Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 47: Pure colour
“Vậy nếu tôi mặc vào người luôn, cậu thật sự không để ý chứ?” Lạc Tự hỏi.
“Không để ý.”
Lạc Tự cũng thoải mái mặc chiếc áo len ấy vào: “Tôi đi thay quần nhé?”
“Không cần đâu, như vậy cảm giác rất tự nhiên, giống như đang ở nhà vậy.”
“Nhưng sẽ không lố lăng chứ?”
“Không đâu, em chụp hình cho anh xem.”
“Được thôi.”
Lạc Tự không tạo dáng như mấy ngôi sao chụp ảnh tạp chí, chỉ đứng đó cười nhìn Cố Tiêu Duy, sau đó ngồi xuống mép giường chụp một tấm, rồi lại ngồi lên góc bàn, một chân gác lên, ôm lấy đầu gối và chụp thêm một tấm nữa.
Cố Tiêu Duy chụp liền mấy tấm, Lạc Tự lập tức ghé lại xem.
Chiếc áo len rất hợp với Lạc Tự, ban đầu còn tưởng quần ngủ sẽ trông lạc quẻ, nhưng vì quần ngủ của Cố Tiêu Duy là chất liệu lụa, sự lười biếng của len kết hợp với sự tao nhã của lụa lại tạo nên một cảm giác khá ăn ý, Lạc Tự phải thừa nhận thật sự rất hợp với mình.
“Tôi có cảm giác như cậu chụp tôi thành người mẫu trang bìa tạp chí ấy.” Lạc Tự khen chân thành.
“Ừm.” Cố Tiêu Duy nghiêng đầu, hơi thở lướt nhẹ qua tai Lạc Tự: “Anh có khí chất rất riêng.”
“Khí chất gì cơ?” Lạc Tự nhìn Cố Tiêu Duy, muốn biết khi cậu khen người khác sẽ như thế nào.
“Đã từng ngắm muôn ngàn non nước, nhưng anh là chương cuối trong thẩm mỹ của em.”
Lạc Tự khựng lại một chút, rồi bật cười, vì đây chính là câu cuối trong ca khúc chủ đề [Dã thú Và Hoa Hồng].
Anh vừa định hỏi Cố Tiêu Duy làm sao lại nghe được bài hát này, vì bài hát này được phát hành sau khi phim công chiếu cơ mà.
Nhưng đến miệng thì kịp dừng lại, có thể Cố Tiêu Duy đã nghe bài hát này bằng cách nào đó, nhưng việc anh biết trước câu này nằm trong bài hát chủ đề thì lại rất kỳ lạ.
“Thầy Cố nên ra ngoài nhiều hơn, xem thế giới rộng lớn ngoài kia có thật sự không có ai đẹp bằng tôi không.” Lạc Tự cười: “Nhưng cảm ơn nha! Vẫn là nhờ gu ăn mặc của cậu tốt đấy. Nhớ gửi ảnh cho tôi nhé, tôi sẽ đăng lên Weibo.”
“Được.”
Lạc Tự trả lại áo len cho Cố Tiêu Duy, cậu lại tiếp tục thu dọn đồ đạc, còn Lạc Tự mặc lại quần áo của mình, trả lại bộ đồ ngủ lụa.
“Tôi giúp cậu dọn đồ trong phòng tắm nhé?”
“Được. Cứ cho hết vào túi vệ sinh cá nhân là được.” Cố Tiêu Duy nói.
Lạc Dự bước vào, vừa dọn dẹp vừa nói: “Cậu thật sự rất tự lập. Tôi nghe nói nhiều diễn viên khi rời đoàn phim, phải có mấy trợ lý giúp dọn dẹp.”
“Em không thích người khác động vào đồ của mình.” Cố Tiêu Duy trả lời.
Lạc Tự hơi dừng lại: “Vậy lúc cậu đến tìm tôi diễn thử, còn để Phương Tần ngủ trong phòng của cậu à?”
“Nói chính xác thì, Phương Tần ngủ trên ga gối ở đây, còn em ngủ bằng bộ ga gối em tự mang đến.” Cố Tiêu Duy đáp.
