Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 49: Cố Tiêu Duy và Giang Dẫn Xuyên


Vừa nói, Bạc Văn Viễn vừa đặt hai tay lên vai Lạc Tự, nước mắt tuôn ào ạt như thể ai đó vừa mở van nước.


Lạc Tự quay mặt đi, cau mày tránh mùi rượu nồng nặc từ người kia, tay giữ chặt vai Bạc Văn Viễn, ấn anh ta trở lại ghế sofa.


“Bạc Văn Viễn, anh say rồi. Tôi sẽ gọi điện bảo thư ký của anh đến đưa anh về nhà.”


Nói xong, Lạc Tự lấy điện thoại ra, tìm số của thư ký Bạc Văn Viễn.


“Anh Thạch Tiểu Tùng à? Tôi là Lạc Tự, giám đốc Bạc nhà anh uống say quá chạy sang chỗ tôi. Phiền anh…”


Phiền anh đến thu dọn rác được không?


“Xin lỗi cậu, tôi đã nghỉ việc rồi.” Giọng Thạch Tiểu Tùng vừa khách khí vừa có chút xa cách.


“Vậy anh có biết số của thư ký mới không?” Lạc Tự lại hỏi.


“Chắc chưa kịp tuyển đâu. Tôi mới nghỉ hôm nay. Cậu gọi taxi công nghệ cho anh ta là được rồi.”


Nói xong, Thạch Tiểu Tùng cúp máy.


Gọi taxi công nghệ? Vậy là phải bỏ tiền để xử lý rác à?


Lạc Tự thở dài, trước mắt là Bạc Văn Viễn lảo đảo đứng dậy, giơ hai tay về phía Lạc Tự, trông chẳng khác gì một con zombie đang đi về phía anh. Lạc Tự đang định ấn anh ta ngồi xuống lại, ai ngờ Bạc Văn Viễn “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt anh, ôm chầm lấy chân anh.


Mẹ nó? Lại định giở trò gì nữa đây?


Lạc Tự cúi đầu, cố rút chân ra, nhưng Bạc Văn Viễn ôm rất chặt, không chịu buông. Lạc Tự mất thăng bằng, ngồi phịch xuống bàn trà.


“Cầu xin em đó… quay lại đi… quay lại đi…”


Lạc Tự nhíu mày, thầm nghĩ có phải mình nên bật cho anh ta nghe bài [Mây Cố Hương] không nhỉ?


“Là anh bị mỡ heo che mắt… anh sợ Truyền thông Đế Tuấn… sợ Âu Tuấn Thao chết khiếp… sau này anh sẽ không như vậy nữa! Chỉ cần em chịu quay lại… nhất định anh sẽ nâng em lên làm trụ cột… ai dám bắt nạt em anh sẽ đánh trả hết… Âu Tuấn Thao là cái thá gì! Truyền thông Đế Tuấn là cái thá gì… anh khinh!”


Lạc Tự cau mày, tìm đúng góc độ rồi một cước đạp văng Bạc Văn Viễn ra.


Anh nhanh chóng đi vòng qua phía bên kia bàn trà, nhìn thấy Bạc Văn Viễn ngã ngửa ra, đập lưng vào ghế sofa.


Bạc Văn Viễn hoàn toàn choáng váng, dường như không ngờ Lạc Tự lại đá anh ta.


“Tôi nói này giám đốc Bạc, có phải anh thấy tôi đóng được hai phim của đạo diễn lớn, mà Âu Tuấn Thao lại không đến gây khó dễ cho tôi, nên nghĩ tôi sắp nổi lại rồi, đúng không?” Mặt Lạc Tự không có chút thương hại nào, chỉ thản nhiên nhìn tên khốn nạn hám lợi quên nghĩa kia: “Hơn nữa anh cũng đã cùng đường, vì tất cả vai diễn của Hồ Duy đều bị mất rồi, đến cả hợp đồng quảng cáo còn bị kiện đòi bồi thường.”


“Là anh mù mắt… anh tốt với cậu ta như vậy mà cậu ta lại vì lấy lòng Giang Vân Tà… làm đủ mọi chuyện vô liêm sỉ! Giờ cả công ty bị cậu ta kéo xuống nước rồi!”


Lạc Tự lạnh nhạt đáp: “Đó là quả báo anh đáng phải nhận.”


Nếu không phải vì một ông chủ không chính trực làm gương xấu, thì cậu ta đâu thể học nhanh đến thế?


Giọng Bạc Văn Viễn nghẹn ngào, đầy tuyệt vọng, hệt như năm năm trước quỳ trước mặt Lạc Tự.


