Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 44: Chúc anh tỉnh táo và dứt khoát
“Các anh cảnh sát, tôi vừa mới nhớ lại toàn bộ quá trình, Hồ Duy cứ bắt tôi phải đi mời rượu Giang Vân Tà. Khi tôi cầm ly rượu đi ngang qua thì vô tình va phải Hồ Duy, rượu đổ vào cổ cậu ấy. Thế nên tôi đặt ly rượu xuống để giúp cậu ấy lau cổ áo. Khi quay lại cầm ly rượu, chắc là tôi đã cầm nhầm sang ly của cậu ấy. Vô tình mà thoát khỏi một tai họa.”
Đoạn này khớp với lời khai của những người khác có mặt tại hiện trường.
“Thế nhưng rõ ràng cậu không sao, sao lại giả vờ khó chịu? Nghe nói cậu đau đớn, khó thở, nhưng kết quả kiểm tra của bệnh viện cho thấy ngoài cồn ra thì không có chất độc hại nào cả.”
“Các anh cảnh sát, tửu lượng của tôi vốn dĩ rất kém, ly rượu đó đã là giới hạn của tôi rồi. Tôi không thể từ chối bữa tiệc của Giang Vân Tà, nhưng lại muốn rời đi sớm, nên tôi định uống cạn ly đó rồi giả vờ không khỏe. Tôi còn chuẩn bị sẵn lý do rồi, nói là mình uống thuốc kháng viêm, uống rượu sẽ bị phản ứng giống như disulfiram, như vậy có thể sớm rút lui khỏi bữa tiệc!”
Cảnh sát ghi biên bản gật đầu, bảo anh nói tiếp.
Lạc Tự cầm lấy bình giữ nhiệt bên cạnh bàn, khi mở nắp tay còn khẽ run: “Ai mà ngờ… Ai mà ngờ lúc đó tôi chỉ là vì uống quá nhanh, thấy chóng mặt và khó chịu nên mới ngã xuống. Nhưng lý do tôi bịa ra còn chưa kịp nói ra thì Giang Vân Tà lại hoảng loạn, chất vấn Hồ Duy là có phải bỏ thuốc quá liều không! Các anh nghĩ xem lúc đó tôi hoang mang đến mức nào? Tôi có thể giả vờ không sao rồi bật dậy ngay tại chỗ được không? Hơn nữa tôi cũng rất sợ, sợ Giang Vân Tà phát hiện ra tôi không bị trúng chiêu của anh ta, cơ thể không có vấn đề gì, rồi tiếp theo anh ta sẽ làm chuyện gì với tôi. Cách an toàn nhất, chính là tiếp tục giả vờ khó chịu để họ đưa tôi đến bệnh viện, đúng không?”
Gương mặt Lạc Tự vẫn còn sợ hãi, anh giả vờ không khỏe cũng chỉ để thoát khỏi móng vuốt của Giang Vân Tà.
Hơn nữa anh hoàn toàn không có cơ hội để gài bẫy Hồ Duy hay Giang Vân Tà trước đó. Trong túi áo Hồ Duy và trên viên thuốc không hề có dấu vết vân tay của Lạc Tự. Nói cho cùng, theo lời khai của Hồ Duy và lời Giang Dẫn Xuyên nghe được tại hiện trường, Lạc Tự mới chính là nạn nhân trong chuyện này, chỉ là anh quá may mắn nên mới thoát được.
Sau khi cảnh sát rời đi, Lạc Tự được xuất viện. Chị Thôi đi làm thủ tục xuất viện giúp anh, anh mở điện thoại lên, quả nhiên chuyện của Giang Vân Tà đã lên top tìm kiếm.
Cho đến giờ Giang Vân Tà vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Rõ ràng anh ta chỉ bỏ một chút thuốc giúp “thư giãn”, thế mà lại thành vé tàu thẳng đến nhà tù.
Tin tức này nhanh chóng bị ém xuống, nhưng cư dân mạng thì phẫn nộ không thôi, vì danh sách nạn nhân của Giang Vân Tà quá dài. Nhưng cái tên Lạc Tự lại không hề xuất hiện trong danh sách đó, đó là nhờ sự bảo vệ đặc biệt của Giang Dẫn Xuyên.
Lạc Tự nhớ lại kiếp trước, bản thân anh thực sự đã trúng kế của Hồ Duy và Giang Vân Tà, bị đưa vào cùng một phòng với Giang Dẫn Xuyên.
