Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 48: Siêu thị


Chuyện này chắc là xảy ra sau bữa tiệc đóng máy tối hôm qua.


Vì bữa tiệc chỉ có người trong đoàn phim, nên Lạc Tự tin rằng họ sẽ không tự tiện đăng video lên mạng. Đoạn video đó rất có thể là bị người khác quay được trên đường Cố Tiêu Duy đưa anh về phòng.


Cư dân mạng với trái tim hóng hớt sôi sục như thủy triều, không ngừng đặt câu hỏi, rốt cuộc người đang được Cố Tiêu Duy bế trong lòng là ai?


Không ít người phóng to bức ảnh, cố đoán danh tính đối phương qua đôi giày lộ ra, nhưng tiếc rằng rõ ràng đó thậm chí không phải giày cao gót.


Có người đoán là ảnh hậu trường bị rò rỉ, nhưng giả thuyết đó nhanh chóng bị bác bỏ vì bối cảnh trong video không trùng khớp.


Lại có người nghi ngờ đó là nữ chính trong phim, nhưng các thám tử Sherlock tinh ý nhanh chóng phát hiện hôm đó Tạ Thường đi một đôi bốt cao gót.


Fan của Cố Tiêu Duy thì vô cùng phấn khích, vì đây là lần đầu tiên họ thấy cậu bế kiểu công chúa.


Lạc Tự nuốt “ực” một tiếng, nhìn mũi giày lộ ra trong video, rồi nhìn mũi giày của mình, một cảm giác bất an trào dâng trong lòng.


Anh quay sang nhìn Cố Tiêu Duy bên cạnh: “Này… có thể nói cho tôi biết… hôm qua sau khi tôi say, làm sao tôi về được phòng cậu không?”


“Em bế anh về.”


Lúc đó Cố Tiêu Duy vừa rẽ vòng cua, Lạc Tự thấy khóe môi cậu cong lên một nụ cười nhạt, nhưng khi xe chạy vào đường thẳng thì đã không thấy nữa.


“Cậu có thể cõng tôi, có thể vác tôi, sao lại phải bế tôi thế?”


“Vác anh thì dễ nôn ra, cõng anh cũng dễ bị nôn lên vai em. Bế thì an toàn nhất.”


“Ha ha, cậu nói có lý quá, chẳng biết cãi sao luôn.”


Lạc Tự nghĩ thầm, nếu một ngày nào đó người che ô trong video bị vạch trần là mình… là mình, lại là mình!


…Thật ra cũng chẳng sao.


Nghĩ vậy, Lạc Tự lại thấy nhẹ lòng.


“Không ngờ cậu cũng khỏe đấy, một thanh niên vai rộng chân dài như tôi mà bị cậu bế lên nhẹ như lông hồng?”


Cố Tiêu Duy liếc nhìn Lạc Tự, thấy anh nheo mắt đón gió, cười vui vẻ, rõ ràng không còn để tâm đến chuyện bế công chúa kia nữa.


“Vô tâm vô phế.”


Bốn chữ đó, Cố Tiêu Duy nói rất nhẹ, nhưng lại như nghiến răng nghiến lợi.


Xe họ đã vào khu nội thành, Lạc Tự đeo khẩu trang, kính râm, kéo thấp vành mũ, che kín đến mức không nhận ra ai.


Ngược lại, Cố Tiêu Duy tỏ ra rất ung dung, ngay cả kính gọng đen cũng lười đeo, trực tiếp lái xe qua trạm thu phí.


Lạc Tự dùng ngón tay chọc nhẹ vào hông Cố Tiêu Duy: “Này, cậu để lộ mặt ra thế, không sợ paparazzi theo dõi à?”


Cố Tiêu Duy bình thản: “Em cũng đâu có xấu trai, tại sao phải sợ bị chụp?”


“Thôi được rồi, cậu thắng.” Lạc Tự tiếp tục quấn mình kín mít.


“Đàn anh thường đi mua đồ ăn ở đâu?” Cố Tiêu Duy hỏi.


“Siêu thị Hảo Đại Oản gần nhà tôi thôi. Đồ ở đó vừa rẻ vừa chất lượng, mà siêu thị cũng to nữa. Hay là cậu thả tôi xuống trước cửa siêu thị, tôi đi mua đồ, cậu về nhà tôi chờ nhé.” Lạc Tự nói.


“Đi cùng đi.”


