Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 141: Phiên ngoại 3 - Hành trình hải ngoại


Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế của nước F vào lúc rạng sáng, bên ngoài cửa sổ chỉ còn lại màn đêm đen đặc bao phủ. Khi vừa bước ra khỏi lối đi, Cố Tiêu Duy và Lạc Tự bất ngờ khi thấy đông đảo người hâm mộ gốc Hoa địa phương đã tụ tập sẵn để chào đón họ.


Những tấm biển đèn cổ vũ, những bó hoa và thú bông lắc lư, cùng âm thanh liên tục của máy ảnh chụp hình khiến các hành khách vừa hạ cánh khác nghi ngờ rằng liệu đây có phải là một lễ hội sôi động nào đó của địa phương hay không.


Lạc Tự vốn đang buồn ngủ rũ rượi bỗng chốc tỉnh táo hẳn.


Chị Thôi đã sớm dự đoán được tình huống này, nên đã cử nhân viên đến đó trước để đón. Sân bay cũng đã cử bảo vệ đến để duy trì trật tự.


Chỉ là các bảo vệ không ngờ rằng những người hâm mộ đón này lại tự giác xếp thành hai hàng, không ùa lên xông về phía trước, cũng không có bất kỳ hành động quá khích nào khác, khiến những hành khách rời sân bay khác được tận hưởng không khí chào đón hai bên.


Nhân viên trong đoàn đẩy theo vài chiếc xe đẩy lớn phía sau hai người. Lạc Tự và Cố Tiêu Duy vừa nhận những bó hoa và thư tay từ độc giả, vừa cảm ơn họ.


Họ cũng đã nhận được thông tin liên hệ của trưởng nhóm fan hâm mộ tại hải ngoại. Nếu lịch trình cho phép, họ có thể sẽ tổ chức một buổi gặp gỡ người hâm mộ ở nước ngoài.


Tất nhiên, những việc cụ thể này còn phải xem lịch trình của ban tổ chức liên hoan phim.


Khi họ rời sân bay đã là gần bốn giờ sáng, khách sạn họ đặt cách địa điểm tổ chức liên hoan phim không xa, mặc dù đang ở nước ngoài, nhưng các phóng viên giải trí theo chân đến tận nơi chắc chắn cũng không ít, đoàn đã đặt cho họ hai phòng riêng.


Lúc đầu, Lạc Tự buồn ngủ đến mức không kịp cảm nhận tiện nghi của khách sạn ra sao, cứ thế đổ xuống giường và ngủ thiếp đi.


Đang ngủ chập chờn, anh bỗng cảm thấy hơi lạnh, vô thức cọ người vào chỗ quen thuộc, thậm chí suýt lăn sang bên kia giường. Chính lúc đó, anh mới nhận ra Cố Tiêu Duy không nằm cạnh mình. Cơn buồn ngủ lập tức tan biến.


Anh lấy điện thoại ra lướt một lúc, thì thấy thông báo trên top tìm kiếm cho biết doanh thu phòng vé của “Dã Thú Và Đóa Hồng” đã đạt 2 tỷ.


Kỷ lục doanh thu phòng vé này là điều anh không bao giờ nghĩ tới dù ở kiếp trước hay kiếp này.


Trong ấn tượng của anh, nếu vượt quá 500 triệu đã là rất ghê gớm rồi.


Lần này, poster chúc mừng doanh thu sử dụng chính bức tranh do Cố Tiêu Duy tự tay vẽ.


Các bình luận của fan đều là những tiếng “aaa”, liệt kê ra hàng loạt “duy nhất” mà Cố Tiêu Duy dành cho Lạc Tự.


Ví dụ, Lạc Tự là người mẫu chụp ảnh duy nhất của Cố Tiêu Duy, là người duy nhất xuất hiện trên Weibo của Cố Tiêu Duy hơn ba lần mỗi tháng, là người duy nhất được Cố Tiêu Duy bế công chúa và squat, là người duy nhất từng ở trong biệt thự của Cố Tiêu Duy (mặc dù bây giờ vẫn đang sống trong đó), là người duy nhất được Cố Tiêu Duy phối đồ, và cũng là người duy nhất xuất hiện trong tranh của Cố Tiêu Duy.


Nhìn thấy nhiều “duy nhất” được fan tổng kết như vậy, Lạc Tự càng nhớ Cố Tiêu Duy hơn.


Anh lật người, nhập vào khung hội thoại WeChat: [Em ngủ chưa?]


Sau khi gửi đi, Lạc Tự định bỏ điện thoại xuống. Đối với một người có giờ giấc sinh hoạt quy củ như Cố Tiêu Duy, trừ khi hai người họ cùng nhau phá nhà, còn không khi đã lên giường là cậu sẽ không nghịch điện thoại mà chuyên tâm ngủ, chắc chắn bây giờ đã…


Cố Tiêu Duy lập tức trả lời: [Chưa.]


Lạc Tự khựng lại, lập tức ngồi dậy hỏi: [Vậy em đang làm gì?]


Giọng nói của Cố Tiêu Duy vang lên: [Đang nhớ anh, nên không ngủ được. Đúng lúc “Dã Thú Và Hoa Hồng” cũng đã công chiếu ở nước F được mấy ngày rồi, nên em lướt xem đánh giá của khán giả nước F.]


Lạc Tự lập tức hứng thú, anh thực sự không muốn ngủ một mình, hơn nữa lại còn ở đất khách quê người.


Anh vén chăn đứng dậy, mở cửa phòng ra nhìn trái nhìn phải, xác định hành lang không có ai, liền đi đến cửa phòng Cố Tiêu Duy, vừa định nhắn tin bảo cậu mở cửa thì cửa đã mở.


Lạc Tự bị người kia kéo mạnh vào trong, chưa kịp hoàn hồn đã bị đè vào cửa, nụ hôn của Cố Tiêu Duy ập xuống, cuồng nhiệt và mãnh liệt, như muốn chiếm đoạt cả linh hồn của Lạc Tự.


