Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 140: Phiên ngoại 2 - Sự tồn tại duy nhất


Lạc Tự cầm một chiếc áo len rộng rãi, đi đến trước mặt Cố Tiêu Duy, “Này, anh mặc chiếc áo này lên máy bay thì sao?”


“Không được.” Cố Tiêu Duy liếc nhìn, rồi cúi đầu tiếp tục đọc kịch bản.


“Hả? Tại sao không được? Lúc trước chẳng phải em còn rất thích chụp ảnh anh mặc chiếc len này cơ mà.” Lạc Tự lẩm bẩm, cũng không quá để bụng sự phản đối của Cố Tiêu Duy. Dù sao trong phòng thay đồ còn rất nhiều bộ khác, chỉ là chiếc này mặc thoải mái hơn mà thôi.


“Vì cổ áo chiếc này thấp, tiếp viên hàng không đưa đồ uống cho anh có thể nhìn thấy xương đòn của anh.” Cố Tiêu Duy giải thích.


“Anh là đàn ông, bị người khác nhìn thấy xương đòn thì có sao chứ?”


Quay người lại, Lạc Tự đã hiểu, là do lần trước anh nói diễn viên nam anh thích nhất là người nước F, sau đó Cố Tiêu Duy truy hỏi, anh vẫn giữ bí mật, không nói cho em ấy biết rốt cuộc là ai, khiến Cố Tiêu Duy vẫn còn để bụng đến tận bây giờ.


Lén cười một tiếng, Cố Tiêu Duy như vậy thật ra cũng đáng yêu.


Lạc Tự lại chọn một chiếc áo len do Cao Đồ đặc biệt thiết kế cho anh, với họa tiết đan xen trắng đen như một bức tranh thủy mặc, “Anh mặc chiếc này lên máy bay, không có vấn đề gì nữa chứ?”


“Ừ, đẹp lắm.” Cố Tiêu Duy rất nghiêm túc gật đầu.


Lịch trình mấy ngày nay khá dày. Hôm kia vừa diễn xong vở kịch “Tứ Hải Yên Vân”, ngày mai họ đã phải lên đường tới nước F tham dự liên hoan phim, còn chiều nay, Lạc Tự còn phải tham dự lễ khai trương chi nhánh mới của thương hiệu trang sức Byron tại Trung tâm thương mại Hồng Thụy.


Diệp Thịnh Nghi tới để trang điểm cho Lạc Tự, Cố Tiêu Duy đứng dậy vỗ vai anh nói: “Anh yên tâm làm việc, phần hành lý còn lại để em thu xếp cho.”


“Em muốn tự tay phối đồ cho anh thì cứ nói thẳng đi.”


Cố Tiêu Duy cười một tiếng, coi như thừa nhận.


Diệp Thịnh Nghi vừa sấy tóc cho Lạc Tự, vừa liếc mắt nhìn Cố Tiêu Duy lấy quần áo từ phòng thay đồ ra, trải phẳng lên giường, sau khi xem xét kỹ lưỡng như một nghệ sĩ, cậu đã cất mấy bộ vào vali của Lạc Tự. Hơn nữa cậu thực sự rất hiểu thói quen sinh hoạt của Lạc Tự, những thứ như bịt mắt, gối cổ, tai nghe mà Lạc Tự thường dùng đều được cậu sắp xếp gọn vào túi xách tay.


Cố Tiêu Duy lúc này, mặc đồ ở nhà và sắp xếp hành lý cho người mình yêu, dịu dàng chu đáo như trong mơ.


Lạc Tự buồn cười ho khan một tiếng, “Này, Tiểu Diệp Tử, cậu tới đây để trang điểm cho anh hay để ngắm Cố Tiêu Duy sắp xếp hành lý vậy?”


“Anh Lạc, anh đừng có keo kiệt thế chứ. Trên đời chỉ có anh được hưởng sự chăm sóc vô cùng tận của anh Cố, tôi ngắm một chút cũng không được sao?”


Lạc Tự cười, “Cậu cứ trang điểm thật kỹ cho anh đã, xong rồi muốn ngắm em ấy bao lâu cũng được, tới khi chán thì thôi.”


“Anh Lạc đi rồi, thầy Cố lại sẽ trở về vẻ mặt ‘người lạ không đến gần’ thôi. Tôi không phải là người nằm trong lòng anh ấy, tôi còn có chút tự biết chứ.”


Hôm nay Lạc Tự mặc một bộ veston mới của Byron, màu đen nhưng trước ngực được đính một dải pha lê và kim cương nhỏ, tạo thành hình một dải băng.


Bộ veston này có giá trị không hề rẻ, và trong thực tế, rất ít người có thể “gánh” được nó. Nếu không đủ phong thái, người mặc sẽ dễ trông như một giá treo trang sức, hoặc trở nên lòe loẹt, kém tinh tế.


Nhưng vừa mặc lên người Lạc Tự, không những không bị lấn át, mà sự lòe loẹt còn giảm xuống, ngược lại còn thêm chút phóng khoáng, tùy hứng, toát lên vẻ lịch lãm tựa như khoác lên mình cả dải ngân hà. Thêm vào đó, kiểu tóc mà Diệp Thịnh Nghi tạo cho Lạc Tự là sấy phồng, rồi chải ngược ra sau, nhưng lại buông xuống vài lọn, uốn lượn rủ xuống. Thật sự vừa đoan trang lại vừa nồng nhiệt, quý phái mà phảng phất gợi cảm.


Cố Tiêu Duy đứng bên cạnh, tay cầm túi chống nước đã đựng đầy đủ đồ dùng vệ sinh, nhưng cậu lại không bỏ vào vali, mà dừng bước đứng nhìn Lạc Tự.


Lạc Tự dường như có thể thấu hiểu suy nghĩ trong lòng Cố Tiêu Duy, bước tới, hai tay nhẹ nhàng kéo cổ áo đối phương, cười gian nói: “Anh cho phép em… được ‘mạo phạm’ anh.”


Đôi mắt Cố Tiêu Duy tối sầm lại, đồ trong tay còn chưa kịp đặt xuống, đã hôn lên một cách vô cùng mãnh liệt.


Diệp Thịnh Nghi bên cạnh vội vàng lấy tay che mắt, nhưng vẫn không nhịn được hé ngón tay ra nhìn trộm.


Cậu ta đã sớm biết những nụ hôn của Cố Tiêu Duy hoàn toàn khác với vẻ ngoài bình thường của cậu, có thể nói là rất bá đạo và phóng túng, Diệp Thịnh Nghi đều lo lắng không biết Lạc Tự có bị hôn đến ngất đi không, nhưng may là Cố Tiêu Duy đã buông Lạc Tự ra vào giây phút then chốt.


Lạc Tự hơi mở môi, rõ ràng vẫn chưa hoàn hồn.