Lạc Tự quay lại, bước đến sờ vào ga giường. Trước đó anh còn thắc mắc tại sao ga giường và vỏ chăn của Cố Tiêu Duy lại mềm mại và dễ chịu hơn phòng mình, thì ra là của cậu mang đến.
“Nhưng tôi đã ngủ trên đó rồi mà…”
Cố Tiêu Duy kéo khóa chiếc vali đầu tiên, trả lời: “Anh không phải người khác.”
“Vậy… chiếc áo len của cậu tôi vừa mặc sát người…”
“Em cũng từng mặc sát người bộ đồ ngủ của anh, có vấn đề gì sao?” Cố Tiêu Duy hỏi lại.
Lạc Tự đáp trả lời “Đương nhiên không vấn đề gì”, trong lòng cảm thấy ấm áp, vì tuy Cố Tiêu Duy không nói thẳng, nhưng ý mỗi câu nói đều là “anh là người nhà của em”.
Chẳng bao lâu, điện thoại của Lạc Tự rung lên, là ảnh Cố Tiêu Duy gửi đến. Lạc Tự nhìn ảnh, gần như chẳng cần chỉnh sửa gì, trông rất tự nhiên mà vẫn toát lên khí chất, anh không nghĩ nhiều, chọn 9 tấm ghép lại đăng lên Weibo, chú thích:
[Ai mà chẳng cần một đồng đội vừa có gu thời trang vừa có kỹ năng chụp ảnh đỉnh cao chứ!]
Chưa đến một phút, bình luận đã vượt quá 500.
Mọi người thi nhau để lại bình luận như:
[Cuối cùng anh tôi cũng không còn tự sướng dưới đèn nữa rồi]
[Ảnh hôm nay quyến rũ thật đấy]
[Ánh sáng này, cổ áo này, căn phòng này… em nuốt nước bọt ừng ực.]
[Ánh mắt của anh khiến tim em đập loạn! Vì anh mà mê, vì anh mà cuồng, vì anh mà đâm đầu vào tường!]
Lạc Tự khẽ chạm vào sống mũi, quay lại hỏi Cố Tiêu Duy: “Không phải… tác phẩm của nhiếp ảnh gia phái cấm dục như cậu rất đứng đắn mà! Sao họ lại nhìn ra những thứ không đứng đắn vậy chứ?”
Cố Tiêu Duy bắt chước giọng điệu của Lạc Tự nói: “Anh à, anh tồn tại trên cả d*c v*ng trần thế.”
Lạc Tự dở khóc dở cười: “Câu này là bản quyền của tôi, chỉ có thể dùng cho cậu thôi.”
Chẳng bao lâu sau, một fan tinh mắt đã phóng to mắt của Lạc Tự trong ảnh và mơ hồ nhận ra người chụp là ai!
Phần bình luận của Lạc Tự lập tức bùng nổ.
[Trời ơi, sao người chụp ảnh phản chiếu trong mắt Lạc Tự lại giống Cố Tiêu Duy đến thế?]
[Trời đất ơi! Nói cho tôi biết đây có phải thầy Cố không? Thầy Cố lúc không đóng phim thì mặt lạnh như tiền, nghiêm túc đáng sợ ấy hả? Anh ấy mà lại cầm điện thoại chụp ảnh cho người khác à?]
[Lạc Tự! Chắc chắn anh đã giải cứu vũ trụ rồi! Mau thành thật khai báo nhiếp ảnh gia là ai đi?]
Lạc Tự nhìn phần bình luận mà sững sờ: “Họ… họ đều là Tôn Ngộ Không chuyển thế có hỏa nhãn kim tinh à? Sao lại nghĩ đến chuyện phóng to ảnh để tìm người chụp trong mắt tôi vậy? Lúc nãy tôi cũng phóng to nhìn rồi mà? Sao chỉ thấy một bóng dáng thôi? Dựa vào bóng dáng mà cũng nhận ra được là cậu sao?”
“Không biết.” Cố Tiêu Duy trả lời.
“Vậy… vậy phải làm sao? Hay tôi chuyển bài Weibo này thành chỉ mình tôi xem nhé.” Lạc Tự không muốn chuyện này tiếp tục lan truyền trên mạng.
