Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 68: Ngoại truyện: Giấc mơ cổ tích 01
Là một học sinh mẫu giáo mới bốn tuổi, Tạ Tích lại còn có bài tập về nhà.
Cô giáo Toán giao bài tính nhẩm, cô giáo Tiếng Anh yêu cầu hát bài hát bảng chữ cái, còn bài tập của cô giáo Mỹ thuật là vẽ một bức tranh về “cuộc phiêu lưu”.
Tạ Tích nhanh chóng hoàn thành bài tính nhẩm và hát bảng chữ cái, rồi đến kéo gấu áo Lộ Lộc: “Ba ba, ba có thể cho con mượn giấy và bút của ba để vẽ không ạ?”
“Tất nhiên rồi,” Lộ Lộc nhếch khóe mắt lên, hỏi cậu bé: “Tiểu Tích, bé con, con muốn giấy to cỡ nào? Muốn bút sáp hay bút dạ?”
“Ừm, ừm.” Tạ Tích suy nghĩ rất lâu: “Không cần giấy to lắm, nhỏ một chút là được. Con muốn bút sáp, ba ba, bút sáp nhiều màu ấy ạ.”
Lộ Lộc đáp một tiếng, lập tức đứng dậy đi về phía phòng làm việc, đi được nửa đường lại quay lại, mạnh mẽ hôn một cái lên mặt Tạ Tích: “Bé con Tiểu Tích của ba sao mà đáng yêu thế này?”
Tạ Tích sờ sờ chỗ vừa bị hôn, mặt đỏ bừng cười khúc khích.
Đợi Lộ Lộc mang giấy bút đến, Tạ Tích không về phòng mình mà nằm sấp ngay trên bàn trà ở phòng khách.
Tạ Tranh vốn đang họp trong phòng, cửa không đóng chặt, anh vừa hay nhìn thấy dáng vẻ ngồi nghiêm chỉnh của cục bột nếp trước bàn trà. Sau khi họp xong, anh liền ngồi xuống ghế sofa phía sau xem Tạ Tích vẽ.
…Không hiểu gì cả.
Cái gì mà một đống cục xanh xanh đỏ đỏ thế này.
Đúng là không hề thừa hưởng chút tế bào nghệ thuật nào của Lộ Lộc.
Anh ngẩng đầu nhìn Lộ Lộc đang đứng ngay bên cạnh, cũng đang lén lút nhìn con trai vẽ, phát hiện Lộ Lộc cũng đang cố nhịn cười.
Tạ Tích vẽ rất tập trung, ở giữa trừng, hai bé sinh đôi trong phòng có hừ hừ mấy tiếng, bình thường Tạ Tích chắc chắn là người đầu tiên chạy đến xem xét tình hình, nhưng lúc này lại không nghe thấy gì, rất chuyên tâm.
Tạ Tranh nhìn đồng hồ, chắc là hai bé sinh đôi vừa ngủ dậy, đói rồi. Anh vừa định đứng dậy, Lộ Lộc đã ra hiệu cho anh, rồi rón rén đi vào phòng của hai bé sinh đôi.
Hơn mười phút sau, Lộ Lộc ôm hai bé sinh đôi ra, mỗi tay một bé, hai đứa quay lưng lại với nhau, chị gái nắm gấu áo em trai, em trai kéo cạp quần chị gái, ngấm ngầm so kè.
Tạ Tranh đưa tay ra, đón đứa em trai đang ở gần mình hơn vào lòng.
Nếu nói tính cách Tạ Tích giống Lộ Lộc, thích quấn quýt bên người khác, thì hai chị em sinh đôi lại giống Tạ Tranh hơn, khá độc lập. Không như Tạ Tích hồi nhỏ, lúc nào cũng phải có người bế, dù là bảo mẫu hay ba.
Nhưng cũng không đến mức giống Tạ Tranh, hễ bị ôm là cả người khó chịu, cứ như mèo xù lông. Hai chị em không phản đối việc được ôm, cũng không phản đối việc dán cơ thể vào người khác, chỉ là ít khi đáp lại.
Tạ Tranh đặt Tạ Tinh Quang lên đùi của mình, Tạ Tinh Quang tự cuộn mình trong một tư thế thoải mái, như một chú mèo con, mềm mại tỏa ra hơi ấm.
Cậu bé tò mò nghển cổ ra xem Tạ Tích vẽ tranh.
