Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 46: Đốt lửa
“Tôi không say… Tôi vẫn nhớ lời bài hát đoạn sau mà… phu thê… cùng nhau trở về nhà…”
Vai Lạc Tự đang được Cố Tiêu Duy đỡ lấy, anh nghiêng đầu, mỉm cười với Cố Tiêu Duy.
“Sao cậu nghiêm túc thế… chán chết đi được…”
Nói xong, Lạc Tự ngả người về phía Cố Tiêu Duy. Khi đầu Lạc Tự đập vào lồng ngực cậu, toàn thân Cố Tiêu Duy khẽ run lên.
Cơ thể căng cứng như thể chỉ cần thở ra một hơi, một âm mưu bí mật nào đó sẽ bị vạch trần.
Lâm Việt bất lực thở dài: “Cái cậu Tiểu Lạc này tửu lượng kém mà còn cứ ham uống! Cũng không nhìn xem đối thủ là ai, cứ tưởng mình uống được hơn lão Trần sao!”
“Không sao đâu đạo diễn Lâm, biên kịch Hoa, hai người cứ về trước đi. Để em chăm sóc anh ấy.” Cố Tiêu Duy đặt đầu Lạc Tự tựa vào vai mình.
“Vậy thì được. Cậu cũng nghỉ ngơi đi nhé. Ban đầu còn định bàn với Lạc Tự về kịch bản phim…” Lâm Việt lắc đầu bất lực, khi rời đi còn dùng cốc giữ nhiệt cụng nhẹ vào đầu Lạc Tự.
Tiệc mừng đóng máy cứ thế kết thúc. Ngày mai nhiều diễn viên sẽ rời đi.
Tiểu Cầm chạy lại: “A, anh Lạc say rồi gục à! Em đỡ anh ấy nhé!”
“Cô đỡ nổi anh ấy không?”
Anh Long và Phương Tần cũng đến nơi.
“Hay là chúng tôi giúp anh khiêng anh ấy về?” Phương Tần hỏi.
“Có nặng đến mức ấy đâu? Tôi cõng cậu ấy được mà!”
Anh Long hào hứng định kéo tay Lạc Tự lên.
Cố Tiêu Duy giơ tay cản lại, nói với họ: “Để tôi là được rồi. Cảm ơn mọi người, cũng khuya rồi. Mọi người về nghỉ ngơi đi.”
Anh Long vừa định nói Lạc Tự thật may mắn, vì có lẽ Cố Tiêu Duy định tự mình cõng anh, cảnh này mà bị chụp lại chắc chắn lên bảng tìm kiếm ngay.
“Tiểu Cầm, mở ô ra đi.”
Tiểu Cầm bỗng hiểu ra, mở chiếc ô đen ra.
Cố Tiêu Duy khoác áo khoác của mình lên người Lạc Tự, giây sau đã bế ngang anh lên.
Tiểu Cầm, anh Long và Phương Tần đều chết lặng.
Trời ơi, chuyện này không phải chỉ lên hot search, mà phải gọi là nổ tung mạng xã hội mới đúng!
Bước chân Cố Tiêu Duy vững vàng, bế Lạc Tự mà đi như bay, không hề lắc lư.
Tiểu Cầm chạy theo bên cạnh che ô.
Cố Tiêu Duy bình thản nói: “Che cho Lạc Tự là được rồi.”
“Dạ dạ, hiểu rồi!” Tiểu Cầm thầm nghĩ, ô có thể che được mặt anh Lạc, nhưng sao che nổi đôi chân dài của anh ấy cơ chứ!
Tới cửa phòng, Tiểu Cầm dùng thẻ mở cửa, hơi ấm từ điều hòa lập tức tràn ra.
Cố Tiêu Duy nghiêng người bước vào, cúi xuống, nhẹ nhàng đặt Lạc Tự lên giường, kéo gối kê cao đầu anh để tránh nôn ra bị sặc.
Tiểu Cầm định giúp cởi giày cho Lạc Tự, nhưng Cố Tiêu Duy giữ lấy cổ chân anh và nói: “Không cần đâu, cô về nghỉ đi, để tôi lo là được rồi.”
“Vậy… có gì cần thì anh nhắn em nhé?”
“Ừ. Về tới phòng thì báo tôi một tiếng.”
