Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh

Chương 16: Tôi cũng thích


Du Dã dán mắt vào mẩu giấy gói kẹo xinh xắn trên tay, “Lần này, có thể đừng bỏ rơi tôi nữa được không?” +


“Chẳng lẽ trước đây tôi thường xuyên bỏ nhà ra đi sao?” Từ Hành Thanh không hiểu, thế nào là “lần này”, thế nào là “bỏ rơi”. +


“Ừm,” Du Dã khẽ đáp, “Nhưng… tôi sẽ tha thứ cho em, vì tất cả đều là lỗi của tôi.” +


Y vân vê những ngón tay và mẩu giấy gói kẹo, trông giống như một đứa trẻ đang bất an. +


“Anh thì có lỗi gì chứ?” +


“Em thực sự muốn biết sao?” Du Dã ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Từ Hành Thanh. +


“Nếu tôi không biết, liệu tôi có thể đường hoàng mà nói rằng anh không có lỗi không?” +


Du Dã bật ra tiếng cười trầm thấp, “Điều đó chẳng có tác dụng gì đâu.” +


“Vậy anh nói cho tôi biết đi.” +


Du Dã không trả lời Từ Hành Thanh, mà lại hỏi hắn: “Đắng không?” +


“Không có vị giác thì sẽ không thấy đắng nữa.” +


Tất nhiên, điều đó cũng đồng nghĩa với việc không thể nếm được vị ngọt. +


“Vậy em có muốn lấy lại vị giác không?” +


“Nếu tôi không có vị giác, anh có nấu nướng tùy tiện không?” +


Du Dã suy nghĩ một lúc, “Tôi sẽ làm thế. Nhưng cũng sẽ không.” +


Nếu đối phương không có vị giác, chỉ cần đạt được sự cân bằng dinh dưỡng, y sẽ không tốn công vô ích để cân nhắc mùi vị. Nhưng y sẽ chú trọng hơn vào hình thức bên ngoài. +


“Tôi biết ngay mà,” Từ Hành Thanh mỉm cười, “Anh sẽ cân nhắc đến thị giác, vậy còn xúc giác thì sao?” +


Chắc là tôi sẽ rất phụ thuộc vào xúc giác của đầu lưỡi. +


Tôi sẽ muốn hôn anh. Vì cảm giác đó là có một không hai. +



“Đến giờ đi làm rồi.” Từ Hành Thanh đã không nói ra những lời đó, cũng không tiến lại gần để tìm kiếm một nụ hôn. +


Hắn nói: “Tối nay tôi muốn ăn canh đậu hũ cá diếc.” Sau đó vội vã rời đi. +


Du Dã thẫn thờ nhìn theo bóng lưng của Từ Hành Thanh, mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn. +


Hoàn hồn, y bóc một viên thuốc ra, bỏ vào miệng. +


Ngay khoảnh khắc vị đắng chát bùng nổ, nước mắt y rơi lã chã, nặng nề đến mức dường như muốn cùng vị đắng ấy đập nát trái tim con người ta. +


Y quỵ xuống nức nở. Hóa ra từ lâu y đã cảm nhận được mọi thứ giống hệt Từ Hành Thanh.; hóa ra người chủ động trước tiên là Từ Hành Thanh; hóa ra người không muốn chết… là Từ Hành Thanh; và người vẫn còn đang sống, cũng là Từ Hành Thanh, không phải y, không phải là Du Dã. +