Lộ Lộc ôm Tạ Thần Quang cũng ngồi cạnh Tạ Tranh, Tạ Thần Quang treo trên cánh tay Lộ Lộc, cũng nghển cổ xem Tạ Tích vẽ tranh.
Hai chị em chạm mắt nhau, trên hai khuôn mặt gần như y hệt nhau lộ ra vẻ chê bai giống hệt nhau, rồi lại cùng một lúc quay đầu đi, quay lưng lại với đối phương.
Tạ Tranh thấy cảnh tượng này khá buồn cười, Tạ Tích nằm sấp ở đó chuyên tâm vẽ vời, bốn người còn lại bao vây cậu bé, giống như đang xem một chương trình gì đó rất hoành tráng vậy.
Mà nghĩ lại, đây là lần đầu tiên con làm bài tập, sao lại không tính là một chương trình hoành tráng chứ?
Tạ Tranh nhíu cặp lông mày rậm tiếp tục nghiên cứu bức tranh của Tạ Tích, nhưng chưa kịp nghiên cứu kỹ thì cậu bé đã vẽ xong.
Tạ Tinh Quang áp sát Tạ Tích: “Anh trai.”
Cậu bé luyên thuyên nói một tràng như phun bong bóng, Tạ Tranh không hiểu, nhưng Tạ Tích lại cười rất vui vẻ: “Ừm ừm, đúng rồi, đúng rồi.”
Tạ Tranh và Lộ Lộc nhìn nhau, Lộ Lộc ho khan hai tiếng, hỏi Tạ Tích: “Tiểu Tích, con vẽ gì thế? Kể cho ba nghe được không?”
Tạ Tích gật đầu, giơ bức tranh lùi lại phía sau một chút, đầu gối lên đùi Tạ Tranh, hào hứng kể cho mọi người nghe mình đã vẽ gì.
Thì ra là câu chuyện về hoàng tử giải cứu mèo con, rồi trở thành bạn tốt với công chúa và rồng lớn.
Cho đến cuối cùng, Tạ Tranh vẫn không phân biệt được đâu là hoàng tử, đâu là rồng.
Lộ Lộc cuộn bức tranh này của Tạ Tích lại, đặc biệt tìm chiếc ruy băng màu đỏ xanh còn sót lại từ Giáng sinh để thắt một cái nơ bướm, rồi nhét vào bên hông của chiếc cặp sách lớn.
Chiếc cặp sách được đặt trên bàn trong phòng Tạ Tích, khi Tạ Tích vẫn còn nằm trên giường, cậu bé có thể nhìn thấy bức tranh của mình dựng đứng ở đó.
Cậu bé chìm vào giấc ngủ một cách rất hạnh phúc.
Ngày hôm sau, cậu bé nộp bức tranh, cô giáo xem rất kỹ, nghe câu chuyện của cậu bé, khen ngợi cậu rất lâu, nói rằng bạn nhỏ Tiểu Tích thật giàu trí tưởng tượng.
Suốt hai ngày sau đó, Tạ Tích luôn ưỡn ngực rất mạnh.
Nhưng mà, thực ra cậu bé chỉ là vẽ lại câu chuyện mà hai ba ba đã kể cho mình nghe, cộng thêm một chút hiểu biết của bản thân mà thôi.
Cậu bé còn rất nhiều câu chuyện như thế này nữa. Câu chuyện về hoàng tử và mèo con, và chó con, về thiên nga trắng xinh đẹp và thiên nga xám xinh đẹp.
Có lẽ vì đã nghĩ về rất nhiều câu chuyện như vậy trước khi ngủ, Tạ Tích đã có một giấc mơ.
**
Sáng sớm Tạ Tranh gọi Tạ Tích dậy, thấy cậu bé ôm chặt đồ chơi nhồi bông của mình, nấp sau đó, đôi mắt đen láy cong cong, mỉm cười nhìn mình.
“Cười ngốc cái gì đấy?” Tạ Tranh nhéo má cậu bé: “Mơ thấy giấc mơ đẹp à?”
Tạ Tích phấn khích gật đầu.
Tạ Tranh ôm cả Tạ Tích lẫn con thú nhồi bông to đùng vào lòng, để hai đứa ngồi song song trên cẳng tay của mình: “Mơ thấy ăn món ngon à?”
Tạ Tích dùng cái đầu mềm mại của mình cọ vào cổ Tạ Tranh: “Ba ba, con mơ thấy con là hoàng tử ạ.”