“Anh lo gì chứ, phòng em ở ngay dưới tầng nhà anh mà. Mà người nên lo là anh Lạc mới đúng chứ. Say thế này nhìn cứ như quý phi say rượu ấy, ai mà không động lòng cơ chứ?” Tiểu Cầm nửa đùa nửa thật: “Nhưng chắc là vì có anh ở đây, nên anh Lạc mới dám đấu tửu lượng với chỉ đạo Trần đó.”
Câu cuối của Tiểu Cầm khiến lông mày đang nhíu lại của Cố Tiêu Duy từ từ giãn ra.
Cậu cởi áo khoác cho Lạc Tự, thay bộ đồ ngủ của mình cho anh, cởi giày và tất ra, nhẹ nhàng nắm cổ chân anh đẩy vào trong chăn.
“Ưm…” Lạc Tự lẩm bẩm, bướng bỉnh đá chăn ra.
May mà trong phòng có máy sưởi, Cố Tiêu Duy không ép anh phải đắp chăn, chỉ lấy khăn lau mặt và cổ cho anh.
Khi lau từ lòng bàn tay xuống đến ngón tay, tim Cố Tiêu Duy bỗng lỡ một nhịp, như có ma xui quỷ khiến mà nắm lấy ngón tay anh đưa lên bên tai mình, nhẹ nhàng chạm vào, như thể đóa hoa đã hái xuống cuối cùng cũng được cài lên tóc mình.
“Nóng… nóng quá…” Lạc Tự thì thầm, bắt đầu quậy phá, kéo cổ áo ngủ xuống.
Cố Tiêu Duy luôn quen cài hết tất cả khuy áo lên, nhưng bộ đồ này mặc lên người Lạc Tự vẫn hơi rộng, cổ áo bị kéo lệch sang một bên, lộ ra hõm cổ bên trái.
Cố Tiêu Duy chống hai tay hai bên người Lạc Tự, cúi đầu nhắm mắt, bất động, mặc kệ anh giãy giụa, như thể đang trả đũa anh vậy… vẻ ngoài thì như chẳng hay biết gì, nhưng bên trong lại vô tư khuấy động mọi thứ.
Cố Tiêu Duy cúi đầu, vùi mặt vào cổ anh, khẽ nói: “Anh có biết mình trông như thế nào không? Còn dám một mình đi dự tiệc với Giang Vân Tà?”
Lạc Tự vùng vẫy, cố đẩy cậu ra: “Khát… Tôi muốn uống nước…”
Uống rượu dễ khiến miệng khô, Cố Tiêu Duy ngồi dậy, dưới ánh đèn lờ mờ ngắm nhìn Lạc Tự, dáng vẻ này không thể nhìn thấy vào ngày thường, như thủy tinh lưu ly đang khẽ dao động, hòa lẫn tất cả những sắc màu anh mong muốn nhưng không thể nói thành lời.
Cố Tiêu Duy quay người rót một cốc nước đun sôi để nguội, nhưng tâm trí lại bị người phía sau kéo chặt không rời. Chỉ cần một động tác nhỏ của anh cũng đủ làm trí tưởng tượng của cậu phiêu dạt vô hạn.
Cho đến khi nước tràn khỏi cốc ướt cả tay, cậu mới giật mình tỉnh lại.
Lạc Tự đã đá tung chăn, vạt áo ngủ bị kéo lên cao, những đường cong căng chặt ở eo bụng lập tức đập vào mắt Cố Tiêu Duy.
Cậu quay mặt đi, thở dài thật sâu rồi nhanh chóng quay lại kéo áo ngủ cho anh.
“Đàn anh, uống nước nào.”
Cố Tiêu Duy nửa ôm lấy anh, đỡ sau đầu nâng anh dậy, đưa cốc nước đến sát môi. Nhưng Lạc Tự không tự uống được, Cố Tiêu Duy vừa đổ vào một chút thì anh đã bị sặc.
“Khụ khụ khụ… khụ khụ!”
Cố Tiêu Duy vỗ nhẹ vai anh, nói: “Chậm thôi.”
Cậu lại thử đút thêm chút nữa, nhưng Lạc Tự nghiêng đầu sang một bên và lại bị sặc, nước mắt long lanh nơi khóe mắt.
Khoảnh khắc ấy, một cảm xúc thầm kín bị đè nén lâu ngày bỗng trỗi dậy, tìm kiếm lý do để buông thả.
Đầu ngón tay Cố Tiêu Duy chạm vào môi Lạc Tự, không chút do dự, như kẻ không còn đường lui, luồn vào giữa khe môi anh.
