Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh

Chương 18: Hạnh phúc không?

“Tôi muốn nghe em nói cơ.” Du Dã cứ quấn lấy Từ Hành Thanh không rời. +

“Tôi nói rồi mà.” +

“Thế à? Tôi chẳng nghe thấy gì cả.” +

Từ Hành Thanh ấn đầu Du Dã xuống, áp tai y vào lồng ngực mình: “Nói ở trong tim ấy, nghe thấy chưa?” +

Trái tim ấy đập thình thịch, thình thịch, khiến nhịp tim của Du Dã cũng tăng tốc theo: “Nghe thấy rồi. Nó bảo nó thích tôi.” +

Từ Hành Thanh thẹn quá hóa giận đẩy y ra, nhưng họ vẫn cứ quấn quýt khăng khít như cũ. +

“Haha, Hành Thanh à, tôi cũng thế.” Du Dã tự biên tự diễn, cười nói một mình. +

Đêm sâu thẳm cuối cùng cũng trút bỏ lớp áo đen huyền, ánh sáng lan tỏa dần lên cao kèm theo tiếng chim hót lảnh lót. +

Khi Từ Hành Thanh thức dậy, Du Dã đã ở trong bếp. Khác với một năm trước, họ chào hỏi nhau, nhìn nhau, cười với nhau và hôn nhau, mọi thứ gần như đã trở thành thói quen. +

Hắn vẫn đi làm như mọi khi. +

Từ Hành Thanh vốn là người cảnh giác và xa cách, với đồng nghiệp lại càng không phải nói, chỉ duy trì mối quan hệ xã giao bề nổi. Nhưng hôm nay hắn nhận được một tấm thiệp mời đám cưới. Hắn mỉm cười nhận lấy, nói những lời chúc tụng lấy lệ mà con người vẫn thường nói với nhau. +

Thế nhưng, đi hay không đi? +

Từ Hành Thanh suy nghĩ rất lâu, mãi cho đến tận lúc về nhà vẫn còn nghĩ. Tấm thiệp mời xinh xắn đung đưa qua lại trên tay hắn. +

Kết hôn à… Hắn ngồi trên sofa, trầm tư. +

Thực ra lúc nhận thiệp, hắn cũng đã nghe đồng nghiệp than vãn: một đám cưới long trọng cần chuẩn bị rất nhiều thứ, muốn hoàn toàn như ý thì phải hao tâm tổn tứ lập kế hoạch, tốn kém biết bao thời gian, công sức và tiền bạc chỉ để đổi lấy một khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi – thậm chí khoảnh khắc đó còn được tổng duyệt qua mấy lần. +

Từ Hành Thanh không tưởng tượng nổi. +

Hắn cảm thấy so với khoảnh khắc ấy, quá trình chuẩn bị trước đó mới là thứ in sâu vào ký ức hơn. Giống như kỳ thi năm mười tám tuổi của hắn vậy. +

Những gì hắn mơ thấy chưa bao giờ là khoảnh khắc huy hoàng khi mọi chuyện đã vượt qua, mà là nghìn cánh buồm đang vật lộn giữa sóng gió. Chỉ là mơ thôi, bởi vì thực tế quá đau đớn, hắn không nguyện ý nhớ lại một cách chân thực. +

Thế nhưng, điều đó thực sự có ý nghĩa mà. +

Từ Hành Thanh nghĩ thầm. +

Du Dã bưng những món ăn nóng hổi đặt lên bàn ăn. +

Hạnh phúc không tự nhiên mà nảy sinh. Nhưng nếu nỗi đau tất yếu lại lớn hơn niềm hạnh phúc tạo ra, con người ta sẽ bị “nuôi chết” mất thôi. +

“Đang nghĩ gì thế? Đến giờ ăn cơm rồi.” Du Dã đi tới bên cạnh hắn, liếc mắt một cái là thấy ngay tấm thiệp mời trên tay Từ Hành Thanh, “A, em muốn kết hôn với tôi sao?” +

Y vui vẻ nheo mắt lại, nếu có đuôi, chắc hẳn nó đã vẫy tít thò lò như cánh quạt trực thăng rồi. +

