Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh

Chương 15: Thấu hiểu


“Hành Thanh…” Du Dã thì thầm bên tai hắn, khẽ r*n r*. Y nhìn Từ Hành Thanh bằng đôi mắt ướt át, đôi mắt ấy dường như biết nói, chứa đựng ngàn vạn lời chưa thốt. +


Từ Hành Thanh nhìn lại, nhấm nháp cái tên của y: “Du Dã… Du vũ khoáng dã (Rong chơi nơi hoang dã)…” +


Hắn gọi, hắn cười, hắn ngầm cho phép. Họ tâm đầu ý hợp đến lạ kỳ. +


Trong cuộc đời, suy cho cùng sẽ luôn có những ký ức bị quăng vào góc khuất. Hắn, đối với mọi thứ về Du Dã, thực sự chẳng thể nhớ ra điều gì cả. +


Thế nhưng… hắn chấp nhận tất cả những gì Du Dã kể cho mình. Hắn chọn bị lừa dối, chọn cả sự tự lừa dối bản thân. +


Bởi vì hắn yêu y sao? Hắn của “trước kia” là ai? Hắn của “sau này” là ai? Ngay cả bản thân Từ Hành Thanh cũng không rõ. +


Giống như đêm đen đặc trong trang sách, cuối cùng cũng đón chờ được ánh trăng mỏng manh, keo kiệt của thế giới. Thứ ánh sáng trắng bệch không gì ngăn cản xuyên qua cửa sổ, phác họa nên đường nét của Du Dã, với những giọt mồ hôi li ti trên trán và chóp mũi. +


“Tôi thế nào cũng được,” Từ Hành Thanh khàn giọng nói, phá vỡ sự tĩnh lặng nghẹt thở chỉ còn vương lại tiếng th* d*c. +


Cũng giống như Du Dã vậy, thế nào cũng được. Sống cũng được, chết cũng được, l*m t*nh cũng được. +


Trên cũng được, dưới cũng được, bởi vì đó là y, nên tất cả đều được. +


“Tôi biết mà,” Du Dã hừ nhẹ một tiếng trả lời hắn, rèm mi rũ xuống, nụ cười dịu dàng như làn nước ấm: “Nếu tôi đã chuẩn bị rồi, thì không thể lãng phí được.” +


Cổ họng Từ Hành Thanh ngứa ngáy, hắn chỉ muốn uống trọn ly nước vừa tầm này trong một hơi. Thế nhưng khi vừa ngậm một ngụm vào miệng, hắn lại phát hiện mình không nỡ nuốt xuống. +


Hắn hận không thể hóa thành chú mèo, chú chó nhỏ, dùng lưỡi l**m láp làn nước ấy một cách cuồng nhiệt. +



Vầng trăng từ từ nhắm lại đôi mắt vốn đã ngái ngủ. Từ Hành Thanh bèn phác họa bóng hình người mà mình vô cùng quen thuộc trên bãi cát trong tâm tưởng. +


Thế nhưng tâm triều lại như những đợt sóng dữ dội vỗ bờ, cuốn phăng cả cát và tranh, rồi lại vội vã rút về phía biển khơi, để lại một đường nét run rẩy, đứt đoạn chẳng thành hình. +


Từ Hành Thanh vẫn muốn tiếp tục phác họa, nhưng hắn nhận ra mình không thể làm được. Thủy triều dâng lên do bất khả kháng tự nhiên, không hề dừng lại, chẳng cho hắn bất cứ cơ hội nào. +


Thế là hắn bắt đầu căm ghét vầng trăng đêm nay, căm ghét ánh sao mờ mịt. Hắn đưa tay ra, định bật ngọn đèn sáng trưng lên, nhưng lại bị Du Dã khóa chặt mười ngón tay, đặt lên đó những nụ hôn nồng cháy. +


Vào khoảnh khắc ấy, hắn chẳng thể nhớ nổi điều gì. Khi bừng tỉnh, hắn cảm thấy giận dữ vì sự thụ động không đáng có của bản thân. Hắn hận không thể xé nát lực hấp dẫn đang nằm ngoài tầm kiểm soát này. Giây phút vị thế đảo lộn, vạn vật như rung chuyển dữ dội. +


Từ Hành Thanh rủ mi mắt nhìn Du Dã. Một Du Dã vốn luôn ung dung tự tại, hóa ra cũng có lúc lộ ra thần thái thế này, bằng chính gương mặt của hắn. +


