hiện vài lần trên Weibo nhờ hai bộ phim truyền hình trước, cũng đã có kha khá fan trung lập, nhưng nếu xét về độ nổi tiếng thì rõ ràng vẫn kém xa Hà Mộ. Vậy mà không ngờ số phiếu của anh lại không kém Lương Thắng Thu là bao.
Chị Thôi đột nhiên nghĩ liệu mấy hôm trước có phải là Cố Tiêu Duy cố ý đăng ảnh không? Có phải cậu đang giúp Lạc Tự tạo chủ đề và độ hot để thu hút sự chú ý của dư luận?
Đúng lúc này, Cố Tiêu Duy mặc áo khoác dài màu tối đi qua hành lang, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu. Cậu khẽ gật đầu chào vài diễn viên quen mặt, coi như đã chào hỏi.
Bình thường mọi người chỉ thấy cậu qua tivi hay màn ảnh rộng, cậu cũng không tham gia chương trình thực tế nào. Chỉ trong khoảnh khắc này, vô số đôi mắt mới được nhìn cậu ở khoảng cách gần.
Trong lòng ai nấy đều nghĩ giống nhau: người đàn ông này, từ gương mặt đến vóc dáng rồi khí chất, không chê vào đâu được, thật sự hoàn hảo đến phát bực.
Chị Thôi vốn tưởng Cố Tiêu Duy sẽ chào hỏi gì đó với Lạc Tự, không ngờ cậu chỉ nhìn Lạc Tự từ xa một cái rồi đi thẳng vào phòng thử vai.
Ờm… chị Thôi lập tức thu hồi suy đoán vớ vẩn trước đó rằng Cố Tiêu Duy cố tình đăng ảnh Lạc Tự lên Weibo để nâng đỡ anh.
Phần lớn người tham gia thử vai đều đang ở phòng chờ. Vì khách sạn nhỏ nên phòng chờ cũng hơi chật chội.
Chị Thôi ngồi cùng Lạc Tự ở hàng ghế sau. Lạc Tự không xem kịch bản, mà đang nhắn tin với Trình Phi.
Hôm nay Trình Phi không có nhiều cảnh quay, đang ngồi trong xe: [Tôi nói cậu nghe, tôi thật sự rất ghen tị với cậu đấy. Tôi muốn diễn vai đội trưởng cảnh sát hình sự trong phim này! Tôi còn tưởng mình có cơ hội thử vai! Ai ngờ lại chẳng có!]
Lạc Tự: [Vậy anh phải cố gắng tranh thủ đi. Tôi cũng thấy anh chính khí lẫm liệt, hợp đóng vai đội trưởng cả đời.]
Trình Phi: [Cậu lại mỉa mai tôi đấy à? Tôi nói cho cậu biết, tôi không chỉ hợp vai đội trưởng cảnh sát, tôi còn có thể diễn cả vai Bao Công nữa!]
Lạc Tự không nhịn được bật cười khẽ, nhắn lại: [Vậy tôi có thể diễn Bát Hiền Vương.]
Dù sao chức quan cũng cao hơn vai của Trình Phi.
Người ngồi ngay trước mặt Lạc Tự là Lương Thắng Thu, diễn viên trẻ nổi bật của Hồng Hà Ảnh Thị.
Nghe thấy tiếng cười trầm thấp ấy, khác hẳn không khí căng thẳng trong phòng, người kia trông rất ung dung. Lương Thắng Thu theo bản năng quay đầu lại, vừa vặn thấy ánh mắt cụp xuống của Lạc Tự, tim khẽ run lên.
Đây chẳng phải người mấy hôm trước xuất hiện trong ảnh Weibo của Cố Tiêu Duy sao? Hình như tên là Lạc Tự, từng đóng hai bộ phim của đạo diễn lớn, nhưng chưa phim nào phát sóng. Vì trong ảnh không nhìn rõ gương mặt nên Lương Thắng Thu cứ nghĩ Lạc Tự cũng chỉ là một gương mặt điển trai tầm trung trong giới giải trí, dù gì cũng bị gọi là “bản sao của Hà Mộ”.