Một bài đăng ngẫu nhiên lại vô tình ké fame của Cố Tiêu Duy.
Chỉ trong ba mươi giây do dự, antifan của Lạc Tự đã ập đến, các bình luận châm chọc mỉa mai bắt đầu bùng nổ ở phần bình luận:
[Lạc Tự nghiện ké độ nổi tiếng người khác à? Trước ké Hà Mộ! Giờ lại ké Cố Tiêu Duy! Còn biết xấu hổ không vậy!]
[Không hổ danh là người kém nhất trong ngành! Tôi phóng to cả chục lần cũng không nhận ra là Cố Tiêu Duy, không biết sao mấy người kia nhận ra được?]
[Anh Cố nhà tôi không phải là nhiếp ảnh gia cho ai hết! Anh Cố độc thân, mau ôm về!]
[Đừng ké nữa! Ảnh chụp đẹp thật mà, rõ ràng có thể tự hút fan bằng thực lực, sao cứ phải ké Cố Tiêu Duy chứ?]
Ngay cả Hà Mộ, đang rảnh rỗi ở nhà không có lịch trình, khi lướt thấy bài đăng của Lạc Tự cũng tức đến mức suýt làm bay cái mặt nạ đang đắp.
Ban đầu là giận vì sao ảnh của Lạc Tự lại vừa có khí chất vừa quyến rũ đến thế!
Đến khi thấy bình luận đoán người chụp là Cố Tiêu Duy, thì cơn giận lên đến đỉnh điểm, tức đến mức muốn chạy vòng quanh tại chỗ!
Lạc Tự sao còn dám ké fame của Cố Tiêu Duy nữa chứ!
Hai người đóng phim chung xong đã lâu rồi mà!
Hà Mộ rất muốn tự mình ra mặt khẩu chiến, nhưng nghĩ đến lời dặn nghiêm khắc của quản lý và chủ tịch Âu hoàn toàn không dung thứ chuyện gây scandal, Hà Mộ chỉ còn biết hy vọng fan của Cố Tiêu Duy sẽ vào cắn xé Lạc Tự.
Ai ngờ tài khoản Weibo bao năm không hoạt động của Cố Tiêu Duy lại đột nhiên có động tĩnh!
Cậu không những chia sẻ bài đăng chín tấm hình của Lạc Tự, mà còn viết thêm dòng chú thích: [Tác phẩm nhiếp ảnh đầu tay của tôi].
Fan của Cố Tiêu Duy lập tức mở tiệc ăn mừng, chúc mừng cậu debut với tư cách nhiếp ảnh gia, còn bắt đầu phân tích bố cục và ánh sáng của ảnh, hết lời khen ngợi nhan sắc thần tiên của Lạc Tự trong ảnh.
Hashtag #Tác phẩm nhiếp ảnh đầu tay của tôi# nhanh chóng leo lên top trending.
Ban đầu cư dân mạng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhấp vào mới phát hiện thì ra là Cố Tiêu Duy chụp bộ ảnh chín tấm cho Lạc Tự.
Cả mấy tạp chí thời trang cũng chia sẻ và nhấn like.
Không ít người qua đường hỏi anh đẹp trai trong ảnh là ai, nhìn thì có vẻ không trang điểm, nhưng đẹp trai, tao nhã, khí chất lười biếng mà trong trẻo thuần khiết thể hiện vô cùng hoàn hảo. Một vài tạp chí thời trang còn chủ động hỏi danh tính người mẫu trong ảnh.
Chỉ một cú chia sẻ của Cố Tiêu Duy, đám antifan đang tấn công Lạc Tự lập tức cứng họng, ngượng ngùng rút lui.
Hà Mộ tức đến mức suýt ném điện thoại ra khỏi cửa sổ, không thể tin nổi phim quay xong rồi mà Cố Tiêu Duy vẫn còn giữ liên lạc với Lạc Tự! Lại còn đích thân chụp ảnh cho anh!
Lạc Tự nhìn lượng fan trên Weibo của mình đang tăng vọt, không nhịn được hỏi: “Sao cậu lại tiếp tục cho tôi ké fame nữa vậy? Cứ thế này mãi, tôi sắp bị anh chiều hư rồi đó…”
“Chiều hư kiểu gì?” Cố Tiêu Duy hỏi.
