Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 73: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 01


“Con…” Mạnh Hải Anh nói: “Con cứ chào người theo Tạ Tranh là được, nếu có ai hỏi dò gì đó, chuyện công ty hay chuyện của con và Tạ Tranh, con cứ nói không biết là xong.”


Lộ Lộc gật đầu: “Vâng, cảm ơn mẹ.”


Mạnh Hải Anh với vẻ mặt vừa muốn ngất xỉu, vừa ngượng nghịu: “…”


Tạ Tranh đứng bên cạnh xem rất vui vẻ, anh dùng ngón trỏ và ngón giữa ấn vào môi, sợ bị người khác thấy mình cười quá rõ ràng trong tang lễ.


Có người chạm vào anh từ phía sau, Tạ Tranh quay đầu lại, nhìn thấy Tạ Lý.


Bên nhà mẹ của Tạ Lý nhiều họ hàng, nhưng không có mấy ai thành đạt, Tạ Lý lại được coi là người khá khấm trong số những người trẻ tuổi, cũng chính vì vậy, hôm nay anh phải gánh vác công việc, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi.


Tạ Lý nói: “Đừng có lắc cái nhẫn cưới của anh trước mặt dì.”


Tạ Tranh bỏ tay đang che miệng xuống, cúi đầu nhìn ngón áp út của mình.


Chiếc nhẫn bạc trơn bao quanh gốc ngón tay của anh, đính vài viên kim cương nhỏ, không phô trương nhưng rất bền bỉ, vùng da dưới nhẫn do quanh năm không thấy ánh nắng nên có màu nhạt hơn vùng da xung quanh.


Tạ Tranh nói: “Xin chia buồn.”


“Không có gì phải quá buồn đâu, cụ đi trong giấc mơ, cũng không phải vì bệnh tật, rất tốt, hôm nay coi như hỉ tang.”


Tạ Lý dừng lại, nói thêm: “Chỉ là có chút đột ngột, cứ tưởng cụ còn sống được ba, năm mươi năm nữa cơ.”


Tạ Tranh gật đầu, tỏ ý hiểu.


Sau khi phân hóa, cơ thể alpha và omega có thêm một trái tim thứ hai: tuyến thể.


Trái tim thứ hai này không ổn định, gây ra kỳ mẫn cảm, kỳ ph*t t*nh, và cũng dễ gặp vấn đề, ngay cả trong thời đại y học đã phát triển như ngày nay, nhiều bệnh liên quan đến pheromone và tuyến thể vẫn là vấn đề nan giải, ví dụ như bệnh tự phệ của Lộ Lộc, hay rối loạn cảm giác gen pheromone của Tống Thanh Viễn.


Nhưng cũng không phải không có mặt tốt, rủi ro và lợi ích cùng tồn tại.


Pheromone do tuyến thể tạo ra mang lại cho alpha và omega thể chất mạnh mẽ hơn, tuổi thọ dài hơn beta, và thể chất dễ sinh con hơn.


Tạ Lý thò đầu ra phía sau Tạ Tranh nhìn một cái: “Tiểu Tích đâu? Không đến à? Tiểu Thần và Tiểu Tinh cũng không đến ư?”


“Không.”



Sự thất vọng của Tạ Lý hiện rõ trên mặt.


Tạ Tranh: “Nhưng có nhắn lời hỏi chú lần sau khi nào đến nhà tôi chơi với tụi nhỏ.”


Tạ Lý thở dài: “Ôi, bận quá, thật sự không có thời gian đến. Hay là để tụi nhỏ chuyển đến nhà em ở đi, đợi phân hóa rồi cho chúng về chỗ của anh.”


Tạ Tranh: “…..”


Ăn cướp trắng trợn?


Tạ Tranh suýt nữa bật cười vì tức.


Hai người nói thêm vài câu, chủ đề lại chuyển sang công việc. Công ty của Tạ Lý gần đây kinh doanh không tốt lắm, Tạ Tranh chỉ điểm cho anh ta vài câu đơn giản, Tạ Lý nhíu mày ghi nhớ, bên kia lại có người gọi tên Tạ Lý.


Tạ Lý đáp một tiếng, vội vã rời đi.