Từ Hành Thanh tồn tại vì điều gì? +


Vì Du Dã. Vậy còn Du Dã? +


Y lau khô nước mắt, nghẹn ngào đi vào bếp. +


Vì Từ Hành Thanh muốn uống canh đậu hũ cá diếc. +


“Tôi về rồi đây, thơm quá.” +


Từ Hành Thanh cười, Du Dã cũng cười, họ nhìn nhau cười rồi khẽ hôn nhau. +


“Mắt sao vẫn còn hơi đỏ thế, chuyện tối qua không đến mức đó chứ?” +


Du Dã mím môi nghiêng đầu, bày ra vẻ mặt dỗi hờn đầy gượng gạo. +


Từ Hành Thanh không hỏi thêm, cúi đầu ăn cơm, bỗng nhiên bật cười một tiếng. +


“Sao thế?” +


“Du Dã, quả nhiên tôi không muốn mất đi vị giác đâu. Anh cũng vậy nhé.” +


Đầu bếp mà không có vị giác thì nấu nướng hơi khó khăn đấy. +


“Ừm, tất nhiên rồi. Tôi rất vui vì có được chúng.” +


“Vậy còn những thứ anh chưa từng có thì sao?” +



Từ Hành Thanh ngước mắt, tò mò hỏi. +


“Dõi theo mặt trời mệt lắm, tôi thích nhìn bóng râm hơn.” Những thứ không có được, thì cứ để nó không có đi. +


Du Dã đã sớm kiệt sức rồi, y chẳng còn muốn đuổi theo bất cứ điều gì nữa. +


“Tôi cũng thích.” +


Họ rúc vào nhau trên ghế sofa, không còn khoảng cách nào giữa cả hai. Họ chẳng làm gì cả, chiếc tivi vẫn đang phát chương trình nào đó nhưng không ai thèm để mắt tới. +


Họ giống như hai chú mèo mà Từ Hành Thanh từng gặp trong sân trường, con này tựa vào con kia, cuộn tròn trên lớp lá rụng đầy mặt đất, nheo nheo đôi mắt, đuôi ngoe nguẩy qua lại, chẳng thèm đếm xỉa đến ai. +


Du Dã hôn lên má hắn, Từ Hành Thanh hôn lên cằm y. Người này đan chặt mười ngón tay với người kia, người kia nắm lấy cổ tay người nọ để cảm nhận nhịp mạch đập. +


Thứ tình cảm yêu thích đơn thuần ấy lại chẳng thể diễn đạt qua câu chữ, sự nôn nóng không thể giãi bày bằng lời khiến đôi lông mày của Du Dã khẽ nhíu lại. +


Từ Hành Thanh nhìn y, đôi mắt hắn biết nói, hay đúng hơn là Du Dã có thể đọc hiểu được đôi mắt ấy. +


Y khẽ hít một hơi, đưa tay che lấy đôi mắt ấy. +


“Hôm nay anh đã làm gì?” Từ Hành Thanh hỏi y. +


“Tưới hoa, đọc sách, nghiên cứu công thức nấu ăn…” +


Du Dã khựng lại một chút rồi nói: “Nhớ em.” +


Từ Hành Thanh mỉm cười đầy vui vẻ, hàng mi của hắn khẽ lướt qua lòng bàn tay của Du Dã, mang lại cảm giác ngứa ngáy như thể đang gãi vào trái tim y. +


“Tôi cũng nhớ anh.” +


Du Dã buông tay xuống, trong đôi mắt của Từ Hành Thanh tràn ngập ý cười, trông thật giống y. +


“Em đã đọc cuốn sách đó chưa?” +


Tôi cũng vậy. +


“Ừm.” +


Câu chuyện không dài, giống một tập tản văn hơn, Từ Hành Thanh rất thích nó. Nó giống hắn đến thế, đồng thời cũng giúp hắn xác nhận được thân phận của Dã Ngã. +



Là do Du Dã bất cẩn sao? Hay là do bản thân hắn quá cố chấp với những manh mối vụn vặt? Nhưng Từ Hành Thanh đã không hỏi Du Dã. +


“Cảm thấy thế nào?” +


“Vì là tình đầu nên rất trân quý phải không? Nhưng tôi đâu phải tình đầu của anh.” +


“Khác chứ.” Du Dã suy nghĩ một hồi, “Nếu em và tôi năm mười tám tuổi chia tay, nhưng đến năm hai mươi tám tuổi lại yêu nhau lần nữa, vậy tôi có tính là tình đầu của em không?” +


“Anh cảm thấy mười tám tuổi và hai mươi tám tuổi là khác nhau, đúng không?” +


“Chẳng lẽ không phải sao?” +


“Tôi thấy giống nhau. Giống như một cuốn sách vậy, lần thứ nhất tôi đọc đến chương mười tám, lần thứ hai tôi đọc lại, và sẽ vẫn tiếp tục đọc tiếp.” +