Nhưng Giang Dẫn Xuyên là người chính trực, có khả năng kiềm chế rất tốt, hơn nữa thuốc của anh ấy bị bỏ vào trà, liều lượng cũng không nhiều. Sau khi bất chợt tỉnh táo, anh ấy lập tức gọi thư ký đến trước khi phóng viên kịp kéo đến, bản thân thì trốn sau cửa lối thoát hiểm, còn thư ký đưa Lạc Tự rời khỏi đó. Đám phóng viên đến chẳng thu được gì.
Sự việc đó đã để lại bóng đen rất lớn trong lòng Lạc Tự khi còn trẻ, cũng là nguyên nhân khiến anh rời khỏi giới giải trí.
Kiếp này, Lạc Tự và Giang Dẫn Xuyên đã bắt tay tránh được hiểm họa, tiện thể đẩy Hồ Duy và Giang Vân Tà vào cảnh chó cắn chó. Lạc Tự với tư cách là nạn nhân bất ngờ trốn thoát, được cảnh sát bảo vệ, không thể công khai danh tính.
Cũng vì chuỗi tin xấu này mà cổ phiếu của Hồng Hà Ảnh Thị liên tục lao dốc, các cổ đông ngồi không yên, hàng loạt cuộc gọi trách móc đổ về chỗ bố của Giang Vân Tà – Giang Huy. Công chúng cũng đang dõi theo xem Hồng Hà Ảnh Thị sẽ xử lý ra sao.
Giang Huy nghĩ nát óc, làm sao mới cứu được Giang Vân Tà ra ngoài.
Thư ký hỏi ông ta có nên tìm Lạc Tự, đưa ra chút lợi ích để anh giúp Giang Vân Tà nói vài lời có lợi không.
Nhưng cảnh sát đã lấy lời khai xong, giờ mà sửa đổi lời khai thì rất dễ phản tác dụng. Hơn nữa hiện trường đâu chỉ có một người làm chứng, muốn dàn xếp hết đám người đó thì phải làm sao?
Giang Huy đau đầu nói: “Lạc Tự cho đến giờ còn chưa lên mạng tự xưng là nạn nhân để lấy lòng thương của công chúng đã là ơn trời rồi. Nếu cậu ta mà lên tiếng khóc lóc một trận, dân mạng lại thổi phồng lên thì những tin tức đó cậu muốn ém cũng ém không được. Cậu còn muốn tìm Lạc Tự, bắt cậu ta đến trước cảnh sát nói dối giúp Giang Vân Tà sao? Nếu cậu ta thu âm lại rồi tung ra thì… Vân Tà coi như tiêu đời! Còn Giang Dẫn Xuyên đâu?”
“Anh ấy đến rồi, đang đợi bên ngoài.”
Giang Dẫn Xuyên bước vào, thư ký rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người họ.
Giang Huy hít một hơi thật sâu, bóp trán, mở lời: “Tao hỏi mày, chuyện của Vân Tà có phải là mày giăng bẫy nó không?”
Trái tim Giang Dẫn Xuyên lạnh buốt trong khoảnh khắc ấy, anh ấy nhìn thật lâu người đàn ông từng lừng lẫy trong giới giải trí. Giờ đây ông ta lại bị lời ngon tiếng ngọt và sự dịu dàng ngoan ngoãn của mẹ Giang Vân Tà dỗ cho xoay vòng vòng. Bất kể bản thân cố gắng bao nhiêu, làm tốt cỡ nào, trong lòng Giang Huy vẫn không bằng đứa con út chuyên gây họa khắp nơi.
Đúng là nhà cũ bốc cháy, cháy to dữ dội, muốn lấy cả Hồng Hà Ảnh Thị làm củi đốt luôn đây mà.
“Tôi giăng bẫy nó? Ông bố yêu quý của tôi, năm nay ông bao nhiêu tuổi rồi?”
“Mày có ý gì?” Giang Huy nghiến răng hỏi.
“Nếu là người tám, chín chục tuổi thì tôi còn hiểu được, chắc là bị Alzheimer rồi.”
“Giang Dẫn Xuyên! Mày đang nói cái gì vậy hả!” Giang Huy đã bị các cuộc gọi từ cổ đông và truyền thông làm phiền đến mức sắp phát điên, điều khiến ông ta giận nhất là rõ ràng Giang Dẫn Xuyên có mặt tại hiện trường, cũng có đủ năng lực để giải quyết mọi chuyện, vậy mà lại khoanh tay đứng nhìn.