Lạc Tự bị đối phương bế lên, vừa đi vừa hôn không ngừng, rồi được đặt trở lại trên giường.


“Em… làm sao biết anh đang ở ngoài cửa?” Lạc Tự tò mò hỏi.


“Bởi vì em nhớ anh, nên mở cửa định đi tìm anh.”


“Thật là kỳ lạ. Bọn mình thường xuyên phải xa nhau vì công việc, lúc em không có ở đó anh vẫn ngủ được. Vậy tại sao đến đây lại không quen? Là do lạ giường, hay là do nhớ người?” Lạc Tự cười gian lôi kéo cổ áo ngủ của Cố Tiêu Duy.


Từ đôi mắt đến gò má, rồi đến khóe môi anh, Cố Tiêu Duy liên tục đặt lên những nụ hôn, khẽ nói: “Đừng nghịch nữa, ngày mai chúng ta sẽ bận rộn rồi.”


“Ừ.”


Lạc Tự ngoan ngoãn chống khuỷu tay lùi về phía sau, lùi đến vị trí của gối, rồi kéo chăn ra và chui vào.


“Vậy em nói cho anh nghe khán giả nước F đánh giá bộ phim của bọn mình thế nào?” Lạc Tự cười hỏi.


Cố Tiêu Duy đến bên cạnh anh, dùng tay ôm lấy anh, rồi đưa điện thoại ra trước mặt cả hai, cho anh xem trang đánh giá phim của nước F.


Dưới bộ phim của họ có hơn hai nghìn bình luận, với tư cách là một bộ phim nước ngoài, số lượng suất chiếu và thời lượng chắc chắn không bằng các phim Âu Mỹ và địa phương, hơn nữa mới chỉ công chiếu được vài ngày, có nhiều bình luận đến vậy khiến Lạc Tự rất ngạc nhiên.


Chỉ là những bình luận này đều không phải tiếng Anh, Lạc Tự hầu như không hiểu gì.


“Anh chọn đi, em dịch cho anh nghe.” Cố Tiêu Duy nói bên tai Lạc Tự.


Giọng nói của cậu trầm ấm và cuốn hút, không phải là đóng vai trò phiên dịch, mà giống như một lời mời gọi khiến lòng người xao xuyến.


Nhưng trước khi liên hoan phim kết thúc, họ không thể phóng túng quá.


“Ừm… bình luận này có vẻ dài. Viết gì vậy?” Lạc Tự ngẩng đầu lên, liếc nhìn Cố Tiêu Duy.


“Khán giả này nói, cốt lõi của bộ phim giống như một cách diễn đạt khác của ‘Người đẹp và quái vật’, mang một vẻ đẹp triết học và thần bí của phương Đông. Trong truyện cổ tích, nữ chính hoảng sợ trước ngoại hình của quái vật. Trong phim, tất cả mọi người đều bị mê hoặc bởi thân phận họa sĩ của nam chính, xem anh ta là ác thú. Chỉ có pháp y, người đã nhìn thấy phần con người trong anh. Có lẽ bản thân người này hơi tầm thường, từ đầu đến cuối vẫn sợ hãi người họa sĩ, nhưng lại rất thích pháp y, bởi vì anh ấy chuyên nghiệp, khách quan và ấm áp nội tâm. Điều khiến khán giả này khó từ chối nhất là, diễn viên này quá đẹp trai.”


“Ủa?” Lạc Tự nhìn Cố Tiêu Duy với ánh mắt nghi ngờ, “Không phải nên thấy em còn đẹp trai hơn sao?”


Trên mặt Cố Tiêu Duy khó giấu nổi nụ cười, “Anh chọn tiếp đi.”


Lạc Tự nói khẽ: “Cũng không biết có phải em bịa ra để dỗ anh vui không.”


Lạc Tự lại chọn một bình luận nữa, Cố Tiêu Duy hiếm hoi nhíu mày.


“Sao thế, bình luận này nói gì vậy?”


“Nói toàn chuyện không hay.” Cố Tiêu Duy trả lời.


“Dù không hay anh cũng muốn nghe. Con người không thể chỉ nhận lời khen ngợi thôi.”


“Người này nói… người họa sĩ này u ám, thanh lịch, thần bí, mang một vẻ quyến rũ nguy hiểm. Anh ta muốn ngủ cùng.” Giọng Cố Tiêu Duy đầy bực bội.


Lạc Tự nghe xong, quay người cười.


“Đây là ‘chuyện không hay’ trong lòng em sao?”


Cố Tiêu Duy thật đáng yêu.



“Có người đang nhòm ngó bạn trai của anh, anh vẫn cho là hay sao?” Cố Tiêu Duy hỏi ngược lại.


“Bình luận tiếp theo…” Ngón tay Lạc Tự chọt vào màn hình, nhưng không chọt trúng, lại lật ra trang mạng khác.


Cố Tiêu Duy lập tức với tay lấy, Lạc Tự chợt nhận ra điều gì đó, ôm điện thoại quay người lại.


“Đưa điện thoại cho em.”


“Không đưa. Vừa nãy còn cho anh xem, giờ đã không cho xem nữa. Em thay lòng thật nhanh!”


Lạc Tự cuộn chăn lại, chui vào trong. Anh lần mở từng trang một, phát hiện ra tất cả đều là tìm kiếm về những nam diễn viên nổi tiếng và gợi cảm của nước F.


Lạc Tự ôm bụng, cười đến nỗi vai run lên.


Chăn bị Cố Tiêu Duy giật mất, điện thoại cũng bị đoạt lại, nhưng những gì cần biết Lạc Tự đã biết rồi.


Đã bao lâu rồi, Cố Tiêu Duy vẫn còn ám ảnh chuyện Lạc Tự từng nói nam diễn viên mình thích nhất là người nước F.


“Được lắm, Cố Tiêu Duy, em tìm kiếm nhiều đàn ông nước ngoài như vậy để làm gì? Để phát triển tình yêu ở nước F à?”


