Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 142: Phiên ngoại 4 - Riêng anh độc chiếm muôn phần ngọt ngào


Lạc Tự vừa hoàn thành cảnh quay cuối cùng, đăng ngay một dòng trên Weibo để ăn mừng thì chợt thấy tin siêu hot bùng nổ: #Cố Tiêu Duy mù cả hai mắt.


Trong khoảnh khắc, tim Lạc Tự thắt lại, toàn thân tê dại, những sợi tóc gần như dựng đứng. Từ tim đến đầu ngón tay đều lạnh buốt, máu như ngừng chảy, toàn thân cứng đờ. Một nỗi hoảng sợ khôn tả trào dâng trong lòng.


Anh run rẩy dùng tay bấm vào mục tin hot. Bức ảnh hiện lên là Cố Tiêu Duy bước ra từ Bệnh viện Thành phố số 1, hai mắt băng kín băng gạc, được A Nham đỡ lên xe. Góc chụp cho thấy rõ đây là ảnh chụp lén, khuôn mặt A Nham khá rõ nét nhưng không thấy mặt chính diện của Cố Tiêu Duy.


Cư dân mạng đã bàn tán xôn xao, như nồi nước sôi sùng sục.


[Các trang giật tít còn có đạo đức không? Băng bịt mắt đã dám khẳng định là Cố Tiêu Duy! Tôi còn nói đó là cháu trai nhà hàng xóm của ông hai nhà lão Vương cạnh tôi nữa này!]


[Lạy trời, đừng để là anh Cố! Nhưng nhìn khí chất bình thản kia… lại có chút giống…]


[Chiếc xe kia giống xe của anh Cố quá… Ai đó xem hộ có dấu hiệu chỉnh sửa ảnh không, nếu lũ giật tít rác rưởi kia dựng chuyện, nhất định phải kiện chúng!]


[Sao tôi càng nhìn càng thấy thật! Người bên cạnh kia đúng là stylist của anh Cố rồi! Anh ấy theo anh Cố nhiều năm, tôi không thể nhận nhầm được…]



Người hâm mộ đã ùa vào Weibo Cố Tiêu Duy để hỏi thăm, mong biết cậu có sao không, liệu đây là điều trị võng mạc hay do chấn thương khi quay phim.


Weibo Lạc Tự cũng tràn ngập bình luận thăm hỏi tình hình Cố Tiêu Duy.


Vấn đề là, ngay cả Lạc Tự cũng không biết chuyện gì xảy ra.


Anh lên xe, lập tức gọi cho Cố Tiêu Duy. Mỗi hồi chuông reo đều như tra tấn tinh thần anh.


Sao không nghe máy!


Dù người hâm mộ chưa chắc người bị băng kín mắt có phải là Cố Tiêu Duy hay không, nhưng Lạc Tự đã bên cạnh cậu lâu đến mức có thể vẽ ra hình dáng của cậu trong đầu ngay cả khi nhắm mắt — đúng là không sai một ly, chính là Cố Tiêu Duy!


Sau gần mười hồi chuông, điện thoại mới được bắt. Nhưng giọng nói bên kia không phải Cố Tiêu Duy, mà là A Nham.


“Anh Lạc, anh gọi điện vì thấy bảng tin hot trên Weibo à?”


“Đúng vậy, có thể nói cho tôi biết chuyện gì xảy ra không?”


Nghe giọng A Nham bình thản, không chút căng thẳng hay đau buồn, Lạc Tự thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất Cố Tiêu Duy không gặp nguy hiểm.


“Anh yên tâm, anh Cố không sao! Ekip sắp ra thông cáo báo chí rồi! Thật ra là vì anh Cố hôm nay nhận vai một nghệ sĩ dương cầm khiếm thị. Anh ấy đến bệnh viện tham vấn chuyên gia nhãn khoa, tìm hiểu về các thủ thuật mắt… và quan sát bệnh nhân để thấu hiểu cảm giác của người đột nhiên mất đi thị lực.”


Lạc Tự thở dài hiểu ra, “Vậy sau khi tham vấn và quan sát, em ấy quyết định thực hành luôn, để bác sĩ băng mắt lại?”


“Ừ… đúng vậy.” A Nham hạ giọng, “Ai ngờ bọn truyền thông và báo mạng giật tít thổi phồng sự việc! Xem cách chúng đưa tin, tôi cảm giác như thể chúng còn thấy tiếc nếu anh Cố không mù thật! Làm anh lo lắng rồi.”


“Không có gì. Tin hot đã ra gần một tiếng rồi, ‘ngài Cố’ kính mến của cậu vẫn chần chừ không ra thông cáo, chẳng phải vì một lý do sao?” Lạc Tự nói giọng lạnh nhạt.


“Hả? Lý do gì vậy?” A Nham ngây thơ hỏi.


“Chờ tôi sốt ruột gọi điện hỏi thăm cậu ta đó mà!”