Khi răng của đối phương khẽ nghiến vào đầu ngón tay cậu, cảm giác đau ấy khiến lý trí cậu hoàn toàn sụp đổ.
Ban đầu chỉ như mưa phùn thấm nhẹ, sau đó là cơn mưa lớn ngập tràn yêu thương.
Cậu chẳng màng việc liệu có tự chuốc họa vào thân hay không. Dù trong lòng cho rằng bất kỳ ai chạm vào Lạc Tự đều đáng tội không thể tha thứ, nhưng d*c v*ng chiếm hữu khắc cốt ghi tâm kia chỉ cần có khe hở là sẽ tràn ra, lao thẳng đến nơi có ánh sáng. Dù cho vạn vật lụi tàn, cỏ cây không mọc nổi, cậu cũng muốn kéo Lạc Tự vào cơn mưa ấy, chìm sâu trong vực thẳm.
Lạc Tự coi Cố Tiêu Duy là nguồn nước, không ngừng tìm kiếm an ủi, nhưng dần dần anh phát hiện nguồn nước này đang chiếm đoạt mình. Anh vùng vẫy tìm đường thoát, lại bị cơn bão lớn cuốn vào đám cháy dữ dội che kín cả bầu trời.
Khi tay Lạc Tự đang nắm cổ áo sau của Cố Tiêu Duy trượt xuống, Cố Tiêu Duy bỗng nhận ra điều gì đó, vội vàng buông ra, giữ lấy đầu anh: “Lạc Tự… Lạc Tự?”
Khi cậu lại gần, có thể nghe thấy tiếng thở đều đều nhẹ nhàng của anh.
Tên này ngủ rồi, và còn ngủ rất say.
Anh hơi ngửa đầu, dáng vẻ ngây thơ như không biết gì, khiến cho tất cả rung động trong lòng Cố Tiêu Duy dường như chỉ là lỗi của riêng cậu.
Cậu nhẹ nhàng đặt anh trở lại gối, chợt thấy sự cẩn trọng của mình thật buồn cười.
Ngay cả hôm nay trong xe, cậu đã nói rằng mình quan tâm đến mọi thứ trước mặt anh, từ một sợi tóc đến đường chỉ bung trên áo khoác, vậy mà cuối cùng chỉ dám lấy đùa giỡn và trêu chọc để che đậy.
“Giấu để làm gì chứ? Em cũng đâu thể giao anh cho người khác.”
Cố Tiêu Duy ngồi bên mép giường rất lâu, nghiêng đầu ngắm nhìn anh.
Cho đến khi Lạc Tự phát ra tiếng ngáy nhẹ, cậu mới chậm rãi nằm xuống bên cạnh, nhẹ nhàng ôm anh vào lòng, tư thế chiếm hữu tuyệt đối.
Lạc Tự ngủ một giấc say như chết, mắt vừa cử động là thấy thái dương đau nhức, mở mắt ra liền đập vào mặt là gương mặt điển trai đến mức khiến người ta kinh ngạc.
“Trời ơi…”
Anh lùi lại phía sau, đập vào tường.
“Dù anh muốn hỏi trời hay hỏi đất, thì trước tiên hãy tự hỏi tửu lượng của bản thân ở mức nào, mà dám đi đấu rượu với chỉ đạo Trần?”
Giọng nói lạnh lùng của Cố Tiêu Duy vang lên, trong buổi sáng tỉnh dậy sau cơn say này… à, không đúng, là buổi chiều, quả thật tỉnh táo đến giật mình.
Lạc Tự cử động một chút, phát hiện gối của mình đã bị kéo ra sau từ lúc nào, cả đêm anh ngủ trên cánh tay của Cố Tiêu Duy.
“Tay cậu không sao chứ!” Lạc Tự ngồi dậy: “Không bị tê à?”
“Tê rồi. Chẳng còn cảm giác gì luôn.” Cố Tiêu Duy bất động.
“Cậu có thể đẩy tôi ra mà!”
Lạc Tự vừa áy náy vừa ngại ngùng, ngồi khoanh chân bên cạnh, xoa bóp cánh tay cho cậu.
“Có cảm giác lại chưa?”
“Chưa.”
“Cảm giác máu lưu thông cũng không có sao?” Lạc Tự cẩn thận hỏi.
“Không có.”
“Đầu tôi nặng đến vậy sao?”
“Vậy để em ngủ cả đêm thử xem.” Cố Tiêu Duy nói.