Lạc Tự lật người, đè lên người Cố Tiêu Duy, chống khuỷu tay lên ngực cậu, giả vờ tức giận chất vấn. Mặc dù anh biết thỉnh thoảng diễn xuất của mình không ổn lắm, như lúc này, đang cố nhịn cười.


Cố Tiêu Duy không trả lời anh, mà chỉ im lặng nhìn anh, bằng một ánh mắt ngày càng sâu thẳm, lặng lẽ bao trùm lấy anh.


Trái tim Lạc Tự càng lúc càng đập nhanh, đây là cách Cố Tiêu Duy quyến rũ anh, không nói lời yêu ngọt ngào, không làm điệu làm bộ, chỉ nhìn anh như vậy, để anh hiểu rằng mình là người khiến trái tim anh rung động nhất trên đời.


Chẳng mấy chốc, Lạc Tự đã đầu hàng, khóe miệng nở một nụ cười gian, “Những chuyện rất xấu thì không thể làm, nhưng chuyện xấu bình thường… coi như thôi miên được chứ?”


Cơ thể Cố Tiêu Duy khẽ cứng lại, nhìn thấy Lạc Tự lùi dần về phía sau.


“Anh chưa bao giờ là xấu bình thường, mà là rất rất xấu.”


Giọng Cố Tiêu Duy khàn đặc.


Xem xét họ đến nước F vào nửa đêm, thực sự cần điều chỉnh múi giờ, đoàn không sắp xếp lịch trình quá dày đặc cho họ.


Họ ngủ đến tận mười hai giờ trưa, cho đến khi đói, Lạc Tự mới cố mở mắt, lúc này mới phát hiện Cố Tiêu Duy lại không dậy sớm tập thể dục, mà co ro sau lưng Lạc Tự, đầu dựa vào lưng Lạc Tự, hai tay ôm chặt eo anh, như một đứa trẻ.


Nhưng đứa trẻ này chỉ biết làm nũng với Lạc Tự.


Điều này khiến Lạc Tự tràn đầy cảm giác thành tựu.


Họ mặc trang phục từ Byron khi xuất hiện trên thảm đỏ liên hoan phim. Địa điểm cung cấp là cửa hàng flagship của hãng tại thành phố này, nơi đã hoạt động được gần 30 năm.


Sau khi ăn trưa, họ đến cửa hàng flagship của Byron. Nó nằm ở đoạn giữa của con phố thời trang xa xỉ nổi tiếng, tất cả các tòa nhà trên con phố đều mang phong cách hoài cổ, nhưng những món đồ thời trang mới nhất trong cửa hàng đều là những sản phẩm mới nhất của quý này.


Cửa hàng của Byron chiếm trọn một tòa nhà, với không gian nội thất được bài trí theo phong cách cổ điển. Bên trong, quần áo và trang sức được trưng bày cân đối, mỗi loại chiếm một nửa diện tích.


Tầng một là các dòng sản phẩm tương đối phổ thông về giá cả và số lượng, tầng hai đắt đỏ hơn nhiều, còn tầng ba là không gian VIP dành cho khách hàng đặt may.


Vừa mới đến cửa, Cố Tiêu Duy và Lạc Tự đã thu hút sự chú ý của tất cả nhân viên trong cửa hàng. Dù sao khí chất và chiều cao của hai người này cũng rõ ràng, hơn nữa gần đây sắp diễn ra liên hoan phim, nhìn là đoán ra họ không phải diễn viên thì cũng là người mẫu.


Cố Tiêu Duy dùng tiếng Pháp giới thiệu thân phận của hai người, lập tức được nhân viên dẫn lên tầng ba.


Dựa theo hình tượng và khí chất của họ, Byron đã chuẩn bị sẵn ba bộ vest phù hợp với thảm đỏ và các sự kiện khác.


Ba bộ vest của Cố Tiêu Duy đều là màu đen. Bộ thứ nhất mang chút phong cách áo dài, nhưng họa tiết là hoa hồng màu tối, không nhìn kỹ sẽ không thấy, vừa kín đáo vừa toát lên vẻ đẹp phương Đông, Cố Tiêu Duy vừa mặc thử đã khiến mọi người xung quanh trầm trồ.


Khi nhân viên cửa hàng giúp cậu chỉnh cổ áo, cậu không cười nói, cúi đầu nói để tự mình làm.


Nhưng khi cậu nhìn Lạc Tự, nụ cười dịu dàng đến kinh ngạc.


Bộ vest thứ hai của cậu tương đối chỉn chu, nhưng cổ áo thiết kế không đối xứng, cảm giác thời trang lập tức bộc lộ, hơn nữa bên trong cổ áo có một lớp lót màu đỏ, chỉ có thể nhìn thấy ở vài góc độ ngẫu nhiên.


Lạc Tự ngồi một bên như nghĩ ra điều gì, cúi mắt cười thầm.


Cố Tiêu Duy đi tới, chống một tay lên bàn trà bên cạnh anh, cúi người hỏi: “Anh đang cười thầm cái gì vậy?”


“Anh thấy bộ vest này rất hợp với em.”


Lạc Tự vừa nói, vừa móc vào lớp lót đỏ bên trong cổ áo.


Bóng người Cố Tiêu Duy vừa che khuất anh, những người khác không nhìn thấy cậu đang làm gì, “Hợp chỗ nào?”


“Vẻ ngoài trang nghiêm, nghiêm túc,” Lạc Tự nhìn Cố Tiêu Duy, ngón tay móc càng lúc càng rộng, màu đỏ dưới cổ áo đối phương cũng càng lúc càng rõ, “bên trong thì phóng khoáng.”


“Anh không thích sao?” Cố Tiêu Duy hỏi với vẻ mặt vô cảm.


“Thích. Bởi vì sự trang nghiêm nghiêm túc là cho người ngoài nhìn, tất cả màu đỏ đều là dành cho anh.”


Cố Tiêu Duy lộ ra một nụ cười.