Lạc Tự ngả người ra ghế, thở sâu. Anh nhớ dạo trước từng nghe Cố Tiêu Duy nhắc đến kịch bản này.


Nhân vật khiếm thị trong phim là một nghệ sĩ dương cầm với thính giác nhạy bén. Một ngày, anh ta nghe thấy tiếng cãi vã dưới nhà và xác định người chồng đã về nhà, chính tay giết vợ. Cô con gái nhỏ trốn dưới gầm giường thoát nạn. Khi cảnh sát điều tra, vì nghệ sĩ mù, lời khai của anh ta không được chấp nhận.


Cô bé sợ cha không dám nói sự thật. Người nghệ sĩ dẫn dắt và bảo vệ cô, cuối cùng kẻ giết người bị bắt.


Khung truyện khá dễ đoán, nhưng phần điều tra ly kỳ mới thu hút. Lạc Tự không ngạc nhiên khi Cố Tiêu Duy nhận vai.


Vì quá quan tâm nên mới loạn. Thấy tin hot, Lạc Tự chẳng nghĩ đến kịch bản.


Để diễn tốt, Cố Tiêu Duy từng học tiếng Pháp, thi bằng lái máy bay trực thăng. Giờ đóng vai người mù, việc anh trải nghiệm cuộc sống không ánh sáng cũng là điều dễ hiểu.


May mà anh cũng đóng xong phim, về đúng lúc để chứng kiến Cố Tiêu Duy ‘giả mù’.


Kết thúc tiệc, Lạc Tự từ chối đi hát với đoàn phim, vội về Đế Bạc Loan.


Mở cửa biệt thự, tối om không một ánh đèn. Lạc Tự thầm nghi ngờ: ‘Tên khốn này vẫn chưa về sao? Giả mù mà không chịu ở nhà, lại chạy đâu rồi?’


Nhưng khi mở tủ giày, anh thấy dép của Cố Tiêu Duy không còn ở đó — nghĩa là cậu đã về.


Vừa bước vào phòng khách, Lạc Tự giật mình khi thấy một bóng người ngồi trên ghế sofa. Không gian im lặng, tràn ngập khí lạnh khiến anh cảm giác như một kẻ phản bội sắp bị vợ chất vấn.


“Cố… Cố Tiêu Duy! Em về rồi sao không bật đèn? Không nói một lời! Em đang quay phim kinh dị à?” Lạc Tự bực bội đến trước mặt, ngồi lên bàn trà.


Cố Tiêu Duy vẫn băng kín mắt, có vẻ nhíu mày, “Băng này không hề trong chút nào, em không thấy cả bóng của anh.”


Nghe vậy, tim Lạc Tự đau nhói. Dù biết cậu đang trải nghiệm vai diễn, nhưng nghĩ đến cảnh cậu ở trong bóng tối, Lạc Tự không khỏi đau lòng.


“Em định băng mắt bao lâu nữa?” Lạc Tự hỏi khẽ.


“Đến khi em thích nghi được với cuộc sống không có ánh sáng.” Cố Tiêu Duy trả lời thong thả.


“Thầy Cố của anh, em chơi lớn thật. Tính toán để hôm nay anh đóng máy đi về, chờ enh chăm sóc đúng không?” Lạc Tự vừa giận vừa buồn cười.


Không ngờ cậu gật đầu nghiêm túc, “Ừ, đúng vậy.”


Lạc Tự bất lực, nhìn cậu một lúc lâu.


Thôi, người đàn ông của mình, giả mù cũng đẹp trai và đáng yêu thế này.


“Vậy, hôm nay anh nấu cơm cho em. Mì trứng cà chua, được không?”


“Ừm.” Cố Tiêu Duy ngẩng nhẹ đầu, hướng về phía giọng nói của Lạc Tự.


“Ngoan lắm.” Lạc Tự đứng dậy, xoa nhẹ đầu anh.


Lâu rồi không chạm vào xoáy tóc cậu, chạm vào thấy lòng mềm lại.


Đang đập trứng, Lạc Tự nghe tiếng rên nhẹ, dường như Cố Tiêu Duy va vào đâu đó. Anh vội chạy ra, thấy Cố Tiêu Duy đứng cạnh bàn trà, cúi xuống ôm đầu gối.



“Em không sao chứ?” Lạc Tự bỏ bát xuống, vội vàng chạy lại, nhẹ nhàng xoa đầu gối cậu, “Có đau lắm không?”


“Đau—” Giọng Cố Tiêu Duy kéo dài hơn bình thường, Lạc Tự nhận ra sự nũng nịu.


“Biết đau mà không ngồi yên trên sofa.”


“Nhà bếp xa quá, em không nghe rõ giọng anh. Nên em muốn lại gần hơn.”


“Vậy anh kê ghế cho em ngồi trong bếp được không?” Lạc Tự bực dọc.