“Thì là đóng phim chọn kén chọn vai, cũng không cố gắng tranh thủ nổi tiếng, chỉ nằm chờ cậu đưa tôi lên bảng tìm kiếm.”
“Em cũng muốn lắm, nhưng anh có chịu không?” Trong giọng nói của Cố Tiêu Duy có chút trêu chọc.
“Sao tôi thấy câu này của cậu… nghe cứ là lạ nhỉ?” Lạc Tự nheo mắt lại suy nghĩ.
“Đây là lần đầu em nghiêm túc chụp ảnh cho người khác. Với lại, hình bóng em hiện lên trong mắt anh thế này cũng coi như ảnh chụp chung của hai đứa mình rồi. Khá có ý nghĩa, em không muốn anh xóa đi.” Cố Tiêu Duy nói.
“Phải ha, ảnh chụp chung của hai đứa mình. Có làm gì sai đâu, cứ công khai cho mọi người thấy thôi.” Lạc Tự cười.
“Đàn anh, anh dọn giúp em mấy đồ trong phòng tắm phải không?”
“Đây đây! Tôi đang làm!”
Lạc Tự cầm một chai màu đen trên bồn rửa mặt lên xem, nhìn kỹ mới phát hiện đó là nước sau cạo râu.
“Cố Tiêu Duy, cậu dùng nước sau cạo râu hiệu gì thế? Mùi thơm thật đó.”
“Của Anka, mùi hình như tên là pure colour.” Cố Tiêu Duy ngập ngừng.
Lạc Tự lật mặt sau chai ra xem, thấy một dòng chữ nhỏ, vô thức đọc lên: “Lấy danh nghĩa cấm dục, làm chuyện mê hoặc…”
Ánh mắt Cố Tiêu Duy tối lại một chút.
Rồi đột nhiên Lạc Tự bật cười, như thể vừa phát hiện ra kho báu, chạy đến ngồi xổm bên cạnh Cố Tiêu Duy: “Câu này thật sự rất hợp với cậu đấy!”
Lông mày Cố Tiêu Duy hơi nhướng lên, nét mặt bình thản điềm tĩnh hỏi: “Em… đã từng quyến rũ anh sao?”
Lạc Tự dùng vai huých cậu một cái: “Sự tồn tại của cậu đối với thế giới này chính là sự quyến rũ, được chưa?”
Với Cố Tiêu Duy, Lạc Tự chưa bao giờ tiếc lời khen ngợi.
Nhưng Cố Tiêu Duy lại khẽ nói: “Em không muốn quyến rũ cả thế giới, chỉ cần giữ được một người là đủ.”
Lạc Tự chống cằm, mắt ánh lên nụ cười: “Thầy Cố của chúng ta thật thuần khiết… chỉ là…”
“Chỉ là gì?”
Cố Tiêu Duy vừa quay mặt lại, ngón tay của Lạc Tự đã khều khều cổ áo sơ mi của cậu: “Chỉ là cậu cài nút áo càng cao thì càng có nhiều người muốn gỡ nó xuống.”
“Anh cũng muốn à?” Cố Tiêu Duy nhìn vào mắt Lạc Tự hỏi.
Cậu cụp mắt xuống, ánh nhìn dịu dàng nhưng lại cháy bỏng, đầy kiềm chế mà vẫn lộ ra chút cuồng dại không thể kiểm soát.
Lạc Tự ngồi không vững, phải chống tay xuống đất, suýt thì ngã ngửa ra sau.
Cố Tiêu Duy nghiêng mặt tới gần Lạc Tự, hơi thở cậu rất gần, tay khẽ đặt sau gáy Lạc Tự ấn nhẹ một cái: “Anh xem, không đỡ nổi lời thoại của em thì đừng tùy tiện tới gần châm lửa.”
Khoảnh khắc đó, tim Lạc Tự đập loạn xạ không rõ lý do, giống như một đốm lửa nhỏ rơi vào cánh đồng yên bình, suýt chút nữa cháy thành một mảng lớn.
