Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 43: Mau đỡ cậu ấy dậy đi!
“Ý tốt của cậu tôi xin ghi nhận. Chỉ là vừa rồi khi tôi ngửi thấy mùi trà đó, hương trà không được chuẩn lắm. Lần sau tôi sẽ dẫn cậu đi uống loại Long Tỉnh thật sự ngon.”
Một câu “hương trà không chuẩn” của Giang Dẫn Xuyên khiến sắc mặt Giang Vân Tà càng thêm khó coi, còn biểu cảm của Hồ Duy thì trở nên cứng ngắc.
Giang Dẫn Xuyên giả vờ không để ý gì, bắt đầu trò chuyện với Lạc Tự về tình hình đoàn phim [Phản Kích], nhưng trong lòng lại như bị phủ một lớp sương lạnh.
Cậu em trai này của anh ấy gây ra đủ chuyện rắc rối, chẳng có năng lực gì ngoài việc tiêu tiền của công ty để nâng đỡ tiểu tình nhân. Khi làm ăn thua lỗ bị hội đồng quản trị truy cứu trách nhiệm, ông bố hồ đồ kia lại còn lấy thành tích của anh ấy để đỡ đạn thay cho Giang Vân Tà. Dựa vào công lao của anh ấy mà nằm không hưởng lợi, vậy mà tên Giang Vân Tà này lại không có chút tự giác, còn toan tính lên đầu anh ấy.
Trà Phổ Nhĩ được mang lên, Giang Dẫn Xuyên lắc nhẹ tách trà trong suốt, uống một ngụm rồi nói: “Trà ngon.”
Đối diện, Giang Vân Tà nhìn hai người họ trò chuyện vui vẻ, coi mình như người vô hình, khẽ cười lạnh trong lòng.
Hồ Duy lập tức kéo sự chú ý về phía Giang Vân Tà: “Lạc Tự, đã đến đây rồi thì mau kính sếp Giang một ly đi chứ? Dù gì thì hợp đồng ký với cậu cũng phải qua tay sếp Giang mà!”
Ý là: nếu muốn có điều kiện tốt hơn, thì phải bám lấy cái đùi vàng của Giang Vân Tà.
Nói xong, Hồ Duy đẩy ly rượu vang đỏ đầy tràn sang trước mặt Lạc Tự.
Lạc Tự mỉm cười, sao anh lại không biết Hồ Duy đang giở trò gì chứ?
Họ biết tửu lượng của Lạc Tự không tốt, uống cạn ly rượu này chắc chắn sẽ say, đến lúc đó Giang Vân Tà muốn làm gì thì làm. Quan trọng hơn, ly rượu này còn được để riêng ra, rõ ràng là có pha thêm thứ gì đó.
Một tiếng cười lạnh vang lên, Giang Dẫn Xuyên mở miệng: “Nhưng Lạc Tự người ta đâu nhất thiết phải ký với Hồng Hà Ảnh Thị đâu nhỉ? Theo tin tôi nhận được, Truyền thông Đế Tuấn đã đưa ra một bản hợp đồng với tỷ lệ chia lợi nhuận cao, tài nguyên ưu đãi và tự do cũng rất lớn đấy.”
Kiếp trước Lạc Tự đã từng trải qua hiệu suất thu thập thông tin của Giang Dẫn Xuyên, nên anh cũng không lấy làm ngạc nhiên khi anh ấy biết về hợp đồng của Đế Tuấn.
Giang Vân Tà chấn động trong lòng. Chẳng lẽ đây chính là lý do quản lý của Lạc Tự không phản ứng gì với hợp đồng của bọn họ sao? Nếu để Giang Huy biết anh ta lại để vuột mất một nghệ sĩ tiềm năng, nhất định sẽ bị mắng te tua lần nữa!
Hồ Duy thấy sắc mặt Giang Vân Tà không tốt, vội vàng xoa dịu: “Cái này… cái này tuyệt đối không thể nào… Phó giám đốc Giang, chắc anh ít lên mạng nên không biết, Hà Mộ của Đế Tuấn và Lạc Tự đấu đá căng thế nào đâu! Họ đã có một đỉnh lưu như Hà Mộ rồi, sao còn cần ký với Lạc Tự bằng điều kiện tốt đến thế? Hơn nữa… hơn nữa… ai mà chẳng biết, trước đây Lạc Tự khổ sở ra sao, chẳng phải cũng do Đế Tuấn chèn ép sao?”
Nghe Hồ Duy nói vậy, sắc mặt Giang Vân Tà dễ chịu hơn một chút. Quan trọng là Hồ Duy rất biết điều, vẫn gọi Giang Dẫn Xuyên là “Phó giám đốc”.
