Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 74: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 02
Vừa rạng sáng ngày hôm sau Tạ Tranh nhận được một cuộc điện thoại.
Đối tác nói đã mua một ít đặc sản quê hương gửi đến dưới lầu cho Tạ Tranh.
Tạ Tranh: “Được.” Giọng nói vẫn còn mang đậm vẻ ngái ngủ.
Lộ Lộc thức dậy mặc quần áo: “Em đi lấy nhé. Đúng lúc em cũng có bưu phẩm dưới lầu.”
Tạ Tranh gật đầu.
Khoảng hai, ba phút sau khi Lộ Lộc đi, Tạ Tranh mới hoàn toàn tỉnh táo, đang chuẩn bị đứng dậy thì nghe thấy tiếng động ở cửa.
Anh ngẩng đầu nhìn, thấy cửa phòng ngủ bị đẩy ra một khe nhỏ, Tạ Tích bóp má chen vào khe cửa, hỏi: “Ba ba, ba dậy chưa ạ?”
Tạ Tranh trêu cậu bé: “Chưa.”
Tạ Tích “hả” một tiếng.
Cửa im lặng một lúc lâu, chiếc má bị kẹp ở cửa rụt lại, một lúc sau Tạ Tích áp mắt phải vào khe hở, nhìn vào bên trong, vừa vặn đối diện với ánh mắt cười của Tạ Tranh.
Tạ Tích ngây ra một chút, kéo dài giọng mềm mại trách cứ hành động của Tạ Tranh: “Ba ba—rõ ràng ba dậy rồi cơ mà—”
Cậu bé dùng vai đẩy cửa mở ra, chạy về phía Tạ Tranh, phía sau còn có Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang, ba đứa nhỏ lảo đảo nối đuôi nhau thành một hàng, giống như những chú vịt con xếp hàng dọc.
Quần áo của Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang có chút lộn xộn, Tạ Tranh hỏi chúng: “Ai thắng?”
Hai đứa trẻ cùng nhau bĩu môi.
Ồ, vậy là không ai thắng cả.
Tạ Tranh ngồi xổm xuống cho mấy đứa trẻ hôn, rồi nói: “Đi chơi đi, ngoan nào.”
“Ngoan nào?” Tạ Tích lặp lại.
Đây không phải lần đầu tiên Tạ Tranh dùng từ “ngoan nào” để gọi chúng, nhưng lần này ba đứa trẻ lại đột nhiên nảy sinh hứng thú lớn với từ này, Tạ Tích nói: “Ba ba cũng ngoan nào.”
Rồi chui xuống gầm bàn lấy ra hai món đồ chơi: “Xe nhỏ ngoan nào, voi con ngoan nào.”
Tạ Tranh: “…”
Chúng nhét vào từ lúc nào vậy?
Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang đi theo sau Tạ Tích, nhại lại: “Ngoan nào, ngoan nào ngoan nào.”
Một từ mà chơi cả nửa ngày, không biết thú vị ở chỗ nào.
Đợi Lộ Lộc ôm một thùng carton lớn vào cửa, ba đứa nhỏ lại xúm lại: “Ngoan nào, ngoan nào.”
Lộ Lộc cười híp mắt, trông khá vui vẻ: “Hả?”
Tạ Tích nói: “Ba ba dạy đó!”
Lộ Lộc ngước mắt nhìn Tạ Tranh, Tạ Tranh tình cờ cũng đang nhìn cậu, ánh mắt trầm lắng.
Lúc nãy Lộ Lộc đi vội quá, trên người đang mặc áo của anh, áo cổ chữ V màu đen, cổ và xương quai xanh, kể cả một phần nhỏ ngực đều lộ ra bên ngoài.
Khi Tạ Tranh mặc, ngực áo sẽ căng ra theo hình dáng cơ bắp của anh, nhưng khi Lộ Lộc mặc nó, chiếc áo lại thành kiểu có chút rộng thùng thình.
Nhưng điều này không có nghĩa là Lộ Lộc yếu ớt.
Alpha trẻ tuổi năm nay 23 tuổi, so với lúc Tạ Tranh mới quen cậu, sự non nớt đã mất đi không ít, vóc dáng đã dần dần phát triển thành thanh niên.
Không chỉ vóc dáng, mà cả tính cách. Cái vẻ lanh lợi đáng yêu dần dần được mài giũa thành tính cách ung dung đối diện với mọi thứ, Tạ Tranh cảm thấy hứng thú vô cùng.