Cố Tiêu Duy dùng ngón tay ấn mạnh lên môi anh, cười nói: “Ít nhất em biết, anh rất thích nụ hôn của em.”


“… Bạn học cố đúng là tự luyến như mọi khi.”


Không thể trì hoãn thêm nữa, Lạc Tự lên xe, cùng Diệp Thịnh Nghi tới chi nhánh mới của Byron.


Trung tâm thương mại Hồng Thụy không phải là một tòa nhà, mà là một khu thương mại bao gồm vô số cửa hàng, nhà hàng, rạp chiếu phim và các tiệm làm tóc, làm đẹp.


Ở phía ngoài khu thương mại có một màn hình LED khổng lồ, đang chiếu màn trình diễn ca nhạc của một ca sĩ nào đó.


Lạc Tự vốn đang chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, khi xe họ đi ngang qua màn hình LED đó, anh thốt lên đầy ngạc nhiên: “Ca sĩ này hình như là Hà Mộ?”


Diệp Thịnh Nghi theo hướng ánh mắt anh nhìn ra ngoài, “Anh, nếu độ cận của anh tăng thì nên đi đeo kính áp tròng đi, đừng có cố.”


“Ồ, vậy đó không phải là Hà Mộ.”


“Đó chính là Hà Mộ! Ý em là anh không cần thêm hai chữ ‘hình như’!”


“Hà Mộ tổ chức concert ngoài trời? Mà lại còn vào ban ngày?” Lạc Tự tò mò hỏi.


Ấn tượng của anh về concert là ở sân vận động với hàng vạn khán giả, ánh đèn, và người hâm mộ vẫy đèn neon vào ban đêm.


Concert ngoài trời ban ngày khiến anh cảm thấy thiếu thiếu không khí.


“Anh… cái này chắc không phải là concert. Anh không nhìn ra đây là diễn show kiếm tiền sao?”


“Hả? Diễn shơ? Hà Mộ lẽ ra không nên coi trọng những hoạt động kiểu này chứ? Không hợp với hình tượng top stream của cậu ta, và cả thù lao cho những hoạt động này… cũng không đạt được yêu cầu của cậu ta chứ?”


“Đó là Hà Mộ của ngày xưa rồi. Từ sau sự cố của Âu Tuấn Thao, cậu ta đã hoàn toàn mất chỗ đứng ở Truyền Thông Đế Tuấn. Nói về quảng cáo, cậu ta không có sức hút thương hiệu; nói về gameshow, các diễn viên hài và ngôi sao hài kịch hiện nay còn thu hút khán giả hơn cậu nhiều. 


Hà Mộ hoàn toàn không có duyên hài, mức độ yêu thích còn thua cả Lưu Tùng Đào. Hình tượng soái ca của cậu ta đã lỗi thời, nhóm nhạc nam TTM mới được công ty đẩy mạnh còn có sức hút fan hơn hẳn. 


Còn về phim truyền hình… thất bại đến mức các nhà đầu tư nghe tên cậu ta là muốn ‘ho ra máu’. Nếu không nhận cả những show diễn nhỏ, có lẽ cậu ta đã phải rút khỏi làng giải trí từ lâu rồi.”


Giọng Diệp Thịnh Nghi không chút hả hê, chỉ đơn thuần khách quan thuật lại những gì mình biết.


“Ồ.” Lạc Tự nhẹ giọng đáp lại, “Vậy thì bây giờ cậu ta hát hay nhảy đều đạt trình độ concert rồi.”



Diệp Thịnh Nghi từ phía sau ôm vai Lạc Tự qua ghế ngồi, “Đừng nói với em là trong lòng anh đang thương hại cậu ta.”


“Thương hại cậu ta bây giờ không còn được stream lớn như trước?” Lạc Tự thở dài, “Tôi còn không đến mức thánh nhân như vậy. Cậu ta từng gây cho tôi bao nhiêu áp lực tinh thần, nói tôi không hận cậu ta thì là giả dối. Bây giờ, cậu ta cũng đã tiêu xài hết nhân khí và vận may của mình, thương hại cậu ta bây giờ, chính là có lỗi với bản thân ngày xưa. Mặc dù, ngày đó bị cậu ta đánh bại là do bản thân tôi quá yếu đuối.”


Nhưng cũng không thể xóa nhòa sự thật rằng cậu ta là kẻ chủ mưu bạo lực mạng.


Lạc Tự không có hứng thú với việc ra tay khi đối phương đã gục ngã, nhưng anh coi đó như một bài học đắt giá. Con đường và những lựa chọn mà Hà Mộ từng đi qua, anh chắc chắn sẽ không bao giờ lặp lại.


Xe đưa Lạc Tự tới cửa hàng chi nhánh mới của Byron, vô số người hâm mộ đã đổ xô tới từ lâu, họ nhiệt tình hô lớn tên Lạc Tự, anh cười vẫy tay chào họ, tổng giám đốc của Byron, ông Cruse, đích thân ra nghênh đón, ôm Lạc Tự một cách nồng nhiệt. Giám đốc thiết kế Kalman và nhà thiết kế trưởng Ilene đứng bên cạnh làm phiên dịch.


“Ngài Lạc Tự, diễn xuất của ngài trong ‘Dã Thú Và Hoa Hồng’ thật xuất sắc. Có rất nhiều phân cảnh khiến ông Cruse ấn tượng sâu sắc. Ngay cả Byron chúng tôi cũng dự định ra mắt một bộ sưu tập chủ đề Dã Thú Và Hoa Hồng’.” Ilene cười nói.


“Thật sao? Vậy có thể mời ngài Cruse nói xem, những phân cảnh nào của tôi khiến ông ấy ấn tượng không?”


Trong lòng, Lạc Tự coi lời khen ngợi của ông Cruse như một nghi thức xã giao, nhưng không ngờ ông Cruse lại hào hứng nói một tràng, rồi nghiêm túc nhìn Ilene, hy vọng cô dịch cho Lạc Tự nghe.


Ilene mỉm cười, “Ông Cruse nói, mỗi lần đối thoại giữa nhân vật bác sĩ pháp y và họa sĩ do ngài đóng trong biệt thự đều ẩn chứa ý nghĩa sâu xa, mỗi câu nói của họa sĩ đều là một lần thăm dò. Còn ngài, dù đứng trước sứ giả của thần chết, vẫn có thể bình tĩnh tự tại. Và mỗi lời nhận xét của ngài về các tác phẩm trong biệt thự, đều tiến gần hơn tới nội tâm thật của họa sĩ, khiến ông Cruse vừa thấp thỏm lo âu cho vị bác sĩ pháp y, vừa cảm nhận được sức hút kỳ diệu và sự đồng điệu giữa hai người họ.”


“Cảm ơn.”


Ông Cruse nhìn Ilene đầy nghi ngờ, dường như muốn nói: Lúc nãy tôi đã nói dài dòng như vậy, thật sự đã dịch hết chưa?


