Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Chương 17: Nhắm mắt lại
Vì rất nhớ em, tôi bắt đầu để tâm đến mọi vật dụng liên quan đến em, bắt đầu chú ý đến mọi mặt phẳng phản chiếu, cố gắng để nhìn thấy em, cố gắng thông qua chính mình để nhìn thấy em. +
Khi nỗi nhớ chạm đến nơi sâu thẳm nhất, tôi chỉ có thể nhắm mắt lại, dõi theo em từ trong ký ức. Nếu nói cho em biết, liệu em sẽ vì nỗi khổ tương tư chẳng thể hóa giải của tôi mà thương hại tôi, hay sẽ vì tình yêu chẳng thể yên vị này của tôi mà trao một nụ hôn? +
Từ Hành Thanh ban đầu không đọc hiểu đoạn văn này trong cuốn ‘Tôi cũng vậy’, nhưng kể từ khi hoài nghi Du Dã chính là tác giả Dã Ngã, hắn đã hiểu. +
Đoạn văn này không hề có trong cuốn sách mà Từ Hành Thanh thu mua được từ bên ngoài, nhưng trong cuốn sách trên giá sách trong thư phòng của Du Dã thì lại có. +
Nó ẩn ý nói với mọi người rằng: Người yêu của tôi và tôi rất giống nhau. +
Đúng vậy. Giống đến thế. Là song sinh cùng trứng sao? +
Từ Hành Thanh đột nhiên giật mình tỉnh táo. Một chiếc gai tồn tại từ lâu khiến kẻ đang tê liệt như hắn cảm thấy đau đớn. +
Du Dã từng nói, bố mẹ chỉ đăng ký thân phận cho một đứa trẻ. +
Tại sao chứ? +
Trong ký ức, dáng vẻ của người đàn ông và người phụ nữ ấy đã nhòa đi như những bức ảnh cũ ngả vàng, Từ Hành Thanh gần như không cảm nhận được cảm xúc của chính mình dành cho họ. +
“Hành Thanh? Em thay quần áo xong chưa?” Du Dã gõ cửa gọi hắn, Từ Hành Thanh thu lại dòng suy nghĩ để đáp lời. +
Đêm đã rất sâu, sâu đến mức trong sự tĩnh lặng u trầm, chỉ còn lại ánh đèn nhân tạo đang thực hiện nhiệm vụ một cách quy củ. +
Từ Hành Thanh và Du Dã nắm tay nhau, hiên ngang đi bộ trên đường. Đây đã trở thành thói quen mỗi tuần một lần của họ. +
“Yên tĩnh thật đấy, cứ như thế giới chỉ còn lại anh và tôi thôi.” +
Những người làm việc và học tập ban ngày đều đã ngủ, những người làm ca đêm vẫn đang ở vị trí công tác, kẻ thức khuya có lẽ đang nằm trên giường nghịch điện thoại. Những người giống như họ, thật chẳng có mấy ai. +
“Thế giới của tôi chỉ có em thôi mà.” Du Dã nghiêm túc nói. +
“Vậy thế giới của anh có mùa xuân không?” +
“Có chứ. Có tất cả những gì em thích.” +
“Chủ nghĩa lý tưởng quá mức như vậy là không được đâu.” +
“Không tốt sao, Hành Thanh? Em thử nhắm mắt lại và nghĩ mà xem.” Du Dã dừng bước, chăm chú nhìn Từ Hành Thanh. +
“Nhắm mắt lại là có thể lừa dối chính mình sao?” +
“Nhắm mắt lại là có thể khiến bản thân vui vẻ.” +
“Đó là giả.” +
“Đó là vẻ đẹp do chính em dùng ký ức vẽ nên.” +
Từ Hành Thanh định phản bác, nhưng Du Dã đã giơ tay che lấy mắt hắn: “Em hãy nghĩ về chuyện khiến em hạnh phúc nhất đi.” +
“Tại sao phải nghĩ?” Từ Hành Thanh dường như mang theo chút hờn dỗi mà hỏi vặn lại. +