“Bố à, ông thật sự là bố của tôi sao? Sao ông không nghĩ lại xem vừa nãy mình đã nói những gì? Sao ông không đi hỏi thử Giang Vân Tà xem ấm trà Long Tỉnh đó có phải là do nó gọi cho tôi không, mấy thứ bỏ trong trà có phải là do nó chuẩn bị không? Nó muốn chuốc say Lạc Tự, rồi lại bỏ thứ đó vào trà của tôi, rốt cuộc là muốn xem trò gì?”
Giang Huy nghe vậy, cũng đã được luật sư báo lại chuyện này. Dù cũng tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng tối qua mẹ của Giang Vân Tà đã ôm ông ta khóc rất lâu, nói rằng việc Giang Vân Tà làm như vậy chỉ vì anh trai cứ luôn mỉa mai, nên mới muốn dạy cho một bài học. Cũng giống như hai anh em đánh nhau, vốn dĩ chẳng có gì to tát, chỉ trách chỗ đó lại báo cảnh sát.
“Mày đã không sao rồi mà? Nó dù gì cũng là người nhà họ Giang, mày nhìn nó gặp chuyện, bị đưa lên đầu trang báo, mày có nghĩ đến giá cổ phiếu của chúng ta không?”
“Vậy nếu người gặp chuyện là tôi thì sao? Nếu hôm nay người lên đầu trang báo là tôi thì giá cổ phiếu sẽ không rớt à? Chắc lúc đó ông không vội vàng tẩy trắng cho tôi đâu, mà sẽ nhanh chóng phủi sạch quan hệ, cách chức tôi luôn ấy chứ nhỉ? Ông nghĩ thử xem, đến khi tôi bị đứa con cưng của ông hãm hại đến thân bại danh liệt, thì lần sau nó đầu tư thất bại, còn ai đứng ra chịu tội thay, nhường công lao cho nó nữa?”
“Mày là anh, nhường chút công lao cho em trai cũng là…”
Giang Huy còn chưa nói hết câu, đã thấy Giang Dẫn Xuyên như đã đoán trước được ông ta sẽ nói thế, khoé môi nở nụ cười lạnh lẽo.
“Đến khi Giang Vân Tà bốn, năm chục tuổi, chắc ông vẫn sẽ nói như vậy.”
Nói xong, Giang Dẫn Xuyên xoay người rời đi.
Trong lòng anh ấy đau như bị dao cắt.
Mẹ anh ấy không phải là kiểu phụ nữ hay nịnh chồng lấy lòng, lúc đang nằm viện dưỡng bệnh thì Giang Huy lại đang hẹn hò với tình nhân. Chuyện này bị ông ngoại của Giang Dẫn Xuyên phát hiện, trực tiếp dẫn người tới kéo Giang Huy ra khỏi chốn phong lưu, đánh cho một trận nhừ tử. Cả đời Giang Huy luôn đứng trên cao, nhưng giây phút nhục nhã nhất chính là khi đó. Thế nên từ đó về sau, mỗi lần thấy Giang Dẫn Xuyên, ông ta lại nhớ đến khoảnh khắc mất mặt nhất của mình.
Giang Dẫn Xuyên rời khỏi công ty, không biết phải đi đâu, cũng chẳng biết nên làm gì.
Lần đầu tiên trong đời, anh ấy cảm thấy thế giới này rộng lớn đến vậy, nhưng chẳng có chỗ nào dành cho mình.
Anh ấy chính là cái gai mắc trong cổ họng của bố mình, anh ấy càng xuất sắc, lại càng nhắc nhở Giang Huy rằng khi xưa ông ta nhờ vào mối quan hệ với người vợ cả mới có thể ngồi vững ở vị trí chủ tịch hội đồng quản trị.
Có lẽ cũng chính vì vậy, Giang Huy luôn muốn đem thành quả của anh ấy chuyển cho Giang Vân Tà, như thế mới có thể đạt được sự cân bằng tâm lý trong lòng ông ta.
Giang Dẫn Xuyên lái xe mô tô, đi lang thang trên đường.
Không biết từ lúc nào, trời đã tối, đèn đóm khắp nơi sáng lên, cả thế giới vừa xa lạ lại vừa lạnh lẽo.
Anh ấy nhìn thấy một bóng dáng hơi quen thuộc trên đường. Nếu không phải người đó đang mặc chiếc áo khoác và quàng chiếc khăn giống hệt như tối hôm đó, chắc anh ấy đã không nhận ra người đang kéo xe đẩy hàng kia chính là Lạc Tự.
Lạc Tự đang đi trên vỉa hè, đội mũ len, đeo khẩu trang đen, khăn quàng cổ quấn một vòng, chỉ để lộ hai con mắt.
