Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 76: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 04
Đến phòng bệnh, Lão Điền vẫn muốn giúp Tạ Tranh sắp xếp đồ đạc.
Nhưng mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa từ trước, từ bảo mẫu đến nhân viên y tế, từ đồ dùng nhập viện đến đồ dùng sinh hoạt, thậm chí đầu giường đã có hoa và giỏ trái cây.
Lão Điền nắm chặt tay, lúng túng, Tạ Tranh cười mắng anh ta: “Thôi đi, nhìn cái bộ dạng của chú mày kìa.”
Lộ Lộc cố gắng nhịn cười: “Chú Điền, không phải hôm nay còn phải đi đón chị dâu sao?”
Lão Điền cứ ba bước lại quay đầu nhìn, trước khi đi còn không quên bẻ một quả chuối từ giỏ trái cây.
Tạ Tranh: “…”
Lần sinh nở này anh không giấu ai như những lần trước, không lâu sau khi Lão Điền rời đi, Mạnh Hải Anh và Tạ Lý cũng đến.
Bệnh viện ở Lâm Uyên, hai người đều chạy từ Thần An tới, chắc là chưa nghỉ ngơi đã đến thẳng đây, trông có vẻ phong trần mệt mỏi.
Cả hai đều mang theo một số thứ, dầu dưỡng da và phấn rôm cho trẻ sơ sinh, quần áo trẻ nhỏ… Thật ra Lộ Lộc đã chuẩn bị sẵn hết rồi, nhưng Tạ Tranh cũng không khách sáo với bọn họ, nhận tất.
“Tiểu Mãn,” Mạnh Hải Anh ngồi trên ghế sofa nhỏ: “Cũng không biết là bé trai hay bé gái, Alpha hay Omega, hay Beta.”
Tạ Tranh: “Sao cũng được.”
Mạnh Hải Anh cười, lại hỏi Tạ Tranh: “Khó chịu không? Mấy ngày này là khó khăn nhất.”
Tạ Tranh nói: “Thật ra cũng ổn.”
Bốn tháng đầu phản ứng thai kỳ của anh rất nghiêm trọng, nhưng sau đó lại trở nên cực kỳ dễ dàng, chủ yếu là nhờ Lộ Mãn rất lười. Đáng nhẽ phải có cảm giác nặng nề, Lộ Mãn lại không có chút phản ứng nào, đôi khi Tạ Tranh thậm chí còn quên mất mình đang mang thai.
Khi hai mẹ con nói chuyện với nhau, Tạ Lý cứ đứng bên cạnh nhìn.
Tạ Tranh không nằm trên giường như bệnh nhân mà đứng dựa vào ban công, vì đang là mùa hè nên anh mặc ít quần áo, chỉ một chiếc áo phông đen, nhưng từ góc độ của Tạ Lý, anh ta không cảm thấy bụng Tạ Tranh lớn hơn trước là bao.
Tạ Tranh nhận thấy ánh mắt của Tạ Lý, hỏi anh ta: “Nhìn cái gì thế?”
“Anh thật sự mang thai đấy à?” Tạ Lý hỏi: “Em thấy anh khỏe mạnh quá, một cú đấm cũng có thể làm em ngất.”
Tạ Tranh: “…”
Anh nhướng mày hỏi Tạ Lý: “Muốn thử không?”
Tạ Lý không nói gì nữa.
Tối hơn một chút Mạnh Hải Anh và Tạ Lý cùng nhau rời đi, nhưng không phải về Thần An; Mạnh Hải Anh đặt khách sạn ở đây, dự định ở lại cho đến khi Tạ Tranh sinh xong mới về, còn Tạ Lý có công việc ở đây, vừa hay có thể ở lại thêm vài ngày.
Sau khi hai người rời đi, Tạ Tranh nói với Lộ Lộc: “Cảm giác như đột nhiên tôi nhận được một kịch bản đoàn viên vậy.”
— Anh thậm chí còn có chút không quen.
Lộ Lộc thì cảm thấy bình thường.
Một người như Tạ Tranh, một người đàn ông hoàn hảo như vậy, tình yêu sẽ chảy về phía anh, trong mắt cậu là điều tự nhiên nhất.