Thế mà chỉ một cái liếc mắt thoáng qua, cậu ta lại thấy được nơi chân mày đuôi mắt của Lạc Tự một vẻ trầm lặng, nếu nói giới giải trí là một nơi rực rỡ sắc màu thì Lạc Tự chính là khoảng trắng tinh tế nhất trong bức tranh ấy.
Lương Thắng Thu đã từng tiếp xúc với rất nhiều đạo diễn, đi đến ngày hôm nay, ngoài việc công ty Hồng Hà Ảnh Thị không có nam diễn viên trẻ nào thật sự nổi bật nên rất coi trọng cậu ta về mặt tài nguyên và truyền thông, thì phần nhiều là vì cậu ta chăm chỉ, cũng sẵn sàng bỏ qua thể diện để tranh thủ cơ hội với đạo diễn và nhà sản xuất. Điều đó cũng giúp cậu ta hiểu rõ, khi cạnh tranh một vai diễn, đôi khi lời thoại có hay đến mấy, biểu cảm có tự nhiên đến mấy, cũng sẽ thất bại vì khí chất.
Hơn nữa, chỉ một tiếng cười khẽ của Lạc Tự đã khiến áp lực trong cậu ta tăng gấp bội.
Một Hà Mộ không có diễn xuất thì không phải đối thủ của cậu ta, ngược lại Lạc Tự bình tĩnh tự tin, mới là đối thủ thật sự.
Bất giác, Lương Thắng Thu nảy ra một ý nghĩ xấu. Trước mặt mỗi người đều có một chiếc bàn gấp nhỏ, hầu hết đều đặt kịch bản thử vai hoặc cốc nước lên đó. Còn trên bàn của Lạc Tự là một chiếc bình giữ nhiệt, nắp chỉ khép hờ, chưa đậy chặt. Nếu anh tựa lưng ra sau, có khi sẽ va phải.
Trong bình vẫn còn nước nóng bốc hơi, chắc anh chưa đậy nắp vì muốn để nguội. Nếu bây giờ nước đổ ra, có khi sẽ bị bỏng…
Khoan đã, Lương Thắng Thu, cậu ta đang nghĩ gì vậy?
Cho dù có rất muốn vai Ôn Dục Trì thì cũng không thể có suy nghĩ kiểu này.
Đúng lúc đó, có người đi ngang qua trước mặt Lương Thắng Thu, vô tình va vào chân cậu ta, khiến chiếc cốc giấy đựng cà phê bị nghiêng, đổ thẳng lên phần ngực chiếc áo khoác ngoài của cậu ta.
“A…!”
May mà áo khoác khá dày, nếu không cậu ta đã bị bỏng bởi cà phê nóng rồi.
“Xin… xin lỗi, tôi không cố ý đâu… tôi lau giúp cậu!”
Lương Thắng Thu ngẩng đầu lên, thấy người đó hình như là trợ lý của một nghệ sĩ nào đó, trong tay ngoài cốc cà phê còn ôm thêm vài thứ khác, rõ ràng không phải cố tình.
Người đi sau trợ lý kia hạ giọng nói đầy bực dọc: “Còn không đi tiếp à? Đứng đây chắn đường cho người ta nhìn à?”
Người đó chính là Hà Mộ.
Lúc này gương mặt cậu ta hơi khó chịu. Cậu ta vốn nghĩ rằng một tác phẩm lớn như [Dã thú và hoa hồng] thì địa điểm thử vai phải là nơi nào đó có đẳng cấp, ai ngờ lại là một khách sạn nhỏ chẳng khác gì nhà nghỉ.
Ngay cả khu vực chờ thử vai cũng bé như thế, cậu ta lại đến muộn vì kẹt xe, vừa bước vào đã không thấy chỗ ngồi, đành để thợ trang điểm và tạo hình đứng ngoài, chỉ dẫn trợ lý vào cùng.
Trợ lý quay đầu lại, nhỏ giọng nói với Hà Mộ: “Anh Dương dặn rồi, phải hòa nhã với các đối thủ cùng thử vai, đừng có mà… thái độ quá…”
Lời nguyên văn của quản lý Dương là: “Phải hòa nhã với các đồng nghiệp thử vai khác, đừng tỏ ra kiêu ngạo quá, không thử vai được mà còn để người ta lan truyền mấy lời khó nghe lên mạng thì mệt.”