Thế nhưng Giang Dẫn Xuyên vừa nghịch bật lửa vừa thản nhiên nói: “Chuyện cũ là chuyện cũ, hiện tại là hiện tại. Truyền thông Đế Tuấn không thiếu Hà Mộ, bọn họ đã tạo ra quá nhiều loại thần tượng tiêu dùng nhanh, phụ thuộc quá mức vào marketing lưu lượng đã trở thành vấn đề lớn của họ. Nghệ sĩ của họ chỉ để duy trì độ hot thôi cũng đã tiêu tốn rất nhiều tiền. Nhìn ngoài thì hào nhoáng, nhưng cứ thế mãi thì sớm muộn cũng trở thành cái vỏ rỗng. Đó cũng là lý do Âu Tuấn Thao cứ cố đẩy Hà Mộ vào các bộ phim và tác phẩm của các đạo diễn danh tiếng.”
“Thì cũng chỉ là đi ké hào quang của đạo diễn nổi tiếng thôi mà? Vẫn là chiêu trò thổi lưu lượng, khác gì mua top trending đâu!” Vân Chỉ Lan lên tiếng.
Giang Dẫn Xuyên khẽ cười. Những gì anh ấy vừa nói, Hồ Duy, Vân Chỉ Lan thậm chí cả Giang Vân Tà đều hiểu, nhưng chuyện nào giải quyết được bằng tiền ở hiện tại thì họ chẳng cần nghĩ đến tương lai làm gì.
Anh ấy quay sang nhìn Lạc Tự, hất cằm hỏi: “Còn cậu thì sao? Cậu nghĩ sao về chuyện này?”
Dù không rõ Lạc Tự phát hiện vấn đề trong ấm trà Long Tỉnh kia bằng cách nào, nhưng anh không chọn bợ đỡ Giang Vân Tà cũng không im lặng, khiến Giang Dẫn Xuyên vừa có cảm tình vừa thấy hứng thú.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lạc Tự.
Lạc Tự rất rõ, đây là Giang Dẫn Xuyên đang thử anh, muốn biết liệu diễn viên này, người mà phim còn chưa chiếu đã tạo được chút tiếng vang, có phải là người cùng chí hướng với anh ấy không.
“Điều Đế Tuấn cần là một ngôi sao thực sự như Cố Tiêu Duy, tự mang độ hot, được xã hội công nhận cao, fan trung thành, thiện cảm từ người qua đường cũng lớn. Việc đưa Hà Mộ vào phim của các đạo diễn nổi tiếng là để tăng độ công nhận của xã hội với cậu ta.”
“Cái gọi là độ công nhận xã hội ấy, thật ra cũng là thứ hư ảo thôi. Nói trắng ra, dùng tiền là tạo được mà.” Giang Vân Tà lên tiếng. Anh ta phải thừa nhận mình rất thích giọng nói và khí chất không mang tính công kích của Lạc Tự.
Khác với nhiều bình hoa đầu óc rỗng tuếch, Lạc Tự có chính kiến. Mà người càng có chính kiến thì càng khó kiểm soát, mà càng khó kiểm soát thì lại càng khiến người khác muốn chinh phục.
Lạc Tự uống một ngụm Phổ Nhĩ, rồi đáp: “Độ công nhận xã hội, trong mắt tôi, là phần khó thao túng nhất của giới tư bản. Đó là hướng về trái tim khán giả. Ví dụ như Trình Phi chính là một điển hình của phái thực lực và diễn xuất. Chỉ cần phim của anh ấy ra mắt, không cần đến đội ngũ truyền thông hay marketing, khán giả đã tự tin rằng bộ phim đó sẽ không tệ. Kể cả nếu phim có dở đi nữa, chỉ cần có anh ấy, cũng sẽ cứu lại được phần nào điểm trừ.”
Giọng Lạc Tự trong trẻo nhưng lại có chiều sâu khiến người ta muốn nghiền ngẫm, khiến Giang Vân Tà sinh ra h*m m**n muốn giữ riêng giọng nói đó cho mình.
“Thế nhưng trong Truyền thông Đế Tuấn lại không có nghệ sĩ nào gắn được với những nhãn mác như vậy, ví dụ như Hà Mộ…” Giang Dẫn Xuyên nhìn sang Giang Vân Tà đối diện: “Cậu thân với cậu ta như vậy, thường xuyên mời cậu ta ăn uống, chơi golf, vậy lúc giới thiệu cậu ta, cậu có nói diễn viên thực lực Hà Mộ hay ngôi sao thực lực Hà Mộ không?”