Quay lại thì thấy Lộ Lộc vẫn đang nói chuyện với Mạnh Hải Anh.


Mạnh Hải Anh ngưng một chút, nói với Tạ Tranh: “Thôi, con vào trong đi.”


Tạ Tranh gật đầu, gọi Lộ Lộc: “Đi thôi.”


Lộ Lộc cười với Mạnh Hải Anh: “Vậy chúng con vào trước nhé, mẹ.”


Tạ Tranh nhìn vẻ mặt yếu ớt của bà Mạnh thì lại muốn cười, đợi Lộ Lộc đi tới, anh hạ giọng hỏi Lộ Lộc: “Em cố ý giúp mẹ tôi giảm nhạy cảm đấy à?”


Lộ Lộc chớp mắt, vẻ mặt thuần lương đáng yêu: “Hả?”


Tạ Tranh đưa tay che nụ cười ở khóe miệng, quay lại nhìn Mạnh Hải Anh một cái, thấy Mạnh Hải Anh cũng đang nhìn về phía mình.


Thấy Tạ Tranh nhìn mình, Mạnh Hải Anh cụp mắt xuống, rồi lại ngước lên.


Bóng lưng Tạ Tranh có phần giống Tạ Tiến Đức hồi trẻ, nhưng Tạ Tranh mạnh hơn Tạ Tiến Đức rất nhiều.


Cũng giỏi hơn bà, ánh mắt nhìn người cũng tốt hơn bà rất nhiều.


Lộ Lộc.


Mạnh Hải Anh lại dán mắt vào bóng lưng của Lộ Lộc.



Mở khu vực bình luận ra, nhiều người bày tỏ sự yêu thích nồng nhiệt dành cho Lộ Lộc, ngay cả khi chiếc nhẫn trên ngón áp út của cậu vô cùng nổi bật.


Ngày xưa, Tạ Tiến Đức bị cuốn đi bởi tình yêu nồng nhiệt như thế này, nhưng Lộ Lộc thì khác, người bạn đời mà Tạ Tranh công nhận rất yêu anh, vừa nãy khi bà nói chuyện với Lộ Lộc, Lộ Lộc luôn không kìm được mà quay lại nhìn Tạ Tranh, ánh mắt rất nồng nàn, mang theo sự ngưỡng mộ và sùng bái không thể che giấu.


Tạ Tranh và Lộ Lộc, là hai người xuất sắc, tuy không xứng đôi theo nghĩa thông thường, nhưng lại rất hợp đôi. Mạnh Hải Anh ôm ngực, cảm thấy ngột ngạt khó thở, lại cũng cảm thấy có chút an ủi.


Sau khi tang lễ kết thúc, Tạ Lý đến tìm Tạ Tranh.


Tạ Tranh đang chuẩn bị về, chào Mạnh Hải Anh: “Chúng con về trước đây.”


Mạnh Hải Anh gật đầu, Tạ Tranh liền gọi Lộ Lộc, rõ ràng từng chữ: “Đi thôi, bảo bối.”


Tạ Lý: “…”


Anh ta đỡ Mạnh Hải Anh, hạ giọng hỏi Tạ Tranh: “Anh cố ý đấy à?”


Tạ Tranh nhếch khóe miệng cười không đứng đắn.


Trên đường về là Tạ Tranh lái xe, đây là chiếc xe anh mới mua, nhờ người độ lại động cơ, đợi mấy tháng mới về đến tay, tay lái nhẹ, tăng tốc nhanh, đầy uy lực.


Điểm trừ duy nhất là hàng ghế sau buộc ba chiếc ghế trẻ em, sặc sỡ, còn dán đầy sticker lòe loẹt.


Ôi.


Tạ Tranh đang tận hưởng thì một cảm giác buồn nôn tinh tế dâng lên cổ họng. Tạ Tranh khẽ nhíu mày, Lộ Lộc lập tức nhận ra: “Chú Tạ?”


Tạ Tranh không nói gì, lái xe qua ngã tư, rồi dừng lại.


Lộ Lộc đưa tay sờ trán Tạ Tranh: “Không khỏe ạ?”