Du Dã nghẹn lời, rồi nghe thấy Từ Hành Thanh nói tiếp: “Người đó đang ở ngay trước mặt tôi mà.” +
“Hành Thanh, em… đừng trêu ghẹo tôi nữa.” +
Du Dã ôm chầm lấy hắn mà cười, Từ Hành Thanh cũng cười, nụ cười chân thật đến mức chẳng cần nhắm mắt cũng có thể nhìn thấy rõ ràng. +
“Là thật sao?” +
“Là giả đấy, nhưng nếu anh nhắm mắt lại, nó có thể trở thành sự thật.” +
“Chúng ta về nhà thôi.” Từ Hành Thanh đề nghị kết thúc buổi đi dạo sớm. +
Khoảnh khắc bước chân vào nhà, thế giới dường như thực sự chỉ còn lại hai người bọn họ. +
“Tôi muốn đến căn phòng đó.” +
Một từ ngữ rất mơ hồ, nhưng Du Dã lại hiểu ngay lập tức. Y có chút nôn nóng đẩy Từ Hành Thanh: “Đi tắm trước đi, để tôi trải nệm xuống đất.” +
Tấm gương vẫn lạnh lẽo như thế, ấp ủ cho ấm lên rồi rời đi một lát là lại lạnh ngắt, lạnh đến mức khiến lòng người run rẩy. +
Họ đã nhìn thấy tất cả. +
Ánh sáng quá chói chang. Giống như một ban ngày rực rỡ giữa đêm đen mênh mông, một ban ngày thuộc về riêng họ. +
“Hành Thanh, à… không, Du… Dã…” +
Có lẽ vì đã quá muộn, Từ Hành Thanh có chút mơ hồ. Hắn cười, nhưng cũng đầy nghi hoặc: Tại sao mình có thể gọi tên chính mình một cách thân thuộc đến thế? +
Ngoại trừ lúc giới thiệu bản thân, con người ta chắc hiếm khi tự gọi tên mình nhỉ. Hắn cũng đâu phải kiểu người hay tự lẩm bẩm khích lệ bản thân đâu. +
Du Dã có phản ứng không hề nhỏ mỗi khi Từ Hành Thanh gọi cái tên “Hành Thanh”. Có lẽ bởi vì đó cũng từng là cái tên của y. +
Phản ứng ấy khiến Từ Hành Thanh cảm thấy thú vị, thế là hắn chẳng hề biết mệt mà cứ gọi mãi cái tên của chính mình. Du Dã thẹn quá hóa giận, chặn môi hắn lại, khiến hắn chẳng thể thốt ra được những từ ngữ trọn vẹn. +
Tiếng r*n r* và nức nở đan xen vào nhau, ánh phản chiếu từ những tấm gương tựa như những viên đá quý rạng ngời, tô điểm bên dưới thân hình của những người quý giá. +
Từ Hành Thanh có rất nhiều nghi vấn, có lẽ chính những nghi vấn không thể giải tỏa này đã lên men trong lòng, khiến đầu óc hắn trở nên choáng váng. Hoặc có lẽ, chính một Du Dã không thể định nghĩa, một mối quan hệ không thể diễn giải đã khiến hắn… +
“Thở đi.” +
Hắn nghe thấy giọng nói chậm rãi của Du Dã, cảm nhận được cái chạm an ủi của y. +
Sau đó, hắn ngước mắt, vật lộn thoát ra khỏi ký ức và nhìn thấy mặt gương lạnh lẽo. Hóa ra chẳng cần nhắm mắt, hắn vẫn có thể nhìn thấy. +
Du Dã là cố ý. +
Gò má y áp sát gò má Từ Hành Thanh, chỉ cần nghiêng đầu là có thể trao nhau một nụ hôn, nhưng y lại cố tình hôn lên mặt gương. Từ Hành Thanh chống người đẩy y ra, hôn lên đôi môi vương chút hơi lạnh của y để sưởi ấm chúng lần nữa. +