“Đi cùng?” Lạc Tự cười: “Cậu định phá nát siêu thị tôi yêu quý đấy à? Cậu mà đến, người qua đường với fan sẽ vây bắt cậu đấy, còn mua gì được nữa? Ôi ôi ôi, chẳng lẽ cậu muốn bắt chước mấy mỹ nam cổ đại, lái xe trống đi dạo, lúc về thì đầy xe toàn là trái cây tươi ngon?”


“Em… cũng lâu rồi chưa đi siêu thị.” Cố Tiêu Duy nói.


Lạc Tự nghe vậy, trong lòng có chút cảm động.


“Nhưng cậu như vậy… chắc chắn không đi siêu thị được đâu.” Lạc Tự nghĩ một lúc: “Lát nữa cậu đỗ xe ở góc tầng hầm siêu thị, để tôi xem có thể cứu vớt khí chất quá chói sáng này của cậu không.”


“Được.”


Lạc Tự lại nhìn Cố Tiêu Duy một cái, nghĩ thầm… sao hôm nay tên này ngoan thế?


May mà hôm nay không phải cuối tuần, lúc họ đến siêu thị thì lượng người không nhiều, bãi đậu xe dưới tầng hầm còn khá trống.


Cố Tiêu Duy đỗ xe vào góc khuất, Lạc Tự lấy ba lô ra, đầu tiên là tìm khẩu trang: “Mau đeo vào đi.”


“Vâng.”



Lạc Tự lại lôi ra một chiếc kính không độ, đeo lên sống mũi của Cố Tiêu Duy.


Cố Tiêu Duy khẽ nhắm mắt, hàng mi như lông vũ đen mềm mại, dù ở trong bãi xe ánh sáng yếu ớt, Lạc Tự vẫn phải thầm cảm thán, mặt mũi tên này thật khiến người ta ghen tị, đúng là ông trời cho cơm ăn sẵn.


“Cậu như vậy… vẫn quá nổi bật.” Lạc Tự thở dài, thấy khó mà che được, trừ khi quấn thành xác ướp, không thì cũng chỉ như lấy vải che chuông: “Hay là… cậu cứ ở trong xe chờ tôi đi.”


Ai mà ngờ được, Cố Tiêu Duy chỉ giơ tay lên, dùng ngón tay móc nhẹ một cái đã tháo mất chiếc mũ trên đầu Lạc Tự, tiện thể còn kéo theo mấy lọn tóc.


Lạc Tự theo phản xạ ngả người ra sau, anh mơ hồ cảm thấy các đốt ngón tay của đối phương chạm vào trán mình.


Cố Tiêu Duy đội chiếc mũ đó lên đầu mình, kéo thấp vành mũ rồi nói: “Thế này chắc sẽ không quá gây chú ý đâu.”


Nói xong, cậu vươn tay tới vuốt lại mấy lọn tóc bị tung lên của Lạc Tự, còn chưa để Lạc Tự kịp mở miệng, cậu đã mở cửa xe, sải bước dài ra ngoài.


Chắc tên này bị nhốt lâu quá rồi, đi siêu thị mà cũng như được đi nghỉ dưỡng vậy.


Lạc Tự ngẩn người mất một giây, nhắm mắt lại thở dài một hơi thật sâu, đến nước này thì cũng chỉ đâm lao phải theo lao thôi.


Anh đút tay vào túi, nhìn bóng lưng Cố Tiêu Duy, thở dài, bạn học Cố dù có bịt kín từ đầu tới chân thì cũng vô ích thôi, chỉ riêng vóc dáng ấy, nhìn bóng lưng cũng đủ gây sát thương rồi.


Hai người vào siêu thị, Cố Tiêu Duy đẩy một chiếc xe đẩy, Lạc Tự đi phía trước, một tay nắm mép xe đẩy. Cố Tiêu Duy cảm nhận được hướng lực của Lạc Tự, lập tức đẩy xe theo hướng đó, hai người phối hợp với nhau khá ăn ý.


Lạc Tự thầm may mắn vì đúng là siêu thị hôm nay không đông người.


Họ đi đến quầy rau củ trước, Lạc Tự chọn xà lách và rau cải cúc, rồi nghiêng mặt hỏi Cố Tiêu Duy: “Cậu thì sao? Muốn ăn gì không?”


“Em sao cũng được.”


“Vậy chúng ta đi chọn chút thịt và đồ tươi sống nhé, hai loại rau này là đủ rồi.”


“Ừ, được.”