Hà Mộ lập tức hiểu ra, bèn nở nụ cười gượng với Lương Thắng Thu: “Em là Lương Thắng Thu đúng không? Lần đầu gặp lại là ở đây, không ngờ thật. Thật ngại quá, làm bẩn áo khoác của em… lát nữa anh sẽ bảo trợ lý mang cho em một cái mới.”
Lương Thắng Thu nhìn nụ cười của Hà Mộ, cảm thấy cứng đờ. Dù sao cậu ta cũng là người có kinh nghiệm diễn xuất, dĩ nhiên nhìn ra được Hà Mộ đang cố gắng diễn một người thân thiện.
Mọi người trong giới đều hiểu một điều, nổi tiếng thì là vua.
Đã không nổi tiếng bằng Hà Mộ, thì tốt nhất nên nương theo mà xuống nước.
Lương Thắng Thu cười nói: “Không sao, trợ lý của anh cũng không cố ý mà.”
Hà Mộ cảm thấy mình đã hoàn thành nhiệm vụ thể hiện sự thân thiện, liền gật đầu rồi bước đi.
Lúc này, quản lý của Lương Thắng Thu lấy giấy ra định lau vết cà phê trên áo khoác cho cậu ta, nhưng vết ướt hiện rõ trên nền vải lanh màu sáng.
“Đây là chiếc áo em chọn kỹ để hợp với nhân vật đấy! Cậu ta đã muốn đi qua chỗ em thì thôi, còn cố tình đổ cà phê lên người em… bảo không cố ý tôi còn lâu mới tin.”
Lương Thắng Thu liếc mắt ra hiệu cho quản lý đừng nói nữa, họa từ miệng mà ra, bớt một chuyện còn hơn.
Vả lại, có khi đây là quả báo vì lúc nãy cậu ta nảy sinh ý nghĩ xấu với Lạc Tự.
Lương Thắng Thu định cởi áo khoác ra, chỉ mặc áo len bên trong, nhưng vừa vén cổ áo lên thì phát hiện cà phê đã thấm vào trong vài giọt. Dù chỉ hai ba điểm, nhưng trên áo len màu sáng lại rất dễ thấy.
Thôi vậy, cậu ta đến để thử vai mà, muốn chinh phục đạo diễn và ban giám khảo thì phải dựa vào diễn xuất chứ không phải một cái áo khoác.
Phía sau có người vỗ nhẹ vai cậu ta, một giọng nói ấm áp vang lên: “Bị dính bẩn chỗ nào thế?”
Lương Thắng Thu quay đầu lại, hóa ra là Lạc Tự: “Không sao, áo khoác của tôi là kẻ caro, cũng không nhìn rõ lắm.”
“Không nhìn rõ, nhưng trong lòng cậu vẫn thấy khó chịu, đúng không?” Lạc Tự liếc nhìn vết bẩn: “Không che nó lại, lát nữa lúc biểu diễn, cậu sẽ vô thức liếc xem đạo diễn hay nhà sản xuất có phát hiện ra không, đúng không?”
Bị đối phương nói trúng tim, Lương Thắng Thu cũng chỉ có thể trả lời: “Dù có để tâm thì cũng phải ép bản thân diễn cho tốt.”
Lạc Tự quay sang hỏi chị Thôi bên cạnh: “Chị Thôi, chị có khăn giấy nào cứng cáp hơn chút không?”
“Có chứ.” Chị Thôi mở túi, lấy ra một gói khăn tay giấy.
Đây là loại chị ấy luôn mang theo để đề phòng bất trắc, ví dụ như khi không khỏe phải vào nhà vệ sinh mà trong đó lại không có giấy, mấy loại khăn giấy nhỏ thì lau là rách, nên khăn tay giấy thế này vẫn bền hơn.
Lạc Tự rút một tờ, đặt lên bàn nhỏ, gấp theo kiểu crown fold, rồi nhét vào túi áo trước ngực của Lương Thắng Thu, nhẹ nhàng ép phẳng.
“Như vậy chẳng phải vừa hay che lại rồi sao. May mà áo khoác của cậu có túi, không thì chẳng biết che kiểu gì.”
