Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 45: Đàn anh, anh say rồi

Tuy Giang Dẫn Xuyên lời lẽ sắc bén nhưng chưa bao giờ nói quá.

“Cháu không muốn gì cả, cháu chỉ muốn lấy lại cổ phần của mẹ, tự mở một lối đi riêng. Cháu muốn thành lập công ty của riêng mình.”

Ông cụ Giang thở dài, trầm giọng nói: “Không cần phải làm vậy. Em trai cháu bây giờ đã như thế này, không thể nào quay lại ban lãnh đạo công ty nữa, sau này…”

“Sau này cháu phải nuôi nó bằng từng đồng tiền cháu kiếm được phải không? Thế mà ngày nào nó cũng nghĩ chính cháu đã hại nó, sau này ra ngoài còn phải tính kế kéo cháu xuống nước. Đây chính là cái đại cục mà ông nói đến đó à? Còn nữa, cháu khuyên ông nên cho người kiểm tra lại sổ sách nội bộ công ty một cách nghiêm túc đi. Cháu tách ra, lập nghiệp riêng, ít ra cháu vẫn mang họ Giang, với năng lực của cháu, không có những kẻ kéo chân và đâm sau lưng này, vẫn có thể miễn cưỡng giữ được một nửa cơ nghiệp nhà họ Giang. Đợi thêm chút nữa, cháu sợ ngay cả bản thân cháu cũng thành con nợ phá sản. Cháu không có khả năng một mình gánh vác cả tòa nhà sắp sụp đổ này, lại còn mang theo một đám người suốt ngày muốn hại cháu.”

Ông cụ Giang vừa định nói gì đó, thì Giang Dẫn Xuyên đã không chút lưu luyến quay người bước ra ngoài.

“Ông ạ, bây giờ cháu vẫn mang họ Giang, vẫn còn gọi ông là ông nội. Nhưng nếu ông cứ khăng khăng giữ cái đại cục đã rách nát đó, thì cháu sẽ tự tìm lối đi riêng. Với bản lĩnh của Giang Dẫn Xuyên cháu, vào Truyền thông Đế Tuấn, ít nhất cũng có thể bỏ được chữ phó mà làm một giám đốc thật sự chứ ạ?”

Sắc mặt ông cụ Giang tối sầm lại, nhíu chặt mày rồi ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt lạnh lùng.

Một phút sau, ông ta nghiêng người gọi điện thoại: “Bạn già, tôi giờ vừa điếc vừa mù rồi. Phiền ông cử người đến giúp tôi làm một cuộc kiểm toán nội bộ. Tôi muốn biết rõ mọi thứ.”

Một tuần sau, Giang Huy đến thăm bố mình, định thỉnh cầu ông cụ giúp dùng các mối quan hệ để xử lý chuyện rắc rối của Giang Vân Tà, nhưng không ngờ vừa vào đến văn phòng đã cảm thấy bầu không khí vô cùng căng thẳng.

Ông cụ ngồi ngay ngắn sau bàn làm việc, nét mặt lạnh lẽo khiến Giang Huy run rẩy.

Trong văn phòng còn có vài thành viên kỳ cựu trong ban giám đốc công ty, ai nấy đều trông rất khó coi.

“Bố… sao cả chú Trần, chú Trương cũng có mặt ở đây…”

Giang Huy vừa định chào hỏi thì ông cụ đã vung một bản báo cáo kiểm toán dày cộp như gạch thẳng vào trán ông ta.

“Giang Huy! Giỏi lắm! Mày tưởng mày là Chu U Vương đốt lửa trêu chư hầu sao? Định lấy Vạn Lý Trường Thành của Hồng Hà Ảnh Thị để lấy lòng vợ và thằng con quý tử của mày à? Mày có biết chỉ trong ba năm Giang Vân Tà làm thất thoát bao nhiêu dự án không? Nó bước vào đây chỉ để ăn chơi trác táng, hưởng thụ sự tâng bốc à? Trong ba năm ngắn ngủi đó, dưới trướng của nó, đã có mười hai người quản lý kỳ cựu từ chức! Mười hai người đó đều do chính tay mày đào tạo nâng đỡ! Họ rời đi mà mày không thấy đau lòng à? Còn những dự án rác rưởi kia nữa, đầu tư 500 triệu vào phim truyền hình mà thu hồi chưa được một nửa chi phí! Phản hồi trên mạng thì nát như cám! Nếu không có những dự án chất lượng của Dẫn Xuyên gồng gánh danh tiếng… Hồng Hà Ảnh Thị chúng ta đã thành trò cười rồi!”

