Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh

Chương 19: Cầu gì được nấy

Hóa ra thời gian có thể trôi nhanh đến thế, chẳng mấy chốc đã đến sinh nhật của Từ Hành Thanh và Du Dã. +

Từ Hành Thanh thầm nghĩ, mình nên tặng quà gì cho Du Dã đây? Dạo gần đây Du Dã hơi đam mê đan len. +

Thật là đáng yêu. +

Hắn không nhịn được mà mỉm cười. +

“Lần đầu thấy cậu cười với vẻ mặt hạnh phúc thế này đấy,” một đồng nghiệp tự nhiên như quen thân trêu chọc hắn, “Gặp chuyện gì tốt lành à?” +

Từ Hành Thanh thấy nếu nói ra sự thật thì sẽ rất kỳ quái, bèn đáp: “Tôi mua được thứ mà mình luôn yêu thích và hằng mong ước bấy lâu.” Đối phương rõ ràng không tin, nhưng không hỏi thêm. +

Hay là tặng tiền nhỉ? Như thế Du Dã thích mua gì thì mua. Nhưng tiền vốn là của chung hai người, tặng như vậy thì có ý nghĩa gì chứ? Hóa ra, hắn vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu hết về Du Dã. +

Vừa về đến nhà, Từ Hành Thanh liền hỏi trực tiếp. Nhưng Du Dã lại tỏ vẻ thần bí, nói rằng đến lúc đó hắn sẽ tự khắc biết. +

Được rồi, Từ Hành Thanh sẽ chờ. Hắn chờ mãi cho đến đúng ngày sinh nhật. +

Bên cạnh giường đặt một bộ âu phục chỉnh tề, một tấm thiệp mời và một bó hoa tươi lớn. Từ Hành Thanh mỉm cười. Địa điểm là ở phía sau núi. +

Từ Hành Thanh chưa bao giờ đến phía sau núi. Nơi đó cỏ dại mọc đầy, muỗi mòng cũng nhiều, khiến người thành phố chẳng biết phải đặt chân vào đâu. Thế nhưng phía sau núi lúc này lại xuất hiện một con đường nhỏ được khai phá và san phẳng. Từ Hành Thanh cầm bó hoa, bước lên con đường ấy. +

Hắn không biết con đường này dẫn tới phong cảnh như thế nào, nhưng hắn tin tưởng Du Dã. +

Con đường dần mở rộng ra, nổi bật giữa sắc xanh mướt mát là một mảng màu trắng xám u buồn. Đó là những dãy bia mộ san sát nhau. +

“Du Dã, anh đang ép tôi đào hôn đấy à?” +

Từ Hành Thanh dừng lại ở ngay đầu nghĩa trang, nhìn thấy người đàn ông đứng ở sâu trong đó. Y mặc bộ đồ y hệt hắn, đang đứng đợi hắn. Bên cạnh còn phát nhạc hành khúc đám cưới nghe có chút buồn cười. +

“Mang tôi theo cùng trốn đi có được không?” Du Dã mỉm cười hỏi. Đám cưới chỉ có hai người, thực chất chính là một cuộc bỏ trốn. +

Từ Hành Thanh liếc nhìn tấm bia mộ gần mình nhất, trên đó khắc những dòng chữ rõ ràng, nhưng lại không có ảnh chân dung đen trắng: +

“Nơi đây chôn cất Từ Hành Thanh năm mười tám tuổi, anh ấy đã yên nghĩ trọn đời, không để lại di ngôn. +

Anh ấy để lại tương lai.” +

Từ Hành Thanh hít một hơi thật sâu, thu lại tầm mắt, một lần nữa nhìn về phía Du Dã. +

Du Dã đang thúc giục hắn, bản nhạc hành khúc sắp kết thúc rồi. +

Từ Hành Thanh lao tới, ôm chặt lấy Du Dã và hôn y. Giữa nghĩa trang tĩnh lặng đầy những ngôi mộ đang yên giấc này, họ hoàn toàn phớt lờ mọi quy trình thế tục thông thường. Cho đến khi đoạn băng ghi âm của Du Dã vang lên: +

“Mời chú rể bên trái, anh có đồng ý…” +

“Mời chú rể bên phải, anh có đồng ý…” +

“Được rồi, giờ chú rể bên trái và chú rể bên phải có thể trao nhau…” +

Họ không hề tách rời. +

Đến khi buông nhau ra, Từ Hành Thanh mới phát hiện mình đã khóc, khóc thật lặng lẽ, hòa vào sự im lìm của khu mộ không ai hay biết này. +