“Lần sau tôi nhất định sẽ không giúp cậu luyện tập cảnh tình cảm nữa đâu, rõ ràng cậu là cao thủ còn gì!” Lạc Tự tức giận đứng dậy, nhét chai nước cạo râu vào túi.
Cố Tiêu Duy vẫn điềm nhiên đáp: “Biết đâu sau này là anh cần em giúp luyện cảnh tình cảm thì sao?”
“Cậu thôi đi.”
Tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không có ngày đó.
Lạc Tự quay lưng lại với Cố Tiêu Duy, thở hắt ra một hơi. Xem ra mình bị Cố Tiêu Duy kiếp trước mê hoặc rồi, còn tưởng cậu là người nghiêm túc, lạnh lùng, không bị xao động! Ai ngờ hồi trẻ cậu cũng rất biết cách làm màu đấy chứ!
Khi quần áo đã được sắp xếp xong, Lạc Tự còn giúp Cố Tiêu Duy gấp cả ga giường và chăn màn.
Lúc họ đẩy ba chiếc vali lớn ra ngoài, Tiểu Cầm và A Nham cũng đã đợi sẵn.
Tất cả hành lý được chất lên một chiếc SUV, Tiểu Cầm và A Nham cũng ngồi vào xe đó.
Lạc Tự vừa định chui vào thì bị Cố Tiêu Duy kéo cổ áo lại.
“Anh đi cùng em.”
“Hả?”
Lạc Tự quay đầu lại thì thấy Cố Tiêu Duy đã ngồi vào ghế lái chiếc Mercedes, cậu thò đầu ra qua cửa sổ: “Không phải anh còn nợ em một bữa cơm sao?”
Không ngờ cậu lại nghiêm túc với lời hẹn đó đến vậy, Lạc Tự cúi đầu cười rồi ngồi vào ghế bên cạnh.
“Cậu muốn ăn gì? Có phải tôi nên đặt một phòng riêng không?”
Dù sao thì Cố Tiêu Duy đi đến đâu cũng đều thu hút ánh nhìn.
“Có thể đến chỗ anh ở được không? Chúng ta có thể cùng nấu ăn.” Cố Tiêu Duy nói.
“Thật ra… tôi cũng định nói là sẽ nấu cho cậu ăn.” Lạc Tự cười, không ngờ cả hai lại nghĩ giống nhau: “Như vậy thì không sợ bị chụp ảnh, cũng không lo bị làm phiền, có thể thoải mái nói chuyện.”
“Vậy thì về rồi ghé siêu thị gần nhà đàn anh mua đồ nhé.”
“Cậu? Biết đi siêu thị mua đồ á?” Lạc Tự ngạc nhiên.
Với độ nổi tiếng như Cố Tiêu Duy, đi siêu thị chẳng phải sẽ gây náo động sao, lẽ ra những việc này nên do trợ lý phụ trách chứ?
Lạc Tự nghi ngờ không biết cậu có phân biệt được cải thảo với cải ngọt không nữa.
Cố Tiêu Duy đáp: “Không chỉ biết mua, em còn biết ăn nữa.”
Lạc Tự lại bật cười: “Phải rồi, bạn học Tiểu Cố giỏi quá đi.”
Anh lấy điện thoại ra xem, chị Thôi nhắn vài tin toàn chuyện công việc.
Lạc Tự lướt qua hot search rồi ngây người: “Cố Tiêu Duy, sao cậu lại lên hot search nữa rồi?”
#CốTiêuDuyBếCôngChúa# đỏ rực nổi bật ở vị trí đầu tiên trên top tìm kiếm.
Cố Tiêu Duy đang lái xe, sắc mặt vẫn bình thản. Lượng tương tác mà cậu tạo ra là điều bao người trong giới mơ ước, nhưng với cậu thì lại chẳng là gì cả.
Lạc Tự tò mò nhấn vào xem, phát hiện đó là một đoạn video ngắn, Cố Tiêu Duy mặt không đổi sắc bế ngang một người đi qua, Tiểu Cầm đang che ô đen đúng lúc che khuất người trong lòng Cố Tiêu Duy, chỉ để lộ đầu mũi giày.
Che chắn cũng kỹ ghê đấy.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 47: Pure colour
10.0/10 từ 13 lượt.