Tuy nhiên, Tạ Tranh cảm thấy Lộ Lộc khi đối diện với mình vẫn không thay đổi, một con nai đần, luôn nói những điều ngớ ngẩn.
Tạ Tranh cắn khớp ngón trỏ giữa răng, cơn đau kéo suy nghĩ của anh trở lại, anh nghe thấy Lộ Lộc hỏi mình với giọng điệu trêu chọc: “Nghĩ gì thế? Ngoan nào.”
Tạ Tranh: “…” Có đứa muốn ăn đòn.
Anh nhả khớp ngón tay ra nhìn bưu phẩm mà đối tác gửi đến, đi ngang qua Lộ Lộc thì đưa tay ra, vặn mạnh tai Lộ Lộc một cái, nghe thấy tiếng cười rất vui vẻ của Lộ Lộc.
Bị đánh mà cũng vui thế cơ à? Đúng là có vấn đề.
**
Dự án công ty đang làm hiện tại không kiếm được nhiều tiền, nhưng là hợp tác với chính quyền địa phương. Lấy danh nghĩa xây dựng tài nguyên, phát triển đô thị. Để thể hiện sự coi trọng dự án, thỉnh thoảng Tạ Tranh cũng đến công trường xem xét.
Hôm nay đi cùng Tạ Tranh là hai trợ lý và người trong nhóm dự án, xét thấy công trường nhiều bụi bẩn và mùi, mà bụng mình còn có một sinh linh nhỏ, trước khi xuống xe Tạ Tranh lấy một chiếc khẩu trang đeo vào. Chiếc khẩu trang màu đen che đi sống mũi sắc nét và đôi môi mỏng của anh, chỉ còn lại đôi mắt và cặp lông mày sắc lẹm lộ ra ngoài.
Trợ lý vốn đang thảo luận với Tạ Tranh, thấy khuôn mặt nghiêng của Tạ Tranh mà ngây ra vài giây: “Ơ, em định nói gì ấy nhỉ?”
Tạ Tranh quay đầu liếc cô: “Cô hỏi tôi à?”
Tạ Tranh đẹp trai, nhưng ít người dám động lòng với anh. Dù sao thì người đi làm ai mà chẳng ghét ông chủ, hơn nữa ông chủ đã có ba đứa con rồi, có động lòng cũng vô ích, cuộc sống của người ta đang tốt đẹp.
Trợ lý lắc đầu, chợt nhớ ra điều gì đó: “À đúng rồi, anh Tạ, chị Tôn phát hiện có thai rồi, muốn xin nghỉ thai sản.”
“Tiểu Tôn?”
Tiểu Tôn là một trong những trợ lý theo Tạ Tranh lâu nhất, từ chỗ không biết gì đến cương quyết quyết đoán như bây giờ, đã nằm trong phạm vi “người nhà” của Tạ Tranh.
Nhưng Tạ Tranh nhớ cô ấy độc thân cơ mà, quen đối tượng từ lúc nào mà có thai vậy?
Tạ Tranh nói: “Bảo cô ấy tự đến nói chuyện với tôi.”
Trợ lý đáp một tiếng.
Sau khi trở về từ côncông trường, trên người Tạ Tranh dính không ít bụi, trong văn phòng có sẵn quần áo dự phòng, Tạ Tranh vừa thay xong thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
“Vào đi.”
Tiểu Tôn đẩy cửa đi đến trước mặt Tạ Tranh: “Anh.”
Tạ Tranh không nói gì ngay, nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt.
Tóc ngắn, không trang điểm, vòng cổ màu đen, khiến làn da của cô trông tái nhợt không có sức sống.
Tạ Tranh ngồi xuống ghế giám đốc, bắt chéo chân: “Chuyện gì vậy?”
Tiểu Tôn như đang báo cáo công việc: “Là hàng xóm của em, cô em gái kém em hai tuổi. Hôm sinh nhật em uống say.”
Tạ Tranh “ồ” một tiếng, hỏi: “Giúp cô báo cảnh sát?”
Đôi mắt Tiểu Tôn mở to: “Cái… cái đó thì không cần đâu ạ.”
Tạ Tranh nhìn chằm chằm vào cô: “Sắc mặt cô kém lắm.”
Tiểu Tôn nói: “Vì phản ứng thai kỳ, khó chịu quá, anh.”