Ilene đáp lại ông một câu “từ từ đã”, rồi tiếp tục dịch cho Lạc Tự.


“Còn có cảnh họa sĩ lặng lẽ tới căn hộ của bác sĩ pháp y, như một bóng ma. Nhưng diễn xuất của ngài lại vô cùng thoải mái và tự tin, khiến người xem thấy được vô số khả năng của toàn bộ câu chuyện. Ông Cruse đến giờ vẫn nhớ như in lời thoại giữa ngài và ngài Cố Tiêu Duy. Ngài nói, ‘Tôi là bác sĩ pháp y, tôi trò chuyện với tử thi. Tôi chỉ tin vào sự thật mà họ nói với tôi.’ Còn ngài Cố nói ‘Tôi là một họa sĩ, tôi trò chuyện với cái chết, tôi chỉ tin vào vẻ đẹp tuyệt đối của cái chết.'”


Lạc Tự nở nụ cười ngại ngùng, lúc trước anh còn tưởng ông Cruse nhắc tới ‘Dã Thú Và Hoa Hồng’ chỉ là nghi thức xã giao, không ngờ ông còn nhớ rõ từng lời thoại trong phim.


“Ngài Lạc Tự, chính diễn xuất của ngài đã khiến khán giả trong khoảnh khắc đó gạt bỏ mọi suy đoán và nỗi sợ hãi về người họa sĩ, cùng với ánh mắt của ngài, yên tâm bước vào thế giới của vị họa sĩ đó.”


Cruse nhìn Lạc Tự bằng ánh mắt chân thành, Lạc Tự không ngờ diễn xuất của mình lại nhận được đánh giá cao đến vậy.


Lạc Tự dùng tiếng Pháp mà Cố Tiêu Duy đã dạy anh, chân thành nói với Cruse: “Merci (Cảm ơn).”


Cruse sững lại, rồi lại ôm chặt Lạc Tự, nói một câu.


Ilene dịch lại: “Ông Cruse nói, trong tương lai ngài nhất định sẽ trở thành ‘Byron’ của giới diễn viên.”


Câu nói này mang hai lớp nghĩa, dù là Lord Byron trong giới thi nhân hay Byron trong giới trang sức, đều là những tồn tại xuất chúng.


Mỗi lần được người khác kỳ vọng, Lạc Tự đều cảm thấy trách nhiệm nặng nề, anh phải bước đi trên con đường này thật cẩn thận, mới không phụ lòng mong mỏi của họ.


Lạc Tự được mời vào phòng VIP phía sau cửa hàng trang sức, bảo vệ lấy từ tủ sắt ra một chiếc vòng cổ, ông Cruse đích thân đeo cho Lạc Tự.


Chiều dài của dây chuyền vừa vặn, là vài viên ngọc trai có độ bóng cực cao, tròn trịa căng mọng, đá chính là hồng ngọc, kiểu dáng cổ điển này đeo dưới cổ áo sơ mi của Lạc Tự, càng toát lên vẻ lịch lãm, quý phái. Đặc biệt là khi Lạc Tự quay người lại, cười cảm ơn ông Cruse, giống như một phân cảnh trong bộ phim kinh điển nào đó.


Mọi người xung quanh lại một lần nữa cảm thán, việc Byron mời Lạc Tự làm khách mời khai trương cửa hàng mới quả là lựa chọn vô cùng sáng suốt.


Đến giờ cắt băng khánh thành, Lạc Tự đứng bên cạnh ông Cruse, mỉm cười chào đón các phương tiện truyền thông, khách mời và người hâm mộ có mặt.


Khi nghi thức cắt băng kết thúc, giới truyền thông bắt đầu chụp ảnh điên cuồng.


“Lạc Tự! Nhìn bên này!”


“Lạc Tự, nhìn bên này đi!”


“Lạc Tự, cười thêm chút nữa đi!”


Các phóng viên muốn dùng loa phóng thanh mà hét lên, sợ Lạc Tự quay người đi vào.


Lạc Tự rất kiên nhẫn đáp lại giới truyền thông, nhưng anh không quên chủ đề chụp ảnh nên là trang sức, chứ không phải là người đeo trang sức.


Anh cố tình đặt tay lên ngực, để giới truyền thông có thể tập trung vào chiếc vòng cổ dưới cổ áo. Chiếc đồng hồ “Bách Niên Đồng Tâm” trên cổ tay anh và chiếc vòng cổ tạo ra hiệu ứng đặc biệt. “Bách Niên Đồng Tâm” cổ điển, tinh tế, mang màu sắc hoài niệm. Còn sự kết hợp giữa ngọc trai và hồng ngọc cũng mang ý vị xa hoa cổ điển. Cả hai tương hỗ lẫn nhau, khiến cho cảm giác kinh điển vượt thời gian càng thêm rõ rệt.


Chụp gần một tiếng đồng hồ, bảo vệ của Byron mới mời anh vào trong.


Trong số khách mời tham dự lễ khai trương có không ít người thuộc giới thượng lưu, trong đó có Trình Tuyết Ngưng và con gái bà.


Trình Tuyết Ngưng đi tới trước mặt Lạc Tự, cười nói: “Nhìn thấy trang sức cậu đeo hôm nay, tôi cảm giác như mình sắp mua sắm thả ga rồi.”


Lạc Tự hơi đỏ mặt, định nói gì đó, thì con gái bà đã chạy tới trước mặt anh.


“Anh Lạc Tự, anh còn nhớ em không?”


“Nhớ chứ, em là Hoắc Điệp mà. Chữ Hoắc trong Hoắc Khứ Bệnh, chữ Điệp trong con bướm.” Lạc Tự giơ tay lên đầu cô bé so sánh, “Mấy tháng không gặp, em hình như lại cao hơn rồi!”


Hoắc Điệp gật đầu mạnh, “Vâng, em cao một mét sáu rồi! Em và mẹ đã đi xem vở kịch ‘Tứ Hải Yên Vân’ của anh, mẹ khóc đến nỗi lớp trang điểm loang hết cả. Mọi người đều nói, đi xem ‘Tứ Hải Yên Vân’ thì không nên trang điểm. Trang điểm chống nước cỡ nào cũng vô dụng!”


Trình Tuyết Ngưng bất lực liếc con gái một cái, “Con bé này cái gì cũng không giấu được, cứ thế là nói hết ra ngoài.”


“Còn có ‘Dã Thú Và Hoa Hồng’ nữa! Lần này thi giữa kỳ em đứng thứ ba toàn lớp, top 10 toàn khối! Mẹ thưởng cho em và bạn thân đi xem phim đó! Lúc đầu bọn em chỉ mua một suất, nhưng phim hay quá! Bọn em muốn xem thêm suất nữa, nên đã tìm một tiệm KFC ngồi làm bài tập, rồi xem tiếp suất 9 giờ tối! Vẫn rất đông người! Bác sĩ pháp y ôn nhu do anh đóng chính là người tình trong mộng của bọn em!”