“Không phải.” Từ Hành Thanh tiện tay đặt tấm thiệp lên bàn trà, “Có đi không?” +

“Đi ăn cỗ sao?” Du Dã hỏi. +

Đúng vậy, Từ Hành Thanh hoàn toàn chẳng quen biết gì cặp đôi mới cưới này. Nếu đi, hắn cũng chỉ ngồi bên bàn tiệc, cười theo, đùa theo, rồi vỗ tay theo mọi người. +

Phải chăng con người luôn thích gióng trống khua chiêng để tuyên cáo với cả thế giới? Dẫu cho thế giới này chẳng hề bận tâm đến sự sống chết của một cá nhân, con người vẫn cứ đơn phương tình nguyện như thế, một sự ngốc nghếch đến đáng yêu. +

“Phải hòa nhập với số đông chứ.” +

Từ Hành Thanh nói. Hắn định ngày mai sẽ lén quan sát tình hình một chút rồi mới quyết định. +

“Tôi cũng muốn kết hôn với Từ Hành Thanh.” Du Dã lầm bầm. +

“Chỉ có hai người cũng có thể kết hôn sao?” Từ Hành Thanh hỏi y. +

“Cái gì?” Du Dã ban đầu còn chưa hiểu rõ câu hỏi của hắn. Chẳng lẽ không phải sao? +

“Kết hôn chẳng phải cần có MC, người làm chứng, lời chúc phúc của người thân và bạn bè sao? Đó là chưa bàn đến cục dân chính và pháp luật.” +

Du Dã ngay cả người còn không thể gặp, một kẻ “hộ khẩu đen”, thì bàn chuyện kết hôn gì với Từ Hành Thanh cơ chứ. +

“Nhưng tôi chính là muốn kết hôn với Hành Thanh, muốn nhìn thấy Hành Thanh ôm hoa với vẻ mặt hạnh phúc, muốn nghe Hành Thanh nói yêu tôi, hứa hẹn những lời thề vĩnh cửu, rồi sau đó cùng Hành Thanh sống trọn đời trọn kiếp.” +

Du Dã bày ra vẻ mặt đáng thương: “Tôi không thể kết hôn với em sao? Chúng ta rõ ràng từ khi sinh ra đã nằm chung trên một tờ giấy chứng nhận mà. Chúng ta chỉ là… chỉ là làm bù một cái nghi lễ thôi, đúng không?” +

Đúng cái khỉ gì mà đúng. +

“Vậy thì anh muốn kết hôn thế nào thì kết hôn thế đó đi.” Từ Hành Thanh chẳng có tâm trí đâu mà bày vẽ mấy thứ này, hắn xua tay nói. +

Mặc dù, thực lòng hắn cũng có chút mong chờ. +

“Tuyệt quá! Á á á! Thật sự không phải tôi đang nằm mơ chứ? Cảm giác hạnh phúc đến mức sắp chết mất thôi.” +

“Ăn cơm xong rồi hãy chết.” Từ Hành Thanh giả vờ lạnh lùng nói. +

“Tôi còn có thể rửa bát xong rồi chết, tắm xong rồi chết, ngủ xong rồi chết, ha ha ha ha —” Du Dã cười lớn, “Tôi chẳng muốn chết chút nào hết, bây giờ tôi là người hạnh phúc nhất thế gian!” +

Nhìn y cười, Từ Hành Thanh cũng không nhịn được mà cười theo. Đồng thời, hắn cũng không nén nổi sự tò mò: Du Dã sẽ lên kế hoạch cho một đám cưới như thế nào nhỉ? +

Rốt cuộc, hắn vẫn đi tham gia đám cưới của đồng nghiệp để mở mang tầm mắt. +

Nhưng đám cưới long trọng này quá náo nhiệt, đủ loại họ hàng bạn bè, đồng nghiệp, thậm chí cả những bạn học quen biết đều được mời đến. Từ Hành Thanh không thể tưởng tượng nổi đám cưới của mình và Du Dã sẽ trông như thế này. +

Về sau, hắn gần như chẳng nghe lọt tai điều gì, chỉ lặp lại và bắt chước các hành động một cách máy móc. Cho đến khi cô dâu và chú rể chuẩn bị hôn nhau, hiện trường bùng nổ đủ loại âm thanh reo hò. +