“Những người khác chỉ có thể nhận vài vai nhỏ không kiếm được bao nhiêu tiền… mấy dự án anh hợp tác với Âu Tuấn Thao cũng đổ bể… người ta nói rút vốn là rút ngay, anh nợ ngân hàng một khoản lớn…”


Thế là anh ta yếu nên anh ta có lý à?


Lạc Tự cụp mắt xuống, giọng vẫn đều đều không cảm xúc: “Con người ta ai cũng vì lợi mà đến, Âu Tuấn Thao vẫn chưa tuyệt tình với anh đâu, ít nhất anh ta không đòi anh bồi thường.”


Bạc Văn Viễn ngẩng đầu nhìn, trước mặt là một người đàn ông trẻ tuổi tuấn tú, hoàn toàn khác xa hình ảnh rệu rã nửa năm trước, hơn nữa còn mang khí chất khiến người ta không thể rời mắt.


Như cây trúc mọc lên từ bùn lầy, thanh cao không nhiễm bụi trần, nhưng lại ẩn chứa sự ngạo nghễ phá tan bầu trời.


Bạc Văn Viễn ngây ra… Lạc Tự vốn là người như vậy sao? Nếu trước đây Lạc Tự đã như thế này, sao anh ta lại mù mắt mà nâng đỡ Hồ Duy?


Trên mặt Lạc Tự không có chút giận dữ nào, trong mắt chỉ có sự lãnh đạm.


Như thể anh và Bạc Văn Viễn chỉ là người xa lạ, đứng từ góc nhìn của người ngoài mà nghe kể thất bại của anh ta.


Bạc Văn Viễn còn nhớ, Lạc Tự luôn là người dễ mềm lòng, không chịu nổi khi người khác cầu xin.



Sao mới nửa năm không gặp, mà một người lại thay đổi đến mức này?


Xưa nay Lạc Tự vốn trọng tình, dễ mềm lòng, sao giờ lại tuyệt tình như vậy?


Trong lòng Bạc Văn Viễn đột nhiên hoảng loạn.


Hôm nay anh ta uống rượu với vài người trong các công ty giải trí nhỏ, hận không thể lột da Hồ Duy. Anh ta đã nâng đỡ Hồ Duy như thế, để cậu ta kiếm được bao nhiêu là tiền, vậy mà cậu ta lại quay sang ôm đùi Giang Vân Tà!


Ôm đùi Giang Vân Tà cũng thôi đi, đến chuyện không biết điều như thế cũng dám làm! Thật khiến người ta nghi ngờ có phải đầu óc cậu ta bị sét đánh trúng rồi không!


Không nói đến chuyện Hồ Duy tự đẩy mình vào chỗ chết, còn liên lụy đến danh tiếng của công ty, rất nhiều đoàn phim nghe đến Truyền thông Chu Tước là né như né tà.


Toàn bộ vốn liếng của Bạc Văn Viễn đều mắc kẹt trong những dự án không thể khởi động vì Hồ Duy. Nếu cứ tiếp tục như vậy, anh ta sẽ phá sản mất.


Năm năm trước anh ta suýt phá sản một lần, năm năm sau lại gặp kiếp nạn này, anh ta phải vượt qua thế nào đây?


Một người trong giới truyền thông khoác vai Bạc Văn Viễn, nói: “Anh em à, có lúc tôi cũng không hiểu nổi anh nghĩ gì trong đầu nữa. Lạc Tự liên tiếp đóng phim của hai đạo diễn nổi tiếng, tuy đều là vai phụ, nhưng cũng không phải vai quần chúng chỉ có vài câu thoại. Như thế không phải hơn Hồ Duy sao? Anh là sếp cũ của Lạc Tự, đi ký lại với cậu ấy đi, để cậu ấy nhận vai mà Hồ Duy đã mất, chắc chắn bên sản xuất sẽ vui lòng! Tôi xem mấy video và ảnh do đoàn phim Phản Kích với Bão Táp đăng rồi… Ngoại hình và khí chất của Lạc Tự sinh ra là để làm diễn viên.”


Nghe đến đây, Bạc Văn Viễn như bừng tỉnh khỏi cơn mê, liên tưởng đến việc từ khi Lạc Tự chấm dứt hợp đồng với Truyền thông Chu Tước thì Truyền thông Đế Tuấn cũng không làm khó anh nữa, lập tức ngửi ra một điều khác thường.


Trước đây Bạc Văn Viễn còn tưởng Truyền thông Đế Tuấn ghi hận việc Lạc Tự từ chối họ, giờ nghĩ lại, đây chẳng phải là đập chậu cướp hoa sao!