Sau khi chợp mắt một giấc trưa, Lạc Tự đã thấy thông báo từ Hồng Hà Ảnh Thị: Thứ nhất là xin lỗi vì ảnh hưởng tiêu cực mà Giang Vân Tà gây ra cho xã hội, thứ hai là cách chức toàn bộ chức vụ của Giang Vân Tà, thứ ba là tiến hành điều tra nội bộ tất cả các hợp đồng và dự án do anh ta phụ trách.
Khiến Hồng Hà Ảnh Thị phải ra thông báo như vậy, một phần là vì giá cổ phiếu tụt dốc khiến cổ đông chịu không nổi, phần khác là chuyện của Giang Vân Tà đã bị bóc trần, Giang Huy muốn cứu cũng khó, nếu còn không hành động thì đến cả chiếc ghế chủ tịch cũng không giữ nổi.
Tâm trạng Lạc Tự rất thoải mái, quyết định tiếp tục ăn nồi lẩu còn dang dở lần trước, thế là kéo xe đẩy ra siêu thị mua đầy đủ thịt, rau, rồi thêm ít bia.
Ai ngờ khi anh vừa kéo xe đến cổng khu chung cư, thì có người gọi anh lại.
“Lạc Tự, tâm trạng của cậu cũng thoải mái ghê nhỉ.”
Lạc Tự quay đầu lại đã thấy Giang Dẫn Xuyên đang đội mũ bảo hiểm, ngồi trên xe mô tô.
Kiếp trước, Giang Dẫn Xuyên là fan cứng của anh, không chỉ luôn đến ủng hộ mỗi lần anh diễn kịch, sau này anh quay về đóng phim truyền hình, Giang Dẫn Xuyên cũng luôn nhiệt tình cổ vũ. Chỉ là khi đó anh ấy ra vào đều có tài xế đưa đón, chứ không như bây giờ, một chàng trai cưỡi mô tô chạy giữa gió lạnh.
“Trời lạnh thế này… mà còn đi xe mô tô? Anh cũng gan lớn thật đấy, coi chừng bị đông cứng đấy.” Lạc Tự lạnh nhạt nói.
“Cái gì đông cứng?” Giang Dẫn Xuyên cúi đầu nhìn bánh trước, rồi lại nhìn bánh sau, xe không bị đông cứng mà…
“Tôi không nói xe.”
“…” Giang Dẫn Xuyên bật cười, nhảy xuống xe, đi tới trước mặt anh: “Giang Huy đang nghi ngờ cậu là người của tôi, nghĩ là tôi với cậu hợp tác đưa Giang Vân Tà vào chỗ chết. Với mức độ cưng chiều của ông ta dành cho Giang Vân Tà, chắc chắn sẽ trả thù cậu. Tôi thấy cậu chẳng lo lắng gì cả, còn đi mua đồ ăn nữa?”
“Ông ta không dám trả thù đâu, sợ tôi chơi bài cá chết lưới rách, với tư cách nạn nhân làm ầm lên trang nhất. Đến lúc đó ông ta muốn ém tin thì đối thủ của ông ta lại cố tình khuấy cho to. Hiện giờ điều ông ta sợ nhất là chọc giận tôi. Nên tâm trạng tôi rất tốt, ăn lẩu mừng chiến thắng. Phó giám đốc Giang ăn tối chưa?” Lạc Tự hỏi.
“Trước đó tôi không thấy đói. Nhưng vừa nhìn thấy cậu là tôi lại đói rồi. Cho tôi ăn ké bữa được không?”
Lạc Tự không để tâm, gật đầu: “Được thôi, nhìn anh giống người vô gia cư.”
“Tôi cứ tưởng cái gọi là nhà, là nơi có người bật đèn chờ anh về, có người thật lòng thấy anh mệt mỏi, nghe anh tâm sự, lo lắng cho anh.”
Giang Dẫn Xuyên ngẩn ra: “Sao tôi cứ thấy cậu như đang ám chỉ cái gì đó?”
“Tôi ám chỉ tôi cũng giống anh, cũng là người vô gia cư. Sống một mình, về đến nhà thấy đèn sáng, anh biết cảm giác đó là gì không?” Lạc Tự cười hỏi.
“Có người đang chờ cậu à?”
“Không, là bực mình vì ra khỏi nhà quên tắt đèn, lãng phí điện.”
Giang Dẫn Xuyên bật cười, theo Lạc Tự đi vào tòa nhà của anh.
Chính anh ấy cũng không hiểu tại sao. Theo lý mà nói, nếu có người như Lạc Tự nhắc trà có vấn đề, anh ấy sẽ cảnh giác, dù sao cũng khó tin có người vô cớ tốt bụng với mình trong cái xã hội này. Ai cũng biết nịnh bợ Giang Vân Tà thì có lợi hơn nhiều so với lấy lòng Giang Dẫn Xuyên.