Bộ vest thứ ba Byron chuẩn bị cho Cố Tiêu Duy thoải mái và rộng rãi hơn nhiều. Một nửa chất liệu vest, nửa còn lại là áo len, sự kết hợp và đối lập của chất liệu này lẽ ra sẽ không giống ai, nhưng mặc lên người Cố Tiêu Duy dường như đạt được sự thống nhất hài hòa.


Phần chất liệu vest mang lại cho Cố Tiêu Duy vẻ trang trọng, còn phần áo len thì hóa giải sự lạnh lùng xa cách trong khí chất của anh, khiến toàn bộ con người trở nên dịu dàng hơn.


“Thế nào?” Cố Tiêu Duy quay đầu lại, phát hiện Lạc Tự đang chụp hình cậu.


“Đẹp trai lắm, nhìn mà muốn cùng em đi nghỉ dưỡng rồi.”


“Anh chụp em rồi.” Cố Tiêu Duy nhanh chóng đi tới, cúi người nhìn điện thoại của Lạc Tự.


Anh chụp được đúng lúc Cố Tiêu Duy cho tay vào túi quần quay đầu nhìn anh, rất đời thường và cũng rất dịu dàng.


“Ừ, anh chụp rồi, anh không đăng Weibo, chỉ giữ lại để tự mình xem thôi.” Lạc Tự cười nói.


Vóc dáng Cố Tiêu Duy rất chuẩn, sau khi mặc thử ba bộ đồ này đều không cần chỉnh sửa gì.


Còn Lạc Tự nhìn thấy ba bộ đồ của mình, nhíu mày, cằm hơi ngả về phía sau, như gặp phải vấn đề khó giải quyết.


“Tại sao đồ của em đơn giản như vậy, còn của anh lại màu mè thế này?”


“Cũng bình thường thôi.” Cố Tiêu Duy trả lời, “Chắc là do anh thường mặc phong cách cực kỳ đơn giản quá nhiều, nên chỉ cần có một chút họa tiết là không quen.”


“Đây gọi là một chút họa tiết? Đồ của em mới gọi là ‘một chút họa tiết’!”


Lạc Tự cầm bộ vest đầu tiên, áp lên vai mình, “Em nhìn kỹ đi, nhìn kỹ xem.”



“Anh mặc thử xem, em chụp hình cho anh xem hiệu ứng nhé.” Cố Tiêu Duy nói.


Lạc Tự cúi sát tai cậu, bực bội nói: “Đôi lúc anh nghi ngờ dù anh có mặc bao tải, em cũng sẽ thấy đẹp.”


“Mặc bao tải à? Em còn sống sờ sờ đây, anh đã vội mặc đồ tang cho em rồi sao?”


“Biến đi!” Lạc Tự nắm lấy tay cậu, ép cậu tự tát mình một cái. “Lời nói xui xẻo, để gió cuốn đi!”


Nghe nói hai bộ vest phong cách áo dài của anh và Cố Tiêu Duy đều do Byron đặc biệt thiết kế dựa trên chủ đề “Dã Thú Và Hoa Hồng”, muốn từ chối… cũng ngại. Lạc Tự đành vào phòng thử đồ, mặc nó lên người.


Khi anh bước ra, các nhân viên xung quanh đều thốt lên kinh ngạc, như gặp được Venus hay Muse.


Lạc Tự luôn cảm thấy cách biểu đạt cảm xúc của người nước ngoài quá phóng đại, nhưng khi anh bước đến trước gương và nhìn thấy chính mình, anh thực sự sững sờ.


Anh không trang điểm cũng không làm tóc, nhưng dù vậy, Lạc Tự vẫn rất thu hút, thậm chí còn hơn cả Cố Tiêu Duy lúc nãy.


Những bông hồng đỏ thẫm khắp người không khiến anh trông màu mè, mà là… một vẻ đẹp quyến rũ tiềm ẩn.


Thêm vào ngoại hình tuấn tú của anh, các nhân viên cửa hàng cứ nhìn chằm chằm vào anh, không ngừng tán dương.


Cố Tiêu Duy đi tới, đưa tay vuốt nhẹ tóc của Lạc Tự lên, chỉ để lại hai sợi rủ xuống.


Lạc Tự lại nhìn mình trong gương, cười, “Anh thấy mình có thể là kẻ phong lưu, quý ông dịu dàng, cũng có thể là trưởng lão gia tộc cổ hủ.”


“Vậy thì mỗi loại diễn một lần.”


“Hả?”


“Em đợi ở dưới lầu, anh ở trên lầu quyến rũ em.”


Nói xong, Cố Tiêu Duy cầm điện thoại xuống lầu.


Lạc Tự sững lại, không ngờ thầy Cố lại biết chơi như vậy, quả nhiên rất… phóng khoáng.


Cố Tiêu Duy xuống lầu, đợi ở một chiếc bàn tròn nhỏ trên tầng hai, từ độ cao này ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy góc cầu thang.


Tầng hai khách khá ít, hiện tại chỉ có mình Cố Tiêu Duy.


Lạc Tự hắng giọng, nghĩ thầm lần này phải phát huy hết mười hai phần diễn xuất mới được.


Lạc Tự đi đến bên cầu thang, một tay buông thõng tự nhiên trên lan can gỗ chạm khắc, mặt áp vào cánh tay, tay kia vén tóc một bên sang bên kia, sự lười biếng, gợi cảm và sức quyến rũ tự nhiên liền bộc lộ ra.


Anh thậm chí không nói một lời, chỉ im lặng nhìn Cố Tiêu Duy.


Dù cách xa tầng trên và tầng dưới, đôi mắt ấy vẫn rất đẹp, những bông hồng đỏ thẫm lấp ló khắp người tô điểm thêm chút tâm ý, khiến Cố Tiêu Duy bên bàn tròn vừa ngẩng đầu đã sững sờ. Sự hoang dã không che giấu bùng nổ, như những bông hồng leo mọc um tùm trong sân vườn cũ kỹ, phô bày vẻ đẹp phóng túng không bị giới hạn.


