Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 67: Ngoại truyện: Tuổi trẻ chính trực


Mười năm sau sẽ là như thế nào?


Tạ Tranh không biết.


Nhưng anh biết mười ngày sau khi xuất viện, anh nhất định phải đá một cú thật mạnh vào cái thằng đầu đất đã làm anh văng ra khỏi xe moto.


Bệnh viện rất nhàm chán, anh không mang theo gì cả, nhìn chằm chằm vào cái chân đang bó bột của mình mà ngẩn người. Ba cái đầu hề hề thò vào từ cửa: “Lão đại, bọn em đến rồi.”


Ba người ồn ào chen vào, người đứng đầu tay còn xách theo một túi trái cây: “Ăn chuối không, Lão đại?”


Người hỏi tên là Điền Trung, anh ta không thích tên của mình, cảm thấy nghe giống họ Nhật Bản, nên mọi người gọi anh ta là Đại Điền.


Tạ Tranh năm nay 17 tuổi, học sinh cấp ba. Đại Điền đã học năm nhất đại học rồi, nhưng vẫn thích chơi với Tạ Tranh và đồng bọn, cười toe toét theo những người khác gọi Tạ Tranh là Lão đại.


Tạ Tranh nói không ăn, Đại Điền liền bóc một quả chuối tự ăn.


Đến quả thứ ba, khi anh ta lại mò một lon CocaCola ở đầu giường ra uống, Tạ Tranh thực sự chịu không nổi nữa. Anh tối sầm mặt: “Mày đến chỗ tao dã ngoại đấy à?”


Đại Điền ợ một tiếng, cười hề hề.


Tạ Tranh hỏi: “Có bài poker không?”


Cả ba người cùng nhau lắc đầu.


Ánh nắng chói chang chiếu vào từ cửa sổ. Tạ Tranh và ba người họ nhìn chằm chằm nhau hồi lâu: “…”


“Lão đại thấy chán rồi à.” Chỉ trong thoáng chốc, Đại Điền lại gặm hết một quả táo. Anh ta giơ tay ném lõi táo vào thùng rác, đứng dậy đi ra ngoài.


Tạ Tranh hỏi hắn: “Đi đâu đấy?”


Đại Điền: “Đi mua một bộ bài tây.”


Mười mấy phút sau Đại Điền quay lại, Tạ Tranh đưa tay ra.


Đại Điền: “Lão đại, thực ra em đến nơi mới nhớ ra là em quên mang tiền rồi.”


Tạ Tranh: “…………”



Anh đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.


Anh cố nén cơn muốn trắng mắt tựa người vào gối: “Tụi bây mau về hết đi, đừng chọc tức tao nữa.”


“Em chưa nói xong mà!” Đại Điền ra hiệu Tạ Tranh đưa tay ra, “Bốp” một tiếng đặt một thứ gì đó vào tay anh: “Xem đây là cái gì?”


Tạ Tranh nhíu chặt đôi lông mày nhìn thứ trong tay: “Máy chơi game? Móc ở đâu ra?”


“Mượn của một đứa nhóc ở phòng bệnh bên cạnh.”


Tạ Tranh nhìn Đại Điền, cười như không cười hỏi: “Mượn?”


Nhóm người họ đều trông hung dữ, ngày nào cũng đánh nhau với người khác, nhiều người nhìn thấy họ đều phải né tránh. Tạ Tranh hoài nghi về từ “mượn” trong miệng Đại Điền.


Đại Điền giơ hai tay lên thề thốt: “Thật sự là mượn! Thật đấy! Đứa nhóc đó còn nói, màn đua xe thứ chín mãi mà nó không qua được, nhờ tụi mình giúp phá đảo đấy!”


Lúc này Tạ Tranh mới dẹp bỏ ánh mắt nghi ngờ.


Chiếc máy chơi game trong tay là loại Tạ Tranh từng chơi hồi nhỏ, màn hình pixel đen trắng, tích hợp vài trò chơi nhỏ, giá cao nhất không quá ba mươi tệ. Nhưng có thể thấy chủ nhân rất giữ gìn, máy rất sạch sẽ, mặt sau còn dán vài miếng sticker nhỏ.