Giang Vân Tà hơi ngẩn ra. Anh ta sẽ nói “Idol Hà Mộ”, nhưng nếu nói “ngôi sao thực lực Hà Mộ” thì chính miệng mình cũng không nói nổi, mà người nghe cũng chắc chắn sẽ cười phá lên. Không biết vì sao, bị Giang Dẫn Xuyên nói vậy, việc quen thân với Hà Mộ lại chẳng còn gì đáng để khoe khoang.
Lạc Tự cụp mắt xuống, giọng nhàn nhạt, không nghe ra thiên vị hay chán ghét: “Hiện tại phần lớn nghệ sĩ của Truyền thông Đế Tuấn đều đi theo con đường idol, thay mới rất nhanh. Nếu muốn giữ độ hot thì phải liên tục bồi dưỡng người mới, liên tục rót tiền. Nhưng Hà Mộ…”
“Hà Mộ làm sao?” Hồ Duy tức tối hỏi lại.
Hồ Duy luôn mong có thể bám víu vào cành cao của Truyền thông Đế Tuấn, trong lòng nghĩ Lạc Tự bản thân còn là một ngôi sao hạng ba không ai nhớ mặt, mà cũng dám bình luận về idol như Hà Mộ?
Nhưng Giang Dẫn Xuyên không khách sáo, tiếp lời: “Hà Mộ kiểu người bù nhìn có gương mặt đẹp, diễn chẳng ra gì, không giữ nổi tỷ suất người xem. Những lần đóng vai khách mời trước đó cũng chẳng giúp phim tăng được lượt xem, nên chẳng có nhà đầu tư nào dám mạo hiểm trả cát-xê cao mời cậu ta đóng chính. Chỉ dựa vào việc tham gia show giải trí hay tổ chức concert thì e là Truyền thông Đế Tuấn cũng chẳng đủ bù chi phí marketing giữ nhiệt cho cậu ta.”
“Thế thì dù vậy, Truyền thông Đế Tuấn có thể đến Học viện Điện ảnh hay Học viện Sân khấu tìm sinh viên đại học mà nâng đỡ chứ! Việc gì phải tìm Lạc Tự, người từng có nhiều chuyện không hay…”
Giọng điệu của Hồ Duy đầy ghen tức, nghe tới đây anh ta cũng hiểu tin đồn Truyền thông Đế Tuấn muốn ký hợp đồng với Lạc Tự là thật rồi. Chỉ là bỏ qua anh ta không ký, lại đi tìm Lạc Tự đầy scandal? Không phải là đánh đổi cái cốt lấy cái ngọn hay sao?
Giang Dẫn Xuyên bật cười, trong nụ cười có vài phần giễu cợt, nhìn Hồ Duy như nhìn một kẻ không biết lượng sức mình.
“Bởi vì điều kiện ngoại hình của Lạc Tự còn tốt hơn cả Hà Mộ, diễn xuất thì bỏ xa không ít người trong giới cả một Thái Bình Dương. Chỉ cần một tác phẩm ra hồn là có thể đưa cậu ấy vào hàng ngũ diễn viên thực lực. Hơn nữa, cậu ấy còn được đạo diễn Lâm Việt ưu ái. Nhìn vào những nguồn lực mà Truyền thông Đế Tuấn có thể tiếp cận, chỉ có Lạc Tự là có khả năng được nâng đỡ tới đẳng cấp của Cố Tiêu Duy. Không chọn cậu ấy, thì chọn ai?”
Nghe xong lời Giang Dẫn Xuyên nói, Giang Vân Tà sững người.
Nếu chưa từng gặp Lạc Tự, Giang Vân Tà chắc chắn sẽ cười nhạo Giang Dẫn Xuyên, nhưng sau khi gặp rồi, anh ta cũng rõ trong lòng, Lạc Tự thật sự nổi trội hơn Hà Mộ.
Còn Hồ Duy sau khi nghe xong thì cơn ghen tuông lên đến đỉnh điểm, ăn gì cũng thấy buồn nôn, chẳng lẽ anh ta còn thua cả Lạc Tự?
Nếu Truyền thông Đế Tuấn muốn xây dựng hình ảnh ngôi sao thực lực hay diễn viên tài năng, thì Hồ Duy có điểm nào không được?
Lúc này, phục vụ bắt đầu bưng món lên, mỗi món đều được bày biện đẹp mắt, chẳng khác gì tác phẩm nghệ thuật. Nhưng có người thưởng thức, có người thì hoàn toàn mất khẩu vị.