Lạc Tự nghe vậy, bật cười, “Thật sự cảm ơn sự ủng hộ của các em dành cho doanh thu phim. Nhưng nói là người trong mộng thì còn hơi sớm. Đợi các em lớn thêm chút nữa, tiêu chuẩn về người trong mộng sẽ thay đổi thôi.”


“Nhưng tiêu chuẩn có thay đổi thế nào, bác sĩ pháp y ôn nhu vẫn là người đàn ông hoàn hảo mà!”


“Hoàn hảo thế nào vậy?” Lạc Tự bị Hoắc Điệp nói cho buồn cười.


“Sẽ không vì cách nhìn của mọi người mà ảnh hưởng đến phán đoán của bản thân, đặc biệt bao dung và dịu dàng, khi chúng em chỉ nhìn thấy hiện tượng, bác sĩ pháp y ôn nhu luôn nhìn thấy bản chất từ những chi tiết bị bỏ qua! Em và các bạn đều cảm thấy, đây mới là sự dịu dàng thực sự.”


“Các em thực sự có thể hiểu được những điều này?” Lạc Tự ngạc nhiên.


Trình Tuyết Ngưng bên cạnh ôm con gái, “Những bé gái tuổi teen thực ra có thể cảm nhận được. Lúc đầu tôi cũng không nghĩ con bé có thể hiểu được, nhưng khi nó về nhà và nói liên thanh bất tận về bộ phim này, tôi mới phát hiện nó không chỉ nhạy cảm, tinh tế hơn tôi tưởng, mà còn trưởng thành hơn tôi nghĩ.”


“Hê hê.” Hoắc Điệp ngượng ngùng cười, “Các bạn em đều rất thích cảnh cuối cùng, đó là lúc Lục Bình Phong tới bệnh viện thăm bác sĩ pháp y ôn nhu, bọn họ đều nói đó là sự thổ lộ nội tâm thật sự của Lục Bình Phong dành cho bác sĩ pháp y ôn nhu, nhưng em lại không nghĩ vậy.”



“Em thích nhất là đoạn Lục Bình Phong có ảo giác trước khi phẫu thuật cho ôn nhu. Đoạn đó khiến em cảm thấy Lục Bình Phong không phải là một người lạnh lùng, chỉ sống trong thế giới của riêng mình. Anh ấy sợ mình không cứu được bác sĩ pháp y ôn nhu, nên mới ảo giác thấy bác sĩ pháp y ôn nhu ngồi dậy, túm lấy cổ áo anh ấy, bắt anh ấy phải dũng cảm hoàn thành ca phẫu thuật này. Anh ấy coi bác sĩ pháp y ôn nhu là sức mạnh từ sâu thẳm nội tâm mình. Em thích nhất là đoạn này.” Hoắc Điệp nghiêm túc nói ra suy nghĩ của mình.


Lạc Tự nhìn sâu vào cô bé, rồi cười: “Em và anh giống nhau, anh cũng thích nhất đoạn này. Bởi vì anh cũng muốn trở thành sức mạnh của anh ấy.”


Khoảnh khắc đó, hình ảnh hiện lên trong đầu Lạc Tự chính là Cố Tiêu Duy.


Nếu nói ôn nhu là sức mạnh của Lục Bình Phong, vậy thì anh cũng muốn trở thành sức mạnh của Cố Tiêu Duy.


“Đợi em lớn lên, em sẽ làm đạo diễn. Lúc đó anh Lạc Tự sẽ là nam chính của em chứ?” Hoắc Điệp nghiêm túc hỏi.


Lạc Tự nhíu mày, giả vờ suy nghĩ nghiêm túc, “Ừm… Lúc đó chắc anh có thể đóng vai bố của nam chính rồi.”


“Sao mà lâu thế được! Khi em trở thành đạo diễn, anh Lạc Tự vẫn còn đang tràn đầy sức sống mà!”


“Được. Anh sẽ cố gắng duy trì trạng thái của mình, luôn luôn tràn đầy sức sống.”


Lạc Tự cảm thấy mình phải noi gương Cố Tiêu Duy, kỷ luật rèn luyện thân thể, trước khi tiểu muội Hoắc Điệp trở thành đạo diễn lớn phải giữ vững phong độ, không thể để đạo diễn Hoắc thất vọng.


Ông Cruse lại nhiệt tình muốn Lạc Tự đeo thử chiếc nhẫn mới ra mắt của họ, “Bàn tay của cậu đẹp quá, các nhà thiết kế của chúng tôi đều vắt óc suy nghĩ muốn được đeo nhẫn lên ngón tay cậu.”


Lạc Tự không từ chối, nhưng khi nhân viên định đeo nhẫn lên ngón áp út của anh, Lạc Tự lại lịch sự từ chối.


“Xin lỗi nhé, ngón áp út tôi muốn dành cho người mình yêu.”


Đối phương hơi sững sờ, nhưng lại như không có chuyện gì, chuyển nó sang ngón trỏ của Lạc Tự.


Lạc Tự rất chuyên nghiệp chống cằm, mỉm cười hướng về phía nhiếp ảnh gia của Byron, dù phông nền chỉ là bức tường trắng trong phòng VIP, ngay cả ánh sáng chuyên nghiệp cũng không có, nhưng nhiếp ảnh gia lại phát hiện ngũ quan của Lạc Tự vẫn sắc nét, không khí thư giãn, thoải mái khiến người ta vui vẻ.


Kết thúc hoạt động khai trương, Lạc Tự lên xe trở về nhà.


Trên đường, Tiểu Diệp Tử hào hứng vô cùng, đưa điện thoại đến trước mặt Lạc Tự, “Anh Lạc! Anh Lạc! Trên mạng thống kê ‘Dã Thú Và Hoa Hồng’ công chiếu ba ngày, doanh thu phòng vé đã vượt mười tỷ rồi!”


“Thật sao?” Lạc Tự cảm thấy rất kinh ngạc, dù sao dự đoán ban đầu của các phương tiện truyền thông về doanh thu phòng vé của bộ phim này là một tuần đạt mười tỷ.


“Bởi vì mọi người quá thích, số người xem lần hai và lần ba đặc biệt nhiều. Nhiều người nói, xem lần đầu xem câu chuyện và diễn viên, xem lần hai xem chi tiết và diễn xuất, xem lần ba là cảm nhận sự ăn ý trong số phận giữa Cố Tiêu Duy và Lạc Tự!”


Có lẽ vì cuối tuần đông người ra ngoài, xe của họ bị tắc trên đường. Vì không có việc gì làm, Lạc Tự lấy điện thoại ra, lướt xem phản hồi của khán giả về ‘Dã Thú Và Hoa Hồng’.