Lạc Tự ấn nhẹ lên đầu cậu một cái: “Cậu muốn ngủ với ai? Có bản lĩnh thì nói với cánh phóng viên giải trí ấy!”
“Được thôi, đưa anh lên hot search.” Cố Tiêu Duy đáp.
“Cái hot search này thì thôi đi, lên rồi chắc xuống không được đâu.” Lạc Tự nhìn cậu, bật cười nói.
Lúc này có tiếng gõ cửa vang lên, là giọng Tiểu Cầm: “Anh Cố, hai người dậy chưa? Gần hai giờ rồi, ăn cơm không?”
“Ra ngay! Ra ngay đây!”
Lạc Tự vỗ nhẹ vai Cố Tiêu Duy: “Đừng giả vờ nữa, tôi xoa bóp cho cậu lâu vậy rồi, chắc là ổn rồi đấy.”
“Ờ.” Cố Tiêu Duy đáp một tiếng, rồi bất ngờ duỗi tay kia ra, vòng lấy eo Lạc Tự, mượn lực ngồi dậy.
Ngay khoảnh khắc cậu tiến sát lại, Lạc Tự cảm nhận được một luồng khí thế xâm lược hiếm thấy. Ánh mắt Cố Tiêu Duy khóa chặt lấy anh như thể đã xác định được mục tiêu. Nhưng khi cậu quay người đi mở cửa cho Tiểu Cầm thì cảm giác đó lập tức tan biến.
“Cảm ơn. Cô ăn chưa?” Cố Tiêu Duy hỏi.
“Ăn rồi! Em không chịu đói nổi đâu.” Tiểu Cầm cười toe toét.
Lạc Tự chỉnh lại mái tóc rồi cũng bước tới chào hỏi Tiểu Cầm.
Nhưng Tiểu Cầm lại nhón chân lên, nhìn chằm chằm vào hõm cổ bên trái của Lạc Tự.
“Sao thế?” Lạc Tự sờ lên chỗ hõm cổ.
“Anh Lạc ơi… cái này là tối qua anh say rượu bị chỉ đạo Trần bóp à?”
Tiểu Cầm đưa tay áp vào đó, thử từ đủ mọi góc độ mà vẫn không khớp.
“Thật à? Để tôi xem thử.”
Lạc Tự mang dép lê bước vào nhà tắm, soi gương xem cổ mình.
Thật sự có một… hai vết hằn.
Hơi bầm xanh.
“Nếu là va đập thì cũng không thể đập trúng chỗ này.” Lạc Tự vừa nhìn gương vừa nghiên cứu.
Sờ trái, sờ phải, muốn biết mình bị bóp thế nào.
Chẳng lẽ hôm qua mình uống say không ngoan, khiến Cố Tiêu Duy tức đến mức muốn b*p ch*t mình?
Tiểu Cầm thì đang giúp Cố Tiêu Duy mở hộp cơm mang đến: “Anh Cố, em thấy anh Lạc mặc đồ ngủ của anh đẹp cực.”
“Vậy à.”
“Vì mặc lên rộng hơn so với anh, cộng thêm vẻ mặt vô tội của anh Lạc khi nghe nói trên cổ mình có dấu vết, thật sự rất gợi cảm.”
Cố Tiêu Duy khẽ vỗ nhẹ đầu Tiểu Cầm.
“Rồi rồi, em biết rồi, đàn anh của anh Cố không cho phép em tưởng tượng lung tung. Hai người ăn cơm đi.”
Lạc Tự nghiên cứu mãi cũng không ra được nguyên do, anh cũng rất rộng lượng mà bỏ qua cho bản thân. Dù ai bóp thì anh cũng không thể bóp lại được. Sau khi đánh răng rửa mặt xong thì quay lại bàn ăn.
“Vẫn là Tiểu Cầm hiểu khẩu vị chúng ta. Mỗi lần gọi món đều đúng ý anh.” Lạc Tự bẻ đũa, gắp một miếng thịt gà xào đậu đen cho vào miệng.
Cố Tiêu Duy thì chống đũa, nhìn sang: “Đàn anh, chuyện của Giang Vân Tà, anh không tính nói với em một câu à?”
“Giang… Giang Vân Tà… chẳng phải anh ta bị bắt rồi sao. Ha ha…”
Không hiểu sao, khi ánh mắt Cố Tiêu Duy nhìn qua, Lạc Tự lại thấy có chút chột dạ.
Rõ ràng người này còn nhỏ hơn anh tám, chín tháng cơ mà.