Ông cụ tức đến run người.

Giang Huy tiến đến định đỡ ông cụ thì bị đẩy ra.

“Ba năm rồi! Toàn bộ Hồng Hà Ảnh Thị chỉ có hai gương mặt diễn viên nổi bật là tiểu hoa đán mới nổi Tạ Thường và ảnh hậu Hạ Vận, mà hai đứa đó là do Dẫn Xuyên ký hợp đồng mang về, tài nguyên cũng do nó kiểm soát chặt chẽ nên mới không phải đóng những bộ phim làm sụp đổ danh tiếng! Còn thằng Giang Vân Tà thì sao? Nó còn muốn thò tay vào hai gương mặt duy nhất của công ty! Nó là cái thá gì mà đòi như vậy!”

Giang Huy nghĩ mấy vị giám đốc bên cạnh sẽ can ngăn, ai ngờ tất cả đều im lặng. Ông ta chợt nhận ra họ đã bất mãn với mình từ lâu.

“Lúc trước mày nói với tao là Cố Tiêu Duy không ưng điều kiện của Hồng Hà Ảnh Thị nên mới chọn Tinh Hán Ảnh Nghiệp? Giờ tao mới được xem bản hợp đồng đó! Mày định dùng hợp đồng như vậy để lừa ai? Lúc tao trao quyền cho mày, mày hứa với tao thế nào? Tuyển chọn kỹ lưỡng, đảm bảo diễn viên của công ty luôn ở tuyến đầu! Giờ nhìn lại mà xem, tuyến đầu giờ toàn chạy sang Tinh Hán Ảnh Nghiệp hết rồi! Hồng Hà Ảnh Thị của chúng ta sắp thành kho tài nguyên cho con trai mày yêu đương rồi!”

Nghe đến đây, Giang Huy run lên, vô thức phản bác: “Con có dạy bảo Vân Tà, cũng từng nghiêm khắc mắng nó… Nhưng cũng phải cho nó thời gian học hỏi và tiến bộ chứ…”

“Tiến bộ của nó không thể xây dựng trên việc kéo đổ Hồng Hà Ảnh Thị! Không thể đặt trên sự thua lỗ của cổ đông! Tao đã bàn bạc với các bạn già rồi, Dẫn Xuyên đã quyết tâm ra đi, chúng ta cũng ủng hộ nó! Giờ Hồng Hà Ảnh Thị chỉ còn là gánh nặng đối với nó! Tao thà để nó bay đi! Cổ phần của mẹ nó, trả lại cho nó! Nó có thất bại, thì còn có ông nội đây gánh thay! Nếu nó thành công, coi như tìm được một lối thoát cho nhà họ Giang!”

“Bố… ý bố là sao?”

“Giá cổ phiếu rớt đến mức này, mày nghĩ chỉ tại một mình Giang Vân Tà sao? Mày hãy tự rút lui khỏi ban giám đốc đi. Trong đám chú bác anh em của mày, vẫn còn nhiều người đủ khả năng đảm đương vị trí này!”

Giang Huy lùi lại một bước, lòng lạnh như băng, cả thế giới như trống rỗng.

Nửa tháng sau, việc thay đổi cổ đông của Hồng Hà Ảnh Thị đã làm rúng động cả giới truyền thông.

Giang Huy, vì giá cổ phiếu sụt giảm nghiêm trọng và ba năm liên tiếp không đạt thành tích kinh doanh, đã từ chức chủ tịch. Ông Giang Hồng chính thức tiếp nhận vị trí này.

Còn Giang Dẫn Xuyên, phó giám đốc Hồng Hà Ảnh Thị, đã tách ra thành lập công ty mới, Công ty TNHH Văn hóa Điện ảnh Dẫn Xuyên.

Công chúng xem thông tin công khai của công ty và thấy hai người trong công ty này là những nhân vật lớn trong hội đồng quản trị của Hồng Hà Ảnh Thị, đồng thời cũng là người ủng hộ mẹ anh ấy. Giang Dẫn Xuyên nắm giữ hơn 50% cổ phần cá nhân, công ty này không phải là công ty con của Hồng Hà Ảnh Thị, bản thân việc vận hành và quyết sách không chịu sự kiểm soát của Hồng Hà Ảnh Thị.

Lạc Tự nhìn những thông tin liên quan, quay mặt ra ánh nắng ngoài cửa sổ và vươn vai một cái.