[Vai “Họa sĩ tử thần” của Cố Tiêu Duy diễn thật quá xuất sắc! Lạnh lùng, u ám, cứ như một ma cà rồng sống giữa thời hiện đại vậy!]


[Bác sĩ pháp y Ôn Dục Trì quá dịu dàng và rộng lượng rồi, lúc Lục Bình Phong bóp cổ anh ấy, tôi cứ tưởng thật sự sẽ g**t ch*t anh ấy! Nhưng lại bị bác sĩ pháp y mềm mỏng hóa giải một cách dịu dàng!]


[Chỉ có Ôn Dục Trì mới có thể nhìn thấy sự mong đợi sâu trong lòng Lục Bình Phong từ mỗi bức tranh miêu tả cái chết. Cảm giác trên đời chỉ có anh hiểu tôi như vậy thật khiến người ta xúc động~]


[Những người khác đều dán nhãn ‘cái chết’ cho Lục Bình Phong, chỉ có bác sĩ pháp y Ôn Dục Trì từng bước tiến gần đến trái tim Lục Bình Phong!]


[Bức tranh trên tường đó đẹp quá! Tôi vừa nhìn thấy đã có cảm giác như trái tim băng giá hồi sinh, hướng về phía mặt trời!]


[Các bạn ơi! Hóa ra bức tranh cuối cùng là do chính Cố Tiêu Duy vẽ! Đoàn phim đã sao chép theo đúng tỷ lệ!]


“[Trời ơi! Vậy có nghĩa là, người trong tranh không chỉ là Ôn Dục Trì trong thế giới của Lục Bình Phong, mà còn là Lạc Dự trong lòng Cố Tiêu Duy sao! Tôi muốn xỉu quá!]”



#Tác phẩm hội họa của Cố Tiêu Duy#, #Doanh thu phòng vé Dã Thú Và Hoa Hồng vượt 1,2 tỷ# cũng lên top tìm kiếm.


Đoàn phim còn đặc biệt thiết kế một tấm poster để kỷ niệm, chọn đúng cảnh Lục Bình Phong trong căn hộ của Ôn Dục Trì, dùng tay bóp cổ anh ấy để giả vờ đe dọa.


Đây là lần đầu tiên Lạc Dự nhìn thấy tấm poster này.


Ánh mắt của Lục Bình Phong tràn đầy áp lực, bờ vai và sống lưng căng chặt như một kẻ săn mồi, thậm chí còn giống một con quỷ khoác da người trong tưởng tượng của mọi người.


Trong khi đó, Ôn Dục Trì lại hoàn toàn thả lỏng, ánh mắt không hề có chút sợ hãi, mái tóc rối do vừa ngủ dậy càng làm toát lên vẻ không chút phòng bị.


Một bên căng chặt, một bên thư giãn, tạo thành sự tương phản rõ rệt.


Thoáng nhìn, Ôn Dục Trì như con cừu non hiến tế chính mình, nhưng nhìn lần thứ hai có thể cảm nhận được sự bao dung và thản nhiên của anh.


Còn cảm giác xâm lược của Lục Bình Phong càng giống một khao khát sâu thẳm và cô độc, muốn từ sinh mệnh có vẻ mỏng manh này có được chút thấu hiểu mà anh mong muốn.


Cảnh tượng tưởng như đối đầu, lại giống như ổ khóa và chìa khóa.


Người hâm mộ và fan cuồng nhiệt tải về bức ảnh này, hò hét khi nào thì ra poster doanh thu vượt 15 tỷ.


Rất nhiều người đã đổi hình nền máy tính và điện thoại thành tấm poster này.


Các nền tảng bình luận phim đã mở điểm, và điểm số nằm trong khoảng từ 8.5 đến 9.2, tạo ra điểm cao kỷ lục trong ba năm trở lại đây. Ngay cả nền tảng “Nhà phê bình điện ảnh” khó tính nhất cũng cho điểm cao 8.3.


Ngay cả nhà phê bình điện ảnh lưỡi sắc như dao thường bị cư dân mạng trêu là “trong miệng chó không bao giờ nhả ra ngọc”, “trong quả trứng cũng mọc xương”, Tất Đầu Hành Giả, cũng bày tỏ sự khẳng định với bộ phim.


Vốn tưởng đây sẽ là một bộ phim nghệ thuật dài dòng khai thác nhân tính, nhưng không ngờ nhịp phim và yếu tố kịch tính lại nhanh hơn tưởng tượng, nội dung cũng vô cùng trọn vẹn. Sự va chạm và ăn ý trong diễn xuất của Cố Tiêu Duy và Lạc Tự có thể nói là đạt đến đỉnh cao.


Tưởng rằng đây sẽ là câu chuyện “thánh mẫu cứu rỗi ác quỷ”, nhưng Lạc Tự đã khắc họa một vị bác sĩ pháp y vừa bao dung, nhạy bén, lại điềm tĩnh và rộng lượng. Cuối cùng, anh đã dùng một cách đầy bất ngờ để cứu lấy “họa sĩ cái chết” ấy — “Tôi không thấy ác quỷ trong tim anh, mà chỉ thấy đóa hồng anh đang nâng niu trong tay.”


Bộ phim xứng đáng được xem lại nhiều lần, bởi mỗi lần thưởng thức sẽ mang đến những cảm nhận hoàn toàn mới mẻ.


Những bài review dài đã lên tới hơn một nghìn bài. Ban đầu, Lạc Tự cho rằng phần lớn khán giả sẽ khó nắm bắt được chiều sâu của kịch bản, nhưng không ngờ nhiều bình luận ngắn lại chạm đúng vào tinh túy của bộ phim.


[Sự cứu rỗi thực sự dành cho Lục Bình Phong, không phải là tin tưởng anh sẽ không thả con dã thú trong lòng, mà là nói với anh – trong lòng anh chưa từng có dã thú.]


[Mỗi bức tranh về cái chết của Lục Bình Phong đều toát lên tình yêu cuộc sống. Người ở địa ngục chỉ có thể nhìn thấy cái chết, và nóng lòng muốn anh mãi mãi ở lại địa ngục, chỉ có Ôn Dục Trì đưa anh trở về nhân gian.]


Lục Bình Phong tựa như sứ giả của thần chết, mang theo vẻ lạnh lùng và một thứ thần tính xa cách, đứng trên tất cả. Thế nhưng, khi Ôn Dục Trì đối diện ranh giới sinh tử, ảo giác anh nhìn thấy lại là sự giải phóng bản ngã. Dũng khí và sức mạnh nơi anh khởi nguồn từ Ôn Dục Trì— người duy nhất thật sự thấu hiểu anh.