Không biết có phải ảo giác không, Lạc Tự cứ cảm thấy có ánh mắt lướt nhẹ trên người mình, nhưng nhìn quanh lại không tìm ra nguồn ánh mắt ấy.


Họ đi đến tủ đông, Cố Tiêu Duy đang cúi đầu xem các loại thịt bò cuộn, thịt cừu cuộn cùng các nguyên liệu ăn lẩu khác. Mặc dù tối nay họ không ăn lẩu, nhưng Cố Tiêu Duy lại rất tò mò về những thứ này, cứ lần lượt cầm lên xem, lật ra xem thành phần rồi lại kiểm tra hạn sử dụng, sau đó đặt lại vào chỗ cũ.


Khuôn mặt cậu chỉ để lộ đôi mắt, Lạc Tự không ngờ rằng khi vành mũ che đi lông mày, khẩu trang che mũi miệng, chỉ còn lại đôi mắt lộ ra, thì Cố Tiêu Duy không còn vẻ lạnh lùng xa cách nữa, mà ngược lại, từ đường nét cho đến độ sâu của hốc mắt, tất cả đều toát lên vẻ thâm tình.


“Tối nay tôi định nấu sườn kho, theo khẩu vị của tôi thì thích cho chút tương đậu cay. Cậu thì sao? Có quen ăn vị đó không?”


Lạc Tự cầm một hũ tương đậu cay bước đến trước mặt Cố Tiêu Duy, đưa lên trước mũi cậu, ra hiệu cho cậu ngửi thử.


Cố Tiêu Duy một tay giữ xe đẩy, tay kia kéo khẩu trang xuống một chút, để lộ mũi, hơi nghiêng mặt hít nhẹ ở miệng hũ tương.


“Em thấy mùi này cũng ổn.” Cố Tiêu Duy đáp.


Lúc cậu đứng thẳng dậy, đầu mũi dường như khẽ chạm qua ngón tay Lạc Tự.


Nhẹ nhàng, nhưng lại ngứa ngáy.


“Vậy thì lấy loại này đi.” Lạc Tự bỏ hũ tương vào xe đẩy, ngẩng đầu lên thì thấy Cố Tiêu Duy vẫn chưa kéo khẩu trang lên, mà đang cầm một hộp tôm đỏ đông lạnh, chăm chú xem ngày đóng gói.


“Cái mặt này làm ơn che kỹ vào.” Lạc Tự kéo khẩu trang của cậu lên, còn bóp nhẹ vào sống mũi cậu một cái.


“Bị nhìn thấy thì sao nào?” Cố Tiêu Duy nói.


“Ồ, cậu kiêu nhỉ? Chắc tại siêu thị ít người?” Lạc Tự cười: “Bị nhìn thấy rồi, thì phải đánh trống khua chiêng đi lấy chồng đấy.”


“Vậy thì mau đi mua trống với chiêng đi.”


“Hả?”


“Anh đã nhìn thấy mặt em rồi, thì phải đánh trống khua chiêng đến rước em về.” Cố Tiêu Duy nói.


Lạc Tự nghẹn họng, giơ ngón cái lên với Cố Tiêu Duy: “Mẹ nó, cậu đúng là cao tay.”


Anh không dám tưởng tượng lúc Cố Tiêu Duy bắt đầu biết yêu thì sẽ thế nào, tán tỉnh tự nhiên mà lời nào nói ra cũng như rót mật vào tai.


“Em cao à?” Cố Tiêu Duy hỏi lại, rồi vòng một tay khoác lên vai Lạc Tự, khẽ dùng lực kéo anh rời khỏi tủ đông lạnh: “Không phải định nấu sườn sao? Đi mua sườn nào.”


“Ừ, được.”


Hai người đến quầy sườn, Lạc Tự cúi đầu chọn loại đã đóng gói sẵn, anh vừa nghiêng mặt đã thấy tay Cố Tiêu Duy vòng qua vai mình, một tay che bên má anh lại.


“Sao vậy?” Phản ứng đầu tiên của Lạc Tự là ai bị chụp hình rồi.


“Không có gì. Chọn xong sườn chưa?” Cố Tiêu Duy hỏi.



“Ừ, nếu có người chụp thì chúng ta về luôn nhé.”


“Mua thêm ít khoai tây với bò được không?” Cố Tiêu Duy hỏi.


