Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 66


Ngày thứ hai nghỉ phép kết hôn, Tạ Tranh vừa thức dậy, đã thấy Lộ Lộc ôm laptop bận rộn.


Tạ Tranh đi đến sau lưng cậu xem, phát hiện là bên quay phim đã gửi tất cả ảnh và video hôn lễ qua.


Lộ Lộc nhấp vào một bức ảnh, cho Tạ Tranh xem: “Chú Tạ, tấm này chụp đẹp quá.”


Tạ Tranh chống vào lưng ghế của Lộ Lộc, cúi xuống nhìn kỹ.


Hôn lễ được tổ chức vào hôm kia, hôm đó tuy không có nhiều người đến, nhưng mỗi người đều cần được tiếp đãi và chăm sóc. Cả ngày thức khuya dậy sớm, đừng nói là ăn cơm, ngay cả nước cũng không uống được mấy ngụm. Tạ Tranh nhớ lại hôn lễ của mình, chỉ còn nhớ hình ảnh Tạ Tích chập chững bưng hoa.


Khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh này, ký ức mới đột nhiên trở nên sống động.


Hôn lễ tuyệt đẹp. Lời dẫn của MC là do Lộ Lộc từng chút một mài giũa với anh. Hôm đó Tạ Tranh và Lộ Lộc tổng cộng thay bốn bộ trang phục, đều là đồ cao cấp may đo, còn hoa cài ngực thì luôn là hoa hồng đỏ, tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu.


Tạ Tranh gần như không nhận ra mình và Lộ Lộc trong bức ảnh này nữa. Là do nhiếp ảnh gia chỉnh sửa hậu kỳ, hay là anh thật sự đã có một biểu cảm ôn hòa như vậy?


Trong ảnh còn có Tạ Tích, cục bột nếp ngồi xổm ở góc ảnh, hai tay chống cằm nhìn hai người ba của mình, đôi mắt cười thành trăng lưỡi liềm.


Lộ Lộc kéo cổ tay Tạ Tranh, bảo anh ngồi xuống ghế, còn mình thì đứng dậy, tiếp tục cho Tạ Tranh xem những bức ảnh và video khác. Tạ Tranh gác chân chữ ngũ xem, những chi tiết của hôn lễ cuối cùng cũng bắt đầu hiện rõ ràng trong tâm trí anh từng chút một.


Tạ Tranh nắm lấy bàn tay đang đặt trên lưng ghế của Lộ Lộc, để lại một vết răng không nhẹ không nặng trên mu bàn tay alpha trẻ tuổi.


Tạ Tranh của mười năm trước chắc chắn không ngờ rằng mình sẽ kết hôn. Nhưng khi anh nhận thức rõ ràng rằng mình và Lộ Lộc đã hoàn thành tất cả các bước để bước chân vào hôn nhân, toàn bộ con người anh, từ trong ra ngoài, đều cảm thấy một niềm vui rất rõ rệt.


**


Một tháng sau, Tạ Tranh rảnh rỗi hơn một chút.


Anh đem theo cả nhà ra nước ngoài một chuyến, ở trên đảo vài ngày, coi như đi tuần trăng mật.


Sau khi trở về từ đảo, Lộ Lộc bước vào giai đoạn nước rút cuối cùng của kỳ thi thạc sĩ, vùi đầu vào học tập.


Tạ Tranh cũng quay trở lại với công việc bận rộn.


Khi người ta bận rộn, họ luôn cảm thấy thời gian trôi qua như ngựa phi.



Đôi khi Tạ Tranh cảm thấy thời gian trôi qua không lâu lắm, chỉ là lá cây rụng rồi lại mọc, cặp sinh đôi đã biết bò biết chạy biết gọi ba, Lộ Lộc đã thi xong thạc sĩ, từ người thất nghiệp rảnh rỗi lại trở về làm sinh viên.


Hơn một năm cứ thế trôi qua.