Nhưng yêu cầu của Cố Tiêu Duy còn kỳ quặc hơn, “Em không muốn ghế. Em muốn ôm anh từ phía sau.”


“Em trẻ con vậy?”


“Thật ra, từ lúc A Nham đưa em lên sofa, em đã nghĩ: nếu một ngày em mù thật, có lẽ em sẽ hoảng sợ lắm.


Lúc đó, anh sẽ là tất cả thế giới của em. Không nghe thấy tiếng mở cửa, em sẽ cứ chờ anh về. Nghe thấy tiếng anh đi xa, em sẽ muốn theo anh, ở bên cạnh. Mỗi lời anh nói, em sẽ cẩn thận đoán xem tâm trạng anh… Tại sao anh không vui? Có phải vì em? Anh có thấy phiền không? Những cảnh đẹp anh thấy, em đều không thấy. Liệu chúng ta có vì thế mà xa nhau?”


Cố Tiêu Duy vẫn giữ nguyên tư thế lúc Lạc Tự mới về. Cậu càng bất động, Lạc Tự càng mềm lòng.


“Thôi được, em đoán xem tâm trạng anh đi. Đoán đúng anh sẽ thưởng em một nụ hôn.”


“Anh đang xót em.”


Lập tức, Lạc Tự chạm nhẹ môi cậu, “Đoán đúng rồi.”


Cố Tiêu Duy nhíu mày, nói: “Nụ hôn này quá nhẹ.”


“Lần sau đoán đúng, anh sẽ hôn mạnh hơn.”


Nói rồi, Lạc Tự nắm tay Cố Tiêu Duy, dẫn cậu ra khỏi bàn trà và sofa, vào bếp.


“Bạn học Cố, anh biết bếp là lãnh địa của em, nhưng giờ em không nhìn thấy đường, nên tốt nhất là đứng sau lưng anh, hiểu chưa?”


“Làm sao em biết em đang đứng sau lưng anh?” Cố Tiêu Duy hỏi lại.


Lạc Tự cầm tay cậu, vòng qua eo mình, “Thế này có xác định được không? Thỏa mãn yêu cầu của em rồi đấy.”


Nói rồi, anh tiếp tục đập trứng.


Xong xuôi, anh rửa cà chua, lột vỏ.


Khi nấu mì, Cố Tiêu Duy dựa đầu vào lưng Lạc Tự. Bình thường cậu luôn mạnh mẽ và độc lập, chỉ khi đêm về mới thỉnh thoảng chui vào lòng Lạc Tự, hoặc áp trán vào lưng anh, ôm từ phía sau. Lần đầu tiên cậu thể hiện sự lệ thuộc rõ rệt như vậy.


“Mì sắp mềm chưa?” Cố Tiêu Duy lên tiếng, hơi thở ấm áp thổi vào cổ Lạc Tự, khiến anh hơi ngứa ngáy.


“Còn một chút. Nửa phút nữa anh vớt ra trộn với cà chua và trứng.”


Lạc Tự vừa dùng đũa khuấy mì, vừa dựa ngược vào Cố Tiêu Duy, tay kia đan vào tay cậu.


“Em đoán được tâm trạng của anh lúc này.” Cố Tiêu Duy nói.


“Ồ? Anh đang thế nào?”


“Trong lòng anh tràn ngập cảm xúc. Anh yêu em.” Giọng Cố Tiêu Duy trầm ấm, có ma lực.


Lạc Tự cười, “Bạn học Cố nhạy cảm thật.”


“Không phải nhạy cảm, mà vì tâm trạng em lúc này là…”


Chưa nói hết, Lạc Tự đã hôn cậu.


Vừa hôn, anh vừa tắt bếp, quay người ôm lấy Cố Tiêu Duy. Anh thích cảm giác làm chủ mọi thứ của cậu, đặc quyền mà không ai trên đời có được.


Anh đẩy cậu lùi dần, đến khi lưng Cố Tiêu Duy chạm tường gạch lạnh, nhưng nụ hôn vẫn mãnh liệt.


Năm giây sau, Lạc Tự buông cậu ra, kéo tay cậu vòng qua eo mình, “Phải vớt mì thôi.”


“Ừ…”


Không biết có phải ảo giác không, giọng Cố Tiêu Duy nghe có chút hờn dỗi.


Lạc Tự chỉ giỏi nấu mì trứng cà chua, món mà Cố Tiêu Duy đã ăn không biết bao nhiêu lần. Tuy nhiên, lần này, cậu ăn một cách rất chăm chú.


Vì không nhìn thấy, sau khi ăn hết mì, Cố Tiêu Duy vẫn dùng đũa gạt quanh bát tìm trứng và cà chua sót lại. Nhìn cậu chăm chú, Lạc Tự thấy cậu càng đáng yêu.


Ăn xong, Lạc Tự dọn bát, Cố Tiêu Duy như cái đuôi… à không, cái đuôi hơi to.