Giọng điệu cậu rất bình thản, hoàn toàn không có chút bực bội vì bị chụp lén. Ánh nhìn của những người đó chẳng thể ảnh hưởng gì đến hứng thú đi siêu thị của cậu.


“Được thôi. Cậu thích ăn theo kiểu cà ri hay kiểu kho?”


“Kiểu kho đi.” Cố Tiêu Duy nói xong lập tức tháo mũ của mình xuống, đội lên đầu Lạc Tự, vành mũ cũng được cậu kéo thấp xuống.


“Này, cậu không sợ bị chụp, thì tôi cũng không sợ đâu mà.”


“Em không muốn.” Cố Tiêu Duy đáp.


“Không muốn gì cơ?”


Cố Tiêu Duy không trả lời anh, mà cầm hộp thịt bò bỏ vào xe, rồi đi về phía quầy thanh toán.


Lạc Tự nhìn Cố Tiêu Duy, khí chất lạnh lùng như người xa lạ đừng đến gần đang dần lan tỏa.


Anh bỗng nhiên hiểu ra tại sao Cố Tiêu Duy lại chẳng bận tâm đến việc bị theo dõi chụp ảnh, vì người theo dõi căn bản không dám lộ mặt hay đến gần. Với tâm thế “Mắt không thấy, lòng không phiền, lại thêm việc chụp kiểu gì cũng không xấu, nên Cố Tiêu Duy cứ mặc kệ.


Chỗ thanh toán là quầy tự động, Lạc Tự quét mã từng món hàng, còn Cố Tiêu Duy đứng bên cạnh anh, thỉnh thoảng lại giơ tay lên chắn bên hông.


Nói cách khác, cậu biết người theo dõi là ai, đang ở hướng nào.


Lạc Tự có chút tò mò, vừa thò đầu nhìn về phía đó thì đã bị nhẹ nhàng ấn đầu xuống.


“Cái này có gì mà tò mò? Đợi khi Phản Kích phát sóng, anh cũng sẽ được hưởng đãi ngộ thế này thôi.”


Lạc Tự đóng gói đồ xong, Cố Tiêu Duy nói: “Xuống thang máy đi.”


Thang máy nhỏ như vậy, nếu người theo dõi còn dám vào thì chẳng khác gì tự chui đầu vào lưới, Lạc Tự đoán đối phương chắc cũng không đến mức ngông cuồng đến thế.


Quả nhiên, chỉ có hai người họ vào thang máy, cả hai bình an vô sự trở về xe, trên đường cũng không cảm thấy có người theo dõi, rồi về đến khu chung cư của Lạc Tự.


Đây là lần đầu tiên Cố Tiêu Duy đến nhà Lạc Tự chơi, may mà phòng khách khá gọn gàng, Lạc Tự lấy ra một đôi dép trong tủ giày ra.


“Nhà tôi đơn sơ, thầy Cố đừng chê nhé.”


Cố Tiêu Duy nhìn quanh một lượt: “Cũng ổn mà.”


“Cậu ngồi xem tivi một lát nhé? Tôi đi nấu cơm.”


“Để em phụ cho.” Cố Tiêu Duy cởi áo khoác, xắn tay áo len lên, lộ ra cánh tay thon gọn đầy cơ bắp.


Lạc Tự cũng không khách sáo, cười nói: “Được thôi, vậy phiền thầy Cố nhặt rau giùm tôi nhé?”


“Được.”


Cố Tiêu Duy nhận lấy tạp dề Lạc Tự đưa, không hề ngần ngại mà đeo lên cổ, động tác nhặt rau khá thành thạo, chẳng bao lâu rau xà lách và cải cúc đã được rửa sạch, để vào rổ.
Lạc Tự bắt đầu nấu sườn, Cố Tiêu Duy đứng bên cạnh thái khoai tây. Lạc Tự vừa cho thịt bò và khoai tây vào nồi hầm thì điện thoại trong túi kêu lên.


“Chị Thôi, có chuyện gì vậy?” Lạc Tự vừa đảo sườn vừa hỏi.


“Em nói thật với chị đi, có phải hôm nay em đi siêu thị không?” Giọng chị Thôi có vẻ hưng phấn.


“Dạ đúng, em đi mua ít đồ ăn để tối nấu cơm.”


“Em nấu với ai thế?”


“Với…”


Lạc Tự còn chưa nói xong, Cố Tiêu Duy đã cầm lấy muôi: “Anh ra phòng khách nghe đi, em trông bếp cho.”


“Ờ, cảm ơn.”


