Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 42


Cục Hai gần đây nhận được một công việc, một tuần nay Lộ Lộc đều phải tăng ca.


Sau một hồi gấp rút, cuối cùng cũng hoàn thành giai đoạn một vào thứ Bảy, các đồng nghiệp ngồi liệt trên ghế, ngay cả nói chuyện cũng không còn sức lực.


Đồng nghiệp gọi Lộ Lộc: “Tiểu Lộc, đi thôi, mời cậu đi ăn quán vỉa hè, ăn mừng một chút.”


Lộ Lộc đang thu dọn đồ đạc: “Hôm nay tôi có việc rồi.”


Giọng cậu nói nhẹ nhàng, khóe mắt và khóe môi không kiểm soát được mà cong lên, mặc dù bình thường cũng luôn tươi cười, nhưng có thể thấy hôm nay đặc biệt vui vẻ.


Các đồng nghiệp nhìn nhau: “Chuyện gì thế? Chẳng lẽ là hẹn hò rồi à?”


Lộ Lộc muốn cười, nhưng lần trước vì cười không ngừng trước mặt bà nội mà làm lộ chuyện mình có con đã xảy ra một lần là đủ rồi. Cậu cố gắng nhịn, trước khi bị đồng nghiệp túm lại tra hỏi thì chuồn nhanh ra khỏi văn phòng.


Trước cửa ga tàu điện ngầm hôm nay có bán đồ chơi, lũ trẻ vây thành một vòng tròn xem, Lộ Lộc chọn một chiếc ô tô nhỏ có thể biến hình thành nhiều hình dạng khác nhau, lúc thanh toán đã thu hút được ánh mắt ngưỡng mộ của mấy đứa trẻ bên cạnh.


Căn hộ của Tạ Tranh khá xa, đi tàu điện ngầm từ Cục Hai đến đó mất hơn hai tiếng. Lúc đầu tàu điện ngầm còn đông người chen chúc, sau đó cả khoang tàu chỉ còn lại một mình Lộ Lộc.


Cậu gửi tin nhắn cho Tạ Tranh: Nửa tiếng nữa đến


[ Tạ ]: 1


Kết thúc cuộc trò chuyện với Tạ Tranh, Lộ Lộc chuyển khoản 9000 tệ cho Bác sĩ Lý.


Tiền thuốc mỗi tháng trước khi phát bệnh là 4500, sau khi phát bệnh lượng thuốc tăng gấp đôi, giá cũng tăng gấp đôi, may mắn là tượng điêu khắc của cậu bán được khá nhiều tiền, hiện tại cậu có không ít tiền tiết kiệm.


[Bác sĩ Lý]: Vẫn địa chỉ cũ nhé, thứ Hai đi làm tôi sẽ gửi cho cậu.


[Bác sĩ Lý]: Tuần sau có rảnh không? Đến bệnh viện kiểm tra lại đi


Năm ba tuổi Lộ Lộc được chẩn đoán mắc bệnh, Bác sĩ Lý vẫn luôn theo dõi, vị bác sĩ trẻ trung khỏe mạnh năm đó bây giờ đã có cháu trai cháu gái, điều duy nhất không thay đổi là ông luôn rất có trách nhiệm với bệnh nhân.



Lộ Lộc trả lời là được.


Đối với việc chữa bệnh, cậu vẫn luôn rất tích cực, thuốc đã không ngưng một ngày nào từ năm ba tuổi, nhưng tích cực hình như không có tác dụng gì, đến lúc phát bệnh thì vẫn phát bệnh.


Tuy nhiên, số phận đã đủ ưu ái cho cậu, cậu đã để lại tác phẩm của mình trước khi không thể vẽ và điêu khắc được nữa, gặp được Tạ Tranh, từng có được Tạ Tranh, còn thần kỳ có một đứa con với Tạ Tranh.


Đến cửa căn hộ của Tạ Tranh, Lộ Lộc cúi người xuống nhìn vào mặt phản chiếu trên cửa chỉnh lại ngoại hình, sau đó mới giơ tay ấn chuông cửa.


Cửa được mở ra, Lộ Lộc thấy Tạ Tích đang nằm bò trên thảm, vẻ mặt nghiêm túc cầm bút sáp màu vẽ bậy lên giấy.