“Em thật sự định băng mắt khi ngủ?” Lạc Tự hỏi.


“Ừ, phân cảnh đầu phim là nhân vật chính mất thị lực vì tai nạn, phải thích nghi với thế giới không ánh sáng.”


“Vậy thầy Cố định thích nghi bao lâu?” Lạc Tự cất đồ vào tủ sấy, cười nhìn cậu.


“Một tuần.” Cố Tiêu Duy một tay sờ tường, tay kia với về phía Lạc Tự.


Lạc Tự nắm lấy tay cậu, lại gần hỏi khẽ, “Một tuần không tháo? Thầy Cô yêu sạch sẽ thế, tắm cũng không tháo?”


“Anh tắm cho em.”


“Anh có cảm giác em đang viện cớ để anh chăm sóc 24/24.”


Cố Tiêu Duy cười, “Ừm, đó là ước mơ của em.”


Lạc Tự dắt cậu về phòng ngủ. Không có kinh nghiệm chăm người mù, anh không ngoảnh lại, khiến Cố Tiêu Duy đâm vào khung cửa.


“Á.”


Tiếng kêu rõ ràng mang ý trách móc Lạc Tự đã không chăm sóc chu đáo.


“Ôi, không đau, không đau. Cái góc tường này hư quá, anh đánh nó! Còn đau không?” Lạc Tự cố tình dỗ như trẻ con.



Cố Tiêu Duy không chút ngại ngùng gật đầu, “Đau lắm.”


“Anh thổi cho, đau đi mau!” Lạc Tự nói đối phó.


“Anh không thổi.” Biểu cảm Cố Tiêu Duy nghiêm túc khiến Lạc Tự nhịn cười không nổi.


“Được, anh thổi thật kỹ. Đau đi chưa?”


“Ừ, đi rồi.”


Lạc Tự dắt Cố Tiêu Duy lên lầu, lần này cẩn thận xem cậu bước vững không.


Về phòng ngủ chính, Lạc Tự hỏi, “Xin hỏi nghệ sĩ dương cầm khiếm thị sau khi xuất viện thường làm gì?”


“Ngồi trên sofa, học cách chấp nhận.”


“Không có gì giải trí?” Lạc Tự hỏi.


“Bật tivi, nghe tin tức.”


“Buồn tẻ quá.” Lạc Tự ngẩng đầu thở dài.


“Cuộc sống buồn tẻ này, em chỉ cần chịu một tuần thôi. Em không mù cả đời đâu.” Cố Tiêu Duy nói.


Lạc Tự véo tóc mai cậu, “Em nghĩ gì? Không phải em buồn tẻ, mà chỉ nghe tin tức mới buồn. Em nghĩ xem, chúng ta phụ thuộc vào thị giác biết bao. Đường nét, màu sắc đều nhờ thị giác truyền đến não. Người ta nói ‘trăm nghe không bằng mắt thấy’. Nhưng với nghệ sĩ dương cầm, có lẽ anh ấy có thể dùng góc độ khác để hiểu những gì mình yêu thích.”


Cố Tiêu Duy nghiêng mặt, “Em cũng có thể cảm nhận anh theo cách khác.”


“Cách em cảm nhận anh sâu nhất, vốn không phải bằng thị giác.” Lạc Tự cười gian.


Anh đứng dậy định đi, Cố Tiêu Duy nắm cổ tay anh, “Anh đi đâu?”


“Anh đi lấy đồ. Lúc này nên lãng mạn chút chứ? Hay em muốn ủ rũ?” Lạc Tự dặn thêm, “Em ngồi đây đợi, nếu rơi xuống hồ bơi, anh… sẽ đứng trên bờ ngắm em đấy.”


Khi Lạc Tự mang rượu vang và nến thơm lên, thấy Cố Tiêu Duy ngoan ngoãn ngồi trên ghế lười, như em bé mẫu giáo chờ bố mẹ đón, khiến anh muốn mặc cho cậu bộ đồ khủng long có đuôi.


Lạc Tự đặt nến vào chụp, rót rượu, đặt lên bàn nhỏ ngoài ban công.


Chuẩn bị xong, anh dắt Cố Tiêu Duy từ ghế lười ra ban công ngồi.


Gió đêm thổi nhẹ, hương lan chuông thoảng qua rồi tan. Ánh sao rơi xuống hồ bơi, lấp lánh dưới làn gió.


Lạc Tự đặt ly rượu vào tay Cố Tiêu Duy, “Nếm thử, rượu em thích nhất. Giờ không thấy màu sắc, hương vị có khác không?”


Cố Tiêu Duy cúi đầu nếm thử, “Vị ngọt và chua rõ ràng hơn trước.”


Ly chưa kịp rời môi, cậu nghe tiếng chạm ly vang giòn.


“Thật ra anh không phân biệt được rượu ngon hay dở. Mỗi lần nghe em, Giản Dẫn Xuyên và Hàn Dương bàn về xuất xứ, hương vị, vị chua… anh như nghe sách giáo khoa. Lý do anh thích rượu vang chỉ có một.” Lạc Tự nhìn Cố Tiêu Duy.