Lạc Tự cầm điện thoại ra phòng khách: “Chị Thôi có chuyện gì vậy ạ?”


“Ai vừa nói chuyện với em thế? Là Cố Tiêu Duy phải không?”


“Đúng vậy ạ.”


“Đúng thật à! Cố Tiêu Duy đi siêu thị lên top trending rồi, trên mạng nói có bạn cùng đi với cậu ấy, nhưng paparazzi chụp thế nào cũng không chụp được chính diện người kia! Chị vừa nhìn cái áo khoác phao đó, không phải của em thì còn của ai nữa! Không ngờ lại là thật!”


Lạc Tự bật cười lắc đầu, xem ra chị Thôi gọi đến chẳng phải vì công việc, mà hoàn toàn là tám chuyện.


“Xin lỗi chị Thôi, làm chị thất vọng rồi. Người đi siêu thị với Cố Tiêu Duy là đàn ông.”



“Chị đoán mà! Nhưng đàn ông thì giấu giấu diếm diếm làm gì! Làm như hai người yêu nhau vậy!”


“Em cũng không muốn bị dính thị phi đâu. Chị Thôi đừng lấy chuyện này ra làm trò PR đấy nhé.”


“Sao chị lại làm thế được. Cố Tiêu Duy người ta còn cố tình bảo vệ em, chị mà lên mạng bóc ra thì chẳng phải phụ lòng người ta sao?”


Nghe chị nói vậy, Lạc Tự cũng yên tâm.


Cúp máy, anh mở bảng tìm kiếm lên xem, hashtags #Cố Tiêu Duy đi siêu thị# này đúng thật là dở khóc dở cười.


Chẳng lẽ sau này còn có cả “Cố Tiêu Duy ăn khuya”, “Cố Tiêu Duy ngủ”, “Cố Tiêu Duy đi dạo” cũng lên top tìm kiếm luôn sao?


Lạc Tự tiện tay bấm vào, mới hiểu lý do lên top tìm kiếm là do một bức ảnh, anh đưa lọ tương đậu đến gần mũi Cố Tiêu Duy, Cố Tiêu Duy nghiêng mặt, cụp mắt xuống ngửi.


Ánh mắt cậu dịu dàng, khung cảnh xung quanh mờ nhạt, chỉ có hình ảnh cậu hiện lên giữa siêu thị tràn ngập hàng hóa một cách yên bình và cuốn hút, dáng vẻ ấy như thể sắp hôn vào lọ tương đậu.


Chỉ là trí tưởng tượng của cư dân mạng dường như không giống Lạc Tự:


[Oa oa oa! Muốn biến thành ngón tay của anh đẹp trai quá!]


[Anh Cố trông không giống đang ngửi tương đậu, giống đang muốn hôn tay trai đẹp bên cạnh hơn!]


[Người bạn bên cạnh anh Cố là ai vậy? Ngón tay và cổ tay đẹp ghê! Khung hình này đẹp quá chừng!]
[Quảng cáo tương đậu đỉnh nhất luôn!]


Đầu ngón tay Lạc Tự hơi nóng lên, anh nhìn tay mình, không kìm được chạm vào khớp ngón trỏ, hình như chính là chỗ bị đầu mũi Cố Tiêu Duy chạm vào. Tấm ảnh này Lạc Tự quay mặt đi khá nhiều, lại đeo khẩu trang, đổi kiểu tóc, cả gương mặt nghiêng chỉ lộ tai, tạm thời cũng không ai nhận ra là anh.


Những bức ảnh khác, về cơ bản đều có thể thấy rõ là Cố Tiêu Duy đang cố tình che chắn cho Lạc Tự.


Cư dân mạng đều cảm thán rằng Cố Tiêu Duy rất ga lăng, đồng thời đoán rằng người bạn bên cạnh cậu có thể là người bình thường, vì không muốn bạn mình bị giới truyền thông làm phiền nên cậu mới luôn cố ý che chắn như vậy.


Người hâm mộ của Cố Tiêu Duy cũng tự giác cho rằng nếu anh Cố không muốn cuộc sống của bạn mình bị quấy rầy, thì mọi người cũng đừng cố đi tìm xem người bạn đó là ai nữa.


Lạc Tự đút điện thoại vào túi, quay lại bếp thì thấy Cố Tiêu Duy đang nghiêm túc trông nồi thịt bò hầm.