Ngày thứ sáu nhập viện, trong lúc Tạ Tranh đang ăn sáng.
Bữa sáng hôm nay do Lộ Lộc làm, những thứ khác đều ổn, chỉ có trứng luộc, không biết có vấn đề gì với con gà không mà lòng đỏ còn cứng hơn cả mạng sống của Tạ Tranh.
Đang nhíu mày, Tạ Tranh đột nhiên cảm thấy bụng dưới căng lên.
Cơn đau theo hơi thở, giống như thủy triều dâng lên, nhanh chóng lan ra khắp cơ thể.
Tạ Tranh cuối cùng cũng có lý do để đặt quả trứng trong tay xuống, quay đầu nhìn Lộ Lộc: “Gọi bác sĩ đến đây.”
Giọng điệu giống như ra lệnh cho trợ lý gọi ai đó đến văn phòng vậy.
Lộ Lộc sững người, hỏi Tạ Tranh: “Sắp sinh rồi sao? Đã bắt đầu đau chưa ạ?”
Lộ Lộc nắm lấy tay Tạ Tranh, đôi môi ấm áp khô ráo cọ xát mạnh vào mu bàn tay Tạ Tranh, quay người chạy ra ngoài tìm bác sĩ, Tạ Tranh thấy cái đuôi tóc buộc sau gáy cậu nhảy lên nhảy xuống.
Chỉ nửa phút sau, bác sĩ và y tá tràn vào phòng bệnh như lũ quét, sắp xếp Tạ Tranh nằm trên giường, người kiểm tra thì kiểm tra, người hỏi tình hình thì hỏi luôn miệng.
Sau đó đẩy Tạ Tranh đi.
Tạ Tranh: “…”
Anh phát hiện ra mình luôn sinh con trong lúc đang ăn.
Tạ Tranh thở dài, bất lực nhíu mày.
Lộ Lộc cũng đi theo vào lần này, quá trình sinh diễn ra khá nhanh, từ khi mở khoang sinh sản đến khi sinh chỉ mất ba tiếng rưỡi. Y tá luôn khen em bé rất ngoan ngoãn, rất hợp tác.
Khoảnh khắc bụng trở nên trống rỗng và nhẹ bẫng, Tạ Tranh có cảm giác cả thế giới đều trở nên tĩnh lặng.
Vài giây sau, Tạ Tranh nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh khóc, không quá to, đứt quãng, giống như tiếng mèo con kêu.
Tạ Tranh cảm thấy mồ hôi chảy dọc từ trán xuống cổ, rồi đọng lại ở xương quai xanh.
Lộ Lộc giúp anh lau khô, Tạ Tranh nói với cậu: “Mang nó qua đây cho tôi xem.”
Mang?
Nói cứ như em bé là cái ấm trà, cái cốc nước vậy.
Trong lòng Lộ Lộc lại là cảm giác ngọt ngào và hạnh phúc khiến người ta kiệt sức, mắt cay xè. Cậu bế đứa bé nhỏ xíu đó trong lòng, cho Tạ Tranh xem: “Là bé trai, đáng yêu quá, chú Tạ.”
Tạ Tranh: “…”
Sao lại lớn lên thành cái dạng này?
Rất lớn, làn da có màu hồng nhạt, mái tóc ướt sũng, màu rất nhạt, còn nhạt hơn màu tóc của Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang, gần như hơi ngả vàng.
Rõ ràng màu tóc của Tạ Tích vẫn còn đậm, sao càng sinh màu càng nhạt đi như thế?
Anh đâu phải cái máy in, đâu thể hết mực được?
Tạ Tranh không định tỏ ra chê bai, nhưng nhìn cái cục thịt màu nhạt đó, anh vẫn không nhịn được giật giật khóe miệng hai cái.
“Tiểu Mãn, Tiểu Mãn.” Giọng Lộ Lộc rất mơ màng: “Em bé của tình yêu, Tiểu Mãn của chúng ta.”
Lúc ra khỏi phòng sinh, Tạ Tranh vẫn rất tỉnh táo, không hề buồn ngủ.