Vân Chỉ Lan ngồi dựa vào Giang Vân Tà, lúc thì khen món ăn tinh tế, lúc lại khen mắt thẩm mỹ của anh ta. Nhưng Giang Vân Tà lại chẳng để tâm, ánh mắt vẫn luôn nhìn về phía Lạc Tự đối diện.
Ngón tay của Lạc Tự thon dài, khi dùng đũa trông rất đẹp, nhưng lại không gượng ép để tỏ vẻ thanh tao. Động tác gắp thức ăn tự nhiên thoải mái, cách ăn cũng bình dị, thấy ngon thì gật đầu, không hứng thú thì đặt đũa xuống, không làm màu, không kiểu cách, khiến người khác nhìn vào cũng thấy dễ chịu.
Giang Vân Tà đang chờ, chờ xem khi nào Lạc Tự sẽ đến mời rượu mình.
Thế nhưng đến giờ, Lạc Tự vẫn chưa hề có ý định nâng ly rượu đỏ đầy kia lên.
Điều này khiến Giang Vân Tà càng lúc càng mất kiên nhẫn.
Kế hoạch ban đầu của anh ta là bỏ chút đồ vào trà Long Tỉnh của Giang Dẫn Xuyên. Đợi khi Lạc Tự ngã xuống sẽ đưa anh và Giang Dẫn Xuyên vào cùng một phòng. Đến lúc đó, Giang Dẫn Xuyên mất đi lý trí chắc chắn sẽ không kiềm chế được. Phóng viên đã được sắp xếp sẵn sẽ ùa vào, tin hot lên đầu trang, Giang Dẫn Xuyên hoàn toàn tiêu đời!
Nhưng bây giờ anh ta đã đổi ý. Anh ta muốn mang Lạc Tự đi, tuyệt đối không để rơi vào tay người anh cả của mình.
Lại có món mới được dọn lên, nhưng Lạc Tự trực tiếp đẩy ly rượu vang sang một bên, đến một ngụm cũng không uống, khiến Giang Vân Tà mất kiên nhẫn.
Giang Vân Tà cầm ly rượu đứng dậy: “Lạc Tự, trước đây tôi chưa hiểu rõ về cậu, nên chưa kịp để bộ phận pháp lý chuẩn bị một hợp đồng hợp lý. Hy vọng cậu đừng vội ký với công ty khác, điều kiện trong hợp đồng của chúng ta vẫn có thể thương lượng thêm.”
Nhưng Lạc Tự lại không cầm ly rượu lên, mà cầm chén trà Phổ Nhĩ lên: “Rất cảm ơn giám đốc Giang! Vậy tôi xin lấy trà thay rượu kính anh một ly. Tôi không giỏi uống rượu, uống một chút là say, sợ mất kiểm soát, mong giám đốc Giang lượng thứ.”
Giang Vân Tà nhìn chén trà đó, trong lòng bực bội cực độ. Anh ta chủ động đến mời rượu, vậy mà Lạc Tự còn làm bộ làm tịch?
Hồ Duy lập tức lên tiếng: “Lạc Tự! Giám đốc Giang coi trọng cậu như thế, đích thân tới mời rượu, cậu nói cầm trà là quá thiếu lễ độ rồi đó!”
“À… tôi…” Lạc Tự lộ vẻ khó xử.
Giang Dẫn Xuyên bên cạnh lạnh nhạt mở miệng: “Chuyện uống rượu mà, vẫn nên là ngươi tình ta nguyện chứ?”
Lạc Tự cúi đầu, như đã hạ quyết tâm gì đó: “Là tôi suy nghĩ chưa chu toàn. Đây là lần đầu tiên tôi có cơ hội tham dự buổi tiệc như thế này, không biết nên nói gì, kính rượu thế nào, mong giám đốc Giang lượng thứ.”
Nghe vậy, tâm trạng của Giang Vân Tà tốt lên không ít. Ít nhất thì Lạc Tự này vẫn còn đơn thuần, không giỏi những mánh lới xã giao cũng là chuyện tốt.
Lạc Tự cúi đầu đúng lúc chạm mắt với Giang Dẫn Xuyên, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt bỗng lạnh đi bảy phần.
Giang Dẫn Xuyên khựng lại một chút, nhận ra rằng Lạc Tự không phải là kiểu hoa trắng nhỏ ngây thơ cần được anh ấy che chở. Em trai anh ấy bị bố nuông chiều đến hư, chỉ có chút bản lĩnh, muốn nuốt trọn Lạc Tự thì e rằng sẽ nuốt phải đinh. Đến lúc đó là nôn ra máu đầy miệng hay bị thủng ruột, rách gan… thì phải xem Lạc Tự xử lý thế nào.