“Ha ha ha, trông cậu nghiêm túc quá đấy. Tôi còn tưởng thứ tôi đang hầm không phải thịt bò hầm khoai tây mà là phượng hoàng trên trời, thịt rồng dưới biển ấy.”


“Anh nói chuyện với quản lý xong rồi à?” Cố Tiêu Duy hỏi.


“Ừm, chị Thôi tinh mắt lắm, vừa nhìn là nhận ra người đi siêu thị với cậu là tôi rồi. Hơn nữa… hôm nay tôi vừa đăng bài chín tấm do cậu chụp giúp, tôi nghĩ chắc sớm muộn gì mọi người cũng sẽ nhận ra người đi siêu thị với cậu là tôi thôi.”


“Bị đoán thì bị đoán thôi. Chỉ là đi siêu thị thôi mà.”


“Đúng rồi, đi siêu thị chứ có phải vào khách sạn đâu.”


Lạc Tự thề rằng câu đó anh chỉ buột miệng nói ra, ai ngờ Cố Tiêu Duy bên cạnh đột nhiên ho sặc sụa, tai cũng đỏ bừng lên.


“Không thể nào? Cậu cũng biết ngại á? Rõ ràng trước đây cao tay lắm mà. Cái gì mà gõ trống khua chiêng đến cưới người ta cơ mà…”


“Hừ.” Cố Tiêu Duy hiếm khi cười lạnh một tiếng: “Thế mà vẫn thua anh. Rõ ràng vô tâm vô phế mà cứ đi thả thính khắp nơi.”


Lạc Tự nhăn mặt, nghĩ mãi không ra anh đã thả thính ai: “Tôi không có! Tôi không phải! Cậu nói bậy!”


“Hừ. Làm rồi mà không dám nhận, đàn ông tồi.”


Lạc Tự vừa dọn món ăn ra bàn vừa nói: “Cố Tiêu Duy, cậu mà còn hừ nữa là tình bạn của chúng ta đến đây là hết đấy!”


“Thế thì đến hết luôn đi. Em muốn xem sau cái hết đó là gì.”


Lạc Tự bất lực ngồi xuống, anh thật sự không hiểu tại sao mình lại rơi vào cuộc đối thoại kiểu học sinh tiểu học này với Cố Tiêu Duy.


Cố Tiêu Duy xới cơm, nếm một miếng sườn: “Ngon thật.”


“Tất nhiên rồi. Sườn này là tôi dùng nước sốt bí truyền để nấu đấy, sao mà không ngon cho được?”


Lạc Tự nghĩ ngợi một lúc, lại hỏi: “Cậu thật sự chắc chắn muốn đóng vai Lục Bình Phong à?”


“Sao vậy?” Cố Tiêu Duy ngẩng lên.


“Nhân vật Lục Bình Phong đó chắc chắn không thuộc về phạm trù người bình thường. Trong nhận thức của tôi, một nghệ sĩ thường muốn thể hiện những điều mình ngưỡng mộ, những điều muốn thể hiện ra ngoài. Lục Bình Phong vẽ cái chết, trong kịch bản, cái chết dưới nét vẽ của anh ta là u ám nhưng diễm lệ, trầm mê nhưng cuốn hút. Nói cách khác, trong nhận thức của Lục Bình Phong, cái chết là một điều rất đẹp. Một người theo đuổi vẻ đẹp của cái chết… thì đối thủ của anh ta phải làm sao có thể sánh bằng? Nếu Ôn Dục Trì, trợ lý pháp y, không có khả năng lý giải về cái chết, ai sẽ kéo cậu ra khỏi vai diễn? Khi đó cậu sẽ bị mắc kẹt trong lớp vỏ của Lục Bình Phong.”


Lạc Tự nhìn Cố Tiêu Duy rất nghiêm túc.


Cố Tiêu Duy nhìn Lạc Tự, ngây người tận ba giây, nghiêm túc suy xét ánh mắt của Lạc Tự, rồi chậm rãi nói: “Mọi người đều nói em là người phù hợp nhất để đóng vai Lục Bình Phong, chỉ có anh là lo lắng liệu em có thoát ra khỏi vai diễn được không.”


Lạc Tự cúi đầu, ăn một miếng khoai tây: “Xin lỗi nhé, tôi không nên nói mấy chuyện này trong lúc ăn, ảnh hưởng đến dạ dày của cậu…”


“Không, em rất vui vì anh nói chuyện này với em. Ngoài đạo diễn Lâm, gần như chẳng ai nói với em mấy chuyện này cả.” Giọng Cố Tiêu Duy pha chút dịu dàng khó nhận ra: “Còn anh thì sao? Anh nghĩ Lục Bình Phong nên thoát khỏi sự theo đuổi vẻ đẹp của cái chết bằng cách nào?”