Ngay lúc này, từ phòng thử đồ trên tầng hai, một quý ông người Pháp khoảng năm mươi tuổi bước ra, ông chỉnh sửa cổ áo, ngẩng đầu lên, trong khoảnh khắc, hơi thở như bị giật mất, mọi cảm nhận đều đổ dồn về người đàn ông trẻ tuổi đang nhoài người trên cầu thang tầng ba.


Người bên cạnh vừa định nói gì, người đàn ông này đưa tay ra hiệu im lặng.


Còn Cố Tiêu Duy thì cầm điện thoại lên chụp Lạc Tự, trên mặt không còn một chút biểu cảm.


Lạc Tự biết, đây là cách Cố Tiêu Duy thường dùng để che giấu sự rung động, nên chỉ mỉm cười, không vạch trần.


Anh không mở miệng hỏi đối phương chụp xong chưa, mà quay người rời đi.


Người đàn ông Pháp lặng lẽ đi đến phía sau Cố Tiêu Duy, muốn nhìn rõ Lạc Tự từ góc độ của Cố Tiêu Duy, thì phát hiện Lạc Tự đã không còn ở đó, không khỏi cảm thấy hụt hẫng.


Nhưng ngay lúc này, Lạc Tự tay cầm một ly rượu sâm panh quay trở lại vị trí cũ.


So với sự quyến rũ lúc nãy, biểu cảm của Lạc Tự lúc này toát ra một sức hút trái ngược, độ cao khi nâng cổ tay, nụ cười nơi khóe mắt đều vừa vặn, thêm một chút thì quá bộc lộ, bớt một chút thì e thẹn. Anh nâng ly lên, như một quý ông quý tộc đang thiết đãi khách, đọc bài thơ “I Saw Thee Weep” của Byron.


Từng thấy em khóc


Một giọt lệ trong


Ngấn đen mắt huyền


Lòng tôi bỗng hiểu


Phải chăng giọt sương


Trên hoa Linh Lan


Từng thấy em cười


Ngọn lửa lưu ly


Rực cháy đen huyền


Trước em – tất cả


Vầng sáng nào hơn


So ánh hào quang?


Lạc Tự vừa khẽ đọc, vừa nhìn vào mắt Cố Tiêu Duy. Nếu trong thực tế, có lẽ sẽ là một cảnh ngâm thơ khiến người ta khó xử, nhưng nhờ sự điềm tĩnh và thanh lịch của Lạc Tự, mọi thứ trở nên đương nhiên.


Anh hơi nghiêng người về phía trước, đọc câu cuối cùng: Ngọn lửa lưu ly


Rực cháy đen huyền


Trước em – tất cả


Vầng sáng nào hơn


So ánh hào quang?.”


Anh đã đổi “đôi mắt xanh” trong bài thơ thành màu đen, hoa tử linh thành linh lan, tất cả đều phù hợp với khí chất của Cố Tiêu Duy.


Toàn bộ không gian như thời gian quay ngược, trở về thời đại của Byron vào đầu thế kỷ 19.


Cố Tiêu Duy nhìn anh lâu, rồi nở một nụ cười.


Lạc Tự biết trong lòng cậu đang vui, lòng anh cũng vui theo.


“Còn vai trưởng lão cuối cùng gì đó, với tuổi của anh bây giờ thì diễn không hợp lắm. Thay vào đó, hãy thử vào vai một người đứng đầu gia tộc theo phong cách của Cố Tiêu Duy đi.”



Lạc Tự quay người ra phía sau, ho khẽ một tiếng để thanh giọng.


Anh chống một tay lên lan can cầu thang, từng bước đi xuống.


Khí chất toàn thân đột nhiên thay đổi, ánh mắt lạnh lùng, đôi mắt vốn có đường nét đẹp đẽ bỗng toát ra bảy phần sức ép.


Mỗi bước chân đều lộ ra một khí chất kiên quyết, không cho phép phản kháng.


Đồng thời, lại có một sức thuyết phục khiến người ta tin tưởng.


Những bông hồng đỏ thẫm trên người cũng theo khí chất mà biến hóa khôn lường, như trở thành hoa văn chạm khắc trên quyền trượng, lộ ra vẻ lạnh lùng và kiêu ngạo, những chiếc gai của chúng đan thành lưới, như đang bảo vệ và giữ gìn một uy nghiêm tuyệt đối.


Không chỉ Cố Tiêu Duy, người đàn ông Pháp đứng cạnh cậu cũng sững sờ.


Ông có thể đoán với ngoại hình của hai người này, nhiều khả năng là diễn viên đến tham dự liên hoan phim, nhưng ông không ngờ người đàn ông trẻ đứng trên lầu lại có thể trong thời gian ngắn như vậy thể hiện ra ba khí chất hoàn toàn khác nhau.


Điều này khiến ông vô cùng kinh ngạc.


“Anh có làm em sợ không?” Lạc Tự cười, không khí căng thẳng lập tức biến mất.


Cố Tiêu Duy cười, “Có sợ thật, em quên cả quay video cho anh rồi.”


“Vậy bọn mình làm lại lần nữa!”


Vừa nói, Lạc Tự vừa chạy lên lầu, dáng vẻ vui vẻ như một chàng trai lớn rạng rỡ, những bông hồng đỏ thẫm trên người anh cũng trở nên tươi sáng hoạt bát.


Nhưng khi Lạc Tự chạy lên, quay đầu lại mới nhận thấy có một người đàn ông Pháp đã nhìn họ từ nãy đến giờ.


Anh ngượng ngùng cười xin lỗi với đối phương, nghĩ thầm không biết việc mình và Cố Tiêu Duy đùa giỡn như vậy có làm phiền người khác chọn đồ không.


Cố Tiêu Duy cũng quay đầu lại, lúc nãy hai người chơi đùa quá vui, không để ý có người khác ở đó.