Bạc Văn Viễn đã uống cạn nửa chai rượu trắng, say lảo đảo, thầm hạ quyết tâm rằng dù có chết thì cũng phải chết trước mặt Lạc Tự.


Anh ta vừa khóc vừa nhìn Lạc Tự, trong mắt là sự tuyệt vọng giãy giụa, van xin thảm thiết: “Chỉ có em… chỉ có em mới có thể giúp anh giữ được những vai diễn của Hồ Duy… Anh nghe nói Âu Tuấn Thao thực ra rất coi trọng em, có em rồi, công ty vẫn có thể hợp tác với Truyền thông Đế Tuấn! Nhất định anh sẽ cho em đãi ngộ và tài nguyên tốt nhất! Anh không lấy phần chia lợi nhuận của em nữa, được không? Lạc Tự! Em thật sự muốn trơ mắt nhìn anh chết sao?”


Lạc Tự khẽ cười một tiếng: “Năm năm trước, anh cũng quỳ trước mặt tôi như vậy, chỉ tiếc hôm nay tôi không mua bia, trong nhà cũng không có chai rỗng để anh đập đầu nữa. Anh đã vắt kiệt chút độ hot và giá trị của tôi khi tôi đóng Mai Tử Vũ, rồi thì phong sát tôi, còn đặc biệt sai thư ký đến đòi chấm dứt hợp đồng với tôi. Giờ tôi không có vai diễn nổi bật, cũng chẳng có lượng fan hay độ hot gì ghê gớm, tôi thật sự không hiểu anh quỳ gối trước tôi là vì điều gì? Vì tôi hết thời? Vì tôi nhiều antifan à?”


Bạc Văn Viễn nhìn vẻ mặt bình thản của Lạc Tự, hiểu rõ mánh khóc lóc cầu xin này đã vô dụng với anh rồi. Nhưng anh ta sắp mất tất cả, đã đến mức chẳng còn gì để mất nữa rồi.


“Lạc Tự! Em nghĩ người trong giới nghĩ gì về mối quan hệ giữa chúng ta? Họ đều nói…”


“Đều nói tôi vì muốn bám víu vào anh nên mới nhất quyết ký hợp đồng với Truyền thông Chu Tước.” Lạc Tự bất đắc dĩ lắc đầu, khóe môi hiện lên một nụ cười giễu cợt: “Bạc Văn Viễn à, Bạc Văn Viễn, anh cũng nhìn lại bản thân mình đi, có cái bản lĩnh gì để người ta bám víu vào sao? Nói về tiền và quyền, chẳng phải anh vừa nói Âu Tuấn Thao rất coi trọng tôi sao, vậy tôi bám vào Âu Tuấn Thao không phải có ích hơn sao?”


Bạc Văn Viễn nghẹn họng, vừa rồi Lạc Tự nói gì?


“Nói về ngoại hình, người mắt không mù chắc cũng thấy tôi đẹp trai hơn anh chứ. Đã thế thì, tôi tự yêu bản thân là đủ rồi, cần gì tìm đến anh?”


Sự xấu hổ và phẫn nộ dâng lên trong lòng Bạc Văn Viễn, tay anh ta nắm chặt lại nhưng không dám vung ra.


“Còn về vóc dáng và thể lực thì ngay cả tôi anh cũng không đánh lại, cái thân hình mỏng manh như tờ giấy này, dùng làm chăn đắp tôi còn chê không đủ mềm.”


Giọng điệu Lạc Tự vẫn chậm rãi, không nhanh không chậm, hoàn toàn không đặt Bạc Văn Viễn vào mắt, giống như đang xem màn trình diễn cuối cùng của một tên hề.


Bạc Văn Viễn lập tức nổi đóa.


“Lạc… Lạc Tự! Tôi sẽ không tha cho cậu đâu! Cho dù chết tôi cũng sẽ kéo cậu theo! Mấy chiêu trò của Truyền thông Đế Tuấn tôi đều biết cả! Tối nay tôi sẽ cho cậu lên bảng tìm kiếm! Tại sao Lâm Việt với Hứa Hàm lại chọn cậu! Chẳng qua cậu chỉ dựa vào sắc đẹp để leo lên thôi!” Mắt Bạc Văn Viễn đỏ ngầu, gào đến khản cả giọng.


“Vậy thì anh đi đi.” Lạc Tự rút điện thoại từ trong túi ra, bấm nút phát.


Những lời uy h**p vừa rồi của Bạc Văn Viễn văng lên không sót một chữ nào.