Tạ Tranh “ồ” một tiếng, dẫn Tạ Tích đến phòng tắm, giúp cậu bé lấy kem đánh răng, đưa bàn chải đánh răng vào tay Tạ Tích: “Kể ba nghe.”
Tạ Tích ngậm bàn chải, vừa nhả bong bóng vừa nói: “Con là hoàng tử, ba ba là rồng lớn, Tiểu Thần và Tiểu Tinh là mèo con, chúng con cùng nhau đi tìm đồ chơi. Có rất nhiều, rất nhiều bông hoa…”
Có thể thấy là cậu bé rất thích giấc mơ này.
Thật là ngây thơ, ngay cả nằm mơ cũng toàn là hoa cỏ.
Lần cuối Tạ Tranh mơ là hai ngày trước, do uống hơi nhiều trong buổi xã giao, anh mơ thấy ngực mình đau nhức, anh liền ấn gáy Lộ Lộc xuống để hút, tỉnh dậy mới phát hiện Lộ Lộc thực sự đang nằm sấp trên ngực anh, cúc áo đã cởi, một bên tay áo cũng đã tuột xuống, áo sơ mi lỏng lẻo khoác trên người.
Tạ Tích đưa tay chọc chọc khóe miệng Tạ Tranh: “Ba ba, ba cười gì thế ạ?”
“Ồ,” Tạ Tranh nói: “Thấy con đáng yêu.”
Tạ Tích đỏ mặt dùng đầu húc húc vào cằm Tạ Tranh.
Hai ngày nữa là thứ Bảy, Tạ Tích và hai bé sinh đôi đều tham gia lớp học bơi dành cho trẻ nhỏ, ba đứa trẻ đội phao bơi hoạt hình trên đầu, cùng những đứa trẻ khác bì bõm trong nước.
Hai bé sinh đôi tuy còn nhỏ nhưng không sợ nước, thậm chí còn tự học được cách đánh nước, tay nhấc lên là té nước vào mặt đối phương.
Tạ Tích trôi nổi bập bềnh bên cạnh như một chiếc sủi cảo, nghịch đồ chơi vịt trong nước.
Tạ Tranh và Lộ Lộc đợi ở bên cạnh, các phụ huynh khác có vẻ hơi sợ Tạ Tranh, đều ngồi cách anh một khoảng. Lộ Lộc cầm máy ảnh tách tách chụp rất nhiều ảnh cho ba đứa trẻ, còn muốn Tạ Tranh thẩm định: “Chú Tạ, chú xem bức này, sao mà đáng yêu thế cơ chứ.”
Sau đó Tạ Tích lên bờ trước, ướt sũng ngồi cạnh Tạ Tranh, tự mình lau tóc.
Bình thường chỉ có Lộ Lộc đi cùng, hôm nay hiếm thấy cả hai cùng xuất hiện, nên nhiều phụ huynh cuối cùng cũng biết người ba còn lại là ai. Vị phụ huynh bên cạnh liền bắt chuyện với Tạ Tích, hỏi cậu bé: “Hai người đó đều là ba của cháu à?”
Tạ Tích mạnh mẽ gật đầu: “Vâng!”
Trẻ con chỉ biết người ta hỏi thì trả lời, không biết người ta chỉ muốn thỏa mãn sự tò mò về chuyện của mình.
Tạ Tranh đưa tay nhận lấy chiếc khăn lông từ tay Tạ Tích, đặt lên đầu cậu bé, anh che tai con qua lớp khăn lông, cười nói với người kia, giọng điệu nhẹ nhàng: “Mày dám hỏi thêm một câu nữa, có gan thì thử xem.”
Người kia nhìn thấy hình xăm lộ ra trên cổ tay Tạ Tranh, đối diện với ánh mắt sâu thẳm u ám của anh, lập tức tái mặt lại.
Tạ Tích hỏi: “Thử cái gì thế ạ?”
Lộ Lộc liếc nhìn người kia, alpha trẻ tuổi bình thường luôn có vẻ ngoài hiền lành, hiếm khi không thấy nụ cười, khuôn mặt lạnh lùng. Cậu ôm Tạ Tích lên đùi của mình: “Tóc của Tiểu Tích ướt rồi, ba ba lau cho Tiểu Tích nhé.”
Khi ở bên ngoài, Tạ Tranh không cố ý giấu giếm chuyện anh và Lộ Lộc là một đôi. Và thật ra mọi người đều chấp nhận việc hai alpha ở bên nhau một cách khá thoải mái.