Hôm nay là ngày đoàn phim [Phản Kích] đóng máy. Thông báo chính thức sẽ được phát ra vào chiều nay, nhưng Cố Tiêu Duy đã đăng lên vòng bạn bè từ sáng.

Tiểu Cầm nói rằng số lần anh Cố nhà cô ấy đăng vòng bạn bè gần đây tương đương với tổng số lần của ba năm qua.

A Nham thì thắc mắc không biết vòng bạn bè của Cố Tiêu Duy là đăng cho ai xem.

Lâm Việt nói, lần đầu tiên thấy Cố Tiêu Duy nôn nóng đóng máy như vậy, chắc là đã nóng lòng muốn về nhà.

Còn Lạc Tự thì mặc áo khoác, đội mũ, đeo khẩu trang và khăn quàng cổ, quấn kín mít rồi xuống tầng hầm đỗ xe.

Cuối cùng anh cũng mạnh tay mua một chiếc xe. Dù kiếp trước toàn tự lái xe đi đường dài, nhưng ở kiếp này đây là lần đầu tiên, và kết quả là… vì một lý do không rõ, xe chết máy giữa đường, Lạc Tự loay hoay mãi cũng không nổ được máy.

Lạc Tự dựng biển cảnh báo, tựa vào cửa xe rồi đăng một tấm ảnh selfie với dòng chú thích: [Kẹt giữa đường rồi, ai cứu tôi với?]

Rất nhanh, Trình Phi nhắn tin tới: [Ít ra cũng phải nói rõ là kẹt ở đoạn đường nào chứ! Đã gọi công ty cứu hộ chưa? Tôi cho người đến đón cậu!]

Lạc Tự mỉm cười trả lời: [Gọi rồi, tôi tranh thủ ngắm phong cảnh ven đường chút, anh cứ yên tâm quay phim nhé!]

Ngay sau đó, Tạ Thường, anh Long, Phương Tần cũng nhắn riêng hỏi anh bị kẹt ở đâu, Lạc Tự chỉ còn cách trả lời từng người một, bảo đừng lo, sẽ có người đến đón.

Anh không ngờ lại có nhiều người quan tâm đến mình như vậy.

Cuối cùng, anh đã đợi được người đó, WeChat của người đó là một tin nhắn thoại rất ngắn, Lạc Tự mở lên áp sát tai, âm thanh vang lên qua mic như có thể thổi bay không khí, khiến tai ngứa ngứa: [Gửi định vị qua đây.]

Lúc này, Cố Tiêu Duy đã chính thức đóng máy xong. Tiểu Cầm đang cầm bó hoa do đoàn làm phim tặng cậu, còn thầy phụ trách hậu trường thì điên cuồng chụp ảnh đóng máy cho cậu.

Trong đoàn vẫn còn vài diễn viên đang quay bổ sung, dù chỉ là vài chi tiết nhỏ để kết thúc, Lâm Việt cũng đích thân giám sát.

Cố Tiêu Duy đến gần đạo diễn Lâm Việt, khẽ nói: “Lạc Tự đến rồi, em đi đón anh ấy.”

Lâm Việt tinh thần phấn chấn, thì thầm: “Cậu đi đi. Nhớ hỏi cậu ấy có mang theo đồ thay không? Tối nay chúng ta nói chuyện đàng hoàng, e là đêm nay cậu ấy không về được đâu.”

Cố Tiêu Duy mỉm cười nhẹ: “Không mang theo cũng không sao.”

Lạc Tự cầm điện thoại đứng bên đường chụp rất nhiều phong cảnh. Khi đang mày mò phần mềm định làm một video ngắn thì một chiếc Mercedes đen dừng lại bên kia đường, còi xe vang lên.

Lạc Tự quay đầu lại thấy Cố Tiêu Duy sải bước dài từ xe bước xuống.

Hai người đứng nhìn nhau qua con đường, giống như cảnh cuối trong [Phản Kích], khi Nghiêm Dã đứng trước cửa hàng tiện lợi, nhìn sang phía bên kia nơi có Bạch Dĩnh.

“Cố Tiêu Duy… lâu rồi không gặp!” Lạc Tự mỉm cười, vẫy tay với cậu.

Cố Tiêu Duy bước tới, Lạc Tự nghĩ cậu sẽ bắt tay mình, nhưng lại bị ôm chặt: “Lạc Tự, lâu rồi không gặp.”