“Rượu của anh ta uống ngon không?” Cố Tiêu Duy lại hỏi.
“Rượu của anh ta đương nhiên không ngon rồi…” Lạc Tự chậm rãi nói, trong lòng lại có cảm giác như vừa làm chuyện xấu bị phát hiện.
Làm sao Cố Tiêu Duy biết chuyện này? Lúc đến đón anh, dọc đường không hề nhắc đến, chứng tỏ là vừa mới biết.
“Ai nói cho cậu biết?” Lạc Tự khẽ hỏi.
“Trước tiên anh nói xem, anh có biết Giang Vân Tà là hạng người thế nào không?” Cố Tiêu Duy hỏi.
“Ờ… chắc anh ta không có hứng thú với loại như tôi.” Lạc Tự nhớ lại cô Vân Chỉ Lan bên cạnh Giang Vân Tà hôm đó.
“Giang Vân Tà không mù đâu.” Cố Tiêu Duy nói.
Lạc Tự bỗng không biết mình có nên cảm kích vì được công nhận hay không.
“Yên tâm, hôm đó tôi chẳng thiệt gì hết. Anh ta không đụng được một sợi tóc của tôi.”
“Được, vậy anh kể đi, em xem thử anh có thật sự không bị thiệt gì không.”
“Được rồi được rồi, đừng nhìn tôi kiểu đó, như đang thẩm vấn tội phạm vậy!”
Lạc Tự không nói rõ là sao biết được Giang Vân Tà muốn gài bẫy mình và Giang Dẫn Xuyên, chỉ bảo là có người báo tin. Sau đó kể lại tình hình lúc đó, bao gồm cả vẻ mặt luống cuống của Giang Vân Tà khi anh giả bệnh, miêu tả rất sinh động.
Nhưng Cố Tiêu Duy vẫn không giãn mày, trái lại còn nhíu chặt hơn, đến lúc Lạc Tự nói xong thì trong mắt cậu hiện lên một tầng lạnh lẽo tột độ.
“Hồ Duy dám tính kế anh như vậy?”
“Ờ, dù sao cậu ta cũng bị bắt rồi.” Lạc Tự gắp một đũa cà tím xào thịt.
“Giang Dẫn Xuyên không uống trà có vấn đề, vậy tại sao Giang Vân Tà vẫn cố tình mời anh uống rượu? Anh ta vẫn muốn hạ gục anh. Anh có từng nghĩ đến lý do không?” Cố Tiêu Duy lại hỏi.
“Đánh gục một người trước, rồi tính cách hạ gục Giang Dẫn Xuyên. Trà không được thì cho Giang Dẫn Xuyên một bát canh.” Lạc Tự lại gắp rau muống xào tỏi.
Anh bạn, đừng nói chuyện Giang Vân Tà mãi thế có được không? Bao nhiêu món ngon thế này, nhắc tới cái tên xúi quẩy đó không phải cố tình khiến người ta mất khẩu vị à?
“Giang Vân Tà không nỡ để anh bị Giang Dẫn Xuyên lấy mất, anh ta hạ gục anh là để tự mình mang về nhà.”
Cố Tiêu Duy vừa nói xong, Lạc Tự suýt nữa trở thành diễn viên đầu tiên bị nghẹn chết bởi rau muống xào tỏi.
“Gì cơ? Anh ta có ý với tôi á? Không thể nào!” Lạc Tự bật dậy, quay một vòng trước mặt Cố Tiêu Duy: “Tôi không đủ nam tính à? Nắm đấm của tôi cứng lắm đấy, một cú là khiến anh ta không bao giờ đứng dậy được nữa! Với lại kiểu người anh ta thích là mấy cô nàng rực rỡ quyến rũ… Tôi có rực rỡ gì đâu?”
Cố Tiêu Duy lạnh lùng nói: “Anh không chỉ rực rỡ quyến rũ, mà còn là nhan sắc khuynh thành, tuyệt thế vô song.”
Lạc Tự không chịu nổi nữa, gắp cho cậu một miếng sườn to: “Dừng lại. Tôi gọi cậu một tiếng anh trai, xin cậu dừng lại được không? Dù sao Giang Vân Tà dù thích kiểu rực rỡ hay kiểu khuynh thành, giờ cũng chỉ còn nước nhỏ lệ sau song sắt thôi. Hồ Duy lần này cũng tiêu rồi.”