“Cậu… cậu…” Bạc Văn Viễn hoàn toàn không ngờ Lạc Tự lại ghi âm lại.


Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh lẽo vang lên sau lưng Bạc Văn Viễn: “Giám đốc Bạc đã nói ra lời đe dọa được như vậy, thì chắc cũng chưa say lắm đâu nhỉ. Hẳn là có thể tự bắt xe về được đúng không?”


Giọng nói đó vừa quen thuộc vừa xa lạ, Bạc Văn Viễn cứng đờ cổ quay đầu lại, thấy Cố Tiêu Duy khoanh tay, tựa vào cửa bếp, không biết đã đứng đó nhìn bao lâu rồi.


“Cố… Cố Tiêu Duy… sao cậu lại ở đây!”


Chuyện anh ta vừa nói không chỉ bị ghi âm mà còn bị Cố Tiêu Duy nghe thấy?


Bạc Văn Viễn nhìn Cố Tiêu Duy, lại nhìn sang Lạc Tự rồi chợt hiểu ra.


“Chẳng lẽ… Lạc Tự, cậu đã ký với Tinh Hán Ảnh Nghiệp rồi à?”


Lạc Tự không trả lời, chỉ mỉm cười, giơ tay ra hiệu về phía cửa.


Bạc Văn Viễn cứng đờ người quay lại, chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Cố Tiêu Duy, cảm giác như bị gió lạnh róc xương ngoài trời, anh ta không kịp nghĩ gì, lập tức bỏ chạy.



“Cái gì?”


“Dù sao thì tôi cũng đẹp trai hơn anh, giàu hơn anh, có sự nổi tiếng, có tài nguyên, nhiều hợp đồng hơn anh.”


Lạc Tự sững người tại chỗ, cằm suýt nữa thì rơi xuống.


“Giám đốc Bạc diễn xuất xuất sắc, mấy cảnh bi kịch kia cứ như trời sinh ra để diễn. Hà tất phải vất vả mở công ty làm gì? Hay là chọn tôi đi, tôi tình nguyện bỏ tiền, đảm bảo giúp anh debut ở vị trí center.”


Cố Tiêu Duy nói từng chữ rất rõ ràng nhưng không hề cố ý dùng lực, thế nhưng rơi vào tai Bạc Văn Viễn thì chẳng khác nào núi Thái Sơn đổ xuống đỉnh đầu.


Ý trong lời nói là, nếu Bạc Văn Viễn dám mua top trending để hại Lạc Tự thật, thì Cố Tiêu Duy hoàn toàn có đủ bản lĩnh và mối quan hệ để khiến Bạc Văn Viễn cùng với Giang Vân Tà đầy tai tiếng kia bay lên trời, vai kề vai với mặt trời.


Bạc Văn Viễn giật giật mí mắt, vội vàng đóng cửa lại.


Sau khi xác nhận anh ta đã rời đi, Lạc Tự mới bước đến trước mặt Cố Tiêu Duy, chăm chú quan sát biểu cảm của cậu.


“Thầy Cố, cậu giỏi thật đấy! Dám tự đề cử bản thân luôn? Cậu không sợ lại vô tình gợi ý cho Bạc Văn Viễn, rồi anh ta mua bảng tìm kiếm nói tôi bám víu vào cậu à?”


Cố Tiêu Duy không hề dao động, trả lời: “Vậy em sẽ đăng Weibo nói rằng, không phải em bị bám víu, mà là chúng ta hỗ trợ lẫn nhau.”


“Tôi thật sự nhìn không ra nha. Ai cũng bảo cậu không bao giờ chơi chiêu trò marketing, nhưng tôi thấy rõ ràng cậu là cao thủ marketing đấy chứ.”


Lạc Tự nghĩ thầm, làm bạn với Cố Tiêu Duy, nếu tim không đủ khỏe thì đúng là không chịu nổi.


“Khoan đã… Tôi say rượu, cậu bế tôi về phòng, chúng ta còn cùng nhau đi siêu thị mua đồ ăn… Nếu bị lộ thì hỗ trợ lẫn nhau này thành thật luôn rồi còn gì!”
“Anh sợ cái gì? Đợi lúc nào hai ta quay cảnh hôn mà bị chụp được, rồi hãy lo tiếp.”
Cái kiểu thản nhiên như không của Cố Tiêu Duy khiến Lạc Tự không hiểu nổi:


“Vậy lúc nãy tự nhiên cậu nói mấy lời đó với Bạc Văn Viễn làm gì?”


“Bạc Văn Viễn lấy đâu ra tự tin mà nói anh sẽ bám dính lấy anh ta? Trông em giống người chết lắm à?”