Bản thân Tạ Tranh thì cảm thấy mình không có gì thay đổi, khi nhìn vào gương, vẫn là vẻ ngoài ngông cuồng tà khí đó, khiến người ta vừa muốn lại gần vừa sợ hãi.


Nhưng Tạ Tranh rất thích sự thay đổi ở Lộ Lộc.


Tạ Tranh đã thấy Lộ Lộc với nhiều dáng vẻ khác nhau, lúc tràn đầy sức sống, hoặc lúc ốm yếu, nhưng anh thực sự vẫn thích nhất Lộ Lộc khi còn là sinh viên, cái cảm giác học sinh giỏi đó, đối với Tạ Tranh mà nói, rất k*ch th*ch.


Hôm nay là lễ khai mạc triển lãm cá nhân của cậu sinh viên giỏi đó.


**


“Natalie, cô có hứng thú với điêu khắc à? Thật bất ngờ.”


Natalie quay lại nhìn người bạn đồng hành của mình, cười: “Đó là triển lãm của một bệnh nhân trước đây của tôi.”


Là bác sĩ điều trị chính trước đây của Lộ Lộc, cô luôn giữ liên lạc với Lộ Lộc, theo dõi sát sao tình hình sức khỏe sau này của cậu.


Lần này biết cô về nước, Lộ Lộc đã gửi cho cô mấy tấm vé, mời Natalie đến tham dự triển lãm của cậu.


Natalie không thực sự quan tâm đến nghệ thuật, nhưng nhìn thấy sinh mạng mình đã cứu được, dùng đôi tay tạo ra những tác phẩm tuyệt đẹp, đó là một điều rất đáng tự hào đối với cô.


Triển lãm này rất lớn, hầu hết là điêu khắc, cũng có tranh vẽ.


Tấm lụa mềm mại phủ lên rắn và hoa, gai góc quấn quýt vào nhau của đôi cánh thiên thần được vô số bàn tay v**t v*; mỗi tác phẩm đều rất rực rỡ.


Người đến tham quan khá đông, tay cầm cuốn catalogue triển lãm, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cảm thán khe khẽ.


So với Natalie, người bạn đồng hành của cô rõ ràng quan tâm đến những tác phẩm này hơn. Cô ấy nói Natalie đợi một chút, cô ấy cũng muốn đi lấy một cuốn catalogue.


Địa điểm rất rộng, cô ấy suýt chút nữa đã bị lạc. Khi đi vòng qua khu vực nghỉ ngơi, cô ấy bị hai người thu hút ánh nhìn.


Một người đàn ông mặc vest đen, làn da màu lúa mạch chống tay lên tường, alpha trẻ tuổi lưng dán chặt vào tường. Hai người đứng rất gần nhau.


Bắt nạt? Hành hung? Đe dọa? kh*ng b*?



Đây đâu phải là bắt nạt, đe dọa, kh*ng b*…


Hai người đang nói chuyện khe khẽ. Mặc dù giọng điệu của người đàn ông mặc vest đen có vẻ hung hăng, nhưng alpha trẻ tuổi lại không hề giận, đôi mắt cười cong cong, trông tính tình cực kỳ tốt.


Theo chuyển động khi họ nói chuyện, môi của họ chạm vào nhau một cách nhẹ nhàng nhưng thực chất, gần như là mượn cớ nói chuyện để hôn đối phương.


Áo vest ở thắt lưng người đàn ông phồng lên một chút, đó là tay của người trẻ tuổi đang ôm lấy bên dưới.


Có vẻ như đã nhận ra ánh mắt của cô, người đàn ông mặc vest đen tinh ý quay đầu lại, nhìn cô một cái. Cô nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông đó, điển trai, tà khí, nhưng ánh mắt lại vui vẻ thỏa mãn.


Rõ ràng bản thân cũng là một bác sĩ có tiếng tăm, nhưng cô lại cảm thấy mình như trở về lớp học, giống như một học sinh làm sai điều gì đó.


Cô hoảng loạn cúi đầu, lùi lại hai bước, quay người, đi về hướng cũ.