“Nhờ ơn Hồ Duy, Truyền thông Chu Tước cũng bị dân mạng công kích kịch liệt.” Cố Tiêu Duy nói.
“Ừ, chắc một thời gian dài tới sẽ rất khó để tiếp tục công việc.” Lạc Tự cười khẽ: “Không biết giờ này Bạc Văn Viễn lại đang quỳ trước ai cầu cứu đây? Khoan đã, cậu vẫn chưa nói sao cậu biết tôi đến bữa tiệc của Giang Vân Tà vậy?”
Cố Tiêu Duy nhắm mắt lại, thở dài một hơi: “Em nhìn khẩu hình miệng của Tạ Thường khi cô ấy nói chuyện với anh, rồi kết hợp với mấy cái tin trên trang nhất gần đây, phân tích ra thôi.”
Lạc Tự lập tức bày ra vẻ mặt khâm phục: “Thì ra cậu còn biết đọc khẩu hình nữa à? Giỏi thật đấy.”
“Ăn cơm đi.” Cố Tiêu Duy nói khẽ: “Ăn xong thì xem kỹ kịch bản phim mà đạo diễn Lâm đưa cho anh.”
Lạc Tự ngẩn người: “Cậu vừa nói gì? Kịch bản phim á?”
Hai bộ phim truyền hình của anh còn chưa phát sóng, vậy mà Lâm Việt đã đưa kịch bản phim điện ảnh cho anh?
Bao nhiêu diễn viên mơ ước được xuất hiện trên màn ảnh rộng cơ mà.
“Bộ phim này tên là Dã Thú Và Hoa Hồng. Đạo diễn Lâm đề cử em đóng vai nam chính, một họa sĩ đương đại tên Lục Bình Phong.”
Lạc Tự sững sờ: “Cậu nói gì? Dã Thú Và Hoa Hồng?”
“Cái tên nghe có vẻ như phim tình cảm, nhưng thật ra là phim trinh thám.”
“Tôi… tôi biết nó là phim trinh thám. Tôi muốn hỏi là, cậu đã xem kịch bản chưa? Cậu… cậu thực sự muốn đóng vai Lục Bình Phong sao?” Lạc Tự dè dặt hỏi.
Cố Tiêu Duy nhìn anh một cách nghiêm túc: “Em rất thích nhân vật này. Nhưng em càng hy vọng anh sẽ đóng vai trợ lý pháp y Ôn Dục Trì.”
Lạc Tự đơ người ra.
Kiếp trước, nam chính của bộ phim này chính là Cố Tiêu Duy, còn vai trợ lý pháp y Ôn Dục Trì thì trực tiếp được giao cho Hà Mộ, thậm chí không cần thử vai, vì Truyền thông Đế Tuấn là một trong những nhà đầu tư.
Cả câu chuyện xoay quanh một họa sĩ đương đại tên là Lục Bình Phong.
Phong cách tranh của cậu đầy mục rữa, giằng xé và chết chóc lạnh lẽo. Vì sức biểu đạt thị giác mạnh mẽ và dễ gây cộng hưởng cảm xúc nên được các nhà sưu tầm yêu thích.
Tuy nhiên, một số chuyên gia tâm lý phân tích rằng Lục Bình Phong có khả năng mắc chứng rối loạn nhân cách phản xã hội và có xu hướng phạm tội mạnh, điều này khiến tác phẩm của cậu càng trở nên huyền bí, giá trị tăng vọt, khó mà sở hữu được.
Sau khi một bức tranh gần đây của Lục Bình Phong được đấu giá lên đến tám con số, liên tiếp xảy ra các vụ án mạng, hình thái thi thể của các nạn nhân giống hệt những bức tranh trước đây của cậu, khiến Lục Bình Phong trở thành nghi phạm số một.
Trợ lý pháp y Ôn Dục Trì thông qua việc phân tích thi thể các nạn nhân, cùng với Lục Bình Phong lần theo manh mối để tìm ra chân tướng.
Trong ký ức về bộ phim đó kiếp trước, Lạc Tự đặc biệt ấn tượng với diễn xuất của Cố Tiêu Duy, cậu đã thể hiện trọn vẹn sự u ám, tự nghi ngờ bản thân, kìm nén xen lẫn phóng túng, cùng hình ảnh giằng co giữa thực tế và điên loạn của Lục Bình Phong.