Vậy mà chuyện này, Lạc Tự lại nhắc anh ấy thật, khiến anh ấy cảm thấy Lạc Tự chỉ đơn thuần là muốn giúp.
Nhà của Lạc Tự thật sự rất nhỏ, kiểu hai phòng ngủ một phòng khách, trang trí cũng đơn giản.
“Sếp Giang, ngồi nghỉ chút nhé. Tôi đi đun nước. Anh ăn lẩu cay hay lẩu uyên ương?”
“Lẩu cay đi. Ba món tươi kia tôi gần như không ăn. Với lại…” Giang Dẫn Xuyên ngừng lại rồi nói: “Đừng gọi tôi là sếp Giang, nghe không quen. Trong giới ai cũng cố tình gọi tôi là phó giám đốc Giang, sợ tôi quên mất mình chỉ là cấp phó. Giang Vân Tà, em trai tôi mới là giám đốc thực sự.”
Vừa nói, Giang Dẫn Xuyên vừa xắn tay áo, ra bồn rửa giúp Lạc Tự rửa rau.
Anh ấy từng du học từ nhỏ, mọi chuyện từ thi cử đến hộ chiếu hay chọn trường đều tự làm, không phiền đến Giang Huy một chút nào, từ nhỏ khả năng giải quyết vấn đề và tự lập của anh ấy đã rất mạnh.
“Thế cũng được. Giang Dẫn Xuyên, anh có sợ cay không? Nước lẩu này tôi cho hết cả gói cay vào hay chỉ một nửa thôi?”
“Cho hai phần ba thôi.”
Giang Dẫn Xuyên nghe đối phương gọi thẳng tên mình cũng không thấy bị xúc phạm, ngược lại cảm thấy thoải mái. So với những người trong giới cứ xưng hô đầy ẩn ý gọi anh ấy là “phó giám đốc”, Lạc Tự lại khiến anh ấy dễ chịu.
Lẩu sôi lên, Lạc Tự đẩy hai lon bia cho Giang Dẫn Xuyên: “Đồ ăn chỉ có vậy thôi, nhưng tôi thấy hai ta cũng không phải loại tham ăn… nếu thiếu thì thêm sau.”
Giang Dẫn Xuyên liếc nhìn Lạc Tự, vẻ mặt anh rất tự nhiên, không nịnh nọt gì, cứ như hai người bình thường ăn tối với nhau.
“Mau lên, vớt thịt bò ra đi, nấu nữa là dai đấy. Tôi muốn cho hết tiết lợn vào rồi.” Lạc Tự thản nhiên sai anh ấy.
“Ờ, tôi giúp cậu.”
“Cá viên chiên này ngon lắm, nổi lên là ăn được rồi đấy.”
“Haha, hồi còn đi học tôi cũng thích ăn món đó.”
Giang Dẫn Xuyên chợt có cảm giác như trở về thời sinh viên, người đối diện là bạn học của mình. Không có trao đổi lợi ích, không mưu mô tính toán, chỉ là cùng nhau bầu bạn đơn giản.
“Cậu nói xem sao mà cậu to gan vậy, dám gài ngược lại Giang Vân Tà. Tôi đã thấy cậu đổi ly rượu đó. Cậu không sợ tôi vạch trần ngay tại chỗ sao?” Giang Dẫn Xuyên hỏi.
“Vì khi tôi nhắc anh trong trà Long Tỉnh có vấn đề, anh đã hiểu Giang Vân Tà không nhằm vào tôi, mà là anh.”
Giang Dẫn Xuyên lại hỏi: “Nhỡ đâu tôi vì muốn bảo vệ Hồng Hà Ảnh Thị, lại khai với cảnh sát rằng mọi chuyện là do cậu và Hồ Duy bày mưu hại Giang Vân Tà thì sao?”
“Anh sẽ không làm vậy.” Lạc Tự đáp rất chắc chắn.
“Tại sao tôi lại không làm?”
“Vì anh hiểu cách Giang Vân Tà hành sự, chỉ cần là người đẹp thì đều vào danh sách của anh ta. Tôi cũng đâu có tệ, đúng không?” Lạc Tự sờ sờ mặt mình.
Giang Dẫn Xuyên bật cười vì vẻ tự luyến của anh.