“Xin lỗi, có làm phiền ngài không?” Cố Tiêu Duy dùng tiếng Pháp hỏi đối phương.


“Không, các bạn… đều rất xuất sắc, xin hỏi có phải là người mẫu không?” Người đàn ông Pháp hỏi.


Cố Tiêu Duy trả lời: “Không phải, bọn tôi là diễn viên.”


Người đàn ông Pháp mỉm cười rạng rỡ, nói: “Thảo nào, người bạn trên lầu của anh trông thật… đặc biệt.”


 


“Anh ấy vốn là vậy, đôi khi ngây thơ, đôi khi gợi cảm. Có thể là thiên sứ, cũng thường giả vờ là ác quỷ.”


Nghe đến đây, người đàn ông Pháp vừa gật đầu, vừa cười to hơn.


Khi họ rời đi, Lạc Tự cười gật đầu với người đàn ông Pháp kia, không ngờ người đàn ông Pháp đó hỏi một câu.


Lạc Tự không hiểu, nhìn Cố Tiêu Duy.


Cố Tiêu Duy trả lời một câu, rồi gật đầu, dẫn Lạc Tự rời đi.


Lên xe, Lạc Tự dùng khuỷu tay hích cậu, “Này, em chưa nói đâu, lúc nãy ông ta nói gì? Em trả lời thế nào?”


“Ông ta hỏi, anh tên là gì. Em nói, anh tên Lạc Tự, là diễn viên trong ‘Dã Thú Và Hoa Hồng’.”


“Ồ. Nhưng anh thấy ông ta trông quen quen, chỉ là người nước ngoài… nhìn hơi giống. Anh thường phân không rõ lắm.”


“Nam diễn viên anh thích, anh cũng nhầm lẫn ngươi ta với người khác sao?”


Lạc Tự khựng lại, “Không phải chứ, thầy Cố, cái chi tiết này đến giờ em vẫn chưa bỏ qua sao? Nam diễn viên anh thích, anh tuyệt đối không nhầm lẫn người ấy với người khác.”


“Vậy sao?” Cố Tiêu Duy dừng một chút, lại nói, “Vị lúc nãy là đạo diễn nổi tiếng nước F, Brissot.”


“Cái gì?” Lạc Tự tròn mắt nhìn Cố Tiêu Duy, “Rất nhiều phim do ông ấy đạo diễn đã từng được đề cử Oscar! Nhưng… sao ông ấy trông khác trong ảnh thế?”


“Khác chỗ nào?”


“Râu! Trong các cuộc phỏng vấn của đạo diễn Brissot mà anh từng xem, cằm ông ấy đều nhẵn nhụi!”


“Ừ, râu của ông ấy thay đổi kiểu dáng rồi, nên anh không nhận ra.”


Chỉ là cả hai đều không ngờ, sau khi rời cửa hàng đó, đạo diễn Brissot đã đi mua một vé xem “Dã Thú Và Hoa Hồng”.


Khiến ông không ngờ là, bộ phim này mặc dù số lượng suất chiếu không nhiều, nhưng tỷ lệ ghế ngồi lại rất cao.


Trên màn ảnh lớn, ưu điểm và khuyết điểm trong diễn xuất của một diễn viên sẽ được phóng đại vô hạn, nhưng Brissot lại kinh ngạc phát hiện ra hai nam diễn viên trẻ trên màn ảnh đã diễn xuất rất tốt tất cả các chi tiết cảm xúc, rõ ràng chỉ là lời thoại tiếng Trung cộng thêm phụ đề tiếng Pháp, vậy mà cả rạp chiếu phim im phăng phắc, khán giả bị cuốn vào bầu không khí do diễn viên tạo ra.


Phân cảnh đối đầu của họ có một sức hút độc đáo khiến người ta không thể dứt ra.


Nhân vật pháp y do Lạc Tự thủ vai vốn rất khó nổi bật vượt qua họa sĩ, dù sao nhân vật họa sĩ đầy nguy hiểm và thần bí đã rõ ràng ở đó, nhưng Lạc Tự lại dùng một thái độ rất dễ chịu để thể hiện ra sức hút khiến người ta hướng về.


—— Anh có thể dịu dàng bao dung, cũng có thể kiên quyết cứng rắn.


Sau khi xem xong bộ phim này, đạo diễn Brissot không nhịn được trò chuyện với nhà sản xuất thường hợp tác, không ngờ nhà sản xuất cũng rất đánh giá cao bộ phim.


Nhà sản xuất cho biết ban đầu ông tưởng “Dã Thú Và Hoa Hồng” chỉ là một bộ phim nghệ thuật bàn về nhân tính theo cách gượng ép, với nhịp điệu chậm rãi, tinh tế kiểu phương Đông mà ông không mấy đánh giá cao, nên đã không xem. Không ngờ, con gái ông liên tục khen ngợi nội dung hấp dẫn và sức cuốn hút của hai nam diễn viên chính. Thậm chí, sau khi xem xong, vợ ông còn về kể rằng nhịp phim thực ra rất nhanh, bầu không khí cũng vô cùng tuyệt vời, đến mức bà suýt “đổ” nam diễn viên vào vai họa sĩ.


Lại khiến vợ mê mẩn? Nhà sản xuất lúc này mới bỏ ấn tượng cũ đi xem một suất, rồi… nghiện luôn.


Hai ngày sau, Liên hoan phim nước F chính thức khai mạc. Thịnh Vân Lam dẫn đoàn làm phim chủ chốt bước lên thảm đỏ. Đây là lần đầu tiên Lạc Tự sải bước trên thảm đỏ của một liên hoan phim quốc tế. 


Hai bên thảm đỏ, các phóng viên không ngừng bấm máy, còn các ngôi sao liên tục dừng lại tạo dáng trước ống kính.


Rõ ràng chỉ mất vài phút là đi hết thảm đỏ, nhưng có người có thể dừng lại hơn nửa tiếng, thậm chí cần nhân viên ban tổ chức đến “mời” họ đừng lưu lại.