Ít nhất cho đến nay, chưa từng xảy ra trường hợp như Tạ Tiến Đức đã nói trước đây: “Mọi người sẽ coi thường con, sẽ nghĩ con là quái vật.” Chủ yếu là vì ai cũng có cuộc sống riêng để lo toan, không có nhiều người rảnh rỗi đến mức quan tâm đến cuộc sống của người khác.
Có chăng thì chỉ là thỉnh thoảng có người mang ý xấu đến dò hỏi như hôm nay.
Nhưng thành thật mà nói, điều đó không gây phiền phức gì cho Tạ Tranh.
Anh tự tin rằng mình có thể bảo vệ Tạ Tích, Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang, đôi cánh của anh đủ đầy đặn, thừa sức che chắn cho mấy cục mầm nhỏ bé này.
Anh cũng tin rằng mấy đứa trẻ biết cách tự bảo vệ mình.
Đợi tóc khô một chút, Lộ Lộc bế hai bé sinh đôi vào xe đẩy, Tạ Tranh dắt Tạ Tích đi ra ngoài.
Tạ Tích nhận ra đây không phải là đường về nhà bình thường, cậu bé chớp mắt: “Ba ba, chúng ta đi đâu ạ?”
Tạ Tranh: “Con đoán xem.”
Tạ Tích: “Đi ăn hamburger.”
Tạ Thần Quang lặp lại: “Bơ bơ.”
Tạ Tranh: “Không phải.”
Tạ Tích: “Vậy thì, đi cầu trượt.”
Lần này đến lượt Tạ Tinh Quang lặp lại: “Trượt trượt.”
Tạ Tranh lại nói: “Không phải.”
Tạ Tích cau mày, vắt óc suy nghĩ.
Tóc của cậu bé gần đây hơi dài, màu có chút nhạt, mái tóc mềm mại rủ xuống, dán vào má, khiến cậu bé trông có vẻ thanh tú như một cô gái nhỏ.
Nhiều người đi ngang qua phải nhìn thêm vài lần, khen ba đứa trẻ: “Lớn lên xinh đẹp quá, sao lại xinh đẹp thế nhỉ?”
Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang nằm trên xe đẩy lắc lư chân, giữ thái độ tận hưởng một cách thản nhiên những lời khen ngợi của người khác. Ngược lại, Tạ Tích bị khen đến đỏ bừng mặt, kéo tay Tạ Tranh: “Ba ba, ba có thể bế con đi bộ được không? Làm ơn làm ơn.”
Tạ Tranh để cậu bé ngồi trên cánh tay của mình, Tạ Tích lập tức ôm cổ anh giấu mặt vào trong.
Suốt dọc đường đi, cậu bé đoán rất nhiều nơi Tạ Tranh sẽ dẫn mình đi, nhưng đều đoán sai. Hơn mười phút sau, Tạ Tranh dừng lại trước một cửa hàng: “Đến rồi.”
Tạ Tích ngẩng đầu nhìn biển hiệu cửa hàng, chăm chú nhận mặt chữ rất lâu: “Ừm… ừm…”
Ôi, đứa bé mù chữ đáng thương.
Tạ Tranh dẫn cậu bé vào trong, nhân viên cửa hàng lập tức chào đón: “Chào mừng bạn nhỏ Tiểu Tích.”
Tạ Tích chớp chớp mắt, không lập tức trả lời.
Nhân viên lấy ra một bộ quần áo, dỗ dành cậu bé: “Ba ba nói bạn nhỏ Tiểu Tích đã mơ một giấc mơ, trong mơ biến thành hoàng tử, mặc một bộ quần áo rất đẹp trai, Tiểu Tích xem, bộ đồ đó có giống bộ này không?”
Tạ Tích sững người, đôi mắt như quả nho mở to hơn, cậu bé không thể tin được nhìn bộ trang phục hoàng tử phong cách châu Âu kia, rồi quay đầu nhìn Tạ Tranh và Lộ Lộc: “Ba ba! Oa! Ba ba—”
“Đần độn.” Tạ Tranh dựa người vào tường, vai kề vai với Lộ Lộc: “Quần áo ở studio, thuê một ngày 85 tệ, trẻ con thật dễ lừa.”
Lộ Lộc nắm tay thành nắm đấm che miệng, cố gắng nhịn cười.
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 68: Ngoại truyện: Giấc mơ cổ tích 01
10.0/10 từ 32 lượt.