Giữa gương và gương, ranh giới giữa thực tại và ảnh ngược gần như bị xóa nhòa, chỉ có cái lạnh buốt mới khiến con người ta tỉnh táo trong chốc lát, để rồi sau khi thấu hiểu, lại chẳng màng tất cả mà ôm chầm lấy nhau. +
“Nhiều tôi quá…” Từ Hành Thanh mỉm cười thì thầm, rồi lại hỏi một câu ngốc nghếch, “Anh thích cái nào nhất?” +
“Cái còn đang sống.” Du Dã trả lời hắn một cách đầy điên dại. +
“Ừm… tôi cũng thế…” +
Tấm gương không có nhịp tim, cũng chẳng hề sống. Nó chỉ cho phép Từ Hành Thanh nhìn thấy khung cảnh hiện thực mà hắn muốn thấy. Hắn là “tôi”, cũng là bên thứ ba đang dõi theo “tôi”. +
Thế nên trong cơn hoan lạc, hắn có chút ngẩn ngơ ngơ ngác, trong sự mất tự chủ lại càng lộ ra vẻ tình bất đắc dĩ. +
“Nhìn tôi này.” +
Du Dã xoay đầu hắn lại, nhìn xoáy vào mắt hắn: “Chẳng phải là thích tôi sao?” +
“Ừm…” +
Từ Hành Thanh nhìn về phía Du Dã. +
Gương soi chẳng thể giữ lại điều gì, nhưng Du Dã thì có thể, y để mặc cho Từ Hành Thanh đóng lên người mình vô số những “dấu ấn” thuộc về riêng hắn. +
Từ Hành Thanh lặp đi lặp lại việc để lại dấu vết, lặp đi lặp lại việc thưởng thức chúng, và Du Dã dung túng cho hắn tất thảy. +
“Còn anh thì sao?” +
Từ Hành Thanh hỏi, rồi lại tự mình ra lệnh. +
“Ngày mai tôi sẽ vô tình khoe chúng ra đấy.” +
Nhưng Du Dã chỉ muốn để lại dấu ấn của mình ở những nơi không ai nhìn thấy được. +
“Đừng khoe,” y nói. +
Sự khoe khoang sẽ biến một kẻ dị biệt đang ẩn mình hoàn hảo trở thành một tên điên cao ngạo nhưng đáng thương. +
Từ Hành Thanh không nói thêm gì nữa, hắn vươn tay ôm chặt lấy Du Dã, thúc giục y. +
Hồi lâu sau, hắn mới che mắt lại, khàn giọng nói: “Được, tôi sẽ giấu kỹ người đẹp trong nhà vàng.” +
“Được.” Du Dã cọ vào người hắn làm nũng, giống như một loài thú cưng to xác và dính người, ôm chặt lấy hắn không buông. +
Từ Hành Thanh cũng không giục, cứ để mặc y tùy ý, rồi chậm rãi hỏi: “Còn bố mẹ thì sao?” +
“Không thân thiết,” Du Dã bổ sung, “Chỉ thân thiết với mỗi em thôi.” +
Có lẽ họ đã cắt đứt liên lạc, dần dần xa cách. Ký ức của Từ Hành Thanh mơ hồ, mà có lẽ càng mơ hồ thì càng chẳng để tâm, giống như những chiếc gai đã bị mài mòn thành những nốt chai sần nhỏ bé. +
Vậy thì trong ký ức của hắn, rốt cuộc phần nào là chính hắn, phần nào là Du Dã? Hắn không biết, và cũng thấy chẳng cần thiết phải biết. +
“Vậy là tôi chỉ còn lại anh thôi,” Từ Hành Thanh nói. +
“Tôi hy vọng cả thế giới này đều yêu em, Hành Thanh. Bởi vì tôi yêu em,” Du Dã nói, “Nhưng tình yêu của thế giới này có quá nhiều khuôn phép và điều kiện, còn tôi yêu em chẳng cần lý do.” +
“Em muốn cái nào?” Y hỏi. +
“Còn phải hỏi sao.” +
Tôi thà rằng chỉ còn lại mỗi anh. +
Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Đánh giá:
Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Story
Chương 17: Nhắm mắt lại
10.0/10 từ 31 lượt.