Lạc Tự ngẩn người, không nhịn được cười: “Thì ra Cố Tiêu Duy cũng có lòng hiếu thắng.”


“Đúng vậy.”


Cố Tiêu Duy trả lời một cách đường hoàng, khiến Lạc Tự cạn lời.


Chỉ là dù cậu có lòng hiếu thắng, mà chọn loại gà mờ như Bạc Văn Viễn làm đối thủ thì cũng hơi thiếu chí khí rồi đấy?


“Thôi được rồi, chúng ta ra ngoài chạy bộ đi…”


Đúng lúc này, chuông cửa lại vang lên.


Lần này, Lạc Tự bắt đầu nổi giận rồi.


Cái tên rác rưởi Bạc Văn Viễn đã bị đuổi ra ngoài rồi cơ mà? Còn dám quay lại à?
Chẳng lẽ làm rơi thứ gì à?


Lạc Tự kiềm lại sự cáu kỉnh trong lòng, anh mở mạnh cửa, vừa định nghiêng người đề phòng Bạc Văn Viễn lại quỳ xuống xin xỏ, ai ngờ người đứng ngoài lại là Giang Dẫn Xuyên!


“Giang… Dẫn Xuyên, sao anh lại đến đây?”


Giang Dẫn Xuyên cũng hơi sững sờ, vì anh ấy cảm nhận được rõ ràng rằng tâm trạng của Lạc Tự lúc mở cửa không được tốt lắm.


“Tôi đến, đương nhiên là để bàn chuyện hợp tác với cậu.” Giang Dẫn Xuyên giơ tập hồ sơ trong tay lên.


Tim Lạc Tự khẽ run lên. Cứ ngỡ đời này muốn nối lại tình bạn phải bắt đầu lại từ đầu, không ngờ Giang Dẫn Xuyên lại đích thân đến nhà bàn chuyện hợp tác, điều này càng khiến Lạc Tự chắc chắn, dù bắt đầu lại bao nhiêu lần, họ vẫn sẽ luôn trân trọng nhau.


“Nhà tôi đang có bạn, nếu anh không ngại thì vào ngồi chơi một lát.” Lạc Tự nói.


Giang Dẫn Xuyên nở nụ cười đầy ẩn ý: “Bạn?”


“Ừ, là người tôi tin tưởng.”


“Vậy… tôi vào nhé.”


Lạc Tự mở tủ giày. Nhà anh rất ít khi có khách đến chơi, mà đôi dép nam duy nhất thì Cố Tiêu Duy đã đi rồi. Còn lại một đôi màu hồng đào là của chị Thôi để lại.
“Hay là đừng thay giày nữa.” Lạc Tự nói.


“Được thôi. Dù gì phòng khách nhà cậu cũng không lớn, giày tôi cũng không bẩn lắm.” Giang Dẫn Xuyên rất thoải mái đồng ý.


Khi anh ấy bước vào, vừa nhìn thấy Cố Tiêu Duy đang ngồi trên ghế sofa phòng khách, đầu tiên là bất ngờ, sau đó lại tỏ ra như đã đoán được.



“Sao lại vừa bất ngờ, vừa không bất ngờ?” Cố Tiêu Duy hỏi lại.


“Trước đây trong bữa tiệc do Cao Hòa tổ chức muốn cậu và đạo diễn Lâm giúp đỡ Hà Mộ, còn nhớ không?”


“Ừ.” Cố Tiêu Duy gật đầu.


“Hôm đó cậu đã bênh vực Lạc Tự rồi. Tôi đoán là hai người quen nhau từ trước. Tôi bất ngờ là vì không ngờ Cố Tiêu Duy sẽ đến nhà người khác chơi, mà không bất ngờ là vì người khiến cậu ra mặt bảo vệ nhất định sẽ là bạn của cậu.” Giang Dẫn Xuyên cười nói.


Vẻ mặt Cố Tiêu Duy dịu đi đôi chút: “Giám đốc Giang có trí nhớ tốt thật.”


Lạc Tự nhìn Giang Dẫn Xuyên, rồi lại nhìn Cố Tiêu Duy. Thấy hai người này còn có thể ngồi ăn cùng bàn thì chắc hẳn không có hiềm khích gì, vì vậy anh yên tâm vào bếp pha trà.


“Hai người chờ chút nhé, tôi đi pha trà. Giám đốc Giang, nhà tôi không có trà Long Tỉnh, chỉ có Phổ Nhĩ, anh không chê chứ?” Giọng của Lạc Tự vọng từ trong bếp ra.