[Bộ phim này khiến tôi nhớ tới ‘Người đẹp và quái vật’. Khác biệt là, Lục Bình Phong ngược lại với Dã thú, anh có vẻ ngoài như hoàng tử, lại bị mọi người thổi phồng thành nội tâm của dã thú. Ôn Dục Trì cũng không phải là người đẹp, mà là một người xuyên qua lớp vỏ hoàn hảo của Lục Bình Phong, nhìn thấu nội tâm anh.]




Đọc đánh giá của khán giả có thể khiến tâm cảnh Lạc Tự trở về thời điểm quay ‘Dã Thú Và Hoa Hồng’.


Đúng lúc này, chiếc xe của họ đột nhiên rung lên dữ dội, may mà Lạc Tự đã thắt dây an toàn, nếu không đầu đã đập vào ghế trước.


“Ai vậy? Tắc đường thế này mà còn bám đuôi sát thế! Cố ý chứ gì!” Diệp Thịnh Nghi quay đầu lại, phẫn nộ.


Tài xế Tưởng cũng “chép miệng” một tiếng, bị đâm vào đuôi xe rồi!


“Thầy Lạc, anh ngồi trong xe, tôi xuống xem một chút.” Vừa mở cửa, đã nghe thấy tiếng thán phục của tài xế Tưởng, “Được đấy, còn là xe Bentley.”


Không ngờ chủ nhân chiếc Bentley sau khi xuống xe, dù mặt mày áy náy, nhưng vẫn kiên trì nói muốn gặp chủ nhân chiếc xe.


“Anh Lạc, đối phương là cố ý. Hắn biết anh đang ở trên xe.” Diệp Thịnh Nghi nhíu mày.


Tài xế Tưởng đi về, mang theo một tấm danh thiếp, đưa cho Lạc Tự, “Thưa ngài, đối phương nói mình là phó tổng giám đốc Thương thành Hồng Thụy.”


Lạc Tự nhận lấy xem, trên danh thiếp ghi tên là Trương Tiện Sơn, nghe có chút quen, Lạc Tự lật đi lật lại xem, nhưng không nhớ ra đã nghe ở đâu.


“Cái gì? Trương Tiện Sơn à? Anh Lạc đừng để ý tới hắn, cũng đừng xuống xe! Tên này tai tiếng lắm — chuyên giả vờ đầu tư phim, kịch để tiếp cận rồi giở trò với diễn viên, ngôi sao. Hắn từng quấy rối Ngải Trừng, bị cô phớt lờ thì liền cố tình chặn cô ở hậu trường gameshow. Còn nghe nói hắn từng theo đuổi Thái Lâm trong TTM, nhân lúc Thái Lâm say rượu định giở trò, ai ngờ Thái Lâm chỉ giả say rồi thẳng tay đấm cho một cú!”


Nói về tin đồn trong giới, Tiểu Diệp Tử rõ ràng biết nhiều hơn Lạc Tự.


Nghe cậu nói vậy, Lạc Tự liền nói với Tài xế Tưởng: “Anh cứ nói với đối phương, va chạm một chút không có gì nghiêm trọng, bảo hắn không cần để bụng.”


Ai ngờ Trương Tiện Sơn này dẫn theo hai vệ sĩ tới trước xe Lạc Tự, gõ cửa kính xe.


“Đại minh tinh, nhìn xe của anh hư hỏng thế kia, ngồi trong đó không an toàn đâu, để tôi đưa anh về nhà nhé?” Giọng Trương Tiện Sơn vang qua kính, toát lên sự phấn khích của con nhà giàu và sự không biết trời cao đất dày.


Lạc Tự quay mặt nói với Diệp Thịnh Nghi ở phía sau: “Chuẩn bị ghi hình.”


Diệp Thịnh Nghi lập tức gật đầu: “Vâng!”


Lạc Tự hạ kính cửa sổ xuống, nhìn thấy một khuôn mặt cũng khá ưa nhìn, đối phương lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Tự ở cự ly gần, hơi sững sờ.


“Ngài Trương, bây giờ đang tắc đường, ngài cũng không phải đâm với tốc độ trên sáu mươi km/h, nên tôi nghĩ chiếc xe của tôi không mỏng manh đến vậy. Một lúc nữa có lẽ sắp thông xe, xin ngài hãy quay về xe mình, đừng làm phiền người khác lưu thông.”


Giọng Lạc Tự ôn hòa, nhưng thần tình kiên định, Trương Tiện Sơn vẫn là lần đầu gặp phải cái gai cứng như vậy, quan trọng là đối phương ngay cả xe cũng không chịu xuống, khiến Trương Tiện Sơn cảm thấy rất khó chịu.


“Đừng có không nể mặt như vậy chứ.” Trương Tiện Sơn đối với con mồi của mình vốn chẳng kiên nhẫn, nụ cười của hắn lập tức trở nên âm trầm.


“Xe của ngài là Bentley, còn bên tôi có ba người. Xe của ngài còn chứa nổi nữa không?” Lạc Tự buồn cười hỏi ngược lại.


Đối phương lập tức cười, nói với vệ sĩ: “Anh ở lại đây! Còn Hà Mộ! Bảo hắn cút xuống! Chính chủ đã ở đây rồi, tôi còn cần bản sao của hắn làm cảnh gì nữa!”


Nghe đến đây, thần sắc Lạc Tự hơi thay đổi. Hà Mộ được Trương Tiện Sơn mời tới diễn show, làm nóng không khí cho Thương thành Hồng Thụy mới khai trương.


Hà Mộ đã ngồi trong xe của Trương Tiện Sơn, rất có thể sắp xếp tiếp theo không chỉ là ăn cơm.


Trương Tiện Sơn bây giờ đường đường chính chính gọi Hà Mộ xuống xe, tình cảnh này thực sự rất khó xử.


Hà Mộ trong xe Bentley nắm chặt tay, cắn chặt môi dưới. Nếu không phải nguồn lực ngày càng ít đi, hắn cũng không đặt hy vọng vào Trương Tiện Sơn, một đại gia không đáng tin. Từ lúc lên chiếc Bentley này, hắn đã nghe thấy Trương Tiện Sơn không ngừng phàn nàn với bạn bè qua điện thoại, nói gì muốn mời Lạc Tự tới làm khách mời, đáng tiếc Lạc Tự lại được Bryon mời mất, chỉ có thể chơi với bản sao. Còn nói lúc nào mới được ngủ với Lạc Tự, vậy thì chết dưới hoa mẫu đơn, có xuống mười tám tầng địa ngục cũng mãn nguyện.


Hà Mộ càng nghe càng cảm thấy nhục nhã, nhưng cậu ta lại không có dũng khí rời khỏi chiếc xe này.


Cho đến khi vệ sĩ của Trương Tiện Sơn phát hiện chiếc xe bị tắc phía trước hình như là xe của Lạc Tự, Trương Tiện Sơn thậm chí còn bảo tài xế đâm vào nó, còn nói với bạn bè gì đó đại loại như hôm nay có lẽ sẽ có được Lạc Tự.