Phòng bệnh còn náo nhiệt hơn phòng sinh, Mạnh Hải Anh và Tạ Lý đều đến, còn đón cả Tạ Tích và cặp song sinh đến cùng. Vừa nhìn thấy Tạ Tranh, Tạ Tích lập tức lao tới, cậu bé nắm lấy tay áo bệnh nhân của Tạ Tranh, hỏi: “Ba ba không khỏe ạ, ba?” Trông như sắp khóc.
Thấy Tạ Tích mếu máo, cặp song sinh cũng bắt đầu rưng rưng nước mắt.
Tạ Tranh cảm thấy buồn cười: “Ba khỏe lắm.”
Tạ Tích hỏi: “Thật ạ?”
Tạ Tranh hỏi: “Ba đã bao giờ nói dối chưa?”
Đôi mắt Tạ Tích cong cong cười lên.
Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang lảo đảo cố gắng trèo lên giường Tạ Tranh, nhưng đều thất bại, Tạ Tranh xách cổ áo sau của hai đứa bé lên giường, chúng thở phì phò vào nhau bằng mũi, rồi ngoan ngoãn cuộn tròn nằm bên cạnh Tạ Tranh như mèo con.
Mạnh Hải Anh hỏi Tạ Tranh: “Có cần nghỉ ngơi một lát không? Mẹ đưa Tiểu Tích và các cháu ra ngoài chơi một chút.”
Tạ Tranh v**t v* bím tóc nhỏ của Tạ Thần Quang, cười cười: “Không sao đâu.”
Tạ Lý bước tới đánh giá Tạ Tranh một vòng, thấy anh không sao thì thở phào nhẹ nhõm, rồi lại đi đến bên cạnh nhìn Lộ Mãn.
“Ồ,” Tạ Tranh nghe thấy giọng của Tạ Lý: “Thằng bé mập ú này, có phải hấp thụ quá nhiều dinh dưỡng rồi không? Có được tám cân không?”
Tạ Tranh: “…”
Tạ Lý: “…”
Anh ta thực sự sợ cái giọng điệu âm u như vậy của anh trai mình, hồi nhỏ anh ta toàn bị Tạ Tranh cho ăn đập như vậy.
Tạ Lý lập tức thu người lại, mím môi không nói gì nữa, nhưng một lúc sau lại lén lút đi đến bên cạnh nôi trẻ em, thò đầu vào nhìn em bé sơ sinh bên trong.
Ngũ quan của em bé vẫn chưa nở ra, nhưng nhìn thoáng qua có bóng dáng của Tạ Tranh và Lộ Lộc, cánh tay tròn như củ sen.
Thằng bé mập mạp này.
Sau khi mọi người rời đi thì trời đã tối.
Tạ Tranh ngủ bù một giấc, tỉnh dậy thì thấy Lộ Lộc đang cầm bình sữa cho Lộ Mãn bú.
Rõ ràng anh không phát ra tiếng động, nhưng Lộ Lộc không biết bằng cách thần kỳ nào đã phát hiện ra anh tỉnh rồi, ngẩng đầu nhìn qua.
Tạ Tranh ngồi thẳng dậy: “Lấy laptop cho tôi.”
Lộ Lộc cố gắng nhịn cười: “Vừa tỉnh dậy đã phải làm việc rồi sao, chú Tạ?”
Cậu cẩn thận đặt Lộ Mãn nằm trong cánh tay, lấy laptop cho Tạ Tranh, nhưng không rời đi, ngồi lại bên giường, đột nhiên cúi đầu hôn lên trán Tạ Tranh một cái.
Tạ Tranh: “Hình như lần này không có sữa cho em bú.”
Lộ Lộc: “…”
Tai cậu đỏ bừng, giọng nói rất nhỏ: “Không có cũng không sao.”
Tạ Tranh cười xấu xa.
Em bé trong lòng Lộ Lộc phát ra tiếng hừ hừ như mèo con, Tạ Tranh cúi đầu nhìn, lông mày hôn nhau chùn chụt.
Thật ra Tạ Lý nói cũng không sai, so với Tạ Tích và cặp song sinh, Lộ Mãn quả thực lớn hơn một vòng.
Thằng bé mập mạp này.
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 76: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 04
10.0/10 từ 32 lượt.