Khoảnh khắc đó, Lạc Tự cảm thấy yên tâm. Anh chắc chắn rằng Cố Tiêu Duy, người mà mỗi lần nhập vai càng sâu thì càng khó thoát ra, lần này đã thực sự bước ra khỏi vai diễn.

“Cho anh nè.” Cố Tiêu Duy lấy từ túi áo ra một chiếc hộp sắt nhỏ đưa cho Lạc Tự.

“Kẹo ngậm ho? Cho tôi à?” Lạc Tự vừa định nói gần đây cổ họng mình vẫn ổn, vừa mở hộp ra thì phát hiện bên trong là kẹo sữa, còn là loại mà trẻ con rất thích ăn: “Cậu tìm thấy ở đâu vậy?”

“Trong một cửa hàng tạp hóa nhỏ gần phim trường.” Cố Tiêu Duy nói.

Lạc Tự bóc một viên bỏ vào miệng, hương sữa ngọt dịu, không gắt: “Ừm! Vẫn là mùi vị hồi nhỏ! Sao cậu biết tôi thích ăn cái này?”

“Em thực ra không biết anh có thích hay không, chỉ là nhìn thấy thì bất chợt muốn để anh thử một chút.” Cố Tiêu Duy nói.

Trong phim, Nghiêm Dã ở cửa hàng tiện lợi đã không tìm được loại sô-cô-la mà Bạch Dĩnh từng nói.

Còn bây giờ, Lạc Tự chưa từng nói gì, nhưng Cố Tiêu Duy lại tìm được đúng mùi vị anh luôn muốn ăn.

Công ty cứu hộ cuối cùng cũng đến, kéo chiếc xe của Lạc Tự đi.

Lạc Tự ngồi vào xe của Cố Tiêu Duy, chống cằm nhìn góc nghiêng của cậu.

“Đàn anh, anh nhìn em vậy dễ gây tai nạn giao thông lắm đấy.” Cố Tiêu Duy nói.

“Cậu đúng là thú vị, tôi đâu phải mắt laser, có thể nhìn xuyên sọ cậu được.” Lạc Tự đưa hai ngón tay ra, mô phỏng tia laser, làm bộ chọc chọc anh.

Cố Tiêu Duy thành thục xoay vô lăng, xe rẽ vào đường phụ rồi chầm chậm đi xuống.

“Bị anh nhìn như vậy, tim em rối hết cả lên.”

Lạc Tự suýt thì sặc chính nước bọt của mình, kinh ngạc nghiêng đầu nhìn Cố Tiêu Duy: “Tim cậu rối? Sao lại rối?”

“Em sẽ nghĩ, hôm nay kiểu tóc của em có đủ gọn gàng không. Lớp trang điểm trên mặt còn chưa tẩy, anh có thấy dày quá không. Chiếc áo khoác này em từng mặc hôm đi gặp anh tối đó, liệu anh có thấy nhàm chán không?”

Tâm trạng của Lạc Tự bị khuấy động, cảm giác đó giống như rõ ràng biết mình tửu lượng kém nhưng vẫn không kìm được mà nhấp một ngụm rượu ủ lâu năm. Rõ ràng biết tim đập nhanh như vậy, máu đột nhiên trở nên nóng nhẹ là vì men say do một ngụm nhỏ ấy mang lại, vậy mà trong sâu thẳm nội tâm, cậu vẫn không thể không muốn chứng minh điều gì đó.

Góc nghiêng của Cố Tiêu Duy vẫn là những đường nét cứng cáp, tuấn tú, không thể nhìn ra trong lòng cậu đang nghĩ gì khi nói ra những lời ấy.

“Em còn nghĩ, vừa rồi em nói vậy, không biết đàn anh có bắt đầu suy nghĩ linh tinh không. Diễn xuất của em thế nào?”
Cố Tiêu Duy nhìn về phía Lạc Tự, khóe miệng mang theo nụ cười nhạt như thể vừa trêu đùa thành công.

Ồ, trận so tài xem ai nhập vai tình cảm sâu đậm hơn kia vẫn chưa có kết quả, Cố Tiêu Duy sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.

Có đi có lại là châm ngôn sống cả đời của Lạc Tự.

“Sao lại thế được. Cậu là Cố Tiêu Duy, cậu tồn tại vượt lên trên mọi chuẩn mực thẩm mỹ tầm thường.” Lạc Tự nói nhẹ nhàng, biểu cảm thản nhiên, giọng điệu lười biếng.