Lúc đó, trong lòng Hà Mộ âm thầm có chút thỏa mãn, hắn thật sự muốn Trương Tiện Sơn được toại nguyện, để Lạc Tự bây giờ cao cao tại thượng nếm thử mùi vị của loại người rác rưởi như Trương Tiện Sơn. Nhưng thật sự đến lúc Trương Tiện Sơn gọi cậu ta xuống xe, Hà Mộ lại sinh ra nỗi sợ hãi tột độ.


Đến cả đại gia rác rưởi như vậy, cũng bị Lạc Tự cướp mất sao?


Hà Mộ vừa xuống xe, những người ngồi trong xe xung quanh lập tức phát hiện ra cậu ta.


“Nhanh xem! Đó là Hà Mộ! Hà Mộ từ chiếc Bentley kia xuống rồi!”


“Đây là chuyện gì vậy?”


“Chiếc xe bị đâm phía trước là của ai? Không lẽ cũng là ngôi sao lớn nào đó?”


Lạc Tự nhíu mày, định mở cửa xe.


“Anh Lạc, đừng xuống…” Diệp Thịnh Nghi lắc đầu.


“Cậu cứ giữ chắc điện thoại là được.” Thần sắc Lạc Tự hoàn toàn lạnh lùng, mở cửa xe bước xuống.


Trương Tiện Sơn lập tức nở nụ cười, “Này, vậy mới đúng chứ! Sau này biết đâu tôi còn đầu tư cho anh quay điện ảnh và phim truyền hình nữa!”


Lạc Tự đóng cửa xe lại, rồi dựa vào cửa khoanh tay nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Nhưng tôi không thiếu người đầu tư.”


Trương Tiện Sơn bị đáp trả một câu, nhưng đối phương lại xinh đẹp đến lạ, trước kia thấy Hà Mộ đã thấy tinh xảo, giờ nhìn lại Lạc Vũ, lòng như muôn ngựa phi nước đại không thể kìm nén.


“Làm quen cũng tốt mà. Hôm nay anh không thiếu đầu tư, nhưng sau này biết đâu cần? Trong giới giải trí, phong thủy luân chuyển. Anh xem Hà Mộ, trước đây muốn gì được nấy, bây giờ không vẫn là tôi nói đông, hắn không dám đi tây sao?”


Nghe đến đây, Hà Mộ nghiến răng nghiến lợi, nhưng cậu ta đành phải giữ im lặng.


“Bây giờ chúng ta đã quen nhau rồi. Xe của ngài, tôi không lên nữa.”


Vừa dứt lời, biểu cảm của Trương Tiện Sơn đã thay đổi, ra hiệu, vệ sĩ của hắn liền đi tới, định khóa vai Lạc Tự, ý đồ dùng vũ lực mang anh đi.


Ai ngờ Lạc Tự dùng một tay khóa lấy cổ tay vệ sĩ, đột nhiên vặn mạnh, chỉ nghe thấy “rầm” một tiếng, mặt vệ sĩ đã đập vào xe.


Khiến điện thoại của Diệp Thịnh Nghi suýt rơi.


Trương Tiện Sơn bên cạnh cũng không ngờ tới, sững sờ tại chỗ.



Trương Tiện Sơn đứng hình một lúc, mới nói: “Không… không có gì… chỉ là ăn cơm, hát karaoke…”


“Vậy thì tốt.”


Vệ sĩ muốn giãy giụa, nhưng Lạc Tự chiếm vị trí chủ đạo, và hắn cảm nhận được Lạc Tự đã học qua khóa võ tự vệ, không phải dạng dễ bắt nạt.


Rất nhiều người đã xuống xe, dùng điện thoại ghi lại cảnh tượng này, còn tất cả hành khách trên xe buýt bên cạnh hầu như đang quay phim.


Lạc Tự nắm lấy gáy vệ sĩ kéo hắn ta đứng dậy, vệ sĩ phát hiện mọi người xung quanh đang chụp ảnh, dù hắn ta có khả năng phản kích Lạc Tự, lúc này cũng phải im lặng.


“Nào, để tôi đưa ngài về xe, ngài Trương.”


Ba chữ cuối cùng của Lạc Tự toát lên sự cứng rắn, Trương Tiện Sơn vẫn là lần đầu bị một ngôi sao nào đó chấn áp, hai chân như đổ bê tông.


“Ừm?” Lạc Tự hạ thấp giọng.


Trương Tiện Sơn chợt tỉnh táo, nhanh chóng quay về xe mình, vội vàng đóng cửa.


Lạc Tự lúc này mới buông gáy vệ sĩ ra.


Đợi cả hai họ quay về xe, đám đông xung quanh vang lên những tiếng hoan hô.


Hà Mộ vẫn đứng sững bên xe, cậu ta đột nhiên không biết phương hướng của mình.


Rõ ràng Trương Tiện Sơn đã mất mặt, cũng không thể gọi cậu ta quay về xe. Bây giờ cậu ta nên làm gì? Cứ đứng sững trên phố để mọi người quay phim sao?


Lúc này, cửa xe của Lạc Tự mở ra, đầu Diệp Thịnh Nghi thò ra cửa sổ, nói: “Lên xe đi!”


Dù Hà Mộ không muốn nhận sự thương hại của Lạc Tự, nhưng trên con phố này, cậu ta không có chỗ dung thân, rất nhiều người đang dùng điện thoại quay lại sự thảm hại của cậu ta .


Cậu ta đành cúi đầu bước đến chiếc xe của Lạc Tự, cửa mở, cậu ta khom người bước vào.


Cậu ta tưởng rằng với địa vị hiện tại của Lạc Tự, trong xe ắt hẳn sẽ có vài trợ lý, chuyên viên trang điểm, nhưng không ngờ trong xe ngoài tài xế chỉ còn một chàng trai trẻ ngồi ở hàng ghế sau.


Xe bắt đầu chuyển bánh, Lạc Tự lạnh lùng nói: “Đưa cậu tới quán cà phê phía trước, cậu tự gọi xe về nhà được chứ?”


Hà Mộ gật đầu, ậm ừ: “Ừ.”


Thực ra là không. Đã nhiều năm rồi cậu ta không ngồi taxi, trong điện thoại hắn thậm chí còn không có ứng dụng gọi xe. Nhưng công ty chưa thu hồi xe của cậu ta, cậu ta vẫn có thể gọi điện thoại bảo họ tới đón.


Trong xe yên tĩnh, mới chưa đầy ba phút, đã có người đăng video lên mạng.


#Chủ xe Bentley quấy rối Lạc Tự# nhanh chóng lên top tìm kiếm.