“Du Dã,” hắn nhớ lại y từng nói, họ từng dùng chung một thân phận, Du Dã cũng từng là “Từ Hành Thanh”. +


Thế là Từ Hành Thanh hỏi: “Anh có thích cái tên Từ Hành Thanh không?” +


Du Dã túm chặt lấy áo hắn, cái động tác nhỏ ấy thế mà cũng giống hệt Từ Hành Thanh. Nhưng y không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu, chỉ thụ động lắc lư theo nhịp độ, như một mầm cỏ nhỏ bé mà kiên cường trong gió bão. +


“Tôi không thích,” Từ Hành Thanh thản nhiên nói, “Anh không thấy phát âm nó rất khó khăn sao?” +


“Nhưng mà, tôi lại có chút thích nó, vì nó nghe giống như tiếng r*n r* lúc này của anh vậy.” +


“Cho nên…” Từ Hành Thanh v**t v* khuôn mặt đỏ bừng của Du Dã, hôn lên đôi mắt đang mờ sương, khẽ cười: “Lần sau tôi cũng sẽ gọi anh như thế, Hành Thanh.” +


Cái tên vốn đã bị quẳng đi cùng ký ức, tựa như một ngôi chùa cổ không người ghé thăm. Ở cuối con đường mòn cỏ dại mọc đầy, sau bức tường loang lổ bị dây leo quấn quýt, chiếc chuông cũ kỹ bỗng dưng bị gõ vang một hồi thật mạnh. +


Tiếng chuông im lìm bấy lâu nay lan tỏa theo thân chuông đang rung động, ttrong trẻo và êm tai đến lạ, vang vọng mãi không dứt. +



Nhưng người gõ chuông vẫn còn tiếc nuối không nỡ rời, khẽ v**t v* thân chuông như thể đang hoài niệm. +


Du Dã đẩy nhẹ Từ Hành Thanh, động tác ấy giống hệt như phản xạ tự nhiên của Từ Hành Thanh lúc trước, gần như là sao chép từ một khuôn mẫu. +


Tư thái quá đỗi quen thuộc ấy khiến Từ Hành Thanh cảm thấy mình gần như tan chảy vào trong cơ thể của Du Dã. Giống như đối diện với một tấm gương, hắn có thể tự do tự tại, không cần kìm nén bản thân, vì Du Dã hiểu tất cả, vì họ thấu hiểu nhau đến mức quá đáng. +


Hắn thích cảm giác này, hắn lún sâu không thể tự dứt ra. Hắn không nhượng bộ dù chỉ một bước. +


Nhìn xem, Du Dã biết rồi. Họ nhìn vào mắt nhau, cuối cùng Du Dã thu tay lại, một lần nữa túm chặt lấy áo hắn. +


Từ Hành Thanh mỉm cười, lý trí của hắn đã tan thành mây khói. Hắn ghé sát tai Du Dã hỏi: “Hành Thanh à, anh còn nhớ không? Anh đều nhớ cả đúng không? Tôi suýt nữa thì tưởng anh cũng giống tôi, đều quên sạch rồi chứ.” +


“Tại sao? Tại sao không nói cho tôi biết?” +


Hắn chất vấn đầy cay đắng, dùng hành động để trút bỏ nỗi hoang mang và oán hận tích tụ bấy lâu. +


“Vì đau khổ sao? Vì anh đã làm sai điều gì sao? Tại sao lại để tôi chẳng biết một chút gì?” +


“Thậm chí còn không thèm lừa dối tôi? Vì sợ sẽ bị tôi phát hiện sao? Anh thông minh thật đấy.” +


Du Dã nghiêng đầu qua một bên, không muốn để ý đến Từ Hành Thanh, mà thực ra cũng chẳng còn sức để đáp lại, đôi mắt y từ lâu đã đong đầy những giọt lệ chực trào. +


“Nhưng không sao, thế này cũng tốt.” Từ Hành Thanh tự lẩm bẩm một mình, hôn lên những giọt nước mắt nơi đuôi mắt y, “Tôi nhận thua. Tôi nghĩ trước đây tôi thực sự đã rất thích anh, đến mức hiện tại cũng vẫn thế.” +


“Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại đối với gương mặt này… Anh thật đáng yêu.” +


Từ Hành Thanh cứ luyên thuyên mãi, như muốn nói hết sạch những lời chưa thốt bấy lâu nay, gần như không thể dừng lại, mặc kệ mọi thứ xung quanh. +