Từ Hành Thanh nhìn lên sân khấu, trong lúc hắn trầm tư, mọi âm thanh dường như biến mất. Hắn nghĩ về mình và Du Dã, như vậy có lẽ cũng tốt, nhưng hình như chẳng khác gì ngày thường. Hắn mong chờ, nhưng cũng không hẳn là mong chờ cái gọi là “nghi thức bù đắp” trong miệng Du Dã, bởi vì trí tưởng tượng nghèo nàn của hắn thực sự bất lực. +

Mà Du Dã thì có thể có cách gì chứ? +

“Hai bạn có hạnh phúc không?” Người dẫn chương trình trên sân khấu vẫn đang hỏi. +

“Hạnh phúc ạ!” Cô dâu chú rể mỉm cười rạng rỡ trả lời. +

Mình có hạnh phúc không? Từ Hành Thanh tự hỏi chính mình. Mình đã học được cách hạnh phúc chưa? +

Không biết nữa, chỉ là khi nghĩ đến mình và Du Dã, hắn cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và vui vẻ, như vậy có tính là hạnh phúc không? Hắn có thể dạy điều đó cho Du Dã không? +

Chẳng rõ nữa. Hắn không có ai để hỏi, cũng chẳng có ai dạy hắn. Hắn chỉ có thể trở về và nói với Du Dã: “Du Dã, hình như tôi học được cách hạnh phúc rồi.” +

“Hửm? Là gì vậy?” Du Dã hỏi hắn. Chỉ tham gia một cái đám cưới xong là học được luôn sao? Học được cái gì cơ? +

“Chính là thế này.” Từ Hành Thanh đứng trước mặt Du Dã, nhìn y và nói. +

Anh hiện diện bên cạnh tôi, chính là hạnh phúc. +

“Vậy thì tôi đã sớm học được rồi.” Du Dã mỉm cười ôm chầm lấy hắn. +

Từ Hành Thanh chọn lọc vài chuyện trong đám cưới kể cho Du Dã nghe, giọng kể bình thản đến vô vị, không mảy may gợn chút cảm xúc cá nhân nào. Du Dã thỉnh thoảng lại gật đầu đáp lại hắn. +

Cuối cùng, y nói: “Thực ra chúng ta cũng từng tham gia một đám cưới khác, em không nhớ sao?” +

Chúng ta? Tham gia đám cưới? Từ Hành Thanh lục tìm mãi, lật tung cả những mảnh ký ức vốn đã mờ mịt, cuối cùng cũng tìm thấy vài chữ cái nổi bật. +

Hóa ra là của bố. +

Mẹ đã muốn mang hắn đi, nhưng hắn là “cục cưng” của bố, chỉ là không ai biết cái cục cưng ấy vốn đã mục nát từ lâu rồi. Người mẹ mới liệu có giữ kín được bí mật của họ không? Có thấy kỳ quái không? Có khuyên bố đi làm hộ khẩu bổ sung cho Du Dã không? Hóa ra hiện thực còn hoang đường hơn cả tiểu thuyết. Từ Hành Thanh lặng lẽ suy nghĩ. +

Du Dã tưởng hắn đã quên, bèn nói: “Là của bố đấy, em còn làm phù rể nhí nữa cơ.” +

“Vậy còn anh?” Từ Hành Thanh hỏi. +

“Tôi cũng vậy mà, chúng ta thay phiên nhau ra ngoài. Sau đó mọi người còn bảo: ‘Chà, đứa nhỏ này ăn khỏe thật đấy’.” +

“Ha ha ha ——” +

Họ coi đó như một chuyện cười mà cười cho qua chuyện. +

Chủ đề về đám cưới dần bị thời gian làm phai nhạt, không còn ai nhắc lại nữa. Từ Hành Thanh có một chút tiếc nuối nhỏ, chỉ vậy thôi. Dẫu sao họ cũng khác biệt với người thường, có lẽ ngay cả một lời chúc phúc cũng chẳng thể nhận được, mà chỉ nhận về những ánh nhìn dị nghị. +

Hắn không cần những lời xã giao chót lưỡi đầu môi, cũng chẳng cần sự công nhận của thế giới. Hắn luôn cảm thấy rằng, khi cả thế giới đều bảo bạn “nên” thích người đó, nhưng bản thân bạn lại không thấy vậy, đó mới là điều đáng sợ hơn cả. +

Hắn chỉ cần Du Dã là đủ rồi. +


Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Story Chương 18: Hạnh phúc không?
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...