Lạc Tự cầm ly rượu đi quanh bàn tiến đến chỗ Giang Vân Tà. Khi đi ngang qua Hồ Duy thì vô tình va vào ghế của anh ta.
“Ái da…”
Rượu trong ly không chệch tí nào đổ thẳng vào cổ Hồ Duy.
“Mẹ kiếp! Cậu làm cái gì vậy hả!” Hồ Duy bật dậy, trừng mắt nhìn Lạc Tự.
“Không phải tôi cố ý đâu… xin lỗi…” Lạc Tự vội vàng đặt ly rượu xuống, cầm giấy ăn bên cạnh lau cho anh ta.
“Cậu đổ hết rượu vào cổ tôi! Cậu có ý đồ gì…”
Trong lòng Lạc Tự thì đang ngồi xem kịch. Lúc trước gọi điện mời mình đến thì niềm nở bao nhiêu, ép rượu thì nhiệt tình thế nào, giờ nổi giận lên thì tiếng cũng to ghê gớm thật.
“Đủ rồi Hồ Duy, có chuyện to tát gì đâu?” Giang Vân Tà lạnh giọng nói.
Hồ Duy giật mình, suýt chút nữa quên mất chuyện chính hôm nay, lập tức nặn ra nụ cười: “Không sao, không sao, cậu đi mời rượu tiếp đi!”
Trên bàn, ly rượu của Lạc Tự và của Hồ Duy đặt cạnh nhau. Nhân lúc Hồ Duy đứng lên cởi áo khoác che mất tầm nhìn của Giang Vân Tà, Lạc Tự lặng lẽ đổi vị trí ly rượu của mình với ly của Hồ Duy.
Giang Dẫn Xuyên đang uống trà thì nhìn thấy hết, nhân lúc cúi đầu uống trà liền mím môi cười.
Tên Lạc Tự này, đúng là biết chọn thời điểm. Cũng có thể anh cố tình làm đổ rượu vào cổ áo của Hồ Duy chính là để đổi ly.
Dù cho Hồ Duy không đứng dậy che mất tầm nhìn, Lạc Tự chắc chắn cũng sẽ tìm cớ lấy ly rượu đi.
Dù gì thì, rượu có vấn đề, Lạc Tự chắc chắn sẽ không uống.
Cuối cùng, Lạc Tự cũng mang ly rượu đến trước mặt Giang Vân Tà, nét mặt đầy áy náy, chân thành vô cùng: “Giám đốc Giang, vừa rồi mạo phạm rồi! Ly này tôi cạn, anh cứ tùy ý!”
Nói xong, Lạc Tự một hơi uống cạn ly rượu vang đỏ.
Giang Vân Tà sửng sốt, vừa nãy còn thẹn thùng, giờ lại phóng khoáng thế sao?
Nhìn yết hầu Lạc Tự chuyển động, lòng Giang Vân Tà ngứa ngáy không chịu nổi.
Lạc Tự uống xong, mặt quả nhiên đỏ lên, hơi lảo đảo một chút, Giang Vân Tà vội vàng đưa tay đỡ lấy vai anh.
“Tôi không sao.” Lạc Tự nói.
Giang Vân Tà nhận được ánh mắt ra hiệu của Hồ Duy, biết rằng ly rượu này là do Hồ Duy chuẩn bị trước. Anh ta liền ghé sát tai Lạc Tự, dịu dàng nói: “Nếu cảm thấy khó chịu thì nói với tôi, lát nữa tôi đưa cậu về nhà.”
Giọng nói vừa dịu dàng vừa đầy ẩn ý.
Mọi người có mặt đều hiểu rõ, một khi đưa Lạc Tự về nhà, Giang Vân Tà định làm gì.
“Cảm ơn giám đốc Giang.”
Đúng lúc này, Lạc Tự đột nhiên ngã xuống, Giang Vân Tà tưởng rằng anh đã say, thầm vui mừng trong lòng, vội ôm lấy.
Nhưng ngay lập tức nhận ra có điều không ổn, Lạc Tự toàn thân run rẩy, mắt mở to nhìn anh ta, hai tay nắm chặt cổ áo anh ta.
Giang Vân Tà hoảng hốt kêu lên: “Này! Cậu sao thế?”
Lạc Tự há miệng, dáng vẻ như không thể thở nổi.
Thư ký bên cạnh chạy đến giúp đỡ, Vân Chỉ Lan sợ hãi đến mức đứng bất động khi thấy Lạc Tự giãy giụa như sắp chết.
“Cậu ấy… cậu ấy uống xong rượu liền như vậy… có phải rượu có vấn đề không?” Vân Chỉ Lan run rẩy nói.