Lương Thắng Thu cúi đầu nhìn xuống, khăn tay đút túi áo vest vốn là phong cách của những dịp trang trọng, mà cậu ta lại mặc áo khoác thường ngày, có vẻ hơi…
Không ngờ quản lý bên cạnh lại nói: “Ơ? Tôi còn tưởng chiếc áo này của em thiếu thiếu gì đó, không ngờ thêm tờ giấy vào nhìn lại hợp hơn.”
“Vậy à?”
“Con mắt thời trang của tôi vốn dĩ rất tệ. Nhưng tôi thấy tờ giấy này ngược lại thành điểm nhấn. Nếu đạo diễn hỏi vì sao lại gài giấy vào túi áo, thì cậu cứ nói là vì Ôn Dục Trì là bác sĩ pháp y, nên có thói quen chuẩn bị một số thứ để ứng phó tình huống bất ngờ, chẳng hạn như khăn giấy để tránh dính vân tay khi muốn cầm vật gì đó hiện trường, hoặc để lau tay nếu tay bị bẩn.”
Lạc Tự vừa nói xong, quản lý của Lương Thắng Thu lập tức gật đầu liên tục: “Đúng đúng, giải thích như vậy hay đó. Cảm ơn cậu nhiều!”
“Không có gì.” Lạc Tự nói xong lại cúi đầu nghịch điện thoại.
Lúc đầu trong lòng Lương Thắng Thu vẫn còn hơi bất an, nhưng lời Lạc Tự vừa nói khiến tâm trạng cậu ta bình tĩnh trở lại.
Tuy vậy, cậu ta vẫn không nhịn được, quay đầu hỏi Lạc Tự: “Anh và tôi là đối thủ cạnh tranh cho cùng một vai diễn, anh… không thấy càng nhiều đối thủ phạm lỗi thì mình càng có lợi à?”
“Hả?” Lạc Tự ngẩng đầu lên, không ngờ đối phương lại hỏi vậy.
Quản lý của Lương Thắng Thu vội vàng hòa giải: “Thắng Thu nhà chúng tôi chỉ là muốn cảm ơn thôi, nhưng diễn đạt không tốt, cậu đừng để ý nhé!”
Nói xong còn nhẹ nhàng đá một cái vào chân Lương Thắng Thu dưới ghế.
Lạc Tự cũng không ngờ Lương Thắng Thu lại thẳng thắn nói ra suy nghĩ trong lòng, sự chân thành này khiến anh có chút thiện cảm.
“Ừm, nói sao nhỉ… Cậu rất trân trọng vai diễn này, dù có chút sự cố cũng không làm lung lay quyết tâm của cậu. Còn tôi, hồi bằng tuổi cậu, lại từng vì một lý do rất nhỏ nhặt mà từ bỏ vai diễn người khác đã vất vả giúp tôi giành được, trong lòng vẫn luôn hối tiếc. Dù bây giờ tôi đã thoải mái hơn nhiều, nhưng vừa rồi nhìn thấy chuyện xảy ra với cậu, liền nhớ lại bản thân trước kia. Thế nên mới vô thức đưa cho cậu chút ý tưởng thôi.”
Lạc Tự nói rất khéo léo, nhưng Lương Thắng Thu mơ hồ cảm nhận được trong lý do năm xưa mà Lạc Tự nói, có lẽ cũng có bóng dáng của Hà Mộ.
Đối phương dám bộc bạch tâm ý, Lương Thắng Thu cũng không khỏi nảy sinh thiện cảm.
“Vậy thì để tôi cũng nhắc anh một câu, sau này dù là thử vai hay diễn thật, nắp bình giữ nhiệt nhớ để ý một chút nhé. Nếu lúc nãy người kia không đi qua tôi mà đi qua anh… chắc anh sẽ bị nặng hơn tôi đó.”
Nói xong, Lương Thắng Thu bỗng cảm thấy trong lòng sáng rõ hẳn, cũng nhờ đó mà cậu ta có sự hiểu biết sâu sắc hơn về nhân vật Ôn Dục Trì.
Ôn Dục Trì là một con người rất chân thực, khi đối mặt với Lục Bình Phong cũng rất thẳng thắn, chính sự thẳng thắn đó đã thu hút ánh mắt của Lục Bình Phong.
Lạc Tự liếc nhìn bình giữ nhiệt của mình, nghĩ tới cảnh nó đổ ra, nước nóng đủ khiến anh bị bỏng một lớp da thì vội vã vặn chặt nắp lại.
