Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 75: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 03
Mạnh Hải Anh im lặng rất lâu, lâu đến mức Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang đều cảm thấy có gì đó không ổn.
Tạ Thần Quang kéo tay áo Mạnh Hải Anh: “Bà ơi, bà, không vui ạ?”
Cô bé bày kế cho Mạnh Hải Anh: “Bà ơi, có thể đánh nhau với Tiểu Tinh.” — Khi cô bé không vui, cô bé đều làm như vậy.
Tạ Tinh Quang cũng bày kế cho Mạnh Hải Anh: “Bà ơi, có thể đánh nhau với Tiểu Thần.” — Khi cậu bé không vui, cậu bé sẽ làm như vậy.
Mạnh Hải Anh: “…”
Tạ Tranh không kìm được, cuối cùng bật cười thành tiếng.
Anh hỏi Mạnh Hải Anh: “Mẹ thấy chưa, cháu nội của mẹ cũng biết binh pháp rồi. Binh pháp Tôn Tử*.”
(*Binh pháp Tôn Tử là một tác phẩm quân sự cổ điển của Trung Quốc, được cho là của danh tướng Tôn Vũ (Tôn Tử) viết vào khoảng thế kỷ thứ 5 TCN. Cuốn sách gồm 13 chương, tập trung vào chiến lược và chiến thuật quân sự, và được coi là nền tảng của học thuyết quân sự phương Đông. Tác phẩm này không chỉ có giá trị về quân sự mà còn được áp dụng rộng rãi trong nhiều lĩnh vực khác như kinh doanh, quản lý và chính trị.)
Mạnh Hải Anh: “…”
Bà bất lực nhíu mày: “Tạ Tranh, con có thể đứng đắn một chút được không.”
Tạ Tranh đáp: “Mẹ có thể thư giãn một chút.”
Mạnh Hải Anh mím môi, ánh mắt lướt qua bụng dưới của Tạ Tranh rồi nhanh chóng rời đi, như thể bà đang nhìn không phải là cơ bụng mà là dung nham núi lửa.
Một lúc sau, Mạnh Hải Anh lại nhìn về, bà nói: “Không nhìn ra.”
“Con vốn dĩ không lộ rõ.” Tạ Tranh: “Hơn nữa mới chỉ có một tháng.”
Mạnh Hải Anh tính toán: “Vậy là sinh vào tháng Tám.”
Tạ Tranh gật đầu.
Mạnh Hải Anh thở dài: “Lúc đó trời nóng quá, có thể sẽ không dễ hồi phục.”
Tạ Tích đưa lời mời ăn dưa hấu cho Mạnh Hải Anh nhưng không nhận được phản hồi, nhưng cậu bé vẫn đi lấy một đĩa dưa hấu, bưng chiếc đĩa nhỏ chia dưa hấu cho mọi người: “Bà ơi, bà ăn miếng to nhất đi ạ.”
Mạnh Hải Anh lại trở nên hạnh phúc một cách yếu ớt.
Bữa trưa là do Lộ Lộc làm.
Cậu đeo một chiếc tạp dề màu xanh, rất tập trung ướp nguyên liệu theo công thức. Mạnh Hải Anh tiến lên, hỏi: “Có cần mẹ giúp gì không?”
Thật ra Tạ Tranh biết mẹ anh chỉ hỏi xã giao mà thôi, người này căn bản không biết nấu ăn. Thói quen không kén ăn, không cầu kỳ về thức ăn của anh hoàn toàn là nhờ vào bà Mạnh, bởi vì dù khó ăn cũng phải ăn, nếu không sẽ bị chết đói.
Chắc hẳn Lộ Lộc cũng biết Mạnh Hải Anh chỉ khách sáo, nhưng lại gật đầu: “Dạ được ạ, mẹ.”
Mạnh Hải Anh: “…”
Bà đứng dậy, lúng túng đi tới.
Lộ Lộc giao cho bà nhiệm vụ đánh trứng.
Mạnh Hải Anh lóng ngóng đập trứng vào tô và khuấy, ánh mắt không ngừng chú ý đến hành động của Lộ Lộc.
Người trẻ tuổi cao ráo, dễ mến đang đứng cạnh bà lúc này là một Alpha, đồng thời cũng là chồng của con trai bà, người cha khác của cháu gái và cháu trai của bà.