Tạ Tranh hỏi cô thêm hai câu, xác nhận cô tự nguyện mang thai, rồi kết thúc cuộc đối thoại bằng tiền thưởng và kỳ nghỉ.
Mang thai không phải là chuyện dễ chịu gì, Tạ Tranh hiểu rất rõ, đồng thời, anh cũng cảm thấy mình may mắn — dù là Tạ Tích, Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang, hay bé con đang trong bụng này, anh đều không quá khó chịu, ít nhất là không như Tiểu Tôn, nói vài câu là loạng choạng, mồ hôi lạnh chảy khắp người.
Lúc sinh cũng khá ổn, thật sự là khá ổn. Đau đớn cũng chỉ là một lúc, cơ thể anh vốn đã khỏe mạnh, chưa kể y tế hiện đại đã đủ phát triển, sinh xong cũng hồi phục rất nhanh, không để lại di chứng hay dấu vết gì.
Về đến nhà, Tạ Tranh kể cho Lộ Lộc nghe chuyện Tiểu Tôn có thai.
Lộ Lộc rất ngạc nhiên: “Chị Tôn có thai à? Chị Tôn á?”
Tạ Tranh hỏi Lộ Lộc: “Em có nghe nhầm tên không, tôi nói là Tiểu Tôn chứ không phải Lão Điền.”
Lộ Lộc: “…”
Lộ Lộc gần đây đang bận rộn với một cuộc thi, mấy sinh viên cùng nhau đưa ra ý tưởng, làm tác phẩm, hôm nay cậu đến trường, trên người toàn mùi sơn dầu và bùn đất, trên tay áo còn có vết màu đã khô.
Lộ Lộc nhìn theo ánh mắt Tạ Tranh cũng thấy tay áo của mình bị bẩn, cậu đưa tay xoa xoa, nói với Tạ Tranh: “Trước đây khi em còn làm ở Tinh Nhận, nghe nói chị Tôn từng bị thương, rất khó có thể mang thai.”
Tạ Tranh: “Cả chuyện này mà em cũng biết?”
Lộ Lộc chớp chớp mắt: “Em biết nhiều chuyện bát quái lắm, có lẽ bọn họ cũng biết em là nhân viên tạm thời, làm không lâu dài, nên cứ hay buôn chuyện với em.”
Tạ Tranh nhìn cậu: “Thế em còn biết cái gì nữa?”
“Thực ra chỉ là chuyện linh tinh thôi. Hơn nữa nhiều người bây giờ cũng không còn làm việc ở chỗ chú Tạ nữa.”
Lộ Lộc suy nghĩ một chút, đột nhiên ghé sát tai Tạ Tranh: “Chú Tạ còn nhớ anh kế toán họ Lương trước đây không? Thực ra anh ấy đã lén kết hôn rồi, có lần em nhìn thấy con gái anh ấy, đáng yêu lắm.”
Tạ Tranh cười.
Lộ Lộc nghiêng đầu, đôi mắt màu nhạt rất chăm chú nhìn biểu cảm của Tạ Tranh. Cũng là vẻ mặt muốn cười: “Chú Tạ thích nghe chuyện này à?”
Tạ Tranh tựa lưng ra phía sau, trên mặt vẫn còn vương chút ý cười.
Thực ra anh không còn nhớ người kế toán đó nữa, cũng không hề có chút hứng thú nào với những chuyện tầm phào mà Lộ Lộc nói.
Hai người đã kết hôn, đang nói những chuyện không hề có chất dinh dưỡng trong ngôi nhà thuộc về bọn họ, đặt vào mười năm trước chắc chắn Tạ Tranh sẽ ghét bản thân mình đến chết, nhưng bây giờ, anh rất hài lòng với khung cảnh lúc này.
Lộ Lộc không biết Tạ Tranh đang cười điều gì, nhưng cậu cũng rất vui. Cậu áp tai vào bụng dưới Tạ Tranh: “Bé con.”
Mái tóc hơi dài của Lộ Lộc rủ xuống gáy, để lộ một chút da thịt, Tạ Tranh nhìn thấy vết tích để lại sau phẫu thuật, một vết sẹo ngang dài năm, sáu centimet, hơi nhô lên, màu nhạt hơn làn da xung quanh.
Tạ Tranh nhéo nhéo gáy cậu: “Em nghĩ ra tên cho con chưa?”