Lạc Tự nghiêng mặt suy nghĩ, thật ra kiếp trước anh đã nghĩ về câu hỏi này rất lâu rồi, có lẽ là do Lục Bình Phong Cố Tiêu Duy đóng quá cuốn hút, khiến Lạc Tự không nỡ để cậu sa ngã mãi như vậy.


“Tôi nghĩ… đối với Lục Bình Phong, sự cứu rỗi thật sự không phải là chứng minh những người đó không phải do anh ta giết, cũng không phải là việc tin rằng anh ta không vì vẽ tranh mà giết người. Điều anh ta cần không phải là niềm tin kiểu như Ôn Dục Trì trong kịch bản, tin rằng anh ta sẽ không giết người. Bởi vì tin rằng Lục Bình Phong không giết người, nhưng lại không thay đổi bản chất của anh ta.”


Cố Tiêu Duy cụp mắt cười nhẹ, gắp cho Lạc Tự một miếng sườn: “Anh là người duy nhất có cùng suy nghĩ với em. Ngay cả đạo diễn Lâm và biên kịch Hạ Đàm đã đọc kịch bản cũng thấy giữa Ôn Dục Trì và Lục Bình Phong vẫn còn thiếu một chút gì đó. Còn em thì cho rằng, Ôn Dục Trì chỉ là chứng minh và tin rằng hung thủ không phải Lục Bình Phong. Điều đó không thể cứu rỗi anh ta, cũng không thể thay đổi anh ta, càng không thể khiến anh ta bừng tỉnh.”


Ngón tay Lạc Tự gõ nhẹ lên mặt bàn: “Đúng vậy! Tôi cho rằng, sự khao khát cái chết của Lục Bình Phong là bởi, hình ảnh cuối cùng anh ta nhìn thấy mẹ mình, chính là cảnh mẹ chết ngay bên cạnh. Khi đó anh ta còn nhỏ, đang trong giai đoạn hình thành thế giới quan, cảnh mẹ qua đời đã trở thành hình thái cuối cùng của tình yêu mà anh ta hiểu. Vì vậy, Lục Bình Phong không phải là người có nhân cách phản xã hội, chỉ là cách anh ta nhìn nhận tình yêu khác với người bình thường mà thôi.”


Đôi mắt Cố Tiêu Duy lập tức sáng lên: “Vậy nên… điều mà Ôn Dục Trì cần chứng minh không phải là Lục Bình Phong có giết người hay không, mà là tôn trọng cách anh ta hiểu về tình yêu, đồng thời khiến anh ta hiểu ra những hình thái khác của tình yêu.”


“Chính là như vậy.” Lạc Tự cười nói.


Chỉ cần Cố Tiêu Duy nghĩ thông suốt, thì cho dù cuối cùng vai trợ lý pháp y Ôn Dục Trì có do ai đảm nhận đi nữa, dù diễn dở đến đâu, ít nhất cũng đã cho Cố Tiêu Duy một lý do để tách ra khỏi vai diễn.


“Nếu em là Lục Bình Phong, thì chỉ có anh mới xứng đáng làm Ôn Dục Trì.” Cố Tiêu Duy nói.


Người này chưa bao giờ tâng bốc bất kỳ đối thủ nào mà mình không công nhận.


Chỉ một câu đơn giản ấy, lại khiến Lạc Tự đột nhiên cảm thấy hừng hực chí khí, như muốn đâm xuyên mọi rào cản trên thế gian này, nhiệt huyết tuổi trẻ đã nguội lạnh từ lâu nay bỗng bùng cháy trở lại.


“Tôi thực sự cũng muốn đóng vai Ôn Dục Trì.” Lạc Tự nhìn Cố Tiêu Duy, từng chữ từng lời kiên định nói.


Không phải anh đang cầu xin Cố Tiêu Duy giúp mình giành lấy cơ hội, mà chỉ muốn cậu biết rõ quyết tâm của mình.


“Em tin anh.” Cố Tiêu Duy cụp mắt xuống, khóe miệng khẽ cong lên.


“Trước tiên hãy tiêu diệt món bò hầm khoai tây này đã!” Lạc Tự ăn rất ngon miệng, ăn nhiều hơn bình thường nửa bát cơm.