Lạc Tự nói tiếp: “Anh và Giang Vân Tà không hợp là điều ai cũng biết. Nhưng anh vẫn đến buổi tiệc hôm đó, chẳng phải là để nhắc nhở tôi sao? Ngay từ khi ngồi xuống, anh đã không muốn tôi uống ly rượu đó vì anh cũng sợ nó có vấn đề. Hơn nữa, lần này anh ta đã tính đến anh rồi, nếu anh còn không phản kháng, thì sẽ không còn cơ hội nào rõ ràng như thế nữa, người là dao thớt, ta là cá thịt.”
Giang Dẫn Xuyên cúi đầu cười. Thật ra anh ấy rất muốn có người để tâm sự về việc mẹ anh ấy từng chịu khổ, về việc bố anh ấy đưa tình nhân lên làm chính thất, về việc anh ấy đã phải tự mình chiến đấu thế nào để đứng vững trong Hồng Hà Ảnh Thị. Anh ấy luôn mong được bố công nhận, luôn muốn vượt xa Giang Vân Tà cả ngàn lần, vạn lần. Nhưng càng xuất sắc bao nhiêu, bố anh ấy lại càng lạnh nhạt bấy nhiêu.
Thế nhưng khi Lạc Tự bình tĩnh trò chuyện với anh ấy về những mưu tính của Giang Vân Tà, Giang Dẫn Xuyên chợt nhận ra, người này trong năm năm qua cũng đã phải trải qua không ít gian truân. Hứng chịu cơn bão dư luận tấn công dồn dập, bị chèn ép mọi mặt về tài nguyên, vậy mà đến giờ vẫn chưa rút lui khỏi giới giải trí, thậm chí còn ngày càng phát triển, có thể gọi là một kỳ tích.
Những khổ cực của bản thân, so với anh ấy thật chẳng đáng gì… Ít nhất thì trong mắt người ngoài, anh ấy vẫn là phó giám đốc Giang đầy hào quang.
“Lạc Tự, tôi mệt rồi. Không muốn tiếp tục giúp hai bố con đầu óc tàn tật đó vượt chông gai nữa. Dù tôi có liều chết vì họ, bọn họ cũng chỉ cảm thấy tôi phiền phức.”
Giang Dẫn Xuyên hít một hơi thật sâu. Vừa mới bật một lon bia, Lạc Tự đã cụng lon với anh ấy. Sợi dây căng thẳng sâu trong tâm trí cũng rung lên theo.
“Anh đã từng xem một vở kịch, có thầy Dương Trầm diễn vai hoàng đế, tên là…”
Giang Dẫn Xuyên ngẩn ra: “Nghịch Thiên?”
“Đúng rồi, chính là Nghịch Thiên.” Lạc Tự gật đầu.
“Đó là vở kịch tôi thích nhất. Sau này thầy Dương Trầm sức khỏe yếu đi, không còn diễn vai hoàng đế nữa, cảm giác cũng mất hay đi vài phần.”
Giang Dẫn Xuyên luôn yêu thích kịch nói, thường xuyên mua vé đi xem. Chỉ là anh ấy không ngờ Lạc Tự cũng từng xem Nghịch Thiên.
Lạc Tự khẽ cười, kiếp trước anh từng vào vai chính trong Nghịch Thiên, còn Giang Dẫn Xuyên thường xuyên đến cổ vũ.
“Trong đó có một hoàng tử rất tài giỏi, được bách tính yêu mến. Nhưng vị phụ hoàng u mê lại quyết tâm truyền ngôi cho tiểu hoàng tử. Tiểu hoàng tử ỷ lại vào sự sủng ái điên cuồng của cha, vội vàng tính kế hãm hại huynh trưởng của mình.”
“Tôi nhớ mà.” Giang Dẫn Xuyên nói.
“Vậy để tôi tặng anh đoạn lời thoại tôi yêu thích nhất.”
Lạc Tự chống cằm, biểu cảm lười biếng của một người hơi say, dáng vẻ như sắp ngã xuống, nhưng đôi mắt ấy lại mang theo một sức mạnh không thể diễn tả, khiến trái tim đã mỏi mệt của Giang Dẫn Xuyên bỗng nhiên trở nên cứng cỏi hơn.
“Nếu anh cho rằng mình sinh ra đã là con cưng của trời, thì hãy mặc áo gấm cưỡi ngựa chiến, vượt núi băng biển cả, giương kiếm chỉ thiên hạ!”
Trái tim Giang Dẫn Xuyên âm ỉ nóng lên, như thể lại được thắp lên hy vọng.
Đó là câu nói của người thầy dạy đại hoàng tử, khi đưa hắn lên tháp cao nhất trong hoàng cung nhìn về dãy núi xa sau tường thành.