“Em có muốn phát biểu gì không?” Du Dã hỏi hắn, giơ tay dùng đầu ngón tay khẽ lau nước mắt cho hắn, nhưng lau mãi không hết, nước mắt cứ trào ra như mưa sa. +

“Tôi yêu anh.” Từ Hành Thanh mấp máy môi, không phát ra tiếng động. +

Du Dã dịu dàng đáp lại: “Tôi cũng vậy.” +

Chiếc bánh kem không lớn nhưng rất đẹp, bên trên phủ đầy những quả cherry mọng đỏ. Du Dã dắt tay hắn, đặt từng quả cherry vào chiếc đĩa nhỏ, rồi lấy một đóa hoa trong bó hoa cầm tay, đặt trước mỗi tấm bia mộ. +

Từ Hành Thanh đọc hết thảy những lời điếu văn trên từng tấm bia. Nước mắt hắn dần ngừng rơi, cho đến khi bước tới ngôi mộ cuối cùng, trái tim tê liệt của hắn tựa như viên thuốc bọc đường đã tan hết lớp vỏ ngọt ngào, vị đắng chát trào dâng, khiến lệ rơi như mưa. +

“Nơi đây chôn cất một Từ Hành Thanh cũ kỹ, anh ấy đã tự đặt cho mình một cái tên mới, nhưng anh ấy vẫn là người yêu Từ Hành Thanh nhất trên đời này.” +

“Hành Thanh…” Hắn nghẹn ngào gọi tên chính mình, cái tên từng có người chôn giấu, lại có người cố công tìm về, “Hành Thanh…” +

Du Dã ôm lấy hắn, vẫn như mọi khi: “Đừng khóc nữa, không sao rồi, không sao rồi, có tôi đây, tôi vẫn luôn ở đây…” +

Từ Hành Thanh càng khóc lớn hơn, hắn gào khóc thảm thiết, cơn gió tự do cuốn đi tiếng lòng của hắn, những ngọn núi vây quanh khu mộ lặng lẽ cũng phát ra những tiếng than vãn khó lòng kìm nén. +

“Anh không được chết, tôi yêu anh…” Hắn túm chặt lấy cổ áo Du Dã, lời nói như mệnh lệnh, mà thanh âm lại như cầu xin. +

“Không chết, không chết đâu mà. Tôi đã nói rồi, có chết cũng phải chết cùng em.” +

Du Dã vỗ về hắn. +

“Chờ đến khi chúng ta già đi và rời khỏi thế gian này, bia mộ sẽ viết thế này: Nơi đây chôn cất cuộc đời của Từ Hành Thanh, cùng với người tình trăm năm của anh ấy. Có được không?” +

“Thế ai viết đây?” Từ Hành Thanh hỏi y, bật cười giữa những giọt nước mắt còn chưa khô. +

Người chết cả rồi, chẳng lẽ để ma viết sao? +

Du Dã cũng cười: “Ai mà biết được, chuyện đó còn xa lắm, không phải sao?” +

Y giơ tay lên, quệt một vết kem trắng muốt lên gương mặt vẫn còn vương lệ của Từ Hành Thanh. +

“Á!” Từ Hành Thanh hét lên vì đòn tấn công bất ngờ, rồi bắt đầu cuộc phản công. Họ nô đùa, trêu chọc nhau, khiến cả cánh rừng cũng xôn xao vui vẻ, ngay cả những dòng văn bia dường như cũng đang mỉm cười kín đáo. +

Sau khi ăn xong bánh kem, Du Dã hỏi Từ Hành Thanh: “Muốn xem những lời chúc phúc không?” +

Y chẳng chút kiêng dè mà mở giao diện máy tính ra cho hắn xem, tài khoản của y mang tên — “Dã Ngã”. +

“Vì thực sự quá đỗi vui mừng nên tôi đã không kìm nén được. Chỉ đăng một lần này thôi.” +

“Hôm nay là đám cưới của tôi với tình đầu, tôi là người hạnh phúc nhất trên đời.” +

Bên dưới là hàng loạt bình luận chúc phúc, đan xen một chút ngưỡng mộ và tò mò không ác ý. Từ Hành Thanh đọc rất chăm chú, cũng rất vui lòng. Rõ ràng họ chẳng hề quen biết, rõ ràng có thể chỉ là những câu sao chép dán vô hồn, rõ ràng trước đây hắn vốn chẳng màng tới, nhưng giờ đây hắn lại cảm nhận được chút thiện ý chân thành. +