Tác phẩm “Dã Thú Và Hoa Hồng” đang phát sóng rất thành công, khán giả cũng đang dành nhiều thiện cảm cho Lạc Tự. Vì vậy, tin tức này vừa được đăng tải đã lập tức gây ra làn sóng phẫn nộ trong cộng đồng mạng.


Thân phận của Trương Tiện Sơn nhanh chóng bị lôi ra, nói hắn là thiếu gia của Thương thành Hồng Thụy mới khai trương, công chúng phẫn nộ tuyên bố tẩy chay Thương thành Hồng Thụy.


Hành vi đâm xe rồi muốn dùng vũ lực kéo Lạc Tự lên xe khiến công chúng vô cùng phản cảm.


Khoảnh khắc Lạc Tự dùng một tay khống chế vệ sĩ cao lớn lực lưỡng, cũng khiến mạng xã hội thu hút rất nhiều fan. Fan hâm mộ đều nói Lạc Tự quá ngầu, bình thường trông dịu dàng lịch sự, đến thời khắc then chốt không hề nương tay!


Chủ tịch Hồng Thụy lập tức gọi điện cho Giang Dẫn Xuyên, trước tiên xin lỗi, sau đó hy vọng hóa chiến tranh thành hòa bình.


Giang Dẫn Xuyên hỏi Lạc Tự: “Cậu có muốn hóa chiến tranh thành hòa bình không?”


“Tôi không quan tâm của cải nhà họ, tôi chỉ muốn con trai họ đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, cũng đừng có ảo tưởng không thực tế về tôi.” Lạc Tự lạnh lùng nói.


“Hiểu rồi.”


Nghe cuộc trò chuyện giữa họ, Hà Mộ càng lúc càng cúi đầu thấp hơn. Cậu ta vốn muốn giữ thái độ kiêu ngạo xứng với danh hiệu top streamer của mình, nhưng sự kiên định và nguyên tắc bất di bất dịch mà Lạc Tự thể hiện khi đối mặt với Trương Tiện Sơn đã khiến Hà Mộ không thể ngẩng mặt lên nổi.


“Bây giờ anh rất đắc ý đúng không? Ra tay giúp đỡ đối thủ cũ, có thể đứng trên đỉnh cao đạo đức khinh thường mọi thứ của tôi?” Hà Mộ không nhịn được mở miệng hỏi, vừa hỏi, vừa khó giấu sự kích động.


Nghe đến đây, Diệp Thịnh Nghi tức đến mức muốn nhảy dựng lên từ ghế sau.


Lạc Tự lại rất bình tĩnh đáp: “Cậu hiểu lầm tôi như thế nào? Tôi cho cậu lên xe, chỉ là để xác định cậu sẽ không lên xe của Trương Tiện Sơn nữa. Bởi vì tôi không thể chịu đựng được bất kỳ ai nhìn vào khuôn mặt của cậu để ảo tưởng về tôi.”


Bởi lẽ trên đời này, chỉ có hình ảnh Lạc Tự trong mắt Cố Tiêu Duy là hoàn mỹ, là khiến trái tim anh rung động.


Nghe đến đây, nước mắt Hà Mộ không thể kiềm chế được nữa, vỡ òa.


“Bây giờ anh hả hê lắm phải không? Đến chút tài nguyên tồi tàn tôi cũng phải coi như chiếc phao cứu sinh. Bản sao của tôi giờ đây, phải dựa vào khuôn mặt giống anh để kiếm miếng cơm manh áo… Còn anh giờ đứng trên cao, có thể thỏa mãn ngắm nhìn tôi… vật lộn…”


“Vậy lúc bản chính này của tôi bị cậu dẫm lên thành bản thay thế, cậu rất đắc ý sao?” Lạc Tự hỏi ngược lại.


Hà Mộ sững sờ tại chỗ, một câu cũng không nói ra được.


“Chắc không phải là đắc ý, mà là hoảng sợ. Cậu rất sợ tôi đột nhiên không quan tâm đến tất cả những cuộc tấn công mà cậu dựng lên, bởi vì không quan tâm thì sẽ không bị tổn thương. Vì vô cảm với tổn thương, nên sẽ không sợ hãi. Sau đó sẽ tranh giành tất cả những tài nguyên mà cậu cho là thuộc về mình.”


Cơ thể Hà Mộ như bị điện giật, cậu ta nhìn Lạc Tự, đột nhiên cảm thấy mình coi Lạc Tự là đối thủ phải đánh bại, nhưng Lạc Tự chưa từng để cậu ta vào mắt.


Xe của họ dừng ở cửa quán cà phê đó, cửa mở, Hà Mộ xuống xe, không nhịn được hỏi: “Tại sao anh đột nhiên quyết định thử vai Bạch Dĩnh?”


Trong mắt Hà Mộ, vai diễn Bạch Dĩnh chính là điểm khởi đầu cho sự trỗi dậy của Lạc Tự, cũng là bước ngoặt của Hà Mộ. Dường như từ vai diễn này, đã định trước kết cục của cậu ta và anh.


Lạc Tự rất thản nhiên nhìn Hà Mộ, chậm rãi nói: “Trước đây tôi để ý bị người ta nói là bản thay thế của cậu, đó là vì tôi biết rõ bản thân mình là Lạc Tự, không phải bản thay thế của bất kỳ ai, nên tôi bất mãn, uất ức và phẫn nộ. Tôi quyết định thử vai Bạch Dĩnh, cũng là vì tôi biết mình là Lạc Tự, không ai có thể thay thế sự tồn tại của tôi. Khi tôi không quan tâm đến cách nhìn của người khác, tôi chỉ cần làm việc mình muốn.”


Hà Mộ đứng ở cửa xe, dường như vẫn đang suy nghĩ về câu nói này, thì Lạc Tự đã nhanh chóng đóng cửa xe.


Tối hôm đó, #Doanh thu phòng vé Dã Thú Và Hoa Hồng vượt 15 tỷ# lên top tìm kiếm, và xếp phía dưới là #Hà Mộ thừa nhận phẫu thuật chỉnh hình sống mũi#.


Lạc Tự đang kiểm tra hành lý xem còn thiếu thứ gì không, thì Cố Tiêu Duy nhoài người trên cầu thang tầng hai hỏi: “Anh đã nói gì với Hà Mộ, khiến cậu ta đột nhiên thừa nhận mình chỉnh sửa sắc đẹp? Còn nói sẽ rời khỏi giới giải trí đi du học?”


“Khiến cậu ta biết rằng, cậu ta mãi mãi không thể trở thành anh.” Lạc Tự ngồi tựa lên vali, ngước nhìn Cố Tiêu Duy sáng sủa và dịu dàng kia, “Cũng như trên thế giới này không ai có thể trở thành em vậy.”


Chúng ta đều là những tồn tại độc nhất vô nhị, không thể sao chép của nhau.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 140: Phiên ngoại 2 - Sự tồn tại duy nhất
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...