Thư ký phản ứng bình tĩnh hơn, chạy đến đỡ Lạc Tự từ tay Giang Vân Tà, hỏi: “Anh Lạc, xin hỏi anh có bị dị ứng hay mắc bệnh gì không? Ví dụ như hen suyễn? Hoặc trước khi đến đây có uống thuốc kháng viêm không?”
Dù có chuyện gì xảy ra, phản ứng đầu tiên cũng là phải gỡ trách nhiệm cho Giang Vân Tà, ý là do cơ thể Lạc Tự có vấn đề.
“Tôi… tôi rất khỏe… rượu… rượu của các người…” Lạc Tự chỉ vào ly rượu, mắt trợn to, rõ ràng sắp ngạt thở!
Vân Chỉ Lan sợ tái mặt: “Gọi cấp cứu đi! Mau gọi cấp cứu! Đừng để xảy ra án mạng!”
Giang Vân Tà cũng hoảng loạn, túm lấy Hồ Duy, giận dữ hỏi: “Rốt cuộc cậu bỏ cái gì vào rượu của cậu ta! Tôi đã nói chỉ cần cậu ta nghe lời là được! Không cần mấy loại thuốc bậy bạ đó!”
Hồ Duy cũng luống cuống: “Không mà! Tôi chỉ bỏ thuốc giúp cậu ta nghe lời thôi! Là thuốc anh đưa cho tôi mà!”
“Ồ?” Giang Dẫn Xuyên đang quan sát ôm tay, nhướng mày đầy ẩn ý.
Thư ký lạnh giọng: “Hồ Duy, im miệng! Mau đưa Lạc Tự đến bệnh viện ngay, đừng kinh động…”
Chưa kịp nói hết “đừng kinh động ai”, Lạc Tự vì quá đau đớn mà kéo mạnh khăn trải bàn, khiến chén dĩa đổ loảng xoảng xuống đất.
Nhân viên phục vụ lập tức đẩy cửa bước vào: “Xin hỏi… có chuyện gì xảy ra vậy?”
Khi cô ấy nhìn thấy bộ dạng của Lạc Tự thì sợ đến mức suýt hét lên, lập tức gọi tổ trưởng ca trực vào.
Tổ trưởng nào dám gánh trách nhiệm này, liền lấy điện thoại ra gọi xe cứu thương.
Thư ký lập tức ngăn lại: “Không cần gọi xe cứu thương! Chúng tôi có xe, chở cậu ấy đi sẽ nhanh hơn!”
Nói xong, cô thư ký quát Hồ Duy đang đứng đực ra một bên: “Cậu còn đứng đó làm gì! Mau bế cậu ấy lên đi!”
“Cậu ta thành ra thế kia rồi… không gọi xe cứu thương sao?”
Tổ trưởng hoảng loạn, Giang Dẫn Xuyên bước đến bên anh ta, nhỏ giọng nói: “Không chỉ phải gọi xe cứu thương, còn phải gọi cả cảnh sát nữa. Có khả năng ai đó đã bỏ thuốc vào rượu của cậu ấy. Nếu anh không gọi cảnh sát, đợi đến khi bệnh nhân tỉnh lại mà nói là câu lạc bộ các anh hại cậu ấy, hoặc kẻ bỏ thuốc đổ lỗi cho câu lạc bộ, thì câu lạc bộ các anh tiêu đời thật đấy.”
Tổ trưởng nghe vậy thì hoảng thật sự, lập tức gọi cho tổng giám đốc của câu lạc bộ.
Tổng giám đốc hiểu quá rõ mấy chuyện dơ bẩn trong giới danh lợi này, nghe xong lập tức đoán ra là có người định làm chuyện xấu trong phòng vip, chỉ là bỏ thuốc quá liều.
Nếu không báo cảnh sát mà xảy ra án mạng, câu lạc bộ bọn họ sẽ thật sự tiêu tán, chưa kể có thể còn phải vào tù. Dù Giang Vân Tà có nhiều tiền và thế lực đến đâu thì cũng chỉ là thiếu gia của công ty giải trí, chưa đến mức không thể đụng vào. Tổng giám đốc yêu cầu tổ trưởng lập tức báo cảnh sát.
Hồ Duy vừa định cúi người bế Lạc Tự thì bỗng nhiên choáng váng, máu từ tim như dồn thẳng lên đầu.
Anh ta lắc đầu để tỉnh táo lại, nhưng thế giới trước mắt lại quay cuồng.
“Hồ Duy! Cậu còn không mau động đậy!”