“Lý do gì?” Cố Tiêu Duy quay đầu về phía giọng nói.


“Em uống rượu vang trông rất đẹp.” Lạc Tự cười, “Đặc biệt khi ngẩng nhẹ đầu, cổ họng chuyển động, anh chỉ muốn…”


“Muốn gì?”


“Cắn thật mạnh, để lại dấu ấn.” Lạc Tự chống cằm nhìn cậu.


Cố Tiêu Duy đặt tay lên cổ, “Vậy bây giờ anh muốn gì thì làm.”


“Không, anh muốn tận hưởng gió trên ban công, uống cạn ly rượu, đợi nến cháy hết. Đây là quà chị Thôi, không thể phụ lòng.”


Cố Tiêu Duy cười, cũng ngả người ra ghế.


“Thật ra anh đã nghĩ nhiều về cuộc sống sau khi chúng ta giải nghệ.” Lạc Tự nhìn bầu trời đêm, lên tiếng.


“Em nghĩ đến cảnh mặc áo ba lỗ, xách lồng chim, nghe binh thư trên radio, đi dạo quanh hồ?”


“Cố Tiêu Duy, em đáng ghét, nếu vậy anh sẽ bỏ em.” Lạc Tự khoanh tay sau gáy, “Anh muốn cùng em du lịch khắp nơi, thử những điều chưa từng như lặn biển, nhảy dù, ngắm cảnh đẹp như núi tuyết, sa mạc. Nhưng giờ anh chợt thấy, chỉ cần bên em yên tĩnh như thế này, có gió đêm, ánh sao, chút rượu, là đủ.”


Lạc Tự quay sang nhìn Cố Tiêu Duy. En mặc áo sơ mi và áo len, cúc cổ không biết khi nào đã mở. Ánh trăng rơi xuống mặt, cậu hướng về Lạc Tự, như đang dò xét và cảm nhận… vừa thuần khiết vừa gợi cảm.


“Bình thường bên ngoài, áo sơ mi của em luôn cài kín. Trước mặt anh lại mở, Cố Tiêu Duy, em cố ý.”


“Vì em biết anh thích ngắm gì. Và, em chỉ cho anh xem.”


Lạc Tự cười, đến trước mặt Cố Tiêu Duy, chống tay lên bàn, cúi xuống hôn lên mắt cậu qua lớp băng.


“Em phải cảm nhận anh thật kỹ, vì người cảm nhận được em chỉ có anh.”


Cố Tiêu Duy hít sâu, ngẩng đầu thành kính, dù không thấy vẫn chính xác hôn lên môi Lạc Tự.


Khi thị giác bị che lấp, các giác quan khác trở nên nhạy bén hơn.


Ban đầu Cố Tiêu Duy dịu dàng và cẩn trọng, như thể sợ bị Lạc Tự bỏ rơi. Nhưng chưa đầy mười phút, bản chất lộ ra, Lạc Tự muốn giật băng mắt cậu ra siết cổ.


Họ sống bất cần như vậy được hai ngày.


Đến tối thứ ba, Cố Tiêu Duy theo phản xạ ôm chặt người bên cạnh, nhưng giường trống.


Cậu lắng nghe, trong nhà tắm không có tiếng động. Lạc Tự đi đâu?


Cố Tiêu Duy đứng dậy, men tường đi chậm ra cửa, trên đường đi va vào ghế lười của Lạc Tự, chân không đau.


Lần đầu tiên cậu thấy những thứ Lạc Tự thích đều tuyệt: ghế lười, gối tựa, gối ôm… những thứ có vẻ lười biếng lại ấm áp và an ủi, so với phong cách thiết kế đầy góc cạnh của cậu, dễ gây thương tích.


Cậu chậm rãi xuống lầu hai, nghe thấy tiếng động từ phòng khách tầng một.


Như tiếng mở bưu phẩm.


“Lạc Tự?”



Lạc Tự đang ngồi trên sofa dán đệm chống va đập, ngẩng đầu, “Sao em tỉnh rồi? Anh tưởng em ngủ đến sáng!”


“Vậy… giờ là nửa đêm.” Giọng Cố Tiêu Duy trầm xuống, “Là anh nói muốn nghỉ ngơi. Em cho anh nghỉ, anh lại không ngủ.”


Lạc Tự mở miệng, xoa gáy, bất lực nói nhỏ, “Nếu em nói em không làm gì, anh lại không ngủ được?”


“Gì cơ?” Cố Tiêu Duy nghiêng tai.


“Không… không có gì đâu… chỉ là bưu kiện mua trước đó đến rồi. Anh chưa mở, đang tranh thủ mở ra.” Lạc Tự cất kéo đi, lo sợ Cố Tiêu Duy đến gần sẽ bị đâm.