Du Dã chính là “Dã Ngã”. +

“Anh còn định bịa chuyện nói cái gì mà bố mẹ chỉ đăng ký thân phận cho một người nữa không?” Từ Hành Thanh ngước mắt khỏi những lời chúc phúc trên màn hình, hỏi Du Dã. +

“Em đã đoán ra hết rồi, không phải sao?” Du Dã hỏi ngược lại. +

Bởi vì quá đỗi thấu hiểu nhau, tựa như một cuốn sách đã viết sẵn mọi đáp án, chẳng cần phải trả lời thêm điều gì nữa. +

“Ừm, đúng thế.” +

“Em không… ghét tôi chứ?” +

“Anh thấy sao?” Từ Hành Thanh phản vấn, “Anh đang nói đến việc lừa dối, che giấu, hay là cái chết, sự nhào nặn và thao túng?” +

“Nghe qua thì cái nào cũng tệ cả.” Du Dã gần như không dám nhìn vào mắt Từ Hành Thanh. +

Từ Hành Thanh đứng dậy, chậm rãi đi dạo trong nghĩa trang: “Khoảnh khắc anh ấy chết đi, anh đã nghĩ gì vậy?” +

Tấm bia mộ xám trắng này khắc một dòng chữ, nét chữ dường như đã mờ nhòa đi vì sự chạm vuốt thường xuyên của người tảo mộ: +

“Nơi đây chôn cất một Từ Hành Thanh mệt mỏi, anh ấy thực sự đã quá kiệt sức rồi, vì vậy anh ấy chọn giấc ngủ vĩnh hằng, để đi về phía mùa xuân.” +

“Tôi cũng muốn đi đến mùa xuân của anh ấy, nhưng anh ấy nói…” Du Dã kể lại, giọng điệu hờ hững như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình, nhưng lại khiến người nghe đau thắt tâm can. +

“Anh ấy nói muốn ngắm nhìn mùa xuân nơi này. Mùa xuân ở đây chẳng còn xa nữa, anh ấy muốn một đóa thủy tiên rực rỡ đặt trước mộ mình.” +

“Hành Thanh…” Từ Hành Thanh quyến luyến gọi cái tên này, ngón tay hắn chạm vào tấm bia mộ cuối cùng. Chất liệu đá xù xì, lồi lõm, giống như nơi đây chính là hiện trường của một “cái chết long trọng” của một sinh mạng nhỏ bé – một sự thương tiếc kéo dài giữa con tim và thời gian. +

Từ Hành Thanh đã tạo ra Từ Hành Thanh, mang theo niềm khao khát mà bước vào cõi chết. Từ Hành Thanh tự đặt cho mình một cái tên mới: Du Dã. +

Du Dã đã tạo ra Từ Hành Thanh, chờ đợi cái chết của chính mình, trước sau như một, nhưng giờ đây đã không còn cam tâm tình nguyện như trước nữa. +

Y muốn sống, dù là sống trong bóng tối không ai hay biết, dù là phải trở thành một chiếc bóng. Y đã yêu nhịp đập trái tim mình một cách vô thức. +

Lúc này, Từ Hành Thanh mới hiểu được câu nói trong sách: “Tôi là tôi duy nhất còn sống sót trong số vô vàn những cái tôi khác.” +

“Sau đó thì sao?” Hắn hỏi Du Dã. +

Đặt một đóa thủy tiên trước mộ, rồi sau đó thì sao? +

“Sau đó, tôi muốn em sống.” +

Vì vậy tôi mới đê tiện như thế, tạo ra một bản thân đầy khiếm khuyết, chỗ nào cũng che đậy và lừa dối. Để từ đó, Từ Hành Thanh phải nương tựa vào Du Dã mà tồn tại. +

Nhưng Du Dã sớm nhận ra y đã sai. Những khiếm khuyết dùng để cảnh báo ấy không thể khiến Từ Hành Thanh thực sự sống tiếp, thậm chí không thể cứu vãn nổi chính y. +

Chỉ có tình yêu mới làm được, chỉ có hạnh phúc mới làm được. May thay, giờ đây họ đã học được rồi. +

“Vậy thì, chúc anh được như ý nguyện.” Từ Hành Thanh cúi người, dùng trán khẽ chạm vào tấm bia mộ mang tên “Du Dã”, đầy dịu dàng, chân thành và vui sướng. +

“Tôi cũng chúc em như vậy, được như ý nguyện.” +

Anh là người tôi tái tạo từ một “tôi” đã chết. Tôi là “người” duy nhất còn sống sót được anh cứu rỗi. +

Chúng ta quyến luyến nhau, chúng ta tồn tại. +

— KẾT THÚC — +


Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Story Chương 19: Cầu gì được nấy
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...