Hồi Tạ Tranh phân hóa, ôm bồn cầu nôn đến tối tăm mặt mũi, nguyện vọng duy nhất của bà là hy vọng Tạ Tranh sau này có thể bình thường và hạnh phúc, bây giờ Tạ Tranh đã kết hôn và sinh con như bà mong muốn, nguyện vọng của bà đã thành hiện thực một nửa, Tạ Tranh hạnh phúc, nhưng vẫn không bình thường.
Nhưng tại sao Tạ Tranh lại nhất định phải nghe lời bà?
Thật ra bà còn không bảo vệ được bản thân, con chó nhỏ đó, lúc đó bà là người duy nhất có thể ngăn cản Tạ Tiến Đức, nhưng bà đã không làm được.
Tạ Tranh nói mình chưa chữa khỏi.
Hỏi bà: “Mẹ chấp nhận được không? Mẹ, không chấp nhận cũng không sao.”
Còn nói: “Thực ra con biết mẹ hy vọng con hạnh phúc, con cũng hy vọng mẹ hạnh phúc.”
Thật ra điều khiến bà đau lòng nhất là Tạ Tranh không hề nói cho bà biết về hai lần mang thai trước đó.
Trong lòng Mạnh Hải Anh lại bắt đầu lan tràn cảm giác khó chịu đó, hốc mắt nóng bừng và cay xe, có cảm giác xúc động muốn khóc.
Bà nghe thấy giọng Lộ Lộc: “Mẹ.”
Mạnh Hải Anh ngẩng đầu lên, nhìn Lộ Lộc qua màn nước mắt.
Lộ Lộc nhận lấy cái bát trong tay bà, nói: “Con yêu anh ấy như mẹ yêu Tạ Tranh vậy.”
Nước mắt Mạnh Hải Anh đột nhiên không kiểm soát được mà rơi xuống.
Một bàn tay đưa khăn giấy vào tay bà, là Tạ Tranh: “Lau đi.”
Mạnh Hải Anh giật mình: “Con vào từ lúc nào?”
Tạ Tranh bất lực: “Con chỉ qua để vứt vỏ dưa hấu thôi. Không ngờ lại lạc vào hiện trường quay phim bi kịch.”
Anh hỏi bà Mạnh: “Quay xong chưa? Vẫn còn hai miếng dưa hấu dư lại của đoàn làm phim, mẹ ăn không?”
Mạnh Hải Anh: “…”
Khi Tạ Tranh không chọc giận người khác, anh có cái miệng rất biết dỗ dành. Bà bật cười trong nước mắt, lắc đầu.
Thấy sự chú ý của bà Mạnh không còn ở phía mình nữa, Tạ Tranh giơ tay chỉ vào Lộ Lộc từ phía xa.
Thằng nhóc thối này, đúng là khéo ăn khéo nói, một câu vừa đề cao bà Mạnh vừa thể hiện thái độ của mình. Cuối cùng Tạ Tranh cũng biết ‘Binh pháp Tôn Tử’ của hai đứa sinh đôi là tu luyện từ ai rồi.
Lộ Lộc cắn môi cười, lúc Mạnh Hải Anh lau khô nước mắt ngẩng đầu nhìn cậu, cậu vội vàng thu lại nụ cười.
Sau bữa trưa, Mạnh Hải Anh rời đi.
Trước khi đi, bà để lại cho Tạ Tranh một số thứ, kem dưỡng da bà mua ở cửa hàng, gối mềm kê bụng, v.v., còn dặn Tạ Tranh nếu có gì không hiểu, cần giúp đỡ thì cứ gọi cho bà.
Thật ra hôm nay Tạ Tranh định chạy thêm một chuyến đến công trường, nhưng bây giờ không kịp nữa rồi, nên anh là gọi cả nhà Lộ Lộc đi chơi một vòng ở công viên giải trí, buổi tối còn xem một màn pháo hoa.
Khi về đến nhà, ba đứa trẻ ngủ nghiêng ngả trên ghế an toàn ở sau xe, Tạ Tranh và Lộ Lộc phải bế cả ba đứa lên lầu. Lúc đặt chúng lên giường, trong tay bọn trẻ vẫn còn nắm chặt con búp bê mua ở công viên giải trí, trông rất đáng yêu.
Khẽ khàng rút lui, Tạ Tranh tập thể dục một lúc trong phòng gym, tắm rửa xong đang chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên cảm thấy bụng dưới co thắt hai cái, ngay sau đó, một cảm giác dính nhớp, buồn nôn lan tỏa lên cổ họng.