Nhìn thấy Lộ Lộc, Tạ Tích có chút ngơ ngác.


Trẻ con nhận người dựa vào đặc điểm bên ngoài, Lộ Lộc đã cắt tóc, Tạ Tích có chút không nhận ra cậu.


Lộ Lộc gọi cậu bé: “Bé con, Tiểu Tích.”


Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tạ Tích lúc này mới nhận ra Lộ Lộc, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc mở lớn hơn một chút, bò dậy khỏi tấm thảm lông dài, lảo đảo đứng lên đi về phía cậu.


Thật thần kỳ.


Trên thế giới này có một đứa trẻ mang dòng máu chung của cậu và người cậu yêu, có ngoại hình rất giống với cả hai người.


Trái tim Lộ Lộc lại mềm nhũn như kẹo bông gòn tan chảy, cậu ngồi xổm xuống ôm Tạ Tích vào lòng, hôn lên má cậu bé, cũng để Tạ Tích hôn lên má mình.


Cậu đưa chiếc ô tô nhỏ cho Tạ Tích, hỏi: “Ba đâu?”


Tạ Tích vẫn còn quá ít từ, mếu máo ậm ừ một hồi lâu, bút sáp màu trong tay vì quá vội mà bị cậu bóp gãy làm đôi. Cuối cùng người trả lời câu hỏi của Lộ Lộc là bảo mẫu: “Ông chủ đang tập thể hình.”


Lộ Lộc đáp một tiếng, ôm Tạ Tích đi về phía phòng tập thể hình, Tạ Tích nói lắp bắp: “Ba giận.”


Lộ Lộc sững người: “Ba giận á? Tại sao?”


Tạ Tích lại hết từ để nói, tay cầm đồ chơi ô tô giơ lên, kéo mặt mình xuống, như thể dùng biểu cảm nói cho Lộ Lộc biết Tạ Tranh thật sự rất giận.



Lộ Lộc từng thấy Tạ Tranh nổi giận, là trong khoảng thời gian làm trợ lý cho Tạ Tranh ở Tinh Nhận, Tạ Tranh yêu cầu rất nghiêm khắc với cấp dưới, vẻ mặt trầm xuống khi quở trách giống như một con mèo lớn nghiêm nghị.


Nhưng Lộ Lộc không sợ Tạ Tranh giận.


Tạ Tranh tập thể hình quanh năm, không phải là yêu cầu nghiêm ngặt về vóc dáng của mình, chỉ là vì anh tràn đầy năng lượng. Trong căn hộ có cả một bộ thiết bị tập thể dục, đầy đủ hơn rất nhiều phòng tập gym trên thị trường. Khi Lộ Lộc mở cửa thì thấy Tạ Tranh đang đẩy tạ nằm.


Người đàn ông mặc áo ba lỗ đen và quần lửng, cánh tay và cơ ngực đều căng cứng. Phần eo thon vì dùng sức hơi ưỡn lên, tạo ra một khe hở cong cong với tấm ván nằm phía dưới.


Trên người anh đổ mồ hôi, hình xăm trên cơ bắp màu lúa mạch được phủ một lớp bóng, tóc mái thường ngày được cố định bằng keo vuốt tóc rủ xuống trán ướt đẫm, trông trẻ hơn rất nhiều so với khi mặc vest, giống như một sinh viên thể thao nào đó.


Nghe thấy tiếng động, Tạ Tranh nghiêng mắt nhìn về phía cửa: “Đợi tôi một chút.”


Tạ Tranh tập xong hiệp đẩy tạ cuối cùng, nhanh chóng đi tắm, lúc cầm khăn tắm đi ra thì thấy Lộ Lộc đang cầm một quả tạ nhỏ trêu Tạ Tích: “Con có cầm được không?”


Tạ Tích trợn mắt há miệng định cắn xuống.


Lộ Lộc cười không ngớt, vội vàng lấy quả tạ đi. Lại hôn lên mặt Tạ Tích: “Bé con Tiểu Tích của Ba sao lại đáng yêu như thế này cơ chứ?”


Tạ Tranh đi ra ngoài: “Có chuyện muốn hỏi em.”