Lạc Tự khi đó, lần đầu tiên nhìn thấy Lục Bình Phong trên màn ảnh, phản ứng đầu tiên là: người đàn ông này là một linh hồn lang thang thưởng thức cái chết, bề ngoài như thể kiểm soát tất cả, nhưng thực chất đang chờ một tia sáng rọi vào.
Còn Hà Mộ thủ vai Ôn Dục Trì, lại diễn giống hệt như những vai diễn trong phim học đường trước đó: luôn nở nụ cười rạng rỡ, từ đầu đến cuối đều kiên định tin rằng Lục Bình Phong không phải là hung thủ và luôn cố gắng dùng chuyên môn để chứng minh sự trong sạch của cậu. Cậu ta nỗ lực hết sức để thể hiện hình ảnh trong sáng và kiên cường.
Nhưng tiếc là, trong mắt Lạc Tự, diễn xuất của Hà Mộ quá hời hợt, giống như mô-típ cũ rích kiểu nữ chính lương thiện kiên cường cứu rỗi nam chính, chỉ dừng lại ở bề mặt, hoàn toàn không tạo ra được sự va chạm diễn xuất với Cố Tiêu Duy.
Nói thẳng ra là, Cố Tiêu Duy đã chìm sâu xuống đáy biển, còn Hà Mộ vẫn chỉ đang lướt trên mặt nước.
Chính vì bạn diễn không cùng đẳng cấp, Cố Tiêu Duy buộc phải một mình nhập vai.
Sau khi bộ phim đó quay xong, Cố Tiêu Duy nghỉ ngơi hơn hai năm. Nghe nói vì nhập vai quá sâu nên khó thoát ra được, phải trải qua một thời gian dài trị liệu tâm lý và phục hồi.
Khoảng thời gian Cố Tiêu Duy dưỡng bệnh, cũng chính là lúc Lạc Tự bắt đầu lại từ đầu trong ngành kịch nói.
Hai người họ không hẹn mà cùng trải qua một giai đoạn vô cùng khó khăn.
“Được, tôi sẽ nghiêm túc nghiên cứu kỹ kịch bản này.” Lạc Tự lên tiếng.
“Anh có thể xem trước. Biên kịch lần này là Hạ Đàm, kịch bản điện ảnh của cô ấy từ trước đến nay đều có sức căng trong tương tác giữa các nhân vật. Nhưng cô ấy từng nói với em rằng cô không hài lòng với phiên bản này của câu chuyện. Vì vậy anh cứ tham khảo cấu trúc cốt truyện trước đi. Khi nào thực sự thử vai, chắc chắn sẽ gửi cho anh phiên bản kịch bản mới nhất.”
Lạc Tự nhíu mày: “Cậu chắc là vẫn sẽ có buổi thử vai chứ? Truyền thông Đế Tuấn chắc sẽ đầu tư bộ phim này, đến lúc đó vai diễn này chắc chắn sẽ được giao cho… người mà công ty họ muốn lăng xê rồi.”
Cố Tiêu Duy nhìn sang Lạc Tự, giữa chân mày hơi nhíu lại: “Anh nghe tin đó từ đâu thế? Em chỉ nghe nói Hồng Hà Ảnh Thị vẫn đang tìm đối tác hợp tác. Bộ phim này bên Tinh Hán Ảnh Nghiệp sẽ đầu tư, Truyền thông Đế Tuấn vẫn còn đang đàm phán. Điều kiện hợp tác mà Đế Tuấn đưa ra chưa chắc Hồng Hà có thể chấp nhận được. Dù sao lần này Hồng Hà bị ảnh hưởng nặng sau vụ việc của Giang Vân Tà, cổ phiếu lao dốc, tổn thất nghiêm trọng, chưa chắc họ chịu được yêu cầu chia lợi nhuận từ Đế Tuấn.”
Lạc Tự sững người. Anh chỉ mới thay đổi vận mệnh của Giang Vân Tà, vậy mà rất nhiều diễn biến sau đó dường như cũng thay đổi theo, bao gồm cả vai phụ quan trọng nhất trong bộ phim, Ôn Dục Trì, rất có thể sẽ không còn là của Hà Mộ nữa.
Nếu thay bằng một diễn viên có diễn xuất tốt hơn, có lẽ với Cố Tiêu Duy mà nói, đó lại là chuyện tốt.
Họ ăn trưa xong, Cố Tiêu Duy lại dẫn Lạc Tự đi trò chuyện thêm với đạo diễn Lâm và biên kịch Hoa.