Ngón tay của Cố Tiêu Duy khẽ cong lại trên vô lăng, cậu nhân cơ hội nhìn gương chiếu hậu bên phải để liếc nhìn Lạc Tự một cái.

Gió thổi làm tóc Lạc Tự bay bay, anh khẽ nhắm mắt, hơi ngẩng cằm, ngũ quan toát lên vẻ thanh thoát tao nhã và sự kiên cường bất khuất, anh có sự kiêu ngạo nội tâm, dễ dàng khơi dậy những suy nghĩ thế tục trong lòng người khác.

Trong xe yên tĩnh năm phút, rồi Cố Tiêu Duy mới lên tiếng: “Đạo diễn Lâm nói tối nay muốn trò chuyện với anh một chút. Nhưng em thấy anh cũng không mang theo đồ thay, mặc đồ của em được chứ? Đồ lót thì chỗ anh Nham có đồ dùng một lần.”

“Không sao đâu.” Lạc Tự nói: “Xem ra tối nay chắc chắn sẽ có rượu ngon món ngon.”

“Được. Sáng mai chúng ta cùng về thành phố B.”

“Được thôi.”

“Tối nay là tiệc đóng máy của đoàn phim.”

Lạc Tự bật cười nhìn Cố Tiêu Duy, anh biết cậu đang nhắc anh đừng quên lời hứa ban đầu đó là phải mời cậu ăn một bữa.

“Biết rồi! Về thành phố B tôi sẽ mời riêng cậu một bữa!” Lạc Tự lớn tiếng nói.

Trở lại đoàn phim [Phản Kích], Lạc Tự có cảm giác như trở về nhà.

Biên kịch Hoa Tinh Vân, ăn mặc trông như quả bí ngô, chạy tới ôm chầm lấy anh.

“Ái chà! Tiểu Lạc của tôi! Bạch Dĩnh của tôi! Cậu về rồi!”

Khoảnh khắc đó, Lạc Tự cảm thấy mình như nhân bánh trong bánh bí ngô.

Nghe tin, Tạ Thường cũng chạy đến: “Anh Lạc đến rồi à? Anh Lạc ở đâu vậy?”

“Ở đây! Ở đây nè!” Lạc Tự cười vẫy tay với cô ấy.

Lạc Tự mặc kín mít, còn Tạ Thường chỉ mặc váy dạ và bốt ngắn mà chạy tới, Lạc Tự thầm cảm khái sức trẻ quả thật tốt, chẳng sợ lạnh chút nào.

Tạ Thường ngập ngừng muốn nói, Lạc Tự biết chắc cô ấy đã nghe chuyện của Giang Vân Tà, nên đã đặc biệt xin đoàn phim một cốc cà phê nóng, rồi cùng cô ấy đi ra chỗ khác.

“Em còn không dám để anh Cố biết chuyện này, là quản lý của em lén nói cho em đó. Nghe nói Giang Vân Tà bị gọi đi uống trà là vì ra tay với anh hả?”

“Ừ.”

“Vậy anh có bị…” Tạ Thường trông vừa lo lắng vừa muốn biết, lại sợ làm Lạc Tự tổn thương.

“Anh không sao. Nếu là mười năm trước, có khi anh còn bị anh ta gài bẫy. Nhưng bây giờ, một con cá trê già như anh mà còn để anh ta lừa được à?” Lạc Tự nửa đùa nói.

“Cá trê già?” Tạ Thường thở phào, bật cười nhẹ nhàng: “Mười năm trước anh Lạc vẫn còn là học sinh cấp ba mà!”

Lạc Tự cười nói: “Nhưng bây giờ Hồng Hà Ảnh Thị đang bị điều tra cả trong lẫn ngoài, mấy người như Giang Vân Tà chắc cũng không dám hoành hành nữa.”

“Ừm. Trước đây cứ gặp anh ta ở công ty là em đã thấy bực mình. Hôm nay quản lý lỡ miệng em mới biết anh suýt bị anh ta hại… Nghĩ lại em thấy có khi tất cả là lỗi của em. Trước đó Giang Vân Tà định giở trò với em nhưng bị Giang Huy ngăn lại, chắc chắn anh ta thấy tức giận. Rồi lại nghe tin em tiến cử anh lên cấp trên, nên mới chuyển sang trút giận lên anh! Hồng Hà Ảnh Thị có nhiều vấn đề thế, lẽ ra em không nên xen vào…” Tạ Thường áy náy vô cùng.