Cố Tiêu Duy giơ tay, Lạc Tự vội đỡ cậu đến sofa. Cố Tiêu Duy cúi xuống sờ, thấy đệm chống va.


“Em chỉ mù có một tuần thôi, anh không cần thức khuya dán đâu. Hơn nữa, va đập rồi đau cũng hợp với cuộc sống của nhân vật mà.”


“Nhân vật đó cô độc chứ? Nhưng thầy Cố có anh. Anh không nỡ để em đau.” Giọng Lạc Tự như đùa, nhưng Cố Tiêu Duy biết anh nghiêm túc.


Vừa nói, Lạc Tự vừa dán nốt mép bàn trà.


Không chỉ bàn trà, các góc tường nhà bếp, góc phòng, anh đều dán đệm.


Anh dọn rác thừa xong, quay lại bên Cố Tiêu Duy.


Cậu ngồi thẳng trên sofa, Lạc Tự đi đâu, đầu cậu xoay đó.


“Được rồi, anh dán xong rồi. Về ngủ thôi.” Lạc Tự nắm cổ tay cậu, lắc nhẹ.


“Anh buồn ngủ không? Em không buồn ngủ nữa.” Cố Tiêu Duy nói.


“Vậy… anh đọc sách cho em nghe?”


“Em muốn ngủ trên ghế lười của anh.”


“Ghế lười của anh? Em không phải chê nó mềm oặt, không có form sao?”


“Giờ thích rồi.”


Giờ em thích mọi thứ mềm mại, kể cả Lạc Tự — người em thích nhất.


“Được, chúng ta lên bệ cửa sổ phòng sách.”


Lạc Tự vừa nói vừa dắt Cố Tiêu Duy lên lầu.


Lần đầu hai người cùng nằm trên bệ cửa sổ. Cố Tiêu Duy nằm trong, Lạc Tự nằm ngoài, chật nhưng cảm thấy an toàn.


Lạc Tự dựa ghế lười, Cố Tiêu Duy gối đầu lên ngực anh, thật ngoan ngoãn và lệ thuộc.


Giọng Lạc Tự ấm áp và rõ ràng, vang bên tai khiến tim Cố Tiêu Duy rung theo.


Cậu không nói với Lạc Tự, khi anh vắng nhà, cậu thường ngủ trưa trên bệ cửa sổ, tư thế của Lạc Tự, tận hưởng ánh nắng và sự lười biếng của anh. Cậu thích mọi thứ anh chạm vào.


Lạc Tự cầm “Cuốn sách của những điều đã mất” của Dieter Schlesak, bản dịch đầy chất thơ.


Đọc một lúc, giọng Lạc Tự nhỏ dần, mắt díp lại. Anh nghiêng mặt, cằm dần dựa l*n đ*nh đầu Cố Tiêu Duy, rồi gối lên. Cuốn sách trên tay từ từ rơi, đúng vào mặt Cố Tiêu Duy.


Cố Tiêu Duy đặt sách sang một bên, kéo chăn lên. Cậu nhấc tay Lạc Tự vừa cầm sách, áp lên môi, hôn lên đốt ngón. Vì không thấy, cảm giác từ môi cho cậu biết ngón tay người yêu dài, đốt không gồ, ấm áp và dịu dàng.


Hơi thở Lạc Tự dần đều, Cố Tiêu Duy cẩn thận quay người ôm anh, chui vào lòng, nghe nhịp thở và tim đập.


Lạc Tự nói không sai, càng không thấy, một số cảm giác càng rõ, như việc cậu thật lòng yêu anh.


Cố Tiêu Duy ôm càng chặt, càng muốn chui vào lồng ngực anh, hòa vào máu xương.


Lạc Tự ngủ rất say đến trưa.


Ánh nắng xuyên qua khe rèm chiếu lên mắt, đánh thức anh.


Anh dụi mắt, cúi xuống thấy xoáy tóc Cố Tiêu Duy được ánh nắng tô màu vàng nhạt, khiến Lạc Tự nhớ đến chú nhím của con gái Hạ Uẩn. Bình thường nó dựng lông, có khách là chui vào tổ, để lại mông hồng và đôi chân ngắn.


Người lạ muốn chạm, lông nó dựng đứng, nhưng khi cô bé v**t v*, nó ngoan ngoãn vô cùng.


Nhìn đôi tai hồng nhạt và vẻ nũng nịu của Cố Tiêu Duy, Lạc Tự thật sự thấy cậu như chú nhím của mình.


“Để em đoán anh đang nghĩ gì.” Giọng Cố Tiêu Duy vang lên.


Dù tỉnh rồi vẫn không muốn rời khỏi lòng Lạc Tự.


“Ồ? Anh nghĩ gì?”


“Anh thấy em đáng yêu. Còn muốn xoa đầu em.”


Lạc Tự nghe vậy cười phá lên, ôm chặt Cố Tiêu Duy hôn l*n đ*nh đầu.