Tạ Tranh nhẹ nhàng thở ra một hơi, cuối cùng cũng đỡ hơn cảm giác khó chịu vừa rồi. Anh nhìn Lộ Lộc: “Em đổi chỗ cho tôi, sau đó, đi bệnh viện.”


Lộ Lộc sững người, vừa định mở miệng hỏi, đã thấy Tạ Tranh cụp mắt xuống, ánh mắt lướt qua bụng dưới của mình.


Lộ Lộc liền nuốt câu hỏi xuống bụng, gật đầu.


Bệnh viện gần nhất mất hơn nửa tiếng, nhưng Lộ Lộc lái xe chậm không thể tả được, giữa đường Tạ Tranh nhận một cuộc điện thoại, cúp máy xong nhìn quãng đường đi từ nửa tiếng đã thành một tiếng rồi.


Tạ Tranh lấy một điếu thuốc ngậm giữa răng: “Tôi thấy kiến bên đường đang chào em, em thua cuộc đua rồi.”



Với hai lần mang thai trước, hiện tại Tạ Tranh đã quá quen thuộc với khoa sản.


Anh cầm phiếu khám, sải bước đi thẳng vào trong, chiếc vest đen tuyền của anh và Lộ Lộc khiến họ trông không giống những người đi khám thai, mà giống hai alpha đến tìm bác sĩ trả thù hơn.


Những người bị Tạ Tranh đi ngang qua đều cẩn thận cúi đầu xuống, cố gắng thu chân lại.


Kiểm tra mang thai cũng rất đơn giản, lấy một ít máu đặt dưới máy, không lâu sau đã có kết quả.


Ô “Dương tính” trong mục Mang thai được tô thành một hình vuông màu đen, phản ứng đầu tiên của Tạ Tranh là thằng nhóc Lộ Lộc này giỏi thật đấy, phản ứng thứ hai là mình cũng giỏi thật đấy.


Lộ Lộc nhận lấy phiếu xét nghiệm, Tạ Tranh cảm thấy ngón tay cậu khẽ run run.


Tạ Tranh hỏi cậu: “Vui? Hồi hộp? Sợ hãi?”


Đôi mắt màu nhạt của Lộ Lộc ướt át nhìn Tạ Tranh, nhẹ nhàng trả lời: “Tất cả đều có.”


Cậu nhìn xung quanh một lượt, thấy không ai chú ý đến bên này, đưa tay ra sờ bụng dưới của Tạ Tranh, khuôn mặt lại là biểu cảm lẫn lộn vừa cười vừa khóc đó.


Tạ Tranh rất thích phản ứng của Lộ Lộc, cười cười nhéo gáy cậu.


Hai người ra khỏi bệnh viện, đến bãi đậu xe, khi Tạ Tranh chuẩn bị lên xe, Lộ Lộc đột nhiên ôm chầm lấy Tạ Tranh, cánh tay siết chặt, gần như muốn khảm Tạ Tranh vào cơ thể mình, cách lớp quần áo, Tạ Tranh vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim của Lộ Lộc, rất nhanh, rất rối loạn.


Trong bãi đậu xe cũng có người khác, bọn họ đều ngạc nhiên nhìn hai người, Tạ Tranh cắn nhẹ vành tai Lộ Lộc: “Bé ngoan sao đột nhiên lại chủ động thế này, thích chồng đến vậy cơ à.”


Tiếng cười khe khẽ truyền đến từ hõm cổ.


Tạ Tranh cảm thấy hơi thở ẩm ướt của Lộ Lộc rơi trên làn da mình, một lúc sau, Tạ Tranh nghe thấy giọng Lộ Lộc: “Bé con của chúng ta, bé con kỳ tích, chú Tạ.”


Trên đường về nhà, Lộ Lộc rẽ vào một siêu thị, mua rất nhiều nguyên liệu, còn mua bánh pudding cho ba đứa trẻ ở nhà.


Tạ Tranh đứng cạnh chúng: “Ba có chuyện muốn thông báo.”


Ba đứa trẻ cùng ngẩng đầu lên nhìn Tạ Tranh, Tạ Tích vẫn còn ngậm thìa trong miệng.