Ăn xong, Lạc Tự ngả người ra sau, xoa bụng: “Tối nay tôi phải ra ngoài chạy bộ thôi.”


“Muốn đi cùng không?” Cố Tiêu Duy hỏi.


Lạc Tự nghiêng đầu nhìn anh: “Cũng được đấy. Nếu cậu xuất hiện trong khu nhà tôi chạy bộ vào buổi tối, mấy người hàng xóm ra tản bộ mà thấy chắc cũng không tin cậu là Cố Tiêu Duy đâu.”


Cố Tiêu Duy đứng dậy, gom bát đũa đã dùng xong mang vào bồn rửa trong bếp, chẳng mấy chốc đã vang lên tiếng rửa chén.


Làm gì có chuyện để khách giúp dọn dẹp, Lạc Tự vội vàng đứng dậy: “Để tôi rửa cho!”


“Không sao. Em rửa cho, anh lau bàn ghế đi.”


Vừa dọn dẹp, hai người vừa trò chuyện vu vơ.


Cố Tiêu Duy mở lời: “Chuyện của Hồ Duy ảnh hưởng lớn đến Truyền thông Chu Tước. Vài vai diễn mà Bạc Văn Viễn đã nhận thay cho cậu ta đều bị huỷ hết. Trong tay anh ta cũng chẳng còn nghệ sĩ nào ra hồn cả.”


“Ừ.” Lạc Tự gật đầu. Bây giờ nghe thấy cái tên Bạc Văn Viễn, trong lòng anh cũng bình thản hơn nhiều: “Trước đây Bạc Văn Viễn luôn muốn dựa vào cây đại thụ là Truyền thông Đế Tuấn. Nhưng sau chuyện của Hồ Duy, hình ảnh của Chu Tước trong mắt công chúng tụt dốc không phanh. Phía Đế Tuấn chắc đang tìm mọi cách để cắt đứt với anh ta.”


“Em tưởng nghe thấy Bạc Văn Viễn gặp xui, anh sẽ vui lắm chứ.” Cố Tiêu Duy nói.


“Vui? Có gì mà vui? Mấy vai diễn Hồ Duy nhận tôi cũng chẳng thích, càng không có ý định giành về diễn. Bây giờ tôi chỉ thấy may mắn, may mà tôi đã rời khỏi Chu Tước trước khi chuyện xảy ra. Nếu không thì cũng bị chìm theo con tàu đắm đó rồi.” Lạc Tự mỉm cười nhạt nhẽo.


“Vậy thì anh phải chuẩn bị sẵn sàng đi.” Cố Tiêu Duy nói đầy ẩn ý.


“Chuẩn bị gì cơ?” Lạc Tự nhíu mày, nghĩ thầm nói nửa chừng là thế nào?


Đúng lúc này, chuông cửa bất ngờ vang lên.


“Đinh đong — đinh đong đinh đong —”


“Giờ này rồi mà ai còn đến tìm mình thế nhỉ?” Lạc Tự liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại.


“Anh ra mở cửa đi. Bát đũa đã lau khô em sẽ cho vào tủ khử trùng.”


“Ừ, phiền cậu rồi.”


Tiếng chuông cửa vang lên ngày càng gấp gáp: “Đinh đong đinh đong đinh đong —”


“Đây đây.”


Lạc Tự vội bước ra khỏi bếp, đứng trước cửa nhìn qua mắt mèo.


Đúng là không nhìn thì không sao, vừa nhìn liền giật mình! Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới, người đứng ngoài cửa lại chính là Bạc Văn Viễn!


Sắc mặt anh ta đỏ gay, người lảo đảo, mắt nhắm nghiền như sắp ngủ gật, rồi bất chợt mở bừng mắt, trông có vẻ sắp điên cuồng nhấn chuông tiếp, Lạc Tự sợ anh ta làm phiền hàng xóm nên vội vàng mở cửa.


“Giám đốc Bạc? Sao anh lại…”


Lạc Tự còn chưa nói hết câu, Bạc Văn Viễn đã ngã nhào vào người anh, mùi rượu nồng nặc khiến Lạc Tự nghẹt thở.


“A Tự… là anh sai… là anh có lỗi với em… Khi Âu Tuấn Thao làm khó em… anh đã quá yếu đuối, không thể đứng ra bảo vệ em…”


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 48: Siêu thị
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...