“Hoặc là, giống như một bộ sách dài kỳ. Lần đầu tôi lật xem cuốn này, lần thứ hai là cuốn kia, nhưng tôi sẽ đọc hết cả bộ đó.” +


“Tôi cảm thấy đó chính là tình đầu, bởi linh hồn sẽ nhận ra anh sớm hơn cả ký ức.” +


Du Dã há miệng định nói gì đó, rồi lại mỉm cười. +


Vậy thì em cũng là tình đầu của tôi. +


Ai bảo em ở gần tôi đến thế, gần đến mức chẳng ai có thể chen chân vào, không một kẽ hở, hoàn hảo khít khao. +


“Nhưng em đã mất tận một năm trời.” +


“Đó không phải là thời gian hữu hiệu, vả lại, lúc đầu anh thật sự rất đáng sợ đấy.” +


Chẳng nói lời nào. Không lời hỏi thăm, không sự giao lưu, thậm chí đến cả ánh mắt cũng né tránh. +


Khi đó, chẳng ai trong hai người chịu mở lời, sinh mệnh hữu hạn dường như cứ thế trôi đi một cách bất lực trong dòng thời gian câm lặng. +


Cho đến khi bản năng của Từ Hành Thanh bùng nổ. +


“Bởi vì tôi sợ.” +


“Vậy nên, anh vẫn không chịu nói cho tôi biết, tại sao tôi lại rời đi sao?” Du Dã sợ chẳng phải chính là chuyện này sao. +


Nhưng Từ Hành Thanh thực sự không thể tưởng tượng nổi tại sao mình lại có thể rời bỏ Du Dã. Hắn thực sự quá tò mò. Ở đây chỉ có hai người bọn họ. +



“Bởi vì quá gần, quá lâu.” Du Dã nói như vậy, nhưng vẫn vòng tay ôm lấy Từ Hành Thanh. +


Giống như một lọ nước hoa, dùng mỗi ngày, dần dà người ta sẽ chẳng còn ngửi thấy mùi hương của nó nữa. Cho đến khi lọ nước hoa ấy vỡ tan trên mặt đất, mùi hương nồng đậm sực nức tỏa ra, mới nhận ra hóa ra mình đã sai rồi. +


Thế nên giờ đây y thà tĩnh tâm lại, để cảm nhận nhịp đập của trái tim. +


Của chính y. Của Từ Hành Thanh. +


Chỉ vì sự tồn tại của đối phương mà yêu, trên thế gian này thực sự có một người như thế. +


“Du Dã.” Từ Hành Thanh gọi. +


Những lời nói thật giả lẫn lộn, liệu có tính là lời nói dối không? +


“Vậy tôi cần bao lâu thì mất trí nhớ một lần?” Hắn hỏi. +


Đôi mày của Du Dã đã vô thức nhíu lại, y đột nhiên mỉm cười, cánh môi cong lên tựa như một gợn sóng nhạt nhòa và ngắn ngủi loang ra giữa dòng bi thương đang chảy xiết. +


“Lần cuối cùng.” +


Y lặp lại một lần nữa. +


“Được, lần cuối cùng.” +


“Nếu không được, chúng ta chia tay, anh đi chân trời, tôi đi góc biển.” +


Từ Hành Thanh cũng cười. +


Rõ ràng hắn chẳng nhớ gì cả. +


Họ giống như một đôi tình nhân đã trải qua bao lần tan hợp, họ hiểu rõ “lần cuối cùng” này có ý nghĩa gì. +


“Tôi đi hậu sơn, em đi hoa viên.” +


Du Dã khẽ nói. +


“Ha ha ha ha ha – được thôi, cảm ơn anh.” +


Lời điếu văn của anh tràn trề sinh cơ rạng rỡ, nơi an nghỉ của anh lại cô tịch xanh mướt, và tôi đã đồng ý rồi. +


Bởi vì tôi cảm thấy, chúng ta sẽ không bao giờ chia lìa nữa. 


Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Story Chương 16: Tôi cũng thích
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...