Ánh sáng dần trở nên rực rỡ. Khi rẽ khỏi con đường dẫn đến khu vực nghỉ ngơi, cô lại quay đầu nhìn lại.


Hai người đó lại dính vào nhau rồi.


Cô tìm người hỏi đường, cuối cùng cũng tìm được nơi lấy catalogue triển lãm.


Mở ra xem thì có chút thất vọng, toàn là những lời sáo rỗng, giới thiệu tên và thời gian sáng tác của các tác phẩm điêu khắc một cách rất công thức.


Thực ra cô tò mò hơn về ý nghĩa mà những tác phẩm điêu khắc này đại diện. To lớn, mềm mại và xinh đẹp như vậy, người tạo ra chúng chắc hẳn đã dành rất nhiều tâm huyết khi làm. Ngay cả khi cô không hiểu những kỹ thuật này, cô vẫn có thể cảm nhận được tâm ý của người nghệ sĩ.


Khi cô đưa catalogue cho Natalie, cô đã hỏi ra sự băn khoăn trong lòng.


Natalie cúi mắt nhìn cuốn catalogue, cười nhắc nhở cô: “Cô nhìn lại tên của triển lãm này xem?”


Tên à?


Cô lật catalogue trở lại trang đầu tiên.


**


“Bạn học Nghệ Sĩ,” Tạ Tranh nói: “Tạ Tích vừa dùng đồng hồ trẻ em của nó nói với tôi, đêm nay nó muốn ăn gà viên chiên em làm.”


Lộ Lộc cố gắng nhịn cười hết sức.



Lộ Lộc nghĩ đến cảnh Tạ Tích ghé miệng vào đồng hồ lẩm bẩm là lại cảm thấy đáng yêu.


Cậu nói: “Trong nhà hình như hết rồi, lát nữa về em ghé mua một chút.”


Tạ Tranh trêu cậu: “Nghệ sĩ lớn mà cũng phải lo lắng chuyện củi gạo dầu muối à?”


Hơi thở của Tạ Tranh phả lên môi Lộ Lộc, mang theo chút mùi hồ tiêu hun khói. Lộ Lộc gần như không nghe Tạ Tranh đang nói gì, khẽ “ừm” một tiếng, nhìn xung quanh không thấy ai chú ý đến bên này, liền cúi đầu hôn Tạ Tranh một cái, rồi đắc ý cong mắt cười.


Tạ Tranh nhếch mép nhéo má cậu một cái, lại hỏi: “Em nói lát nữa phải đến studio cơ mà?”


Thầy hướng dẫn thạc sĩ của Lộ Lộc là một người trung niên có tính khí kỳ quái, nhưng rất thích Lộ Lộc. Triển lãm hôm nay là do ông tổ chức cho Lộ Lộc. Vừa tổ chức, ông vừa mặt lạnh cảnh cáo Lộ Lộc: “Các triển lãm nghệ thuật bây giờ đều nhạt nhẽo như nước, cậu đừng có quá kiêu ngạo.”


Về các tác phẩm tham gia triển lãm, hầu hết là những tác phẩm Lộ Lộc làm trong hơn một năm từ khi khỏi bệnh đến lúc thi thạc sĩ. Lúc đó phòng làm việc ở nhà đã chật cứng, Lộ Lộc lại phải thuê thêm một tầng hầm bên ngoài để đặt những tác phẩm này.


Trong đầu Lộ Lộc vẫn còn là nụ hôn nhẹ nhàng vừa rồi với Tạ Tranh, cậu phản ứng không kịp hỏi: “Cái gì cơ?”


“… Ông đây thấy em càng ngày càng đần hơn rồi.”


Tạ Tranh lại hỏi: “Em nói lát nữa phải đến studio cơ mà?”


Người lớn rõ ràng là muốn trêu cậu. Khi nói chuyện, đôi môi như có như không chạm vào môi cậu. Lộ Lộc ôm eo Tạ Tranh, trái tim đập rất nhanh, cảm giác tê dại truyền từ đầu ngón tay đến mọi ngóc ngách trên cơ thể, xao xuyến không thôi.