Giọng Tạ Tranh nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng Lộ Lộc lại nhớ đến chuyện trong phòng tắm ngày tốt nghiệp, Tạ Tranh cũng dùng giọng điệu này hỏi cậu: Hai năm, hết rồi phải không? Tiểu Lộc, cảm ơn sự bầu bạn của em.


Lộ Lộc đi theo phía sau Tạ Tranh, nhìn bờ vai rộng của anh, cúi đầu thấy Tạ Tích chớp chớp mắt với mình, tay giơ lên kéo mặt mình xuống, nhẹ nhàng nói: “Ba, giận.”


Tạ Tranh vắt chân chữ ngũ ngồi xuống sofa, Lộ Lộc giao Tạ Tích cho bảo mẫu: “Về phòng trước đi.”


Khi bảo mẫu bước vào, Tạ Tranh nói: “Đóng cửa.”


Tạ Tích còn tưởng câu này nói với mình, nằm trên vai bảo mẫu, khó xử nói: “… Con, lùn lùn.”


Tạ Tranh sững người, sau đó mới phản ứng được Tạ Tích nói mình quá lùn không với tới tay nắm cửa. Rốt cuộc anh không nhịn được mà bị chọc cười một chút. Cười lên, Tạ Tranh mới phát hiện khóe miệng mình cứng đờ, như thể đã mấy ngày không làm biểu cảm gì.


Mấy ngày nay mình không cười rồi sao? Đúng rồi, thảo nào mấy ngày nay công ty trên dưới im lặng như tờ, chắc là sợ chạm xui xẻo chẳng may chọc anh giận.



Cứ như lãnh đạo đang quở trách.


Thực ra Tạ Tranh không muốn dùng cách quở trách người khác thường ngày để đối với Lộ Lộc, nhưng anh thực sự quá giận.


Con Nai ngu đần này, con Nai ngu đần này! Lại không nghĩ đến chuyện nói cho anh biết?? Vậy khi nào mới định nói cho anh biết?? Đợi đến lúc bệnh nặng như Tạ Tiến Đức nằm trên giường không dậy nổi ư???


Cái chết đối với Tạ Tranh vẫn luôn là một đề tài, nhưng Tạ Tranh cảm thấy mình vẫn chưa thấu hiểu, 12 năm trước khi Mễ Đoàn chết, anh cảm thấy bất lực, bây giờ anh vẫn cảm thấy bất lực.


Đợi Lộ Lộc ngồi xuống bên cạnh, Tạ Tranh nói: “Đưa túi cho tôi.”


Lộ Lộc chớp chớp mắt, tháo túi đeo chéo đưa cho Tạ Tranh.


Tạ Tranh mở khóa ra.


Đồ đạc của Lộ Lộc luôn rất ít, trong túi có một gói khăn giấy, hai cây bút, một cuốn sổ phác họa nhỏ bằng lòng bàn tay, và cái lọ thuốc nhỏ màu trắng kia.


Tạ Tranh cầm lọ thuốc đó lên.


Không có bao bì, mở ra là những viên thuốc màu trắng to bằng ngón cái, không cần đến gần cũng ngửi thấy mùi thuốc bột rất đắng. Anh đã nhiều lần tận mắt nhìn thấy Lộ Lộc uống nó, còn tin vào lời nói dối đây là vitamin mà cậu bịa ra.


“Thuốc kiết kháng, phải không? Trong nước hiện tại chỉ có loại thuốc này được cấp phép dùng cho bệnh tự phệ.”


Lộ Lộc đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, nhìn về phía Tạ Tranh, cậu mở miệng, nhưng không nói được một lời nào.


Im lặng rất lâu sau, Lộ Lộc nói: “Chú Tạ, chú biết rồi?”


“Hôm đó em cứ nói cái gì mà sống chết gì đó, tôi còn tưởng em bị người ta bắt nạt, nên đã bảo Lão Điền đi điều tra. Anh ta đến chỗ làm của em, lúc đi ra thì thấy em chạy đến bệnh viện rồi.”


Lộ Lộc: “…”


Lộ Lộc cảm thấy mình có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng lời cậu nói ra lại là: “Cháu là tính tự phệ mắc phải. Sẽ không di truyền cho bé con đâu.”


Tạ Tranh nhắm mắt lại: “… Tôi không hỏi em chuyện này.”