Lạc Tự nhìn cô em gái luôn muốn báo đáp mình, an ủi: “Sao lại là xen vào được chứ? Em nghe tin anh chấm dứt hợp đồng với Truyền thông Chu Tước, lo anh một mình không đấu lại Truyền thông Đế Tuấn. Em muốn anh ký với Hồng Hà để có chỗ dựa vững chắc. Với lại dù ký với công ty nào cũng sẽ gặp phải người không tốt. Hồng Hà có Giang Vân Tà, nhưng ai dám chắc công ty được ca ngợi là tấm gương ngành như Tinh Hán Ảnh Nghiệp thì tất cả đều liêm khiết chính trực, đúng không?”

“Vâng.” Tạ Thường gật đầu: “Nhưng thật sự rất cảm ơn anh Lạc. Anh giống như con bướm trong hiệu ứng cánh bướm vậy, chỉ đập cánh một cái mà tạo ra chấn động lớn trong giới. Giờ truyền thông đều đưa tin về Giang Vân Tà, bè lũ bạn bè xấu của anh ta cũng bị khui ra nhờ vụ án này, nhờ anh mà đã quét sạch được một khối u độc lớn.”

“Vậy sau này mỗi lần quay về Hồng Hà, em không cần lo gặp phải người mình ghét nhất nữa!”

“Chuẩn luôn!” Tạ Thường giơ ngón tay cái làm biểu tượng like.

Bữa tiệc mừng đóng máy bắt đầu lúc bảy giờ tối, đoàn phim chuẩn bị mấy bàn tròn lớn, còn mời cả đầu bếp đến nấu tại chỗ để mọi người đều được ăn đồ nóng sốt.

Bàn chính ngồi toàn những người chủ chốt như đạo diễn Lâm, Hoa Tinh Vân, trợ lý đạo diễn, chỉ đạo võ thuật Trần Vũ, cùng nam nữ chính và nghệ sĩ đóng vai Bạch Trọng Hành.

Lạc Tự vừa ngồi xuống bàn của anh Long và mấy người khác thì anh Long đã lập tức kéo anh uống nửa chai bia, vẻ rất có kinh nghiệm nói: “Cậu đợi đi, không đến mười phút nữa, bên bàn đạo diễn sẽ gọi cậu qua. Nên anh em mình tranh thủ làm trước một chai!”

Lạc Tự bật cười, nghĩ thầm mình có phải nhân vật chính đâu, bàn đạo diễn còn đang tiếp qua tiếp lại, phải một lúc nữa mới gọi đến mình. Anh khoác vai anh Long trò chuyện vài câu về tình hình dạo này.

Anh Long cảm thán rằng tuy ở trường quay phim thì không lo thiếu vai để đóng, nhưng hết phim này đến phim khác, anh ấy vẫn luôn cảm thấy thiếu đi một chút cảm giác thuộc về.
Phương Tần cũng nói rằng sau khi quay xong bộ phim này, cậu ấy vẫn chưa ký hợp đồng với công ty giải trí nào, không biết tương lai sẽ ra sao.

“Anh em à, đừng bi quan như vậy. Mình đóng phim nhiều thì đụng tường cũng nhiều, nhưng cơ hội gặp được người biết trân trọng tài năng cũng vì thế mà nhiều hơn. Rồi sẽ có hoa, có tiếng vỗ tay thôi.” Lạc Tự cụng chai với từng người bạn.

“Vì vậy Lạc Tự, cậu nhất định phải thật tốt nhé. Mỗi lần anh lên mạng thấy tin tức về cậu, không phải mấy chuyện linh tinh, mà là diễn xuất của cậu ngày càng được công nhận, anh thật lòng thấy vui như thể chính mình cũng đã thành công vậy.”

Lạc Tự ôm lấy anh Long một cái: “Tất cả chúng ta rồi sẽ thành công thôi. Dù ngõ hẻm có sâu, nhưng tiếng rao của chúng ta cũng đủ lớn mà.”

Đúng lúc này, giọng của chỉ đạo Trần vang lên: “Lạc Tự! Cậu trốn ở đó làm gì? Mau qua đây! Nói với mọi người cậu đã nhận những vai gì rồi, diễn ra sao nào?”

Anh Long vỗ mạnh vào lưng Lạc Tự: “Đi nhanh đi! Anh đã nói rồi mà, đạo diễn kiểu gì cũng để tâm đến cậu đấy!”


Lạc Tự gật đầu: “Vậy em quay lại sau nhé.”