Lạc Tự không muốn gặp tình huống khó xử như vậy, trước khi bước lên, anh quay sang nói với Cố Tiêu Duy: “Bọn mình cứ đi theo đạo diễn là được chứ?”


“Ừ.” Cố Tiêu Duy nhìn ra Lạc Tự đang căng thẳng, nụ cười nơi khóe miệng lộ ra chút tinh nghịch.


Kết quả, đạo diễn Thịnh Vân Lam không phải đi thẳng một mạch, mà thong thả như đi dạo, Lạc Tự đi bên cạnh thậm chí không dám bước rộng, luôn sợ mình đi nhanh hơn nửa bước sẽ dẫm vào giày của Thịnh Vân Lan.


Đèn flash xung quanh không ngừng, Lạc Tự không biết họ có chụp mình không, dù sao mình cũng không phải ngôi sao quốc tế, nhưng anh vẫn rất lịch sự vẫy tay, gật đầu chào các phóng viên truyền thông.


Các phóng viên liên tục hét gì đó với anh, hiện trường quá ồn, Lạc Tự không nghe rõ, anh tưởng các phóng viên chụp ảnh mình không kiên nhẫn rồi, nên nhanh chóng bước đi.


Sau đó có người hét to hơn, lại hét bằng tiếng Anh, Lạc Tự cuối cùng cũng nghe ra, đối phương hét là “nhìn đây”, “dừng lại”, “chụp ảnh”.



Giới truyền thông không biết lại hét gì, Cố Tiêu Duy lên tiếng: “Em đếm một, hai, ba, rồi nói biểu cảm, anh làm theo biểu cảm của em để tạo dáng.”


“Ừ, được.”


“Một, biểu cảm của Ôn Dục Trì khi khám nghiệm tử thi.”


Lạc Tự lập tức thu lại nụ cười, khuôn mặt trở nên lạnh lùng và thận trọng.


“Hai, biểu cảm của Ôn Dục Trì khi bị hạ đường huyết, ăn được bánh ngọt.”


Lạc Tự nhắm mắt, hơi ngẩng đầu lên, hàng mi dài và sống mũi cao đều lộ rõ.


“Ba, biểu cảm của Ôn Dục Trì khi tận mắt nhìn thấy bức tranh trên tường.”


Lạc Tự trong đầu tưởng tượng bức tranh của Cố Tiêu Duy, đầu tiên là kinh ngạc, sau khi thấu hiểu liền nở một nụ cười rạng rỡ.


Các phóng viên truyền thông ở phía này tranh nhau chớp đèn chụp ảnh, nhưng chỉ dừng lại chưa đầy một phút, Cố Tiêu Duy đã đưa Lạc Tự sang phía bên kia.


Lúc này, một nữ diễn viên ăn mặc lộng lẫy dắt theo một cậu bé tóc xoăn mặc vest, cười tươi rói đi tới.


Lạc Tự nhìn thấy liền hào hứng kéo tay áo Cố Tiêu Duy, “Này, dịch giúp anh! Dịch giúp anh! Nam diễn viên anh thích nhất đến kia kìa!”


Cố Tiêu Duy quay đầu lại, khựng một cái, “Diễn viên nhí… Léo Monroe?”


“Đúng vậy, em nhìn mái tóc xoăn vàng và lúm đồng tiền của cậu bé kìa, đáng yêu quá đi! Cậu ấy bắt đầu diễn xuất từ năm ba tuổi!”


Cố Tiêu Duy nhắm mắt, thở dài bất lực, “Anh không nói sớm!”


“Sớm cái gì?”


“Nam diễn viên nước F anh thích nhất là một diễn viên nhí.”


“Diễn viên nhí rồi cũng sẽ trưởng thành, và bây giờ cậu bé đã mười tuổi, rõ ràng vẫn giữ được nét tự nhiên, không hề thay đổi theo chiều hướng xấu. Có lẽ đến khi cậu ấy ba mươi tuổi, anh vẫn sẽ là fan trung thành.”


“Anh cố ý đấy.” Cố Tiêu Duy nói giận dỗi.


“Cố ý cái gì?” Lạc Tự khẽ nhướng mày, khoảnh khắc đó lại thu hút vô số tiếng nháy máy từ giới truyền thông, “Cố ý để em ghen à? Đó là đặc quyền của anh mà.”


Trên mặt trông có vẻ không vui, Cố Tiêu Duy vẫn đi đến trước mặt Léo, thay Lạc Tự đưa ra lời mời chụp ảnh chung.


Thế là, Lạc Tự quỳ gối xuống bên cạnh Léo, hoàn thành nguyện vọng được chụp ảnh chung với nam diễn viên nước F mình thích nhất.


Không chỉ vậy, anh còn gặp đạo diễn Brissot tại liên hoan phim, lúc này ông đã mặc một bộ vest chất lượng, đeo nơ, trông rất tinh thần và chuyên nghiệp.


Đạo diễn Brissot chủ động đến chào đoàn của Thịnh Vân Lam, khen ngợi tác phẩm điện ảnh của Thịnh Vân Lam, hai đạo diễn dùng tiếng Anh trò chuyện ít nhất nửa tiếng, mặc dù Lạc Tự nhìn ra, Brissot không hoàn toàn hiểu tiếng Anh kiểu Trung của Thịnh Vân Lam, Thịnh Vân Lam cũng không hoàn toàn hiểu giọng điệu kiểu Pháp của Brissot, nhưng sự ngưỡng mộ lẫn nhau của hai người rất chân thành.


Brissot còn bắt tay với Lạc Tự và Cố Tiêu Duy, bày tỏ sự ngưỡng mộ và mong muốn hợp tác khi có cơ hội.


Khi Brissot hỏi hai người sau khi về nước có tác phẩm gì định quay, Lạc Tự trả lời là kịch nói.


Họ đã hứa với đoàn kịch sẽ công diễn sáu tháng, bây giờ mới diễn được một tháng.