Cậu đuổi theo đôi môi mỏng của Tạ Tranh, mãi sau đó mới thành công có được một nụ hôn từ sự ban ơn của anh. Sự bồn chồn trong lồng ngực cậu cuối cùng cũng lắng xuống một chút.


Lộ Lộc nhận ra sau đó trả lời câu hỏi của Tạ Tranh: “Thầy bảo hôm nay con trai thầy về nhà, không cần em qua nữa.”


Tạ Tranh “Ồ” một tiếng.


Anh bảo Lộ Lộc dẫn đường, tham quan các tác phẩm của Lộ Lộc.


Thực ra những tác phẩm này anh đều đã xem qua, thậm chí có vài bức điêu khắc và tranh vẽ là do anh tận mắt nhìn Lộ Lộc làm ra, nhưng phải thừa nhận rằng, ánh đèn chiếu vào, không khí đã đến, những tác phẩm này trông đẹp hơn bình thường một chút.


Một lát sau, Lão Điền và bà của Lộ Lộc cũng đến dạo một vòng. Tạ Tranh tiện tay nhờ Lão Điền đưa bà cụ về nhà an toàn. Tống Thanh Viễn và bạn trai nhỏ của anh cũng đến một lần, Lộ Lộc dẫn họ tham quan một vòng. Tống Thanh Viễn thành thật nói lời chúc mừng với Lộ Lộc.


Khi về đến nhà đã hơi muộn.


Lộ Lộc vào nhà là bắt đầu bận rộn chiên gà viên cho Tạ Tích. Tạ Tích sà vào lòng Tạ Tranh: “Ba ba!”



Tạ Tranh lại đi xem cặp sinh đôi.


Không có gì bất ngờ, cặp sinh đôi vẫn vật lộn từ ngày này qua ngày khác.


Nhìn thấy Tạ Tranh, hai chị em cùng bò về phía anh, không ai nói gì, gồng hết sức muốn là người đầu tiên bò vào lòng Tạ Tranh.


Cuối cùng là chị gái giành được chiến thắng, ngồi trên cánh tay Tạ Tranh, gọi anh một cách ngọt ngào mềm mại: “Ba ba~”


Tạ Tinh Quang thua chị gái, cứ như thua cả thế giới, mềm oặt đổ xuống đất, vẻ mặt như trời sụp.


Nhưng một lúc sau lại tự mình hoàn hồn, không lên tiếng tự chen vào lòng Tạ Tranh, dùng lưng đối diện với Tạ Thần Quang.


Tạ Tranh như xem một bộ phim truyền hình cung đấu, cười rất vui vẻ.


Sau khi ăn tối xong, lũ trẻ đều ngoan ngoãn đi ngủ. Tạ Tranh ngồi trên ghế sofa, dựa vào vai Lộ Lộc, lướt điện thoại linh tinh một hồi, lại tình cờ thấy được bài báo về triển lãm của Lộ Lộc.


Bình luận có đủ thứ.


Có người rủ bạn đi cùng, có người hỏi có bán ảnh không, có người hỏi tác phẩm này tác phẩm kia rốt cuộc có ý nghĩa gì.


Lại có người đã từng nhìn thấy Tạ Tranh và Lộ Lộc, cảm thán rằng hai người họ thật sự là một cặp.


Nhưng nhiều nhất là hỏi, tên của triển lãm này rốt cuộc có ý nghĩa gì.


Thật ra Tạ Tranh cũng có chút tò mò.


Anh hỏi Lộ Lộc: “‘Hai loại tồn tại mà con người có lẽ đã từng thấy’ là hai loại nào?”


Lộ Lộc không trả lời ngay, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh, rồi mỉm cười.


Cậu nói: “Là tình yêu và kỳ tích đó, chú Tạ.”


**


Hai loại tồn tại mà con người có lẽ đã từng thấy


— Tình yêu và kỳ tích.


—Hết chính truyện—


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 66
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...