Thư ký ngẩng đầu, đối diện với vẻ mặt như say rượu của Hồ Duy, bỗng nhận ra điều gì đó: “Đừng nói là cậu cũng uống phải thuốc đó chứ?”
“Tôi không… tôi không có… làm sao tôi có thể tự bỏ thuốc cho mình chứ!”
Giang Vân Tà hoàn toàn hoảng loạn, lao tới đấm Hồ Duy một cú: “Cậu muốn hại chết tôi à!”
“Giám đốc Giang! Nhanh lên! Mau bế Lạc Tự dậy!”
Thư ký vòng tay qua tay Lạc Tự, Giang Vân Tà cũng tới phụ nâng chân anh, Giang Dẫn Xuyên đứng bên cạnh quan sát, tiện tay cầm luôn điện thoại của Lạc Tự để trên ghế.
“Lạc Tự nhìn không to con lắm, sao lại nặng thế này!” Giang Vân Tà nghiến răng nói.
Mấy nhân viên khách sạn đứng ngây ra nhìn, Giang Vân Tà bế không nổi, liền kéo một người lại: “Anh tới giúp tôi!”
Lạc Tự đột nhiên không còn run rẩy nữa, tay cũng rũ xuống. Khoảnh khắc ấy, diễn xuất quá chân thật, đến cả Giang Dẫn Xuyên cũng lạnh sống lưng, vội vã tiến đến sờ cổ bên anh.
May quá… may là vẫn còn sống…
Giang Dẫn Xuyên lần đầu tiên muốn vỗ tay khen ngợi diễn xuất của ai đó, chính anh ấy cũng bị dọa cho chết lặng.
Nhân viên phục vụ sợ hãi: “Cậu ấy không động đậy nữa! Cậu ấy chết rồi sao?”
Giang Vân Tà đứng sững lại, đột nhiên quay người, nắm chặt tay Giang Dẫn Xuyên: “Anh! Anh giúp em với!”
“Giúp cậu? Tôi giúp kiểu gì? Thuốc của Hồ Duy là từ chỗ cậu mà ra đúng không? Mau gọi điện hỏi xem, nếu có tác dụng phụ thì xử lý thế nào? Cứu thế nào? Tôi còn chẳng biết cậu dùng thuốc gì cho người ta, cậu bảo tôi giúp kiểu gì?”
Giang Vân Tà sợ Lạc Tự có chuyện, lập tức gọi điện. Thuốc là do một đám bạn ăn chơi đưa cho anh ta, nhưng vừa nghe có chuyện thì bọn kia lập tức tắt máy.
Còn cô nhân viên phục vụ kia thì nghe hết toàn bộ câu chuyện, không thể tin được, một Giang Vân Tà bình thường nhìn qua cao quý sang trọng, lại dám làm chuyện dơ bẩn thế này!
Nhưng cứu người vẫn là quan trọng nhất, cô nhân viên giúp họ đưa Lạc Tự vào thang máy, đưa lên xe của thư ký.
Nhưng khi họ vừa lái xe đến cổng câu lạc bộ, xe cứu thương và cảnh sát đều đã tới.
Tiếng còi vang lên khiến cả khu phố đều náo động. Đám phóng viên được cử theo dõi Lạc Tự và Giang Dẫn Xuyên trước đó bắt đầu hành động.
Giang Vân Tà vẫn đang hoảng loạn gọi tên thư ký, rồi lại gọi “anh ơi”, giọng run rẩy vô cùng.
Giang Dẫn Xuyên gọi cho thư ký của mình là Vương Mai Thanh, bảo cô ấy nhanh chóng đi tìm luật sư.
Dù có phải “đại nghĩa diệt thân”, thì trước khi ra tay cũng phải làm cho đúng trình tự.
Vương Mai Thanh chỉ hỏi một câu: “Sếp Giang, anh không sao chứ?”
“Nhờ… một người bạn nhắc nhở, tôi không sao. Tôi phải đi cùng tên thiếu gia đó ghi lời khai.”
Chuyện này để lại quá nhiều bằng chứng, chẳng hạn như thuốc chưa dùng hết vẫn còn trong túi Hồ Duy, cơ thể anh ta cũng có phản ứng với chất cấm, chưa kể, cả ấm trà Long Tỉnh trong phòng cũng có thành phần thuốc.
Sau khi tỉnh lại, Hồ Duy lập tức vì tự bảo vệ bản thân mà khai luôn là do Giang Vân Tà sai khiến mình ra tay với Lạc Tự.