Thực ra Tạ Tranh muốn chơi máy chơi game cầm tay của mình, nhưng ở nhà chỉ có cha anh, Tạ Tiến Đức luôn không vừa mắt với anh, không thể vì anh mà chạy một chuyến đến bệnh viện mang máy chơi game đến cho anh được.


Có cái chơi là được, Tạ Tranh không kén chọn.


Anh tùy tiện chọn một trò chơi. Ba người đến thăm anh bên cạnh đã hoàn toàn dã ngoại, bóc quả bưởi trong giỏ trái cây, mỗi người cầm một múi ăn, vừa ăn vừa chê bai: “Quả bưởi này chua vãi, xì.”


Tạ Tranh: “…………”


Anh cảm thấy mấy người này là dựa vào việc chân anh bị thương không thể đá người, mới dám làm loạn như vậy.


Tạ Tranh thấy phiền không chịu được, dứt khoát đuổi hết bọn họ đi. Đại Điền đi được một đoạn khá xa, lại thò đầu quay lại: “Lão đại, à mà, lúc nãy em nghe mấy chị y tá nói anh đẹp trai, muốn hỏi xin cách liên lạc đấy? Bọn em sắp có chị dâu rồi à?”


Tạ Tranh: “… Cút cút cút.”


Sau khi ba người đó đi, phòng bệnh cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại. Chỉ còn lại mùi bưởi thoang thoảng trong không khí, rất tươi mát.


Tạ Tranh chơi một lúc thì thấy buồn ngủ. Ngủ một giấc tỉnh dậy đã là nửa đêm.


Anh trở mình, dưới vai phát ra tiếng “Tít” và một ánh sáng xanh u uất lóe lên. Tạ Tranh phản ứng một lúc, mới nhớ ra mình quên trả lại máy chơi game cho người ta.



Anh cũng không nghĩ nhiều, đi vệ sinh xong liền cầm máy chơi game đi về phía phòng bệnh bên cạnh, tìm đến giường bệnh mà Đại Điền đã nói.


Không có người?


Không phải, thực sự có người đang ngủ trên đó, chỉ là chủ nhân chiếc giường quá nhỏ, cả người co lại dưới chăn, gần như không làm chăn nhấp nhô gì cả.


Ngủ như vậy không ngộp à?


Tạ Tranh đặt máy chơi game lên bàn nhỏ tiện lợi, rồi đưa tay kéo chăn của đứa bé này, muốn cho đứa bé thoáng khí. Anh hoàn toàn không nghĩ đến nếu các bệnh nhân khác trong phòng, hoặc cha mẹ đứa bé này tỉnh dậy nhìn thấy cảnh này, liệu họ có nghĩ anh là kẻ b**n th** không.


Đứa bé này chôn mình rất sâu. Tạ Tranh khai quật một lúc, cuối cùng cũng kéo chăn ra được một lỗ, để lộ khuôn mặt đứa bé.


… Con trai? Hay con gái?


Tạ Tranh chống cằm nhìn đứa bé này, khuôn mặt trắng bệch, lông mi rất dài, trông rất đáng yêu.


Đại Điền đã cướp máy chơi game từ một đứa trẻ nhỏ như vậy để đưa cho anh sao?


Thằng đó đó thật là vô giáo dục.


**


Lộ Lộc vừa mở mắt, thấy máy chơi game của mình được đặt cạnh gối.


Cậu cầm lên lật xem, phát hiện kỷ lục của vài trò chơi đã bị phá, màn đua xe thứ chín mà cậu mãi không qua được cũng đã được vượt qua. Chỉ có trò nuôi thú cưng là mèo nhỏ của cậu trở nên vừa giận dữ vừa bẩn thỉu lại vừa đói, rõ ràng là anh trai mượn máy chơi game của cậu không có hứng thú với trò nuôi thú cưng, còn chưa từng mở nó ra.


Lộ Lộc ho khan hai tiếng, nằm sấp trên giường bắt đầu cho mèo ăn.