Anh châm một điếu thuốc, trầm giọng hỏi Lộ Lộc: “Em có từng nghĩ đến việc nói với ông đây không? Hay là em định sau khi phát bệnh thì tự tìm một nơi yên tĩnh để chết đi? Tại sao trước đây tôi không biết em lại có tế bào lãng mạn như thế này nhỉ?”


Lộ Lộc nhận thấy bầu trời bên ngoài cửa sổ đã hoàn toàn tối đen, đêm nay rất đẹp, nhìn qua cửa sổ lớn của phòng khách có thể thấy rất nhiều ngôi sao, các ngôi sao lấp lánh chớp động.


Nhưng Lộ Lộc nhanh chóng nhận ra thực ra không phải ngôi sao đang chớp động, mà là chính cậu đang run rẩy, lần này là tay phải, ngón áp út và ngón út co giật, kéo theo cả cánh tay phải cũng rất đau, như thể có người muốn rút xương cậu ra một cách thô bạo vậy.


Cậu nắm lấy cổ tay mình dựa vào người Tạ Tranh, đầu tựa lên vai Tạ Tranh: “…Trước tiên đừng nhìn em.”


Thấy Lộ Lộc như vậy, cơn giận Tạ Tranh đã ủ mấy ngày liền tan biến sạch sẽ, anh giơ tay ấn sau gáy Lộ Lộc, để cậu dựa chắc hơn vào vai mình.


Tạ Tranh cảm nhận rất rõ ràng sự run rẩy của Lộ Lộc, đó là một tần suất không bình thường, khiến anh nhớ đến Tạ Tiến Đức khi không có thuốc giảm đau. Anh hỏi Lộ Lộc: “Đau lắm không?”


Lộ Lộc không trả lời.


Vài phút sau, tay Lộ Lộc mới ngừng run, Tạ Tranh búng tàn thuốc lá vào gạt tàn ở phía xa, hỏi cậu một câu hỏi mà mình rất muốn biết: “Tại sao không nói cho tôi biết? Cảm thấy không cần thiết sao?”


Tóc Lộ Lộc bị cọ xát rối bù, hơi thở vẫn chưa ổn định. Cậu nói: “… Không phải không cần thiết.”


“Vậy là vì cái gì?”


Lộ Lộc: “Bởi vì—”


Bởi vì… bởi vì có rất nhiều nguyên nhân mà.


Ban đầu là vì thói quen, cậu không nói với bất kỳ ai, bởi vì không muốn người khác cảm thấy cậu là một bệnh nhân chỉ còn sống được vài năm. Cậu không muốn người khác thương hại mình, sợ hãi mình, cậu muốn mọi người đối xử với mình như một người khỏe mạnh bình thường;


Sau này là vì ích kỷ, nói cho cùng cậu vẫn còn quá trẻ, lại muốn dùng cái chết để Tạ Tranh nhớ đến mình.


Sau này nữa cậu biết được thái độ của Tạ Tranh đối với cái chết, Mễ Đoàn và con rắn kia. Vừa hay hai năm đã hết, vậy thì chia tay thôi, từ từ biến mất khỏi tầm mắt của Tạ Tranh, để Tạ Tranh không biết thực ra mình đã chết, để Tạ Tích nghĩ rằng danh xưng “Ba” chỉ cần gọi một người. Cậu không muốn thấy Tạ Tranh buồn bã. Một người đàn ông mạnh mẽ như vậy, tốc độ chạy như gió, ngầu không giới hạn, phóng khoáng không giới hạn, không nên có bất kỳ chuyện gì khiến anh buồn.


Tạ Tích, bé con kỳ tích. Cậu lại có một đứa con với Tạ Tranh trước khi biến mất khỏi thế giới này. Cuối cùng cậu đã để lại gì đó cho Tạ Tranh, một sự liên kết không thể cắt đứt, dù sau này hai người mỗi người một nơi, cũng sẽ mãi mãi bị ràng buộc với nhau.


Nguyên nhân này, nguyên nhân kia. Rất nhiều nguyên nhân cộng lại, thực ra chỉ có một câu trả lời duy nhất, hiển nhiên, vô cùng sống động.


Lộ Lộc trước tiên cười một cái, sau khi thấy Tạ Tranh trừng mắt với mình thì lại thu nụ cười lại. Cậu nói: “Bởi vì em yêu chú.”


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 42
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...