Tạ Tranh nói: “Các con có thể sắp có em trai hoặc em gái rồi.”


Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang nhìn nhau, có chút ngơ ngác nhìn Tạ Tranh.


Tạ Tích đã trải qua một lần nên phản ứng nhanh hơn một chút, cậu bé chống tay lên má, nở nụ cười híp hết cả mắt: “Ba ba, con yêu ba lắm, cũng yêu em trai em gái lắm ạ.”



Tạ Thần Quang hỏi: “Ba ba, khi nào ạ?”


Sáng nay Lộ Lộc đi đã bện cho cô bé hai bím tóc nhỏ hai bên, còn buộc dây buộc tóc đính quả cherry, khi cô bé nói chuyện, hai bím tóc trên đầu cứ lắc lư lắc lư.


Tạ Tranh: “Khi con tổ chức sinh nhật ba tuổi là có thể gặp em rồi.”


Tạ Tinh Quang chớp chớp mắt, cẩn thận đưa ngón trỏ ra, sờ bụng Tạ Tranh.


Buổi tối đi ngủ, Lộ Lộc ôm Tạ Tranh trong lòng như bạch tuộc, Tạ Tranh vẫn chưa buồn ngủ lắm, đọc tài liệu trợ lý gửi, trong lúc nhẩm tính các con số, tay kia lại luồn vào tóc Lộ Lộc, lơ đãng cuộn mái tóc hơi dài và mềm mại của Lộ Lộc quanh khớp ngón tay.


Tay Lộ Lộc vẫn không ngừng v**t v* bụng dưới của anh, động tác nhẹ nhàng, lòng bàn tay khô ráo ma sát qua làn da, như mang theo ngọn lửa.


Tạ Tranh nói: “Đừng sờ bậy, sắp cứng rồi.”


Tay Lộ Lộc lập tức bất động.


Nhưng chỉ yên tĩnh được vài phút, ngón tay Lộ Lộc lại bắt đầu di chuyển dọc theo bụng dưới Tạ Tranh.


Tạ Tranh muốn cười: “Làm như chưa từng mang thai ấy.”


“Mỗi lần đều khác nhau,” Lộ Lộc nói: “Khi có Tiểu Tích, em đang đi học, giai đoạn đầu không thể ở bên cạnh chú, đồ ăn em nấu cũng rất dở.”


“Khi có Tiểu Thần và Tiểu Tinh, em lại nằm viện, ngược lại là chú Tạ luôn phải chạy đến bệnh viện chăm sóc cho em.”


“Lần này.” Lộ Lộc nói: “Chúng ta phát hiện rất sớm, em có thể chăm sóc chú thật tốt, chú Tạ.”


Tạ Tranh cười vô cùng hài lòng, dùng ngón cái vẽ lên mặt Lộ Lộc trong bóng tối, lông mày, sống mũi, môi, Lộ Lộc ngồi dậy hôn Tạ Tranh, khi muốn rời đi lại bị Tạ Tranh giữ gáy, làm sâu thêm nụ hôn này.


Mùi hương của Tạ Tranh lập tức xộc vào mũi Lộ Lộc, một mùi hương thật an tâm.


So với Tạ Tranh, cậu chưa đủ trưởng thành, nhưng cậu luôn có thể hấp thụ sức mạnh từ Tạ Tranh, dù là trước đây hay bây giờ.


Lộ Lộc khẽ cắn khóe môi Tạ Tranh, lại chui đầu vào chăn, hôn bụng dưới Tạ Tranh.


Cậu đột nhiên nhớ đến một câu nói rất cũ kỹ và ngốc nghếch: Con cái là kết tinh của tình yêu.


Tạ Tích là một phép màu xinh đẹp, Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang là sức mạnh trong nghịch cảnh, còn bé con này thì sao? Là một bất ngờ, và cũng là kết tinh của tình yêu.


Giọng Lộ Lộc bị lớp chăn bao phủ nghe rất mơ hồ, cậu nói: “Bé con kỳ tích, em bé của tình yêu, chú Tạ.”


Tạ Tranh cười, giọng nói ung dung hỏi lại Lộ Lộc: “Bảo bối, có đứa nào mà không phải?”


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 73: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 01
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...