Cũng là đoạn thoại mà Giang Dẫn Xuyên yêu thích nhất.
Lạc Tự đặt tay lên lon bia, giơ ngón tay chỉ vào anh ấy.
“Trên đời này, ngoài chính bản thân anh, còn ai cam tâm tình nguyện rút ruột rút gan vì anh mà vẽ nên một giang sơn tươi đẹp?”
Giang Dẫn Xuyên nghĩ đến người bố của mình, nghĩ đến bao năm nay anh ấy đã phấn đấu thế nào, máu và mồ hôi đều đổ xuống oan uổng.
“Nếu có ai muốn làm thần linh của anh, vậy thì hãy để họ thấy bản lĩnh của anh vượt xa pho tượng đất sét kia, một tượng thần mơ hồ giữa thực và ảo. Ngôi miếu đó, anh có thể giữ vững vì họ, cũng có thể phá bỏ để tạo nên một thứ mới!”
Sự do dự và mơ hồ trong lòng Giang Dẫn Xuyên lập tức bị quét sạch.
Đúng vậy, tài sản và địa vị của nhà họ Giang, anh ấy có thể giữ vững vì Giang Huy, nhưng cũng có thể đập tan để đi con đường anh ấy muốn, làm điều anh ấy mong, sống cuộc đời anh ấy chọn!
Lạc Tự cầm lon bia đứng dậy: “Chúc anh tỉnh táo và dứt khoát!”
“Chúc anh… lột xác tái sinh!”
Khoảnh khắc đó, Giang Dẫn Xuyên chợt thấy bản thân từng quá coi trọng suy nghĩ của Giang Huy thật nực cười, cái nhà họ Giang nhỏ bé ấy có phải hoàng thất đâu, lại tưởng rằng cửa cao vọng trọng đến mức anh ấy không thể rời đi?
Những kẻ mưu tính, bóc lột máu và mồ hôi của anh ấy, anh ấy sẽ khiến họ bại trận quay về. Anh ấy sẽ đâm thủng sự giả tạo của bọn họ, sẽ làm chính mình, để những kẻ tưởng rằng có thể trói buộc anh ấy bằng huyết thống phải tan nát tâm can.
Hai lon bia chạm vào nhau, lúc ngửa cổ uống mới phát hiện bên trong đã cạn từ lâu.
Sự đồng cảm, sự ăn ý trong tâm hồn ấy, Giang Dẫn Xuyên đã lâu lắm không cảm nhận được nữa.
“Còn bia không?”
“Hết rồi. Giang Dẫn Xuyên, anh uống hai lon rồi đấy… Uống nữa là có bụng bia đấy!”
Lạc Tự nấc lên một cái, nằm gục trên bàn, nửa tỉnh nửa mê.
Xem ra tửu lượng của người này đúng là kém thật.
“Này này này!” Giang Dẫn Xuyên gõ nhẹ lên bàn: “Tửu lượng cậu tệ như vậy, hôm đó làm sao uống hết ly rượu vang to thế mà vẫn diễn tốt được?”
“Tôi… tôi đổ một phần…” Lạc Tự giơ tay lắc lắc: “Đổ một phần vào áo len của tôi…”
Giang Dẫn Xuyên lúc này mới nhớ ra hôm đó Lạc Tự mặc áo len màu sẫm, tay áo dài, che kín nửa bàn tay.
Tên này đâu có ngây thơ trước những bữa tiệc rượu chứ, mưu mẹo cũng không ít nhỉ?
“Này, Truyền thông Đế Tuấn muốn ký hợp đồng với cậu, cậu từ chối thì tôi còn hiểu được. Nhưng còn Tinh Hán Ảnh Nghiệp thì sao? Còn cả Viễn Cảnh nữa? Những công ty đó đều không tệ, vậy mà cậu không ký cái nào. Là đợi sau Phản Kích để nâng giá à?” Giang Dẫn Xuyên lấy lon bia nhẹ nhàng gõ lên đầu Lạc Tự.
“Tôi đợi anh…”
“Đợi tôi?” Giang Dẫn Xuyên ngẩn người.
Nhưng Hồng Hà Ảnh Thị từng đưa hợp đồng cho Lạc Tự mà, chẳng phải Lạc Tự không hứng thú sao?
Không đúng… người mà Lạc Tự chờ đợi, không phải là Hồng Hà Ảnh Thị!
Khoảnh khắc đó, trong lòng Giang Dẫn Xuyên trào dâng sự phấn khích, như thể một lần nữa quay về mùa hè rực rỡ của tuổi trẻ, muốn sống hết mình, phá vỡ mọi ràng buộc. Một nhà họ Giang nhỏ bé thì là gì chứ, anh ấy muốn để lại cái tên Giang Dẫn Xuyên trong ngành này.