Tạ Tranh lập tức quay người đi về phía phòng tắm, anh chống hai tay vào hai bên bồn rửa mặt, nôn khan hai cái, nhìn thấy Lộ Lộc bước vào từ cửa.
Tạ Tranh vẫy tay với cậu, Lộ Lộc vẫn bước vào, đưa tay dọc theo đường cong sống lưng anh xoa dịu, vỗ nhẹ.
Nhưng hiệu quả rất nhỏ, Lộ Lộc lại vội vàng đi pha cho Tạ Tranh một cốc nước chanh.
Tạ Tranh nhấp một ngụm, lại càng cảm thấy muốn nôn hơn, nhíu chặt mày nôn khan hai cái, chỉ cảm thấy như có người đưa bàn tay hai tháng chưa rửa chọc vào cổ họng của mình, nắm chặt lục phủ ngũ tạng của mình ngâm một lần trong dầu cống, dính dính nhờn nhờn.
Khi mang thai Tạ Tích và cặp song sinh, Tạ Tranh cũng bị buồn nôn, đau lưng trong vài tháng đầu thai kỳ, nhưng không mãnh liệt như lần này.
Đang bực bội, Tạ Tranh cảm thấy Lộ Lộc dùng pheromone bao bọc lấy cơ thể mình, pheromone bao quanh anh dần dần siết chặt hơn.
Đây là cái gì nhỉ?
À đúng rồi, an ủi bằng pheromone.
Trong lúc buồn nôn, Tạ Tranh vẫn có thời gian suy nghĩ: Pheromone của tuyến thể nhân tạo cũng có thể an ủi cơ à?
Pheromone hương bưởi giống như những xúc tu vô hình và không có thực thể, dường như muốn chui vào cơ thể Tạ Tranh qua da và mọi kẽ hở, Tạ Tranh có thể cảm nhận rõ ràng sự lưu chuyển của pheromone Lộ Lộc — đầu tiên là dọc theo tứ chi di chuyển, cuối cùng hội tụ ở phía dưới lồng ngực anh, phía trên bụng dưới, tức là vị trí khoang sinh sản của anh.
Cục thịt nhỏ trong bụng dường như nhận ra pheromone này đến từ người cha còn lại của nó, sau vài giây, Tạ Tranh cảm thấy cảm giác nhờn dính kia bắt đầu rút lui.
“Ừm,” Tạ Tranh nói: “Đừng dừng lại.”
Lộ Lộc chạm trán mình vào trán Tạ Tranh.
Tạ Tranh dựa lưng vào bồn rửa mặt, nhắm hờ hai mắt lại.
Pheromone của Lộ Lộc xoa dịu khoang sinh sản của anh hết lần này đến lần khác, có chút nhói đau, nhưng phần lớn là thoải mái, thoải mái như duỗi người thật dài sau một giấc ngủ trưa vậy.
Khoảng năm phút sau, Tạ Tranh cảm thấy cảm giác buồn nôn hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó là cảm giác ngưa ngứa tê dại.
Bụng dưới và thắt lưng Tạ Tranh co giật hai cái, không kiểm soát được mà hừ hai tiếng từ mũi.
Nhưng trong giai đoạn đầu thai kỳ, bác sĩ nghiêm cấm ngủ chung giường, Tạ Tranh rất có khả năng tự chủ đẩy Lộ Lộc ra: “Được rồi, bảo bối. Chồng em sắp cứng rồi.”
Lộ Lộc cười.
“Nhưng em có thể dùng tay mà.” Lộ Lộc hạ giọng, công khai quyến rũ: “Hoặc là miệng, chú thích cái nào hơn?”
Tạ Tranh: “…”
Lại dùng tới binh pháp Tôn Tử đúng không?
Nhưng Tạ Tranh cảm thấy bại dưới cháu trai không mất mặt.
Hai người quay về phòng ngủ, Lộ Lộc điều chỉnh ánh đèn mờ đi. Tạ Tranh dựa vào gối, rủ mắt nhìn những ngón tay thon dài trắng nõn của Lộ Lộc cởi từng nút áo của mình.
Đôi môi ấm áp phủ lên môi anh, rồi dọc theo làn da xuống phía dưới.
Tạ Tranh nắm gáy Lộ Lộc, dần dần duỗi thẳng tứ chi, chỉ cảm thấy sâu bên trong cơ thể càng lúc càng ngứa ngáy.
Pheromone của anh dần dần lan tỏa trong phòng, hòa quyện với mùi pheromone của Lộ Lộc, khiến Tạ Tranh nghĩ đến trái cây chín rụng xuống đất.