Brissot nghe xong rất ngạc nhiên, không ngờ phản ứng của phim lại tốt như vậy, hai diễn viên trẻ tuổi này không đổ xô lên màn ảnh lớn, mà trở về với loại hình biểu diễn trực tiếp như kịch nói, sự ngưỡng mộ trong lòng càng rõ rệt.


Brissot cúi người về phía Cố Tiêu Duy, nói nhỏ: “Hôm đó cậu thực ra đã nhận ra tôi, là cố ý giả vờ không quen biết đúng không?”


Cố Tiêu Duy mỉm cười, “Nếu tôi nói với Lạc Tự thân phận của ngài, anh ấy còn có thể diễn xuất tự nhiên như vậy cho ngài xem không?”


Brissot lộ ra vẻ mặt chợt hiểu, “Theo tôi thấy, diễn xuất của cậu hôm đó cũng rất điêu luyện.”


Thời gian họ dành cho giới truyền thông chụp ảnh trên thảm đỏ chưa đầy tám phút, nhưng Lạc Tự đã để lại ấn tượng rất sâu sắc cho giới thời trang và điện ảnh nước F.


Các tạp chí điện ảnh và thời trang lớn đều so sánh và phê bình gu thời trang của các ngôi sao tham dự hôm đó. Ngôi sao này chọn váy không hợp với khí chất bản thân, ngôi sao kia mặc vest trông chân ngắn.


Nhưng chỉ khi đến lượt Cố Tiêu Duy và Lạc Tự, đều là những lời tán dương và tiếc nuối.


Tán dương vì Lạc Tự khi chụp ảnh có thể thể hiện một bộ vest thành mấy phong cách, tiếc nuối vì hai nam diễn viên này đi quá nhanh, giới truyền thông chưa chụp đủ.


Cũng vì màn thể hiện của Cố Tiêu Duy và Lạc Tự trên thảm đỏ, doanh số bán hàng của dòng sản phẩm hoa hồng mùa này của Byron ở nước F cao đến bất ngờ.


“Dã Thú Và Hoa Hồng” mặc dù được đề cử Phim nước ngoài hay nhất, nhưng cuối cùng không giành được giải. Nhiều khán giả cảm thấy rất tiếc nuối, nhưng sau khi tuyên truyền qua liên hoan phim, doanh thu phòng vé ở nước ngoài lại tăng lên một tầm cao mới.


Ban đầu Cố Tiêu Duy và Lạc Tự nghĩ ở đất khách quê người không ai biết họ, có thể thoải mái dạo phố, không ngờ lại có khá nhiều thanh niên nhận ra họ, vừa xin chụp ảnh chung vừa xin chữ ký, khiến Lạc Tự đều ngại ngùng.


Tin tức hai người cùng nhau dạo phố gần như ngay lập tức đã truyền về trong nước, fan hâm mộ lại một phen reo hò.


Ví dụ như bức ảnh Lạc Tự đi phía trước ngoảnh lại nhìn Cố Tiêu Duy, còn Cố Tiêu Duy cho tay vào túi mỉm cười với anh; hay như khi vào cửa hàng nhỏ ven đường mua mũ, Cố Tiêu Duy cũng rất cẩn thận đẩy cửa, đợi anh bước hẳn vào mới buông tay, sợ cửa kẹp vào Lạc Tự; còn có Lạc Tự ăn kem ven đường, nhìn thấy kem sắp chảy xuống, Cố Tiêu Duy sẽ dùng khăn giấy hứng cho anh.


[Thầy Cố đúng là hình mẫu bạn trai lý tưởng~]


[Đôi CP này thực sự ngọt ngào đến tận nước ngoài!]


[Fan đôi CP này chắc chắn có thể ăn kẹo cả trăm năm!]


……


Lạc Tự và Cố Tiêu Duy để đáp lại fan hâm mộ ở nước ngoài, đặc biệt bao hẳn ba suất chiếu phim, mời fan hâm mộ nước ngoài đến xem.


Chỉ là họ không ngờ ba suất hoàn toàn không đủ, cuối cùng phải bao cả ngày, bận rộn chụp ảnh chung với fan, cảm ơn họ đã đến.


Ngày họ rời đi, số fan hâm mộ tiễn máy bay nhiều gấp đôi lúc đón, khiến họ càng không ngờ là trong đó có một phần ba là người nước F.


Sau khi lên máy bay, Lạc Tự bước vào khoang, vừa ngồi xuống, anh phát hiện một người đàn ông nước F ở ghế đối diện trông rất quen. Đây không phải là đạo diễn nổi tiếng Brissot sao?


Cố Tiêu Duy thong dong bắt tay với đối phương, “Lại gặp nhau, đạo diễn Brissot cùng chuyến bay với bọn tôi, là đi công tác hay du lịch?”


Brissot vươn cổ, dùng tay che bên má, nói nhỏ với Cố Tiêu Duy: “Đi xem vở kịch của các cậu. Đừng nói với cậu ấy, để cậu ấy biết lại không tự nhiên trên sân khấu.”


Hai người cười, hiểu ý nhau.


Lạc Tự vẫn tò mò hỏi: “Đạo diễn Brissot đi Trung Quốc du lịch à?”


“Có như vậy đi.”


Khi máy bay cất cánh, họ dần bay vào tầng mây, ánh mặt trời viền lên những đám mây một lớp vàng rực rỡ.


Lạc Tự lần đầu tiên cảm thấy thế giới thật rộng lớn, bao la, sức nóng của mặt trời như sắp đốt cháy trái tim anh.


Vô thức anh nắm chặt tay Cố Tiêu Duy bên cạnh, hai người cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, Lạc Tự không biết diễn tả cảm giác lúc đó thế nào, biển mây như hóa thành dòng chảy hùng vĩ, nói với họ tương lai sẽ như ánh ban mai, bùng nổ rực rỡ.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 141: Phiên ngoại 3 - Hành trình hải ngoại
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...