Giang Dẫn Xuyên cất cao giọng: “Từ sau cái bữa tiệc Hồng Môn đó, tôi đã bỏ Long Tỉnh, chuyển sang uống Phổ Nhĩ rồi.”


Lạc Tự dở khóc dở cười: “Vậy thì tốt rồi.”


Giang Dẫn Xuyên cởi chiếc áo khoác màu xám trên người ra, đặt lên ghế sofa. Sau đó quay đầu nhìn Cố Tiêu Duy đang mặc một chiếc áo len đơn giản, lúc này đang vén tay áo từ khuỷu tay xuống. Nếu không đoán nhầm thì có lẽ cậu vừa rửa bát xong.


“Quan hệ giữa thầy Cố và Lạc Tự có vẻ thân thiết nhỉ. Người cuối cùng rửa bát trong nhà cậu ấy là tôi đấy.”


“Rửa bát?” Lông mày Cố Tiêu Duy nhíu lại.


Không biết vì sao, việc khiến một diễn viên thực lực từng bỏ lỡ cơ hội ký hợp đồng với Hồng Hà Ảnh Thị phải cau mày lại khiến trong lòng Giang Dẫn Xuyên dâng lên cảm giác thành tựu nho nhỏ.


“Đúng vậy, hôm đó chúng tôi ăn lẩu. Lạc Tự uống có hai lon bia là gục rồi, nên bát đũa đều do tôi dọn hết.”


“Thế à.” Giọng Cố Tiêu Duy bỗng trầm xuống vài bậc.


Lạc Tự thò đầu ra khỏi bếp nhìn hai người. Giang Dẫn Xuyên mỉm cười nhã nhặn, giọng của Cố Tiêu Duy cũng lịch sự ôn hòa. Có vẻ hai người tuy không nói chuyện rôm rả, nhưng cũng giữ phép lịch sự.


Nhưng không hiểu sao, trong bầu không khí hòa hợp ấy, lại như có sát khí ẩn hiện.


Cố Tiêu Duy nhìn thẳng vào mắt Giang Dẫn Xuyên: “Giám đốc Giang đến đây là muốn ký hợp đồng với Lạc Tự cho công ty mới của anh đúng không?”


Đương nhiên là Giang Dẫn Xuyên biết Tinh Hán Ảnh Nghiệp của Cố Tiêu Duy cũng đã chìa cành ô liu về phía Lạc Tự. Hiện giờ Cố Tiêu Duy lại có mặt trong nhà Lạc Tự, thật khó nói là có thuyết phục Lạc Tự vào Tinh Hán hay không.


Nhưng Giang Dẫn Xuyên vốn không thích vòng vo. Lạc Tự có chính kiến riêng, đến giờ còn chưa gật đầu với Tinh Hán, nghĩa là Lạc Tự thấy không phù hợp.


“Đúng vậy. So với Tinh Hán Ảnh Nghiệp, tôi nghĩ mình có nhiều ưu thế hơn.”


Lạc Tự bước ra, đặt ấm và tách trà xuống bàn, mỉm cười ngồi xuống bên cạnh: “Ôi, công ty của giám đốc Giang mới vừa thành lập thôi mà đã tự tin tuyên bố mình ưu thế hơn cả Tinh Hán rồi đấy à?”


Giang Dẫn Xuyên bình thản đưa tập tài liệu cho Lạc Tự: “Đây là bản hợp đồng tôi và luật sư phác thảo, cậu có thể xem cùng chị Thôi. Ban đầu tôi định mời riêng hai người ăn cơm để bàn sâu hơn, nhưng sợ có người nhanh tay giành trước nên vừa có hợp đồng là tôi lập tức đến đây. Tất nhiên, nếu thầy Cố muốn giúp cậu tham khảo cũng không sao cả. Tôi đưa ra điều kiện tốt, không ngại để cậu ấy biết.”


Ý là, Tinh Hán không so được.


Lạc Tự hơi sững lại. Giang Dẫn Xuyên coi Cố Tiêu Duy là đối thủ cạnh tranh sao? Anh thật sự không biết nên giải thích sự hiểu nhầm này thế nào.


Mặc dù Giang Dẫn Xuyên nói “để thầy Cố giúp cậu tham khảo”, nhưng hợp đồng là tài liệu mật, Cố Tiêu Duy vẫn đứng dậy nói: “Hôm nay anh có hợp đồng quan trọng cần bàn nên em xin phép về trước.”


Lý trí và sự chuyên nghiệp bảo Lạc Tự nên tiễn Cố Tiêu Duy đi, nhưng ngay khoảnh khắc đó, anh kéo tay cậu lại.