Anh ta hiểu rất rõ, nếu Lạc Tự tỉnh dậy chắc chắn sẽ kiện, vậy anh ta dựa vào đâu mà phải một mình gánh hết mọi tội? Nếu anh ta bị bắt, đời anh ta coi như xong, còn Giang Vân Tà vẫn có thể tiếp tục sống xa hoa hưởng lạc làm cậu ấm!
Giang Vân Tà và thư ký của anh ta lập tức đổ hết trách nhiệm lên đầu Hồ Duy, nói rằng là do Hồ Duy muốn lấy lòng Giang Vân Tà nên mới làm ra chuyện vượt quá giới hạn như vậy.
Nhưng vấn đề là Giang Vân Tà đã kiêu ngạo quá lâu, chưa từng bị lật thuyền, nên ngày càng to gan. Ngay cả trước mặt cảnh sát anh ta vẫn còn lớn tiếng la lối. Trong các đoạn trò chuyện với bạn bè, anh ta nhiều lần nhắc đến những chuyện bừa bãi, bao gồm cả cuộc trò chuyện với Hồ Duy, cũng đã buột miệng để lộ ra.
Cộng thêm việc cảnh sát điều tra những người có mặt tại hiện trường, một nhân viên phục vụ bị gọi đi thẩm vấn. Đây là lần đầu tiên anh ta gặp tình huống như vậy, nên chỉ có thể thuật lại toàn bộ những gì mình thấy khi đó, bao gồm cả việc thư ký không cho gọi xe cứu thương, trạng thái bất thường của Hồ Duy, và lúc anh ta giúp đưa Lạc Tự ra khỏi phòng, đã nghe thấy Giang Vân Tà hỏi bạn mình trong hành lang rằng thành phần của loại thuốc đó là gì.
Cảnh sát lập tức kiểm tra lịch sử liên lạc của Giang Vân Tà và tìm ra người đã đưa thuốc cho anh ta. Kết quả là người đó đang phê thuốc và cũng bị đưa vào đồn. Để giảm nhẹ tội, người này lập tức thừa nhận đã đưa thuốc cho Giang Vân Tà.
Vân Chỉ Lan không dám nói linh tinh, chỉ nói rằng sau khi nhìn thấy Lạc Tự uống rượu, trông anh rất đáng sợ.
Cảnh sát lại hỏi Giang Dẫn Xuyên. Anh ấy kể lại hết những gì mình thấy và nghe được. Cảnh sát lại hỏi anh ấy có biết trong ấm trà Long Tỉnh mà anh ấy uống đầu tiên cũng có thuốc không, và hỏi vì sao anh ấy không uống.
Giang Dẫn Xuyên ngạc nhiên: “Gì cơ? Trong đó cũng có thuốc à? Vì tôi lái mô tô, rất khó gọi tài xế thay, mà lại là em trai tôi mời ăn, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần không uống rượu rồi. Ấm trà Long Tỉnh đó là do em tôi gọi giúp tôi, nó còn buồn vì tôi không uống một ngụm nào nữa kìa!”
“Vậy tại sao anh không uống?”
“Vì hương trà không đúng. Tôi không nghĩ nhiều, chỉ tưởng đó là trà không ngon nên đổi sang uống Phổ Nhĩ.”
Cảnh sát lại đến bệnh viện thăm Lạc Tự, không ngờ ngoài nồng độ cồn ra thì trong cơ thể anh hoàn toàn không có chất thuốc nào.
Tối hôm qua, chị Thôi nghe tin liền vội vàng chạy đến bệnh viện, lo lắng đến mức mép miệng nổi mụn nước, tóc bạc đi mấy sợi, suýt thì khóc òa.
“Em nói xem… em nói xem đi… sao đi ăn bữa tiệc như vậy mà không gọi chị đi cùng?”
“Gọi chị đi cùng? Chị mà đi thì là người đầu tiên uống ly rượu có vấn đề đó đấy, rồi em biết làm sao? Hơn nữa người mời em là Hồ Duy, em cũng muốn xem thử bình thường không liên lạc gì mà giờ lại nhiệt tình như thế, rốt cuộc là định giở trò gì.”
“Giở trò gì! Giờ thì biết giở trò gì rồi đấy!”
Lạc Tự vội vàng an ủi chị Thôi, liên tục xin lỗi. Chị Thôi đã vì anh mà chịu không ít khổ cực, anh thật sự không muốn để chị Thôi bị lôi vào mớ rắc rối này nữa.
Hai cảnh sát đến lấy lời khai, Lạc Tự đã chuẩn bị sẵn cách giải thích vì sao mình không uống ly rượu có vấn đề đó.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 43: Mau đỡ cậu ấy dậy đi!
10.0/10 từ 13 lượt.