Có lẽ do trước đây Lạc Tự từng nhiều lần bỏ lỡ các buổi thử vai, lần này đạo diễn Lâm dặn dò tới lui rất kỹ, yêu cầu Lạc Tự nếu nhận được thông báo thử vai thì nhất định phải đi.
“Tuy đạo diễn Thịnh Vân Lam nổi tiếng, phản ứng đầu tiên của mọi người thường là vai quan trọng trong phim của ông ấy nhất định phải do diễn viên nổi danh đảm nhận. Nhưng không phải vậy đâu, bất kỳ đạo diễn giỏi nào cũng quan tâm nhất đến việc diễn viên có hợp vai hay không, đặc biệt là với phim điện ảnh. Diễn viên có sức hút phòng vé là một chuyện, nhưng ưu điểm và khuyết điểm trong diễn xuất sẽ bị phóng đại trên màn ảnh rộng. Vì vậy, khả năng biểu hiện trên màn ảnh là vô cùng quan trọng.” Đạo diễn Lâm nói một cách nghiêm túc.
“Đạo diễn Lâm cứ tin em. Với cơ hội lần này, em sẽ dốc toàn lực.”
“Vậy thì tốt.” Đạo diễn Lâm lúc này mới yên tâm, vỗ nhẹ lên vai Lạc Tự. Ông ấy đối với Lạc Tự đúng là vừa là thầy, vừa như bạn.
Họ trò chuyện rất nhiều về kịch bản và nhân vật, từ phim lịch sử đến phá án hiện đại, từ quyền thần đến người dân thường. Lạc Tự có nhiều suy nghĩ và quan điểm rất hợp với đạo diễn Lâm. Đạo diễn Lâm vừa mở vừa đóng nắp bình giữ nhiệt, liên tục trò chuyện với Lạc Tự, đến mức quên cả uống một ngụm trà.
Khi trở lại phòng, Cố Tiêu Duy bắt đầu thu dọn hành lý.
Cậu ở đây gần ba tháng, qua hai mùa, hành lý có ba kiện lớn, so với các diễn viên vào đoàn phim thì cũng không phải là nhiều.
Khi Cố Tiêu Duy lấy quần áo treo trong tủ ra, Lạc Tự tò mò đi tới, nhận từng món một.
“Quần áo của cậu toàn là loại có chất liệu rất tốt nhưng lại rất giản dị.” Lạc Tự thầm công nhận gu ăn mặc của Cố Tiêu Duy thực sự rất ổn.
Đây đa phần là đồ thường ngày, không phải trang phục do stylist phối sẵn.
“Anh thích à?” Giọng Cố Tiêu Duy bất chợt vang lên bên tai.
Cậu tiến lại gần, rõ ràng vẫn còn một khoảng cách nhưng lại có cảm giác như sắp chạm vào má của Lạc Tự. Qua không khí, Lạc Tự lại ngửi thấy mùi nước cạo râu của cậu, mùi thơm thanh lạnh như sương tuyết giữa trời đông.
Tay kia của Cố Tiêu Duy vòng qua vai Lạc Tự, như muốn ôm anh vào lòng.
Lạc Tự còn chưa kịp phản ứng, Cố Tiêu Duy đã kéo chiếc cà vạt treo trên giá xuống, cúi đầu sắp xếp lại.
“Tôi rất thích phong cách của cậu.” Lạc Tự nói.
“Muốn mặc thử không?” Cố Tiêu Duy hỏi tiếp.
“Cậu đã giặt sạch rồi mà?”
“Không sao đâu, em thật sự muốn thấy anh mặc chiếc áo len này.” Cố Tiêu Duy lấy một cái, nhẹ nhàng ướm lên người Lạc Tự.
“Cái này hả?” Lạc Tự cúi đầu nhìn, đây là một trong những chiếc áo có tông màu ấm hiếm hoi trong số đồ thường ngày của Cố Tiêu Duy. Điều đó khiến Lạc Tự hứng thú hơn: “Cậu đã nói muốn thấy thì tôi mặc cho cậu xem.”
Nói xong, Lạc Tự quay người, cởi bộ đồ ngủ trên người ra. Anh đang định đi lấy chiếc áo giữ nhiệt mà Tiểu Cầm vừa mang về sau khi sấy khô, thì Cố Tiêu Duy nói: “Áo này cổ rộng, nếu anh mặc áo lót bên trong sẽ bị lộ ra đấy.”
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 46: Đốt lửa
10.0/10 từ 13 lượt.