Cho đến khi hắn nghe thấy lời đáp đứt quãng của Du Dã: “Lừa đảo.” +


Đúng thế, lời đàn ông nói vào lúc này sao có thể coi là thật được, chẳng qua là bản năng che mờ lý trí mà thôi. +


“Ừm, lần sau anh cũng có thể lừa tôi.” Từ Hành Thanh đáp. +


Thế nhưng, cái trò lừa bịp mà cả hai đều thấu rõ này còn có thể gọi là lừa dối sao? Nếu không, phải gọi nó là gì? Từ Hành Thanh chẳng nghĩ ra nổi, vì vậy hắn chỉ vận động một cách vô tri vô giác theo quán tính. +


Chiếc ấm đun nước nóng bỏng cuối cùng cũng không thể kìm nén mà phát ra tiếng còi báo hiệu, hơi nước bốc lên nghi ngút, dòng nước sôi sục không ngừng bên trong, cho đến khi chủ nhân giật mình bừng tỉnh, rút phích cắm điện, mọi thứ mới trở lại yên tĩnh. +


Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. +


Một Từ Hành Thanh vốn luôn thích thoái lui, thích trốn tránh, giờ đây lại nhìn thấy sự né tránh của Du Dã. Y đang che lấy mặt, không muốn để hắn nhìn thấy. +


Nhưng che mặt thì có ích gì, những dấu vết bên dưới gương mặt ấy lại càng thêm nổi bật. Vì Du Dã không ra ngoài, không gặp ai, nên Từ Hành Thanh mới không kiêng dè gì như thế. +


“Hóa ra anh cũng luôn như vậy.” Từ Hành Thanh thốt ra một tiếng thở dài nghe y hệt giọng điệu của Du Dã. +


Sao bấy lâu nay hắn lại không phát hiện ra cơ chứ? +


“Em đã học được cách hạnh phúc chưa?” Du Dã rúc vào lòng hắn, khẽ hỏi. +


“Anh đã học được chưa?” Từ Hành Thanh hỏi vặn lại. +


Du Dã cuối cùng cũng quay đầu nhìn hắn: “Ở ngay đây này.” +


“Thế sao? Vậy bản thân ‘Hạnh Phúc’ cũng cần phải học cách hạnh phúc à?” +



Du Dã vốn định nói hạnh phúc của mỗi người đều không giống nhau, nhưng khi nhìn vào gương mặt của Từ Hành Thanh, y lại không nói nên lời. +


Y hy vọng hạnh phúc của y cũng chính là hắn. +


Y nghiêng đầu, áp tai vào lồng ngực Từ Hành Thanh, nhắm mắt lại, cảm nhận từng nhịp tim đập của đối phương. +


Thật tốt. +


Thật tốt, tốt đến mức khiến y cảm thấy bản thân mình đê tiện vô cùng. +


Giống như kẻ nhân bản trong sách giả làm một đứa trẻ bình thường,lừa dối được tất cả mọi người, nhưng duy chỉ có chính mình là không thể lừa nổi, cũng chẳng thể lừa được bản thể gốc. +


Mà bản thể lúc này đây lại đang dung túng cho y, chẳng buồn hỏi han bất cứ điều gì. +


Họ cùng nhau tận hưởng tấm kính băng giá ngăn cách ở giữa. +


“Cần chứ.” Sau một hồi im lặng thật dài, Du Dã mới trả lời câu hỏi của Từ Hành Thanh. +


Nhưng dường như Từ Hành Thanh đã ngủ say mất rồi. +


“Tôi sợ lắm.” Du Dã dè dặt nắm lấy bàn tay của Từ Hành Thanh, lầm bầm tự nói, “Nhưng… tôi muốn như thế này.” +


Tôi muốn đến gần em, ôm lấy em, yêu em, làm tất cả mọi thứ vì em để có thể cảm nhận được hạnh phúc, cho dù kết cục có là vực thẳm vạn trượng đi chăng nữa. +


Du Dã đang sợ điều gì? +


Từ Hành Thanh nghĩ ngợi trong cơn mê màng, đại não mệt mỏi không tìm ra được đáp án, lần này hắn thực sự chìm vào giấc ngủ. +


Phải đợi đến tận ngày hôm sau, hắn mới hỏi ra miệng. 


Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Story Chương 15: Thấu hiểu
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...