Nửa tiếng sau, ba cậu mang cơm đến. Ba là đầu bếp, mở một quán thịt nướng trên bãi biển, làm món gì cũng ngon kinh ngạc.


Lộ Lộc đang vật lộn với miếng sườn nhỏ, đột nhiên thấy một người thò đầu vào cửa, vẫn là anh trai đã hỏi mượn máy chơi game của cậu ngày hôm qua.


Anh trai trông hơi hung dữ, làm một bà cụ đang tiêm ở phòng bệnh bên cạnh giật mình, ho vài tiếng.


Lộ Lộc cười toe toét chào anh ta: “Chào anh.”


“Ây,” Đại Điền bước tới, “rầm” một tiếng đặt thứ trong tay xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh Lộ Lộc: “Cái này là Lão đại của bọn anh mua cho nhóc đấy.”


Lộ Lộc chớp mắt, tò mò nhìn, phát hiện đó là vài cuốn sách tô màu. Trên sách in những hình phác thảo trắng, chờ người tô màu vào đó. Lộ Lộc gần như ngay lập tức hình dung ra bức tranh này khi hoàn thành sẽ có màu sắc như thế nào.



“Cầm lấy, cầm lấy! Bọn anh không thể chơi máy chơi game của nhóc miễn phí được. Nhóc mà không lấy, Lão đại bọn anh sẽ mắng anh đấy.” Đại Điền nói xong, nhanh như chớp chạy mất.


Lộ Lộc quay đầu nhìn ba.


Ba xoa đầu cậu: “Cầm lấy đi con, lát nữa ba sẽ đi cảm ơn. Lộ Lộc nhà mình sau này phải giúp đỡ người khác nhiều hơn nhé.”


Lộ Lộc vui vẻ gật đầu.


Buổi tối, anh trai đó lại đến một lần nữa. Lần này là nhét vào tay Lộ Lộc một hộp bút sáp. Anh ta gãi gãi sau gáy cười: “Lão đại bọn anh nói, chỉ mua sách mà không mua bút, nhóc không thể vẽ được.”


Đây là một hộp bút sáp 72 màu, rất nhiều màu. Lộ Lộc chưa bao giờ dùng loại bút sáp nhiều màu như vậy, cầm trong tay thích không chịu được.


Thế là cậu muốn tặng bức tranh tô màu đầu tiên của mình cho mấy anh trai ở phòng bên cạnh.


Nên dùng màu gì nhỉ?


Ba nói, mấy anh trai đó trông đều hung dữ, cao lớn, nên chắc phải dùng màu tối một chút?


Nhưng anh trai thích chơi game, giúp cậu phá đảo và còn mua cho cậu sách và bút sáp rất tốt.


Cuối cùng Lộ Lộc đã hoàn thành bức tranh tô màu đầu tiên của mình hai ngày sau đó. Bức tranh tông màu vàng, màu sắc ấm áp, mỗi bông hoa đều được tô màu cẩn thận.


Lộ Lộc có chút hồi hộp, nhưng vẫn lấy hết can đảm đi qua, cẩn thận thò đầu vào nhìn, mới phát hiện trong phòng bệnh đã không còn ai.


Đã xuất viện rồi sao?


Thôi vậy.


**


Lộ Lộc mua cho bà nội một căn nhà nhỏ ở Lâm Uyên, dùng tiền tiết kiệm trả tiền đặt cọc. Bà nội khoe khoang với mọi người. Khi về quê dọn đồ, hàng xóm nhìn thấy Lộ Lộc là khen ngợi không ngớt. Giữa mùa thu mát mẻ, Lộ Lộc lại bị khen đến đỏ mặt tía tai.


Khi dọn dẹp đồ đạc, Lộ Lộc nhìn thấy cuốn sách tô màu của mình, lật xem. Ký ức mười mấy năm trước lại ùa về rất rõ ràng trong đầu.


Lúc đó sức khỏe của cậu không được tốt, hay phải nằm viện. Bộ bút sáp này, cùng với cuốn sách tô màu này đã đồng hành cùng cậu rất lâu. Sau này thấy cậu thích, cha mẹ và bà lại mua cho cậu những cuốn sách tô màu khác. Rồi sau nữa, cậu không còn thỏa mãn với những hình ảnh có sẵn, bắt đầu tự mình vẽ tranh.