“Bạn học Cố của anh, sao đáng yêu thế! Sao đáng yêu thế?”


Lạc Tự phát hiện, Cố Tiêu Duy mù không khiến anh thấy bất tiện, mà càng muốn ở bên, không nỡ rời hơn.


Bảy ngày sau, A Nham mang quần áo sự kiện đến, bước vào phòng khách sững sờ.


“Hai người… lén có con sao? Sao khắp nơi là đệm chống va vậy?”


Cố Tiêu Duy ngồi trên sofa, nghe vậy đứng dậy, cố ý dùng đầu gối đập vào góc bàn trà, như minh họa tác dụng đệm.


A Nham nhìn thấy, chua xót, “Đây là anh Lạc dán cho cậu đúng không? Chỉ vài ngày thôi, không biết còn tưởng cậu mù cả đời.”


Lạc Tự cười lấy nước ép từ tủ lạnh cho A Nham, “Không thể nói vậy, đau lắm.”


Hơn nữa, có lúc họ đùa giỡn quá mức trên sofa, rơi xuống cũng không sợ đập đầu.


Trước đây từng xảy ra chuyện Lạc Tự đóng thử với Cố Tiêu Duy, cậu đột nhiên xúc động, Lạc Tự không giữ được, đập đầu vào bàn trà, nổi cục to, khiến anh giận dỗi một tiếng, dù Cố Tiêu Duy hình như không nhận ra đó là giận dỗi nghiêm túc.


A Nham cười, “Xem ra thầy Cố mấy ngày nay được anh Lạc chăm sóc tốt. Nào, chiều có phỏng vấn, tôi giúp cậu tháo băng.”



Ai ngờ A Nham vừa giơ tay, Cố Tiêu Duy lùi lại tránh, “Không.”


A Nham làm bộ ấm ức, “Thầy Cố, cậu thay đổi rồi! Một tuần không gặp, cậu chê tôi!”


“Tôi muốn…”


Cố Tiêu Duy chưa nói hết “Tôi muốn Lạc Tự tháo”, Lạc Tự đã đến trước mặt.


“Để anh, để anh. Sao có thể để em nhìn thấy người đầu tiên không phải anh?”


Lạc Tự ngồi lên bàn trà, đối diện Cố Tiêu Duy, tay vòng ra sau gáy cậu, từ từ tháo băng.


Khi băng sắp rời, Lạc Tự cúi xuống, hôn lên mắt cậu qua lớp vải.


Ánh sáng lọt vào, mí mắt Cố Tiêu Duy run nhẹ, một lúc sau mới mở ra.


Cậu được như nguyện, nhìn thấy Lạc Tự đầu tiên. Anh mặc đồ ở nhà cùng kiểu, cười dịu dàng, tay vẫy trước mắt anh, “Cố Tiêu Duy, sao em không phản ứng? Đừng bảo băng lâu quá, mù thật rồi?”


Lâu sau, Cố Tiêu Duy lắc đầu.


“Em chỉ… muốn ngắm anh thêm chút.”


Bảy ngày ngắn ngủi, nhiều chi tiết trong biệt thự thay đổi, như mọi góc cạnh biến mất, trở nên mềm mại và bao dung.


Vài giây sau, Cố Tiêu Duy dựa vào Lạc Tự, hai tay ôm eo, tai áp lên ngực.


“Sao… sao vậy?” Lạc Tự cúi xuống, một tay ôm, tay kia xoa đầu.


“Em muốn nghe xem, giọng anh khác lúc em không thấy thế nào.”


A Nham đứng bên kinh ngạc, chưa từng thấy Cố Tiêu Duy lệ thuộc ai như vậy.


Chiều hôm đó, Cố Tiêu Duy đã tham gia phỏng vấn chính thức từ K Station, thảo luận về bộ phim mới sắp bắt đầu quay của cậu: Em là đôi mắt của anh.


Người dẫn chương trình là Phùng Uyển Uyển, lần đầu tiếp xúc gần với Cố Tiêu Duy. Ngoài đời, cậu vốn trầm tính ít nói, khiến các buổi phỏng vấn thường có vẻ lạnh nhạt.


Nhưng hôm nay gặp, cô thấy trên người cậu toát ra hơi ấm dịu dàng.


“Chào thầy Cố, câu hỏi đầu tiên: nghe nói để diễn tốt vai nghệ sĩ dương cầm khiếm thị, thầy đã trải nghiệm cuộc sống không ánh sáng, không biết thầy có thể chia sẻ cảm nhận?”


Cố Tiêu Duy cúi đầu, im lặng, “Thật ra khi bạn bè ở bên, dắt tôi về, tôi không cảm nhận rõ, vì tôi biết mình không mù. Người quản lý vẫn sắp xếp công việc, bạn bè vẫn bàn chọn phấn màu gì, cuộc sống vẫn tiếp diễn, không thay đổi.”