“Không sao mà.”


“Không sao gì cơ?” Cố Tiêu Duy nhìn vào mắt anh.


“Cậu là một trong số ít người tôi tin tưởng. Dù tôi và chị Thôi có bàn riêng với giám đốc Giang xong, thì cũng phải tìm người trong nghề để tham khảo điều khoản. Luật sư chỉ cho được ý kiến về mặt pháp lý, còn người trong ngành mới hiểu rõ ảnh hưởng với nghệ sĩ. Cuối cùng, người tôi tìm đến vẫn là cậu thôi.”


Nghe xong, Cố Tiêu Duy gật đầu ngồi lại: “Chắc giám đốc Giang không ngại chứ?”


Giang Dẫn Xuyên đáp: “Tất nhiên là không. Sau này tôi còn muốn hợp tác với thầy Cố, giờ để cậu hiểu rõ thành ý của tôi cũng giúp ích cho việc hợp tác lâu dài.”


Lạc Tự vừa tháo dây túi tài liệu, vừa nửa đùa nửa thật nói: “Vậy giám đốc Giang nói thử xem, ưu thế của anh là gì?”


Giang Dẫn Xuyên bật cười khẽ: “Tự dưng tôi thấy mình như đang đi phỏng vấn. Mà lại còn là trước hai giám khảo.”


Cố Tiêu Duy nhập vai ngay, ngẩng cằm lên: “Anh Giang, mời anh nói về ưu thế của mình.”



“Thứ nhất, dù công ty tôi mới thành lập, nhưng vốn đầu tư không hề yếu. Tuy không hào nhoáng như Hồng Hà Ảnh Thị, nhưng đủ sức tự vận hành những dự án IP lớn.”


Thực ra, những điều này kiếp trước Lạc Tự đã biết cả rồi.


“Thứ hai, hiện tại công ty tôi chưa ký hợp đồng với diễn viên nào thực sự có danh tiếng hay kinh nghiệm. Nếu tôi muốn tranh giành, hoàn toàn có thể đưa Tạ Thường từ Hồng Hà về. Nhưng tôi lại ưu tiên chọn Lạc Tự. Vì tôi đánh giá cao và tin tưởng cậu ấy, nên sẽ dành cho cậu ấy cơ hội tốt nhất. Nếu cậu ấy ký hợp đồng, tôi sẽ đưa cậu làm gương mặt đại diện của công ty. Các điều khoản cụ thể, Lạc Tự cứ xem trong hợp đồng. Điểm này, thầy Cố dù có cố gắng ở Tinh Hán thế nào, cũng không thể có được.”


Lạc Tự gật đầu, cẩn thận xem bản hợp đồng.


“Vậy điều thứ ba là gì?” Cố Tiêu Duy nhìn vào mắt Giang Dẫn Xuyên và hỏi.


“Thứ ba, cậu ấy đồng ý ký hợp đồng, vậy thì chính là trụ cột của Văn Hóa Ảnh Thị Dẫn Xuyên. Trong hợp đồng tôi cam kết cho Lạc Tự 5% cổ phần danh nghĩa. Như vậy cậu ấy sẽ không cần lo sau này tôi sẽ. vong ân phụ nghĩa.. như Bạc Văn Viễn.” Giang Dẫn Xuyên nhún vai.


Tim Lạc Tự khẽ run lên, Giang Dẫn Xuyên thật sự cho anh cổ phần danh nghĩa?


“Xem ra giám đốc Giang quyết tâm phải ký được hợp đồng với Lạc Tự rồi.”


Thần sắc Cố Tiêu Duy dịu lại không ít.


“Vậy nên thầy Cố thấy sao? Điều kiện tôi đưa ra tốt hơn, hay là điều kiện của Tinh Hán Ảnh Nghiệp tốt hơn?” Giang Dẫn Xuyên cười hỏi.


Lạc Tự đọc kỹ hợp đồng từ đầu đến cuối, 5% cổ phần là thật, mà nhiều điều khoản cũng khá tự do.


Với tình hình hiện tại của Lạc Tự, [Phản Kích] và [Bão Táp] vẫn chưa phát sóng, giới chuyên môn vẫn còn đang quan sát hướng phát triển của anh. Điều kiện mà Giang Dẫn Xuyên đưa ra đã là tốt nhất, cũng là chân thành nhất.


“Giám đốc Giang còn quên một điều.” Lạc Tự mỉm cười nói.


“Điều gì?”


“Tôi tin vào nhân phẩm của anh.”