Điều kiện gia đình cậu không khá giả, Lộ Lộc bắt đầu đi làm thêm từ cấp ba, lại thực sự thành công đi trên con đường nghệ thuật này, và cũng vì thế mà gặp được Tạ Tranh ở Đại học Y.


Lộ Lộc lấy điện thoại ra gửi cho Tạ Tranh một tin nhắn: Chú Tạ, chú có tin vào duyên phận không ạ?



[Tạ]: Tôi tin rằng cơm bên chỗ các em không có phần nhỏ


[Tạ]: Hình ảnh


Hình ảnh là một hộp cơm đựng trong túi nilon, mỗi hộp đều khổng lồ.


Một lúc sau Tạ Tranh quay lại, người đàn ông hôm nay hiếm khi không mặc vest, anh mặc áo thun màu đen ôm sát cơ thể, tôn lên vóc dáng hoàn hảo.


Những món đồ lớn trong nhà cũ, Tạ Tranh đã tìm người chuyển đi hêt srồi. Bây giờ còn lại là những món đồ nhỏ vụn vặt. Nhiều đồ của bà cụ và Lộ Lộc, Tạ Tranh không biết có cần hay không. Lộ Lộc nói cậu tự làm được, Tạ Tranh cũng không khách sáo với cậu, ăn trưa xong, nằm trên ban công hút một điếu thuốc, rồi lại nằm dài trên ghế sofa.


Anh cảm thấy vai trò của mình hôm nay là đóng vai một món đồ trang trí, không gây rối cũng không giúp đỡ, thỉnh thoảng nhìn thấy alpha trẻ tuổi xắn tay áo vùi đầu bê đồ trông rất quyến rũ, liền đi qua hôn một cái.


Đến khi Lộ Lộc dọn nhà gần xong, Tạ Tranh còn nhận được tin nhắn từ Tạ Lý.


[Thằng em đần]: Anh đang ở đâu thế? Em qua mà không thấy anh


Theo sau còn là một đoạn video mà anh ta đã quay. Cặp sinh đôi lần lượt kéo tay trái và tay phải của Tạ Tích. Tạ Tích ngồi xổm trước mặt chúng, xoa mặt đứa này, sờ tóc đứa kia, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại: “Tiểu Thần, Tiểu Tinh, hai đứa hòa thuận có được không? Làm ơn, làm ơn.”


[Tạ]: Đang đi cùng nó chuyển nhà


Thỉnh thoảng anh lại nói chuyện với Tạ Lý về Lộ Lộc, nhưng ít khi trực tiếp gõ tên Lộ Lộc ra. Gõ tên đầy đủ thì cảm thấy kỳ lạ, gõ riêng chữ “Lộc” thì lại có nghi ngờ khoe khoang tình cảm. Tạ Tranh thường dùng “nó” để thay thế, dù sao Tạ Lý cũng biết đó là ai.


Anh chụp một bức ảnh gửi qua, nhận về một chuỗi dấu ba chấm của Tạ Lý.


[Thằng em đần]: …………


[Thằng em đần]: Thật sự là đi cùng thôi à, anh không giúp gì cả luôn á


[Thằng em đần]: Chuyển nhà mà anh cũng phải đi cùng ư? Không nhìn ra đấy, anh thích người ta đến thế cơ à


[Thằng em đần]: Anh biết cái kiểu của anh gọi là gì không?


[Tạ]: Cái gì?


[Thằng em đần]: Nhà cũ cháy


[Tạ]: …………


Có bệnh, nhà cũ gì chứ, toàn nói những lời không lọt tai. Vậy nếu xét về mức độ cháy, cái nhà nhỏ não yêu của Lộ Lộc còn cháy mạnh hơn nhiều ấy chứ.


Tạ Tranh cười lạnh, chặn thằng em trai nhà mình trong năm phút ngắn ngủi.


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 67: Ngoại truyện: Tuổi trẻ chính trực
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...