A Nham đứng bên nghe, lòng ấm áp. Vì Cố Tiêu Duy gọi anh là “bạn”, không phải stylist.


“Cho đến khi tôi về nhà, ngồi một mình trên sofa. Xung quanh yên tĩnh, tôi cố gắng tìm kiếm âm thanh: tiếng kim đồng hồ, gió thổi qua cửa sổ… nhưng chúng không thể an ủi tôi. Khi không có ai bên cạnh, tôi cảm thấy cô độc vô cùng và… bị thế giới, vốn chỉ được định nghĩa qua thị giác, bỏ rơi. Lúc đó, tôi mới hiểu được sự tuyệt vọng.”


“Thầy có nghĩ đến việc tháo băng không?” Phùng Uyển Uyển bị lôi cuốn.


“Có, nhưng tôi không làm. Tôi ngồi đợi, vì biết Lạc Tự thấy tin tức sẽ về nhà xem — Cố Tiêu Duy có mù thật không.”


Cậu vừa dứt lời, Phùng Uyển Uyển bật cười.


Câu “về nhà” của cậu khiến fan phát cuồng, dù ai cũng biết hai người sống cùng khu, “về nhà” phần lớn là “về Đế Bạc Loan”.


“Một tuần này, Lạc Tự chăm sóc tôi. Thật ra tôi thấy trải nghiệm chưa đủ gần với nhân vật.”


“Tại sao? Vì thời gian ngắn? Hay thầy không tập dương cầm khi băng mắt?” Phùng Uyển Uyển tò mò.


“Vì nghệ sĩ dương cầm quá cô độc, sống tách biệt, một mình thích nghi với bóng tối, thính giác, xúc giác và khứu giác trở thành công cụ để phòng tránh nguy hiểm. Nhưng tôi thì khác, tôi có cảm giác an toàn mà anh ấy không có. Lạc Tự cùng tôi lên xuống lầu, nấu ăn, đọc sách, cùng ngồi trên ban công bàn chuyện giải nghệ, lo lắng tôi bị đau và bọc mọi góc cạnh để không làm tôi tổn thương. Anh không bao giờ trách tôi bày trò, ngược lại, anh hiểu và ủng hộ tôi. Tôi không còn cảm thấy nỗi đau từ những góc cạnh của thế giới, thậm chí từ khi anh về nhà, tôi không còn thấy cô độc. Anh khiến tôi tin rằng, dù một ngày tôi có mù thật, em vẫn sẽ tìm được cách để sống tiếp.”


Giọng Cố Tiêu Duy chậm rãi, truyền cảm.


Không chỉ Phùng Uyển Uyển, cả ekip cũng cảm nhận sức mạnh ấm áp.


“Vậy bảy ngày không ánh sáng mang đến thay đổi gì?”


Cố Tiêu Duy cúi mắt cười, “Tôi thích những thứ mềm mại. Như gối tựa lông, ghế lười, gối nhung.”


Phùng Uyển Uyển gật đầu cười, “À, vì nội tâm thầy cũng mềm mại rồi.”


Nhân viên hiện trường ai đó nói: “Đó không phải là gu của thầy Lạc sao?”


Cố Tiêu Duy im lặng mỉm cười.


Nụ cười khiến fan điên đảo.


Trước đó nhiều người nói Cố Tiêu Duy và Lạc Tự lâu không hợp tác, tình cảm phai nhạt, nhưng buổi phỏng vấn này khiến fan hồi sinh.


[Ôi trời, Lạc Tự mãi là điều dịu dàng nhất trong lòng Cố Tiêu Duy!]


[Hai người luôn ủng hộ nhau, coi nhau là sức mạnh! Đây mới là CP đích thực!]


[Gu của anh Lạc đang dần thay đổi mỹ học anh Cố, haha!]


[Họ là hình mẫu CP thần tiên, tình cảm đẹp nhất là tin tưởng, ở bên khi cần!]


[Ôi, em lại tin CP làng giải trí!]



Và không hiểu sao, ghế lười trên trang thương mại bán chạy bùng nổ, tìm kiếm toàn “ghế lười cùng kiểu Lạc Tự và Cố Tiêu Duy”.


Lạc Tự trên xe cũng xem xong đoạn phỏng vấn.


Anh cười nhắn tin cho Cố Tiêu Duy: Thật ra, với anh nếu en mù thật, anh sẽ thầm vui vì có thể giữ em cho riêng mình.


Vài giây sau, Cố Tiêu Duy gửi tin nhắn thoại.


Lạc Tự đeo tai nghe, nghe giọng cậu, dù mới xa vài giờ, nỗi nhớ trào dâng.


Với em, không thấy cũng là may mắn. En có thể chính đáng chiếm đôi mắt anh, và độc hưởng mọi dịu dàng của anh.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 142: Phiên ngoại 4 - Riêng anh độc chiếm muôn phần ngọt ngào
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...