Giang Dẫn Xuyên ngây người một chút, rồi bật cười xoa trán: “Nhìn cả giới giải trí, cậu là người duy nhất nói tôi đáng tin về mặt nhân phẩm đấy.”


“Thật ra vẫn tốt hơn Bạc Văn Viễn.” Cố Tiêu Duy gật đầu.


Giang Dẫn Xuyên xua tay: “Thôi thôi. Có so sánh thì cũng đừng so sánh tôi với Bạc Văn Viễn.”


“Đúng vậy, đem anh ta so sánh với chó, chó còn thấy tủi thân.” Cố Tiêu Duy nói.


Lạc Tự và Giang Dẫn Xuyên đều ngây người, đồng loạt quay sang nhìn Cố Tiêu Duy, thầy Cố nổi tiếng điềm đạm có thể nói ra câu như vậy sao?


“Chắc giám đốc Giang biết đạo diễn Thịnh Vân Lam đang chuẩn bị quay bộ Dã Thú và Hoa Hồng chứ?” Cố Tiêu Duy mở miệng.


“Dĩ nhiên là biết. Đạo diễn Thịnh thuộc Hồng Hà Ảnh Thị, quan hệ với tôi cũng khá tốt.”


“Công ty anh có tham gia đầu tư không?” Cố Tiêu Duy lại hỏi.


“Có. Hơn nữa phần phát hành quốc tế là sở trường của tôi, họ không tìm tôi thì tìm ai?” Giang Dẫn Xuyên ngừng lại một chút, nở nụ cười đầy ẩn ý: “Xem ra Lạc Tự để mắt tới một vai nào đó trong phim rồi.”


“Vậy giám đốc Giang có muốn đoán thử xem là vai nào không, cũng để xem anh với Lạc Tự có ăn ý không.” Cố Tiêu Duy nói.


Lạc Tự gãi gãi má, bỗng cảm thấy Cố Tiêu Duy như một ông bố đang kiểm tra con rể tương lai.


“Với năng lực của Lạc Tự, vai họa sĩ sát nhân Lục Bình Phong cũng không có vấn đề gì. Nhưng tôi nghĩ…” Ngón tay Giang Dẫn Xuyên gõ nhẹ lên cằm, ánh mắt đầy hàm ý nhìn Lạc Tự: “Cậu hợp với vai trợ lý pháp y Ôn Dục Trì hơn. Vai này nhìn thì đơn giản, hình mẫu người cứu rỗi, nhưng chính vì đơn giản nên cậu càng có thể khai thác được những điểm sáng mà người khác không thể hiện ra.”


Chân mày Cố Tiêu Duy hơi nhướng lên: “Vậy thì mời giám đốc Giang thể hiện chút thành ý.”


“Ý cậu là… muốn tôi tranh thủ vai diễn này cho Lạc Tự sao?” Giang Dẫn Xuyên hỏi.


Đối với Giang Dẫn Xuyên, nếu thật sự ra tay quyết liệt, muốn lấy vai diễn này cũng không phải không thể. Nhưng Thịnh Vân Lam đã quyết định tuyển chọn thông qua casting, nếu anh ấy cố tình chen ngang, chính là không tôn trọng đạo diễn.


“Không. Là tranh thủ quyền được casting, cạnh tranh công bằng cho vai diễn.” Cố Tiêu Duy nói.


Chân mày đang hơi nhíu của Giang Dẫn Xuyên lập tức giãn ra: “Rất hợp ý tôi. Nếu Lạc Tự giành được vai diễn này nhờ casting chinh phục được nhà sản xuất và đạo diễn, thì danh tiếng trong giới của cậu ấy càng thêm vững chắc.”


Nói xong, Giang Dẫn Xuyên đưa tay ra với Lạc Tự: “Nếu tôi giúp cậu giành được cơ hội casting, thì như đã nói, cậu phải cùng tôi đánh một trận trong giới này.”


“Lời đã nói ra, khó mà rút lại được.” Lạc Tự cười đáp.


Giang Dẫn Xuyên không nán lại lâu, uống hết trà rồi rời đi. Lạc Tự và Cố Tiêu Duy tiễn anh ấy ra cửa. Khi Giang Dẫn Xuyên đang đợi thang máy, Cố Tiêu Duy lên tiếng: “Quên nói, hôm nay Bạc Văn Viễn đến đây, gào khóc một trận khá lâu đấy.”


Lạc Tự há miệng, ơ kìa, sao Cố Tiêu Duy lại nói mấy chuyện này với Giang Dẫn Xuyên chứ?


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 49: Cố Tiêu Duy và Giang Dẫn Xuyên
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...