“Cảm… cảm ơn cậu.”
Trong phòng thử vai hôm đó, có tổng cộng bốn người: đạo diễn Thịnh Vân Lam, phó đạo diễn Tiền Cương, nhà sản xuất Hoàng Uẩn và biên kịch Hạ Đàm.
Vốn dĩ Hạ Đàm không định đến buổi thử vai này, bởi cả cô ấy lẫn đạo diễn Thịnh đều cảm thấy chưa hài lòng với kịch bản, đó là lý do Ôn Dục Trì tin rằng Lục Bình Phong không thể là hung thủ giết người. Ngoài kết luận từ chuyên môn giải phẫu, còn có một phần đến từ niềm tin.
Nhưng trong kịch bản hiện tại, phần “niềm tin” ấy vẫn chưa đủ vững chắc, cũng không đủ độc đáo.
Dù Thịnh Vân Lam đã mời Hạ Đàm đến tham gia buổi đánh giá thử vai, nhưng ban đầu cô ấy vẫn từ chối, vì muốn tiếp tục mài dũa kịch bản.
Mãi đến một buổi sáng cách đây hai ngày, khi cô ấy ăn sáng cùng Cố Tiêu Duy, cô ấy hỏi vì sao cậu lại muốn trực tiếp đối diễn với các diễn viên thử vai Ôn Dục Trì, câu trả lời của cậu khiến cô ấy cảm động.
— Vì tôi muốn ở cạnh những phiên bản Ôn Dục Trì khác nhau, để tìm thấy Lục Bình Phong mà mình chưa khám phá ra.
Thế nên Hạ Đàm quyết định tham gia đánh giá buổi thử vai, cô ấy muốn từ những Ôn Dục Trì khác nhau tìm ra niềm tin của họ dành cho Lục Bình Phong. Ngay cả Cố Tiêu Duy cũng sẵn sàng tìm cảm hứng từ bạn diễn, cớ sao cô ấy lại cứ ôm đồm sáng tác một mình?
Lần lượt đã có mười mấy diễn viên thử vai xong. Hình tượng của họ đều khá hợp với vai Ôn Dục Trì, nhưng đừng nói là giúp Hạ Đàm tìm cảm hứng, ngay cả việc bắt nhịp với diễn xuất của Cố Tiêu Duy cũng khó khăn.
Bởi vì Lục Bình Phong là một người bề ngoài thì khiêm tốn lễ độ, nhưng chỉ cần đối thoại với anh ta là có thể cảm nhận được sự lãnh đạm với sinh mạng ẩn sâu trong xương tủy.
Cảnh thử vai lần này là cảnh Ôn Dục Trì trở về căn hộ giữa đêm khuya sau ca pháp y, vì quá mệt nên nằm nghỉ trên sofa. Đúng lúc đó mất điện, bên ngoài cửa sổ sấm chớp đì đùng và Lục Bình Phong bất ngờ xuất hiện bên cạnh sofa, siết cổ Ôn Dục Trì, chỉ để xác nhận liệu Ôn Dục Trì có sợ hãi mình như bao người khác, có nghĩ rằng mình có thể giết người bất cứ lúc nào không.
Khí chất của Cố Tiêu Duy quá mạnh mẽ, không cần hiệu ứng tối tăm hay tiếng sấm, cũng đủ khiến mấy diễn viên thử vai cứng họng, lời thoại lắp bắp không nói nổi.
Điều này khiến Hạ Đàm dần mất kiên nhẫn, cô ấy cũng thấy tiếc cho Cố Tiêu Duy, bỏ cả nửa ngày ra đối diễn, vậy mà vẫn chưa tìm được bạn diễn ăn ý.
Cuối cùng, họ lật đến tên Hà Mộ.
“Hà Mộ à, nghe nói cậu ta đang muốn phát triển theo hướng diễn xuất, dạo này cũng chăm chỉ rèn luyện lắm.” Phó đạo diễn lên tiếng.
Hôm qua Âu Tuấn Thao đã gọi điện nhờ anh ta quan tâm đến Hà Mộ, nên dĩ nhiên phải nể mặt.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 53: Cậu ta không đẹp bằng đàn anh
10.0/10 từ 13 lượt.