Lạc Tự vừa đi, Cố Tiêu Duy đã dịch sang một bên, chừa ra chỗ trống giữa anh và đạo diễn Lâm.
“Đàn anh, ngồi đây này.”
Mọi người đều ngồi ghế nhựa, nên Lạc Tự ngồi xuống cũng không chật lắm.

Chỉ đạo Trần đùa: “Lạc Tự, người ta gọi là thần thái theo vai diễn, còn cậu thì là gương mặt theo vai diễn luôn ấy. Khi cậu đóng Bạch Dĩnh, cái điệu chính tà khó phân biệt ấy, rất cuốn hút. Giờ cắt tóc đi, mày thanh mắt sáng! Tôi suýt nữa không nhận ra cậu luôn.”

“Vì sau đó cậu ấy đóng vai giám đốc doanh nghiệp mà, đi theo phong cách khí chất mà.” Biên kịch Hoa vừa nhấp rượu vừa nói.

Đạo diễn Lâm cũng lên tiếng: “Hứa Hàm từng nói với tôi rằng trong số diễn viên dưới ba mươi mà anh ấy từng gặp, người anh ấy ưng ý nhất từng là Cố Tiêu Duy. Giờ thì có thêm một người là cậu đấy.”

“Hahaha.” Biên kịch Hoa cười phá lên: “Câu này nghe như thể trong số các diễn viên khiến đạo diễn Hứa khó chịu thì Tiểu Lạc là một trong hai người duy nhất khiến ông ấy từng rung động đấy!”

Lại một tràng cười vang lên, vì biên kịch Hoa bắt chước biểu cảm của Hứa Hàm quá giống.

Hôm nay là tiệc mừng đóng máy chứ không phải tiệc nhậu, nên trước mặt mỗi người đều là thức uống mình thích.

Ví dụ như biên kịch Hoa uống chút rượu nhẹ, đạo diễn Lâm và Cố Tiêu Duy uống trà, Tạ Thường uống nước dừa, còn đạo diễn Trần và tổ máy quay uống bia.

Lạc Tự muốn mời đạo diễn Lâm và biên kịch Hoa một ly, nhưng lại không thấy ly đâu.

Cố Tiêu Duy đưa cốc của mình qua cho anh: “Nếu đàn anh không ngại thì…”


Chưa kịp nói xong câu “dùng ly của em cũng được”, Lạc Tự đã đứng dậy, cầm cốc trà ấy đến trước mặt đạo diễn Lâm và biên kịch Hoa:

“Đạo diễn Lâm, biên kịch Hoa, cảm ơn hai người đã tạo ra nhân vật Bạch Dĩnh, cho em cơ hội được thể hiện bản thân. Em kính hai người một ly, dù chỉ là trà, nhưng trà thanh thì tình càng sâu.”

Đạo diễn Lâm và biên kịch Hoa không quan tâm đến việc “tình cảm đều do uống rượu mà ra”, họ để ý hơn là cơ hội mình trao có được đối phương trân trọng hay không.
“Diễn cho tốt vào. Còn nhiều vai hay đang chờ cậu đấy.” Lời này của đạo diễn Lâm là một tín hiệu ngầm.

Nghĩa là dù sau này Lạc Tự chọn con đường tự mình đi lên hay dựa vào thế lực, thì vẫn nằm trong danh sách casting của đạo diễn Lâm.

“Ừ, diễn cho tốt. Vai thái giám cậu muốn đó, tôi đang nghĩ kịch bản cho cậu đây!”

Lời của biên kịch Hoa khiến cả bàn cười ồ lên. Ai cũng biết sau khi Lạc Tự rời đoàn hơn hai tháng nay, mỗi lần nhắc tới anh là lại gắn liền với trò đùa về thái giám.

“Haha, nếu thật có vai đó, biên kịch Hoa nhớ viết cho em một vai nương nương nha, em phải tận mắt ra phim trường xem anh Lạc diễn thái giám thế nào!”
“Vậy chẳng phải cũng phải viết cho Tiểu Cố một vai hoàng đế sao?”

Chỉ đạo Trần bỗng nói: “Tiểu Lạc, cậu cầm trà của Cố Tiêu Duy đi kính đạo diễn Lâm và biên kịch Hoa, giống như… giống như…”

“Giống gì chứ?” Biên kịch Hoa hỏi.

“Giống nàng dâu kính trà bố mẹ chồng ấy!”

Câu nói vừa dứt, cả bàn lại cười rộ lên.