Thật ra Lộ Lộc cũng có suy nghĩ tương tự.
Nhưng cậu không nghĩ đến trái cây, mà là Tạ Tranh.
Cơ thể người đàn ông đã như trái cây chín mọng, tỏa ra hương vị ngọt ngào và thơm ngon.
Là vì cậu, vì tình yêu của cậu, và tình yêu dành cho cậu.
Nhận ra điều này, Lộ Lộc cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
**
Sau đêm đó, các phản ứng dữ dội của giai đoạn đầu thai kỳ bắt đầu thường xuyên xuất hiện ở Tạ Tranh — nôn khan, buồn nôn, cảm giác không dễ chịu chút nào.
May mắn thay, sự an ủi bằng pheromone từ Lộ Lộc có thể giải quyết hoàn hảo phiền muộn của Tạ Tranh.
Tạ Tranh định đợi cục thịt nhỏ này ra đời rồi sẽ tính sổ kỹ càng với nó.
Sau khi chịu đựng bốn tháng đầu thai kỳ, Tạ Tranh cuối cùng không còn buồn nôn nữa.
Nhưng đồng thời, Tạ Tranh không cảm nhận được bất kỳ phản ứng nào từ cục thịt nhỏ trong bụng.
Thông thường bốn tháng đã có thể cảm nhận được thai máy, để đề phòng bất trắc, Tạ Tranh sắp xếp thêm một lần kiểm tra nữa.
Bác sĩ dùng đầu dò lướt trên bụng anh nửa ngày, dần dần, vẻ mặt nghiêm túc biến mất, thay vào đó là nụ cười: “Không cần lo lắng, là do đứa bé lười quá, lười vận động.”
Tạ Tranh: “…”
Bác sĩ ra hiệu cho Tạ Tranh nhìn vào màn hình: “Nhìn bàn tay nhỏ này, bàn chân nhỏ này, đáng yêu biết bao.”
Tạ Tranh nghiêng đầu nhìn lên màn hình một cái, nhíu mày chê bai, nhanh chóng quay mặt đi.
Lộ Lộc thì chụp rất nhiều ảnh, nếu xem nối tiếp nhau, mỗi bức đều giống hệt nhau, nếu phải tìm điểm khác biệt thì đúng là không thể tìm ra.
Giữa tháng Bảy, Lâm Uyên nóng bức khó chịu, mặt trời chói chang.
Tinh Nhận hoàn thành các cuộc kiểm tra, Ủy ban Chứng khoán thông qua đăng ký, cổ phiếu chính thức phát hành;
Đồng thời, Tạ Tranh cũng chuẩn bị đến ngày dự sinh, nhập viện.
Lão Điền là người đưa Tạ Tranh đến bệnh viện, khi Tạ Tranh đi bộ, cả người Lão Điền ở trong một trạng thái vô cùng kỳ lạ — anh ta nửa quỳ phía sau Tạ Tranh, giơ cao hai tay như một con cua bị khiêu khích, như thể muốn đỡ lấy thứ gì đó.
Trước đây Tạ Tranh cố tình không nói, muốn xem Lão Điền có thể phát hiện ra lần mang thai này của mình hay không. Không ngờ cho đến một tháng trước, Lão Điền vẫn nghĩ Tạ Tranh là bụng bia do xã giao, còn an ủi Tạ Tranh rằng thật ra không nhìn ra chút nào.
Khi anh ta biết Tạ Tranh mang thai, biểu cảm rất đa dạng và phong phú, Tạ Tranh chỉ hận lúc đó mình không quay video lại.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Tạ Tranh có thể chấp nhận hành vi hiện tại của Lão Điền. Anh quay đầu lại, nhìn Lão Điền. Lão Điền cũng biết hành động của mình đúng là quá thiểu năng, gãi gáy cười ha ha đứng dậy, nhưng khi Tạ Tranh bắt đầu đi bộ, anh ta lại không kiểm soát được mà khuỵu xuống, giơ cao hai tay, đỡ phía sau như một con cua.
Tạ Tranh: “…”
Anh chịu thua rồi.
Anh ôm trán, không nhịn được giơ chân đá Lão Điền một cái: “Chú nghĩ bây giờ ông đây vừa nhếch mông là có thể ẻ con ra được đấy à, rốt cuộc chú mày đang đỡ cái quái gì vậy???”
Lão Điền lúng ta lúng túng: “…”
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 75: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 03
10.0/10 từ 32 lượt.