“Dậy đi!” Giang Dẫn Xuyên vác Lạc Tự đang ngủ say lên, đưa vào phòng, đắp chăn cẩn thận cho anh.
Khi đóng cửa phòng ngủ lại, Giang Dẫn Xuyên chỉ vào Lạc Tự đang ngủ say, bất lực lẩm bẩm: “Cậu không biết mình trông cũng khá lắm à? Có biết cậu là hình mẫu lý tưởng trong mắt mấy tên đàn ông tồi không? Cậu với tôi mới gặp nhau được mấy lần chứ! Vậy mà đã dắt tôi về nhà! Còn uống đến say mèm với tôi! Cậu phải biết lo cho bản thân đi, Lạc Tự!”
Nói xong, người đang ngủ vẫn không cau mày lấy một cái, nói cũng như không.
Giang Dẫn Xuyên thu dọn nồi lẩu, khóa cửa rồi rời đi.
Cơn gió lạnh thổi qua khiến mặt anh ấy như bị phủ một lớp băng, nhưng cơ thể lại thấy ấm áp.
Cảm giác như trên thế giới này cuối cùng đã có một người cùng anh ấy chiến đấu, không còn là một mình đơn độc nữa.
Lợi dụng chút men rượu còn sót lại, anh bắt taxi đến một căn biệt thự. Ngẩng đầu nhìn lên, đèn trong thư phòng tầng hai của biệt thự vẫn còn sáng.
Quản gia đưa anh lên lầu, trong thư phòng là một ông cụ mặc TSm kiểu Trung Quốc bằng vải lanh đang thưởng thức thư pháp, đó chính là ông nội anh ấy, Giang Chẩm Đào.
Dù đã lui về nghỉ hưu và giao quyền cho Giang Huy, nhưng trong hội đồng quản trị, ông ta vẫn có uy tín lớn.
Đứng trước cửa thư phòng, trong lòng Giang Dẫn Xuyên cuồn cuộn khí huyết, nhất thời không biết nên bày tỏ suy nghĩ của mình như thế nào.
“Ông đang nghĩ, không biết phải đợi đến mức nào thì cháu mới chịu đến tìm ông.” Ông nội lên tiếng.
Trên mặt Giang Dẫn Xuyên không có biểu cảm tức giận hay phẫn nộ, vì anh ấy vốn đã không còn kỳ vọng gì vào gia đình này nữa.
“Bởi vì ông lúc nào cũng muốn cháu nhìn đại cục, lúc nào cũng muốn cháu nhẫn nhịn, muốn gia đình hòa thuận thì vạn sự hưng, mọi thứ đều không được vượt lên trên lợi ích của nhà họ Giang.”
Ông nội gật đầu, từ tốn cuộn thư pháp lại: “Ông biết cháu bị ấm ức, cũng biết Giang Vân Tà thật sự kém xa cháu. Nếu cháu đến nói với ông chuyện nó làm, vì nó đã chạm đến ranh giới cuối cùng của nhà họ Giang, bố cháu không nỡ ra tay, ông cũng sẽ đạp nó ra khỏi cuộc chơi. Nhưng việc cháu làm lần này có phần quá đáng, tương lai của Giang Vân Tà coi như tiêu tan. Dù sao nó cũng mang họ Giang.”
“Ông à, ông lú lẫn rồi phải không?” Giang Dẫn Xuyên bật điện thoại lên, phát đoạn ghi âm những lời Giang Vân Tà nói hôm đó.
Trên mặt ông nội không có biểu cảm gì, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên nụ cười, như đang xem một đứa trẻ con làm trò giận dỗi.
“Cháu mở đoạn ghi âm này cho ông nghe, là đang uy h**p ta à?”
“Cháu không uy h**p ông, mà là để ông nhìn cho rõ đại cục. Những người khác… Giang Huy, vợ Giang Huy, đứa con cưng của Giang Huy liên tục làm loạn, nhưng lại bắt một mình cháu vì đại cục mà tận tâm tận lực. Chẳng lẽ ông thấy nhà họ Giang suy tàn chưa đủ nhanh sao?”
“Vậy cháu muốn thế nào?” Ông nội cau mày, đây là lần đầu tiên ông ta nghe thấy từ miệng đứa cháu này câu “nhà họ Giang suy tàn chưa đủ nhanh.”
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 44: Chúc anh tỉnh táo và dứt khoát
10.0/10 từ 13 lượt.