Thực ra Tạ Tranh hỏi chỉ là hỏi thôi, chứ không đặt hy vọng gì vào câu trả lời của Lộ Lộc. Anh đã đặt ba cái tên rồi, Lộ Lộc vẫn dừng lại ở giai đoạn “Tạ Thiên Tạ Địa”.
Nhưng không ngờ Lộ Lộc lại nói: “Em nghĩ ra một cái tên rồi.”
Tạ Tranh nhướng mày: “Nói nghe xem.”
Lộ Lộc hỏi: “Gọi là Tiểu Mãn thì sao?”
Mãn?
Trong từ Mãn nguyện, Mãn ý?
“Không tệ.” Tạ Tranh nói: “Lộ Mãn.”
Lộ Lộc sững người, ngẩng đầu lên nhìn Tạ Tranh, đôi mắt trước tiên là tràn đầy kinh ngạc, sau đó, hơi nước ướt át bao phủ mọi cảm xúc.
Trong khoảnh khắc này, cậu cảm nhận được tình yêu của Tạ Tranh một cách kỳ diệu, rộng lớn như biển cả, dưới bề mặt tĩnh lặng lại có sức mạnh có thể nuốt chửng trời đất.
Lộ Lộc nghe thấy cổ họng mình lại phát ra âm thanh như bị giẫm phải đuôi, rất đáng xấu hổ.
Nhưng Tạ Tranh dường như rất thích điều đó, tiếng cười trầm thấp của người đàn ông truyền đến từ trên đỉnh đầu.
Trước khi đi ngủ, Tạ Tranh nhận được tin nhắn từ Tiểu Tôn, một bức ảnh, nguồn sáng duy nhất trong môi trường tối là vài cây nến trên bánh kem, Tiểu Tôn đứng ở giữa khung hình, bên cạnh là vài người bạn cùng tuổi, và một người lớn tuổi, tóc mai bạc trắng, tay cầm gậy.
Đây là chúc mừng Tiểu Tôn mang thai à?
Tạ Tranh nhớ lại khi mình phát hiện có thai, Lộ Lộc cũng tổ chức tiệc mừng cho anh như thế này, còn có bà nội Lộ Lộc, bà cụ đã tự mình đến nấu một bữa tối thịnh soạn cho Tạ Tranh, ngon hơn tay nghề của Lộ Lộc rất nhiều.
Còn về Mạnh Hải Anh, Tạ Tranh vẫn chưa nói với bà.
Nhưng lần này tình hình dường như khác hai lần trước.
Dù sao anh và Lộ Lộc đã thực sự là quan hệ hôn nhân, làm việc gì cũng phải ra dáng việc đó, anh mang thai, Mạnh Hải Anh là mẹ ruột anh, nên được biết.
Lúc này Tạ Tranh đã bước nửa bước chân vào giấc mơ, nghĩ đến đây lại mò điện thoại dưới gối, nheo mắt gõ chữ: “Con mang thai”
Hậu quả của ba chữ đó là sáng sớm ngày hôm sau, anh nhìn thấy Mạnh Hải Anh đã ngồi trên ghế sofa nhà mình.
Tạ Tranh: “…”
Đây là lái xe suốt đêm để đến đấy à? Hay mua vé sớm nhất?
Quả thực là hiệu quả ghê.
Tạ Tích ngồi trên đùi bà, ngước cằm lên nhìn bà: “Bà ơi, bà có ăn dưa hấu không ạ? Ba ba mua dưa hấu to lắm ạ.”
Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang rất năng động từ sáng sớm, mỗi đứa một bên cuộn tròn trên đùi Mạnh Hải Anh, vừa vo giấy vừa ném vào nhau.
Tạ Tranh còn chưa nói gì, Lộ Lộc đã nói: “Mẹ.”
Mạnh Hải Anh: “…”
Sự hiện diện của ba đứa nhỏ khiến Mạnh Hải Anh cảm thấy hạnh phúc vô cùng, còn việc Tạ Tranh mang thai và tiếng “Mẹ” của Lộ Lộc lại khiến bà cảm thấy bối rối. Điều này dẫn đến biểu cảm vừa hiền từ vừa yếu ớt đồng thời xuất hiện trên khuôn mặt của bà.
Tạ Tranh nhìn mẹ mình, nhếch khóe miệng cười rất vui vẻ.
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 74: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 02
10.0/10 từ 32 lượt.