Tạ Thường cũng che miệng cười đến run vai: “Đây là Phản Kích còn chưa công chiếu! Chứ đợi đến lúc chiếu rồi thì fan của hai người chắc đếm không xuể!”


Lạc Tự chớp mắt, rồi bật cười.

Bầu không khí trên bàn ăn rất vui vẻ. Chỉ đạo Trần đang cao hứng, mời Lạc Tự vào bộ phim tiếp theo mà ông ấy làm chỉ đạo võ thuật, để đóng vai cẩm y vệ.

“Tôi nói này… Với gương mặt của cậu! Thân thủ của cậu! Mặc cẩm y phục lên, mới vừa xuất hiện thôi là mấy cô gái trẻ hét ầm lên cho mà xem!”

Tuy nói có chút lè nhè vì say, nhưng nhìn vẻ háo hức của ông ấy cũng biết, ông ấy đã muốn mời Lạc Tự vào vai này từ lâu.

Đạo diễn Lâm cũng gật đầu: “Bộ phim mà chỉ đạo Trần nói chắc sẽ do đạo diễn Trần Khải chỉ đạo. Cậu liên hệ thử xem, phim của anh ấy rất đáng để học hỏi.”
“Vâng, em nhớ rồi ạ.”

Vừa uống xong một chai bia, chỉ đạo Trần lại rủ Lạc Tự uống thêm vòng hai.
Đạo diễn Lâm vỗ vai Lạc Tự, nói nhỏ: “Tôi cũng gửi cho cậu một kịch bản rồi. Tuy giờ mới chỉ là phác thảo thôi. Cậu xem xong hãy nói cho tôi biết vai nào khiến cậu hứng thú nhất, để xem chúng ta nghĩ có giống nhau không.”
“Vâng.”

Được đạo diễn Lâm nói vậy, Lạc Tự cũng cảm thấy rất tò mò và hứng thú.

Sau ba tuần rượu, trừ mấy người chỉ uống trà hoặc nước ngọt, thì hầu như ai ngồi cùng bàn cũng đã ngà ngà say.

Tổ trưởng tổ quay phim là người khởi xướng trước, không biết tại sao mọi người lại bắt đầu hát kinh kịch.

Ban đầu là vở [Mộc Quế Anh suất soái], hát đến mức mấy bàn khác cũng phải quay sang nhìn.

Đến lượt Tạ Thường, cô ấy tỏ vẻ tiếc nuối nói: “Em… em hát dở lắm, chỉ biết mỗi bài Thiên Tiên Phối thôi… Chim trên cây có đôi có cặp…”

Nhưng hát xong câu đó thì không tiếp được nữa, cô ấy nghiêng đầu, trông như đang cố gắng nhớ lại, cả đầu như bay lơ lửng những dấu hỏi.

Hai má Lạc Tự ửng hồng, đôi mắt hơi nheo lại, như chứa đầy men say.

Anh chống cằm, hát giúp Tạ Thường đoạn sau: “Núi xanh nước biếc tươi nụ cười!”

Anh quay đầu lại, mặt ghé sát vào trước mặt Cố Tiêu Duy, Cố Tiêu Duy vẫn ngồi nghiêm chỉnh, chỉ là khi Lạc Tự đến gần, tay cậu siết chặt lấy chén trà trong tay.

“Tiện tay hái đóa hoa tươi…”

Trong mắt Lạc Tự phủ một lớp hơi nước mỏng, long lanh sóng sánh, ánh sáng chiếu vào, giống như anh cam tâm tình nguyện chìm đắm, không thể thoát ra được nữa.

Cố Tiêu Duy nín thở, như thể có thứ gì đó siết chặt lấy cổ họng cậu, cố gắng dồn nén những khao khát và xúc động không thể thổ lộ vào trong lòng.

Lạc Tự đưa tay lắc lư vươn qua, khẽ chạm vào tai Cố Tiêu Duy.

“Ta cùng nương tử kết tóc se duyên…”

Lạc Tự không dùng giọng điệu Hoàng Mai hí, hoàn toàn là giọng thật của anh.

Giọng kéo dài, trong trẻo dịu dàng, lười biếng như thể đang kéo Cố Tiêu Duy từ mây xanh rơi xuống trần gian.

Đóa hoa vô hình ấy, cài lên tóc Cố Tiêu Duy, cũng đồng thời mọc rối bời trong tim cậu.

Cố Tiêu Duy thở ra một hơi thật khẽ, bình tĩnh nói: “Đàn anh, anh say rồi.”



Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 45: Đàn anh, anh say rồi
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...